Tần Mộc Lam vừa gửi xong thư và mấy món đồ, tiện thể ghé qua Cung Tiêu Xã mua ít bánh ngọt trước khi về. Cô vừa bước vào nhà thì sau lưng gia đình nhà Vưu Hải Siêu cũng đến ngay sau.
"Mộc Lam, biết sớm là cháu cũng lên trấn, dì cháu mình cùng đi cho tiện," Đổng Mãn Phân nắm tay Tần Mộc Lam, mỉm cười nói. Rồi dì ấy đưa tặng phẩm mang đến cho Mộc Lam, "Cháu đang
mang thai, phải bồi bổ thêm nhiều. Sữa mạch nha này cháu uống mỗi ngày một ly nhé, còn đồ hộp này mùi vị cũng ngon lắm."
Thấy nhà họ lại mang đến nhiều đồ như vậy, Tần Mộc Lam vội nói, "Dì Đổng, mọi người khách sáo quá, lần nào đến cũng mang bao nhiêu thứ, thôi để lát nữa dì mang về nhé."
Diêu Tĩnh Chi cũng có mặt, thấy Đổng Mãn Phân nào sữa mạch nha nào đồ hộp, bà ấy cũng xen vào, "Đúng rồi, mọi người cứ mang về cho Tiểu Lỗi đi, bên này chúng tôi cũng sẽ mua cho Mộc Lam."
Đổng Mãn Phân không đồng ý, đặt đồ xuống rồi nói, "Nhà dì có sẵn mà, Tiểu Lỗi ngày nào cũng ăn hết."
Lần này, Tần Mộc Lam không biết từ chối ra sao, tất cả là do lần trước cô cứu Tiểu Lỗi nên họ vẫn nhớ ơn. Hơn nữa, Mộc Lam đang mang thai, gặp nhiều khó khăn, nên họ càng muốn đến thăm hỏi.
Tiểu Lỗi lúc này cũng gật đầu như người lớn, nói, "Đúng đó, nhà em có nhiều mà, nên những thứ này đều để chị Mộc Lam dùng."
Nghe con trai nói vậy, Vưu Hải Siêu cũng bật cười, rồi nhìn Tần Mộc Lam, "Mộc Lam, Tiểu Lỗi đã nói vậy rồi, cháu cứ nhận đi. Hơn nữa, hôm nay chú và vợ qua đây cũng có chuyện muốn bàn với mọi người."
Nghe Vưu Hải Siêu nói vậy, Tần Mộc Lam cũng không từ chối thêm.
Diêu Tĩnh Chi nhanh chóng rót nước cho mọi người, sau đó cả nhà cùng ngồi xuống.
"Mộc Lam, chị dâu cháu làm việc ở xưởng rất tốt, nên chú đang định chuyển cô ấy lên làm chính thức," Vưu Hải Siêu nói.
Tần Mộc Lam nghe vậy, không khỏi ngẩng đầu nhìn. Cô hiểu rằng có lẽ gia đình Vưu Hải Siêu áy náy vì chuyện của Tiểu Lỗi lần trước nên muốn giúp đỡ gia đình cô, nhưng dù hôm đó không phải Tiểu Lỗi, cô cũng vẫn sẽ ra tay cứu người, nên thực sự không cần như vậy.
"Chú Vưu, chú làm thế này chắc chắn sẽ khiến người khác dị nghị, thật sự không cần thiết đâu ạ."
Diêu Tĩnh Chi ban đầu rất vui khi con dâu cả sắp được vào biên chế, nhưng nghe Tần Mộc Lam nói vậy, bà ấy cũng hiểu ra, nên vội tiếp lời, "Đúng đó câuj Vưu, nếu khiến cậu khó xử thì thôi vậy, hiện giờ tình hình cũng đã ổn lắm rồi."
Vưu Hải Siêu cười nói, "Không sao đâu, tôi không thấy khó xử chút nào. Đồng chí Lý Tuyết Diễm thực sự làm việc rất tốt."
Đổng Mãn Phân cũng lên tiếng, "Đúng đó Mộc Lam, chị dâu cháu không chỉ làm việc tốt mà còn chịu khó học thêm những gì chưa biết, thực sự rất tiến bộ."
Tần Mộc Lam thật sự không biết về những chuyện này.
Nhưng nghe Vưu Hải Siêu đã nói vậy, cô cũng không từ chối thêm, mà mời, "Chú Vưu, vậy hai hôm nữa mời cả nhà chú sang ăn cơm nhé. Để cháu làm mấy món kho cho mọi người thử, nếu ngon thì thực phẩm của xưởng cũng có thể triển khai đấy ạ."
Nghe vậy, Vưu Hải Siêu ngạc nhiên nhìn Tần Mộc Lam. Chú ấy thật sự không biết cô có tài nấu nướng, nhưng đã được mời, cả nhà họ chắc chắn sẽ nhận lời.
Sau khi gia đình Vưu Hải Siêu ra về, Diêu Tĩnh Chi nhìn Tần Mộc Lam, nói, "Mộc Lam, chị dâu con có được công việc hiện tại là nhờ em cả đấy. Lúc đó bảo nhà hai đứa nó cảm ơn con đàng hoàng nhé."
Tần Mộc Lam lắc đầu, "Đó là nhờ sự cố gắng của chị dâu."
Diêu Tĩnh Chi nghe vậy thì im lặng, nhưng trong lòng ghi nhận công lao của cô. Rồi bà ấy lại nhắc đến chuyện mời khách ăn cơm vài hôm nữa.
"Mộc Lam, hôm đó để mẹ đi chợ mua đồ nhé. Con cứ liệt kê ra cần mua những gì, mẹ sẽ lo. Cả nhà chú Vưu đã tới thì mình không thể sơ sài được, hôm đó cũng mời luôn bố mẹ con sang nữa cho vui."
"Dạ, được ạ mẹ," Tần Mộc Lam đáp.
Tần Mộc Lam mỉm cười gật đầu, sau đó cô nói cho mẹ biết các nguyên liệu cần chuẩn bị cho bữa tiệc sắp tới.
Diêu Tĩnh Chi sợ mình sẽ quên, liền lấy bút ra ghi chú lại.
Nhìn thấy nét chữ quyên tú thanh thoát của Diêu Tĩnh Chi, Tần Mộc Lam không khỏi ngạc nhiên, buột miệng khen, "Mẹ, chữ của mẹ đẹp quá! Chắc hồi trước thành tích học tập của mẹ rất tốt nhỉ?"
Nghe vậy, Diêu Tĩnh Chi sững lại, rồi cười lắc đầu, "Mẹ chưa từng đi học đâu con."
Tần Mộc Lam ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt.
Diêu Tĩnh Chi tiếp tục, "Từ lúc lên tám, mẹ đã mơ hồ không nhớ nhiều chuyện. Mẹ chỉ biết rằng từ lúc mẹ có ký ức, mẹ đã biết viết chữ rồi. Trước khi lấy chồng, mẹ luôn sống với cha mẹ nuôi trong núi. Hai người đã lớn tuổi nên mẹ ở nhà giúp đỡ, rồi không lâu sau khi mẹ xuất giá, hai người cũng qua đời."
Nghe vậy, Tần Mộc Lam nhíu mày, cảm thấy câu chuyện có chút kỳ lạ.
"Nếu mẹ chưa từng đi học, vậy làm sao mẹ biết viết chữ? Có phải ông bà ngoại đã dạy mẹ không?" cô hỏi.
"Không phải đâu, ông bà không biết chữ."
"Vậy thì.."
Diêu Tĩnh Chi thở dài, giải thích, "Thực ra, mẹ chỉ là đứa trẻ ông bà nhặt được trong núi. Khi tìm thấy mẹ, trên đầu và cổ mẹ còn dính đầy máu. Phải chăm sóc rất lâu mẹ mới khỏe lại. Sau đó, mẹ không nhớ gì về trước kia nữa. Cái việc biết chữ này có lẽ là do trước đó mẹ đã học được ở gia đình thật của mình, nhưng đáng tiếc là mẹ không nhớ gì cả. Trước khi qua đời, ông bà mới nói cho mẹ biết sự thật này. Nếu không, mẹ cũng không biết mình chỉ là con nuôi của họ."
Tần Mộc Lam hoàn toàn không ngờ mẹ mình lại có một quá khứ như vậy, nên cô cũng không hỏi thêm gì nữa, sợ chạm vào nỗi buồn của mẹ.
Diêu Tĩnh Chi mỉm cười, khuyên Tần Mộc Lam đi nghỉ ngơi, "Con nghỉ ngơi một lát đi, để mẹ đi nấu cơm."
"Vâng, con cảm ơn mẹ."
Sau khi ăn trưa xong, Tần Mộc Lam ghé qua nhà họ Tần.
Thấy Tần Mộc Lam đến, Vương Chiêu Đệ liền niềm nở vẫy tay, "Mộc Lam, em tới rồi à! Chị vừa định qua tìm em đây."
Tống Ngọc Phượng cũng nhanh chóng bước ra đón tiếp.
"Mộc Lam, chị cũng đang định tìm em. Lần trước nhà Như Hoan có tặng vài xấp vải, chị định may cho em một bộ đồ mới, nên muốn đo kích thước cho chuẩn."
Nghe vậy, Tần Mộc Lam liền từ chối khéo.
"Không cần đâu chị dâu hai, chị giữ lại vải mà may đồ cho mình đi, bên em cũng có đủ vải rồi ạ."
Vương Chiêu Đệ tiến lại gần, nói: "Mộc Lam, đừng ngại gì cả. Nhìn thì thế thôi, chứ tay nghề may vá của chị dâu hai em giỏi lắm, đừng từ chối nữa."
Tống Ngọc Phượng lần này thật lòng muốn may đồ cho Tần Mộc Lam, nên không nói gì nhiều, cứ thế kéo cô lại để đo kích cỡ.
Thấy Tống Ngọc Phượng nhiệt tình như vậy, Tần Mộc Lam cũng không nỡ từ chối, chỉ là cô đã quyết định sẽ tự mình chuẩn bị vải. Sau khi đo xong, cô dặn dò các chị ấy về những điều cần chú ý khi may và tiện thể đi tìm mẹ, Tô Uyển Nghi, để báo về bữa ăn hai hôm nữa.
Tô Uyển Nghi vui vẻ nói: "Được rồi, đến hôm đó cả nhà mình nhất định sẽ có mặt."
Cùng lúc đó, vài ngày sau, Tạ Triết Lễ nhận được bưu phẩm và thư của Tần Mộc Lam. Khuôn mặt lạnh lùng của anh dường như thoáng nét dịu dàng. Nhưng chưa kịp về đến ký túc xá, anh đã bị một đồng nghiệp chặn lại.
"Đồng chí Tạ, anh kết hôn rồi à?"