Sau ngày hôm ấy, Khánh bắt đầu quan tâm đến những hành động của tôi một cách bất thường, mỗi lần quay sang chỗ gã tôi đều bắt gặp gã vội quay ngoắc đi chỗ khác cứ như sợ chạm vào mắt tôi vậy. Tôi khó chịu lắm chứ, người bị tổn thương là tôi, thế nhưng gã lại cư xử một cách quá đáng như thể tôi mới là người lầm lỗi với gã vậy. Thật là một gã điên rồ. À mà khoan mình đã quyết tâm bơ đẹp tên này mà, sao cứ mãi nghĩ đến hắn vậy ta. Không được, phải làm mặt lạnh với hắn thôi Trân à.
Rồi một buổi chiều khi đi học về, tôi đã gặp một chuyện ngoài ý muốn, có thể nói với một cô bánh bèo như tôi nó còn kinh khủng hơn vụ việc lần trước. Hôm đó đáng lý tôi sẽ về nhà với nhỏ Thi, cô bạn thân từ thời còn quấn tả của tôi, như bao ngày. Thế nhưng hôm đó xui rũi thế nào mà nhỏ lại bị bắt đi học bồi dưỡng để chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi, tôi phải tự đạp xe về một mình. Sẵn đây tôi kể về nhỏ luôn. Nhỏ Thi từ bé đã rất ngoan ngoãn và chăm học lại thêm nét dễ thương trời phú nữa, năm nào cũng lãnh giấy khen học sinh xuất sắc và hàng tá phần thưởng liên quan đến các kỳ thi khoa học bla blo nào đó. Từ hồi cấp một đã có bao chàng say nhỏ như điếu đổ, chả bù với tôi suốt thời gian qua vẫn sống một cuộc sống bình thường, làm những chuyện bình thường đến độ tôi nghĩ mình chỉ làm đèn pha cho nhỏ tỏa sáng, chỉ là nhân vật phụ trong bộ phim huy hoàng của nhỏ. Trở lại câu chuyện, khi đi đến đoạn đường nhỏ ngang nghĩa địa, gọi vậy thôi chứ đây là khu đất riêng của một gia đình dùng để chôn cấc thành viên đã mất, tôi gặp phải tên biến thái. Dạo gần đây cũng được nghe kể về tên này, hắn thường chạy chiếc xe honda cà tàn, ăn mặc lôi thôi, thích chạy theo xe của mấy bạn nữ mới lớn để dụ dỗ, quấy rối. Cũng đã có vài nạn nhân bị hắn xàm xở nhưng may thay có người phát hiện nên không xãy ra những chuyện đáng tiếc. Thế nhưng tôi lại khác, hôm nay nhỏ Thi không về chung với tôi nữa, lại gặp ngay đoạn đường nhỏ vắng người nên lúc ấy tôi sợ vô cùng, chân không ngừng đạp, mắt không nhìn hắn, hoàn toàn không muốn bị hắn bắt gặp ánh mắt sợ hãi của tôi lúc này. Nhưng khổ nổi một người đạp xe đạp một người vọt bằng xe máy, tôi lại đang sợ nên bủn rủn cả tay chân, mọi thứ với tôi lúc này chỉ hành động theo bản năng, tôi muốn bảo vệ mình tránh khỏi tên xấu xa đó. Hắn mặt dày chạy theo, miệng không quên buông lời tán tỉnh bậy bạ:
- Cô em mấy tuổi rồi? Mới đi học về à? Đi chơi với anh không, đảm bảo em sẽ vui quên đường về!
Tôi kinh tởm với hắn, về tất cả. Tôi mới độ 16, vẫn còn rất trẻ thậm chí đáng tuổi con cháu của hắn thế mà hắn lại hành động một cách vô sỉ như vậy. Nếu hắn mà là người thân của tôi, tôi cũng chả muốn nhìn mặt huống hồ loại cặn bã đi hại các cô gái trẻ như thế này. Tôi khuyên các cô gái dù ở lứa tuổi nào, hoàn cảnh khắc nghiệt đưa đẩy như thế nào cũng không nên mềm lòng, ngã vào sự cám dỗ, lời nói ngọt ngào của những gã tồi sẽ chẳn có happy ending cho bạn như những bộ phim
ngôn tình đâu, thật lòng đấy.
Tôi đã đáp lại lời hắn với thái độ nghiêm túc và có phần thất lễ với hắn, vì cá tánh của tôi vốn là vậy gặp việc bất bình hay bức xúc quá, cơn giận sẽ làm tôi hành động như con trời chả sợ cha ông nhà nào cả. Xin các bạn hãy tha lỗi cho tôi về thái độ này nhưng với hắn thật sự không đáng để được tôn trọng. Tôi đáp:
- Chú à, hãy thôi ngay hành động như vầy đi, nếu cứ tiếp tục kết cục sẽ khiến chú hối hận đấy.
- Hối hận là hối như thế nào? Cô em đừng có mà dạy đời tôi nhé! Muốn gặp ông bà không hả?
- Tôi chỉ nói như vậy thôi, trụ sở của ủy ban xã nằm gần đây, có muốn đến đó chơi không hở chú?
- Anh đây chả sợ ông xã bà nào cả, đừng có mà thách anh đấy nhá.
Thuật lại cho dễ nghe thôi chứ lời lẽ của hắn đê tiện và tục tỉu hơn nhiều, với một cô gái như tôi thật không tài nào thốt ra những từ ngữ ấy. Ứa mi phò phò, thiện tai, thiện tai..
Nói đến đây nhắm thấy giọng hắn có gì đó không ổn, tôi thục mạng chạy như chó rượt, sao bỗng nhiên nhớ ba quá không biết, ba ơi cứu con với - tôi thầm nghĩ trong lòng.
Hắn thấy vậy cũng chạy theo tôi, xe đạp cùi mà, có chạy như thế nào cũng chả xi nhê với chiếc honda của hắn, ôi thần linh ơi con phải làm sao đây, muốn khóc quá.
Nhưng thật may là lúc ấy có người chạy đến. Không biết mặt mũi như nào nhưng cứu tôi là biết đẹp trai khỏi nói rồi. Tôi cảm nhận người ấy như đang cố chạy nhanh về phía tôi - là chạy xe đạp nhé, vừa chạy vừa ra hiệu là có người ở phía sau cho gã biến thái biết. Hắn thấy có người cũng ngại, bất chấp chạy vào con hẻm rẽ sang hướng khác với hướng tôi đang đi. Thiệt tôi mừng hết biết, nói trong bụng là phải dùng thân báo đáp vị anh hùng này - à nói đùa thế thôi chứ phải cảm ơn người ta đàng hoàng chứ tui mà ai thèm lấy đâu mà..
Khi chắc chắn là tên kia đã đi xa, tôi nhẹ giọng nói với ân nhân:
- Cậu gì đó ơi cảm ơn nhiều nha vì đã giúp tôi thoát khỏi gã biến thái.
- Không có gì đâu cậu đừng bận tâm.
- Cậu có thể chạy xích lên đây để bọn mình nói chuyện, làm quen không?
- Với tôi thì ổn thôi. - cậu bạn chạy lên chỗ tôi, hai đứa chạy song song nhau trên đoạn đường trải nhựa nối tiếp con đường lúc nãy.
Tôi vừa đạp chậm lại vừa ngơ ngác nhìn sang phía ân công. Thật bất ngờ khi đối phương lại là người mà ai cũng biết là ai. Bạn đoán đúng rồi đó, còn ai trồng khoai đất này được nữa, gã Khánh chứ ai.
- Ơ sao lại.. - tôi lẩm bẩm với mắt chữ A mồm chữ O.
- Ngạc nhiên gì chứ, nhà tôi gần đây không phải cố tình đi theo đâu à nha. Chớ có hiểu lầm.
- Tôi biết rồi ai thèm hiểu lầm cậu chứ.
Miệng thì nói vậy thôi chứ trong lòng tôi đang nấu nồi xà bần và nguyên liệu bao gồm rất nhiều câu hỏi vì sao. Vì sao tên này gần nhà mà mình vẫn không biết? Vì sao không nói với mình là chúng ta chung xóm? Vì sao lại cứu mình? Vì sao và vì sao? Nhưng có lẽ lúc này những câu hỏi ấy chẳng thể được thốt ra, thậm chí cũng không cần được hồi đáp. Tôi của lúc này bỗng có cảm giác ngượng ngiụ và xốn xang khó tả.
- Dù sao thì.. cũng cảm ơn.. cậu!
* * *
- Ờ.
Hai đứa cứ tiếp tục chạy xe về nhà, chẳn nói gì thêm cũng không dám nhìn mặt nhau - chỗ này là do tôi không dám nhìn mặt Khánh nên cũng không biết là Khánh có nhìn tôi không nhưng việc hai đứa về chung trong im lặng là có thật. Phần tôi thì lúc ấy do tâm trạng đang rối bời nên chả biết nói gì thêm, còn Khánh thì có lẽ đang nghĩ là tôi vẫn đang giận vụ lần trước nên cũng im lặng. Sau vụ lần này, tôi đã có chút thiện cảm với Khánh và nhìn cậu bạn bằng ánh mắt khác đi.