Như Ý cảm thấy bản thân mình có thể thắng giải sao chổi của năm được rồi. Cô chỉ vì một phút tò mò. Khi đang lướt mạng, nhìn thấy tên mình trong bộ truyện "Vương phi báo thù" nên mới đọc. Sau đó thì lên giường đi ngủ, mà lúc tỉnh lại đã xuyên sách rồi. Hơn nữa, bộ truyện cũng chẳng có gì nổi bật nẻn đọc xong cô đã quăng nó ra khỏi đầu một nửa rồi. Nhưng đen nhất là cô lại trở thành em họ não tàn độc ác luôn thích tìm đường chết của nữ chính- Nguyễn Như Ý
Còn nữ chính Nguyễn Như Họa - kiếp trước do sống ở nông thôn nên sau khi trở về luôn bị lừa gạt, bắt nạt đủ kiểu. Cuối cùng rơi vào kết cục con mất, chồng phản bội, chết thảm trơ mắt nhìn kẻ thù đi lên đỉnh cao cuộc đời.
Khi được
trọng sinh, cô quyết định báo thù tất nhiên là có sự giúp đỡ hết mình của nam chính- tứ vương gia lạnh lùng kiêu ngạo trong nóng ngoài lạnh. Hai người trải qua một loạt ân oán tình thù dây dưa không dứt. Cuối cùng, tay trong tay phiêu bạt giang hồ à nhầm chu du thiên hạ. Nam chính vì nàng mà từ bỏ giang sơn vạn dặm. Quả thực, đây chính là mô típ quen thuộc của thể loại ngôn tình cổ đại vương gia bá đạo tổng tài.
Còn cô với thân phận boss nhỏ, luôn bị lợi dụng gây khó khăn cho nữ chính thì kiếp nào cũng có kết cục thảm. Vì vậy, Như Ý sau khi làm đủ mọi cách mà không thể trở về còn bị đưa đi gặp đại sư để trừ tà. Cô quyết định đặt mục tiêu cho mình phải sống đến khi kết thúc truyện. Có như vậy, may ra cô mới có thể trở về hoặc ít nhất an ổn chết già ở đây. Cô đề ra cho mình khẩu hiệu "Tránh xa nhân vật chính, tránh xa thị phi."
Vì sao lại không ôm đùi nhân vật chính? Đừng đùa, nam chính là của nữ chính, hơn nữa nam chính trong truyện này là kiểu lạnh lùng độc ác. Trừ nữ chính và mẹ hắn - cố hoàng hậu, trong truyện không có một giống cái nào được hắn đối xử tốt. Nữ chính kiếp trước đã bị Như Ý cũ hại mấy lần, chỉ mong cô ta bỏ qua chuyện cũ. Còn về ôm đùi, vẫn cứ quên đi thôi!
Cứ như vậy, cô đã ở thế giới này 5 năm, từ một cô bé 8 tuổi đã trở thành thiếu nữ 13. Năm năm này, cô cố gắng thích nghi với cuộc sống cổ đại. Học viết chữ, học thêu thùa, học đàn hát. Cái nào cô học cũng dở ẹc. Quả nhiên, cô không có số làm nữ chính!
Và câu chuyện bắt đầu.
"Tiểu thư, tiểu thư có chuyện rồi." Một cô nhóc buộc tóc búi hai bên mặc áo màu xanh nhạt vội vàng chạy vào phòng.
Một thiếu nữ tầm 13 tuổi, mặc váy hồng nhạt tay cầm khung thêu, từng đường kim mũi chỉ đều được đâm một câch cẩn thận. Dáng vẻ cô vô cùng nghiêm túc, thành thục. Nhưng nhìn gần đôi uyên ương cô thêu mũi kim vẫn hơi lộn xộn. Nghe tiếng của người hầu, cô bỏ khung thêu xuống, cầm ấm trà rót đầy vào cốc.
"Tiểu.. thư, đ.. ến r.. ồi." Cô nhóc vừa thở vừa chỉ ra ngoài.
"Được rồi, uống nước đi đã rồi từ từ nói." Cô đặt cốc vào tay cô hầu, cô hầu uống một ngụm lớn hết sạch cốc trà. Đông tác hai người trôi chảy như đã làm nhiều lần vậy. Uống xong, cô hầu bẩm: "Tiểu thư, vị kia đến rồi, lão phu nhân gọi chúng ta đến nhà lớn."
"Được, chúng ta chuẩn bị một chút rồi đến. Mẹ ta đã biết chưa." Như Ý không cảm thấy ngạc nhiên gì cả từ tháng trước đã nghe thấy chuyện này. Hơn nữa dựa theo mốc thời gian thì nữ chính nên xuất hiện rồi.
"Phu nhân biết rồi ạ." Nói xong, cô hầu nhìn xung quanh rồi ghé tai thì thầm với Như Ý: "Em nghe nói, vị đó vô cùng xinh đẹp so với đại tiểu thư còn đẹp hơn một chút."
Như Ý âm thầm trợn trắng mắt. Người ta là nữ chính ngôn tình đi con đường báo thù, cái gì cũng có thể kém nhưng mặt với não thì không thể kém được. Chỉ có tiểu thư nhà em là nhân vật hi sinh nên nhan sắc với trí óc bình thường thôi.
"Em đó lời này chỉ nói ở đây, ra ngoài giữ miệng vào." Cô nhắc nhở cô người hầu Tiểu Lục. Cô nhóc này nhanh nhẹn, nhưng hơi lắm miệng. Nếu chẳng may người khác nghe thấy những lời không nên thì phiền.
"Em biết mà tiểu thư." Cô nhóc cười hì hì Cô biết tiểu thư nhà mình là tốt nhất. Cô ra ngoài làm việc đều hết sức cẩn thận. Cô sợ mình phạm lỗi, nếu nhẹ thì chỉ bị phạt. Nếu lỗi nặng, bị đuổi khỏi đây coi như là xong.
Có lẽ do thiết lập nhân vật, Như Ý chưa bao giờ thấy Tiểu Lục mặc đồ màu khác. Hồi mới tới, cô còn ngây thơ hỏi cô bé chỉ có một bộ màu xanh thôi à. Kết quả cô bé đã cho cô xem bọc quần áo toàn màu xanh của cô nàng. Như Ý chỉ biết cảm thán đãi ngộ của nhân vật phụ cũng quá kém rồi.