Chương 40: Mộng Tưởng
"Nếu là mơ, thì mong mãi không một lần tỉnh, nếu thời gian chỉ dừng trong khoảnh khắc thật đẹp thì chẳng ai phải khổ đau hay vọng ước"
"Nếu là mơ, thì mong mãi không một lần tỉnh, nếu thời gian chỉ dừng trong khoảnh khắc thật đẹp thì chẳng ai phải khổ đau hay vọng ước"
Đêm đã khuya. Khu rừng chìm trong tĩnh mịch, một màu đen đặc quánh như mực, nuốt chửng mọi âm thanh.
- Người có chắc là đã đánh rơi nó ở đây chứ?
- Ừm. Rõ ràng khi ấy ta đã đi ngang qua đây... À mà Rose này, em cứ trở về lâu đài trước đi. Ta sẽ trở về sau.
Linux nói, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại lộ vẻ sốt ruột.
- Không được. Đêm khuya rất nguy hiểm. Lỡ có chuyện gì thì sao?
Rose lập tức phản đối.
- Sẽ không có chuyện gì đâu. Em cứ trở về trước đi, đừng để ai phát hiện ta đã rời khỏi lâu đài.
Linux thay vì ra lệnh thì cô lại ra sức thuyết phục. Rose do dự một lúc, cuối cùng đành thở dài.
- Thôi được. Chỉ lần này thôi đấy. Công chúa phải cẩn thận, nhất định phải trở về sớm.
Nói xong, Rose quay lưng rời đi. Bóng cô nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng. Linux xoay người, quay lại con đường cũ, bắt đầu tìm kiếm lần nữa.
- Thật kì lạ. Rõ ràng mình đã đi ngang qua đây mà.
Cô lẩm bẩm, rồi bước sâu hơn vào rừng. Ánh trăng xuyên qua những tán lá rậm rạp, bất chợt phản chiếu lên một vật gì đó dưới chân, lóe lên một tia sáng mờ nhạt. Linux khựng lại, cúi xuống.
- Cuối cùng... cũng tìm ra mày.
Cô nhặt sợi dây chuyền lên, đeo lại vào cổ. Cầm mặt dây chuyền trong tay, Linux lặng lẽ ngắm nhìn dòng chữ chạm khắc trên đó, cảm xúc trong cô bất giác thay đổi, ánh mắt thoáng qua một nỗi bi thương khó gọi tên.
Cô nhanh chóng nhét sợi dây vào trong cổ áo, đứng thẳng người, chuẩn bị rời đi. Bất chợt, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Linux lập tức nín thở, vội vàng tìm chỗ ẩn nấp.
Linux thầm cảm thán ông trời. Vừa mới nghĩ đến người ấy, ngay khoảnh khắc sau đã để cô gặp lại. Trái tim như tan ra theo từng nhịp cảm xúc dồn dập. Tình cảm trong cô chưa từng thay đổi, nó vẫn ở đó, âm thầm tồn tại, quấn chặt lấy trái tim đến nghẹt thở.
Sự xuất hiện bất ngờ của Rill khiến Linux hoàn toàn không kịp phòng bị, bức tường cảm xúc cô dày công dựng lên cứ thế sụp đổ. Bên cạnh Rill lúc này còn có Linbel, lặng lẽ theo sát phía sau. Đến khi nhìn thấy cảnh ấy, Linux mới thật sự cảm nhận được sự cô độc của bóng đêm đang vây quanh.
- Á..!!
Tiếng hét của Linbel bất chợt xé toạc không gian yên ắng.
- Sao vậy?
Rill quay lại, giọng lo lắng.
- Không sao... chỉ là trượt chân thôi.
Linbel đáp. Rill lập tức ngồi xuống xem xét.
- Có thể đi tiếp được chứ?
- Có lẽ là được.
Rill giữ lấy tay Linbel, cẩn thận đỡ cô đứng lên. Linux lặng lẽ nhìn theo họ. Thật không ngờ lại được gặp anh vào lúc này. Những tưởng tình cảm dành cho anh đã được đóng băng và chôn chặt trong tận đáy lòng. Nhưng cô đã nhầm. Chỉ cần nhìn thấy anh, mọi thứ lập tức tan chảy, cuộn trào như chưa từng bị kìm nén.
Rill không hề hay biết sự tồn tại của Linux. Nhưng với cô, chỉ cần im lặng nhìn anh, thế là đủ. Mi mắt Linux bất giác ướt đẫm, hàng lệ lặng lẽ trôi theo dòng. Cô không biết đó là hạnh phúc khi được nhìn thấy người mình yêu, là nỗi đau cho hoàn cảnh hiện tại, hay là sự tuyệt vọng trước số phận đã sắp đặt sẵn mọi thứ. Ngay cả bản thân cô cũng không thể trả lời.
Cô đã tự nhủ phải mạnh mẽ. Thế nhưng... vì sao nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi? Vì sao hốc mắt lại đau đến thế?
- Ai đấy?
Giọng Rill bất chợt vang lên. Biết mình đã bị phát hiện, Linux quay lưng bỏ chạy.
- Cứ ở yên đây.
Rill dặn Linbel rồi lập tức đuổi theo.
Linux lao đi trong bóng đêm. Đâm xuyên qua những mảng tối dày đặc, như thể đang xé nát chính chúng và cũng là xé nát trái tim mình. Mỗi bước chân như giẫm lên những mảnh thủy tinh vỡ, cắm sâu vào nỗi đau không cách nào thoát ra. Gió đêm gào thét, dồn dập và lạnh lẽo.
Giữa tất cả những âm thanh ấy, Linux vẫn nghe thấy tiếng của Rill. Là anh đang gọi cô? Hay chỉ là trái tim cô đang gọi tên anh?
Tận sâu trong lòng, cô muốn quay lại. Muốn đối diện với anh, muốn nhìn anh thêm một lần nữa. Nhưng cô có thể làm gì, nói gì... nếu điều ấy xảy ra? Cô không biết. Không thể làm gì khác ngoài việc ôm chặt lấy nỗi đau và tiếp tục chạy trốn. Trong cái bóng tối dày đặc không chút ánh sáng đó cô đã cảm thấy nỗi tuyệt vọng đến cùng cực.
Lạc... giữa đêm gió lạnh
Nỗi lòng... chẳng ai hiểu thấu
Yêu... chẳng nói nên lời
Đớn đau... chẳng ai sẻ chia
Ước vọng... chẳng thành hiện thực
Tuyệt vọng... vẫn mãi trong tim.
Linux trượt chân, ngã xuống triền đồi và bất tỉnh ngay sau đó. Trong khoảnh khắc rơi vào bóng tối, cô bước vào một giấc mơ... một giấc mơ được dệt nên từ nỗi nhớ da diết và khát khao đến tuyệt vọng. Những điều hiện thực quá khó để chạm tới, nên cô gửi gắm tất cả vào nơi này. Chỉ một lần thôi... liệu cô có thể được trọn vẹn bên anh?
Trong cơn mê man, ý thức của cô bị dẫn dắt. Rill đưa cô đi, đến một nơi quen thuộc... cánh đồng hoa Linux, nơi chất chứa những ký ức không bao giờ có thể phai mờ. Mọi thứ chân thật đến mức cô có thể cảm nhận thấy hương hoa dịu nhẹ lướt qua từng nhịp thở.
Rill nhẹ nhàng đặt cô xuống. Anh quay lưng định rời đi, nhưng Linux trong vô thức nắm chặt lấy tay anh, như sợ chỉ cần buông ra thì tất cả sẽ tan biến. Rill quay đầu lại nhìn cô với ánh mắt tràn ngập nỗi đau xen lẫn yêu thương.
Anh cúi xuống, đặt lên đôi môi cô một nụ hôn thật khẽ, mong manh như sợ đánh thức giấc mơ.
Rill quay đi. Bóng dáng anh dần xa, nhòa vào khoảng không. Những bông hoa quanh họ cũng bắt đầu phai màu, từng cánh hoa hy vọng rơi rụng, tan biến vào hư vô. Linux cố vươn đôi tay yếu ớt về phía anh, nhưng không thể chạm tới. Tất cả trượt khỏi tầm tay cô, từng chút một.
Giữa ranh giới của bóng tối và hy vọng, Linux đã không thể giữ lại hy vọng. Bóng đêm tràn tới, bao phủ lấy cô. Giấc mơ đẹp... rồi cũng khép lại.
Nó mang đến một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi, ngắn ngủi, và rồi để lại nỗi đau kéo dài đến vô tận. Dẫu có đẹp đến đâu, mơ vẫn chỉ là mơ. Giờ đây, tia hy vọng mong manh về hạnh phúc cũng dần lụi tắt, chìm sâu vào cơn mê bất tận của Linux.
...
Sau một giấc ngủ dài tưởng chừng vô tận, Linux dần tỉnh lại. Ý thức còn mơ hồ, nhưng hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí cô lại là Rill. Đúng là anh... đang ở ngay trước mắt cô. Linux run run đưa tay chạm vào gương mặt ấy, sợ rằng chỉ cần chớp mắt, hình ảnh kia sẽ tan biến.
- Rill...
- Cô không sao chứ?
Giọng nói ấy kéo cô bật khỏi cơn mê. Trước mắt cô không phải là Rill mà là Shel. Linux ngồi bật dậy trong sự bàng hoàng.
- Là... là anh?
Sắc mặt Shel khẽ biến đổi. Anh quay đi, né tránh ánh nhìn của cô. Thật không ngờ ngay cả trong mơ... cô cũng gọi tên hắn.
- Cô mong tôi là một người khác à?
Linux không trả lời. Cô đưa mắt nhìn quanh, tim chợt thắt lại. Cánh đồng hoa Linux trải dài trước mắt, rực rỡ và quen thuộc. Thật không thể tin nổi... tại sao họ lại ở đây?
Ký ức đêm qua chập chờn hiện về. Cô đã trốn chạy Rill, rồi sau đó... Linux đưa tay ôm lấy đầu, hơi thở rối loạn. Cô đã đến đây bằng cách nào? Và tại sao Shel lại ở đây? Không lẽ chính hắn đã đưa cô tới? Không thể nào... điều đó không thể xảy ra.
Nhưng nếu không phải là Shel... thì là ai? Linux vô thức đưa tay chạm lên môi. Cảm giác ấm áp, thân quen đó thật khó nhầm lẫn. Cô biết đó chỉ là một giấc mơ do chính bản thân quá khao khát... Rill là nỗi khát vọng mà Linux không thể có được.
Một khoảng lặng trĩu nặng lắng sâu trong ánh mắt. Linux quay đi, cố gắng trấn tĩnh. Shel nhìn theo, anh hiểu cô đang nghĩ gì, mỗi lần bắt gặp ánh mắt ấy, trái tim anh lại rung lên một cách khó kiểm soát.
Hận thù với Rill vẫn còn đó. Với Shel, Linux chỉ là một công cụ để trả thù. Hắn sẽ giết, sẽ hủy diệt tất cả. Nhưng sao khi ở trước cô thế này hắn lại thấy lòng mình mềm yếu... mọi ý chí không còn kiên định?
Shel đứng dậy, quay lưng.
- Trở về lâu đài thôi. Cô đã rời khỏi đó hai ngày rồi. Không sợ Flow nghi ngờ sao?
Linux ngước mắt nhìn theo, Shel nói vậy có nghĩa là hắn đang kiểm soát mọi hành động của cô. Hắn biết những việc cô đang làm nhưng tại sao vẫn giữ yên lặng? Hắn đang đứng về phía cô sao?
Một lần nữa Shel lại đọc được suy nghĩ của cô qua ánh mắt đầy dỗi sự ngạc nhiên ấy. Linux dường như không còn quá cảnh giác đối với Shel và cũng thể hiện những cảm xúc trên gương mặt.
- Đối với tôi việc chiến thắng thuộc về cô hay Flow cũng như nhau mà thôi. Tôi chỉ cần cái tôi muốn.
Shel tiếp tục nói. Điều đó khiến Linux càng muốn biết thêm những ý định của hắn.
- Điều anh muốn... là gì?
Cô hỏi. Shel bất chợt đứng lại.
- Cô thật sự muốn biết ư?
Hắn quay đầu. Ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén đến mức như xuyên thấu tận xương tủy. Ánh nhìn ấy kéo cô trở về ký ức ở căn cứ Koala.
"Một ngày nào đó... tôi sẽ giết cô..."
Câu nói đột ngột vang lên trong tâm trí khiến Linux giật mình, bước lui từng bước.
- Tôi...
- Rồi cô sẽ biết thôi... tôi nghĩ sẽ không quá lâu nữa đâu.
Shel quay đi, tiếp tục bước về phía trước. "Trả thù" - đó là điều duy nhất mà hắn muốn. Dù cho bất cứ điều gì xảy ra, Shel biết mình không thể thoát khỏi con đường ấy.
...
Rill lặng lẽ nhìn người con gái anh yêu. Anh đã tự nhủ vô số lần rằng phải quên cô, rằng không được phép yêu cô nữa. Thế nhưng chỉ cần cô đứng trước mắt, mọi lời thề đều trở nên vô nghĩa. Dù Linux đã thay đổi, dù lý trí không ngừng nhắc nhở rằng cô là kẻ thù, rằng họ đứng ở hai chiến tuyến đối lập, nhưng trái tim anh vẫn không chịu khuất phục.
Anh đã dựng lên hàng trăm, hàng ngàn lý do để ngừng yêu cô. Nhưng trái tim anh không cho phép, bởi đó chính là tình yêu.
Rill đưa tay chạm khẽ lên gương mặt Linux. Từng đường nét trên gương mặt cô đã khắc sâu trong tim anh. Cận kề cô như thế này, trái tim anh vô cùng hạnh phúc, mà cũng vô cùng đớn đau đến vụn vỡ. Anh phải làm sao? Khi trái tim này quá yêu cô, khi mà thực tại lại không cho phép điều ấy.
Tâm trí anh mơ hồ, cuối cùng anh đã sống và tồn tại vì điều gì? Đôi khi anh tự hỏi lòng đâu mới là thứ anh thật sự mong muốn, và đâu mới là lí tưởng để anh theo đuổi?
Lý trí của Rill được hun đúc từ máu và nước mắt. Từ những cái chết của những người từng sát cánh bên anh. Anh không thể từ bỏ lý tưởng ấy, bởi nó không còn là của riêng anh, mà là niềm gửi gắm của những người đã ngã xuống. Hòa bình mà tất cả mọi người khao khát chỉ có thể đạt được khi kẻ cường quyền hiện tại bị đánh bại. Chỉ như vậy, những linh hồn đã khuất mới có thể yên nghỉ.
Nhưng còn trái tim anh thì sao?
Nó đã không còn nghe theo lý trí từ rất lâu rồi, vậy nên lý trí càng vững mạnh thì nó lại càng đau đớn.
Ánh mắt Rill nhìn Linux lúc này là lòng yêu thương, là nỗi bi thương, và cũng là sự tuyệt vọng. Chỉ một lần này thôi... anh cho phép mình được ích kỷ. Chỉ trong khoảnh khắc này... xin hãy để anh buông bỏ tất cả. Để trái tim anh được thoả ước nguyện cho tình yêu này. Rill cúi xuống, đặt lên đôi môi ấy một nụ hôn thật nhẹ.
- Cảm động thật đấy.
Tiếng vỗ tay vang lên bất ngờ khiến Rill giật mình quay lại. Chỉ cần nghe giọng nói ấy, anh đã biết là ai. Hắn đã thấy tất cả. Rill khẽ cau mày, đưa tay che môi, ánh mắt lảng sang nơi khác... một phản xạ hiếm hoi của sự lúng túng.
- Không ngờ ngươi lại yêu cô ta đến thế... nhưng mãi ngươi không thể đến được với cô ta đúng không... Thật trớ trêu khi cả hai đứng ở hai phía đối nghịch nhau nhỉ?
Shel nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo và cay nghiệt. Rill không đáp. Anh đứng dậy, đối diện với Shel. Ánh nhìn hôm nay Shel dành cho anh khá điềm đạm, không lộ ra chút thù hận nào. Hoặc có thể hắn đang cố nén chúng trong tận đáy lòng.
- Ngươi định để một cô gái đau chân lại trong rừng một mình ư? Ở đây không phải mọi việc đều ổn sao?
Shel lại nói. Rill hiểu. Đó là lời ngầm khẳng định hắn sẽ không làm hại Linux, và anh có thể rời đi. Rill biết một khi Shel đã nói, hắn sẽ giữ lời. Linux sẽ an toàn.
Không còn lý do gì để ở lại. Rill nhìn Linux thêm một lần nữa, thật lâu. Rồi quay lưng, im lặng bước thẳng vào khu rừng, để bóng tối nuốt trọn bóng dáng anh.
Shel đứng nhìn theo cho đến khi Rill hoàn toàn biến mất. Lẽ ra hắn có thể giao đấu cùng Rill ngay lúc này, hắn có thể giết chết Rill để rửa món nợ máu. Nhưng hắn đã không làm thế. Shel có rất nhiều cơ hội để giết Rill, nhưng hắn muốn mọi thứ tiếp diễn. Muốn Rill phải nếm trải thêm vết thương lòng lâu thêm một chút.
Đó vốn là điều duy nhất nuôi sống lòng căm thù trong Shel. Vậy mà... tại sao ngay lúc này, hắn lại không cảm nhận được sự sôi sục ấy? Shel để Rill rời đi... vì hận thù, hay vì một điều gì khác?
Cái chết chưa hẳn là điều đáng sợ nhất. Có lẽ đó là lời biện minh duy nhất cho những mâu thuẫn đang giằng xé trong hắn.
Shel ngồi xuống rồi ngã lưng bên cạnh Linux. Cô vẫn đang chìm trong sự hôn mê, đưa tay vén những sợi tóc che khuất khuôn mặt cô, đôi mắt nhìn cô không rời, trông cô lúc này không khác gì một thiên thần đang ngủ say. Khung cảnh bao quanh lại càng làm mê hoặc lòng người.
Đôi tay Shel nhẹ lướt trên gò má Linux, khẽ chạm vào làn môi mềm, rồi bất chợt buông tay, đôi mắt vẫn không rời người con gái đối diện, hắn bật cười tự giễu.
- Mình điên thật rồi.
Sương đêm vẫn buông rơi nhè nhẹ, ẩm ướt khí lạnh, nhưng Shel cảm thấy vô cùng dễ chịu. Từng cánh hoa mềm mỏng, phảng phất hương hoa dại chạm đến tâm hồn. Làm vực dậy những suy nghĩ chưa một lần nào hắn dám nghĩ đến. Nhưng hắn có quyền ước mơ, cho dù mơ ước đó vĩnh viễn không thành hiện thực.
Nếu có thể, tôi sẽ từ bỏ tất cả vì em.
...
Nhưng vô ích nhỉ? Bởi người em chọn không phải là tôi.
Nếu là mơ, thì mong mãi không một lần tỉnh. Nếu thời gian chỉ dừng trong khoảnh khắc thật đẹp thì chẳng ai phải khổ đau hay vọng ước. Mơ ước cho thời gian ngừng trôi, để rồi khi chúng bắt đầu gõ nhịp chợt nhận ra ta đánh rơi quá nhiều thứ. Mộng tưởng và hiện thật vẫn không thể một lần chạm vào nhau.
...
Chỉnh sửa cuối:
