Chương 20: Thẩm Thanh Trạch
Cố Chỉ không nói hai lời thẳng tay tắt điện thoại. Chẳng được bao lâu, đối phương lại không từ bỏ mà gọi tới.
"Chuyện gì?" Ánh mắt Cố Chỉ giống như sao lạnh, hai đầu mày kiếm nhíu chặt, tông giọng thấp đến dọa người.
Dường như đối phương cũng nghe ra Cố Chỉ không kiên nhẫn, mắng to: "Cố Chỉ, đây là thái độ cậu nói chuyện với người lớn sao? Không chăm chỉ đọc sách, cố tình muốn đi gây dựng sự nghiệp. Hiện tại cậu lập tức sát nhập sản nghiệp của cậu vào danh nghĩa Cố thị!"
Cố Chỉ như nghe được một trò cười lớn, cúi đầu cười rộ lên, điều này khiến đối phương càng thêm tức giận.
"Cố Chỉ, rốt cuộc cậu có nghe tôi nói chuyện hay không!"
Cố Chỉ rũ mắt, dùng bụng ngón trỏ đang nhẹ nhàng vuốt ve giấy nhám thô ráp.
"Tôi nghe chứ." Dừng một chút, hắn nói: "Nhưng không có khả năng." Diệu Tinh do hắn cực khổ sáng lập làm sao có thể chắp tay tặng người, huống chi còn là người đàn ông này.
"Chủ tịch Cố, ngài cũng đừng dùng thủ đoạn chèn ép kia đến đối phó tôi. Ông nghĩ rằng tôi không biết hiện giờ Tập đoàn Cố thị thiếu hụt bao nhiêu vốn sao? Có tâm tư đến phá công ty tôi, không bằng tự nghiên cứu sản nghiệp của mình, xem xem nên làm thế nào mới tốt." Nói xong Cố Chỉ lập tức cúp điện thoại, thuận tiện kéo số điện thoại kia vào sổ đen.
Làm xong hết thảy, Cố Chỉ tâm trạng tốt uống một ly cà phê, sau đó phát hiện bạn học nhỏ trả lời tin nhắn. Nhất thời buồn phiền trong lòng hắn cũng vì tin nhắn này mà biến mất. Hai người tán gẫu một hồi, Thẩm Úc nói phải làm bài tập, Cố Chỉ cũng không tiếp tục quấy rầy.
Mà giờ phút này, Thẩm Úc đang ngồi trong phòng ngủ rộng lớn, tay cầm bút nhưng trên vở lại một chữ cũng không viết. Cậu không thể tin được mình lại có thể kết bạn tốt với một người. Hơn nữa người đó đối với cậu còn rất tốt. Lúc Thẩm Úc còn đang thất thần, cửa phòng bị đẩy ra. Thẩm Úc thấy người tới, theo bản năng đứng lên, động tác nhanh đến không thể nhanh hơn nữa. Phản xạ có điều kiện cúi đầu xuống, giọng nói run rẩy: "Bố."
Người đàn ông mặc âu phục cao cấp màu xám, tuy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng năm tháng cũng không lưu lại dấu vết gì trên người ông ta. Mặt của Thẩm Úc và mặt người đàn ông có vài phần tương tự.
Thẩm Thanh Trạch nhìn đứa con trước mặt vâng vâng dạ dạ, trong lòng buồn phiền đến hoảng. Sắc mặt ông ta trầm xuống, giọng nói hơi lớn hơn so với ngày thường: "Tại sao muộn như vậy mới về nhà? Không phải đã nói mười giờ đến sân bay đón em gái con sao?"
Thẩm Úc lui lại phía sau mấy bước, ánh mắt có chút bi thương: "Bố, thực xin lỗi."
Thẩm Úc cúi đầu, cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của mình. Nhưng trong mắt Thẩm Thanh Trạch, cậu hoàn toàn là một kẻ vô dụng.
Trong mắt ông ta hiện lên vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cuối cùng nói: "Còn không đi giúp em gái con xách vali, thật không biết con làm anh trai kiểu gì." Nói xong, ông ta dùng một bàn tay túm lấy quần áo Thẩm Úc kéo cậu xuống lầu.
Thẩm Úc sức yếu, chỉ có thể lảo đảo theo sát Thẩm Thanh Trạch. Đến khi xuống lầu lập tức thấy một cô gái bước xuống từ trên xe, phía sau là một người nữ quần áo đẹp đẽ quý giá đi theo.
Cô gái vừa nhìn thấy Thẩm Úc, lập tức vui vẻ chạy tới, quen thuộc kéo tay đối phương.
"Anh Úc, có nhớ em không?" Nói xong, bàn tay của cô ta ở sau thắt lưng Thẩm Úc dùng sức nhéo nhéo.
Thẩm Úc đau đến cau mày, nhưng vừa thấy Thẩm Thanh Trạch bắt đầu mất hứng, lại cứng ngắc gật đầu.
Lúc này sắc mặt Thẩm Thanh Trạch mới tốt hơn một chút, ông ta nhìn về phía cô gái, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng: "Giai Giai, bệnh của con vừa khỏi, bình thường nhất định phải chú ý, nếu không cẩn thận nhiễm bệnh sẽ không tốt."
Thẩm Giai Giai vội vàng lắc đầu, trên mặt mang nét ngây thơ: "Anh trai cũng không bẩn, con sẽ không bệnh."
Cô ta vừa dứt lời, sắc mặt Thẩm Úc lập tức tái nhợt, cơ thể lung lay như sắp đổ.
"Chuyện gì?" Ánh mắt Cố Chỉ giống như sao lạnh, hai đầu mày kiếm nhíu chặt, tông giọng thấp đến dọa người.
Dường như đối phương cũng nghe ra Cố Chỉ không kiên nhẫn, mắng to: "Cố Chỉ, đây là thái độ cậu nói chuyện với người lớn sao? Không chăm chỉ đọc sách, cố tình muốn đi gây dựng sự nghiệp. Hiện tại cậu lập tức sát nhập sản nghiệp của cậu vào danh nghĩa Cố thị!"
Cố Chỉ như nghe được một trò cười lớn, cúi đầu cười rộ lên, điều này khiến đối phương càng thêm tức giận.
"Cố Chỉ, rốt cuộc cậu có nghe tôi nói chuyện hay không!"
Cố Chỉ rũ mắt, dùng bụng ngón trỏ đang nhẹ nhàng vuốt ve giấy nhám thô ráp.
"Tôi nghe chứ." Dừng một chút, hắn nói: "Nhưng không có khả năng." Diệu Tinh do hắn cực khổ sáng lập làm sao có thể chắp tay tặng người, huống chi còn là người đàn ông này.
"Chủ tịch Cố, ngài cũng đừng dùng thủ đoạn chèn ép kia đến đối phó tôi. Ông nghĩ rằng tôi không biết hiện giờ Tập đoàn Cố thị thiếu hụt bao nhiêu vốn sao? Có tâm tư đến phá công ty tôi, không bằng tự nghiên cứu sản nghiệp của mình, xem xem nên làm thế nào mới tốt." Nói xong Cố Chỉ lập tức cúp điện thoại, thuận tiện kéo số điện thoại kia vào sổ đen.
Làm xong hết thảy, Cố Chỉ tâm trạng tốt uống một ly cà phê, sau đó phát hiện bạn học nhỏ trả lời tin nhắn. Nhất thời buồn phiền trong lòng hắn cũng vì tin nhắn này mà biến mất. Hai người tán gẫu một hồi, Thẩm Úc nói phải làm bài tập, Cố Chỉ cũng không tiếp tục quấy rầy.
Mà giờ phút này, Thẩm Úc đang ngồi trong phòng ngủ rộng lớn, tay cầm bút nhưng trên vở lại một chữ cũng không viết. Cậu không thể tin được mình lại có thể kết bạn tốt với một người. Hơn nữa người đó đối với cậu còn rất tốt. Lúc Thẩm Úc còn đang thất thần, cửa phòng bị đẩy ra. Thẩm Úc thấy người tới, theo bản năng đứng lên, động tác nhanh đến không thể nhanh hơn nữa. Phản xạ có điều kiện cúi đầu xuống, giọng nói run rẩy: "Bố."
Người đàn ông mặc âu phục cao cấp màu xám, tuy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng năm tháng cũng không lưu lại dấu vết gì trên người ông ta. Mặt của Thẩm Úc và mặt người đàn ông có vài phần tương tự.
Thẩm Thanh Trạch nhìn đứa con trước mặt vâng vâng dạ dạ, trong lòng buồn phiền đến hoảng. Sắc mặt ông ta trầm xuống, giọng nói hơi lớn hơn so với ngày thường: "Tại sao muộn như vậy mới về nhà? Không phải đã nói mười giờ đến sân bay đón em gái con sao?"
Thẩm Úc lui lại phía sau mấy bước, ánh mắt có chút bi thương: "Bố, thực xin lỗi."
Thẩm Úc cúi đầu, cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của mình. Nhưng trong mắt Thẩm Thanh Trạch, cậu hoàn toàn là một kẻ vô dụng.
Trong mắt ông ta hiện lên vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cuối cùng nói: "Còn không đi giúp em gái con xách vali, thật không biết con làm anh trai kiểu gì." Nói xong, ông ta dùng một bàn tay túm lấy quần áo Thẩm Úc kéo cậu xuống lầu.
Thẩm Úc sức yếu, chỉ có thể lảo đảo theo sát Thẩm Thanh Trạch. Đến khi xuống lầu lập tức thấy một cô gái bước xuống từ trên xe, phía sau là một người nữ quần áo đẹp đẽ quý giá đi theo.
Cô gái vừa nhìn thấy Thẩm Úc, lập tức vui vẻ chạy tới, quen thuộc kéo tay đối phương.
"Anh Úc, có nhớ em không?" Nói xong, bàn tay của cô ta ở sau thắt lưng Thẩm Úc dùng sức nhéo nhéo.
Thẩm Úc đau đến cau mày, nhưng vừa thấy Thẩm Thanh Trạch bắt đầu mất hứng, lại cứng ngắc gật đầu.
Lúc này sắc mặt Thẩm Thanh Trạch mới tốt hơn một chút, ông ta nhìn về phía cô gái, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng: "Giai Giai, bệnh của con vừa khỏi, bình thường nhất định phải chú ý, nếu không cẩn thận nhiễm bệnh sẽ không tốt."
Thẩm Giai Giai vội vàng lắc đầu, trên mặt mang nét ngây thơ: "Anh trai cũng không bẩn, con sẽ không bệnh."
Cô ta vừa dứt lời, sắc mặt Thẩm Úc lập tức tái nhợt, cơ thể lung lay như sắp đổ.
Chỉnh sửa cuối:

