- Hạ rồi, mùa này mà được ngắm lá phong đỏ thì thật tuyệt biết bao. - Cô gái bâng khua nói cùng chàng trai cạnh mình.
- Thế thì cứ ngắm thôi, có ai cấm đâu. Để anh mở cho em ngắm đã thì thôi. - Chàng trai mỉm cười dịu dàng mở một giao diện xem hình trên điện thoại mình rồi đưa tới trước mặt cô.
- Không phải, em muốn tận mắt nhìn thấy kia. - Cô gái nhẹ nhàng đáp lại, không mang chút phụng phịu làm nũng nào, chỉ đơn thuần là một câu trả lời mà thôi.
- À, cái đó cũng có gì khó đâu. Muốn thì đi thôi. - Chàng trai vẫn một kiểu cưng chiều như thế.
Em chỉ là buột miệng nói một câu thế thôi mà anh lại dẫn em đi xem lá phong đỏ thật. Ở đất nước chúng ta vốn không có rừng phong lá đỏ trải dài nguyên một con phố hay một con đường như nước ngoài, nước nào ấy nhỉ! Em không nhớ, thậm chí em còn chẳng biết chính xác ở nước nào có lá phong đỏ nữa ấy. Nhưng ở một vùng cao nguyên nơi chúng ta ở, may mắn trồng được ít loại cây phong tình ấy, anh đã đưa em tới đó ngay ngày hôm sau. Ngày ấy thật đẹp, tiết trời đủ gió đủ nắng để cảm nhận hết được sự thơ mộng của mùa Hạ. Mùa Hạ năm ấy là mùa Hạ đầu tiên và cũng là duy nhất của chúng ta, vì dù sau này chúng ta có đi thêm bao nhiêu lần nữa thì cũng vẫn không giống lần ấy, ít nhất về mốc thời gian đã khác mất rồi. Em biết anh không vui khi em nói biết đâu sau này đi lần nữa người bên cạnh em không còn phải là anh thì sao, hoặc là sẽ chẳng có ai khác đi cùng em nữa. Nhưng mà cuộc đời mà anh, đôi khi còn sâu đậm vẫn rời xa nhau đấy thôi. Em không oán trách gì, chỉ là em thực tế hơn vài cô gái mới lớn mà thôi, em biết chấp nhận hơn, hay là nói em biết phòng bị cho mình hơn, phòng đến những lúc chỉ còn mình mình.
Chúng ta lên chuyến xe sớm nhất đến nơi đó sớm nhất có thể, để thưởng thức trọn vẹn một ngày mùa Hạ tuyệt vời. Ngày ấy em còn tâm hồn mơ mộng lắm, có thể anh thấy em trẻ con, hoặc thấy em nhàm chán, nhưng em đến tận cùng vẫn chỉ là một người con gái, nói mới lớn thì đã qua rồi nhưng đã lớn thì chưa tới, hơn nữa ai quyết định lớn rồi thì không được mộng mơ đâu anh nhỉ. Em tự cảm thấy mình như được bé lại với rừng phong thu nhỏ ấy, em đã là em thật sự, tự do nhìn ngắm phong cảnh mình thích, thỏa sức cảm nhận và khám phá những thứ mình thấy tò mò. Anh vẫn chậm rãi đi sau em như thế, lúc ấy anh đã nghĩ gì thế? Anh có thấy em phiền không? Mỗi lần em quay lại đều thấy anh ở đó, nhìn em và cười thật ngọt ngào. Biết bao em gái nhỏ, kể cả những cô gái xinh xắn đi xung quanh đều không ít lần ngước nhìn anh, cũng phải thôi, anh đẹp thế cơ mà, lại còn cười đúng tiêu chuẩn của các soái ca trong ngôn tình nữa chứ, anh thật biết trêu người. Một vài người đến gần ngỏ ý làm quen với anh, vài lần em đã thấy rồi, anh cũng nhìn em, ánh mắt dò hỏi, hoặc đang nhìn xem em phản ứng ra sao.
- Em có ghen không? - Rồi anh cũng đến hỏi em khi chúng ta đi đến cuối đoạn đường.
Em mỉm cười không nói, anh cũng không hỏi nữa, nhưng nhìn anh em biết anh có chút thất vọng, có lẽ anh muốn em tỏ thái độ gì đó rõ ràng để anh yên tâm. Em không nói chính vì em không chắc chắn mà cũng chẳng muốn làm quá một chuyện chẳng đáng như thế, em không muốn mình quá dựa dẫm vào một ai đó hay một mối quan hệ nào đó và chính bản thân em vốn là người giỏi che dấu, giỏi chịu đựng, luôn thách thức sức chịu đựng của bản thân. Em biết làm thế anh sẽ đau lòng, hoặc ít nhất sẽ cảm thấy mất mát và hụt hẫng. Nhưng cuộc đời em đã trải qua quá nhiều cảm giác rớt vực sâu rồi nên em không muốn đánh cược cuộc đời mình nữa, em chỉ muốn lỡ sau này anh rời đi thì em sẽ không quá đau khổ mà thôi. Có phải em quá thận trọng rồi không anh?
Em chính là con người của những bước đi, của những chặng đường và sự khám phá, em thật sự rất thích đi du lịch. Trước kia khi chưa cùng anh, em đã từng ước ao được đi du ngoạn khắp nơi một mình, chỉ là em không đủ can đảm cũng chẳng đủ kinh phí để có một chuyến đi dài như thế. Em từng nói với anh chưa nhỉ! Có lẽ đã từng, cho nên khi kết thúc chuyến đi xem lá phong lần ấy em đã nói với anh em muốn đi xem lễ hội ánh sáng, anh không có chút kinh ngạc nào, cũng như chẳng chút do dự, gật đầu đồng ý đi cùng em. Nhưng phải đợi, đợi đến khi em gom đủ một chuyến đi xa mà lâu như thế đã, nghe em nói thế anh liền bảo.
- Anh lo được, em không cần phải suy nghĩ nhiều, anh đã nói với em rồi mà, tại em cứ muốn tự mình thôi. Bây giờ đi còn được, anh thì chẳng sao, chỉ sợ em đợi lâu thôi. - Trong ánh mắt anh là đau lòng và trách móc.
- Không sao, đợi đến bây giờ còn được, thêm một hai năm thì có sao, ngay cả không còn đi được nữa cũng chẳng sao. - Em vẫn hờ hững mà trả lời như thế đấy.
- Em thật là.. - Anh cũng chẳng biết phải nói gì nữa.
Em biết anh trách em vì điều gì, em cũng không giận anh. Nhưng mà anh biết không, một người con gái dù yếu đuối tới mấy thì rồi cũng sẽ phải thay đổi thôi. Em không phải cô gái ăn trắng mặc trơn như những người anh thấy đâu, em ở trong một môi trường mà chính mình phải làm mọi thứ, nhìn thấy những mặt trái xấu xí của cuộc đời. Em biết mình phải mạnh mẽ, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người xung quanh mình, em biết mình ở đâu và phải làm gì. Cũng chỉ có anh mới nhìn thấy một người thô kệch, xấu xí như em cũng cần che chở bảo vệ, đôi lúc cũng thèm muốn cảm giác được nuông chiều như bao cô gái khác. Em thật biết ơn anh vì đều đó.
Mùa Xuân năm ấy em lại cùng anh đến thành phố rực rỡ ánh đèn khi em đã có đủ tiền cho một chuyến đi dài. Ở đó đúng là lung linh anh nhỉ, cũng thật ồn ào náo nhiệt. Trước kia em đã từng nghĩ mình mà ở một nơi náo nhiệt như thế này thì thật là vui, nhưng hôm nay em lại không thấy như thế nữa. Em thấy ở đây dù lộng lẫy trang hoàng thật, nhưng lại quá ngột ngạt, nhịp sống cũng quá vội vã và sô bồ, em thấy thật nặng nề, mệt mỏi, cảm thấy bản thân không thể theo kịp. Vẫn là ở nơi núi rừng như chúng ta bình yên hơn anh nhỉ. Anh lắc đầu nhìn em mỉm cười, lại cái dáng cười đánh cắp trái tim bao thiếu nữa ấy. Mọi cô gái đang nhìn anh liền sẽ ganh tị với em, vì gì mà em lại có một chàng trai "cực phẩm" như anh thế chứ. Em nhìn họ mà nhẹ lắc đầu, đâu ai có gì đó tốt đẹp mãi đâu phải không anh! Chưa biết chừng một ngày nào đó em cũng sẽ nhìn họ mà ngưỡng mộ không chừng, lúc đó anh và em đều là quãng thời gian đã qua, sẽ mãi tươi đẹp ở đó, không chút vướng bận cũng chẳng cần phải hối tiếc. Anh nhẹ cốc đầu em mà nói "vớ vẩn, toàn nghĩ những chuyện không đâu, lo xa quá rồi đấy". Thì em lo cũng là chuyện đương nhiên của cuộc đời thôi mà, ai nói trước được tương lai, mà tương lai thì chia ly, tương phùng hay gặp gỡ thì ai mà biết, em chỉ nói thế thôi. Biết đâu.. thôi thì cứ hưởng hết cái phúc của hiện tại đi đã, cái tương lai đó, tới đâu thì tới vậy.
Có lúc nào đó anh cảm thấy chán ngán khi yêu một người lúc nào cũng phòng hờ như em không? Em biết mình như thế là ích kỉ, nhưng cái vỏ bọc em cất công xây dựng bao năm tháng ấy, em không muốn nó sụp đổ dễ dàng như thế, hơn nữa em cũng lười phải xây lại một bức tường như thế, mệt lắm. Đã vậy, ngay từ đầu cứ để lại cho mình một đường lui còn hơn, em để mình chiếm lợi hơn một chút vậy. Anh nói em yêu mà quá lý trí có nghĩa là em chưa thật sự yêu, chưa thật sự cho mình một cơ hội cũng như cho người ta một cơ hội yêu chân chính. Thế em nói anh nghe nhé, quan niệm của em rõ ràng lắm, em tự nhận mình khá trưởng thành cho nên em thực tế hơn một chút, em cần cái gì đó chắc chắn. Có thể em sai, nhưng em nghĩ yêu sẽ phải có trách nhiệm nhiều hơn và em cũng đòi hỏi nhiều hơn, nghĩa là em cần người ta cho em cảm giác bình đẳng hơn. Có lẽ chính vì thế nên em mới khó quen một người nào đó, anh chắc có lẽ là ngoại lệ, dù sao thì hiện tại anh chính là người cho em cảm giác an toàn. Lúc nào đó anh thật sự chán ngán một người như em thì anh đừng do dự, em cũng chẳng phải người yếu đuối, nếu anh không dám hoặc khó xử khi phải rời đi thì cứ để em đừng ngại. Em chỉ muốn nói với anh, nếu thật sự có ngày như thế và anh thật sự xử sự như em nói thì anh thật chẳng đáng mặt một thằng đàn ông, chính em sẽ là người khinh bỉ và thấy thật đáng khi cắt đứt mối quan hệ đó đấy.
Anh đã từng có giấc mơ về tuyết trắng chưa? Em dù lớn rồi nhưng lại cứ thích bé lại như thế đấy, có lẽ vì những mộng mơ của em chưa được thực hiện nên cứ ấp ủ mãi trong lòng cho đến giờ. Em thật sự muốn một lần ngắm tuyết rơi, em cảm thấy nó thật thơ mộng biết bao, chắc đẹp lắm anh nhỉ! Ngặt nỗi nước ta lại chẳng có vùng phủ tuyết trắng như một số nước khác. Nơi nhiệt độ thấp nhất cũng chưa đủ để có tuyết trắng. Lần đầu tiên em nghe nói nơi đó có tuyết, trong lòng em đã rất thổn thức, mỗi lần gần tới mùa đông em lại ao ước được đến nơi đó một lần. Năm nay khi tuyết rơi chúng ta sẽ đến đó anh nhé, em sẽ cố gắng.
Nơi đó thật sự có tuyết, tuyết không dày đặc và trắng xóa như bông, những bông tuyết chỉ là những hạt mưa lớn và trong lạnh, rơi chạm đất sẽ tan ra một phần tạo thành nước, đi mà không cẩn thận rất dễ bị trơn trượt. Khả năng chịu lạnh của em không tốt lắm, lúc đứng giữa những cây đào trơ trịu lá phủ một lớp tuyết ấy em đã liên tục rùng mình, chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà mà vùi mình vào đống chăn ấm nệm êm cho rồi. Nhìn xung quanh em không khỏi trầm trồ, thán phục cũng có mà cảm thương cũng có, thán phục những con người hy sinh vì nghệ thuật mà bất chấp mọi gian khổ kia, xong lại cảm thấy thương những con người sống nơi đây, đặc biệt là những em nhỏ. Có lẽ họ đã quen, cả những đứa bé kia cũng vậy, nhưng có nhiều đứa bé em nghĩ rằng chúng chưa biết cũng chưa hiểu cái lạnh là gì thôi. Chúng ăn mặc ít đến ngỡ ngàng, làn da chúng cũng đã đỏ ửng lên vì bỏng lạnh rồi thế mà chúng vẫn cứ vô tư đùa nghịch ngoài trời tuyết, hoặc có thể tồi tệ hơn là chúng chẳng có đủ đồ ấm mà mặc. Những đưa bé thật đơn thuần quá mà, em cười ngây ngô nhìn chúng nó mà cũng muốn mình bé lại như chúng. Chỉ là bây giờ thì không như thế, cũng chẳng dám suy nghĩ như thế nữa.
Em thật ác anh nhỉ, em đã từng muốn nhìn thấy một nơi trắng xóa những bông tuyết. Lúc đến đây em có chút thất vọng vì tuyết không phải trắng muốt như em tưởng tượng. Bây giờ em mới thấy mình thật vô lương tâm quá. Chỉ mới là những hạt sương đọng như thế thôi đã khiến người dân ở đây khốn đốn rồi, nếu thật sự có tuyết rơi không phải họ càng cực khổ hơn sao. Thiếu thốn đã đành, giờ còn rét đậm rét hại, mất mùa, chăn nuôi cũng không được, họ biết sống sao đây. Em ủ rũ trong nhà nghỉ suy tư, anh trầm ngâm nhìn em hồi lâu mới lên tiếng.
- Ai trong đời chẳng từng mong muốn một lần thấy tuyết, ít nhất những người trẻ tuổi không ở vùng tuyết phủ đều nghĩ thế. Em cũng chỉ là một người trong số họ thôi, có gì gọi là vô lương tâm. Tò mò một chút cũng là điều bình thường. - Anh giúp em làm ấm đôi tay đã đỏ lự, nhìn em dịu dàng an ủi.
- Ừm. - Em buồn xo đáp lại cho có lệ.
Em biết anh đang cố dỗ em như một đứa trẻ, như vậy cũng tốt. Dù sao em cũng nghĩ xong rồi, nếu còn quay lại đây em nhất định sẽ không đi tay không như vầy nữa. Em không thể mang nhiều thì cũng phải đem đến cái gì đó hữu dụng, như ít đồ ấm cho trẻ con chẳng hạn. Nghĩ đến đây tinh thần em thoải mái hơn nhiều, em vui vẻ cười cùng anh. Anh lo lắng cho sức khỏe của em nên khuyên em nên về sớm, nhưng anh vẫn nghe em quyết và nhẫn nại chờ đợi. Anh tốt với em qua vậy.
Anh tốt với em quá vậy, anh luôn nhìn thấy em ở một khía cạnh khác, nhìn thấy tâm trạng em không tốt, nhìn thấy tinh thần em xuống dốc.. dù rằng em chưa bao giờ nói với anh bất cứ điều gì. Anh nói vì anh để tâm đến em nhiều hơn, cho nên anh mới được gọi là người yêu em. Ừ nhỉ, có thế mà em cũng không nghĩ ra. Nhưng mà anh đừng tốt với em quá, như thế anh mới không chịu thiệt. Một người như em chỉ nên vừa đủ thôi anh à, nhiều quá sẽ tự chuốc khổ vào thân đấy. Anh lại cười nhẹ nhàng vỗ lưng em, suy nghĩ giây lát rồi nói, khổ anh chịu em lo làm gì nhiều cho mệt.
Em sợ em không đủ tốt để ở bên một người như anh, một người bước ra từ
truyện cổ tích lãng mạn. Ngoài kia có bao nhiêu người ao ước có được một đoạn tình cảm đẹp như em, em lại hời hợt với nó quá. Rồi một lúc nào đó màu hồng cũng nhạt phai thôi, nó chuyển dần sang màu trắng nhạt nhẽo đến gai người. Thật sự đến ngày đó anh có buồn không, anh có níu kéo không? Chỉ cần anh nói có, em nhất định khập khiễng đi đến cùng với anh.
Dù nắng hạ, dù mưa xuân hay đông lạnh, chỉ cần anh thấu hiểu, anh ở cạnh em như lúc này, mọi thứ đều sẽ tốt. Em và anh không biết còn tường lai gần, tương lai xa gì không, chỉ biết hiện tại chúng ta vẫn đang nắm tay nhau rời khỏi nơi có tuyết kia, về lại nơi khí hậu ôn hòa dễ chịu của mình. Vẫn cứ đều bước tiến tới như thế..
Có là mơ cũng phải mơ một giấc mơ thật đẹp, thật hoành tráng như này. Mơ chính là đẹp như thế đấy.