Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 1130: Phản kích​


Minh Đạt trở về chỗ ngồi của mình, nhưng Ích Châu vương lại khẽ cười một tiếng rồi nói với thái hậu: "Mẫu hậu không biết đó thôi, con thấy vị tiểu nương tử này rất quen mắt. Không phải gần đây có một tiểu thần y bên ngoài đồn đại đang vào cung bắt mạch cho hoàng tẩu sao? Con đã từng nhìn thấy nàng từ xa một lần, hình như là có dáng vẻ như này đấy."

Thái Hậu "Ồ?" một tiếng, quay đầu nhìn Chu Mãn.

Chu Mãn liếc nhìn Minh Đạt rồi lập tức đứng dậy bước ra khỏi hàng quỳ xuống, dập đầu một cái rồi ngẩng lên cười ngọt ngào: "Bẩm nương nương, tiểu nữ Chu Mãn, quả thật đã vào cung khám bệnh cho hoàng hậu."

Ích Châu vương cười nói: "Minh Đạt thật là hiếu thuận, còn cố ý mời cả đại phu của hoàng tẩu đến cùng ngồi dự tiệc thọ."

Nụ cười trên mặt thái hậu nhạt đi.

Minh Đạt nghe vậy, liền cũng đứng dậy quỳ xuống bên cạnh Mãn Bảo, vội vàng nói: "Hoàng tổ mẫu, trong cung hiếm có cô nương nào trạc tuổi con, khi con đến Lập Chính Điện thăm mẫu hậu đã gặp nàng, nói chuyện rất hợp ý, xem nhau như bạn tri kỷ, cho nên mới mời nàng cùng ngồi, không phải vì nàng là đại phu của mẫu hậu mà có ưu đãi gì đâu ạ."

Minh Đạt dừng một chút rồi nói: "Nói đến việc khám bệnh cho mẫu hậu, người phụ trách chính chẳng phải vẫn là Tiêu viện chính của Thái y viện sao ạ?"

Hoàng đế liên tục cười gật đầu, "Không sai, Tiêu viện chính chữa bệnh cho hoàng hậu có công, trẫm thấy bệnh tình của hoàng hậu mấy ngày nay đã có chuyển biến tốt, nên thưởng, người đâu, đưa một bàn tiệc đến Thái y viện, cứ nói là trẫm thưởng cho Tiêu viện chính."

Hoàng đế dừng một chút rồi lại cười nói: "Mẫu hậu, trẫm nhớ mẫu thân của Tiêu viện chính năm nay cũng đã hơn bảy mươi rồi, cũng là người sống lâu, chi bằng cũng tặng một bát mì trường thọ cho bà ấy nếm thử?"

Thái hậu nghe vậy, liên tục gật đầu, cười nói: "Nên làm, tuổi bà ấy đã cao, hôm nay không vào cung được, ngày khác phải mời bà ấy vào cung đàm đạo về đạo dưỡng sinh mới được. Người đâu, đưa một bát mì trường thọ đến nhà Tiêu viện chính, cả đào tiên các thứ nữa, chọn nhiều một chút mà mang đi."

Đợi nói xong chuyện của Tiêu viện chính, hoàng đế mới vẫy tay với Minh Đạt, Minh Đạt lập tức đứng dậy, xách váy chạy nhanh đến, ngồi bên cạnh phụ hoàng.

Hoàng đế đưa tay xoa đầu nàng, cười ha hả nói: "Biết con và Chu Mãn thân nhau, lại hiếu thuận, nhưng con khỏe mạnh mới là sự hiếu kính tốt nhất đối với cha mẹ, thể chất con yếu, không nên ngồi lâu, lát nữa con dẫn Chu Mãn đi ra vườn chơi đi, không được uống rượu, biết không?"

Đợi dặn dò xong, hoàng đế mới quay đầu nhìn thái hậu, cười hỏi, "Mẫu hậu xem ca múa xong, cũng đi chơi với chúng nó đi? Cũng để cho Chu Mãn bắt mạch bình an cho người một chút, nó chơi cùng Minh Đạt, lại tiện cho những người bệnh trong nhà chúng ta rồi."

Thái hậu cười trách mắng: "Toàn nói bậy, người nhà chúng ta đều khỏe mạnh cả, làm gì có bệnh nhân nào? Nhưng bắt mạch bình an cũng tốt."

Lúc này bà mới nhìn xuống Chu Mãn vẫn đang cúi đầu quỳ, khẽ giơ tay nói: "Được rồi con ngoan, mau đứng lên đi, thể chất đứa cháu gái này của ta từ nhỏ đã yếu, sau này con để ý, nếu nó làm gì không tốt thì con nhắc nhở nó nhiều hơn."

Mãn Bảo đáp lời, đứng lên.

Nàng hơi ngẩng đầu nhìn lên trên, đối diện với ánh mắt của Minh Đạt, hai người lén lút nháy mắt, tinh nghịch vô cùng.

Hoàng đế nhìn thấy thì cười bất đắc dĩ, hắn vỗ tay Minh Đạt, bảo nàng xuống vị trí của mình ngồi yên.

Thấy Mãn Bảo lại ngồi về chỗ bên cạnh Minh Đạt, Bạch Thiện hơi thở phào nhẹ nhõm. Kết quả hơi thở này còn chưa kịp ra hết, ngũ hoàng tử ngồi phía trước hắn bỗng đứng vụt lên, túm lấy hắn rồi cười với phía trên: "Tổ mẫu, Minh Đạt có bạn, con cũng có bạn đến chúc thọ người."

Thái hậu mới "Ồ" một tiếng, hoàng đế đã cắt ngang lời hắn: "Lão ngũ, đừng làm loạn, yến tiệc sắp bắt đầu rồi."

"Bắt đầu thì bắt đầu chứ, cũng không bảo con đi bưng thức ăn, hoàng tổ mẫu, người cũng nhìn bạn của con một cái đi."

Thái hậu cũng rất thích đứa cháu trai ngũ hoàng tử này, liền trách móc nhìn hoàng đế, nói: "Đúng đó, con mở tiệc thì cứ để bọn họ mở tiệc đi, ta nói chuyện với mấy đứa bé một lát, con quát tháo chúng nó làm gì?"

Hoàng đế liếc nhìn Bạch Thiện bị lão ngũ kéo trong tay, khẽ cười, mặc kệ bọn họ, quay người bảo Cổ Trung đi phân phó người mở tiệc.

Cổ Trung cười đáp lời, hít một hơi thật sâu rồi hô to mở tiệc.

Sau đó các nhạc công trong cung liền bắt đầu tấu nhạc, các vũ cơ cũng nối đuôi nhau vào múa giữa đại điện, người lắc lư theo tiếng nhạc.

Các cung nhân chờ ở bên ngoài bắt đầu bưng khay đi vào theo trình tự, trước tiên dâng món ăn cho hoàng đế và thái hậu, sau đó là hoàng hậu, rồi đến thái tử và Ích Châu vương..

Trước mặt Mãn Bảo có một bộ bát đũa và ly chén, món ăn bưng lên được bỏ nắp ra, vẫn còn khá ấm, rất thơm, màu sắc món ăn cũng rất tinh xảo, nhìn là thấy ngon, nhưng tâm trí của Mãn Bảo bây giờ căn bản không để ở việc ăn uống.

Nàng nhìn chằm chằm vào ngũ hoàng tử và Bạch Thiện phía đối diện.

Bạch Thiện khẽ lắc đầu với nàng, nàng liền ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình, chỉ là sống lưng thẳng tắp.

Ngũ hoàng tử kéo Bạch Thiện ra đứng giữa điện cho thái hậu nhìn, cười hỏi, "Hoàng tổ mẫu, người thấy bạn của con thế nào?"

Thái hậu nheo mắt nhìn, thấy hai người vóc dáng xấp xỉ nhau, liền cười ha hả nói: "Trông đẹp trai hơn con."

Ngũ hoàng tử bĩu môi, cũng quay đầu nhìn Bạch Thiện, thấy hắn hơi cúi đầu, liền ghé xuống nhìn kỹ hơn, sau đó lắc đầu nói: "Hoàng tổ mẫu gạt con, đâu có đẹp trai hơn con, con lớn lên trông giống Dương biểu ca mà."

Hoàng đế đang uống rượu suýt thì phun cả ngụm rượu ra ngoài.

Thái hậu cũng cười ha hả, vui vẻ nói: "Dương hầu gia đâu rồi, mau đến xem đứa cháu này của ta có giống con trai ngươi không?"

Bạch Thiện không tiện quay đầu nhìn xuống, Mãn Bảo lại có thể quay đầu nhìn một cách quang minh chính đại, liền thấy một người ngồi gần chắp tay cười nói: "Cháu ngoại giống cậu, ngũ hoàng tử nói giống Trường Bác, vậy thì hơn nửa là giống rồi."

Thái hậu cười nói: "Ngươi đó, không biết xấu hổ giống như tiểu ngũ vậy, Trường Bác trông giống như mẹ nó, có liên quan gì đến ngươi đâu?"

Bà nghiêm túc nhìn Bạch Thiện, gật đầu nói: "Đúng là đứa trẻ này trông rất đẹp trai, là con nhà ai vậy?"

Bạch Thiện khom người đáp: "Tiểu tử xuất thân từ Bạch gia ở Lũng Châu."

"Lũng Châu?" Thái hậu nghiêm túc nghĩ một hồi rồi cười nói: "Đó đúng là một nơi tốt, Bạch Kính Lũng Châu là gì của con?"

Bạch Thiện nói: "Là thúc tổ của thần."

"Ồ," Thái Hậu cười gật đầu, "Vậy phụ tổ của con hiện đang nhậm chức ở đâu?"

Ngũ hoàng tử liền nói xen vào: "Hoàng tổ mẫu, phụ tổ của hắn đều là công thần của triều đình, lần này hắn nhận ân ấm nhập học, rồi tự mình thi đậu vào Quốc Tử Học đó ạ."

Thái hậu hơi ngẩn ra rồi liên tục gật đầu, khen ngợi: "Học hành rất tốt, phải chăm chỉ học hành, rồi sau này cũng báo đáp triều đình như phụ tổ của con, Tiểu Ngũ, con phải học hỏi bạn của con cho tốt."

Ngũ hoàng tử liền cười nói: "Vậy nên hoàng tổ mẫu, bạn của con đều có thể ngồi cùng với con chứ?"

Hắn xoay người chỉ Bạch Thành và Ân Hoặc, nói: "Hai người bọn họ cũng là học sinh Quốc Tử Giám, đều là bạn của con."

Thái hậu nhìn Ích Châu vương, bất đắc dĩ gật đầu với ngũ hoàng tử: "Đó là bạn của con, con đã quyết định rồi, chơi thì cứ chơi thôi, nhưng đừng có nghịch ngợm."

"Hoàng tổ mẫu yên tâm, con sẽ không nghịch đâu."

Hoàng đế nuốt ngụm rượu kia xuống, cuối cùng cũng không bị sặc mất mặt, hắn buông chén rượu, nhìn về phía lão ngũ, cười nói: "Nghe con nói như thế thì có vẻ người bạn này của con rất giỏi, bây giờ ngươi đang đọc sách gì?"
 
Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 1131: Hâm mộ​


Người lớn mà, đặc biệt là những người lớn tuổi, khi nhìn thấy những đứa trẻ tầm tuổi này đều không nhịn được mà muốn kiểm tra bài vở, mọi người đều hiểu.

Chỉ là nếu người kiểm tra lại là hoàng đế, hơn nữa còn là trong một buổi lễ long trọng thế này, thì lại không bình thường.

Bất kể ngoài mặt mọi người thể hiện thế nào, thực ra trong lòng không biết có bao nhiêu ghen tị, đố kỵ, nói được một câu với hoàng đế trong trường hợp này, còn hơn là bày mưu tính kế nhiều năm ở bên ngoài đó.

Không biết bao nhiêu người phí hết tâm tư mới đổi được một cơ hội này.

Bạch Thiện cũng không ngốc, hắn không biết vì sao ngũ hoàng tử lại đột nhiên lôi hắn ra, nhưng đây quả thực là một cơ hội của hắn.

Vì vậy, hắn nhanh chóng kiểm lại những lời mình định nói trong đầu, để tránh mình mắc lỗi, còn cố ý nói chậm lại.

Vốn hắn còn hơi căng thẳng, lòng bàn tay đổ mồ hôi, nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt xa lạ mà có chút quen thuộc của hoàng đế, cảnh tượng bọn họ gặp nhau trên đường chợt lóe lên trong đầu, rồi nghĩ đến việc hắn từng bước sắp xếp để họ đi đến đây, lòng hắn bỗng trở nên tĩnh lặng.

Khóe miệng Bạch Thiện hơi nhếch lên, sợ gì chứ?

Chẳng phải tất cả đều là sự sắp xếp của hắn ta sao?

Bộ não của Bạch Thiện nhanh chóng vận hành, ngay lập tức loại bỏ rất nhiều sách, chỉ nói: "Học sinh đang đọc 'Xuân Thu'".

Học sinh cấp một của Quốc Tử Học có thể đọc sách gì, những người có mặt ở đây ai mà không biết?

Chủ yếu là hắn muốn để hoàng đế hỏi nội dung gì.

Hoàng đế thấy hắn chỉ nói "Xuân Thu", hơi nhướng mày, cười nói: "Trẫm nhớ Tề Cảnh công từng hỏi chính sự với Khổng Tử, không biết Khổng Tử đã trả lời thế nào?"

Bạch Thiện chắp tay nói: "Khổng Tử nói: Vua ra vua, tôi ra tôi, cha ra cha, con ra con."

Hoàng đế cười hỏi: "Ngươi thấy Khổng Tử nói có đúng không?"

Bạch Thiện ngẩng đầu nhìn hoàng đế một cái, rồi cụp mắt đáp: "Lời của thánh nhân, đương nhiên là đúng."

Hoàng đế liền cười lớn, vuốt râu gật đầu nói: "Không tệ, quả thực không tệ, lão ngũ, cuối cùng con cũng kết giao được một người bạn tốt rồi. Lại đây, ngươi ngồi vào chỗ của Khởi Cư Lang đi, tạm thay hắn ghi chép xuân thu hôm nay, thế nào?"

Bạch Thiện lập tức quỳ xuống, hành lễ đáp: "Dạ."

Khởi Cư Lang ngồi bên cạnh hoàng đế nhướng cao đôi mày, liếc nhìn đồng nghiệp đang giúp đỡ mình, rồi cầm bút ghi vào sổ: "Vua hỏi thiếu niên, nỗi băn khoăn của Tề Cảnh công trong 'Xuân Thu', thiếu niên đáp rằng.."

Đợi hắn ghi xong đoạn này, mới gật đầu với Bạch Thiện đang bước tới, đứng dậy nhường chỗ cho hắn.

Cuốn sổ này đương nhiên không thể cho Bạch Thiện ghi chép và xem, vì vậy hắn lật một cuốn sổ trắng khác cho hắn, tiện tay đưa cho hắn một bộ bút mực.

Bạch Thiện cảm ơn, quỳ xuống ngồi bên cạnh hắn, cũng ngẩng đầu quan sát tình hình trong đại điện.

Vị trí của hắn cực kỳ tốt, bởi vì có thể nhìn bao quát toàn bộ, bao gồm cả thần sắc của hoàng đế và thái hậu.

Khởi Cư Lang là làm gì?

Đó là sử gia, chuyên ghi chép lời nói và hành vi của hoàng đế và tất cả mọi người, ghi chép xong niêm phong, đợi đến khi hoàng đế này qua đời, hoàng đế kế vị đăng cơ, những Khởi Cư Lục được niêm phong này sẽ được lật ra tu soạn, tu thành sử sách truyền lại.

Công và tội của hoàng đế trong tương lai phần lớn đều từ đây mà ra.

Vì vậy, với tư cách là Khởi Cư Lang, điểm quan trọng nhất chính là ghi chép sự thật, Bạch Thiện và những người khác từ khi đọc sử sách đã được dạy điều này.

Tiên sinh từng nói, viết văn chỉ cần nhớ kỹ những điểm chính, bất kể viết thế nào, tổng không thoát ly khỏi căn bản thì coi như thắng một nửa.

Nửa còn lại thì xem văn hay.

Mà Bạch Thiện, người không ít lần viết sách luận, cũng không ít lần đọc những quyển truyện mà Mãn Bảo tìm ra, tự nhận là văn phong của mình cũng tàm tạm.

Với tư cách là một sử gia, điều quan trọng nhất chẳng phải là văn phong dễ hiểu, nhưng lại có tính hình tượng sao?

Chủ yếu phải nhớ kỹ lời nói và hành vi của hoàng đế, thứ hai là những lời nói quan trọng của một số đại thần.

Bạch Thiện tự đặt ra hai điểm chính trong lòng, rồi quang minh chính đại quan sát những người trong đại điện này, đặc biệt là rất thích nhìn chằm chằm vào Ích Châu vương.

Bạch Thiện, người am hiểu nội tình, nhìn sự tương tác hữu hảo giữa hoàng đế và Ích Châu vương, hắn cực kỳ muốn cầm bút viết một vài thứ, tiếc là không có gan.

Hắn sợ hắn viết, thì sự việc cũng bại lộ.

Bạch Thiện cầm bút, cố gắng không mang cảm xúc cá nhân ghi lại cuộc đối thoại giữa hoàng đế và Ích Châu vương, trong lòng lại không ngừng hừ hừ hừ.

Minh Đạt thấy Mãn Bảo thò đầu nhìn ngó, liền nhắc nhở nàng: "Đừng nhìn nữa, phụ hoàng làm thế là đang bồi dưỡng sư đệ của ngươi đấy."

Mãn Bảo gật đầu, "Tôi biết."

Nhưng vẫn không khỏi lo lắng, hoàng cung này thật sự rất nguy hiểm, hơn nữa hình như Bạch Thiện vẫn chưa ăn gì thì phải?

Mãn Bảo liếc nhìn thịt dê đặt trước mặt, cầm đũa nếm thử một miếng, đừng nói, thật sự rất ngon.

Nàng liếc nhìn Bạch nhị lang và Ân Hoặc đối diện, nháy mắt ra hiệu cho họ nhanh chóng ăn, rồi lát nữa tìm cách đưa một chút đồ ăn cho Bạch Thiện.

Nàng tiện thể liếc nhìn ngũ hoàng tử đang nói chuyện với Bạch nhị lang đối diện, quay đầu hỏi Minh Đạt: "Biểu ca của ngài ấy tên là Trường Bác? Không phải là Dương Trường Bác chứ?"

Minh Đạt đang ăn, nhất thời không kịp trả lời, Trường Dự công chúa ngồi phía trên nàng kéo tay Mãn Bảo, mắt sáng long lanh hỏi: "Ngươi biết Dương biểu huynh?"

Minh Đạt không khỏi dùng khăn tay che miệng, cười thầm một lúc mới nói: "Có biết ngại hay không hả, đó đâu phải là biểu huynh của tỷ."

"Có gì đâu, ta với lão ngũ là tỷ đệ, biểu ca của hắn đương nhiên ta cũng có thể gọi một tiếng biểu ca."

Mãn Bảo nói: "Huyện lệnh của huyện La Giang chúng tôi, tên chữ của hắn là Trường Bác, tên húy là Hòa Thư."

Trường Dự không khỏi vỗ tay cười nói: "Vậy đúng là Dương biểu ca rồi, ngươi gặp huynh ấy rồi?"

Mãn Bảo gật đầu.

Trường Dự không khỏi lắc cánh tay nàng, hỏi, "Ngươi thấy huynh ấy đẹp trai không?"

Mãn Bảo suy nghĩ một lúc rồi gật đầu nói: "Quả thật đẹp trai."

"Cái gì mà quả thật đẹp trai chứ," Trường Dự công chúa có chút không hài lòng, nói: "Trên đời này còn có ai đẹp trai hơn Dương biểu ca sao?"

Minh Đạt nghiêm túc suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói: "Hình như không có."

Mãn Bảo cũng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, "Đúng thật này, Dương huyện lệnh quả thật là người đẹp trai nhất mà tôi từng gặp."

Trường Dự đắc ý, hếch mặt lên nói: "Thế nào, ta nói không sai chứ?"

Nói xong lại tiếc nuối không thôi, "Tiếc là ta sinh muộn mấy năm, nếu ta sinh sớm vài năm thì tốt rồi, ta nhất định sẽ bảo phụ hoàng ban hôn cho ta."

Minh Đạt cười nói: "Chưa chắc tỷ đã tranh được với những tiểu thư thế gia khác đâu, nghe nói những năm trước Thôi thị và Vương thị vì tranh giành huynh ấy mà suýt nữa đã đánh nhau, cũng may dòng chính của Lư thị không có tiểu nương tử nào đến tuổi, nếu không đánh nhau còn ác liệt hơn nữa."

Mãn Bảo: "..."

Trường Dự không phục, "Ta là công chúa, chẳng lẽ ta còn không bằng họ sao?"

Minh Đạt cười nói: "Tỷ tỷ trong lòng chúng ta đương nhiên là nghìn tốt vạn tốt, nhưng phụ hoàng cũng không thể hạ chỉ ban hôn được, vẫn phải hỏi qua nhà họ Dương."

Tất nhiên Trường Dự cũng biết điểm này, thế gian này, không phải nàng muốn gả cho ai là có thể gả cho người đó.

Mà nay, nàng cũng tới tuổi làm mai rồi.

Nàng ngẩng đầu nhìn những đại thần và đám con cháu ngồi phía sau họ, đảo qua một lượt rồi thở dài: "So với Dương biểu ca thì kém hơn quá nhiều."

Mãn Bảo cũng ngửa đầu nhìn theo, tuy bọn họ trông không đẹp bằng Dương Hòa Thư, nhưng thật ra cũng có không ít người tuấn tú, nàng không cảm thấy có gì đáng tiếc cả.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Back