Trang tiên sinh nhân cơ hội này dạy cho Mãn Bảo và Bạch Thiện rất nhiều điều, nói liên tục hơn một khắc, Bạch nhị lang quỳ đến mỏi cả gối mới được tha, "Đứng lên đi, vi sư nhớ là con vẫn chưa chép xong quyển 'Lễ Ký' đúng không? Lần này chép lại một lần, trước trung thu phải nộp."
Bạch nhị lang kinh ngạc há hốc mồm.
"Lễ Ký"..'Lễ Ký', quyển 'Lễ Ký' dày cộp đó sao?
Mãn Bảo và Bạch Thiện đã chép quyển này mấy lần rồi, hai người đồng tình nhìn Bạch nhị lang, rồi im lặng cúi đầu, nỗ lực giảm bớt sự tồn tại để tiên sinh không nhìn thấy mình.
Mỗi lần Mãn Bảo gây chuyện, Bạch Thiện đều bị liên lụy chịu phạt, hoặc Bạch Thiện gây họa, Mãn Bảo cũng bị vạ lây, nhưng lần này Trang tiên sinh không vì Bạch nhị lang mà liên lụy đến hai người, sau khi đưa ra hình phạt thì khoát tay cho Bạch nhị lang đứng lên.
Ông nói: "Lần sau con còn dám dính vào cờ bạc, thì sẽ không chỉ đơn giản là đánh vào lòng bàn tay và chép phạt nữa đâu."
Bạch nhị lang khổ sở đáp "Dạ".
Ba người lén nhìn tiên sinh một cái, rồi lặng lẽ lui xuống.
Bạch nhị lang giơ tay phải ra cho họ xem bàn tay mình, "Chỉ còn mười hai ngày nữa là đến trung thu rồi, còn không biết khi nào tay ta mới khỏi nữa, 'Lễ Ký' thì vừa dày vừa khó hiểu, làm sao mà chép được đây?"
"Đơn giản thôi, tranh thủ lúc tay chưa khỏi, ngươi cứ đọc 'Lễ Ký' một lượt đi, chẳng phải bây giờ ngươi đang học 'Lễ Ký' ư?" Bạch Thiện nói: "Ôn lại những gì đã học trước, những gì chưa học thì đọc một lượt, cái gì không hiểu thì hỏi bọn ta, học thuộc rồi chép sẽ dễ hơn nhiều."
Mãn Bảo gật đầu, "Còn tay của ngươi.." Nàng cân nhắc một chút rồi nói: "Ta sẽ pha cho ngươi một lọ thuốc khác, ngươi còn trẻ, hồi phục nhanh lắm, nhiều nhất chỉ bốn năm ngày thôi."
Bạch nhị lang bẻ ngón tay tính sau bốn năm ngày thì còn bao nhiêu ngày, trợn mắt nói: "Vậy thì ta chỉ còn có bảy ngày thôi."
Hai người cùng gật đầu, vỗ vai an ủi hắn: "Không sao đâu, dù sao ngươi cũng không chép hết được, chuẩn bị chép hai bản đi."
Bạch nhị lang thấy họ như vậy thì giận dữ nói: "Sao hai ngươi không nói sẽ giúp ta một tay."
Mãn Bảo xòe tay nói: "Lực bất tòng tâm, mắt tiên sinh tinh lắm, có phải ngươi chép hay không người nhìn là biết ngay, tiên sinh lại không giống như các tiên sinh khác, xem vở chép chỉ xem qua loa, hoặc chỉ xem ngẫu nhiên, còn tiên sinh thì xem kỹ từng trang một."
"Đúng đó, ta thấy chắc là tiên sinh muốn ngươi chép hai lần, nhưng lại cảm thấy phạt thẳng chép hai lần thì quá nặng, nên mới chọn thời gian này cho ngươi. Dù sao thì chắc chắn ngươi cũng không chép hết được, theo quy định, nếu không chép kịp thì ngươi phải chép thêm lần nữa."
Mãn Bảo nói: "Cũng có thể là tiên sinh không vừa mắt ngươi, nên muốn phạt ngươi chép hai lần."
Bạch nhị lang lôi quyển 'Lễ Ký' từ trên giá sách xuống, hai tay nâng nó, rưng rưng nước mắt nhìn hai người.
Mãn Bảo và Bạch Thiện chẳng hề thương xót, hừ một tiếng rồi đả kích hắn, "Đáng đời, xem sau này ngươi còn đánh bạc nữa không."
"Đây chính là hậu quả của việc kết giao không cẩn thận."
Lúc này Mãn Bảo mới nhớ ra, hỏi Bạch Thiện, "Ngươi đã gặp Trương Kính Hào chưa?"
"Gặp rồi, hắn nói hắn không quen thân với tên buôn ngựa đó, bạn học cùng lớp của hắn đều không biết hắn quen một người như vậy."
Bạch nhị lang ấm ức nói: "Hắn nói tên buôn ngựa đó là bạn thân của cậu hắn, vì có nhiều việc phải nhờ cậu hắn nên mới nịnh nọt cậu hắn như vậy."
Mãn Bảo phản bác: "Hắn nói gì ngươi cũng tin à, ta nói ta quen một người trồng hoa cực kỳ giỏi, trên đời này không có loại hoa nào mà hắn không trồng được, nếu có thì nhất định là vì hắn không có hạt giống thôi, sao ngươi không tin?"
Bạch nhị lang: "Chuyện này xạo quá, nghe là biết chém gió rồi."
Bạch Thiện đứng bên cạnh cũng gật đầu, thấy Mãn Bảo quay đầu nhìn mình, hắn vội vàng dừng cái đầu đang gật một nửa lại, nhớ đến chú nhỏ Chu, vội nói: "Trên đời này có nhiều dị nhân lắm, biết đâu thật sự có một người như vậy."
Bạch nhị lang u oán nhìn Bạch Thiện: "Ngươi thay đổi rồi, từ khi ngươi muốn ưm ưm ưm với nàng.."
Bạch Thiện bịt miệng Bạch nhị lang lại, lườm hắn với ánh mắt cảnh cáo.
Mãn Bảo khẽ chớp mắt, lẳng lặng nhìn hai người: "Hai người làm gì vậy?"
"Không làm gì cả, ta đi dạy dỗ hắn đây, tiện thể hỏi kỹ hơn về chuyện của Trương Kính Hào." Nói xong kéo Bạch nhị lang rời đi.
Mãn Bảo nhún vai, lấy ống đựng thuốc từ trong giỏ sách của Bạch Thiện ra, mang đi rửa sạch, rồi cân thuốc ngày hôm sau giao cho dì Dung.
Khác với thuốc kê cho người khác là hai ngày một thang, Mãn Bảo kê cho Ân Hoặc thuốc uống một ngày một thang, lượng thuốc ít hơn một chút.
Cơ thể của Ân Hoặc rất yếu, nhưng vẫn luôn uống thuốc để bồi bổ, thật ra là hơi quá liều, nên Mãn Bảo kê cho hắn thuốc bình tính, để làm dịu bớt sự khô nóng trong cơ thể trước. Tuy ngũ tạng hắn yếu, nhưng cũng nên ở cùng một mức tương đương, chứ không thể chỉ mạnh mỗi thận, nếu không rất dễ ảnh hưởng đến các cơ quan khác.
Đợi ngũ tạng bình hòa, rồi từ từ bồi bổ, tuần hoàn, kết hợp với dưỡng sinh vận khí, một hai ngày thì không có tác dụng gì, nhưng chỉ cần kiên trì một hai tháng là có thể cảm nhận được sự thay đổi, kiên trì thêm một hai năm, chắc chắn sẽ có hiệu quả.
Nhưng trong quá trình này phải không ngừng thay đổi phương thuốc theo tình trạng cơ thể, khó hơn là phải kiên trì, thuốc không phải thứ dễ uống, vận động dưỡng sinh cũng không phải thứ dễ làm.
Mãn Bảo trở về phòng của mình, lấy phác đồ điều trị mà nàng và thầy Mạc đã thảo luận hai ngày nay từ không gian
hệ thống ra, xem lại một lượt, xác định không có gì cần cải thiện mới viết những việc cần làm trong giai đoạn tiếp theo vào sổ ghi nhớ.
Bạch Thiện ở phòng bên cạnh dạy dỗ Bạch nhị lang làm người cho tốt, đợi hắn ngoan ngoãn mới nói đến chuyện của Trương Kính Hào, "Sau này hắn còn rủ ngươi đi xem ngựa, ngươi phải gọi ta đi cùng, biết chưa?"
Bạch nhị lang: ".. Chẳng phải tiên sinh đã nói là không cho ta đi xem đua ngựa nữa sao?"
"Ngươi ngốc à, có ta đi cùng mà, ngươi sợ gì? Đến lúc đó ta gọi bạn học cùng lớp bọn ta, gọi cả mấy người Phong Tông Bình nữa, ngươi thì gọi bạn học cùng lớp ngươi, gọi cả bạn bè chơi thân bên ngoài đi.." Bạch Thiện cười gian xảo, nói: "Nói với họ là ngươi có quan hệ tốt với Trương Kính Hào, lúc mua ngựa hắn đã nói có thể bớt cho ngươi ba trăm lượng, nếu có người hỏi con ngựa đó giá bao nhiêu, thì ngươi cứ cúi đầu cười không đáp, không được nói cho ai biết, nghe rõ chưa?"
"Tại sao?"
"Tại vì ngươi nói ra thì người ta sẽ không đi xem náo nhiệt với chúng ta nữa, ngươi nói ra, người ta chỉ coi ngươi là thằng ngốc thôi, hiểu chưa?" Bạch Thiện nói: "Đợi chúng ta gài hắn một vố, trả thù chuyện hắn lừa ngươi rồi chặn hắn ở ngoài đánh cho một trận. Coi như là báo thù cho lòng bàn tay ngươi."
Đến giờ Bạch nhị lang vẫn chưa rõ Trương Kính Hào đã dụ dỗ hắn đi cá cược kiểu gì, chuyện mua ngựa gài hắn thì hắn nhận, chứ chuyện cá cược..
Bạch nhị lang rất chột dạ, hắn cảm thấy cái này là do chính bản thân hắn, cho nên hắn nuốt nước miếng nói: "Như vậy không hay lắm nhỉ, mình đã gài lại hắn rồi. Hay là chúng ta bẫy hắn một vố là được, còn đánh nhau thì thôi, chẳng may hắn mách trường học thì sao?"
Bạch Thiện lui về phía sau một bước rồi nghiêm túc nhìn Bạch nhị lang, hồi lâu mới lắc đầu.
Bạch nhị lang thấy hắn chỉ lắc đầu chứ không nói lời nào, bèn hỏi: "Ngươi lắc cái gì, ngươi nói gì đi chứ?"
"Chỉ là ta đang thấy vui mừng và khó chịu."
Bạch nhị lang: "Sao hai loại cảm giác này có thể có cùng nhau được?"