Bạn được Diepvanchiha mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1020: Trời giáng kinh hách

Khương tiên sinh liếc nhìn bọn họ một cái, cười lớn rồi đứng dậy xắn tay áo.

Trang tiên sinh liền quay đầu nói với Mãn Bảo và Bạch Thiện: "Đi lấy bút giấy tốt đến đây."

Mãn Bảo và Bạch Thiện nhìn nhau, chạy đi tìm đồ.

Khương tiên sinh lại rất tùy hứng, tự tay mài mực rồi viết chữ trên tờ giấy đã trải ra, ông ấy chỉ viết một hai chữ trên một tờ giấy, cho Bạch Thiện một chữ "Lãng", cho Mãn Bảo hai chữ "Tú Tuệ", cho Bạch nhị lang một chữ "Minh".

Ông ấy nhìn Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật, cười rồi cũng viết một chữ cho bọn họ, một chữ "Ôn", và một chữ "Nhẫn".

Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật vô cùng phấn khởi, nhẹ nhàng thổi để mực khô nhanh hơn, rồi cất đi.

Ba người Bạch Thiện vừa nhìn thấy chữ mà Khương tiên sinh viết liền hiểu vì sao Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật lại kích động đến vậy, bởi vì chữ của ông ấy thật sự rất đẹp.

Bạch Thiện cầm tờ giấy của mình, thấy thích vô cùng, nhìn sang tờ của Mãn Bảo, cũng thích, hắn quyết định lúc về nhà sẽ mượn của nàng để tập viết theo.

Khương tiên sinh đặt bút xuống, Trần tiên sinh bên cạnh liền cười nói: "Mấy đứa may mắn đấy, Khương tiên sinh rất ít khi viết chữ cho người ta, ngay cả những người bạn cũ như chúng ta muốn xin ông ấy một bức chữ cũng phải xin bốn năm lần đấy."

Khương tiên sinh liếc ông ấy một cái, nói: "Ai nói khó, nhà ta ngày nào cũng có không ít giấy bỏ đi, nếu ông không chê thì ta sẽ mang hết cho ông."

"Thôi thôi, ta làm sao tranh lại đám người canh ở sau cửa nhà ông."

Ba người nói rồi cười phá lên.

Bạch Thiện nhìn tiên sinh nhà mình với ánh mắt thắc mắc.

Trang tiên sinh cười giải thích: "Chữ của Khương tiên sinh viết rất đẹp, nhưng một chữ khó cầu, nên thường có người canh ở ngoài cửa nhà ông ấy, đợi khi nhà ông ấy lôi rác ra đổ, thì tranh nhau xông lên lục lọi trong đống giấy vụn, chỉ để có được một chữ của Khương tiên sinh."

Trang tiên sinh nói: "Con thích thư pháp, sau này còn cần học hỏi Khương tiên sinh nhiều hơn."

Khương tiên sinh nghe vậy thì quay đầu nhìn Bạch Thiện, cười hỏi: "Lão Trang, đây là đồ đệ rất thích viết chữ mà ông từng kể?"

Trang tiên sinh gật đầu, "Nó viết chữ đẹp nhất, đợi có thời gian, ông phải giúp ta chỉ dạy thêm cho nó đấy."

Khương tiên sinh cười: "Dễ nói, dễ nói."

Bạch Thiện vội vàng chắp tay thi lễ với ông.

Bành Chí Nho và Lư Hiểu Phật nghe vậy thì ngưỡng mộ nhìn Bạch Thiện, ngay cả Trần tiên sinh bên cạnh cũng kinh ngạc, nhìn Bạch Thiện, lại nhìn Khương tiên sinh, muốn nói lại thôi.

Bọn họ ở bên này trò chuyện rôm rả, bỗng có bốn năm người vừa nói chuyện vừa đi về phía này, lúc vòng qua khóm hoa liền nhìn thấy Khương tiên sinh, vội vàng nhanh chân tiến lên gọi: "Thì ra Khương tiên sinh ở đây, ngài làm chúng tôi tìm mãi."

Mãn Bảo cẩn thận cất kỹ chữ của mình vào trong ngực áo, cùng đám Bạch Thiện quay đầu nhìn, nhưng mới liếc qua đã nhìn thấy Trần Phúc Lâm đứng giữa năm người.

Nàng hơi ngẩn người, rồi nhẹ nhàng bước lên, Bạch Thiện cũng di chuyển cùng lúc, đứng kề vai với nàng, che khuất Trang tiên sinh còn đang ngồi trên ghế.

Trang tiên sinh vừa ngẩng đầu đã đối diện với mông của hai đứa trẻ, ông: .

Người đến đã bắt đầu hàn huyên với Khương tiên sinh, Mãn Bảo và Bạch Thiện đồng loạt liếc mắt nhìn Bạch nhị lang.

Bạch nhị lang đã không còn nhớ Trần Phúc Lâm trưng vẻ mờ mịt nhìn hai người, nghi hoặc tiến lên một bước, đứng chung một chỗ với bọn họ, thật trùng hợp, như thế vừa vặn che khuất tầm nhìn của Trang tiên sinh.

Trang tiên sinh còn chưa kịp nhìn rõ người đến: .

Mãn Bảo và Bạch Thiện lại cảm thấy hắn ngốc nghếch không chịu được, không khỏi dùng ánh mắt sắc lẻm nhìn hắn.

Bạch nhị lang vừa chột dạ vừa tức giận, nhỏ giọng hỏi, "Làm sao?"

Mãn Bảo nhỏ giọng nói: "Không thấy kẻ thù của tiên sinh đến à, mau đưa tiên sinh đi đi, bọn ta che chắn tầm nhìn cho các ngươi, mau lên."

Lúc này Bạch nhị lang mới nhớ ra hình như tiên sinh nhà mình cũng không khiến người ta bớt lo.

Bạch nhị lang bỗng thấy ưu thương, hình như trong đám người lên kinh này, ngoại trừ hắn, thì ai cũng có kẻ thù ở kinh thành.

Hắn xoay người đỡ Trang tiên sinh đang định đứng dậy vòng qua bọn họ để chào hỏi, khoác tay ông rồi dẫn ông đi.

Trang tiên sinh hơi khựng lại, ông không nhìn thấy Trần Phúc Lâm, cũng không nghe ra giọng của đối phương, nhưng thấy Bạch nhị lang kéo tay ông đi, lại nhìn hai đệ tử đang đứng chắn trước mặt, ông cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, liền mặc cho Bạch nhị lang đỡ mình rời đi.

Kết quả vừa mới đi được hai bước đã bị Trần tiên sinh gọi lại, "Trang tiên sinh định đi đâu thế?"

Ánh mắt của mọi người liền đồng loạt nhìn về phía ấy.

Bạch Thiện vội vàng khom người hành lễ, đáp: "Trần tiên sinh, tiên sinh nhà con say rồi, để sư đệ con đỡ tiên sinh xuống nghỉ ngơi một lát ạ."

Trần tiên sinh ngẩn ra, "Hôm nay bọn ta đâu có uống rượu."

Mãn Bảo nghiêm trang nói: "Là say trà, hai năm nay tiên sinh nhà con mắc phải chứng bệnh mới, có lẽ là uống trà nhiều quá, nên nếu một lần uống quá nhiều thì cơ thể sẽ sinh ra chút phản ứng, giống như say vậy."

Mọi người chưa từng nghe nói đến chuyện này, nhưng thấy Mãn Bảo không giống nói dối, bọn họ lại không khỏi tin tưởng.

Trang tiên sinh đưa tay đỡ trán, nửa tựa vào người Bạch nhị lang, định rời đi.

Trần Phúc Lâm đột nhiên nheo mắt nhìn bóng lưng của ông, rồi nhìn chằm chằm Bạch Thiện và Mãn Bảo một lúc, cũng cảm thấy có chút quen mặt, bèn không khỏi hỏi thành tiếng, "Là Trang Tuân đấy ư?"

Ông ta nhanh chân tiến lên, Bạch Thiện và Mãn Bảo đồng loạt bước lên một bước chắn trước mặt ông ta, ngước mắt nhìn ông ta với ánh mắt không chút thiện cảm.

Suy nghĩ trong đầu Trang tiên sinh xoay chuyển nhanh chóng, cân nhắc trong thoáng chốc rồi xoay người lại, trên mặt còn mang nét cười nhìn Trần Phúc Lâm, "Chính là tại hạ, vị này là?"

Trần Phúc Lâm nhìn thấy Trang tiên sinh lần nữa, miễn cưỡng tìm ra được dấu vết thời trẻ từ trên khuôn mặt già nua của ông, ông ta không khỏi căng thẳng nuốt nước miếng, khẽ giật khóe miệng rồi tiến lên một bước, "Trang huynh không nhớ ta sao? Ta là Trần Phúc Lâm đây, trước đây chúng ta cùng học ở trường phủ, nhiều năm trước còn cùng nhau đến kinh thành cầu học."

Trần Phúc Lâm đăm đăm nhìn Trang tiên sinh với ánh mắt ẩn ý, nói: "Trang huynh quên hết rồi à?"

Trang tiên sinh vỗ trán rồi cười nói: "Ta già rồi, trí nhớ không còn được như xưa nữa, đã quên rất nhiều chuyện, nên lúc gặp không nhận ra Trần đại nhân ngay. Nhưng nghe ông nói những lời này thì ta cũng loáng thoáng nhớ ra rồi, không ngờ lại gặp ở đây."

"Đúng vậy, không ngờ Trang huynh lại đến kinh thành."

Người bên cạnh nghe thấy vậy thì cười nói: "Nói cách khác, hai vị không chỉ là đồng hương, mà còn là bạn cùng trường?"

Trang tiên sinh cười gật đầu.

"Ôi chào, vậy đây chính là chuyện vui lớn, hôm nay hai người phải mời một chầu."

"Còn không phải chuyện vui được sao, xa quê gặp cố nhân không dễ đâu đó."

Mãn Bảo không nhịn được nói: "Nhưng nơi này không phải là kinh thành sao ạ, hẳn là phải có rất nhiều người Kiếm Nam Đạo chúng ta chứ, người Ích Châu cũng không ít, Trần đại nhân còn thiếu đồng hương được ư?"

Đám người già và trung niên cảm khái: "Hai cái này không giống nhau, nếu đột nhiên gặp thì như trời giáng kinh hỉ vậy."

Mãn Bảo và Bạch Thiện liếc nhau: Chỉ e là trời giáng kinh hách mới đúng?

Trang tiên sinh lại vuốt râu cười, thản nhiên nhìn Trần Phúc Lâm.

Trần Phúc Lâm nhìn ông chòng chọc hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, rời tầm mắt đi trước.
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1021: Trần Phúc Lâm

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
THÔNG BÁO LỊCH ĐĂNG CHƯƠNG:

MỖI NGÀY 1 ĐẾN NHIỀU CHƯƠNG TÙY THUỘC VÀO SỐ LIKE​

Số chương cộng thêm dựa theo chữ số hàng chục của số like chương mới nhất

Chưa đến 10 like: Cố định 1 chương/ ngày

10 like: Thêm 1 chương => Tổng cộng 2 chương/ ngày

20 like: Thêm 2 chương => Tổng cộng 3 chương/ ngày

* * * Cứ thế suy ra.

Chỉ tính số like chương mới nhất (chốt đến 8h sáng hôm sau) mình sẽ đăng chương mới trong buổi sáng mỗi ngày. Chủ nhật có thể sẽ nghỉ không đăng.

Cố gắng like chương mới thật nhiều để có nhiều chương nha, like trước rồi để đó đọc sau cũng được ^^

(Chương trình chỉ áp dụng trong thời gian mình rảnh, bao giờ quá bận không làm theo được thì mình sẽ thông báo trước nhé, các đồng chí tranh thủ kiếm thật nhiều chương trong thời gian này nha)​
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1022: Chân tình giả ý

Trần Phúc Lâm cười, hỏi: "Vậy là ông tha thứ cho ta rồi? Cho ta xin địa chỉ, ngày mai ta sẽ mang bánh trung thu và rượu ngon đến bái phỏng."

Trang tiên sinh lắc đầu, "Ta tin ông, nhưng ôn lại chuyện cũ thì bỏ đi, tốt nhất sau này cũng đừng gặp lại nữa."

Trần Phúc Lâm: "Vì sao lại vậy?"

Trang tiên sinh thở dài, "Ta luôn sợ gặp lại bạn cũ, chẳng lẽ Trần đại nhân không sợ chút nào sao?"

Trần Phúc Lâm đối diện với ánh mắt của Trang tiên sinh, không khỏi nghẹn lời, hồi lâu vẫn không thốt được một câu.

Trần tiên sinh và Khương tiên sinh đi ra xa, tụ hợp với những người khác, lắc đầu cười nói: "Trần đại nhân hòa nhã, nổi tiếng là người tốt bụng, còn Trang tiên sinh trông cũng là người rộng lượng, sao hai người lại có vẻ không hợp nhau?"

Khương tiên sinh cười nói: "Tính tình không hợp chăng, chuyện này cũng giống như dùng bút viết chữ vậy, có cây bút nhìn rất tốt, nhưng nó lại không hợp với tay của ông, vậy thì không thể ở chung một chỗ được."

Trần tiên sinh: ".. Vậy thì cây bút của Trang tiên sinh hợp với ông hơn, hay là cây bút của Trần đại nhân hợp với ông hơn?"

Khương tiên sinh bật cười ha hả: "Sao ông lại ví von như vậy, cẩn thận lão Trang quay lại tính sổ với ông."

Được rồi, Trần tiên sinh không cần ông trả lời cũng hiểu.

Còn ba người Mãn Bảo vẫn đứng trên chỗ cao, đang nhìn chằm chằm Trang tiên sinh và Trần Phúc Lâm nói chuyện ở đằng xa, thảo luận sôi nổi, "Các ngươi nói xem, rốt cuộc giữa tiên sinh và ông ta có ân oán gì?"

Bạch Thiện mắt tinh, nhìn thấy được thần sắc của họ, nói: "Nhìn sắc mặt không giống như cãi nhau, nhưng tiên sinh rất khách sáo, cũng không giống như quen biết đối phương."

Bạch nhị lang: "Tiên sinh không phải là người nhỏ nhen, ta cảm thấy chắc chắn không thể là mấy vấn đề nhỏ còn sót lại từ hồi đi học như đánh nhau gây gổ, nhất định là kết thù rồi."

Bạch Thiện đau đầu, "Sẽ là thù gì chứ?"

Đang đoán thì ba người thấy Trang tiên sinh đứng dậy rời đi, thế là lập tức xoay người chạy xuống, "Tiên sinh, giờ chúng ta về nhà ạ?"

Trang tiên sinh cười nói: "Vội gì chứ, ta dẫn các con đến tham gia hội thơ, giờ kết quả bình chọn còn chưa có, sao có thể về trước được? Đúng rồi, hôm nay các con đã viết câu thơ gì?"

Bạch nhị lang giơ tay nói trước: "Tiên sinh, con không làm thơ."

Trang tiên sinh hiểu cậu, gật đầu nói: "Không làm thì không làm thôi, nhưng sau khi về nhà, con không được ngủ nướng nữa, ngày nào cũng phải dậy sớm ra vườn đọc thơ văn hai khắc, sau đó mới dùng bữa sáng rồi đi học."

Bạch nhị lang: .

Trang tiên sinh quay đầu nhìn hai người còn lại, "Còn các con thì sao?"

Bốn thầy trò vừa nói chuyện vừa trở lại đình giữa, vừa hay mọi người cũng đã viết xong thơ, mà trọng tài cũng sắp bình chọn xong, từng tờ thơ văn đang được mở ra để mọi người cùng thưởng thức.

Chương Huy lấy ra ba bài thơ đứng đầu mà họ đã bình chọn, cười nói: "Hội thơ hôm nay có thu hoạch khá phong phú, trong tay ta có ba bài thơ hay muốn cùng chư vị thưởng thức, đặc biệt là bài thơ này của Bạch Thiện.."

Trang tiên sinh còn chưa kịp nghe Bạch Thiện đọc thơ, nghe vậy thì quay đầu nhìn hắn một cái, cũng không cần hắn phải thuật lại mà trực tiếp bước lên xem.

".. Nguyệt hạ quế hương thoại tiên khảo, tổ nguyện tân trúc nhiễu phượng trì.." Trang tiên sinh tán thưởng gật đầu, nói với Bạch Thiện: "Cuối cùng con cũng chạm được vào ngưỡng cửa của việc làm thơ rồi, ha ha ha.."

Khương tiên sinh đang đứng ở đằng xa, nghe thấy tiếng cười sảng khoái của ông thì tìm đến, cười hỏi: "Đệ tử của ông không tệ nha, vậy là giành được vị trí đầu bảng hôm nay rồi."

Ông vừa dứt lời, trọng tài đứng ở trên đã đi tìm Bạch Thiện.

Mãn Bảo và Bạch nhị lang lập tức vui vẻ đẩy Bạch Thiện lên.

Tiếp theo là những thủ tục thông thường của hội thơ, các bậc tiền bối sẽ khích lệ hậu bối, sau đó sẽ trao phần thưởng cho họ trước công chúng.

Là người đứng đầu, Bạch Thiện nhận được phần thưởng đặc biệt của Mạc Hội Viên, nói xong, Chương Huy vỗ tay, liền có người khiêng một chậu hoa lên, Bạch Thiện nhìn kỹ, chính là chậu cúc đen mà họ vừa thưởng thức vào buổi sáng.

Chương Huy cười híp mắt, nói: "Cúc ngạo nghễ đón gió, cúc đen lại càng hiếm có hơn, màu mực cũng rất tôn quý. Bạch tiểu lang quân, mong sau này cậu có thể giống như chậu cúc đen này, không sợ cái lạnh của mùa thu mà thỏa sức nở rộ trong văn đàn."

Bạch Thiện: ".. Dạ, nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của đại nhân."

Hắn nhìn chậu hoa được đặt ở chính giữa bàn cho mọi người chiêm ngưỡng, rồi quay đầu nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Mãn Bảo.

Mãn Bảo há to miệng, cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ, đều cảm thấy lần này hơi lỗ.

Bạch nhị lang cũng há to miệng, sau đó cúi đầu không nhịn được cười.

Mãn Bảo không khỏi véo hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Cười cái gì mà cười, đồ ngốc, ngươi cũng lỗ có biết không?"

Bạch nhị lang lẩm bẩm: "Hắn có lợi gì thì cũng cho ngươi trước, còn lâu ta mới thèm."

Trang tiên sinh cũng nhìn chậu cúc đen, hồi lâu không nói nên lời, Khương tiên sinh đứng bên cạnh hâm mộ nói, "Có vẻ chậu cúc này sắp nở rồi, lão Trang, lát nữa ta phải đến chỗ ông ngắm hoa."

Trang tiên sinh liếc ông một cái, hỏi: "Ông thích?"

Khương tiên sinh gật đầu: "Thích chứ."

"Vậy thì tặng ông."

Khương tiên sinh: "..."

Ông nghi ngờ nhìn Trang tiên sinh, "Ông đang nói đùa hay là.."

Trang tiên sinh: "Nghiêm túc."

"Ông không hỏi đệ tử của ông à?"

"Nó sẽ đồng ý." Nói xong, ông vẫy tay gọi Bạch Thiện vừa xuống đài đến, nói: "Khương tiên sinh thích cúc đen."

Bạch Thiện lập tức nói: "Vậy thì tặng cho Khương tiên sinh ạ, lát nữa con bảo người hầu khiêng ra đưa lên xe của Khương tiên sinh?"

Khương tiên sinh thấy hắn không có chút miễn cưỡng nào, lúc này mới tin hình như hắn thật sự không thích chậu cúc đen này, nhưng mà tại sao?

Ông đưa mắt đảo qua đảo lại mấy thầy trò họ, hỏi: "Mấy người không thích màu mực?"

Không, họ chỉ không thích cúc đen của Mãn Bảo, chứ hoa cỏ bình thường thì họ vẫn rất thích, tiền đề là không được là những thứ mà Mãn Bảo mua từ bên ngoài về.

Thế là mọi người cùng liếc mắt về phía Mãn Bảo.

Mãn Bảo khẽ ho một tiếng, gật đầu nói: "Không sai, chúng con đều thích những màu sắc tươi sáng, ví dụ như màu đỏ, màu vàng, càng tươi sáng càng đẹp."

Khương tiên sinh: . Không ngờ Trang tiên sinh nhìn có vẻ thanh cao, lại thích những màu sắc tục tĩu như vậy.

Đã như vậy, Khương tiên sinh liền vui vẻ nhận lấy món quà này.

Ông quay đầu nhìn Trần Phúc Lâm đang nói chuyện với người khác ở gần đó, nhưng ánh mắt lại luôn hướng về phía này, dứt khoát làm người tốt đến cùng, gọi Trang tiên sinh và các đồ đệ, nói: "Đã chọn ra được người đứng đầu rồi, đệ tử của ông chưa nói đến thứ khác, nhưng ít nhất sau ngày hôm nay sẽ nổi danh trong khu vực này. Đợi lát nữa truyền bài thơ này ra ngoài, nổi danh chỉ là chuyện sớm muộn thôi, cho nên chúng ta cũng không cần phải ở lại đây lâu nữa, cùng nhau ra ngoài ăn trưa đi?"

Trang tiên sinh nhân cơ hội mời, "Không bằng đi tới chỗ ta, trong nhà không chỉ có có đầu bếp nữ nấu ăn ngon, mà còn có rượu hoa quế ta mang từ quê đến, hôm nay là trung thu, uống một ly đúng hợp."

Khương tiên sinh không nhịn được cười, "Không phải ông kiêng rượu sao?"

"Ừm, xem ra hôm nay phải phá giới rồi."

Hai người nhìn nhau, đều cười phá lên.

Mãn Bảo, Bạch Thiện và Bạch nhị lang không thích uống rượu đều trưng vẻ mặt khó hiểu nhìn hai người, hoàn toàn không biết câu này có gì buồn cười.
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1028: Trung thu

Bốn người hội họp, bèn thuận theo dòng người đi về phía trước, đi một lát, cuối cùng cũng có thể đến gần để ngắm những chiếc đèn hoa đăng treo ở hai bên đường, cùng với những chiếc xe đèn đủ kiểu chậm rãi xoay tròn bên đường.

Đây là kinh thành phồn hoa hơn nhiều so với thành Ích Châu, không chỉ ba đứa Bạch Thiện còn nhỏ tuổi, mà ngay đến Bạch đại lang cũng bị sự náo nhiệt này thu hút.

Xiếc, đèn hoa đăng, các loại đồ chơi và cách chơi lạ mắt, có rất nhiều thứ đều là lần đầu tiên họ nhìn thấy.

Vốn tưởng rằng chỉ đi trên con phố này sẽ không thể xem được nhiều thứ, ai ngờ đi dạo có mỗi con phố này thôi mà bọn họ đã tốn hơn một canh giờ.

Đợi đến khi bọn họ quay trở về, trên tay ai cũng xách theo mấy chiếc đèn hoa đăng, đều là do bọn họ đoán câu đố thắng được, chỉ có Bạch đại lang thực sự thích một chiếc đèn cung đình, nên không nhịn được mà bỏ tiền ra mua.

Đối với điều này, Mãn Bảo, Bạch Thiện và Bạch nhị lang đều thầm khinh bỉ, đèn hoa đăng này cũng đâu thể để đến năm sau, chỉ để xem cho vui thôi mà.

Thắng mang về nhà thì cùng lắm treo được hai ngày rồi cũng phải vứt đi, tốn nhiều tiền như vậy để mua đèn, đúng là không đáng.

Mãn Bảo không nhận ra quan niệm tiêu tiền của mình ngày càng giống lão Chu, Bạch Thiện và Bạch nhị lang càng không nhận ra quan niệm của bọn họ gần như giống hệt Mãn Bảo.

Người duy nhất tỉnh táo có lẽ là Đại Cát, nhưng hắn có thể nói gì đây?

Hắn lại cảm thấy suy nghĩ như vậy cũng không tệ.

Chủ tử tiết kiệm một chút, dù sao cũng tốt hơn là tiêu tiền bừa bãi không phải sao?

Một đoàn người xách theo một đống đèn hoa đăng về nhà, ai cũng tìm được vị trí tốt dưới mái hiên phòng mình để treo đèn hoa đăng lên.

Đèn hoa đăng của Bạch Thiện và Mãn Bảo nhiều nhất, hai vị này không biết mắc bệnh gì, cứ thích đoán câu đố, lúc đi còn đã tặng không ít cho người ta, những chiếc đèn hoa đăng có thể được bọn họ mang về nhà trên cơ bản đều là những chiếc đèn mà bọn họ thích.

Mãn Bảo đã treo đầy đèn lên mái hiên phòng mình, thế là liền chạy ra sân, tìm một nhánh cây, so sánh một lúc rồi cảm thấy vị trí này cũng không tệ, liền nhờ Đại Cát cao nhất treo lên giúp nàng.

Đương nhiên Đại Cát cũng không với tay treo lên được, thế là hắn tìm một chiếc ghế cao để treo lên.

Bạch Thiện thấy thế thì cũng đi vòng quanh cây tìm một vị trí đẹp, Bạch nhị lang liếc nhìn ba chiếc đèn hoa đăng ít ỏi của mình, đưa tay lấy một cái từ trên mái hiên xuống, cũng muốn nhờ Đại Cát treo lên giúp.

Bạch đại lang: .

Hắn nhìn trái ngó phải, rồi cúi đầu nhìn chiếc đèn cung đình trong tay, cuối cùng vẫn không nỡ treo lên cây như vậy, liền vẫy tay rồi xoay người rời đi.

Hắn vẫn nên trở về nhà của mình thì hơn, không biết vì sao khi mỗi nhìn thấy ba người bọn họ, hắn lại cứ luôn cảm thấy nghẹn lòng.

Trang tiên sinh cười híp mắt đứng dưới hiên nhìn bọn họ làm loạn, đợi bọn họ treo xong đèn hoa đăng, lúc này mới bảo bọn họ ngừng lời: "Giờ cũng đã muộn rồi, tuy rằng ngày mai không cần đến trường, nhưng cũng đừng ngủ quá muộn."

Ba người đáp lời, rối rít hành lễ rồi đi rửa mặt đi ngủ.

Bởi vì ngủ muộn, lại chơi đùa thả ga, nên ba đứa trẻ đều dậy muộn.

Mãi đến khi Chu Lập Quân đẩy cửa đi vào, Mãn Bảo mới tỉnh lại từ trong giấc mộng đẹp, nàng khẽ dụi mắt rồi nhìn cửa sổ, cửa sổ đóng kín, nhưng ánh nắng thì không thể ngăn cản được.

Chu Lập Quân ở cách bình phong nghe thấy động tĩnh thì nói: "Cô nhỏ, cô còn chưa dậy ạ?"

Mãn Bảo vươn vai lười biếng đáp một tiếng, hỏi: "Tối qua con không về, là ở lại cửa hàng sao?"

"Đúng vậy, tối qua có nhiều người lắm," Chu Lập Quân rất vui vẻ, vừa ngáp vừa líu lo: "Cô không biết đâu, ngoại thành náo nhiệt lắm, người chen người, có người trời còn chưa tối đã đến cửa hàng đặt bàn cho cả nhà ăn cơm đoàn viên, cũng có người trời tối rồi mới lên lầu hai vừa ngắm đèn vừa ăn cơm uống rượu, cũng có người đi dạo một nửa thì đói bụng vào ăn cơm. Bọn con đã chuẩn bị sẵn rất nhiều nguyên liệu, bởi vì sợ đến ngày lễ nhiều thứ sẽ tăng giá, rau dưa có thể bảo quản được chúng con còn chuẩn bị nhiều hơn, ai ngờ tối qua vẫn dùng hết sạch."

Mãn Bảo khoác áo đi ra, hỏi: "Vậy chắc là rất mệt đúng không?"

"Nếu có thể kiếm tiền, thì con chẳng ngại ngày nào cũng mệt như vậy."

"Giờ là giờ nào rồi?"

"Đã gần giờ ngọ rồi ạ."

Mãn Bảo kinh hô, "Ta lại dậy muộn đến vậy ư?"

Chu Lập Quân cười híp mắt, hỏi, "Cô nhỏ, cô không nghe thấy bụng của cô kêu à?"

Mãn Bảo liền sờ bụng rồi yên tĩnh lại, cẩn thận nghe một chút rồi lắc đầu, "Không kêu mà."

Nàng chuyển đề tài, "Sao con lại về vào lúc này, không phải giờ ngọ là lúc bận rộn nhất sao?"

"Lục thúc dùng hết sạch nguyên liệu rồi, buổi sáng chỉ bán được một lượt điểm tâm thôi. Ngũ thúc thấy chúng con bận rộn cả đêm đều rất mệt mỏi, với cả ngoài đường cũng chẳng có mấy ai, liền nói bữa trưa này không cần bán nữa, đến bữa tối rồi tính, giờ thúc ấy ra ngoài mua nguyên liệu rồi." Chu Lập Quân nói: "Nếu không phải con còn phải ở lại kiểm kê sổ sách của ngày hôm qua và sáng sớm hôm nay, thì cũng đã về từ lâu rồi."

Mãn Bảo thấy nàng ngáp liên tục, đáy mắt có quầng thâm, liền khoát tay nói: "Vậy con mau ngủ đi, ta dậy rồi, trong phòng sẽ yên tĩnh, con ngủ ngon."

Chu Lập Quân gật đầu, nhưng thực ra không để ý đến việc cô nhỏ có ở đây hay không, bởi vì nàng thực sự quá buồn ngủ rồi, vừa nằm xuống giường là đã ngủ thiếp đi.

Mãn Bảo nhẹ tay nhẹ chân thay quần áo ra ngoài rửa mặt, lúc này Bạch Thiện cũng mới dậy.

Hai người rửa mặt xong, dì Dung liền đưa cho bọn họ một bát cháo nóng, nói: "Ăn lót dạ trước đi, lát nữa sẽ ăn cơm trưa."

Hai người gật đầu, cũng không ra bàn ăn mà dứt khoát bưng bát ngồi trên bậc thềm, vừa nhẹ nhàng húp cháo thịt, vừa để ánh nắng trời thu chiếu lên chân của mình.

Hai người lại cảm thấy buồn ngủ.

Chậm rãi ăn xong cháo, bọn họ cũng lười nhúc nhích, liền an nhàn ngồi trên bậc thềm ngẩn người, chẳng ai nói câu gì.

Bạch nhị lang ôm bụng đi ra khỏi phòng, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong không khí, lại nhìn bát không trên tay bọn họ, liền bĩu môi hỏi, "Sao hai ngươi ăn điểm tâm lại không gọi ta?"

Mãn Bảo hoàn hồn, dời tầm mắt nhìn Bạch nhị lang rồi nói: "Ta tưởng ngươi sẽ thích ngủ hơn chứ."

Bạch Thiện gật đầu, "Dù sao bây giờ bọn ta cũng lại muốn ngủ rồi, suy bụng ta ra bụng người, bọn ta cảm thấy ngươi cũng vậy."

Bạch nhị lang: .

Mãn Bảo thấy hắn trưng vẻ mặt cạn lời trừng mắt nhìn họ, liền nói: "Sắp ăn cơm trưa rồi, ngươi muốn ăn gì còn không mau đi rửa mặt đi?"

Bạch Thiện nói: "Vừa nãy bọn ta đi rửa mặt tiên sinh đã cầm sách đi ra vườn đọc rồi, nói là mắt không thấy tâm không phiền, ngươi mà không đi rửa mặt nhanh, lát nữa tiên sinh trở về, nhìn thấy ngươi giờ này mới ra rửa mặt, nói không chừng lại thấy phiền đấy."

Mãn Bảo: "Coi chừng tiên sinh phạt ngươi chép sách."

Bạch nhị lang xoay người về phòng lấy chậu, tuy rằng hắn rất không muốn chấp nhận sự uy hiếp của bọn họ, nhưng hắn thực sự sợ, bởi vì hắn còn một quyển rưỡi 'Lễ Ký' vẫn chưa chép xong.

Bạch nhị lang thở dài.

Chờ hắn rửa mặt xong, dì Dung cũng bưng cho hắn một bát cháo thịt.

Bạch nhị dứt khoát ôm bát cháo ngồi xuống bên cạnh hai người, vừa ăn vừa nói: "Ta còn phải chép 'Lễ Ký' và làm bài tập trường học giao, Mãn Bảo, ngươi có thể giúp ta không?"

"Tiên sinh mà biết là sẽ phạt."

"Ngươi không nói, ta không nói, Bạch Thiện không nói, ai biết?"

Mãn Bảo và Bạch Thiện đồng thời quay đầu nhìn Đại Cát đang đứng phơi nắng gần đó.

Đại Cát đối diện với ánh mắt của bọn họ, im lặng xoay người, đưa lưng về phía bọn họ.
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1030: Làm nghề y

Mãn Bảo liếc nhìn Trịnh đại chưởng quầy, lúc này mới đeo giỏ lên vai rồi đi theo, Bạch Thiện cũng liếc Trịnh đại chưởng quầy một cái rồi đi theo.

Trịnh đại chưởng quầy thấy hắn cũng đi theo thì định ngăn lại, kết quả Đại Cát chen vào giữa, đi ngay phía sau hai người.

Lời của Trịnh đại chưởng quầy nghẹn trong cổ họng, nhìn ba người đi theo thái giám kia.

Thái giám dẫn họ nhanh chóng đi về phía nhị viện, vào đến nhị viện mới phát hiện phía sau còn có Đại Cát đi theo.

Ánh mắt hắn lướt qua Bạch Thiện, trực tiếp dừng lại trên người Đại Cát, người này vừa nhìn đã biết là hạ nhân, trầm giọng nói: "Ngươi ở ngoài này chờ."

Đại Cát nhìn về phía Bạch Thiện.

Bạch Thiện khẽ gật đầu, tiến lên vai sóng vai cùng Mãn Bảo đi vào trong.

Thái giám cũng không biết người có thể chữa bệnh chỉ có Mãn Bảo, còn tưởng rằng hai người họ đều giống nhau, nên mới dẫn cả hai người vào.

Vào đến nhị viện, lại rẽ qua một hành lang dài đi vào một cái sân, Mãn Bảo liền ngửi thấy mùi máu tanh.

Hai người vừa vào, đã giật mình bởi những người hoặc đứng hoặc quỳ trong sân.

Cái sân lớn có không ít người đang đứng, còn không ngừng có người vội vã đi ra đi vào, có người bưng một chậu nước vào, lúc bưng ra lại là một chậu nước máu, còn không ngừng có người cầm hộp đưa vào trong phòng.

Mãn Bảo và Bạch Thiện chỉ dừng chân một chút, liền đi qua những người đang quỳ trên đất, được dẫn thẳng vào trong phòng.

Mùi máu tanh trong phòng ngày càng nồng hơn, Mãn Bảo thấy một người nằm trên đất, máu nhuộm đỏ cả một vùng.

Không ngừng có người đi qua bên cạnh hắn, nhưng không có ai dừng chân.

Đồng tử của nàng co lại, nhanh chân tiến lên, ngồi xổm xuống bắt mạch cho hắn, thấy hắn vẫn còn hô hấp liền xem vết thương của hắn.

Thái giám thấy họ không theo kịp bèn quay đầu lại nhìn, thấy thế thì lập tức sốt ruột bước lên: "Không phải người này, bệnh nhân đang ở trong kia."

Mãn Bảo đã thấy vết thương trên người hắn, là vết kiếm chém, chém từ ngực xuống, vết thương rất sâu, nếu không ai cầm máu cho hắn thì chẳng bao lâu nữa hắn sẽ chết.

Từ lúc Mãn Bảo ngồi xổm xuống thì Bạch Thiện đã để ý thấy quan phục hắn mặc trên người rồi, trong lòng không khỏi run lên, nhưng thấy Mãn Bảo đã cởi quần áo của hắn, bèn cũng ngồi xổm xuống, giúp nàng lấy kéo, thuốc cầm máu, vải trắng băng bó, cùng kim chỉ khâu từ trong giỏ ra..

Thái giám thấy hai người không để ý tới hắn thì cuống lên, "Hai vị tiểu đại phu, bệnh nhân ở bên trong kia."

Mãn Bảo ngẩng đầu, mím môi nhìn hắn: "Đây cũng là bệnh nhân, không cầm máu thì hắn sẽ chết."

Vừa nói vừa nhanh chóng cầm kéo cắt quần áo trên vết thương, sau đó thoăn thoắt rửa sạch vết thương.

Một người cũng mặc quan phục vẫn luôn đứng chờ ở một bên thấy vậy, cắn răng, cũng tiến lên hai bước rồi quỳ xuống giúp Mãn Bảo.

Hiển nhiên hắn thành thạo hơn Bạch Thiện nhiều, cùng Mãn Bảo mỗi người phụ trách một đoạn, động tác rất nhanh.

Thái giám không gọi được Mãn Bảo, đang do dự có nên gọi người kéo nàng vào trong không, thì một người xách theo một thanh kiếm đi ra, vẻ mặt lạnh lùng nhìn tất cả.

Thái giám lập tức sợ hãi quỳ xuống.

Tiểu quan giúp Mãn Bảo xử lý vết thương cũng giật mình, tay run lên, cả người quỳ rạp xuống đất.

Bạch Thiện vội vàng ấn chặt vết thương hắn buông ra, lúc này mới rảnh tay ngẩng đầu nhìn thanh niên xách kiếm kia, thấy không quen biết, hơn nữa trên người hắn cũng không mặc quan phục, liền dời mắt, nhìn động tác trên tay Mãn Bảo, vừa ấn chặt vết thương cầm máu, vừa đưa kim chỉ cho nàng.

Mãn Bảo nhận lấy, nhanh chóng xâu kim, sau đó bắt đầu khâu..

Thanh niên xách kiếm nhìn động tác của nàng một hồi, dùng mũi kiếm chỉ tiểu quan đang quỳ trên đất, nói: "Ngươi đi chữa, để hai người họ vào trong."

Tiểu quan thở phào một hơi, lập tức giật lấy kim trong tay Mãn Bảo, nhỏ giọng khẩn cầu: "Vị.. tiểu đại phu này, chỗ này cứ để ta làm đi."

Mãn Bảo liếc nhìn hắn một cái, lại ngẩng đầu nhìn thanh niên xách kiếm kia, nhìn thấy lệ khí trong mắt hắn, giữ vững nguyên tắc ngươi khỏe ta khỏe mọi người đều khỏe, nàng buông tay ra, đưa kim chỉ cho tiểu quan kia.

Rồi lấy hai gói thuốc cầm máu từ trong giỏ đưa cho hắn, "Đây là thuốc cầm máu, khâu xong thì rắc lên cho hắn."

Thuốc lại bị thái giám bên cạnh giật lấy, "Tiểu đại phu, bệnh nhân bên trong kia mất máu nghiêm trọng hơn, thuốc này cứ để lại cho người bên trong đi."

"Đây là bột tam thất cầm máu chúng tôi đã điều chế sẵn, Tế Thế Đường có bán, các người không có à?"

Thái giám hơi khựng lại, cẩn thận nhìn về phía thanh niên xách kiếm, thanh niên khẽ hất cằm, thái giám liền cười trả lại thuốc cho tiểu quan kia, cười nghiêng người, "Tiểu đại phu, chúng ta vào xem bệnh nhân bên trong trước đi."

Mãn Bảo cũng không chậm trễ, xách giỏ của nàng đi vào, không thèm nhìn thanh niên kia một cái. Nàng nhìn ra được, thanh kiếm trên tay hắn chính là thanh kiếm chém người nằm trên đất kia.

Bạch Thiện theo nàng đi vào, đi ngang qua thanh niên thì gật đầu với hắn.

Vừa vào đến nội thất, mùi máu tanh càng nồng nặc hơn, có ba đại phu đang vây quanh giường, bên cạnh có nha đầu quỳ trên đất dâng đèn đuốc chiếu sáng, trên bàn ở giữa bày không ít giấy viết đầy chữ, Mãn Bảo liếc nhìn, phát hiện là đơn thuốc.

Thái giám dẫn họ vào còn chưa nói gì, thanh niên đi theo phía sau đã gọi: "Trịnh thái y, người ngươi muốn, cô đã tìm đến cho ngươi rồi."

Một thanh niên đang đứng trước giường quay đầu lại, thấy Mãn Bảo thì nuốt nước bọt, trên trán phủ một lớp mồ hôi mỏng.

Thanh niên xách kiếm chỉ kiếm vào hắn, lạnh lùng nói: "Nếu không cứu được tiểu công gia, cô muốn các ngươi đều phải chôn cùng."

Mãn Bảo: . Quả nhiên giống như Kỷ đại phu nói, làm thái y thật nguy hiểm.

Trịnh thái y khom người đáp "Dạ", quay sang nhìn Mãn Bảo, "Cô chính là Chu tiểu đại phu đến từ Ích Châu?"

Mãn Bảo ngơ ngác gật đầu.

"Tiểu công tử nhà họ Quý ngã ngựa là do cô cầm máu?"

Mãn Bảo gật đầu.

Trịnh thái y liền thở phào nhẹ nhõm, kéo Mãn Bảo đến trước giường, để nàng xem người trên giường, "Cô xem hắn, xem có thể cầm máu được không?"

Mãn Bảo nhìn thanh niên hôn mê trên giường, gối toàn là máu, hắn đang thổ huyết, hai thái y đứng bên giường còn lại vẫn luôn châm cứu hoặc cầm máu, nhưng sắc mặt bệnh nhân vẫn ngày càng trắng bệch, hơi thở dần yếu ớt hơn, Mãn Bảo vừa nhìn đã biết họ không tìm được chỗ xuất huyết.

Mãn Bảo đặt giỏ xuống, xoay người nói: "Nước nóng."

Lập tức có nha đầu bưng nước nóng lên.

Mãn Bảo vừa rửa tay vừa hỏi: "Không tìm được chỗ xuất huyết ạ?"

Trịnh thái y đổ mồ hôi, nói: "Tất cả các điểm xuất huyết bọn ta đều tìm ra rồi, phần lớn đều đã khâu lại, bọn ta cũng đã cho hắn uống thuốc cầm máu."

Trước đó lượng máu chảy ra còn nhiều hơn thế này, nếu không cũng sẽ không nhuộm giường thành như vậy.

Mãn Bảo liền nhìn bụng của hắn, khẽ gõ bụng rồi nghe âm thanh, sau đó nhìn về phía ba vị thái y.

Đều là người học y, có thể bị gọi đến đây, tự nhiên đều đã có kinh nghiệm trong phương diện này, vừa đối diện với ánh mắt của Mãn Bảo liền hiểu ra nàng cũng đã tìm được, sau đó một vị thái y nói: "Chúng ta cũng nghi ngờ là ở trong bụng, nhưng không biết cụ thể là ở chỗ nào."

Mãn Bảo nói: "Mổ bụng đi."

"Không được," Trịnh thái y đáp không chút nghĩ ngợi: "Mổ bụng quá nguy hiểm, tiểu Chu đại phu, không phải cô biết châm cứu cầm máu sao?"

Một vị thái y khác cũng gật đầu, đương nhiên bọn họ cũng biết muốn tìm được điểm xuất huyết thì mổ bụng là tốt nhất, nhưng sau khi mổ bụng thì sao?

Làm sao cầm máu?

Hơn nữa vết thương quá lớn, một chỉ cần một vết viêm nhiễm nhỏ cũng sẽ chết người, hậu quả này bọn họ không gánh nổi.

Mãn Bảo vừa sờ bụng hắn, vừa bắt mạch, sau đó đi lấy kim châm cứu để cầm máu, vừa làm vừa nói: "Tôi chỉ có thể tạm thời xem hiệu quả thế nào, nhưng mọi người xem bụng của hắn, e rằng không mổ bụng không được."
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1032: Khâu lại

Ngay khi máu phun ra, thái tử lập tức đứng phắt dậy khỏi ghế, vung kiếm xông lên hai bước, bộ dạng hung hăng như muốn chém người.

Bạch Thiện vừa lau máu trên mặt Mãn Bảo vừa quay đầu nói với thái tử: "Đây là máu từ nội tạng chảy ra, không phải do dao cắt, điện hạ đừng chém bừa."

Thái tử dừng bước, nhìn Bạch Thiện một lượt rồi im lặng.

Mấy người Trịnh thái y cuối cùng cũng hoàn hồn, vừa giúp lau dọn vết máu vừa gật đầu phụ họa: "Đúng vậy, đúng vậy, điện hạ đừng vội, tiểu Chu đại phu rạch dao này rất tốt.."

Trong lúc nói chuyện, Mãn Bảo đã rạch một đường lớn, ngay khi mấy người Trịnh thái y cho rằng nàng sẽ rạch tiếp thì nàng lại dừng lại, tiếc nuối nói: "Tôi đột nhiên nhớ ra, vết rạch quá lớn sẽ khó lành, lại dễ bị viêm nhiễm, mọi người chịu khó tìm vậy."

Ba vị thái y: .

Mãn Bảo đã mở bụng ra, trước mắt toàn là màu đỏ, nàng nói với ba vị thái y: "Phải làm sạch máu, tôi sẽ tìm điểm xuất huyết."

Trịnh thái y chưa từng ra chiến trường, không có tâm lý vững vàng như Phạm thái y, hắn chỉ mới mổ bụng người chết, mà chỉ có hai lần. Đây là lần đầu tiên hắn thấy bụng người sống, bên trong lại hỗn loạn như vậy, hắn cố gắng kìm nén cơn buồn nôn, hỏi: "Lộn xộn thế này, cô tìm kiểu gì?"

Mãn Bảo liếc nhìn thái tử đang giận dữ, đặt dao xuống, rửa tay sạch sẽ rồi cẩn thận thò tay vào tìm điểm xuất huyết.

Nàng nghĩ, nếu nàng không tìm được, thì cùng lắm sẽ dùng điểm tích phân để nhờ Khoa Khoa quét một lượt.

Mãn Bảo chậm rãi mò mẫm, dù sao cũng từng sờ soạng trên mô hình người rồi, vết thương của hắn lại có chút giống với Quý Hạo, nên rất nhanh Mãn Bảo đã tìm thấy một điểm xuất huyết.

Nàng nhẹ nhàng bóp chặt, máu chảy ra ít hơn hẳn.

Đám Trịnh thái y cảm nhận được, tinh thần phấn chấn, lập tức giúp dẫn lưu hết máu trong ổ bụng. Lúc nhìn rõ thứ Mãn Bảo đang nắm, lập tức cả kinh kêu lên: "Là tì.."

Ba vị thái y đều thấy hơi hoảng, họ chưa từng khâu vết thương nội tạng cho ai cả, hơn nữa hai tay của Mãn Bảo đều ở bên trong, họ căn bản không thể thi triển.

Mãn Bảo nói: "Lấy chỉ ruột dê, xâu kim cho tôi."

Một thái y vội vàng đi lấy kim chỉ của nàng, liếc thấy túi đựng dao của nàng thì "ơ" một tiếng, nói: "Đây không phải là túi của Phạm thái y sao?"

Hắn vừa xâu chỉ vừa đưa cho Mãn Bảo, vừa nhếch môi, cố gắng làm dịu bầu không khí: "Thì ra tiểu Chu đại phu là đệ tử của Phạm thái y."

Mãn Bảo liếc hắn rồi nhận lấy kim chỉ, một tay nắm miệng vết thương, một tay khâu lại, sau đó đáp: "Không phải, tôi chỉ từng học hỏi Phạm thái y thôi."

Máu lại chậm rãi chảy ra, nhưng Mãn Bảo không hề hoảng hốt, thong thả khâu vết thương, tay còn lại cũng chậm rãi di chuyển về phía sau. Cho đến khi vết thương bị khâu hết hoàn toàn, Mãn Bảo mới lấy thuốc cầm máu nhẹ nhàng chấm lên vết thương..

Để tránh để sót điểm xuất huyết, nàng còn cúi đầu cẩn thận lật tìm các nội tạng khác..

Ba vị thái y nhìn động tác thuần thục của nàng, sắc mặt biến đổi mấy lần, đều có vẻ mặt muốn nôn mà không dám nôn.

Thái tử cũng tiến lên hai bước nhìn thử, sau đó sắc mặt trắng bệch quay đi.

Mãn Bảo dùng kim khâu thêm hai điểm xuất huyết, kiểm tra không còn vấn đề gì khác mới khâu bụng lại.

Vừa khâu bụng, Trịnh thái y vội vàng rửa tay tiếp tục các bước tiếp theo, rắc thuốc cầm máu của Tế Thế Đường lên vết thương rồi cẩn thận băng bó..

Hai vị thái y còn lại cũng bắt mạch cho bệnh nhân, xác định người còn sống, tình hình không xấu đi thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không tệ hơn, cũng không tốt hơn.

Thái tử tiến lên một bước, hỏi: "Vậy là xong rồi?"

Ba vị thái y đều nhìn Mãn Bảo, dù sao nàng cũng là người mổ chính.

Mãn Bảo nói: "Chưa xong, hắn may mắn, vừa mổ bụng tôi đã tìm thấy điểm xuất huyết, thời gian bị trì hoãn ngắn hơn Quý Hạo, hơn nữa khâu bụng rất nhanh, nên bây giờ hắn có thêm hai phần sinh cơ, tổng cộng là bảy phần. Sau này, nếu hắn có thể bù lại lượng máu đã mất, lại không bị viêm nhiễm, thì coi như sống sót."

"Quý Hạo," Thái tử cẩn thận ngẫm lại, nhớ ra thằng nhóc đó, hỏi: "Không phải ngươi nói tình trạng của hắn tốt hơn Quý Hạo sao? Quý Hạo đã có thể sống, thì chắc chắn hắn cũng có thể."

"Chưa chắc," Mãn Bảo nói: "Hắn lớn tuổi quá rồi, hơn nữa cơ thể hắn không bằng Quý Hạo. Khả năng tạo máu của Quý Hạo cực kỳ mạnh, lúc đó hắn mất nhiều máu như vậy, lại hôn mê lâu như vậy, mấy lần chúng tôi đều cảm thấy hắn sắp không qua khỏi, kết quả uống thuốc vào, hắn lại dần hồi phục."

Mọi người cùng quay đầu nhìn thanh niên đang nằm trên giường, mới có hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, vậy mà đã.. lớn tuổi quá rồi?

Thái tử cũng có chút không chấp nhận được: "Hắn lớn tuổi lắm sao?"

"So với Quý Hạo thì lớn tuổi hơn nhiều, phải biết rằng khả năng hồi phục của thiếu niên là tốt nhất, hắn đã cập quan từ lâu rồi đúng chứ? Lại không tiết dục, đương nhiên khả năng hồi phục sẽ kém hơn Quý Hạo nhiều."

Thái tử: .

Ba vị thái y đồng loạt cúi đầu.

Thái tử trầm mặc một hồi rồi hỏi: "Vậy không còn cách nào sao?"

Mãn Bảo nói: "Trước tiên cứ cho hắn uống thuốc đi, nếu khả năng tạo máu của hắn thực sự quá kém, thì chỉ còn một cách, nhưng.."

Thái tử liếc nhìn nàng hỏi: "Nhưng gì?"

"Nhưng cách đó tôi chưa dùng bao giờ, là sau chuyện của Quý Hạo tôi mới nghĩ ra, khụ khụ, nhưng tôi thấy nếu hắn thực sự không có khả năng qua khỏi, thì cứ coi như ngựa chết chữa thử xem sao."

"Láo xược!" Người đàn ông trung niên sau lưng thái tử giận dữ quát: "Cô dám so sánh tiểu công gia với ngựa chết, cô.."

"Được rồi, nếu hắn không tỉnh lại thì chẳng phải là ngựa chết rồi sao?" Thái tử bực bội đi đi lại lại tại chỗ, lại nhìn ba vị thái y, "Lời nàng nói có phải là thật không?"

"Cái này.."

Thái tử ghét nhất là bộ dáng ấp úng của họ, giận dữ nói: "Cô hỏi các ngươi, các ngươi cứ thành thật trả lời.."

"Vâng," ba vị thái y cùng quỳ xuống nói: "Việc cấp bách là kê đơn bổ máu, tiểu công gia mất máu quá nhiều, nếu máu không về tạng, thì tạng phủ có thể mất đi sức sống, người cũng mất hết hy vọng. Đợi hồi máu rồi thì phải cẩn thận viêm nhiễm, chỉ cần vượt qua bảy ngày đầu, tiểu công gia sẽ không có gì đáng ngại."

"Cô còn tưởng các ngươi đều câm điếc không biết nói chứ, thì ra các ngươi cũng biết nói à."

Ba người rối rít quỳ rạp xuống đất, không dám nhúc nhích.

"Còn ngẩn ra đó làm gì, còn không mau đi kê đơn."

"Vâng, vâng.."

Bạch Thiện thấy họ đi kê đơn thì kéo Mãn Bảo, cũng định đi ra ngoài.

Kiếm của Thái tử vươn ra, chặn đường họ lại, hỏi: "Cô thấy ngươi động dao thì được, nhưng bản lĩnh kê đơn dường như không bằng các thái y, vậy nên không cần ra ngoài làm gì chứ?"

Mãn Bảo sảng khoái thừa nhận: "Đúng vậy, nên tôi vẫn còn phải học nhiều."

Thái tử hỏi, "Phương pháp ngươi vừa nói là gì?"

Mãn Bảo nghiêng đầu ngẫm nghĩ, thật ra nàng cũng khá nóng lòng muốn thử, nàng ra ngoài nhìn thoáng qua, thấy ở đây chỉ có Bạch Thiện, thái tử và thái giám đằng sau thái tử, liền hạ thấp giọng nói: "Thật ra còn có một phương pháp, đó là tìm một người có cùng nhóm máu với hắn, rồi rút máu truyền cho hắn, để hắn vượt qua cửa ải tạo máu khó khăn này, thế là hắn sẽ sống."

Thái tử ngây ra, sau đó trong mắt bốc lên lửa cháy rừng rực, hỏi: "Còn có thể làm như vậy?"

"Theo lý thuyết là có thể," trên thực tế cũng có thể, nhưng không phải nàng vẫn chưa từng thử đấy ư? Nàng cũng chỉ mới làm bốn loại huyết thanh* dưới sự chỉ dẫn của thầy Mạc thôi, vẫn chỉ dự trữ chứ chưa có cơ hội sử dụng.

* Huyết thanh: Là phần chất lỏng còn lại của máu sau khi loại bỏ tế bào máu và yếu tố đông máu.
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1034: Truyền máu (2)

Thái tử nheo mắt nhìn hắn, "Ngươi đang uy hiếp cô?"

"Không ạ," Bạch Thiện phủ nhận: "Thần đang khuyên can điện hạ."

"Thần?" Thái tử đánh giá hắn từ trên xuống dưới, tuổi hắn còn nhỏ như vậy đương nhiên không thể làm quan trong triều được, mà người có thể tự xưng là thần? Hắn hỏi: "Ngươi là học sinh Quốc Tử Giám?"

"Vâng, thần là học sinh Quốc Tử Học."

Quốc Tử Học phần lớn là con cháu được ân điển, nếu không thì phải là những học sinh cực kỳ xuất sắc mới có thể thi vào, người từ đó ra không ai là dễ đối phó cả.

Thái tử không thích người của Quốc Tử Giám lắm, bởi vì học sinh ở đó thân thiết với lão tam hơn, cho nên hắn cũng không thích Bạch Thiện.

Nhưng lúc này hắn không muốn lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện này, thế là khoát tay áo, không nói đồng ý, cũng không nói phản đối.

Bạch Thiện và Mãn Bảo thấy vậy, lập tức hành lễ lui ra ngoài, sai người cẩn thận khiêng thái y đang nằm trên giường ra.

Đám hạ nhân liếc nhìn thái giám trung niên, thấy hắn không phản đối, lúc này mới tiến lên khiêng người.

Có sẵn ván giường, chính là cái ván giường đã khiêng tiểu công gia từ bên ngoài về, giờ lại khiêng thái y ra ngoài.

Vừa ra khỏi viện không xa, một đám người rầm rập đi từ phía đối diện tới, Mãn Bảo và Bạch Thiện vừa nhìn thấy khí thế của họ liền tránh sang một bên.

Có một lão phu nhân được người dìu, mặt đầy nước mắt, mặc một thân lễ phục, trâm cài trên đầu hơi lệch, dường như là vừa vội vã đi từ bên ngoài về.

Vừa hay nhìn thấy Mãn Bảo và Bạch Thiện, thấy cả hai người đều dính máu, đặc biệt là Mãn Bảo, không chỉ vạt áo dính đầy máu, mà trên mặt cũng vương vết máu, bà ta càng thêm nhũn chân, nhìn về phía thái giám đứng sau hai người, gần như không đứng vững nữa, "Ngô công công, con ta, con ta thế nào rồi?"

Ngô công công lập tức tiến lên một bước, hành lễ nói: "Bẩm lão phu nhân, máu của tiểu công gia đã cầm lại được rồi, tiểu nhân sẽ đi theo tiểu Chu đại phu về nhà nàng ấy để lấy, lấy.."

Hắn không biết đó là thứ gì, chỉ có thể quay sang nhìn Mãn Bảo.

Mãn Bảo bổ sung: "Huyết thanh."

Lúc này lão phu nhân mới nhìn kỹ Mãn Bảo, nghi hoặc hỏi: "Đây là?"

Ngô công công vội vàng nói: "Đây là đại phu được Trịnh thái y tiến cử, lão phu nhân không biết chứ, nàng ấy lợi hại lắm, chính nàng ấy đã cầm máu cho tiểu công gia, giờ đang về lấy cái huyết thanh gì đó, để dùng cho tiểu công gia đấy ạ."

Mãn Bảo nhịn rồi lại nhịn, nhưng không nhịn được, bèn giải thích: "Huyết thanh không phải để dùng cho hắn, mà là để phân biệt nhóm máu."

Lão phu nhân không nghe hiểu nàng đang nói gì, nhưng lại nghe hiểu lời của Ngô công công, bà ta kinh ngạc nghi ngờ nhìn Mãn Bảo, nhưng vẫn hành lễ rất nhanh, nói: "Đa tạ tiểu đại phu đã cứu mạng."

Mãn Bảo và Bạch Thiện không tránh được, vội vàng đáp lễ, bọn họ còn nhỏ như vậy, sao có thể nhận lễ của bà được chứ?

Mãn Bảo nói: "Thời gian gấp rút, bọn tôi đi trước."

"Được, được, được.."

Lão phu nhân lập tức dẫn người tránh sang một bên để bọn Mãn Bảo đi trước.

Mãn Bảo hơi dừng lại, cảm thấy từ chối thì càng lãng phí thời gian hơn, thế là kéo Bạch Thiện đi.

Người khiêng thái y phía sau vội vàng đi theo, lão phu nhân nhìn rõ người trên ván giường thì giật mình, "Kế thái y?"

Ngô công công vẫn còn đứng chờ bên cạnh vội vàng nhỏ giọng giải thích: "Kế thái y chẩn trị không tốt, điện hạ nổi giận, cho nên.."

Lão phu nhân trầm mặc một lát rồi quay đầu nói với người phía sau: "Đi đến kho lấy chút dược liệu quý giá đưa đến nhà Kế thái y, nhất định phải cứu sống ông ấy."

Mãn Bảo và Bạch Thiện đã nhanh chóng đi đến tiền viện, Trịnh đại chưởng quầy đang đi đi lại lại ở đằng trước, vừa nghe thấy động tĩnh bèn quay đầu nhìn thấy bọn họ mang cả người đầy máu đi ra, tim suýt thì lạnh.

Mãn Bảo đi tới nói: "Đại chưởng quầy, đằng sau có một thái y bị thương rất nặng, ông mau đưa về để Đinh đại phu chữa trị đi."

Lúc này Trịnh đại chưởng quầy mới run rẩy chỉ vào nội viện, "Vậy, vậy tiểu công gia.."

Bạch Thiện nói năng chẳng khách sáo: "Còn sống, chưa chết."

Trịnh đại chưởng quầy không để ý đến giọng điệu của hắn, vội vàng hỏi: "Máu đã cầm lại được chưa?"

"Cầm lại được rồi," đương nhiên vấn đề này vẫn là Mãn Bảo trả lời, "Nhưng mất máu quá nhiều, chưa chắc đã có thể sống được."

Ngô công công đuổi theo đúng lúc nghe thấy câu này suýt thì ngã sấp xuống, tiểu Chu đại phu, vừa nãy ở trong nội viện ngài không nói vậy mà

Trịnh đại chưởng quầy cũng lo lắng, "Vậy Trịnh thái y.. không phải, ta nói là, thái y không kê đơn bổ máu sao?"

"Kê rồi, nhưng con bắt mạch cho hắn thì thấy mạch hơi bất thường, cho nên bây giờ con về lấy chút đồ, đại chưởng quầy, thái y này con giao cho ngài."

Lúc này Trịnh đại chưởng quầy mới hoàn hồn, ông biết Mãn Bảo có sách y hay, nói không chừng sẽ có phương thuốc, lập tức gật đầu nói: "Con yên tâm, ta sẽ đích thân đưa người về y quán, đây, đây là Kế thái y à.."

Trịnh đại chưởng quầy biết thái tử chém người, nhưng không biết người bị chém là Kế thái y.

Ông vội vàng giúp họ giữ ván giường, dẫn người đi đến xe ngựa của ông.

Ngô công công cũng dẫn bọn Mãn Bảo lên xe ngựa của mình, muốn đích thân đánh xe đi đến hẻm Thường Thanh, kết quả hắn vừa cầm roi ngựa lên, Đại Cát không biết từ đâu xuất hiện đã đón lấy roi ngựa, khom người nói: "Đại nhân, để tiểu nhân làm cho ạ."

Bạch Thiện liếc nhìn rồi nói: "Đây là hạ nhân nhà tôi, hắn quen đường, để hắn làm đi."

Lúc này Ngô công công mới đưa roi cho hắn.

Bạch Thiện mời hắn: "Công công vào trong ngồi cùng đi."

Ngô công công hơi khom lưng, cười đáp: "Không cần đâu, lão nô ngồi ở ngoài là được rồi."

Mãn Bảo vừa ngồi vào xe mới thở phào nhẹ nhõm, nàng sờ lên mặt, hỏi: "Trên mặt có còn máu không?"

Khăn tay của Bạch Thiện đỏ thẫm máu rồi, nên chỉ kéo tay áo lau cho nàng rồi nói: "Không sao, về rửa là được."

"Thôi đi, nói không chừng rửa xong còn bẩn hơn, cứ đợi đến khi không cần chữa nữa rồi rửa cũng được."

Ngô công công ngồi ngoài xe nghe thấy những lời này thì kinh hồn bạt vía.

Ai ngờ Bạch Thiện còn hỏi một câu khiến hắn kinh hồn bạt vía hơn, "Hắn thật sự có thể cứu sống được à?"

"Chắc được bảy phần, nếu thêm truyền máu thì khả năng sống sót sẽ lên tám phần, nhưng truyền máu cũng có thể thất bại."

"Không phải cùng nhóm máu là được ư?"

Mãn Bảo nói: "Chưa chắc đâu, chẳng may máu không tương thích, gây ra phản ứng bài xích thì sẽ chết người."

Bạch Thiện: "Vậy ngươi còn đề nghị truyền máu?"

"Mổ bụng cũng có thể chết, đi đường, ăn cơm, uống nước đều có khả năng chết, chúng ta không thể vì có khả năng đó mà không làm. Truyền máu, tìm đúng nhóm máu, tuy rằng có khả năng gây ra phản ứng bài xích, nhưng khả năng này rất nhỏ, chúng ta không thể vì cái xác suất rất nhỏ đó mà từ bỏ phương án điều trị này." Mãn Bảo nói: "Thầy của ta nói với ta, y học xưa nay đều là lấy nhỏ đổi lớn."

Bạch Thiện gật đầu, "Là Kỷ đại phu nói à?"

Mãn Bảo chỉ cười, liếc ra ngoài xe một cái, cảm thấy chỗ này rất xa lạ, hỏi: "Tiểu công gia vừa nãy là ai vậy?"

Lúc ra khỏi cửa Bạch Thiện đã cố ý nhìn biển hiệu nhà người ta, nói: "Hẳn là con trai Bi quốc công - Tô Kiên."

Về mặt này Mãn Bảo không hiểu biết bằng Bạch Thiện, nàng tìm tòi trong trí nhớ hồi lâu cũng không nhớ ra hắn là ai.

Bạch Thiện nói: "Thái tử phi là con gái của Bi quốc công, Tô Kiên là thư đồng của thái tử, lớn hơn thái tử hai tuổi. Trước giờ hai người đó thân thiết, bây giờ hắn cũng là quan của Đông Cung."

Ngô công công ngoài càng xe húng hắng hai tiếng thật mạnh.

Đại Cát đang đánh xe liếc mắt nhìn hắn, quăng một roi, để xe ngựa chạy nhanh hơn.
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1036: Truyền máu (4)

Bạch Thiện ngồi đối diện Mãn Bảo, mở túi giấy, lấy một cái bánh đưa cho nàng.

Bánh vốn đã được nướng sẵn, nhưng giờ đã quá giờ ăn trưa, dì Dung bỏ vào lò nướng lại, nướng cho vàng giòn, rồi cắt ra, nhét vào bên trong một ít thịt băm và dưa chuột giòn, thêm một muỗng tương là ăn rất ngon.

Bạch Thiện cũng tự lấy một cái, nhìn vào bên trong, rồi vén rèm lên đưa túi giấy ra ngoài, "Còn hai cái nữa, Đại Cát, chia cho Ngô công công một cái."

Đại Cát một tay giữ dây cương, một tay nhận lấy, đáp một tiếng.

Ngô công công ngẩn ra, vội nói: "Đa tạ Bạch tiểu công tử, lão nô không đói."

Bạch Thiện nghi ngờ nhìn hắn, "Ông ăn cơm trưa rồi à?"

Ngô công công khựng lại rồi cười nói: "Cái này thì chưa.."

"Vậy thì làm gì có chuyện không đói, mau ăn đi, bánh nhà tôi làm ngon lắm."

Đại Cát cũng đưa túi giấy cho ông, "Ngô công công lấy một cái trước đi."

Ngô công công im lặng một chút rồi cười tươi rói, đáp: "Vậy thì lão nô xin đa tạ Bạch tiểu công tử."

Ông lấy một cái bánh ra, Đại Cát liền ngậm lấy cái cuối cùng, bảy tám miếng là ăn hết sạch.

Ngô công công nhìn thấy vậy thì ngẩn người ra, rồi khẽ cười, quay lưng đi ăn từng miếng nhỏ.

Mãn Bảo và Bạch Thiện trong xe cũng ngồi đối diện nhau ăn ngon lành, Mãn Bảo còn lấy một ống trúc đựng nước uống từ trong giỏ ra.

Đợi xe dừng lại lần nữa thì hai người cũng uống hết nước, lau miệng.

Hai người đeo giỏ đi vào hậu viện, vẫn là căn phòng đó, bên trong đang vọng ra tiếng khóc nức nở.

Mãn Bảo đi vào, liền thấy bà lão lúc nãy đang ôm một người phụ nữ trẻ tuổi an ủi, xung quanh có không ít người hầu.

Mãn Bảo vừa bước vào đã ngửi thấy mùi phấn hòa lẫn với mùi máu tanh, nồng đến mức nàng hắt hơi một cái.

Lão phu nhân ngẩng đầu lên, thấy Mãn Bảo thì mắt sáng lên, vừa định lên tiếng chào hỏi, Mãn Bảo đã xua tay trước mũi, nhíu mày hỏi: "Sao trong phòng lại có nhiều người như vậy?"

Trịnh thái y nghe tiếng thì vội vàng đi từ trong ra, thấy nàng thì mắt cũng sáng lên, nghe vậy liền cúi người nói với lão phu nhân: "Xin mời lão phu nhân ra ngoài chờ, chúng tôi phải chữa trị cho tiểu công gia."

Người phụ nữ trong lòng lão phu nhân ngẩng đầu lên, khóc lóc hỏi, "Chúng tôi không thể ở lại nhìn ư?"

Mãn Bảo nhìn nàng ta rồi nói: "Có thể, nhưng cô phải thay quần áo trước đã, tốt nhất là tắm rửa, gội đầu, hơn nữa, những người trong phòng đều phải đi ra ngoài, chỉ cần giữ lại những người ban đầu là đủ."

Nàng nhìn Trịnh thái y với ánh mắt không vui: "Mở một vết thương lớn như vậy mà sao các người lại để nhiều người vào đây như thế, không biết người càng nhiều, không khí càng ô nhiễm, vết thương càng dễ bị viêm nhiễm ư?"

Trịnh thái y có chút xấu hổ, nhỏ giọng giải thích: "Chúng ta đã nói rồi.."

Nhưng người nhà bệnh nhân không nghe, thân phận của đối phương cao, sau lưng còn có cả thái tử chống lưng thì họ biết làm gì bây giờ?

Mãn Bảo liền quay đầu nhìn lão phu nhân.

Lão phu nhân nghe hiểu lời họ nói, giật mình, vội hỏi: "Bọn ta không được ở lại đây sao?"

"Tốt nhất là không nên ở lại," Mãn Bảo nói: "Không chỉ hôm nay không nên ở lại, mà sau này các vị cũng nên ít vào căn phòng này thôi, sau này vào thăm nên thay quần áo sạch sẽ rồi hẵng vào, đừng xông hương, đừng bôi phấn, tay cũng phải lau sạch.."

Mãn Bảo dừng lại một chút, chậm rãi nói: "Trên người hắn có nhiều vết thương ngoài da, vết mổ tôi rạch cũng khá lớn, cho nên vẫn rất nguy hiểm."

Phụ nhân xinh đẹp ngây người hỏi, "Vết mổ gì?"

"Vết mổ ở bụng đó."

"Khụ khụ," Thái tử từ ngoài cửa bước vào, mọi người vội hành lễ, thái tử và lão phu nhân đáp lại nửa lễ, rồi mới nhìn Mãn Bảo hỏi: "Lấy đồ về rồi chứ?"

Mãn Bảo gật đầu, "Lấy về rồi."

Rồi nhìn lão phu nhân và những người khác.

Lão phu nhân lập tức nói: "Chúng ta đi ra ngay."

Đám người ùa nhau đi ra, Mãn Bảo ngẫm nghĩ, cảm thấy truyền máu là chuyện lớn, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên nàng làm chuyện này, thế nào cũng phải nói rõ ràng với người nhà mới được. Mặc dù thái tử cũng thuộc hàng người nhà, nhưng dù sao em rể cũng không thân bằng mẹ ruột được, thế là Mãn Bảo cũng đi theo ra ngoài, dự định sẽ nói chuyện rõ ràng với họ.

Trịnh thái y còn đang đợi nàng để thảo luận bệnh tình với nàng, thấy nàng đi ra ngoài, liền đi vào tìm đồng nghiệp, để lại một người trông chừng tiểu công gia đang hôn mê trên giường, rồi những người khác cũng cùng đi ra ngoài.

Vừa ra đến cửa, Mãn Bảo còn chưa kịp mở miệng, Trịnh thái y đã đến gần nàng, nói: "Thuốc đã uống rồi, nhưng tình hình cũng không khá hơn bao nhiêu, tiểu công gia mất máu quá nhiều, cứ tiếp tục như vậy e là không ổn."

Một vị thái y khác cũng lén nói nhỏ: "Mạch tượng không có chuyển biến tốt, chỉ sợ tối nay cũng khó qua khỏi."

Bởi vì đây là họ tự thảo luận với nhau, cho nên mới nói thẳng như vậy, chứ nếu đối mặt với thái tử và người nhà họ Tô, họ vẫn sẽ nói: "Tiểu công gia được trời phù hộ, vượt qua hai ngày này thì sẽ thoát khỏi nguy hiểm."

Còn nếu không qua khỏi, thì là không có phúc khí.

Mãn Bảo đã được Kỷ đại phu chỉ điểm qua, vừa nghe là hiểu ngay, "Thuốc hoàn toàn không có tác dụng gì ạ?"

"Rất ít," Trịnh thái y nhỏ giọng nói: "Đúng như cô nói, tiểu công gia mất máu quá nhiều, mà tuổi lại hơi lớn, không khỏe mạnh bằng Quý tiểu công tử."

Thái tử thấy họ đứng một bên rì rà rì rầm, liền bực bội tiến lên hai bước, hỏi: "Rốt cuộc người thế nào rồi?"

Mọi người nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía Mãn Bảo thấp bé nhất, hỏi: "Chu tiểu đại phu, cô nói huyết thanh với truyền máu gì đó.."

"Tôi mang đến rồi," Mãn Bảo tìm một cái bàn để giỏ đồ xuống, lấy hộp ra rồi nhìn lão phu nhân, "Lão phu nhân, mấy người Trịnh thái y đã nói với ngài về việc truyền máu chưa?"

Lão phu nhân ngơ ngác lắc đầu.

Mãn Bảo liền khẽ ho một tiếng, nói: "Được rồi, vậy thì tôi sẽ giải thích một lượt, bệnh nhân mất máu quá nhiều, khả năng tự tạo máu của cơ thể không theo kịp, cho nên phải truyền một ít máu để hắn vượt qua khó khăn này. Nhưng việc truyền máu này cũng có thể thất bại, tức là máu truyền vào cơ thể hắn không tương thích, sẽ gây ra phản ứng bài xích, nhưng ngài yên tâm, tôi sẽ phân biệt nhóm máu trước, như thế thì tỷ lệ đó sẽ giảm đi rất nhiều, có điều vẫn cần các vị chuẩn bị tâm lý."

Sắc mặt lão phu nhân trắng bệch, hỏi: "Máu, cần nhiều máu lắm không?"

"Bây giờ vẫn chưa xác định."

Lão phu nhân liền đưa tay mình cho nàng, "Lấy của ta đi, ta là mẹ ruột của nó, còn có lão đại, lão nhị, mau đi gọi họ về, nhanh chóng đi gọi."

Phụ nhân xinh đẹp đau khổ khóc thành tiếng, kêu lên: "Mẫu thân, đại bá và nhị bá ở tận Đài Châu và Kỳ Châu, làm sao về kịp ạ?"

"Mau vào cung gọi quốc công gia về, con trai của hắn sắp chết rồi, hắn còn ở trong cung làm gì?"

Mãn Bảo vội vàng ngăn họ lại, nói: "Truyền máu không cần phải dùng máu của người thân, chỉ cần máu của người có cùng nhóm máu là được, không phải mất công như thế."

"Không cần máu có quan hệ huyết thống? Không phải cần máu tương thích ư? Bọn họ cùng một mạch máu, còn có ai có máu tương thích hơn bọn họ?"

Mãn Bảo khẽ gãi đầu, nàng từng học với thầy Mạc nên biết tại sao lại vậy, nhưng bọn họ lại không hiểu, cái này nên giải thích thế nào đây?
 
136,724 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
Chương 1038: Truyền máu (6)

Nước đã chuẩn bị sẵn sàng.

Mãn Bảo vừa mở những món đồ quý giá của mình vừa tiện tay đổ hai phần máu còn lại trong dụng cụ vào nước, mọi người không khỏi xúm lại xem.

Chỉ thấy máu nhỏ vào nước từ từ tan ra, một lúc sau, cả hai chậm rãi hòa quyện vào nhau.

Mọi người nhìn thấy đều kinh ngạc.

Mãn Bảo lấy cái bình và đoạn ruột dê mà nàng đã nhờ Phạm thái y chuẩn bị từ rất lâu trước đây, sau đó vẫy tay với Đỗ Vũ, "Lại đây, đừng sợ, rút máu không đau đâu."

Mặt Đỗ Vũ trắng bệch.

Đỗ Thư chắn trước mặt Mãn Bảo, lớn tiếng chất vấn, "Ngươi là ai, thái y của thái y viện đâu, việc cứu chữa Tô Tiểu công gia là do ngươi quyết định à?"

Hắn nói rất to, khiến Mãn Bảo giật mình.

Bạch Thiện tiến lên chắn trước mặt hắn, đáp: "Đây là ý của điện hạ, bụng của bệnh nhân là do nàng ấy mổ, hiện tại sinh tử của các thái y thái y viện đều phụ thuộc vào nàng ấy, ngài nói xem nàng ấy có thể quyết định không?"

Mãn Bảo nói: "Các người sợ gì chứ, chẳng phải chỉ rút một bình máu thôi sao, yên tâm đi, về nhà ăn chút gì đó bồi bổ là máu lại về thôi, người trong phòng chảy nhiều máu như vậy còn chưa chết kìa."

Thái tử nhíu mày, "Không phải ngươi nói cần rất nhiều máu sao?"

"Chẳng phải vẫn còn rất nhiều người sao?" Mãn Bảo liếc nhìn hắn, nói: "Mỗi người rút một chút là gần đủ rồi, điện hạ, tôi là đại phu, cho dù truyền máu không cứu được người được truyền, thì cũng không đến mức rút chết người lấy máu chứ?"

Nàng đâu phải là đao phủ.

Thái tử mím môi nói: "Máu của những người khác quá thấp hèn, sao có thể truyền máu của họ?"

Mãn Bảo không khỏi đáp trả: "Máu của ngài cao quý lắm à, hay là lát nữa ngài cũng thử xem?"

Ngô công công toát mồ hôi lạnh, vội vàng trách mắng: "Chu tiểu đại phu, xin hãy cẩn thận lời nói, cô, sao cô có thể nói chuyện với điện hạ như vậy?"

Thái tử lại suy nghĩ, "Máu của ta vào, hắn sẽ không cho rằng máu của ta là thân thích, rồi bỏ qua mầm bệnh chứ?"

"Ngài có quan hệ huyết thống với hắn?"

"Không có."

"Vậy thì rút đi," Mãn Bảo lại cầm một cây kim, "Trước tiên phải xem nhóm máu có giống nhau không đã."

Thái tử xắn tay áo bước lên.

Tô lão phu nhân và Ngô công công vội vàng ngăn cản, "Điện hạ không thể.."

Thái tử không để ý, kiên quyết để Mãn Bảo chích kim, Mãn Bảo cũng mặc kệ hai người đang ngăn cản, nàng cảm thấy người trong viện quá lắm lời, nàng thì không sao, dù sao cũng có chuyện để xem, xem cả ngày cũng được, nhưng người trong phòng có thể sẽ chết đấy, cứ để họ đôi co như vậy nữa, người trong phòng chết rồi, có thể còn kéo theo ba thái y nữa đấy.

Mãn Bảo cầm kim ngắn chích thẳng xuống, lấy máu xong thì đi thử nhóm máu, trong lúc đợi kết quả, nàng xắn tay áo rồi vẫy tay với Đỗ Vũ, "Mau lại đây ngồi đi."

Đỗ Vũ nhìn nàng, lại nhìn thái tử đang cầm khăn ấn lên đầu ngón tay, lặng lẽ bước lên ngồi xuống.

Lúc này Đỗ Thư cũng không ngăn cản nữa.

Ruột dê và ống kim rỗng đều là do Phạm thái y làm giúp, ngay cả cái bình cũng là nhờ Phạm thái y, hai người ở Ích Châu đã từng lén chích thỏ, chích dê, nhưng chưa từng chích người.

Mà Mãn Bảo có kinh nghiệm phong phú hơn một chút, bởi vì nàng đã chích cả mô hình người, nhưng đối mặt với người thật thì mô hình vẫn có chút khác biệt.

Mãn Bảo nuốt nước bọt, tìm kiếm mạch máu trên cánh tay hắn ta hồi lâu mới xác định, sau đó lấy một sợi dây buộc cánh tay lại, nàng ngẩng đầu nhìn Đỗ Vũ nói: "Tôi chích đây."

Đỗ Vũ tò mò nhìn nàng, "Lấy máu như vậy à? Không phải dùng dao ư?"

Dùng dao gì chứ, nàng còn sợ máu chảy nhiều sẽ bị ô nhiễm kia kìa.

Mãn Bảo dồn khí đan điền, kim trong tay liền đâm xuống dưới, đừng nói, cảm giác này thật sự khá giống với chích mô hình. Đỗ Vũ đau đến hét lên một tiếng, suýt nữa thì nhảy dựng lên, nhưng bị cấm quân đằng sau giữ chặt.

Toàn thân Đỗ Vũ run rẩy, một ống máu đỏ tươi xuyên qua ruột dê bán trong suốt rồi chảy vào bình..

Mãn Bảo thấy hắn cứ "a a" kêu mãi, liền lớn tiếng nói: "Đừng kêu nữa, lúc này căn bản không đau nữa rồi."

Bấy giờ Đỗ Vũ mới mở mắt đang nhắm chặt, mồ hôi lạnh ứa ra, "Ngươi, ngươi lừa ta, ngươi nói không đau mà."

Mãn Bảo khẽ ho một tiếng, nói: "Tôi đã chích người bao giờ đâu, sao tôi biết được có đau hay không? Đây đều do thầy tôi nói cho tôi biết."

"Thầy ngươi là ai?"

Mãn Bảo chỉ vào cái bình, nói với hắn: "Nhìn thấy không, máu của ngài đấy."

Đỗ Vũ liền quay đầu nhìn sang, rồi thấy máu trong bình đang chậm rãi dâng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hắn hơi sợ hãi dời tầm mắt, "Cái, cái này, nhiều như vậy.."

"Không nhiều, không nhiều, còn chưa đầy một bình đâu."

Mãn Bảo quay người đi xem phản ứng máu của thái tử, rồi vui vẻ nói với hắn: "Trùng hợp thật, máu của ngài cũng rất thích hợp, lại đây lại đây, ngài ngồi đây, chúng ta cũng rút một bình."

Ngô công công quỳ "bịch" xuống đất, "Không được đâu điện hạ, thân thể ngài ngàn vàng, sao có thể rút máu được? Muốn rút thì rút máu của lão nô đi."

Đỗ Thư nuốt nước bọt, miễn cưỡng tiến lên một bước, nói: "Hay là rút máu của ta đi.."

Mãn Bảo liền nhìn hắn ta, sau đó lại nhìn Đỗ Vũ, "Hai người là huynh đệ ruột?"

Hai người gật đầu.

"Vậy thì nhóm máu chắc sẽ giống nhau, lại đây lại đây, ngài cũng đến thử đi, việc rút máu này, càng nhiều càng tốt."

Bạch Thiện khẽ ho một tiếng, tiến lên giúp đỡ, hắn cảm thấy căn bản không phải là càng nhiều càng tốt, mà là nàng đã tìm được cảm giác nên rút máu đến nghiện rồi, nhưng hắn dám nói ra sao?

Mãn Bảo cũng chỉ làm năm bộ dụng cụ rút máu thôi, nàng cho thái tử và Đỗ Thư dùng, lại cho bệnh nhân dùng một bộ, vậy là chỉ còn lại một bộ.

Tuy Thái tử và Đỗ Thư cũng hơi lo sợ, nhưng không đến mức thất thố như Đỗ Vũ, dù sao cũng đã nhìn hắn rút rồi, đã biết rồi nên sẽ không kêu thành tiếng nữa.

Mãn Bảo bảo người giữ kim lại, nhìn bình máu của Đỗ Vũ, cảm thấy gần đủ rồi liền rút kim ra, nới lỏng dây buộc.

Sau đó dùng khăn tay ấn vào chỗ kim châm của hắn, nói: "Tự mình ấn vào, ấn khoảng bảy tám chục hơi thở là được."

Đỗ Vũ rất nghi ngờ, "Rút nhiều máu như vậy, chắc chắn lỗ kim này rất lớn, sẽ không chảy máu nữa chứ?"

Cây kim này lớn hơn cây kim nàng nhìn thấy trong hệ thống, nên nàng cũng không chắc chắn lắm, "Vậy thì ngài ấn nhiều vào, ấn thử nửa khắc xem sao?"

Đỗ Vũ: . Đây rốt cuộc là đại phu từ đâu đến, có đáng tin không vậy?

Thái tử và Đỗ Thư cũng có chút nghi ngờ.

Nhưng Mãn Bảo đã cầm máu vào truyền cho bệnh nhân rồi, Trịnh thái y và các thái y ở lại trong phòng giúp đỡ.

Trịnh thái y nhỏ giọng hỏi, "Thật sự có tác dụng à?"

"Đây là máu tươi*, thực ra từng có người nói với tôi rằng việc truyền máu cũng chia làm nhiều loại. Chỉ tiếc là tôi không có cách xử lý máu, nên đành dùng cách này thôi." Mãn Bảo nói: "Ít nhất đây cũng là một tia hy vọng, không phải sao?"

* Gốc là 全血: Tức máu nguyên vẹn lấy trực tiếp từ người hiến, chưa qua xử lý, chưa tách huyết tương, hồng cầu, tiểu cầu v. V.

Mãn Bảo cắm một đầu ống kim rỗng vào bình máu, đợi cho máu chảy ra rồi thì nhanh chóng đâm đầu còn lại vào tay người bệnh.

Các thái y đứng quanh đó đều nhìn thấy dòng máu đang từ từ chảy vào cơ thể bệnh nhân..

Truyền máu thì không thể quá vội vàng.

Đây là lần đầu tiên Mãn Bảo truyền máu cho người thật, nên vô cùng bận rộn: Lúc thì lấy máu, lúc thì chạy về truyền máu, lại còn phải theo dõi phản ứng của người bệnh. Trong lúc đó nàng còn tranh thủ đưa ý thức vào hệ thống để trao đổi với thầy Mạc về tình huống lần này.

Cứ thế tất bật cho đến khi trời ngả hoàng hôn, Mãn Bảo mới tháo thiết bị truyền máu ra, rồi cùng Trịnh thái y thay nhau bắt mạch cho Tô Kiên.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back