" Đi thủ đô là về nhà hay thăm người thân? "
Thời buổi này, đi xa cũng chỉ có một hai lý do đó.
Ôn Ninh không đáp lời, lặng lẽ quan sát người đàn ông đối diện.
Anh ta mặc bộ trung sơn màu xanh đậm, kẹp cặp da đen dưới cánh tay, Khuôn mặt vuông chữ điền, lại thêm gọng đen, trông nho nhã lịch sự, giống cán bộ nhà nước.
Biết người biết mặt khó biết lòng, vừa
xuyên không đến môi trường xa lạ, Ôn Ninh cảnh giác với mọi thứ.
Người đàn ông không bỏ cuộc, vẫn cố gắng bắt chuyện:" Cô đừng hiểu lầm, tôi không phải người xấu, cũng không có ác ý. "
" Tôi là trưởng phòng tuyển dụng của Đoàn Văn công thành phố Bắc Kinh. Tôi thấy cô có ngoại hình khá ổn, có muốn vào đoàn văn công không? Tôi có thể giúp cô giới thiệu nội bộ, theo con đường đặc cách, không cần thi tuyển. "
Ôn Ninh không hề dao động," Cảm ơn, tôi không có hứng thú. "
Ôn Ninh từ chối, nhưng những người phụ nữ xung quanh đang vểnh tai nghe lén thì động lòng.
Họ xúm lại vây quanh người đàn ông đeo kính để hỏi han.
Thấy vậy, một bà cô đứng cạnh chỗ ngồi của Ôn Ninh, nhìn cô như nhìn người ngốc:" Ôi chao, cô gái, cô có biết bao nhiêu người chen lấn xô đẩy cũng chẳng vào được Đoàn Văn công không, vậy mà cô lại không thèm? Mỗi tháng không chỉ có 35 đồng lương, mà ăn ở đi lại đều không phải tự bỏ tiền, công việc tốt thế này tìm đâu ra? "
" Chưa hết đâu, tôi đoán cô cũng đến tuổi lấy chồng rồi phải không? Dáng vẻ lại xinh xắn như vậy, nếu vào được đoàn văn công, cô sẽ được tiếp xúc với các sĩ quan trong quân đội, rồi có thể lấy được quan lớn nào đó. Cuộc sống về sau khỏi phải lo nghĩ. "
Bà cô lải nhải không ngừng bên tai Ôn Ninh.
Ánh mắt vô tình chạm phải người đàn ông đeo kính đối diện.
Ôn Ninh không bỏ lỡ sự tương tác của hai người, bỗng nhiên hỏi bà cô một câu:" Bác gái, nhà bác có con gái không? "
Bà cô không chút do dự gật đầu.
Ôn Ninh cười:" Công việc ở đoàn văn công tốt vậy, trưởng phòng tuyển dụng cũng đang đây, sao bà không nhanh chóng giúp con gái tranh lấy cơ hội? Nếu con gái bà lấy được quan lớn, bà sẽ thành mẹ vợ của quan lớn, đi tàu còn có thể mua vé ngồi, không phải đứng suốt quãng đường đâu. "
Ôn Ninh vừa dứt lời, từ phía trước lối đi vang lên một tiếng cười khẽ.
Ôn Ninh nhìn qua, là một người đàn ông trẻ mặc đồng phục máy bay kiểu 65, da ngăm đen, khuôn mặt gầy.
Bên cạnh còn ngồi một người đàn ông cũng mặc đồng phục bay, nhưng quần áo hơi khác. Hai bên cổ áo thêu sao năm cánh, trước ngực còn có mấy hàng huân chương thêu, có vẻ là cấp bậc cao hơn.
Khác biệt hơn nữa chính là khuôn mặt. Người đàn ông có hàng lông mày sắc lạnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi dày vừa phải mím chặt. Cả khuôn mặt kiên nghị và đường nét rõ ràng mang theo vài phần khí chất ngạo nghễ.
Kết hợp với bộ đồng phục bay, giữa đám đông bụi bặm lại càng nổi bật.
Ôn Ninh không nhịn được nhìn thêm hai lần.
Không ngờ giây tiếp theo, ánh mắt sắc bén của đối phương đã nhìn về phía cô, nặng nề, đặc biệt có áp lực.
Ôn Ninh vội vàng thu hồi tầm mắt.
Đẹp trai thì đẹp trai nhưng tính tình hơi hung dữ.
Ngồi xe cả buổi chiều, Ôn Ninh có chút chịu không nổi.
Không gian nhỏ, ghế cứng, ngồi lâu lưng đau nhừ chân cũng hơi sưng. Cảm giác thật khó chịu.
Cô định đứng dậy vận động nhẹ một chút.
Vừa đứng lên, vai bị túi vải đeo lệch xuống.
Túi quá nặng.
Cô mở ra xem, phát hiện mẹ Ôn đã cho cô một bình nước quân dụng bằng thép, bên trong đầy nước, sao mà không nặng cho được?
Ôn Ninh lấy bình nước ra đặt lên bàn, đeo túi rời khỏi chỗ ngồi.
Có một ánh mắt dõi theo bóng lưng cô đi xa, cười nói với người bên cạnh:" Đội trưởng Lục, nữ đồng chí kia cũng khá cảnh giác đấy. Vậy mà không dễ dàng tin vào cơ hội tuyển thẳng của Đội văn công. Vừa rồi tôi còn sợ cô ấy tin thật, bị lừa cả tình lẫn tiền. "
Lục Tiến Dương ngồi thẳng người, liếc anh ta một cái:" Vậy sao cậu không ra tay anh hùng cứu mỹ nhân? "
Nụ cười trên môi người đàn ông trẻ nở rộng:" Không phải người ta tự nhận ra rồi sao, không cần tôi ra tay. Mà đội trưởng Lục, anh còn biết nữ đồng chí kia xinh đẹp, tôi còn tưởng anh không phân biệt được nữ sắc thật đấy. "
Như nghĩ đến điều gì không nên nghĩ, người đàn ông lại cười hề hề:" Đội trưởng Lục, thật ra tôi thấy anh và nữ đồng chí kia rất xứng đôi. Cả hai đều có nhan sắc, con cái sinh ra không biết đẹp đến mức nào. "
" Anh có muốn cân nhắc không? "
Người đàn ông bắt đầu xúi giục.
Lục Tiến Dương nhướng mày, lạnh lùng nói:" Tôn Trường Chinh, tôi không biết cậu còn có sở thích làm bà mối đấy? Có phải công việc dạo này rất rảnh rỗi không? Quay về tăng thêm khối lượng huấn luyện cho cậu. "
Cả họ lẫn tên đều được gọi thẳng.
Tôn Trường Chinh lạnh sống lưng, nhận thua:" Đừng đừng đừng, bây giờ khối lượng huấn luyện đã đủ rồi. Tôi đây cũng là quan tâm anh mà. Đặc thù công việc của chúng ta anh không phải không rõ. Nói không chừng ngày nào đó sẽ rơi máy bay, vẫn nên để lại cho gia đình một người nối dõi. Giống như lần này của anh, nếu anh không nhảy dù kịp thời.. "
Những lời phía sau Tôn Trường Chinh không nói hết.
Nhưng Lục Tiến Dương hiểu, lần này anh thoát chết trong gang tấc.
Lần sau thì sao?
Không phải lúc nào cũng may mắn như vậy.
Bầu không khí bỗng trở nên u buồn.
Tôn Trường Chinh đưa tay vỗ miệng:" Ôi ôi xem này, cái miệng tôi lại ăn mắm ăn muối liên thiên gì không biết. Nói lại chuyện chính, tôi nghe chính trị viên nói, vấn đề cá nhân của anh đã trở thành nhiệm vụ chính trị. Năm nay nhất định phải giải quyết. "
" Trụ cột của Đội văn công anh không ưng, nữ đồng chí vừa rồi anh cũng không vừa mắt. Tôi thật tò mò, rốt cuộc đội trưởng Lục thích kiểu người như thế nào? "
Nỗi buồn vừa rồi như ảo giác, thoáng chốc tan biến.
Lục Tiến Dương đưa tay chỉnh lại tay áo, thờ ơ nhếch môi:" Xem ra cậu vẫn còn quá rảnh. "
Chỗ nối giữa các toa xe.
Ôn Ninh hít thở đủ, đeo túi quay lại.
Vừa rồi bị ánh mắt đầy áp lực của anh chàng phi công đẹp trai lạnh lùng nhìn chằm chằm, lần này cô đã rút kinh nghiệm, đi ngang qua không liếc mắt.
Tuyệt đối không nhìn thêm một cái nào nữa.
Tôn Trường Chinh phát hiện ra, huých khuỷu tay vào Lục Tiến Dương:" Đội trưởng Lục, nữ đồng chí này thật khác biệt. "
Lục Tiến Dương không để ý đến anh ta.
Tôn Trường Chinh tự mình phân tích:" Anh xem, đám nữ đồng chí của Đội văn công nhìn thấy anh, ai nấy đều mắt sáng long lanh. Nữ đồng chí này vậy mà coi anh như không khí, có phải rất đặc biệt không? "
" Cậu bớt chuyện đi. "Lục Tiến Dương thấy anh ta ồn ào liền đứng dậy.
" Này, anh đi đâu?"Tôn Trường Chinh hỏi.
Lục Tiến Dương chỉ để lại cho anh ta một bóng lưng.
Ôn Ninh trở lại chỗ ngồi.
Người đàn ông đeo kính ngồi đối diện lúc trước đã biến mất, bà cụ ngồi vào vị trí của anh ta.
Ôn Ninh không để ý, mím môi, cảm thấy miệng hơi khô.
Cô lấy bình nước của mình trên bàn, mở ra, rót nước vào nắp chai rồi uống từng ngụm nhỏ.
Tàu hỏa từ Nam ra Bắc, độ ẩm không khí đang giảm rõ rệt.
Ôn Ninh càng uống càng thấy hơi khát.
Cả bình nước đã uống hết một nửa lúc nào không hay.
Cô phát hiện có gì đó không đúng.