Chương 1130: Phản kích
Minh Đạt trở về chỗ ngồi của mình, nhưng Ích Châu vương lại khẽ cười một tiếng rồi nói với thái hậu: "Mẫu hậu không biết đó thôi, con thấy vị tiểu nương tử này rất quen mắt. Không phải gần đây có một tiểu thần y bên ngoài đồn đại đang vào cung bắt mạch cho hoàng tẩu sao? Con đã từng nhìn thấy nàng từ xa một lần, hình như là có dáng vẻ như này đấy."
Thái Hậu "Ồ?" một tiếng, quay đầu nhìn Chu Mãn.
Chu Mãn liếc nhìn Minh Đạt rồi lập tức đứng dậy bước ra khỏi hàng quỳ xuống, dập đầu một cái rồi ngẩng lên cười ngọt ngào: "Bẩm nương nương, tiểu nữ Chu Mãn, quả thật đã vào cung khám bệnh cho hoàng hậu."
Ích Châu vương cười nói: "Minh Đạt thật là hiếu thuận, còn cố ý mời cả đại phu của hoàng tẩu đến cùng ngồi dự tiệc thọ."
Nụ cười trên mặt thái hậu nhạt đi.
Minh Đạt nghe vậy, liền cũng đứng dậy quỳ xuống bên cạnh Mãn Bảo, vội vàng nói: "Hoàng tổ mẫu, trong cung hiếm có cô nương nào trạc tuổi con, khi con đến Lập Chính Điện thăm mẫu hậu đã gặp nàng, nói chuyện rất hợp ý, xem nhau như bạn tri kỷ, cho nên mới mời nàng cùng ngồi, không phải vì nàng là đại phu của mẫu hậu mà có ưu đãi gì đâu ạ."
Minh Đạt dừng một chút rồi nói: "Nói đến việc khám bệnh cho mẫu hậu, người phụ trách chính chẳng phải vẫn là Tiêu viện chính của Thái y viện sao ạ?"
Hoàng đế liên tục cười gật đầu, "Không sai, Tiêu viện chính chữa bệnh cho hoàng hậu có công, trẫm thấy bệnh tình của hoàng hậu mấy ngày nay đã có chuyển biến tốt, nên thưởng, người đâu, đưa một bàn tiệc đến Thái y viện, cứ nói là trẫm thưởng cho Tiêu viện chính."
Hoàng đế dừng một chút rồi lại cười nói: "Mẫu hậu, trẫm nhớ mẫu thân của Tiêu viện chính năm nay cũng đã hơn bảy mươi rồi, cũng là người sống lâu, chi bằng cũng tặng một bát mì trường thọ cho bà ấy nếm thử?"
Thái hậu nghe vậy, liên tục gật đầu, cười nói: "Nên làm, tuổi bà ấy đã cao, hôm nay không vào cung được, ngày khác phải mời bà ấy vào cung đàm đạo về đạo dưỡng sinh mới được. Người đâu, đưa một bát mì trường thọ đến nhà Tiêu viện chính, cả đào tiên các thứ nữa, chọn nhiều một chút mà mang đi."
Đợi nói xong chuyện của Tiêu viện chính, hoàng đế mới vẫy tay với Minh Đạt, Minh Đạt lập tức đứng dậy, xách váy chạy nhanh đến, ngồi bên cạnh phụ hoàng.
Hoàng đế đưa tay xoa đầu nàng, cười ha hả nói: "Biết con và Chu Mãn thân nhau, lại hiếu thuận, nhưng con khỏe mạnh mới là sự hiếu kính tốt nhất đối với cha mẹ, thể chất con yếu, không nên ngồi lâu, lát nữa con dẫn Chu Mãn đi ra vườn chơi đi, không được uống rượu, biết không?"
Đợi dặn dò xong, hoàng đế mới quay đầu nhìn thái hậu, cười hỏi, "Mẫu hậu xem ca múa xong, cũng đi chơi với chúng nó đi? Cũng để cho Chu Mãn bắt mạch bình an cho người một chút, nó chơi cùng Minh Đạt, lại tiện cho những người bệnh trong nhà chúng ta rồi."
Thái hậu cười trách mắng: "Toàn nói bậy, người nhà chúng ta đều khỏe mạnh cả, làm gì có bệnh nhân nào? Nhưng bắt mạch bình an cũng tốt."
Lúc này bà mới nhìn xuống Chu Mãn vẫn đang cúi đầu quỳ, khẽ giơ tay nói: "Được rồi con ngoan, mau đứng lên đi, thể chất đứa cháu gái này của ta từ nhỏ đã yếu, sau này con để ý, nếu nó làm gì không tốt thì con nhắc nhở nó nhiều hơn."
Mãn Bảo đáp lời, đứng lên.
Nàng hơi ngẩng đầu nhìn lên trên, đối diện với ánh mắt của Minh Đạt, hai người lén lút nháy mắt, tinh nghịch vô cùng.
Hoàng đế nhìn thấy thì cười bất đắc dĩ, hắn vỗ tay Minh Đạt, bảo nàng xuống vị trí của mình ngồi yên.
Thấy Mãn Bảo lại ngồi về chỗ bên cạnh Minh Đạt, Bạch Thiện hơi thở phào nhẹ nhõm. Kết quả hơi thở này còn chưa kịp ra hết, ngũ hoàng tử ngồi phía trước hắn bỗng đứng vụt lên, túm lấy hắn rồi cười với phía trên: "Tổ mẫu, Minh Đạt có bạn, con cũng có bạn đến chúc thọ người."
Thái hậu mới "Ồ" một tiếng, hoàng đế đã cắt ngang lời hắn: "Lão ngũ, đừng làm loạn, yến tiệc sắp bắt đầu rồi."
"Bắt đầu thì bắt đầu chứ, cũng không bảo con đi bưng thức ăn, hoàng tổ mẫu, người cũng nhìn bạn của con một cái đi."
Thái hậu cũng rất thích đứa cháu trai ngũ hoàng tử này, liền trách móc nhìn hoàng đế, nói: "Đúng đó, con mở tiệc thì cứ để bọn họ mở tiệc đi, ta nói chuyện với mấy đứa bé một lát, con quát tháo chúng nó làm gì?"
Hoàng đế liếc nhìn Bạch Thiện bị lão ngũ kéo trong tay, khẽ cười, mặc kệ bọn họ, quay người bảo Cổ Trung đi phân phó người mở tiệc.
Cổ Trung cười đáp lời, hít một hơi thật sâu rồi hô to mở tiệc.
Sau đó các nhạc công trong cung liền bắt đầu tấu nhạc, các vũ cơ cũng nối đuôi nhau vào múa giữa đại điện, người lắc lư theo tiếng nhạc.
Các cung nhân chờ ở bên ngoài bắt đầu bưng khay đi vào theo trình tự, trước tiên dâng món ăn cho hoàng đế và thái hậu, sau đó là hoàng hậu, rồi đến thái tử và Ích Châu vương..
Trước mặt Mãn Bảo có một bộ bát đũa và ly chén, món ăn bưng lên được bỏ nắp ra, vẫn còn khá ấm, rất thơm, màu sắc món ăn cũng rất tinh xảo, nhìn là thấy ngon, nhưng tâm trí của Mãn Bảo bây giờ căn bản không để ở việc ăn uống.
Nàng nhìn chằm chằm vào ngũ hoàng tử và Bạch Thiện phía đối diện.
Bạch Thiện khẽ lắc đầu với nàng, nàng liền ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình, chỉ là sống lưng thẳng tắp.
Ngũ hoàng tử kéo Bạch Thiện ra đứng giữa điện cho thái hậu nhìn, cười hỏi, "Hoàng tổ mẫu, người thấy bạn của con thế nào?"
Thái hậu nheo mắt nhìn, thấy hai người vóc dáng xấp xỉ nhau, liền cười ha hả nói: "Trông đẹp trai hơn con."
Ngũ hoàng tử bĩu môi, cũng quay đầu nhìn Bạch Thiện, thấy hắn hơi cúi đầu, liền ghé xuống nhìn kỹ hơn, sau đó lắc đầu nói: "Hoàng tổ mẫu gạt con, đâu có đẹp trai hơn con, con lớn lên trông giống Dương biểu ca mà."
Hoàng đế đang uống rượu suýt thì phun cả ngụm rượu ra ngoài.
Thái hậu cũng cười ha hả, vui vẻ nói: "Dương hầu gia đâu rồi, mau đến xem đứa cháu này của ta có giống con trai ngươi không?"
Bạch Thiện không tiện quay đầu nhìn xuống, Mãn Bảo lại có thể quay đầu nhìn một cách quang minh chính đại, liền thấy một người ngồi gần chắp tay cười nói: "Cháu ngoại giống cậu, ngũ hoàng tử nói giống Trường Bác, vậy thì hơn nửa là giống rồi."
Thái hậu cười nói: "Ngươi đó, không biết xấu hổ giống như tiểu ngũ vậy, Trường Bác trông giống như mẹ nó, có liên quan gì đến ngươi đâu?"
Bà nghiêm túc nhìn Bạch Thiện, gật đầu nói: "Đúng là đứa trẻ này trông rất đẹp trai, là con nhà ai vậy?"
Bạch Thiện khom người đáp: "Tiểu tử xuất thân từ Bạch gia ở Lũng Châu."
"Lũng Châu?" Thái hậu nghiêm túc nghĩ một hồi rồi cười nói: "Đó đúng là một nơi tốt, Bạch Kính Lũng Châu là gì của con?"
Bạch Thiện nói: "Là thúc tổ của thần."
"Ồ," Thái Hậu cười gật đầu, "Vậy phụ tổ của con hiện đang nhậm chức ở đâu?"
Ngũ hoàng tử liền nói xen vào: "Hoàng tổ mẫu, phụ tổ của hắn đều là công thần của triều đình, lần này hắn nhận ân ấm nhập học, rồi tự mình thi đậu vào Quốc Tử Học đó ạ."
Thái hậu hơi ngẩn ra rồi liên tục gật đầu, khen ngợi: "Học hành rất tốt, phải chăm chỉ học hành, rồi sau này cũng báo đáp triều đình như phụ tổ của con, Tiểu Ngũ, con phải học hỏi bạn của con cho tốt."
Ngũ hoàng tử liền cười nói: "Vậy nên hoàng tổ mẫu, bạn của con đều có thể ngồi cùng với con chứ?"
Hắn xoay người chỉ Bạch Thành và Ân Hoặc, nói: "Hai người bọn họ cũng là học sinh Quốc Tử Giám, đều là bạn của con."
Thái hậu nhìn Ích Châu vương, bất đắc dĩ gật đầu với ngũ hoàng tử: "Đó là bạn của con, con đã quyết định rồi, chơi thì cứ chơi thôi, nhưng đừng có nghịch ngợm."
"Hoàng tổ mẫu yên tâm, con sẽ không nghịch đâu."
Hoàng đế nuốt ngụm rượu kia xuống, cuối cùng cũng không bị sặc mất mặt, hắn buông chén rượu, nhìn về phía lão ngũ, cười nói: "Nghe con nói như thế thì có vẻ người bạn này của con rất giỏi, bây giờ ngươi đang đọc sách gì?"
Thái Hậu "Ồ?" một tiếng, quay đầu nhìn Chu Mãn.
Chu Mãn liếc nhìn Minh Đạt rồi lập tức đứng dậy bước ra khỏi hàng quỳ xuống, dập đầu một cái rồi ngẩng lên cười ngọt ngào: "Bẩm nương nương, tiểu nữ Chu Mãn, quả thật đã vào cung khám bệnh cho hoàng hậu."
Ích Châu vương cười nói: "Minh Đạt thật là hiếu thuận, còn cố ý mời cả đại phu của hoàng tẩu đến cùng ngồi dự tiệc thọ."
Nụ cười trên mặt thái hậu nhạt đi.
Minh Đạt nghe vậy, liền cũng đứng dậy quỳ xuống bên cạnh Mãn Bảo, vội vàng nói: "Hoàng tổ mẫu, trong cung hiếm có cô nương nào trạc tuổi con, khi con đến Lập Chính Điện thăm mẫu hậu đã gặp nàng, nói chuyện rất hợp ý, xem nhau như bạn tri kỷ, cho nên mới mời nàng cùng ngồi, không phải vì nàng là đại phu của mẫu hậu mà có ưu đãi gì đâu ạ."
Minh Đạt dừng một chút rồi nói: "Nói đến việc khám bệnh cho mẫu hậu, người phụ trách chính chẳng phải vẫn là Tiêu viện chính của Thái y viện sao ạ?"
Hoàng đế liên tục cười gật đầu, "Không sai, Tiêu viện chính chữa bệnh cho hoàng hậu có công, trẫm thấy bệnh tình của hoàng hậu mấy ngày nay đã có chuyển biến tốt, nên thưởng, người đâu, đưa một bàn tiệc đến Thái y viện, cứ nói là trẫm thưởng cho Tiêu viện chính."
Hoàng đế dừng một chút rồi lại cười nói: "Mẫu hậu, trẫm nhớ mẫu thân của Tiêu viện chính năm nay cũng đã hơn bảy mươi rồi, cũng là người sống lâu, chi bằng cũng tặng một bát mì trường thọ cho bà ấy nếm thử?"
Thái hậu nghe vậy, liên tục gật đầu, cười nói: "Nên làm, tuổi bà ấy đã cao, hôm nay không vào cung được, ngày khác phải mời bà ấy vào cung đàm đạo về đạo dưỡng sinh mới được. Người đâu, đưa một bát mì trường thọ đến nhà Tiêu viện chính, cả đào tiên các thứ nữa, chọn nhiều một chút mà mang đi."
Đợi nói xong chuyện của Tiêu viện chính, hoàng đế mới vẫy tay với Minh Đạt, Minh Đạt lập tức đứng dậy, xách váy chạy nhanh đến, ngồi bên cạnh phụ hoàng.
Hoàng đế đưa tay xoa đầu nàng, cười ha hả nói: "Biết con và Chu Mãn thân nhau, lại hiếu thuận, nhưng con khỏe mạnh mới là sự hiếu kính tốt nhất đối với cha mẹ, thể chất con yếu, không nên ngồi lâu, lát nữa con dẫn Chu Mãn đi ra vườn chơi đi, không được uống rượu, biết không?"
Đợi dặn dò xong, hoàng đế mới quay đầu nhìn thái hậu, cười hỏi, "Mẫu hậu xem ca múa xong, cũng đi chơi với chúng nó đi? Cũng để cho Chu Mãn bắt mạch bình an cho người một chút, nó chơi cùng Minh Đạt, lại tiện cho những người bệnh trong nhà chúng ta rồi."
Thái hậu cười trách mắng: "Toàn nói bậy, người nhà chúng ta đều khỏe mạnh cả, làm gì có bệnh nhân nào? Nhưng bắt mạch bình an cũng tốt."
Lúc này bà mới nhìn xuống Chu Mãn vẫn đang cúi đầu quỳ, khẽ giơ tay nói: "Được rồi con ngoan, mau đứng lên đi, thể chất đứa cháu gái này của ta từ nhỏ đã yếu, sau này con để ý, nếu nó làm gì không tốt thì con nhắc nhở nó nhiều hơn."
Mãn Bảo đáp lời, đứng lên.
Nàng hơi ngẩng đầu nhìn lên trên, đối diện với ánh mắt của Minh Đạt, hai người lén lút nháy mắt, tinh nghịch vô cùng.
Hoàng đế nhìn thấy thì cười bất đắc dĩ, hắn vỗ tay Minh Đạt, bảo nàng xuống vị trí của mình ngồi yên.
Thấy Mãn Bảo lại ngồi về chỗ bên cạnh Minh Đạt, Bạch Thiện hơi thở phào nhẹ nhõm. Kết quả hơi thở này còn chưa kịp ra hết, ngũ hoàng tử ngồi phía trước hắn bỗng đứng vụt lên, túm lấy hắn rồi cười với phía trên: "Tổ mẫu, Minh Đạt có bạn, con cũng có bạn đến chúc thọ người."
Thái hậu mới "Ồ" một tiếng, hoàng đế đã cắt ngang lời hắn: "Lão ngũ, đừng làm loạn, yến tiệc sắp bắt đầu rồi."
"Bắt đầu thì bắt đầu chứ, cũng không bảo con đi bưng thức ăn, hoàng tổ mẫu, người cũng nhìn bạn của con một cái đi."
Thái hậu cũng rất thích đứa cháu trai ngũ hoàng tử này, liền trách móc nhìn hoàng đế, nói: "Đúng đó, con mở tiệc thì cứ để bọn họ mở tiệc đi, ta nói chuyện với mấy đứa bé một lát, con quát tháo chúng nó làm gì?"
Hoàng đế liếc nhìn Bạch Thiện bị lão ngũ kéo trong tay, khẽ cười, mặc kệ bọn họ, quay người bảo Cổ Trung đi phân phó người mở tiệc.
Cổ Trung cười đáp lời, hít một hơi thật sâu rồi hô to mở tiệc.
Sau đó các nhạc công trong cung liền bắt đầu tấu nhạc, các vũ cơ cũng nối đuôi nhau vào múa giữa đại điện, người lắc lư theo tiếng nhạc.
Các cung nhân chờ ở bên ngoài bắt đầu bưng khay đi vào theo trình tự, trước tiên dâng món ăn cho hoàng đế và thái hậu, sau đó là hoàng hậu, rồi đến thái tử và Ích Châu vương..
Trước mặt Mãn Bảo có một bộ bát đũa và ly chén, món ăn bưng lên được bỏ nắp ra, vẫn còn khá ấm, rất thơm, màu sắc món ăn cũng rất tinh xảo, nhìn là thấy ngon, nhưng tâm trí của Mãn Bảo bây giờ căn bản không để ở việc ăn uống.
Nàng nhìn chằm chằm vào ngũ hoàng tử và Bạch Thiện phía đối diện.
Bạch Thiện khẽ lắc đầu với nàng, nàng liền ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình, chỉ là sống lưng thẳng tắp.
Ngũ hoàng tử kéo Bạch Thiện ra đứng giữa điện cho thái hậu nhìn, cười hỏi, "Hoàng tổ mẫu, người thấy bạn của con thế nào?"
Thái hậu nheo mắt nhìn, thấy hai người vóc dáng xấp xỉ nhau, liền cười ha hả nói: "Trông đẹp trai hơn con."
Ngũ hoàng tử bĩu môi, cũng quay đầu nhìn Bạch Thiện, thấy hắn hơi cúi đầu, liền ghé xuống nhìn kỹ hơn, sau đó lắc đầu nói: "Hoàng tổ mẫu gạt con, đâu có đẹp trai hơn con, con lớn lên trông giống Dương biểu ca mà."
Hoàng đế đang uống rượu suýt thì phun cả ngụm rượu ra ngoài.
Thái hậu cũng cười ha hả, vui vẻ nói: "Dương hầu gia đâu rồi, mau đến xem đứa cháu này của ta có giống con trai ngươi không?"
Bạch Thiện không tiện quay đầu nhìn xuống, Mãn Bảo lại có thể quay đầu nhìn một cách quang minh chính đại, liền thấy một người ngồi gần chắp tay cười nói: "Cháu ngoại giống cậu, ngũ hoàng tử nói giống Trường Bác, vậy thì hơn nửa là giống rồi."
Thái hậu cười nói: "Ngươi đó, không biết xấu hổ giống như tiểu ngũ vậy, Trường Bác trông giống như mẹ nó, có liên quan gì đến ngươi đâu?"
Bà nghiêm túc nhìn Bạch Thiện, gật đầu nói: "Đúng là đứa trẻ này trông rất đẹp trai, là con nhà ai vậy?"
Bạch Thiện khom người đáp: "Tiểu tử xuất thân từ Bạch gia ở Lũng Châu."
"Lũng Châu?" Thái hậu nghiêm túc nghĩ một hồi rồi cười nói: "Đó đúng là một nơi tốt, Bạch Kính Lũng Châu là gì của con?"
Bạch Thiện nói: "Là thúc tổ của thần."
"Ồ," Thái Hậu cười gật đầu, "Vậy phụ tổ của con hiện đang nhậm chức ở đâu?"
Ngũ hoàng tử liền nói xen vào: "Hoàng tổ mẫu, phụ tổ của hắn đều là công thần của triều đình, lần này hắn nhận ân ấm nhập học, rồi tự mình thi đậu vào Quốc Tử Học đó ạ."
Thái hậu hơi ngẩn ra rồi liên tục gật đầu, khen ngợi: "Học hành rất tốt, phải chăm chỉ học hành, rồi sau này cũng báo đáp triều đình như phụ tổ của con, Tiểu Ngũ, con phải học hỏi bạn của con cho tốt."
Ngũ hoàng tử liền cười nói: "Vậy nên hoàng tổ mẫu, bạn của con đều có thể ngồi cùng với con chứ?"
Hắn xoay người chỉ Bạch Thành và Ân Hoặc, nói: "Hai người bọn họ cũng là học sinh Quốc Tử Giám, đều là bạn của con."
Thái hậu nhìn Ích Châu vương, bất đắc dĩ gật đầu với ngũ hoàng tử: "Đó là bạn của con, con đã quyết định rồi, chơi thì cứ chơi thôi, nhưng đừng có nghịch ngợm."
"Hoàng tổ mẫu yên tâm, con sẽ không nghịch đâu."
Hoàng đế nuốt ngụm rượu kia xuống, cuối cùng cũng không bị sặc mất mặt, hắn buông chén rượu, nhìn về phía lão ngũ, cười nói: "Nghe con nói như thế thì có vẻ người bạn này của con rất giỏi, bây giờ ngươi đang đọc sách gì?"