Chương 240 :(a)
Ngụy Diễn rất muốn nói cách ăn mặc này của anh dù không phải đại minh tinh chỉ là người thường cũng sẽ làm rất nhiều người chú ý tới.
Tựa hồ cũng chú ý tới điểm này, Tạ Bách cũng không nhiều lời, lôi kéo tay Ngụy Diễn đi nhanh ra chỗ đỗ xe.
Mà Ngụy Diễn bị Tạ Bách lôi kéo liền nhíu mày – lại mang cả bao tay? Nhưng vì sao cảm giác có chút lạnh?
Đến lúc đã lên xe, Tạ Bách không thể tiếp tục bảo trì bộ dáng che chắn kín mít, chỉ đành tháo kính râm, khẩu trang, bao tay cuối cùng là mũ trước mặt Ngụy Diễn.
Ngụy Diễn giật mình nhìn mái tóc biến thành màu bạc của Tạ Bách:
- Bách ca? Tóc của anh?
Trong mắt Tạ Bách hiện lên vẻ mất tự nhiên, sau đó ha ha nói:
- Đây là vì hiệu quả quay chụp làm tạo hình nên đặc biệt nhuộm mà thôi, ha ha, có phải đặc biệt khốc huyễn hay không?
Ngụy Diễn bị sắc đẹp làm mê đắm, có chút ngất ngất nói:
- Đẹp..
Thật sự là đẹp mắt đâu, phối hợp với khuôn mặt tuấn mỹ nhân thần cộng phẫn giống như là băng hoàng tử.. không đúng!
Ngụy Diễn rất nhanh tỉnh táo lại, sau đó ghé sát vào Tạ Bách.
Tạ Bách theo bản năng hơi ngửa về phía sau.
Động tác này càng làm cho Ngụy Diễn xác định cảm giác không thích hợp trong lòng mình – dựa theo tình huống bình thường, hắn chủ động tiến tới gần, Bách ca cũng sẽ không quản hình tượng hay tạo hình, khẳng định đã sớm vui rạo rực hai tay ôm lấy hắn, làm sao có thể chủ động rớt ra khoảng cách với hắn?
Ngụy Diễn làm bộ như không phát hiện, ra vẻ hiếu kỳ nói:
- Làm tạo hình nhuộm tóc, còn phải đem cả lông mi cùng lông mày cùng nhau nhuộm thành màu trắng bạc sao?
Tạ Bách chột dạ:
- Có, có cần đi?
Không đợi hắn kịp phản ứng, Ngụy Diễn đột ngột đưa tay vuốt lên tóc của hắn, sau đó bắt lấy cổ tay của hắn nắm chặt, lực lượng bàng bạc nhưng không mất dịu dàng theo địa phương làn xa tiếp xúc tràn vào – bởi vì lúc trước nhiều lần da thịt thân cận sớm có "xâm nhập trao đổi", bởi vậy thân thể Tạ Bách hoàn toàn không có nửa phần kháng cự. Chỉ trong nháy mắt, linh lực của Ngụy Diễn đã chuyển quanh kỳ kinh bát mạch của Tạ Bách một vòng.
Chờ khi Ngụy Diễn thu tay lại, nhiệt độ trong xe đã giảm xuống mấy độ.
Đó cũng không phải dùng từ khoa trương, lúc này Ngụy Diễn áp suất xuống thấp, theo linh lực của hắn dẫn đường, lực lượng trong cơ thể Tạ Bách không bị khống chế tiết ra ngoài, băng hàn khí làm nhiệt độ trong xe nhanh chóng sút giảm.
Hoàng ca ngồi bên ghế lái trộm nhìn nhiệt độ trong xe, chứng kiến lúc mới lên xe là 20 độ biến thành 11 độ, sờ sờ làn da mình nổi da gà, yên lặng đem gió lạnh trong xe biến thành gió mát.
Hoàng ca nhìn thấy Tạ Bách rũ cụp đầu như chó con lông vàng, nhưng vẫn tính toán không chịu giải thích, trong lòng lặng lẽ thở dài, nói:
- Ngụy thiên sư, ông chủ là vì cứu mạng của chúng tôi, kẻ săn trộm cần giết người diệt khẩu..
- Giết người diệt khẩu?
Ngụy Diễn cực kỳ kinh ngạc. Tạ Bách trừng mắt liếc nhìn Hoàng ca – không phải đã nói không cho nói ra sao?
Hoàng ca xem như không nhìn thấy – trong xe ai rốt cục mới là thực vật liên đỉnh, hắn vẫn biết phi thường rõ ràng.
Tạ Bách mẫn tuệ cảm nhận được cảm xúc của Ngụy Diễn biến hóa, nội tâm vừa đau lòng vừa khoái hoạt òa khóc, nguyên định giấu diếm không nói cuối cùng sợ tới mức nhanh chóng đem mọi chuyện đều giũ ra cho Ngụy Diễn nghe qua.
Nói tới gần nửa năm trải qua của Tạ Bách thật sự là khúc chiết.
Lúc trước vì quay chụp quảng cáo công ích cho nên đặc biệt chạy qua Nam Cực một chuyến, kỳ thật bởi vì tổ công tác bên kia sớm chuẩn bị từ lâu, mọi sự đều sẵn sàng chỉ đợi Tạ Bách có mặt liền quay chụp, cho nên thời gian quay chụp cũng không dài. Vốn cho rằng chỉ cần khổ cực vì thời tiết, ai ngờ sự thật càng thêm gian nguy hơn trong tưởng tượng.
Kỹ thuật quay chụp của đoàn thể vượt qua thử thách, biểu hiện cùng sức cuốn hút của Tạ Bách thập phần chuyên nghiệp, bởi vậy công tác chính quy rất nhanh cũng đã xong. Nhưng Tạ Bách còn muốn thành lập quỹ bảo hộ chuyên nghiệp cho chim cánh cụt dưới danh nghĩa của mình, cho nên cần đi khảo sát tại hiện trường – đây chính là lễ vật hắn muốn tặng cho a Diễn, mặc dù không nói cần mỗi chi tiết đều tự thân đi làm, nhưng vẫn phải hiểu một chút lưu trình mấu chốt, tránh về sau bởi vì khoảng cách Nam Cực quá xa xảy ra vấn đề ngoài tầm tay với.
Nhưng bởi vì khảo sát thực tế mà biến thành nguy hiểm.
Còn không phải do thiên tai, mà là nhân họa.
Hoa quốc còn có một câu danh ngôn "Thiên hạ rộn ràng, vì lợi mà đến; thiên hạ nhốn nháo, vì lợi mà xông vào", cho dù là Châu Nam Cực cực lạnh, cũng không thiếu kẻ săn trộm vì lợi ích mà tồn tại.
Tựa hồ cũng chú ý tới điểm này, Tạ Bách cũng không nhiều lời, lôi kéo tay Ngụy Diễn đi nhanh ra chỗ đỗ xe.
Mà Ngụy Diễn bị Tạ Bách lôi kéo liền nhíu mày – lại mang cả bao tay? Nhưng vì sao cảm giác có chút lạnh?
Đến lúc đã lên xe, Tạ Bách không thể tiếp tục bảo trì bộ dáng che chắn kín mít, chỉ đành tháo kính râm, khẩu trang, bao tay cuối cùng là mũ trước mặt Ngụy Diễn.
Ngụy Diễn giật mình nhìn mái tóc biến thành màu bạc của Tạ Bách:
- Bách ca? Tóc của anh?
Trong mắt Tạ Bách hiện lên vẻ mất tự nhiên, sau đó ha ha nói:
- Đây là vì hiệu quả quay chụp làm tạo hình nên đặc biệt nhuộm mà thôi, ha ha, có phải đặc biệt khốc huyễn hay không?
Ngụy Diễn bị sắc đẹp làm mê đắm, có chút ngất ngất nói:
- Đẹp..
Thật sự là đẹp mắt đâu, phối hợp với khuôn mặt tuấn mỹ nhân thần cộng phẫn giống như là băng hoàng tử.. không đúng!
Ngụy Diễn rất nhanh tỉnh táo lại, sau đó ghé sát vào Tạ Bách.
Tạ Bách theo bản năng hơi ngửa về phía sau.
Động tác này càng làm cho Ngụy Diễn xác định cảm giác không thích hợp trong lòng mình – dựa theo tình huống bình thường, hắn chủ động tiến tới gần, Bách ca cũng sẽ không quản hình tượng hay tạo hình, khẳng định đã sớm vui rạo rực hai tay ôm lấy hắn, làm sao có thể chủ động rớt ra khoảng cách với hắn?
Ngụy Diễn làm bộ như không phát hiện, ra vẻ hiếu kỳ nói:
- Làm tạo hình nhuộm tóc, còn phải đem cả lông mi cùng lông mày cùng nhau nhuộm thành màu trắng bạc sao?
Tạ Bách chột dạ:
- Có, có cần đi?
Không đợi hắn kịp phản ứng, Ngụy Diễn đột ngột đưa tay vuốt lên tóc của hắn, sau đó bắt lấy cổ tay của hắn nắm chặt, lực lượng bàng bạc nhưng không mất dịu dàng theo địa phương làn xa tiếp xúc tràn vào – bởi vì lúc trước nhiều lần da thịt thân cận sớm có "xâm nhập trao đổi", bởi vậy thân thể Tạ Bách hoàn toàn không có nửa phần kháng cự. Chỉ trong nháy mắt, linh lực của Ngụy Diễn đã chuyển quanh kỳ kinh bát mạch của Tạ Bách một vòng.
Chờ khi Ngụy Diễn thu tay lại, nhiệt độ trong xe đã giảm xuống mấy độ.
Đó cũng không phải dùng từ khoa trương, lúc này Ngụy Diễn áp suất xuống thấp, theo linh lực của hắn dẫn đường, lực lượng trong cơ thể Tạ Bách không bị khống chế tiết ra ngoài, băng hàn khí làm nhiệt độ trong xe nhanh chóng sút giảm.
Hoàng ca ngồi bên ghế lái trộm nhìn nhiệt độ trong xe, chứng kiến lúc mới lên xe là 20 độ biến thành 11 độ, sờ sờ làn da mình nổi da gà, yên lặng đem gió lạnh trong xe biến thành gió mát.
Hoàng ca nhìn thấy Tạ Bách rũ cụp đầu như chó con lông vàng, nhưng vẫn tính toán không chịu giải thích, trong lòng lặng lẽ thở dài, nói:
- Ngụy thiên sư, ông chủ là vì cứu mạng của chúng tôi, kẻ săn trộm cần giết người diệt khẩu..
- Giết người diệt khẩu?
Ngụy Diễn cực kỳ kinh ngạc. Tạ Bách trừng mắt liếc nhìn Hoàng ca – không phải đã nói không cho nói ra sao?
Hoàng ca xem như không nhìn thấy – trong xe ai rốt cục mới là thực vật liên đỉnh, hắn vẫn biết phi thường rõ ràng.
Tạ Bách mẫn tuệ cảm nhận được cảm xúc của Ngụy Diễn biến hóa, nội tâm vừa đau lòng vừa khoái hoạt òa khóc, nguyên định giấu diếm không nói cuối cùng sợ tới mức nhanh chóng đem mọi chuyện đều giũ ra cho Ngụy Diễn nghe qua.
Nói tới gần nửa năm trải qua của Tạ Bách thật sự là khúc chiết.
Lúc trước vì quay chụp quảng cáo công ích cho nên đặc biệt chạy qua Nam Cực một chuyến, kỳ thật bởi vì tổ công tác bên kia sớm chuẩn bị từ lâu, mọi sự đều sẵn sàng chỉ đợi Tạ Bách có mặt liền quay chụp, cho nên thời gian quay chụp cũng không dài. Vốn cho rằng chỉ cần khổ cực vì thời tiết, ai ngờ sự thật càng thêm gian nguy hơn trong tưởng tượng.
Kỹ thuật quay chụp của đoàn thể vượt qua thử thách, biểu hiện cùng sức cuốn hút của Tạ Bách thập phần chuyên nghiệp, bởi vậy công tác chính quy rất nhanh cũng đã xong. Nhưng Tạ Bách còn muốn thành lập quỹ bảo hộ chuyên nghiệp cho chim cánh cụt dưới danh nghĩa của mình, cho nên cần đi khảo sát tại hiện trường – đây chính là lễ vật hắn muốn tặng cho a Diễn, mặc dù không nói cần mỗi chi tiết đều tự thân đi làm, nhưng vẫn phải hiểu một chút lưu trình mấu chốt, tránh về sau bởi vì khoảng cách Nam Cực quá xa xảy ra vấn đề ngoài tầm tay với.
Nhưng bởi vì khảo sát thực tế mà biến thành nguy hiểm.
Còn không phải do thiên tai, mà là nhân họa.
Hoa quốc còn có một câu danh ngôn "Thiên hạ rộn ràng, vì lợi mà đến; thiên hạ nhốn nháo, vì lợi mà xông vào", cho dù là Châu Nam Cực cực lạnh, cũng không thiếu kẻ săn trộm vì lợi ích mà tồn tại.

