Chương 229 :(b)
Nhưng ở bề ngoài hắn lại biểu hiện như đứa con nít cộc lốc khờ khạo:
- Đầu có thể rơi, kiểu tóc không thể loạn! Không được sờ đầu con! Cha của con cũng không thể sờ đầu con đâu.
Mới là lạ.
Oliver:
- Cha của con? Đúng rồi, sao không gặp hắn, hắn không đi cùng con sao?
Soái Soái:
- Không phải, hôm nay hắn mang theo em gái con cùng đi ra ngoài chơi, hừ, con muốn đi sân chơi nhưng em gái con thì muốn đi nhà bảo tàng, cha của con thích em gái yêu học tập, cho nên không mang theo con đi. Hừ, không mang theo thì thôi, con còn có thể tự mình một người ăn hai cây kem!
Trong giọng nói tràn đầy phẫn uất.
Oliver đang lo không tìm được lý do mang hắn rời đi trước mặt bao nhiêu người đâu – dù sao lúc bọn hắn ăn cơm không cần có người ở bên cạnh vây xem – bởi vậy thuận thế nói:
- Hans nguyên lai muốn đi sân chơi sao? Vậy chú mang con đi nha?
Soái Soái rõ ràng động tâm, nhưng ngoài miệng vẫn còn do dự:
- Nhưng mà cha của con nói không cần đi cùng người lạ.
Biểu tình trên mặt Oliver càng thêm hòa ái:
- Sao có thể nói là người xa lạ đây? Chúng ta không phải đã là bạn bè rồi sao? Xem, chú còn mời con ăn bánh ngọt đâu.
Soái Soái:
- Nói cũng đúng.
Khi khóe môi Oliver muốn nhếch lên, Soái Soái chợt bổ sung nói:
- Vậy chú à, con có thể tiếp tục gọi thêm một ít thức ăn không?
Thấy Oliver sửng sốt, Soái Soái lầm bầm:
- Không phải nói đã là bạn bè rồi sao..
Oliver vội vàng nói:
- Đương nhiên không thành vấn đề.
Ăn đi ăn đi, xem như là đầu tư giai đoạn đầu.
- A thật tốt quá! Con đang muốn ăn món điểm tâm ngọt trấn điếm chi bảo của nhà hàng này đâu!
Nửa giờ sau, Oliver nhìn Soái Soái ngồi bên trong đống điểm tâm ngọt sau xe, nhịn không được co rút khóe miệng:
- Con, con thật có thể ăn hết sao?
Không phải nói người Hoa quốc đều là dân tộc khiêm tốn không thích phiền toái người khác sao? Vì sao tiểu tử này có thể không chút do dự lôi kéo một người mới quen biết chưa được mười phút tùy ý mua mua mua, giống như là đang đi với cha của mình.. không, Oliver cảm thấy được cho dù là cha của hắn cũng không tới nỗi cưng chiều hắn không giới hạn như vậy, quả thực là đem mình xem thành coi tiền như rác mà ác độc làm thịt như thế.
Oliver biết hiện tại trong xã hội nhân loại có một ngành sản xuất tên là "ủy thác", cái gì mà ủy thác rượu gì đó, chẳng lẽ Hans chỉ là một tiểu tử lại dám tùy ý mua điểm tâm ngọt vung tay tới như thế, kỳ thật còn là một "ủy thác" được trả tiền thuê sao?
Nhưng mà.. nhìn đối phương chỉ hai ba ngụm liền ăn xong một khối bánh ngọt, Oliver lại bỏ qua lòng hoài nghi này.
Hừ, mặc kệ, dù sao tiểu tử này cần lập tức muốn trở thành "món điểm tâm ngọt" của bọn họ!
Soái Soái mặc kệ trong lòng Oliver suy nghĩ cái gì, theo hắn xem ra người này vốn có tâm địa độc ác, trên người còn có oán khí màu đen, rất rõ ràng là đã "ăn" người, còn ăn qua không ít, đối với loại tồn tại này Soái Soái cảm thấy được để cho hắn tiêu tiền quả thực cũng không tính là trừng phạt.
Hắn mua nhiều đồ ngọt như vậy hoàn toàn là vì mình – cần duy trì thật thể cùng trạng thái như một nhân loại, hắn thời thời khắc khắc cần tiêu hao linh khí, nhưng sắp tới hắn phỏng chừng cần đối mặt một trận ác chiến, cho nên Soái Soái tính toán tồn trữ lực lượng đến lúc đó dùng để đánh nhau.
Như vậy duy trì trạng thái hàng ngày cần có một loại năng lượng khác – điều này dĩ nhiên là lấy được từ trong món điểm tâm ngọt.
Đối với nữ tính nói về loại thực vật tràn đầy nhiệt lượng cùng calori làm cho bọn họ luôn biến sắc này, hiện tại lại thành Soái Soái yêu nhất.
Nhưng dù đắm chìm trong đồ ngọt, Soái Soái vẫn không quên phát tin tức cho Heidi bọn họ - dù sao hắn làm công tác xung phong làm mồi dẫn dụ con mồi vào bẫy rập đâu.
Cùng lúc đó Oliver liên hệ với đồng bọn của mình – hai người đều tự có tâm tư, đem đối phương xem thành con mồi của chính mình.
- Đầu có thể rơi, kiểu tóc không thể loạn! Không được sờ đầu con! Cha của con cũng không thể sờ đầu con đâu.
Mới là lạ.
Oliver:
- Cha của con? Đúng rồi, sao không gặp hắn, hắn không đi cùng con sao?
Soái Soái:
- Không phải, hôm nay hắn mang theo em gái con cùng đi ra ngoài chơi, hừ, con muốn đi sân chơi nhưng em gái con thì muốn đi nhà bảo tàng, cha của con thích em gái yêu học tập, cho nên không mang theo con đi. Hừ, không mang theo thì thôi, con còn có thể tự mình một người ăn hai cây kem!
Trong giọng nói tràn đầy phẫn uất.
Oliver đang lo không tìm được lý do mang hắn rời đi trước mặt bao nhiêu người đâu – dù sao lúc bọn hắn ăn cơm không cần có người ở bên cạnh vây xem – bởi vậy thuận thế nói:
- Hans nguyên lai muốn đi sân chơi sao? Vậy chú mang con đi nha?
Soái Soái rõ ràng động tâm, nhưng ngoài miệng vẫn còn do dự:
- Nhưng mà cha của con nói không cần đi cùng người lạ.
Biểu tình trên mặt Oliver càng thêm hòa ái:
- Sao có thể nói là người xa lạ đây? Chúng ta không phải đã là bạn bè rồi sao? Xem, chú còn mời con ăn bánh ngọt đâu.
Soái Soái:
- Nói cũng đúng.
Khi khóe môi Oliver muốn nhếch lên, Soái Soái chợt bổ sung nói:
- Vậy chú à, con có thể tiếp tục gọi thêm một ít thức ăn không?
Thấy Oliver sửng sốt, Soái Soái lầm bầm:
- Không phải nói đã là bạn bè rồi sao..
Oliver vội vàng nói:
- Đương nhiên không thành vấn đề.
Ăn đi ăn đi, xem như là đầu tư giai đoạn đầu.
- A thật tốt quá! Con đang muốn ăn món điểm tâm ngọt trấn điếm chi bảo của nhà hàng này đâu!
Nửa giờ sau, Oliver nhìn Soái Soái ngồi bên trong đống điểm tâm ngọt sau xe, nhịn không được co rút khóe miệng:
- Con, con thật có thể ăn hết sao?
Không phải nói người Hoa quốc đều là dân tộc khiêm tốn không thích phiền toái người khác sao? Vì sao tiểu tử này có thể không chút do dự lôi kéo một người mới quen biết chưa được mười phút tùy ý mua mua mua, giống như là đang đi với cha của mình.. không, Oliver cảm thấy được cho dù là cha của hắn cũng không tới nỗi cưng chiều hắn không giới hạn như vậy, quả thực là đem mình xem thành coi tiền như rác mà ác độc làm thịt như thế.
Oliver biết hiện tại trong xã hội nhân loại có một ngành sản xuất tên là "ủy thác", cái gì mà ủy thác rượu gì đó, chẳng lẽ Hans chỉ là một tiểu tử lại dám tùy ý mua điểm tâm ngọt vung tay tới như thế, kỳ thật còn là một "ủy thác" được trả tiền thuê sao?
Nhưng mà.. nhìn đối phương chỉ hai ba ngụm liền ăn xong một khối bánh ngọt, Oliver lại bỏ qua lòng hoài nghi này.
Hừ, mặc kệ, dù sao tiểu tử này cần lập tức muốn trở thành "món điểm tâm ngọt" của bọn họ!
Soái Soái mặc kệ trong lòng Oliver suy nghĩ cái gì, theo hắn xem ra người này vốn có tâm địa độc ác, trên người còn có oán khí màu đen, rất rõ ràng là đã "ăn" người, còn ăn qua không ít, đối với loại tồn tại này Soái Soái cảm thấy được để cho hắn tiêu tiền quả thực cũng không tính là trừng phạt.
Hắn mua nhiều đồ ngọt như vậy hoàn toàn là vì mình – cần duy trì thật thể cùng trạng thái như một nhân loại, hắn thời thời khắc khắc cần tiêu hao linh khí, nhưng sắp tới hắn phỏng chừng cần đối mặt một trận ác chiến, cho nên Soái Soái tính toán tồn trữ lực lượng đến lúc đó dùng để đánh nhau.
Như vậy duy trì trạng thái hàng ngày cần có một loại năng lượng khác – điều này dĩ nhiên là lấy được từ trong món điểm tâm ngọt.
Đối với nữ tính nói về loại thực vật tràn đầy nhiệt lượng cùng calori làm cho bọn họ luôn biến sắc này, hiện tại lại thành Soái Soái yêu nhất.
Nhưng dù đắm chìm trong đồ ngọt, Soái Soái vẫn không quên phát tin tức cho Heidi bọn họ - dù sao hắn làm công tác xung phong làm mồi dẫn dụ con mồi vào bẫy rập đâu.
Cùng lúc đó Oliver liên hệ với đồng bọn của mình – hai người đều tự có tâm tư, đem đối phương xem thành con mồi của chính mình.

