Bạn được Hàn Tử Thiên mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 166.1: Viện trưởng tên là Vân Hương

Edit: Nguyệt Trường Ly.

Bạn cần 300 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 300 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 168: Thoát khỏi bệnh viện tâm thần

Đêm nay, tôi căn bản không ngủ được.

Ý của Vân Hương là lấy ra huyết mạch trong bụng tôi, sau đó ném tôi vào Thi Môn trấn Thi Vu, Mặc Dật lại nói cho tôi một bát canh Mạnh Bà, mặc tôi tự sinh tự diệt, như này cũng coi như là đã nhớ tình cũ rồi.

Nếu không tôi cũng giống Thanh La thôi, lấy Ngũ hành vì táng, hoặc là ném tôi vào Thi Môn, xong hết mọi chuyện.

Tề Sở ở ngay ngoài cửa, tôi không dám động đậy, cũng không biết vì lí do gì, cái gối này lại ướt đẫm, dán mặt vào thật sự rất không thoải mái.

Tôi nỗ lực nghĩ đến đường thoát của chính mình về sau, lại phát hiện ra, đối đầu với Mặc Dật, hình như chẳng có đường thoát nào cả, vì y mạnh đến vậy cơ mà.

Đôi tay tôi gắt gao che lại bụng nhỏ, nó như là cũng biết suy nghĩ của tôi, chậm rãi an tĩnh lại, thỉnh thoảng lại cách cái bụng cọ cọ tay của tôi.

Đến hừng đông, Tề Sở gọi tôi dậy, chờ đến khi tôi dậy, anh ta kinh ngạc nhìn tôi nói: "Mắt của cô bị làm sao thế? Vừa sưng vừa đỏ? Cô sẽ không chốn ở trong chăn khóc đấy chứ?!"

Tôi kinh ngạc sờ sờ khoé mắt, chớp chớp, nói: "Bị khói huân."

Anh ta còn định nói gì nữa, thì tôi đã đi thăng đến chỗ phòng bệnh của Hồ Hách rồi.

Buổi sáng là thời gian thông khí của bệnh viện tâm thần, tôi vừa ra khỏi cửa đã đụng phải một người bệnh, khi ông ấy đối diện đi về phía tôi, thì cơ thể tôi hơi khựng lại.

"Làm sao vậy?" Tề Sở thấy tôi trừng mắt nhìn một người bệnh, kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ nơi này còn có người cô quen biết sao?"

"Chú hai Tôn." Tôi vội vàng đuổi theo.

Tề Sở còn sửng sốt một chút, sau khi nhìn thoáng qua, cũng vội vàng đuổi theo: "Chú hai Tôn bán rượu trắng ở đầu thôn các cô á?"

Người bệnh kia còn ngây ngốc cười với chúng tôi, chờ tôi đi đến trước mặt ông ấy, ông ấy còn vừa cười ha ha một cách quái dị vừa vỗ tay nữa.

Tôi tinh tế đánh giá ông ấy, ngoài biểu tình không đúng ra, ông ấy trông giống y hệt như chú hai Tôn, trên tay ông ấy còn có rất nhiều vết bỏng.

Hai vợ chồng nhà chú hai Tôn kiếm sống bằng nghề bán rượu trắng, khó tránh khỏi thường thường bị bỏng.

Nhưng khi Viên Thấm mở rộng hang cổ ra, thì toàn bộ thôn dân đều đã bị hiến tế cho hang cổ, sao chú hai Tôn lại xuất hiện ở đây?

"Thật sự là ông ấy?" Tề Sở trực tiếp ép chú hai Tôn ngã xuống, giơ tay muốn lật mí mắt của ông ấy.

Chú hai Tôn cũng không phản kháng, như cũ cười khằng khặc, cười đến nước miếng cũng chảy ra.

Trong con mắt bị lật mí len, tuy đồng tử chưa tan, nhưng Vòng Khoá Hồn đã hoàn toàn biến mất rồi.

Tôi đột nhiên nhớ tới lời Hồ Hách nói: Hiến tế cả thôn, hồn về thi thể bất tử, nếu về trong bảy ngày, chúng sinh đề là thức ăn.

Hồn về thi thể bất tử?

Chẳng lẽ chính là chỉ cái này?

Lúc chúng tôi đến đây, y tá từng kể rằng có một bệnh nhân tâm thần đào một cái hầm dưới tàng cây đào trong vườn hoa, sau đó trốn trong đó ba ngày mới tự chui ra, người đó đang trốn cái gì?

Tôi và Tề Sở liếc nhau, vội vàng chạy vội về phía trước, rất nhiều người bệnh đều đang thông gió trong vườn hoa phía trước, nhưng tôi lại không có can đảm đi đến đó.

Những người thông khí đó đều có gương mặt quen thuộc, ba anh em nhà họ Viên, hai vợ chồng chú Tám, thím hai Tôn, thím tứ Viên, ngay cả thôn trưởng và vợ ổng cũng ở đây......

Bọn họ đều là trên mặt thì mỉm cười, nhưng hai mắt lại vô thần lung la lung lay, nhìn thấy tôi và Tề Sở cũng chỉ biết cười hihihaha.

Tôi nhìn một người lại một người, những người này đều là thật, vết đâm đầu bị thương trên trán của thôn trưởng cũng vẫn còn, chú Tám thì thiếu mất hai cái răng......

Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?

Người trong thôn đều chạy đến đây hết, tất cả đều biến thành kẻ ngốc, còn mẹ tôi, Vân Hương, lại là Viện trưởng?

Đầu tôi có chút choáng váng, như thể đây là một giấc mộng, nhưng lại thật sự tồn tại vậy.

Lúc này, Lư Kim Hâm gọi tôi lại: "Hồ Hách tỉnh lại rồi, hai người không đi xem sao? Hai người là nghiên cứu về cái gì thế, một chút cũng không quan tâm đến bệnh nhân."

Lư Kim Hâm nhìn thấy những người bệnh này hình như cũng không thấy có gì kỳ quái, cứ như là ngày nào cũng nhìn thấy những người bệnh này.

Tôi không biết Chấn Béo sắp xếp để chúng tôi tới đây là vì nguyên nhân gì, nhưng lúc này, tôi cũng không thèm quan tâm nữa.

Tề Sở vỗ vỗ vai tôi, nhẹ giọng nói: "Nếu Hồ Hách biết, hơn nữa còn nhắc nhở cô, vậy thì chắc là cô có thể hỏi ra chút gì. Không phải là cô và Mặc Dật đã có thể dùng điện thoại liên lạc nhau rồi sao? Cùng lắm thì gọi điện cho đại lão nhà cô, cho dù y không đến được đi nữa, để cô A Lan kia đến, cũng đủ để bảo vệ mạng sống cho chúng ta nha, sợ cái gì!"

Tối hôm qua anh ta bị Hương Mê Hồn mê mất, cho nên không biết Vân Hương đã xuất hiện, càng không biết một tấm lòng chân thành kia của Mặc Dật chẳng qua là đã trao nhầm người mà thôi.

Trái tim đột nhiên nhói đau, tôi quay sang cười cười với Tề Sở, mặc kệ Hồ Hách là như thế nào, liên quan đến nhiều người trong thôn như vậy, tôi đều phải đưa hắn ta đi.

Lập tức hạ quyết tâm, đi cùng Lư Kim Hâm đến phòng bệnh, lúc này Hồ Hách hình như đang ăn bữa sáng, hai tay đang nâng không khí lên nhấm nuốt, trông rất là ngon lành, thấy chúng tôi bước vào cũng không có bất kỳ biểu tình gì.

Tôi liếc mắt ngắm Lư Kim Hâm một cái, hình như cô ta cũng không biết nhiều về chuyện cổ quái trong bệnh viện lắm.

Tôi lập tức gỏi cô ta về chuyện người bệnh đào động trốn dưới nền đất mấy hôm trước có phải là Hồ Hách hay không, trong mắt cô ấy hiện lên vẻ kinh hãi, nhưng vẫn lạnh lùng như cũ, nói: "Đây là chuyện riêng của bệnh nhân, phía bệnh viện có trách nhiệm bảo mật."

"Cô đã đưa hết tài liệu về hắn cho chúng tôi rồi, lại còn phải bảo mật chuyện đào động hay sao, bảo vệ cái bí mật gì chứ!" Tề Sở lập tức thấy giận đến muốn cười.

"Viện trưởng nói phải bảo mật thì phải bảo mật." Lư Kim Hâm tức giận trừng mắt lườm Tề Sở một cái, lại nhìn đồng hồ, báo lại: "Hai người có nửa giờ để thăm hỏi, viện trưởng nói là ngày hôm qua người bệnh có khuynh hướng tự mình hại mình, nên hai người không thể nói chuyện quá lâu."

Thấy cô ta như vậy, tôi có thể xác định rằng, Hồ Hách đào động trốn đi ba ngày, sợ là ba ngày đó chính là ngày mà hang cổ mở ra.

Hồ Hách được đưa và đây từ một năm trước, những người khác như thế nào thì tạm thời tôi không rõ lắm, bệnh viện tâm thần cách thôn xa như vậy, làm sao mà Hồ Hách lại biết trước là hang cổ sẽ mở rộng, lại vì sao sẽ trốn vào trước?

Ngày hôm qua hắn vừa muốn đút thịt cho tôi ăn, nuôi dưỡng quỷ thai trong bụng; vừa bảo tôi hãy bỏ nó đi, loại mâu thuẫn này cực kỳ cổ quái, lại cũng đã cho thấy, rằng hắn có ý thức của chính mình, khác với những thôn dân vô thần kia.

Lư Kim Hâm cũng không có ý định rời khỏi, Tề Sở lại liếc mắt nhìn tôi một cái với vẻ kỳ quái.

Tôi thầm tính thời gian một chút, quá năm ngày nữa chính là tết Trung Nguyên, khi nào mà bà ngoại còn chưa về thôn thì Mặc Dật và Vân Hương đề sẽ chưa đụng đến tôi, cho nên tôi vẫn còn thời gian.

Lập tức rút hương ra từ trong ba lô, tôi cắn rách ngón tay, dính chút máu lên nén hương, Tề Sở nhìn tôi đầy ngạc nhiên, nói: "Máu của cô rất quý giá, sao lại lãng phí thế."

Tôi bậc lửa đốt hương, quay qua cười với Lư Kim Hâm một cái, tiếp đó thổi cho cô ta một hơi.

Trong nháy mắt, làn khói giống như không khí lao về phía cô ta, sau khi lao qua một cái, Lư Kim Hâm lập tức ngã xuống đất.

"Cõng Hồ Hách lên, chúng ta đi!" Tôi trừng mắt nhìn Tề Sở một cái, tối hôm qua anh ta bị mê mất, không biết cũng tốt.

"Vãi, chơi lớn như vậy!" Tề Sở mắng to một tiếng, thấy tôi đã phóng đổ Hồ Hách, trực tiếp cõng hắn ta lên, nhanh chóng bước ra bên ngoài.

Kể từ buổi tối hôm qua sau khi bị Hương Mê Hồn mê mất, là đã không thấy bóng dáng Chấn Béo đâu nữa rồi, lúc này tôi cũng không có thời gian để đi tìm cậu ta nữa.

Từ khói hương mở đường, nơi hương đi qua, tất cả mọi người bị huân ngã, tôi dẫn Teed Sở một đường đi về phía cổng.

Ban đầu bảo vệ ở cổng còn muốn ngăn chúng tôi lại, nhưng khói vừa bay qua một cái, ông ấy đã trực tiếp ngã xuống đất luôn, tôi cầm lấy chìa khoá của ông ấy mở cửa, chạy thẳng ra bên ngoài.

Lúc này đang là buổi sáng, vừa khéo có một cô y tác đến muộn đang lái một chiếc xe máy điện đi lên, thấy chúng tôi ra ngoài, còn sửng sốt một chút, liếc mắt nhìn xe máy điện mình đang ngồi một chút, cuống quýt muốn đẩy xe máy điện vào trong rừng, tôi lại trực tiếp thổi một hơi khói qua đó, phóng đổ cô ấy, sao đó đẩy xe máy điện rồi ra dấu với Tề Sở.

Chỉ là khi Tề Sở đỡ Hồ Hách ngồi lên trên xe thì tôi bỗng trông thấy có một người đang đứng trên mái nhà của một tòa nhà trong bệnh viện, người đó mặc áo blu trắng, cõng ánh nắng, không thấy rõ mặt, đang lạnh lùng nhìn tôi.

Nhìn thân hình kia thì rất có thể là Vân Hương, tôi nhìn thoáng qua, nghĩ đến lời nói của bà ấy với Mặc Dật, ngồi lên xe máy điện bỏ chạy luôn.

Trên đường, Tề Sở hỏi tôi sao lại chạy, sao không điều tra một chút xem chuyện thôn dân trong cái bệnh viện kia là như thế nào, là người clone, hay là chuyện tiếp theo của hang cổ bên này, sau khi người trong thôn nhảy vào hang cổ xong ra đến nơi này, xem như là truyền tống khoảng cách xa.

"Anh cho rằng chỉ có hai người chúng ta có thể tra ra được sao!" Trên người anh ta có mặt quỷ do Mặc Dật trồng vào, tôi không dám vạch trần, lái xe máy điện một đường phi xuống núi, may mắn là không có ai ra cản đường chúng tôi.

Xuống đến dưới chân núi, Tề Sở tìm được xe của chính mình, cũng mặc kệ Chấn Béo, trực tiếp lái xe lên đường về nhà luôn, còn liên tục đuổi theo hỏi tôi: "Nếu để cô làm Thực Thi Quỷ, không ăn không uống, cô tình nguyện không?"

Tôi không trả lời, rõ ràng là Hồ Hách khác với những thôn dân kia, hơn nữa, khi hắn ta nói mê sảng, hình như đã tỏ vẻ hắn ăn vợ con là để bảo vệ cho bọn họ.

Giống như con thỏ vậy, nếu con non mới sinh chịu kinh hách, thỏ mẹ sẽ ăn luôn thỏ con, cho rằng chỉ làm vậy mới có thể bảo vệ thỏ con, chẳng lẽ Hồ hách thuộc tuổi thỏ hay sao?

Nhưng cái loại nhận tri tỉnh táo và dự kiến trước này của hắn lại là chuyện gì vậy?

Bởi vì tình huống của Hồ Hách quá mức cổ quái, cho nên cả quãng đường Tề Sở đều đi quá mức tốc độ cho phép, khi đến được viện nghiên cứu của chị Dương, Hồ Hách vẫn chưa tỉnh lại, nhưng trước đó chúng tôi đã nói qua về chuyện của Hồ Hách, nên vừa đưa người đến một cái là đã lập tức đưa đi làm kiểm tra ngay.

Chị Dương thấy vẻ mặt của chúng tôi khẩn trương như vậy, bảo chúng tôi đi tắm rửa trước, lại ăn chút gì đó.

Khi tắm, tôi phát hiện ra quỷ thai trong bụng nhỏ thỉnh thoảng cử động, hình như là đang lấy lòng tôi, lại hoặc là đang biểu thị cảm giác tồn tại.

Huyết mạch Thiên Đế nha, sinh ra đã có linh, nó chính tai nghe được Mặc Dật kêu Vân Hương lấy nó ra, nên cũng đang sợ hãi đúng không.

Nhưng vì sao chứ? Chẳng lẽ chỉ vì tôi không phải là chuyển thế sống lại của Vân Nga Đế Vu như Mặc Dật nghĩ, thì ngay cả tư cách sinh ra huyết mạch của y cũng không có hay sao?

Rõ ràng trước đó y chờ mong đứa bé này như vậy, hàng đêm đến tưới, lúc này lạ chỉ vì gặp được một luồng thần hồn, mà dùng một câu nhẹ bẫng đã muốn lấy nó ra, rõ ràng y biết là nó đã có ý thức rồi!

Tôi như vậy có phải là sẽ giống hệt như Thanh La hay không, bị chôn bên trong tầng tầng quan tài, sống không được chết không xong!

Thanh La còn có tình cảm làm bạn car ngàn năm với y, còn tôi với Mặc Dật, trước sau mới quên biết nhau được bao lâu chứ.

Dòng nước ấm áp xối lên trên người tôi, tôi đột nhiên hạ quyết tâm......
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 169: Tướng mạo mang đại hung.

Chị Dương làm một lần kiểm tra toàn thân cho Hồ Hách, nghe nói làm cả CT não luôn, lại không phát hiện ra Hồ Hách có chỗ nào khác biệt cả, nhưng kỳ quái chính là, trong dạ dày của Hồ Hách thế nhưng vẫn còn thức ăn thừa.

Những người ở viện nghiên cứu nghe chúng tôi đề cập đến chuyện giết vợ nấu con, còn cố ý kiểm tra cả dịch dạ dày.

Nhưng kết quả kiểm tra ra lại làm người ta giật cả mình, thức ăn còn thừa trong dạ dày ca Hồ Hách đúng là thịt người, lại còn có quan hệ cha con với hắn ta nữa.

Nói cách khác, Hồ Hách thật sự đã ăn con của hắn!

Nhưng đó là chuyện đã xảy ra từ hai năm trước rồi, thế nào thì cũng nên đã tiêu hoá rồi chứ, vì sao lại vẫn còn tàn lưu trong dạ dày được.

Đối với Thực Thi Quỷ, bọn Tề Sở cũng không biết đến nhiều lắm, gọi điện thoại hỏi Trương thiên sư, ông ấy cũng không biết tí gì.

Chuyện của Vu tộc quá xa xăm, Trương thiên sư có thể biết được chuyện của Thi Môn, đó là bởi vì tính uy hiếp của nó quá lớn, Long Hổ Sơn có ghi chép lại. Nhưng Thực Thi Quỷ là cái thứ quỷ quái gì, ông ấy cũng không rõ ràng lắm, ông ấy còn nghĩ đến để tôi đi hỏi Mặc Dật.

Tố chất thân thể của Hồ Hách cực tốt, đêm đó đã tỉnh lại rồi, vẫn điên điên khùng khùng cầm thịt người không khí trên hai tay của hắn lên ăn thôi.

Tôi để chị Dương nhốt hắn trong phòng cao su để quan sát cả ngày, sau khi xác định hắn thật sự không ăn cơm xong, lại kiểm tra lại dịch dạ dày.

"Em cho rằng thứ hắn ta ăn không phải không khí?" Chị Dương và tôi cùng đứng trước cửa sổ quan sát nhìn Hồ Hách, trầm giọng nói: "Chị đã tra qua về vụ án năm đó của hắn, nhưng không biết vì lý do gì, hồ sơ vụ án kia lại không thấy đâu nữa. Hơn nữa, sau khi kết án, phần thi thể còn sót lại của vợ con hắn đã được đưa đến nhà tang lễ để hoả táng rồi, lúc này hắn khẳng định không còn gì để ăn."

"Là nơi hỏa táng nào?" Vốn dĩ tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi, nhưng sau đó nghĩ đến gì đó, tôi quay đầu nhìn chị Dương.

Ban đầu chị Dương cũng sửng sốt, giống như tôi nghĩ đến, chị rút tài liệu ra nhìn thoáng qua, sau đó trầm giọng nói: "Chính là Dương tỷ ban đầu cũng là sửng sốt, tùy đã cùng ta tưởng giống nhau, móc di động ra nhìn thoáng qua tư liệu, sau đó trầm giọng nói: "Chính là nơi hỏa táng mà lôi ra được thi thể của anh em nhà họ Vệ."

Anh em nhà họ Vệ hợp tác với một vị đại sư, đổi một ít thi thể chết thảm được đưa đi hoả táng ra ngoài, xong để vào thùng đựng hàng dưới lòng đất bên dưới giao lộ cao tốc cách đó không xa, sau này, nhà họ Vệ xảy ra chuyện, những thi thể đó đều chạy lên đường cao tốc công kích chúng tôi.

Nếu phần thi thể còn sót lại của vợ con Hồ Hách cũng được đưa đến chỗ đó hoả táng, thì không khéo cũng chưa bị hỏa táng.

"Chị sẽ tra tiếp." Gần đây chị Dương thật sự rất vội, đối với chuyện chính mình không hề phát hiện ra chuyện này, chị ấy rất là áy náy.

Những chuyện kia không có khởi đầu cũng không có nguyên nhân, nhưng hình như mỗi chuyện lại đều có liên quan đến nhau, chỉ là sợi dây trung gian kia, chúng tôi có tìm thế nào cũng không tìm thấy được.

"Sau khi tra được rồi nói lại cho em biết là được." Tôi an ủi nhìn thoáng qua chị Dương, khẽ cười nói: "Em rời khỏi thôn hai ngày, chờ sau khi bên Hồ Hách này xác nhận xong, là em sẽ đưa Hồ Hách về thôn luôn. Nhưng chuyện của Rễ Cỏ Nuốt Sinh Vật Sống kia em đã có chút manh mối, rễ cỏ ở chỗ của chị dẫn ra cho em một chút, em lấy về nghiên cứu, xem có cách nào dùng hương không chế được không."

Thi Môn chỉ là tạm thời bị phong lại, một khi mở lại, Rễ Cỏ Nuốt Sinh Vật Sống kia đương nhiên cũng sẽ ra theo, thứ đó nguy hiểm lại quái lạ, lần ày bị thương, chín phần là vì chúng nó, hương bay rất nhanh, phạm vi cũng rộng, có thể dùng hương khống chế tự nhiên là tốt nhất.

Chị Dương cũng có chút hiểu biết về bản lĩnh chế hương của tôi, bên này chị ấy cũng chưa nghiên cứu ra được cái gì, nên lập tức đưa tôi đi ngay.

Trong phòng thí nghiệm, Rễ Cỏ Nuốt Sinh Vật Sống được đựng trong mười mấy cái bình lưu ly bát bảo, những cái rễ kia ngâm mình trong máu loãng, giống như dược liệu ngâm rượu vậy, không hề nhúc nhích, chị Dương duỗi tay ra bê một lọ lên, sau đó đặt buông tay a ý bảo tôi qua đây xem xem.

Chỗ tay chị vừa đụng vào kia, lập tức có Rễ Cỏ Nuốt Sinh Vật Sống dán lại, thứ này có khả năng cảm ứng sinh cơ cực mạnh, rễ cỏ dán trên vách bình, rễ cây quấn quanh, giao triền, nếu nhìn kỹ, thế mà lại có cả giác hút.

"Đây là ngâm bằng máu của em, bọn chị cũng thử ngâm bằng nước thuốc, nước bùa, thậm chí cả axit sunfuric, nhưng thứ này không sợ nước lửa, axit cũng không ăn mòn được, vừa ra khỏi bình một cái là cực kỳ sinh động luôn, chỉ cần có thứ có sức sống, cho dù nhỏ như con kiến chúng cũng hút được, chỉ có ở trong máu loãng của em, nó mới yên ổn lại." Chị Dương đặt bình lưu ly bát bảo lên bàn, qua khoảng hai ba phút, Rễ Cỏ không cảm nhận được sinh cơ, chậm rãi rời khỏi vách bình, ngâm mình trong máu loãng không nhúc nhích.

Bên phía chị Dương cũng không tra ra được cái gì, ngoài việc chứng minh sức sống của thứ này quả nhiên cực kỳ mạnh mẽ ra, thế nhưng ngay cả làm sao để đối phó với chúng nó cũng không tìm ra được, có vẻ có chút mất mát.

Trực tiếp cất cái bình kia đi, tôi lại nương danh nghĩa nghiên cứu xin chị Dương một chút tơ nhện của Nhện Mặt Người, tuy chuyện khách sạn của Chấn Béo lúc trước không phải do chị Dương thu đuôi, nhưng chị ấy vẫn sẽ mang theo chút đồ vật trở về.

Hình như Tề Sở cũng khá là vội, chị Dương nói là anh ta đang tra truyện của Hà Thuý Miêu, nhưng đối với lý do vì sao tra chuyện này, Tề Sở vẫn như cũ giữ kín như bưng, không chịu nói một lời.

Hồ Hách còn phải ở lại đây thêm một ngày, tôi lấy cớ muốn đi ra ngoài loanh quanh một chút, chị Duong bận rộn, nên đã sắp xếp cho Thư Vọng Nguyệt và cô bạn gái Mạc Văn của Trần Danh kia ở bên cạnh tôi.

Mới đầu Mạc Văn còn nhìn tôi rất là ngượng ngùng, ban đầu chân của Trần Danh bị Rễ Cỏ Nuốt Sinh Vật Sống đâm xuyên qua, phải cắt chi, cô ấy còn có hận ý không chút che giấu với tôi, nghĩ đến, chắc là một người thẳng tính.

Lúc này cùng tôi đi ra ngoài, cô ấy rất là ngượng ngùng.

Ở trong mắt các cô ấy, tôi được xem như một người có vị trí cực kỳ quan trọng, chị Dương sắp xếp một nam một nữ đi theo tôi, tất nhiên là ngay cả vào WC cũng không chịu rời đi.

Thật sự không tìm thấy chỗ để đi, tôi đến chỗ Nam Nhã, nhân tiện thăm thăm Thiên Hữu.

Nam Nhã nhìn thấy tôi, còn có chút giật mình, hỏi tôi đã bắt được Chu Hỉ Kiều chưa, tôi hàm hồ nói, sau đó lấy cớ đi vệ sinh, đưa Thiên Hữu trong lòng cho Mạc Văn.

Thiên Hữu đang đúng vào thời điểm trắng trắng mềm mềm, đáng yêu cực, tình mẹ trời sinh của nữ tính đối với trẻ nhỏ đáng yêu, hoặc là động vật nhỏ thật sự là không có chút sức chống cự nào, hơn nữa Nam Nhã cũng có nhà, Mạc Văn cũng không để ý, tay ôm Thiên Hữu, mặt mày hớn hở.

Toilet nhà Nam Nhã rất lớn, tôi đứng bên cạnh bồn tắm, đẩy cửa sổ ra, cho lên sau đó rút tơ của nhện mặt người ra quấn lấy Hương Dẫn Đường, đọc tên của Bố Đạm Trần, sau đó châm lên.

Vải nhà họ Bố dùng để chế con rối bằng vải chính là lấy tơ Nhện Mặt người làm chất liệu chế tạo, điểm này Bố Đạm Trần đã từng chính miệng thừa nhận, ông ta chế vải làm con rối cho tôi hai lần, khẳng định rằng tôi sẽ đến tìm ông ta, khi đó tôi không hiểu, hai miếng vải kia một miếng bị tôi dùng để làm búp bê vải, còn một miếng đã không thấy tung tích từ lúc Thi Môn mở cửa, nhưng may mà vẫn còn tơ của Nhện Mặt Người.

Nhìn tơ Nhện Mặt Người theo hương bốc cháy lên, chậm rãi bị thiêu đến cong cong vặn vặn, tôi đọc thầm tên của Bố Đạm Trần ở trong lòng, thổi một hơi về phía Hương Dẫn Đường, nhìn Hương Dẫn Đường từ từ cháy hết, thu dọn sạch tro hương, đi vệ sinh một chút, xong tôi mới đi ra ngoài.

Trong phòng khách, Thư Vọng Nguyệt kỳ quái liếc mắt nhìn tôi một cái, tôi cực kỳ thản nhiên nói: "Mấy ngày nay cũng chưa ăn cơm hẳn hoi, có chút táo bón."

Nói xong liền cầm lấy mọt trái chuối trên bàn trà, lột ăn, mặt Thư Vọng Nguyệt đỏ rừng rực, ngượng ngùng vuốt vuốt mũi.

Vì chuyện của Chu Hỉ Kiều, Nam Nhã cũng không dám lại kéo mối làm ăn với tôi nữa, chỉ nói với tôi một ít chuyện của Thiên Hữu, nhân tiện bảo tôi dưỡng thai cho tốt, ba tháng đầu rất là quan trọng, tôi cứ chạy ngược chạy xuôi như vậy, một chút dáng vẻ của thai phụ cũng không có, chờ về sau bụng to lên, để xem tôi sẽ làm sao bây giờ.

Tôi theo lời nói hàn huyên với cô ấy một ít chú ý khi dưỡng thai, cô ấy còn tìm một ít sản phẩm dinh dưỡng cho tôi nữa.

Chờ đến khi tôi rời đi, xách hai cái túi lớn, hình như Nam Nhã cho rằng tôi sống rất thảm, nên đóng gói hết tất cả mọi sữa chua trái cây trong tủ lạnh vào, dặn dò rằng tôi phải ăn nhiều trái cây vào, có thể thông tràng đạo.

"Cô với cô ấy rất thân quen?" Mạc Văn rất có thiện cảm với Nam Nhã, trầm giọng nói: " Con người cô ấy khá tốt, nhưng mệnh lại không tốt."

"Cô biết xem tướng mạo?" Tôi có chút tò mò liếc mắt nhìn Mạc Văn.

Người trong Viện nghiên cứu của chị Dương đều rất là kỳ diệu, là người của Đạo Môn rồi lại không phải thuần học Đạo, họ đều có một bản lĩnh khác.

Lần trước Mạc Văn là y tá, không nghĩ đến thế nhưng lại có thể liếc mắt một cái đã nhìn ra mệnh của Nam Nhã không tốt.

"Trong mệnh của cô ấy có mang sát, đào hoa tán loạn, không cha không mẹ, không chồng không con, chú định cơ khổ cả đời." Mạc Văn nói, thổn thức, hơn nữa, khi nói đến cái này, rồi lại kỳ quái nói: "Nhưng theo lý thuyết cô ấy mang theo Thiên Hữu, không nên cơ khổ mới đúng, hơn nữa Thiên Hữu......"

"Thiên Hữu làm sao vậy?" Tôi liếc mắt nhìn Mạc Văn một cái, khó hiểu nói: "Chẳng lẽ mệnh của Thiên Hữu cũng khổ?"

Mạc Văn lắc lắc đầu:

Có thể là do nó còn nhỏ, tôi nhìn không thấu, nhưng nhân trung phẳng, theo lý thuyết thì cái thai này nên chết non mới đúng, rồi lại mang theo ánh sáng đỏ/hồng quang, số tuổi thọ cực dài. Nhưng Thiên Môn lại đầy hắc khí/ khí đen, tỏ vẻ đại hung chưa tán, thật sự cổ quái."

Nghĩ đến Thiên Hữu và sinh ra đã bị ném vào Ao Thai Nhi, nếu như không phải tôi vừa khéo đang tra chuyện linh hồn trẻ con xong vớt thằng bé lên, sợ là đã sớm chết đuối ở bên trong, lập tức cũng không hỏi nhiều thêm nữa, đảo mắt nhìn Mạc Văn nói: "Vậy cô xem xem tướng mạo tôi như thế nào?"

Tôi vừa hỏi ra khỏi miệng, Mạc Văn đã đột nhiên ngẩn ra, nhìn tôi, há miệng thở dốc, xong lại thấp cúi đầu, nắm chặt tay không nói lời nào. Qua một lúc lâu mới nói: "Tôi xem không được chuẩn lắm, cô là Vu tộc, trên người lại đang có mang huyết mạch của Thiên Đế, bây giờ......"

Giọng nói của cô ấy rất là yếu ớt, có chút buồn bã, hình như là có gì đó không tốt.

"Nói nói xem sao, dù sao cũng không có việc gì, trước kia tôi cũng từng nghiên cứu về chòm sao, tướng mạo ngược lại chưa từng nghiên cứu qua, còn khá tò mò." Tôi nghe Mạc Văn nói, nhẹ nhàng cười cười.

Mạc Văn liếc mắt nhìn tôi một cái, mắt mang lo lắng nhìn tôi, nói: "Thân cô có tử khí, đã không nhìn thấy nhân trung, hơn nữa......"

Cô ấy bắt đầu có chút ấp úng, một lát sau, tựa hồ là đã hạ quyết tâm, giương mắt nhìn tôi nói: "Hơn nữa mười ngón của cô vô nguyệt, xương gò má đã bằng phẳng, khóe mắt mang màu đen, là đại hung. Nhưng lòng bàn tay cô mang màu đỏ, chứng minh huyết quang này là do tự thân cô dựng lên, cho nên......"

"Cho nên chị Dương mới có thể cho hai người lúc nào cũng đi theo tôi, sợ tôi xảy ra chuyện." Tôi ngắm ngắm đạm mười ngón tay hồng nhạt không có trăng non, hì hì trêu ghẹo, khẽ cười nói: "Thi Môn đã mở, sớm muộn gì mạng tôi cũng dùng để trấn Thi Môn, tất nhiên là đại hung. Huống hồ tôi vốn chính là tấm thân đã nửa chết, có gì mà phải lo lắng."

"Thiên sư nói, sẽ không cho cô đi trấn Thi Môn. Chị Dương làm chúng tôi đi theo cô cũng không phải bởi vì cô có đại hung, mà là sợ trong bụng cô......" Mạc Văn vội vàng giải thích, nhưng nói đến một nửa, Thư Vọng Nguyệt đang lái xe phía trước khụ một tiếng thật lớn, cô ấy lập tức đình chỉ câu chuyện.

Tay tôi không khỏi xoa xoa bụng nhỏ, nghĩ đến lời Hồ Hách nói, nhẹ nhàng hít vào một hơi, sợ nó sinh ra sẽ là cái tai họa sao?

Nhưng vì để không khí không xấu hổ, tôi cười cười nói với Mạc Văn: "Cô học y, sao lại còn xem tướng?"

"Sư phụ nói xem tướng mạo mới có thể biết người mình cứu có phải là hung thần ác sát hay không, như vậy thì sẽ không cứu lầm người." Mạc Văn tự biết mình đã nói sai lời nói, giọng nói cũng yếu đi mấy phần.

Xem tướng, đáng chết thì đi tìm chết, chẳng phải là thấy chết mà không cứu?

Vậy thì sư phụ của Mạc Văn còn có chút ý tứ ha, nhìn dáng vẻ cũng là người có bản lĩnh.

Tôi lập tức lại liếc mắt nhìn Mạc Văn, nói: "Cô học y học hiện đại, y đạo của Đạo Môn cũng nên học một chút chứ? Cô đã từng nghe về Thiên Thủy Linh Tinh chưa? Nó có tác dụng gì?"

Khi tôi lấy phương pháp Thái m đi tìm Mặc Dật thì đã từng uống Thiên Thuỷ Linh Tinh, lúc đó bụng tôi quặn đau như sắp chết đến nơi, lúc ấy tôi còn hoài nghi A Lan đã hạ độc mình, may mắn Mặc Dật đưa tôi về kịp thời, nên mới không có việc gì.

"Thiên Thủy Linh Tinh?" Mạc Văn nghe xong sửng sốt một chút, kinh ngạc nhìn tôi nói: "Đó là một thứ chỉ có trong lời đồn, là tinh nguyên của nước, lúc trước Nữ Oa nương nương lấy nước và Sinh Thổ/ Đất Sống tạ người, nước đó chính là Thiên Thuỷ Linh Tinh, Bẩm sinh chi dân được chế có thể thông thiên địa, chính là vì hai chí bảo này."

"Nghe nói Thiên Thủy Linh Tinh là chí bảo dùng để tẩm bổ thần hồn, nhưng người bình thường cũng không thể chịu nổi, trừ phi là thần hồn của Bẩm sinh chi dân, hoặc là loại tồn tại giống như Thái Sơn Phủ Quân kia, nếu không, người thường mà uống Thiên Thủy Linh Tinh vào, thần hồn không chịu nổi, sẽ vỡ bụng mà chết, thần hồn đều tan. Đương nhiên, thân thể có huyết mạch mạnh mẽ cũng có thể thừa nhận được, nhưng thứ này, ban đầu chỉ có ở lòng ao của Thiên Trì Côn Luân, ngọn nguồn của long mạch, sản lượng ít đến đáng thương. Hiện giờ Côn Luân đã ẩn, không tìm thấy được, tôi vẫn là khi còn nhỏ nghe sư phụ kể lại như kể chuyện cổ tích ấy, còn cô thì nghe được từ chỗ nào vậy."

Tôi nghe nghe, chậm rãi thất thần, thần hồn không chịu đựng nổi......

Cho nên khi đó Mặc Dật đã có suy đoán rồi, nên mới có thể độ một ngụm máu vào miệng của tôi, sau đó đưa tôi trở về thân thể, vì thân thể của tôi có quan hệ với Vân Nga.

Sau đó bên phía Chu Hỉ Kiều xảy ra chuyện, y tự mình bê một chén Thiên Thủy Linh Tinh, đi từ nơi xa như vậy đến cho tôi uống......

Là đang thử sao?
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 170.1: Một bát đoạn trường.

Bạn cần 200 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
Bạn cần 200 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 172.1: Quá khứ phủ đầy bụi.

Tôi và Bố Đạm Trần tiếp xúc không nhiều lắm, lúc trước quen anh ta là bởi vì Lục Tư Tề gửi con rối gắn kết đó, nhưng cặp con rối kia ngoại trừ biểu thị cho thấy tôi và Lục Tư Tề sẽ sống chết ở cùng một chỗ, thì cũng không còn thấy tác dụng gì, ít nhất là tạm thời không có.

Sau đó là bởi vì Lạc Lạc lại gặp qua một lần, kế tiếp chính là lúc chuyện của chị em tốt của Nam Nhã chết, cùng với chuyện đàn xác sống trên đường cao tốc.

Sau đó, anh ta đã nói anh ta có thể giúp tôi, và còn chắc chắn tôi sẽ đến tìm thấy anh ta.

Chuyện anh ta làm, cũng không phải chuyện gì tốt, cho nên tôi cũng không thèm để ý lắm, lại không nghĩ thật đúng là có một ngày như thế này.

Bố Đạm Trần nhìn phương xa, cười khẽ, sau đó chậm rãi xắn tay áo kiểu Tôn Trung Sơn lên, để lộ ra cánh tay trơn bóng, đưa tới trước mặt tôi.

Cánh tay trắng nõn bóng loáng kia, nó như ngọc ngà, rồi tôi cúi đầu liếc mắt nhìn cánh tay mình một cái, cảm thấy có có hơi xấu hổ.

Nhưng nhìn nó thật kỹ thì có cảm giác không đúng lắm, da quá mịn, không có lông thì thôi, đến ngay cả lỗ chân lông cũng không có, nhìn kỹ thì không có đường vân da.

Nó trông giống như một mảnh sứ trắng tuyệt đẹp!

Tôi ngạc nhiên nhìn lên Bố Đạm Trần, rồi thử đặt tay lên đó và chạm vào nó.

Mới sờ lên cảm thấy hơi lạnh, nhưng cảm giác không giống như đồ sứ mà giống như vải bố?

"Người khởi xướng, sau này không còn gì."

Bố Đạm Trần rụt tay lại và kéo ống tay áo xuống một cách bình tĩnh:

"Tổ tiên của nhà họ Bố đầu tiên làm người hiến tế, từ thời thượng cổ đã hiến tế, quy trình quy tắc rất rườm rà, thậm chí họ còn lấy nô lệ hiến tế, cho dù lấy nô lệ để hiến tế, cũng không giống như trong tivi, giết bằng dao hay đào hố chôn sống. Cô bây giờ cũng nên biết, những nô lệ kia tuẫn táng như thế nào, chính là trước khi hiến cho thi vu, để thi vu không nuốt chửng xác của nô lệ, cũng có thể làm cho thi vu vĩnh viễn ở dưới lòng đất không ra được. Cho nên người bị hiến tế đều phải trải qua bí thuật xử lý của nhà họ Bố, mới có thể đạt được hiệu quả."

"Sau Thành Thang, thần quyền rơi xuống, Chu Dĩ tự xưng là thiên đế, để thể hiện nhân nghĩa và bảo vệ quốc lực, đã không còn lấy người sống hiến tế nữa, từ đó nhà họ Bố dùng thuật chế giúp việc cho thiên tử, bảo vệ một tộc không bị diệt." Bố Đạm Trần nói nhẹ nhàng.

Dường như sự thật đó chỉ là một đoạn lịch sử bụi bặm không ai biết đến: "Thời hậu Hán Vũ, Vũ Đế hoàng đế trị vì lâu nhất, không muốn chịu sự khống chế của thi vu ở dưới lòng đất. Đến điện Thái Bình gặp Tây Vương Mẫu, cầu thuốc trường sinh, hỏi cách trấn vu. Tây Vương Mẫu khi đó đã sắp qua đời, vẫn chưa ban thuốc, chỉ dùng pháp bảo trấn vu."

"Sau đó là họa của vu cổ, do cung đình dựng lên, đó cũng chỉ là một cái cớ để giết Vu Tộc, hạn chính là tai họa diệt thi vu, lấy Thái Tử làm tế, diệt hết Vu Tộc, lấy máu trấn thi môn. Đồng thời bãi bỏ Bách gia, độc tôn nho thuật, từ nay về sau Vu Tộc hoàn toàn biến mất trong dòng sông lịch sử, thiên hạ huyền môn đều chậm rãi tiêu vong, ngay cả Đạo gia cũng bị xa lánh. Thủ đoạn của hắn tuy rằng cường ngạnh, kỳ thật cũng rất tốt, ít nhất được ngàn năm an ổn, không ai biết đến thi vu, ở đất đó xưng đế."

Thanh âm của anh ta vẫn nhẹ nhàng như trước, giống như đang kể một đoạn chuyện trước khi đi ngủ:

"Hai nhà Vân, Bố đều phục vụ trong hoàng tộc, nhà họ Vân dùng thuật Xem Hương để tế trời đất, đế vu Vân Nga là tiên thiên chi dân, trường sinh bất diệt. Nhưng lúc ấy dưới cường quyền, cho dù xâm nhập toàn lực hai tộc, cũng chỉ cướp được vu thân của đế vu Vân Nga, cùng với huyết mạch truyền nhân của hai nhà. Nhưng nhà họ Bố đời đời bởi vì thuật con rối, bị nguyền rủa, huyết mạch của nhà họ Bố sống không quá ba đời, làm tượng, thân hóa thành tượng, làm con rối, thân hóa thành con rối."

"Nhưng cô cũng thấy rồi đó, cho dù nhà họ Vân đời đời trấn thủ thi môn, thi vu bị đè ở dưới lòng đất, vẫn ảnh hưởng đến người đời sau như trước, những người trong thôn các người vẫn lấy người hiến tế cổ động, mở thi môn."

Bố Đạm Trần nói đến đây, khẽ cười nói: "Cô nói có phải là muốn thả mấy viên đạn hạt nhân hay không, nổ luôn khối địa cầu, mọi người cùng chết là hết."

Đây là lần đầu tiên tôi từ trong miệng người khác nghe được người tiếng tăm lừng lẫy "đế vu Vân Nga", nếu như lời Bố Đạm Trần nói là thật, như vậy đế vu Vân Nga là bị quyền của hoàng thất giết chết, mà không phải giống như tôi nghĩ, chết vì đại chiến thần tiên, nhưng khi đó Mặc Dật sẽ không ra tay cứu giúp sao?

Tôi lập tức quay đầu nhìn Bố Đạm Trần nói: "Khi đó phủ quân Thái Sơn thân là cháu của Thiên Đế, lại mặc kệ những chuyện này sao?"

"Phủ quân Thái Sơn, là Mặc Dật sao?"

Bố Đạm Trần đột nhiên nở nụ cười, quay đầu nhìn tôi nói:

"Cô học lịch sử không tốt nhỉ? Hán Vũ Đế văn trị võ công, để thể hiện công đức, trước sau tổng 8 lần lên núi, viếng thăm Thái Sơn, cô cho rằng sẽ làm gì, có thể để cho hắn một hoàng đế trăm công ngàn việc, đích thân lên Thái Sơn tám lần! Tám lần đó, cô cho rằng người tự tin và cường quyền như Hán Vũ Đế, còn có thể biểu lộ công đức của mình với cái gọi là ông trời sao?"
 
Last edited by a moderator:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 173.1: Hy vọng đến lúc đó không hận tôi.

Bạn cần 200 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây


Độc giả Vivian Hoang giao lưu: Truyện ngược không ad ơi. Thấy tội nghiệp cho Vân Thanh quá.

Alissa đáp: Vâng bạn, truyện này nó kết SE (có ngoại truyện HE) nên chị 9 bị ngược nhiều có khi cuối truyện mạnh mẽ. Iu bạn. Cảm ơn bạn đã ủng hộ Ali suốt thời gian qua.
 
Chỉnh sửa cuối:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 174.1

Mình thay đổi xưng hô xíu, chú - cháu với chú - con nhé. Làm xong truyện có thời gian sẽ sửa lại xưng hô cho đồng nhất sau, đôi lúc loạn xưng hô quá trời huhu

Lúc chú Chu đến nhà tôi, tôi đang cân hương liệu, lượng hương liệu dùng làm hương dưỡng hồn cần phải rất chính xác, không được sai sót một chút nào, nên tôi cân cực chậm, vì sợ sai lầm.

Thím nhỏ Điền vẫn cầm trên tay chiếc ô đen lớn kia, sau khi chào hỏi qua tôi thì thím ấy liền tự mình ngồi xuống một bên ghế cũng không quấy rầy chúng tôi.

Tề Sở ở dưới lầu đang sắp xếp đồ ngày mai phải rời đi cho nên cũng không chú ý đến chúng tôi.

"Chờ cháu cân hương liệu xong đã."

Chờ tôi thêm từng chút hương liệu lên cân thập lục.

Được gọi là cân thập lục là bởi vì được phân chia tỉ mỉ, chuẩn từng chút một, chẳng qua là không dễ làm nên nó bị thất truyền, cân hương liệu đều dùng cân thập lục để cân.

Chờ sau khi tôi cân xong, tôi đặt cái cân nhỏ xuống, rút cây gậy chế hương ra, để ở trong tay xoay quanh, rồi nói với chú Chu:

"Lần trước cháu còn chưa cảm ơn chú về chuyện Mộc Loan. Lần trước lúc ở cầu Mộc Loan chú bảo cháu đi tìm chú, nhưng lúc ấy có nhiều chuyện xảy ra, nên cháu cũng không để ý, không biết bây giờ tìm chú có muộn không."

Chú Chú ngắm cây gậy chế hương, thở dài thườn thượt, duỗi tay nhận lấy: "Đây là của mẹ cháu để lại, hiện tại cháu định dùng làm gì?"

"Mẹ cháu là người như thế nào? Chú Chu còn nhớ rõ hay không?" Tôi nhìn chú Chu đưa tay vuốt ve cây gậy chế hương, tôi cười khẽ nói:

"Từ lúc cháu sinh ra cháu chưa một lần được gặp mẹ mình."

"Bà ấy là một người có tinh thần trọng nghĩa."

Đôi mắt chú Chú trầm xuống nhìn cái gậy chế hương, "Là một người khác biệt với một người nhỏ bé chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường như chú, lòng của bà ấy đầy hoài bão lớn!"

Chú ấy dừng lại một chút rồi đưa cây gậy chế hương cho tôi: "Cây gậy chế hương này là vật mà tổ tiên nhà họ Vân của cháu truyền lại, cũng là vật đầu tiên mà tổ tiên Lỗ Ban của chú chế tạo, nhưng có một số đồ đã bị thất lạc nên không biết mở bằng cách nào, cháu từ từ khám phá nó đi."

Khi chú ấy nói ánh mắt của chú ấy cứ nhìn chằm chằm vào cây gậy chế hương, dường như có gì đó muốn nói nhưng rồi lại thôi.

"Hay là cháu để nó lại cho chú Chú nghiên cứu nhé vì cháu cũng không biết nhiều về thuật Lỗ Ban."

Tôi không nói tiếp mà nhìn chằm chằm vào chú ấy: "Chú Chu có biết cha của cháu là ai không?"

Lời nói ra vừa dứt thì vẻ mặt của chú Chú chợt đanh lại, chú ấy đặt thẳng cây gậy chế hương xuống bàn rồi xoay người liền rời đi.

"Chú Chu à, ngày mai cháu muốn đi Miêu trại tìm bà ngoại, chú có lời gì còn muốn nói với cháu hay không? Tỷ như có biện pháp nào có thể che đậy thiên cơ, che giấu hơi thở gì đó, hay không? Cháu thấy là thím nhỏ Điền vẫn có thể ra ngoài vào ban ngày, thế chiếc ô đó..."

Tôi giả vờ tò mò, nhìn chằm chằm vào chiếc ô lớn màu đen ở trong tay của thím nhỏ Điền.

Cho dù Mặc Dật có cho thuật nuôi dưỡng quỷ, nhưng mà chung quy thì âm hồn không thể xuất hiện dưới ánh nắng mặt trời, dù được ô che đậy mặt trời đi nhưng dương khí ở từ dưới nền đất phun lên cũng sẽ làm âm hồn bị thương, nhưng thím nhỏ Điền vẫn thường đi cùng chú Chu ra ngoài, tôi lại nghĩ đến bên ngoài trời nắng như thiêu như đốt.

Cho nên chiếc ô đen lớn này là một vật rất phi phàm, thuật Lỗ Ban đoạt thiên cơ, tự tổn hại bản thân. Với tình cảm sâu nặng của chú Chú dành cho thím nhỏ Điền, đó tất nhiên là vật phi phàm, đảm bảo là một vật không thể chê vào đâu được.

Tôi vuốt ve bụng của mình, Mặc Dật cùng thai quỷ là có huyết mạch liên kết, mà chút huyết mạch này là chỗ dựa cuối cùng của tôi, tôi mang thai được hai tháng, tôi cũng luyến tiếc không nỡ bỏ nó, nhưng nếu được có thể ngắt liên kết giữa Mặc Dật và thai quỷ này sẽ dễ dàng hơn, tôi cũng đã nghĩ qua rất nhiều biện pháp, cuối cùng bất đắc dĩ mới dời ánh mắt rơi vào trên chiếc ô đen này của thím nhỏ Điền.

Thím nhỏ Điền từng hóa thành Hạn, âm hồn của thím ấy vừa phải giữ không cho địa phủ đoạt, vừa tránh bị trời trừng phạt, cho nên tôi nhất định phải lấy được chiếc ô đen lớn này vào tay mình.

Chú Chu xoay người, ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm tôi: "Nhà họ Chu chúng tôi không nợ các người, Vân Thanh, cô đừng quá đáng."

Tôi vuốt ve bụng mình, nặng nề hít sâu một hơi, vẫn vui vẻ nhìn chú Chu như trước, sau đó đảo mắt nhìn thím nhỏ Điền, tay tôi vẫn vuốt ve bụng, vẻ mặt đúng kiểu khổ.

Chú Chu cứng rắn, nhưng thím nhỏ Điền có tấm lòng lương thiện, tính cũng mềm, hơn nữa thím ấy cũng đã là một người mẹ, chắc chắn sẽ đồng cảm với cái thai của tôi.

Chú Chu hình như rất tức giận và muốn rời đi, thím nhỏ Điền vội vàng kéo chú ấy lại, lắc đầu với chú ấy, sau đó đưa chiếc ô trong tay cho tôi: "Đây là vậy ông ấy đặc biệt làm cho thím, cho dù thím đi tới đi lui vào giữa trưa cũng cảm giác rất thoải mái vì dưới ô lạnh lẽo. Cháu là người phải làm việc lớn, còn đang mang thai một đứa nhỏ, thứ này ở chỗ thím chỉ là một chiếc ô che nắng, nên cháu cứ dùng đi, cùng lắm thì để cho ông ấy làm thêm cho thím một cái là được."

"Làm thêm một cái nữa, bà làm..." chú Chu tức giận, đưa tay muốn đoạt lại, thím nhỏ Điền liền ôm lấy cánh tay chú ấy, rồi lôi kéo chú ấy xuống lầu.

Chiếc ô cầm vào tay lạnh như băng, nhưng lúc cầm ô thì lại ấm áp, mặt ô tôi đã thấy qua vài lần, nhìn cũng giống vải dầu bình thường, không ngờ là lúc nhìn kỹ lại thì thấy rõ, phía trên đều là vảy cỡ móng tay, ngay cả thân ô cũng không phải là gỗ hay sắt thép, hình như là xương nhỏ.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, đã thấy chú Chu đứng ở tay vịn, trừng mắt nhìn tôi nói: "Đây là dùng da rồng của Trư Bà Long ngàn năm để chế tạo, xương là xương rắn, âm dương giao nhau, có thể tránh âm dương lộ thông hoàng tuyền, đây chính là tất cả tài sản của tôi, cô từ Miêu trại trở về, nhớ trả lại cho tôi."

"Cảm ơn thím!" Tôi cười với thím nhỏ Điền.


Vivian Hoang: Một tuần ra bao nhiêu chương vậy ad. Hóng truyện quá đi. Cám ơn ad đã edit truyện.

Edit: 1 tuần ít nhất là 2 chap bạn. Tuần nào rảnh mình sẽ thêm. Bận cv riêng, nhưng mk không bỏ truyện đâu.
 
Chỉnh sửa cuối:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 174.2: Thử hương.

Chú Chu lại tức giận nói: "Giữa đường Âm Dương có Hoàng Tuyền cảnh, lúc cô đi qua phải che ô, nhớ dùng hương dẫn đường, tránh để bị lạc ở tám trăm dặm Hoàng Tuyền, không biết đường về. Có gạo trong thân của ô, nếu cô không thể tìm thấy con đường trở về, vậy cô có thể mở tay cầm ô ra. Những chiếc xương nhỏ trên ô được chế thành từ xương rắn ngàn năm, xương gai um tùm có thể làm mũi băng nhọn. Còn có tay cầm ô..."

Chú ấy nói ra là lại không dừng được, trong ánh mắt đó từ từ hiện lên sự lo lắng, lại cắn răng, hóa thím nhỏ Điền thành rối gỗ và thu vào túi lại nói tiếp: "Tôi chỉ là sợ cô sẽ chết ở Miêu Trại, không ai đem ô âm dương của tôi trở về, cô tự mình nghiên cứu thêm đi."

Nói xong chú ấy sải bước đi nhanh xuống dưới lầu, nhưng khi đi đến trong sân, chú ấy lại ngẩng đầu nhìn tôi một cái, vẻ mặt có sự rối rắm, nhưng cũng không nói gì, rồi sải bước rời đi.

Tôi nhìn gậy chế hương chú ấy đặt trên bàn, khẽ nhếch khóe miệng cười khẽ, chú ấy cũng không chịu rời đi, canh giữ ở ngoài thôn không chịu rời đi, sợ là có một số việc còn chưa xong.

Dưới lầu, đám người Tề Sở đang khuân đồ lên xe, còn có tiếng Tề Sở lớn giọng dặn những điều cần chú ý.

Tôi bắt đầu trộn các loại hương liệu mà tôi đã cân, rồi tháo băng gạc ra để máu chảy ra.

Lấy máu làm hợp, trộn máu thì máu lấy ra phải có số lượng định trước, lấy máu làm hợp, chính là hoàn toàn dùng máu hợp với hương liệu, không thể trộn với nước dù là một chút.

Sau khi các hương liệu kết hợp, tôi quấn vết thương lại và se hương thành viên hương.

Tổng cộng có mười hai viên, đặt ở dưới ánh hoàng hôn để phơi nắng.

Đồ này cần phải thu dương khí, tiếp xúc sương sớm, chiếu ánh trăng, mới có thể có hiệu quả.

Bởi vì nó được trộn với máu, cho nên màu sắc có chút đỏ sậm, tỏa ra mùi máu tươi cùng mùi hương nồng đậm, tôi ngửi thấy có chút lâng lâng, chung quy là dùng máu của mình để chế hương dưỡng hồn, cho dù không đốt lên thì mùi vẫn có ảnh hưởng đến hồn phách.

Tôi liếc mắt nhìn nó rồi liền xuống lầu, ngay cả loại hương vị khó ngửi này mà Mặc Dật cũng từng ngửi qua rồi, y tự nhiên cũng nhận ra hương dưỡng hồn, nên cứ để đồ ở nơi này chờ y đến lấy là được.

Tôi xuống phòng dưới lầu thu mấy bộ quần áo thoải mái, lại tra một ít tư liệu về Miêu Trại ở Tương Tây, rồi tôi gom hương dẫn đường đã chế sẵn cùng vòng tay bạc đặt vào tầng trên cùng của ba lô, sáng sớm ngày mai sẽ dùng.

Tôi đi quanh quanh ở trong phòng, thỉnh thoảng giẫm lên sàn nhà phát ra tiếng rắc rắc.

Dưới sàn nhà chính là thi môn, không biết Lục Tư Tề và Mặc Dật đã nói đến giao dịch gì, hoặc là yêu cầu gì, mà anh ta vậy mà lại cầm Huyết Ti Trùng Mẫu đi xuống thi môn, hiện tại anh ta không xuất hiện, tôi phải tự mình đi tìm bà ngoại.

Chuyện này ngày càng khó xử lý, ít nhất nếu Lục Tư Tề còn ở đây thì có thể cùng nhau thảo luận, chính tôi cũng không cần tự tìm đường đi.

Tôi giẫm lên sàn đi một vòng, không có sự phản hồi nào từ dưới sàn nhà.

Cơm chiều do Thư Vọng Nguyệt mua về, Tề Sở bận rộn sắp xếp chuyến đi đến Miêu Trại, nên anh ta cũng lười nấu nướng, rửa bát, thu dọn phòng bếp, nên mua đồ ăn về cho tiện.

Họ dường như rất bận rộn, ngược lại với tôi, tôi có vẻ rất nhàn rỗi.

Đến mười giờ tối, tôi sắp xếp lại tư liệu mình tìm được, muốn lên lầu xem hương dưỡng hồn như thế nào rồi, vừa lên lầu, đã thấy Mặc Dật tựa vào tay vịn (lan can) ở hành lang, đầu ngón tay cầm một viên hương dưỡng hồn, ánh mắt trầm trầm.

Không ngờ y lại đến sớm như vậy, chẳng lẽ chờ không nổi nữa?

Thần hồn của Vân Nga nuôi dưỡng trong cơ thể Vân Hương bị khó chịu gì rồi sao? Không phải nhiều năm trước vẫn nuôi như vậy sao?

Có Mặc Dật ở đây, rồi Thiên Thủy nè nước suối lạnh nè, chúng như được dâng lên cho cô ta luôn, nên không có khả năng sẽ xảy ra chuyện gì lớn đâu, vậy sao Mặc Dật lại gấp như thế chứ.

Hay là sau khi chờ nhiều năm như vậy, giờ đột nhiên phát hiện ra thần hồn của Vân Nga, nên y đợi không được nữa?

Thấy tôi đi lên lầu, Mặc Dật đem viên hương đang cầm trên tay đặt trở về, ngước mắt nhìn tôi nói: "Sáng mai mấy giờ đi?"

"Khoảng sáu giờ đi, khi đó trời đất sáng rồi, vạn vật mới tỉnh, không có trọc khí, có thể lấy hương định phương hướng đi."

Tôi bước đến, nhìn mười hai viên hương dưỡng hồn kia: "Đủ không? "

Y ngước mắt nhìn tôi, dò xét nhìn tôi.

"Anh đây là sợ sau này em lại xảy ra chuyện, cho nên chuẩn bị hương trước ấy nhỉ?" Tôi chớp chớp mắt, nhìn Mặc Dật:

"Có anh ở đây, em sợ cái gì?"

Vừa nói tôi vừa giơ tay muốn ôm lấy cổ y, mỗi lần điên cuồng bên nhau, Mặc Dật rất thích tôi ôm cổ y, gọi tên y, vì làm như vậy có thể tăng thêm tình thú.

Nhưng lần này tôi vừa giơ tay lên y lại quay đầu tránh đi, nhéo lấy một viên hương dưỡng hồn nói: "Lần đầu tiên chế, có chắc chắn thành công không?"

Lúc này sương đã xuống, gió đêm mùa hè mang theo sương thổi lên người tôi, làm cho tôi lạnh từ đầu đến chân, không khí lạnh thấm từ bên ngoài thấm vào bên trong, làm cả người rùng mình một cái, ngay cả trái tim tôi cũng lạnh lẽo đi.

Tôi ngẩng đầu nhìn trăng lưỡi liềm sáng ở chân trời, tôi cũng nhéo một viên hương dưỡng hồn đã dính hơi sương một nửa: "Em cũng không chắc chắn."

Hai mắt Mặc Dật nặng nề nhìn tôi, vươn ngón tay nắm lấy viên hương giữa ngón tay tôi, ngón tay khẽ búng lên, một tia lửa hiện lên, mặt ngoài hương lập tức bị bao bởi lửa.

Y đặt hương sang một bên, giang tay ôm tôi, ôm chặt tôi vào trong ngực, trầm giọng nói: "Vậy anh sẽ cùng em thử một viên, có anh ở đây, em không cần sợ."

Hương dưỡng hồn khô phân nửa đã bùng cháy, dù được chế từ nhiều hương liệu, nhưng hương thơm cũng không nồng đậm, ngay cả mùi máu cũng không có, mùi đó thật giống như không khí vào mỗi buổi sáng khi vừa mở cửa, không khí tươi mát đập vào mặt, làm cho tinh thần người ta sảng khoái.

Mặc Dật ôm chặt lấy tôi, dùng một tay ấn lên lưng tôi, để cho tôi ở trong ngực y, không thể cử động được chút nào.

Áo bào đen (hắc bào) của y có hơi lạnh lẽo của suối nước lạnh, có lẽ do ngâm vào suối nước lạnh.

Tôi hít một hơi thật sâu, gục đầu lên vai y, cắn cắn hắc bào.

Nếu hương dưỡng hồn không thành công, hồn phách của tôi sẽ bị cuồng loạn, vì lấy máu làm hợp, cho nên nó chỉ có hiệu quả với tôi và Vân Nga.

Y sợ tổn thương đến Vân Nga, cho nên để tôi thử hương trước, phần tình cảm sâu nặng (thâm tình) này, quả nhiên là thứ mà người ta đáng ao ước.
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 175.2: Khởi hành đi Miêu Trại.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
Oanhdoan: Cho mình hỏi truyện này có bao nhiêu chương vậy ạ?

Edit: Hơn 3 trăm mấy nhé bạn.

Tối nay ra chap mới.
 
Chỉnh sửa cuối:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 176.1.

Mắt thấy câu lưỡi cuốn về phía tôi, trên giác hút nhọn đảo qua tôi, một trận đau đớn làm cho tôi tỉnh lại ngay tức khắc.

Tôi mở mắt ra nhìn, đã thấy Tề Sở véo vành tai của tôi, đang lo lắng nhìn tôi.

Thấy tôi thức dậy, anh ta lo lắng nói:

"Cô vừa gặp ác mộng sao, tôi sợ cô bị yểm trụ như trước, vì vậy dừng lại để đánh thức cô."

Ánh mặt trời bên ngoài rất chói mắt, tôi phải dùng sức chớp chớp mắt, lúc này mới phát hiện trên người khoác áo khoác của Tề Sở, ở trên ghế sau xe, Diêu Linh cùng Thư Vọng Nguyệt đều kinh ngạc nhìn tôi.

Thư Vọng Nguyệt đùa nghịch với một cái dụng cụ cổ quái, hướng tôi nói:

"Vừa rồi cô vừa ly hồn, hình như bị cái gì đó chiêu đi, hơn nữa sóng não rõ ràng dị thường, khẳng định bị cái gì đó làm kinh hãi. Cô mơ thấy gì vậy?"

Tôi nghĩ đến giấc mộng vừa rồi, những mảnh vụn Lục Tư Tề đang cầm, giống như là khi thi môn mở rộng, mảnh vụn vong trần châu trong tay Vu Mị, chẳng lẽ Lục Tư Tề vào thi môn chính là tìm cái kia.

Trước kia Vu Mị luôn dùng cái kia chiêu hồn tôi, cho nên tôi mới có những giấc mộng kỳ quái kia.

Chỉ là hiện tại tôi đã xác nhận, tôi không phải đế vu Vân Nga chuyển thế, vậy tại sao tôi còn bị hạt vong trần châu kia chiêu hồn?

Vậy kiếp trước của tôi là ai?

Nghĩ lại vong trần châu kia ở trong tay Vu Mị, hơn nữa còn hoàn chỉnh, lúc thi môn mới mở ra, Lục Tư Tề có thể lấy trái tim Vu Mị, tại sao anh không trực tiếp cướp Vong Trần Châu, mà là muốn vỡ rồi, lại vào thi môn vớt từng chút một?

Dựa vào năng lực của Lục Tư Tề, thế mà có thể đối diện với thi vu?

Nhưng mà nghĩ đến Mặc Dật chỉ là một sợi thần hồn là có thể phong bế thi môn, nghĩ đến thi vu kia ngoại trừ bất tử bất diệt ra, cũng không có gì đặc biệt lợi hại.

Nhưng giấc mộng vừa rồi quá cổ quái, tôi suy nghĩ một hồi, nhìn ánh mắt nặng nề của Tề Sở.

Chủ nhân Vong Trần Châu kia, tựa hồ có quan hệ cùng huyết trì thi môn, hình như đi ra là vì báo thù gì đó, tuyệt đối là báo thù đế vu Vân Nga, mà tôi cùng Vu Tộc có quan hệ không mật thiết, thì dựa vào cái gì muốn báo thù tôi, quả nhiên cơ thể và máu thịt của tôi có quan hệ đế vu Vân Nga.

Sau khi cân nhắc một chút, tôi mới nói với Tề Sở: "Để người chú ý đến động tĩnh của hang cổ cùng thi môn, vừa rồi tôi mơ thấy thi vu."

Đây là sự việc lớn, Tề Sở lập tức gọi điện thoại, dặn dò người người ở lại trong sân đó chú ý, đồng thời còn cố ý dặn dò, ngàn vạn lần quan sát kỹ Hồ Hách, gia tộc kia coi như là Vu tộc, tuy rằng không tra được manh mối khác, nhưng cũng có thể tạm thời thay tôi trấn ở trên thi môn, cũng không biết tác dụng có lớn hay không, tốt nhất là tôi nên trở về trong vòng bảy ngày.

Lúc này đã là giữa trưa, chúng tôi đã tiến vào lãnh thổ Hoài Hóa, đi về phía trước chính là Phượng Hoàng, nhưng hương dẫn đường vẫn như cũ, bay về phía trước, cũng không thấy tiêu tán, chứng minh là còn chưa đến đích.

Lần này tới chỉ có hai chiếc xe, lúc này cũng không có chỗ ăn cơm, mọi người ăn đại chút bánh mì gì đó, rồi liền lên đường.

Có điều, lần này đổi thành Thư Vọng Nguyệt lái xe, Tề Sở cùng tôi đổi đến ghế sau để nghỉ ngơi

"Cô không sao chứ?"

Tề Sở có chút lo lắng nhìn tôi, cau chặt mày nói: "Sau khi trở về từ bệnh viện tâm thần, tôi cảm giác cô có tâm sự nặng nề, có muốn tôi đưa ra lời khuyên không?"

Tôi liếc nhìn anh ta một cái, cười khẽ và nói: "Tề Sở, anh nhớ lần đầu tiên anh gặp tôi không, anh nói tôi không sống nổi Song Luân không?"

Tề Sở biến sắc, ánh mắt chợt lóe lên nói: "Mặc Dật không phải đã giải thích với cô rồi sao, cô trúng mệnh mang kiếp, chỉ có kết hôn có thể giải quyết, nhưng cô gả cho Lục Tư Tề, lại bị hắn dùng dương thọ mượn nợ âm, thành thân nửa chết. Sao đột nhiên lại hỏi vậy?"

Mặc Dật nói âm hồn mượn nợ âm, hồn không về địa phủ, ngược lại do địa phủ tài chính dùng để làm culi, nhưng bởi vì nguyên do tôi mang thai quỷ, hồn không rời thân, cho nên mới nửa chết, tôi phải ở lại trong sân để dưỡng thân thể.

Lúc ấy y nói rất rõ, nhưng hiện tại nghĩ lại, đó căn bản là một cái cớ, phía dưới sân là thi môn, nhất định phải do người của Vu tộc trấn thủ, đây mới là nguyên nhân y bảo tôi ở lại trong sân nhà.

Cho nên lời nói của Mặc Dật lại có vài phần đáng tin? Mà Tề Sở lại có bao nhiêu chuyện đang gạt tôi?

"Vân Thanh? Vân Thanh?"

Tề Sở dùng tay lắc lắc trước mặt tôi, trầm giọng nói: "Cô nghĩ cái gì vậy?"

Tôi lắc đầu, nhìn hương dẫn đường, dây đỏ quấn ở phía trên từng chút từng chút bị cháy ngắn, nhắm mắt lại nói: "Tề Sở, trong khoảng thời gian này cám ơn anh chiếu cố tôi."

Anh ta cười hắc hắc, nói với tôi: "Nếu như cô thật sự cảm ơn tôi, thì giới thiệu cho tôi một người đẹp đi, cô xem bọn họ có đôi có cặp, làm người độc thân như tôi cũng phải đỏ mắt."

Tôi nhắm mắt cười khẽ, xoay vòng bạc trên cổ tay, không nói nữa.

Chờ qua thành cổ Phượng Hoàng, hương dẫn đường bắt đầu bay bay lên núi

Chương sau vào thứ 3.
 
Chỉnh sửa cuối:
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 176.2

Giữa núi sâu rừng rậm giao nhau Tương Kiềm, còn có rất nhiều Miêu trại cổ xưa, những người này tổ tiên sống trong thâm sơn, có quy luật sinh tồn của mình, cũng không muốn đi ra khỏi núi lớn.

Sau khi xe chạy đến một thị trấn nhỏ người Miêu, lại theo hương dẫn đường rẽ vào một con đường mòn, chờ đến một thôn xóm nhỏ, ngay cả đường mòn cũng không thấy nữa.

Chúng tôi ở trong thôn nhỏ nghỉ ngơi chỉnh đốn lại qua một đêm, Diêu Linh có mặt thân thiện, chỉ chốc lát sau đã cùng người trong thôn ở cùng cực kỳ quen thuộc, thanh niên trong thôn đều đi ra ngoài làm việc, ở lại đều là người già, tuy là người Miêu, nhưng trải qua Hán hóa, cũng nghe hiểu tiếng Hán, nhưng người có thể nói được thì rất ít.

Chỉ là tôi không ngờ tới là Diêu Linh nói tiếng Miêu rất trôi chảy, thanh âm uyển chuyển, giống như chim oanh ra khỏi lồng cất tiếng hót, Miêu ca hát, làm cho những người già tộc Miêu kinh ngạc.

Chỉ chốc lát sau, cô ta liền tìm hiểu được, phia sau thôn trang này có một dòng suối nhỏ, thuận theo dòng suối mà lên, trong núi còn có một ít Miêu trại nhỏ, đó là dân Miêu bản địa, sùng bái Xi Vưu, thân cận với thiên nhiên, tự cung tự cấp, không dễ dàng đi ra, nhiều nhất chính là đến trấn nhỏ phía trước đổi một chút đồ sinh hoạt tất yếu, mà Miêu trại chúng tôi muốn tìm có lẽ còn ở trong núi sâu hơn.

"Bội phục đúng không?"

Diêu Linh thấy mặt tôi lộ vẻ kinh ngạc, cười nói với tôi:

"Tôi là dân tộc Động, nhưng bà tôi là người Miêu, hơn nữa tôi còn biết ngôn ngữ của tộc Thổ và tộc Dao. Chắc cô nghĩ tôi sẽ đến xem náo nhiệt với cô? Đây chính là thiên phú ngôn ngữ, cô thân là Vu tộc, trời sinh cùng thiên địa tự nhiên thân cận, cho nên có thể sử dụng thiên phú chế hương xem hương, còn tôi từ nhỏ ở nhiều địa phương có các loại ngôn ngữ hỗn tạp mà lớn lên, nên học cái này rất nhanh."

Giọng của cô ta vui vẻ, tựa hồ khó có được cơ hội phát huy sở trường, một lão nhân thổi khèn, một lão thái thái người Miêu khác vẫy vẫy tay với Diêu Linh, Diêu Linh lập tức vui vẻ chạy tới, theo tiếng khèn bắt đầu ca hát.

Dân Miêu nhiệt tình và tò mò, mặc kệ có quen hay không, ngôn ngữ không thông, một đống lửa trại, một bài hát một đoạn múa, một chén rượu có thể cười một tràng dài.

Chỉ là tiếng hát kia cũng không vui vẻ, ngược lại trầm mà nặng nề, có một loại bi thương.

Hát xong khúc hát, Diêu Linh trực tiếp rót chén rượu, giải thích với chúng tôi:

"Đây là tế Vu Cổ Thần Miêu, tổ tiên người Miêu là Xi Vưu, Miêu Vu mang theo dân Miêu xây nhà, hái cỏ làm thuốc, nuôi côn trùng không cổ, chữa bệnh cứu người, ứng phó với thiên tai và ngoại xâm, là sự tồn tại mà người Miêu kính ngưỡng."

Vu Cổ không phân biệt gia tộc, mà người Miêu là chủng tộc duy nhất được truyền lại cổ thuật.

Nhìn những ông lão gầy gò, thổi khèn, mặc một thân miêu phục có màu sắc tối, ngồi bên lửa trại thổi qua giai điệu lịch sử, trong mắt tôi đột nhiên nóng lên.

Thế giới bên ngoài hỗn loạn, lòng người lại càng khó lường, nhưng những lão nhân này vẫn canh giữ trong Miêu trại, một ngày ba bữa, tự cung tự cấp, canh giữ thần của bọn họ.

Ban đêm nghỉ ngơi hồi phục, hai người, một canh giữ huống dẫn đường, hương này tìm không được người sẽ không tắt, nhưng ngoại lực làm cũng có thể tắt, đốt thêm một chút sẽ coi như quấy nhiễu, cho nên không thể tắt.

Một đêm không có việc gì, buổi sáng trời vừa sáng, Diêu Linh liền gọi chúng tôi đi ăn sáng.

Thịt khô gác bếp dày bằng ngón tay, trứng xào hoa bí ngô, đậu phụ hầm cá trích, đậu xào, còn có mâm lớn huyết ba vị, đây là bọn họ sáng sớm bắt đầu chuẩn bị.

Sau khi ăn no, tôi cầm hương dẫn đường, Thư Vọng Nguyệt cùng Trần Danh mở đường, chúng tôi đi theo đường núi nhỏ vào trong.

Hương dẫn đường bay một đường bay về phía trước, đầu tiên còn có một ít con đường mòn nhỏ chặt củi trồng trọt, đến cuối cùng, ngay cả con đường nhỏ cũng không còn, bụi cây cao bằng thắt lưng, đại thụ che trời, lá rụng trên mặt đất chồng chất rất dày, hoang vu, Tề Sở dùng đao lớn mở đường, chúng tôi mới có thể đi vào.

Buổi trưa ăn chút bánh quy, buổi tối liền tìm một sườn đất che gió, dựng lều trại đơn giản nghỉ ngơi hồi phục, nhặt củi khô đốt lửa chiếu sáng, tôi ném vào đống lửa một khối hương dùng đuổi xà côn trùng.

Rồi tôi dựa vào cây ngồi sờ điện thoại di động, không có cái mặt dây chuyền kia thật đúng là có chút không quen, còn bọn Tề Sở bọn họ đang bàn bạc ngày mai đi như thế nào, tôi nhìn ánh lửa lóe lên của hương dẫn đường, lôi kéo Diêu Linh, bắt cô ta kể chuyện xưa của dân tộc Miêu.

Bà ngoại của cô ta đã kể rất nhiều khi cổ còn nhỏ, nên cô ta cũng biết nhiều.

Đêm đó, khi tôi đang ngủ mê man, tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi thấp thấp, dường như có ai đó đang gọi tôi.
 
40,865 ❤︎ Bài viết: 2288 Tìm chủ đề
Chương 173.

Tôi đột nhiên bừng tỉnh, khẽ ngẩng đầu lên, đã thấy ánh lửa yếu ớt chiếu vào giao lộ tối tăm và Bố Đạm Trần đang đứng dưới một gốc cây lớn, lắc lắc chiếc điện thoại di động ở trong tay ta, lòng bàn tay ông ta vẫn còn đang quấn băng gạc, hình như vết thương còn chưa lành, vẫn nhuốm máu, tôi cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay mình cũng đang quấn băng gạc, xem ra cộng xá quả nhiên có hiệu quả.

Tôi lấy điện điện thoại di động ra, thấy trên đó có một tin nhắn, xem ra Bố Đạm Trần đã nghĩ biện pháp lấy được số điện thoại di động của tôi.

Trên tin nhắn viết: Lục Tư Tề phá thi môn ra rồi, Lục Linh đã tới rồi, cô đã chuẩn bị xong chưa?

Trong lòng tôi trầm xuống, quả nhiên giấc mộng kia là thật, Lục Tư Tề ở dưới thi môn tìm được mảnh vụn của vong trần châu, sau đó đi ra, xem ra anh ta vẫn nhớ rõ ước hẹn Tết Trung Nguyên với tôi.

Bố Đạm Trần xuất hiện, Lục Linh cũng tới, như vậy nơi này cách Miêu Trại mà Lục Tư Tề nói cũng không xa.

Đang suy nghĩ thì điện thoại của Tề Sở đổ chuông, làm tất cả mọi người bừng tỉnh, mà đúng vào lúc này, chung quanh truyền đến tiếng sàn sạt.

Diêu Linh cùng Mạc Văn lập thành đội hộ vệ bên cạnh tôi, Thư Vọng Nguyệt cùng Trần Danh móc ra thứ gì đó.

Tôi vội vàng lấy hương ra, rút một cây củi đốt nó lên và thổi về bốn phía.

Trần Danh lấy đèn pin ra chiếu chung quanh, chỉ thấy trên cây bên cạnh, có rất nhiều ánh sáng lục chớp động, vô số con rắn lớn nhỏ hoặc treo trên cây, hoặc nằm trên bụi cây, thè cái lưỡi xì xì, chúng ngẩng đầu nhìn chúng tôi.

Mà xa xa có tiếng chuông trong trẻo truyền đến, tiếng chuông này tôi rất quen, xem ra Lục Linh đã xuất động.

Khói tản ra chung quanh khi tôi thổi, tạm thời vây quanh lấy đám trùng độc kia.

Tề Sở nhận điện thoại xong, trầm giọng nói với tôi: "Cô nói không sai, Lục Tư Tề thật sự đã đi ra khỏi thi môn. May mắn Mặc Dật đúng lúc đến kịp, lấy huyết mạch Thiên Đế mở ra mặt văn kính Diệp Mạch mà cô cho anh ta, trấn trụ được thi môn mới không xảy ra chuyện lớn. Lục Tư Tề nhất định sẽ tới bên này, nên cô phải cẩn thận."

Theo khói tan đi, những trùng độc kia lại bắt đầu động đậy, tôi lại thổi khói, cười khẽ nói với Tề Sở: "Anh ta sẽ không ra tay với tôi."

Nói xong, tiếng chuông của Lục Linh đã ngày càng đến gần, trùng độc lăn lộn trong rừng cây, bà ta đi từng bước tới, những trùng độc kia liền tránh sang hai bên.

"Vân Thanh, cô đi theo tôi, những người khác ở lại tại chỗ." Lục Linh lắc lắc chuông (lục lạc) trong tay.

Lá rụng sàn sạt, từng con sâu bò ra khỏi lá rụng, nhện đại mao to bằng bàn tay, con thiềm thừ (cóc) to bằng cái bát, bướm có màu sắc rực rỡ, cùng với con thiêu thân có mắt người, còn có rất nhiều con bọ cánh cứng mang theo màu sắc trong suốt trên lưng, và nhiều trùng độc mà tôi chưa từng thấy qua.

Trên cây xanh biết có vô số sâu lông bò ra, phủ kín cả thân cây, khiến người xem sởn tóc gáy.

Cho dù khói có nhiều hơn nữa, cũng không thể đối phó được với nhiều trùng độc như vậy, nơi này vốn là địa bàn của Lục Linh.

Tề Sở nắm chặt đại cương đao, bảo vệ tôi ở phía sau.

Tôi ngẩng đầu nhìn tấm lưng kiên định của anh ta, lấy điện thoại di động ra gửi cho chị Dương một cái định vị, sau đó lấy hương mê hồn ra, dùng củi trong tay đốt nó lên.

Khói tản ra, Diêu Linh và Mạc Văn vốn canh giữ bên cạnh tôi đột nhiên lắc lư người, sau đó là vẻ mê mang, mà Trần Danh cùng Thư Vọng Nguyệt bên kia cũng lắc lắc đầu xong thì cũng bị hương mê hồn mê hoặc.

Tề Sở Mãnh cầm cương đao quay đầu lại nhìn tôi, trong mắt có tia khó hiểu, trên mặt là vẻ không thể tin được: "Vân Thanh..."

"Trở về đi."

Tôi thổi hương mê hồn vào Tề Sở, nhẹ giọng nói: "Con đường kế tiếp, tôi tự đi, nói cho Mặc Dật biết, đây là lựa chọn của tôi, lần này đi duyên đoạn, đây là số mệnh của tôi, thân này do tôi quyết định!"
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back