Vừa Chừng Trung Thu
Viết bởi: Can Qua
Bài dự thi Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh
Liên tuần 20, 21, 22 - Năm 2026
Chủ đề: Vệt Thu Soi Bóng Trăng Đêm
Thể thơ Lục bát
Viết bởi: Can Qua
Bài dự thi Cuộc thi Nét Bút Tuổi Xanh
Liên tuần 20, 21, 22 - Năm 2026
Chủ đề: Vệt Thu Soi Bóng Trăng Đêm
Thể thơ Lục bát
Khởi nguồn từ một câu chuyện có vẻ không liên quan:
"Mộng Trăng"
"Dậy đi anh. Dậy chơi với em nè. Rủ người ta qua cho đã rồi ngủ li bì là kỳ lắm đó."
Những âm thanh ngọt mềm dịu dàng ấy, cứ ríu rít rót vào tai. Thế là tôi cố gắng mở mắt và lờ mờ nhìn thấy em. Để rồi đầu óc từ chỗ đang mụ mị bỗng tỉnh táo đến lạ.
Trái Đất vẫn còn và Xích đạo vẫn tròn. Xuôi ngược tới lui, đi lòng vòng rồi mình cũng gặp nhau. Quá đỗi trùng hợp cho một mối duyên.
Vậy thì ngay lúc này, mười lăm tháng tám trăng tròn, liệu có còn điều diệu kỳ nào sắp xảy đến? Em đã chịu ghé thăm. Tôi đã có thêm cái cớ để nuôi hy vọng..
Giấc mơ thành hiện thực hay đêm giữa ban ngày? Tôi không rõ. Đôi mắt đờ đẫn vì thức thâu đêm chờ sáng giờ chỉ thấy những gì nó muốn xem.
Bánh nướng vàng ươm. Lồng đèn đỏ thắm. Trăng trắng xinh xinh. Mắt đen láy tình. Vậy là hoang tưởng được yêu dần dà tượng hình. Để rồi tưởng như thực sự có thể được lắng nghe, nhìn ngắm, hít hà và chạm vào hạnh phúc.
Trăng treo đỉnh trời. Sao ngự đáy lòng. Trời không mưa. Đất không ngộp. Vừa vặn cho đôi chim câu nồng cháy.
Giữa thiên đường với địa đàng, giờ chỉ còn cách nhau bởi một trái cấm lửng lơ. Nếu chớp thời cơ thì em và tôi còn sợ gì có duyên không nợ chứ. Đường nào thì cũng là đi đến hạnh phúc như mơ.
Nắm chặt tay người con gái mình thương, tôi đánh bạo thốt nên lời điều trước đây chỉ dám nói mớ:
"Làm vợ anh nhé."
"Ừ, em thuộc về anh, dành riêng cho anh."
Mặt đối mặt với kẻ đang rộn rạo tim yêu, cô nàng vẫn tỉnh bơ mà điềm nhiên trả lời. Em nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt xinh xẻo xoe tròn, dịu dàng và hồn nhiên. Lạ lắm. Hồn nhiên đến trong veo. Dịu dàng đến nhẹ nhõm. Xoe tròn đến mức tựa trăng áp gần. Mà gần quá. Gần như không còn gì nữa.
Đen pha với trắng ra màu xám. Mập mờ tranh tối tranh sáng. Vàng pha với đỏ ra màu da cam. Trùng tên với thứ chất độc gây quái thai. Ấy vậy, từ vị trí huy hoàng đến cái chỗ bẽ bàng chỉ trong gang tấc.
Mộng trăng vừa vặn đổ vỡ ngay lúc ấy. Vậy rồi, tôi mới thực sự tỉnh ra trong ngỡ ngàng. Em không có ở đây. Khoảng cách, giới hạn và tình bạn vẫn còn nguyên.
Nhưng mà như thế có khi lại là tốt nhất có thể.
"Em hãy cứ là con chiên ngoan đạo.
Anh sống đời ngược ngạo riết cũng quen.
Miệng người ta, họ cứ việc chê khen.
Chẳng ghen tỵ hay bon chen chi nữa."
Âu thì cũng phải chấp nhận. "Gần như", nào giống "hoàn toàn". "Có duyên" khác xa "sở hữu". "Mười sáu" cũng đã cách "ngày rằm".
Song vẫn còn một niềm an ủi khi mộng trăng đổ vỡ. Đó là Trái đất vẫn còn và vầng nguyệt vẫn chưa tròn. Chí ít chỉ có em là xa tầm với chứ cái Tết Đoàn viên vẫn còn gần với tôi.
Nội dung bài thơ:
Đêm Trung thu bỗng im ru.
Mối tình câm cũng chẳng nên hình thù.
Ông Sao ngó thấy gật gù.
Đơn phương, mà cứ yêu mù quáng chi?
Những ngày sáng học chiều thi,
Mùa thu năm ngoái xin ghi điểm mười.
Ngọt ngào khoảnh khắc em cười,
Trăng già, mình trẻ, cuộc đời thắm tươi.
Ba năm, quá tuổi đôi mươi.
Tiếc tôi tới trễ, mừng người đẹp duyên.
Thôi mơ tưởng chuyện thần tiên.
Chị Hằng, chú Cuội chung trăng riêng đời.
Lên đèn xẻ bánh kịp thời,
Em đâu đón khách không mời là tôi.
Tự mình thương lấy mình thôi.
Tội tình gì phải đua đòi bon chen.
Lạ xa rồi lại thân quen,
Con tim ai trót trui rèn dửng dưng.
Nệm êm, tôi sẽ ngả lưng.
Để mai dậy sớm, tưng bừng bình minh.
Mối tình câm cũng chẳng nên hình thù.
Ông Sao ngó thấy gật gù.
Đơn phương, mà cứ yêu mù quáng chi?
Những ngày sáng học chiều thi,
Mùa thu năm ngoái xin ghi điểm mười.
Ngọt ngào khoảnh khắc em cười,
Trăng già, mình trẻ, cuộc đời thắm tươi.
Ba năm, quá tuổi đôi mươi.
Tiếc tôi tới trễ, mừng người đẹp duyên.
Thôi mơ tưởng chuyện thần tiên.
Chị Hằng, chú Cuội chung trăng riêng đời.
Lên đèn xẻ bánh kịp thời,
Em đâu đón khách không mời là tôi.
Tự mình thương lấy mình thôi.
Tội tình gì phải đua đòi bon chen.
Lạ xa rồi lại thân quen,
Con tim ai trót trui rèn dửng dưng.
Nệm êm, tôi sẽ ngả lưng.
Để mai dậy sớm, tưng bừng bình minh.
Chợ Quán - 17/09/2026
Chỉnh sửa cuối:

