1,211 ❤︎ Bài viết: 71 Tìm chủ đề
Chương 165: Đơn Giản Là Chỉ Muốn Làm Chuyện Đó

Người đi vào là Bạch Diễn Sâm, anh vẫn mặc như ban nãy, một chiếc quần lót hình viên đạn, còn lại thì cởi trần, trên tóc anh lấm tấm mấy giọt nước, thậm chí cả người anh cũng vậy, xem ra là anh vừa mới tắm xong.

Tô Tích Cầm thu hồi tầm mắt, trong lòng nghĩ thầm, anh vậy mà lại tắm ở phòng tắm bên ngoài, tuy chỗ đó cũng có dụng cụ tắm rửa, nhưng không có khăn tắm hay đồ dùng linh tinh nào cả, anh cũng có thể hạ mình tắm ở đó.

Ngồi trước bàn trang điểm, cô chải đầu như thể không có việc gì, gương trang điểm cũng không có chiếu đến chỗ cửa, cho nên toàn bộ tâm tư của cô đều dồn vào tiếng bước chân, tiếng bước chân ở trong tai từ xa đến gần, dần dần càng lúc càng gần, ngay khi cô nghĩ người đó sẽ đi đến chỗ cô thì tiếng bước chân lại đi về phía phòng tắm.

Cô thở dài nhẹ nhõm, sau đó đặt chiếc lược trong tay xuống, đứng lên, cầm lấy gối đi ra khỏi cửa, một loạt hành động liền mạch lưu loát này chỉ diễn ra trong vài giây.

Khi bóng lưng mảnh mai của cô vừa biến mất ở cửa, Bạch Diễn Sâm liền đi ra khỏi phòng tắm, ánh mắt anh rơi vào cánh cửa vừa đóng lại, khóe miệng nở một nụ cười đắc ý, anh thản nhiên lấy khăn lau khô mái tóc ướt của mình, rồi đi về phía giường.

* * *

Tô Tích Cầm đi ra khỏi phòng, rồi đi thẳng đến phòng của con trai, khi đi đến phòng ngủ của con trai, bàn tay mềm mại của cô nắm lấy tay nắm cửa, dùng lực vặn nắm tay cửa để mở cửa ra.

"Cạch.."

Nắm tay cửa không xoay được, tim Tô Tích Cầm có một giây đập mạnh và loạn nhịp, lập tức vặn tiếp hai lần nữa. Nhưng vẫn không vặn được như trước.

Đột nhiên, một ngọn lửa giận từ lòng bàn chân bốc lên trên đầu, nhóc phản bội Mạc Cẩm Thiên này, mới sáng còn nói buổi tối muốn ngủ cùng với cô, buổi tối lại khóa trái cửa nhốt cô bên ngoài không cho vào.

Hết cách, cô không thể vào phòng của con trai nên chỉ có thể nghĩ một cách khác mà thôi, cô đứng ở cửa nghĩ hay là quay về phòng lấy chìa khóa mở cửa, nhưng lúc này Bạch Diễn Sâm hẳn là đã ra khỏi phòng tắm rồi, nếu quay lại thì sẽ phải gặp anh.

Tưởng tượng đến đó, cô vứt bỏ ngay cách này trong một giây.

Cúi đầu nhìn cái gối trong tay, trong đầu cô chợt nảy ra một ý tưởng. Ngay sau đó cô quay đầu nhìn ghế sô pha trong phòng khách, sau đó đi tới ghế, ngủ trên sô pha một đêm đi!

Sau khi nằm xuống, cô không thể đi vào giấc ngủ được vì bị đèn trong lối đi làm chói mắt, vì vậy cô đứng dậy đi tắt, cuối cùng cũng an tâm nằm xuống, nằm trên ghế sô pha, đầu óc của cô lại vô cùng tỉnh táo.

Thật ra không phải là cô đạo đức giả, mà là cô thật sự vẫn chưa suy nghĩ tốt, lúc trước cô yêu Mạc Tây Cố như vậy nhưng cũng đâu có trao thân cho anh ta, bây giờ tình cảm của cô đối với Bạch Diễn Sâm, ngoại trừ thích anh nhiều hơn so với người khác một chút, cũng không có tình cảm gì sâu đậm lắm.

Thực ra loại thích này cũng chỉ là loại thích của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông thành thục mà thôi, nói trắng ra một chút, chính là một loại sùng bái hư vinh phù phiếm.

Dưới loại tình huống như vậy, cô không có khả năng trao thân cho anh, lúc trước cô nhất định phải đợi đến tận đêm tân hôn mới trao thân cho Mạc Tây Cố, bây giờ cũng sẽ như vậy, đây chính là có trách nhiệm với bản thân.

Hơn nữa cô cũng không chắc rằng cô có thể kết hôn với Bạch Diễn Sâm hay không, tuy bây giờ cô đã gặp người nhà của anh, anh cũng đã biểu đạt ý của anh vô cùng rõ ràng, nhưng cô vẫn không có cảm giác chân thật, anh là một người đàn ông xuất sắc như vậy, sao có thể cùng một người phụ nữ đã ly dị lại còn có một đứa con như cô kết hôn chứ?

Từ nhỏ đến giờ cô chưa bao giờ gặp may mắn lần nào, mà lần này, cô cũng không nghĩ vận may sẽ đến với cô.

Vì vậy cô không dám thả lỏng, chỉ có thể cố gắng tránh anh được lúc nào hay lúc đó.

Chỉ là tình huống lúc này, làm Tô Tích Cầm không khỏi tức giận, dựa vào cái gì cô phải ngủ sô pha, còn người đàn ông kia lại có thể chiếm giường của mình, anh đây là tu hú chiếm tổ.

Càng nghĩ lửa giận càng cọ cọ bốc lên, lại càng không thể ngủ được, cô trằn trọc trở mình.

Ngay khi cô mới xoay người từ trong ghế sô pha quay mặt ra bên ngoài, đột nhiên một bóng **** lại gần: "A.." Cô bị dọa nhảy dựng lên.

"Em đang làm gì đấy?" Giọng nói từ trong đêm đen mang theo một chút tức giận truyền ra.

Sau khi nghe thấy giọng nói của người tới, cô mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng đáp lại anh vẫn là một giọng nói rầu rĩ: "Ngủ đó!"

Vừa mới nói xong, cả người cô đột nhiên bị bế bồng lên: "Anh làm gì thế?"

Cô có thể ngửi thấy rõ ràng mùi thơm từ cơ thể của anh sau khi tắm, trái tim cô đập loạn nhịp lên.

Bạch Diễn Sâm không để ý tới cô, anh đi về phía phòng ngủ, vừa vào phòng liền đóng sầm cửa lại, "rầm" một tiếng, cửa đóng lại, tiếng rầm vừa vang lên, người đã đi tới trước giường rồi, mà người trong tay anh cũng bị ném lên trên giường.

Tô Tích Cầm bị ném xuống, nhất thời sao vàng hiện lên đầy đầu, cô còn chưa kịp thở ra hơi thì người kia đã đè lên người cô, ánh mắt như dã thú nhìn chằm chằm cô.

"Tô Tích Cầm, em lại làm ầm ĩ náo loạn cái gì nữa đây?'

" Là anh làm mình làm mẩy có được không? "Cô có hơi sợ ánh mắt của anh, nhìn thoáng qua anh một chút rồi nói:" Anh lại giả vờ say để gạt tôi, anh đơn giản là chỉ muốn làm chuyện đó thôi. "

Bạch Diễn Sâm đột nhiên cười giễu cợt:" Tôi muốn làm cái gì, tôi đều thể hiện ra bên ngoài, còn em thì sao, rõ ràng em cũng muốn làm với tôi, nhưng lại cứ phải tự kiềm chế chính mình, thậm chí kiềm chế đến nỗi chảy cả máu mũi, cũng không dám ngủ với tôi, em là sợ sau khi ngủ với tôi rồi, sẽ không kiềm chế được bản thân mà bổ nhào lên người tôi? "

Thật ra, đối với chuyện chảy máu mũi kia, Tô Tích Cầm cũng không muốn nghĩ sâu xa thêm vì cái gì cô lại chảy máu mũi, nhưng mà lúc này Bạch Diễn Sâm lại nói trắng ra như vậy, làm lòng cô run lên, nhưng giây tiếp theo, theo bản năng cô thanh minh cho chính mình, vội vàng phản bác:" Tôi không có. "

" Em nhìn xem, em thẹn quá hóa giận đến mức mặt đỏ hết cả lên rồi kìa, không có mà em lại có phản ứng như vậy sao? "Hỏi lại như vậy, làm Tô Tích Cầm nghẹn họng không trả lời được, cô quay mặt sang một bên không để ý đến anh.

Biết rằng một người như Bạch Diễn Sâm có thể nói đen thành trắng, nói người chết thành người sống, cô không thể nào nói lại anh được, vậy không bằng lấy lùi làm tiến.

" Không phản bác nữa à? "

" Không muốn nói với anh, chuyện không có cũng bị anh nói thành có thôi. "Chiêu lấy lùi làm tiến này của Tô Tích Cầm rất cao tay, nhưng trong lòng cô lại là gió nổi mây phun.

Cô thực sự có loại băn khoăn mà Bạch Diễn Sâm nói, ngủ cùng giường với anh, cô sợ cô sẽ không thể chịu được sự cám dỗ của anh, tuy không đến mức bổ nhào lên người anh, nhưng cô cũng sẽ thuận theo ý muốn của anh.

" Miệng nói không có, nhưng mọi hành động của em lại rõ ràng biểu hiện tất cả ra ngoài. "Mặt Bạch Diễn Sâm đột nhiên áp xuống dưới, hơi thở phả lên trên mặt cô, khiến cô ngứa ngáy khó chịu.

Cô vươn tay che mặt anh lại, miệng lẩm bẩm nói:" Muốn gán tội thì sợ gì không có lý do chứ. "

Đột nhiên cô cảm thấy không thoải mái khi bị anh đè lên trên người, đặc biệt là phần bụng của cô, bị đồ vật này nọ của anh cộm là cô ẩn ẩn thấy đau.

Bạch Diễn Sâm lấy tay cô ra:" Em đã nói bản thân không có suy nghĩ này, vậy nếu em dám ngủ chung một giường với tôi thì tôi tin em. "

Cô đảo mắt nhìn anh, anh nói tiếp:" Anh nói chuyện ngủ chung giường với em cũng không phải mới lần một lần hai, nhưng mà trong cả quá trình, tôi không hề ép em đúng chứ? Em không muốn, tôi sẽ không miễn cưỡng, trừ khi em chính miệng nói muốn tôi, nếu không tôi cũng sẽ không ức hiếp muốn em. "

Tô Tích Cầm bị lời cam đoan của anh làm cho có chút dao động, dù sao trước đó lúc cô với anh ngủ chung, anh quả thật chưa từng có hành động quá phận nào, ngoại trừ ôm eo cô, cũng không có động tác gì thêm.

Vừa lúc, cô nhân cơ hội này mà có chứng cứ thuyết phục chính bản thân mình là cô có thể chịu được sự cám dỗ của anh.

Nghĩ như thế, cô liền nói:" Được rồi, em ngủ ở đây, bây giờ tôi xuống khỏi người em đi. "

Bạch Diễn Sâm cũng rất phối hợp mà lăn lên trên giường, nhưng thân thể của anh vẫn kề sát cô, hai tay ôm eo cô không thể tách ra được.

" Tối mai về nhà ăn cơm, bố tôi muốn gặp em."

Anh đột nhiên nói vậy, hơi thở của anh phả vào tai cô, như thể bàn tay anh nhẹ nhàng nâng dây thần kinh cảm giác của cô lên.
 
Last edited by a moderator:
1,211 ❤︎ Bài viết: 71 Tìm chủ đề
Chương 172: Là Thằng Nhãi Kia Tự Mình Đa Tình

Tô Tích Cầm xoay qua chỗ khác tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói, lúc nhìn thấy người đó, đôi mắt trong veo của cô mở to.

Đây không phải là cái ông vừa bị đụng xe hay sao? Không đúng, là vị tư lệnh kia.

Tại sao ông lại ở đây?

Tư lệnh? Hồng môn, nhà họ Bạch, là bố của Bạch Diễn Sâm?

Một loạt các từ liên tiếp hiện lên trong đầu Tô Tích Cầm, đột nhiên, cô giống như đã biết rõ thân phận của người trước mắt.

Trong lúc cô đang thất thần, Bạch Thừa Hãn đã nghiêm mặt đi đến trước mặt cô, dùng cặp mắt hết sức nghiêm túc đó nhìn cô, ánh mắt kia mang theo ý dò xét, sau đó lại đi quanh cô một vòng.

Tô Tích Cầm bị hành động của ông dọa sợ, cho đến khi ông dừng lại, cô mới bắt đầu lên tiếng: "Ông.."

Từ "ông vừa thốt ra khỏi miệng, liền thấy con mắt của Bạch Thừa Hãn trợn trừng lên, trong nháy mắt cô đành nuốt vào bụng những từ sau đó, nhanh chóng đổi cách nói.

" Xin chào ngài tư lệnh. "

" Sao không gọi là ông nữa? "Bạch Thừa Hãn trợn trừng mắt mà nói.

Tô Tích Cầm:"... "

Trước giờ cô chưa từng gặp ông già nào thù dai đến thế, Bạch Diễn Sâm cũng đã ba mươi, ông chắc hẳn cũng được sáu mươi rồi, mặc dù bộ dáng của ông trông không quá già, nhưng luận về tuổi tác, thì cô gọi ông là ông cũng không có gì sai nhỉ!

" Cô làm nghề gì? "Sau khi Bạch Thừa Hãn dò xét xong, nghiêm túc đưa ra câu hỏi.

Tô Tích Cầm kinh ngạc nhìn Bạch Thừa Hãn, thận trọng trả lời:" Nhà thiết kế trang sức. "

" Hóa ra là vậy.. "Bạch Thừa Hãn trả lời bằng một câu khá khó hiểu.

Đợi đến lúc Tô Tích Cầm hiểu được ý tứ trong lời nói của ông, thì Bạch Thừa Hãn lại quăng ra một câu:" Cô là đang dựa vào con trai tôi để vào làm việc trong công ty? "

Tô Tích Cầm vốn biết Bạch Diễn Sâm nói chuyện cũng không dễ nghe, nhưng không ngờ đó lại là do di truyền.

" Dựa vào "cái từ này tràn đầy hàm ý xúc phạm, bị nói như vậy khiến Tô Tích Cầm cảm thấy không được thoải mái, nhưng cô vẫn trả lời lại:

" Không phải. "

" Vậy cô nói tôi nghe coi, tại sao cô lại thích một người đàn ông lớn hơn mình nhiều tuổi đến vậy? Là bởi vì thân phận và địa vị của con trai tôi sao? "Bạch Thừa Hãn mang theo ý chất vấn, gặng hỏi Tô Tích Cầm có phải vì coi trọng thân phận địa vị của con ông không.

Tô Tích Cầm thầm cảm thấy may mắn, cũng thẳng thừng trả lời:

" Không bằng ngài thuyết phục anh ấy buông tay đi, cháu có thể không thích anh ấy. "

" Tô Tích Cầm em đang nói nhảm cái gì đấy? "

Giọng nói của Bạch Diễn Sâm từ đằng xa truyền đến, Tô Tích Cầm quay người nhìn sang, chỉ thấy người nào đó đi đến với một gương mặt giận dữ, trên tay còn cầm theo một cái túi tinh xảo.

Cô chột dạ cúi đầu xuống, thật ra cô cũng chẳng biết tại sao mình lại nói ra được những lời này nữa, càng không ngờ sẽ bị Bạch Diễn Sâm nghe được, trong lúc nhất thời cô cũng chẳng biết phải giải thích thế nào.

Mà Bạch Thừa Hãn lúc này cũng đã giận đến cau mày, từ trước tới giờ chưa từng có ai dám phản bác ông ta, thế mà con nhóc này lại dám nói với ông như vậy.

Thật ra ông đã sớm biết, cô gái mà con trai ông thích vẫn luôn không thích nó, mà con trai ông ta vẫn luôn quấn lấy người ta không buông, nhưng ông vẫn muốn thăm dò thử xem sao, nào có ngờ chỉ hơi tìm hiểu một tí, mặt mũi của ông đều bị ném sạch sẽ.

" Bố, hay là bố đi dạo một lúc đi. "Bạch Diễn Sâm cố gắng thu hút sự chú ý của Bạch Thừa Hãn, dù sao anh cũng biết rõ, bố anh đang rất tức giận, ánh mắt kia đến anh còn không chịu nổi, huống hồ chỉ là cô gái nhỏ lần đầu gặp mặt.

Bạch Thừa Hãn ngước mắt nhìn anh, nhưng thay vì đáp lời, ông tức giận nói:" Có nghe thấy chưa, người ta vừa nói không thích anh đấy. "

Mặt Bạch Diễn Sâm tối sầm lại:" Bố, cô ấy chỉ là giận quá mất khôn nên mới nói ra những lời như vậy. "

" Có thật là cô bị tôi chọc giận nên mới nói như vậy không? "Bạch Thừa Hãn quay đầu hỏi Tô Tích Cầm.

Tô Tích Cầm không ngờ rằng ông sẽ đẩy vấn đề sang cho cô, ngơ ngác được một lúc, trong lúc nhất thời cô cũng không biết phải trả lời ra sao?

" Bố.. "Bạch Diễn Sâm hô một tiếng.

Bạch Thừa Hãn dời mắt khẽ lườm Bạch Diễn Sâm một cái:" Anh về phòng đi, để tôi nói chuyện với cô ấy. "

" Bố.. "

" Tôi không ăn thịt người ta đâu mà anh phải sợ.. "Bạch Thừa Hãn gầm lên một câu, hình như ông đã có chút tức giận.

Tô Tích Cầm cũng biết việc này là do cô gây ra, vậy thì cô phải là người giải quyết, vả lại cô cũng chẳng quan tâm đến việc sau này có thể ở chung hay không, nhưng bây giờ xem ra, cô cũng không hy vọng Bạch Diễn Sâm vì cô mà bất hòa cùng với bố anh.

Cô nói:" Anh về trước đi, em muốn nói chuyện với bác trai một lúc. "

Bạch Diễn Sâm liếc nhìn cô một cái, nhẹ gật đầu, sau đó anh bất đắc dĩ cất bước rời đi.

Buổi chiều trên bãi cỏ ở Bạch gia, ánh nắng chiếu xuống bị dáng người thẳng tắp của Bạch Thừa Hãn chặn lại rồi đổ xuống mặt cỏ một cái bóng thật dài, ánh mặt trời vàng rực chiếu rọi, tựa những đốm nhỏ li ti màu vàng kim bị vỡ vụn, cả người ông toát ra một loại khí chất chỉ có ở quân nhân.

Tô Tích Cầm cũng bị nắng chiều nhuộm vàng, nhưng nếu so sánh với Bạch Thừa Hãn, thì khí thế bên cô vẫn kém hơn rất nhiều.

Cô cầm theo bao tay, khẽ cụp mắt xuống rồi đứng đối diện Bạch Thừa Hãn, trả lời câu hỏi vừa rồi:" Bác trai, thật ra những lời vừa rồi, có đến một nửa là để ngăn cơn tức lại, có lẽ ở trong mắt bác, nhất định là do cháu chướng mắt thân phận địa vị của Bạch Diễn Sâm nên mới kết giao với anh ấy, có lẽ không chỉ có mình bác nghĩ như vậy, nhưng ý nghĩ này thật sự rất hoang đường. "

Bạch Thừa Hãn khịt mũi coi thường, ông nói:" Con gái bây giờ toàn chạy theo đàn ông có tiền. "

Tô Tích Cầm khẽ cắn môi, dùng vẻ mặt bình tĩnh nhìn Bạch Thừa Hãn:" Không phải tất cả mọi người đều như vậy. "

" Con người thời nay toàn không thành thật, cứ tưởng giấu đi rồi thì sẽ không ai biết. "Bạch Thừa Hãn híp mắt lại, trên mặt tràn đầy vẻ không tin.

Thấy biểu cảm của Bạch Thừa Hãn, Tô Tích Cầm liền biết cho dù cô có tỏ vẻ mình không nghĩ như vậy, đoán chừng Bạch Thừa Hãn cũng chẳng tin, cô dứt khoát từ bỏ việc khăng khăng tìm bằng chứng chứng minh trong sạch nữa, cô nói:

" Nếu bác đã không tin thì cháu cũng hết cách. "

Bạch Thừa Hãn nhíu mày, vẫn chắp hai tay ra sau lưng như cũ, thờ ơ nhìn Tô Tích Cầm, một lúc lâu sau, ông liền hỏi:" Nếu như tôi không đồng ý chuyện của các người, thì cô định sẽ thế nào? "

Tô Tích Cầm không ngờ Bạch Thừa Hãn lại thẳng thắn đến vậy, ngừng một lúc, cô hết nắm vuốt bao tay rồi gấp lại vài lần mới nói:" Bác không đồng ý thì thôi vậy, nhưng mà những lời này bác nên nói với Bạch Diễn Sâm thì hơn. "

Bạch Thừa Hãn thấy Tô Tích Cầm thậm chí còn không thèm cố gắng tranh thủ tình cảm, trong lòng khó chịu đến không thể tả, ông xụ mặt:" Bây giờ cô là muốn nói với tôi, thằng nhãi kia thích cô, nhưng cô lại không thích nó, vì vậy nó trở nên không quan trọng có phải không? "

Tô Tích Cầm cúi đầu xuống, cô không trả lời, đối vấn đề này, thật ra chính cô cũng không biết rõ đáp án, Bạch Diễn Sâm rốt cuộc là thích cô đến nhường nào, có thể thích đến nỗi sẵn sàng làm trái lệnh bố mẹ hay không?

Cô không dám suy nghĩ nhiều, cho nên liền tiếp một câu:" Nếu Bạch Diễn Sâm thật sự buông tay, cháu sẽ không tiếp tục dây dưa với anh ấy nữa. "

Mặt Bạch Thừa Hãn nhăn lại, lẩm bẩm nói một câu:" Xem ra tất cả đều do thằng nhãi kia tự mình đa tình. "

Ngay lúc này, một giọng nói non nớt đồng thời vang lên sau lưng Bạch Thừa Hãn:

" Tô Tô."

Âm thanh mềm mại giòn tan, dễ nghe vô cùng, Bạch Thừa Hãn bất giác quay đầu nhìn về phía sau lưng.

Cách đấy không xa, có một cậu nhóc đang đứng với cái đầu nấm nhỏ, môi hồng răng trắng, trông cậu y hệt chiếc bánh bao nhân thịt nho nhỏ, đôi mắt to khẽ chớp động như đang hòa mình vào khung cảnh màu vàng kim của nắng chiều, cậu tựa như một thiên sứ nhỏ lạc xuống nhân gian.

Giờ phút này, Bạch Thừa Hãn giống như đã bị thứ gì đó đập vào.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back