Chương 100: Lãnh địa đầu tiên
Chương 100: Lãnh địa đầu tiên.
Đúng tròn một năm kể từ ngày Lục Dạ cùng những người đầu tiên đặt chân lên vùng Vận Rủi Chi Địa.
Sương mù sáng sớm bốc lên từ lòng chảo thung lũng, để lộ ra khung cảnh Tịnh Thổ từ trên điểm cao nhất của vách đá phía Bắc. Nơi từng chỉ có đất xám cằn cỗi, xương thú mục và những lùm gai dại, giờ đây hiện ra một quần thể kiến trúc có trật tự rõ ràng.
Ruộng tam giác mạch phân ô vuông vức chạy dọc theo con suối nhỏ. Xưởng rèn của Ock nhả những luồng khói xám tản vào không khí. Lò gốm, kho lương, trạm y tế, chợ trao đổi, và nghĩa trang phía đồi Nam-nơi bia đá ghi tên những người nằm xuống-đều nối với nhau bằng những con đường rải sỏi nén chặt. Cánh cổng gỗ bọc đai sắt đứng vững giữa hai bờ tháp gác cao vút.
Tiếng bước chân sỏi sỏi vang lên từ phía sau. Lục Dạ không quay đầu lại.
Cố Thanh Nghi đứng dừng lại bên cạnh hắn. Áo khoác da sói của cô bám đầy bụi đường, chiếc bao đeo dụng cụ cơ khí bên hông trầy xước vài vết mới. Cô đi khảo sát các phế tích phía Bắc suốt ba tháng qua, gầy đi trông thấy nhưng ánh mắt sắc và đanh lại.
Cô nhìn xuống toàn bộ khu định cư bên dưới. Không có vẻ thốt lên kinh ngạc, cũng không dùng những từ ngữ mỹ miều. Cô lặng im quan sát từng luồng khói, từng tốp người đang di chuyển giữa các dãy nhà.
- Nó lớn hơn tôi tưởng. - Cố Thanh Nghi cất giọng, tiếng gió lùa qua kẽ tóc cô.
- Ta cũng vậy. - Lục Dạ đáp ngắn gọn. Hắn rút từ trong túi ra một mảnh than chì và cuốn sổ da đã sần góc, đánh dấu thêm một điểm đo trên bản đồ.
Cố Thanh Nghi dựa lưng vào gờ đá, tay mân mê chiếc bánh răng đồng nhỏ trong túi áo:
- Tuyến đường hầm phía Bắc mở ra được một khoảng ngắn. Có thể khai thác quặng đồng nhẹ, nhưng cấu trúc địa chất cũ rất kém. Muốn đào sâu phải có thêm dầm gỗ chắc và ít nhất mười thợ đá giỏi.
- Thợ đá thì Tịnh Thổ vừa có thêm từ đợt người tị nạn đợt trước. - Lục Dạ xếp lại cuốn sổ. - Nhưng dầm gỗ phải đợi đội lâm nghiệp đốn ở ngọn đồi phía Tây. Không vội được.
Cố Thanh Nghi gật đầu. Cô quay sang nhìn hắn, ánh mắt dừng lại ở những đường nét góc cạnh, phong sương trên khuôn mặt Lục Dạ. Một năm trước, cả hai chỉ là những kẻ trốn chạy cố tìm một góc đất để không bị xé xác hay chết đói. Bây giờ, mỗi câu nói của hắn đều quyết định nhịp làm việc của gần màn người bên dưới.
- Đồ Nam bảo tuần trước anh phải đuổi hơn ba trăm người sang thung lũng Tây? - Cô hỏi.
- Không đuổi. - Lục Dạ sửa lại. - Cho họ công cụ, lương thực hai tuần và hướng dẫn khai phá bên đó. Nhận hết vào đây thì mùa đông này tất cả cùng chết.
- Anh bắt đầu giống một kẻ trị sự rồi đấy.
- Ta chỉ làm toán thôi. - Lục Dạ quay bước xuống dốc. - Kho lương có con số. Sức gánh của đất có hạn độ. Không làm toán thì tốn máu.
Cố Thanh Nghi nhìn theo lưng hắn rồi bước đi song song. Cả hai không nói thêm câu nào, chậm rãi đi xuống con đường dốc dẫn vào trung tâm Tịnh Thổ.
Khi họ vừa chạm chân xuống bãi đất bằng trước cổng chính, tiếng tù đà vang lên một hồi dài từ tháp gác. Không phải điệu chuông báo động dồn dập của cướp hay thú dữ, mà là ba tiếng tà tà kéo dài-tín hiệu báo đoàn khách ngoài lãnh địa đến giao thiệp.
Đồ Nam chạy vội từ phía trạm tuần tra ra, mặt gã đầm đìa mồ hôi dù trời đang lạnh:
- Ngài Lục! Có đoàn người từ phía Liên minh Thương xóm Đông Cốt tới. Họ không đi xe chở hàng, chỉ có tám kỵ sĩ giáp da và một người dẫn đầu mang biểu trưng quý tộc.
Lục Dạ dừng bước. Bát Căn và Ock cũng đã có mặt, tay siết chặt vũ khí.
- Mở cổng. - Lục Dạ ra lệnh. - Cho người dẫn đầu và hai kỵ sĩ vào. Số còn lại đứng chờ ngoài hàng rào cọc.
Cánh cổng gỗ nặng nề sập mở. Tám con ngựa lông xám tiến vào bãi sỏi. Người dẫn đầu là một người đàn ông trung niên bận áo khoác dạ thêu chỉ bạc, vai khoác choàng lông cáo, mắt xám tro quét nhanh qua từng ngôi nhà gỗ, lò rèn và những người dân đang đứng xem xung quanh.
Y ghìm sọt ngựa dừng lại cách Lục Dạ mười bước, rút ra từ trong ngực áo một ống đồng mạ niken có dấu phong ấn bằng sáp đỏ.
- Ai là người đứng đầu nơi này? - Người đàn ông cất giọng cao, chuẩn tông giọng của giới quan chức vùng đồng bằng.
Lục Dạ bước lên một bước:
- Tôi.
Người đàn ông nhìn Lục Dạ từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở bộ phục trang da thú giản dị không có bất kỳ huy hiệu hay gia hiệu nào. Y khẽ nhếch môi, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lịch thiệp khách quan của một sứ giả ngoại giao.
- Tôi là Valen, đại diện cho Hội đồng Thương chính và Liên minh Lãnh chủ Vùng Đông. - Y mở ống đồng, rút ra một tờ da dê cuộn tròn. - Tin tức về việc các người đẩy lùi quân tự do và tự thiết lập trật tự tại vùng đất hoang này đã lan tới các đô thị phía Nam. Hội đồng đã họp và đưa ra quyết định chính thức đối với khu vực này.
Lục Dạ không giơ tay nhận tờ thư da dê. Hắn khoanh tay trước ngực, giọng lạnh nhạt:
- Nói thẳng nội dung.
Valen khựng lại một chút vì sự thiếu nghi thức của đối phương, nhưng vẫn dằn giọng đọc rõ từng từ:
- Hội đồng chấp thuận công nhận Tịnh Thổ là một "Lãnh địa tự quản đặc biệt" dưới sự bảo hộ danh nghĩa của Liên minh. Các người có quyền tự quản lý dân cư, tự thu nội thuế và tổ chức lực lượng tự vệ.
Ock bên cạnh hắng giọng một tiếng lớn, định lên tiếng nhưng Lục Dạ giơ tay ra hiệu yên lặng.
- Điều kiện là gì? - Lục Dạ hỏi.
Valen gật đầu, tỏ vẻ hài lòng vì sự đi thẳng vào vấn đề:
- Thứ nhất, ký Hiệp định Thương mại Độc quyền: Toàn bộ khoáng sản, dược liệu và công cụ do Tịnh Thổ sản xuất chỉ được bán cho các thương đoàn do Hội đồng ủy quyền. Thứ hai, nộp khoản "Phí bảo an biên giới" hằng năm bằng mười lăm phần trăm tổng sản lượng lương thực hoặc kim loại. Thứ ba, cho phép đặt một trạm quan thuế của Liên minh ngay tại cổng Nam này.
Không gian xung quanh yên lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua kẽ lá.
Đồ Nam biến sắc. Bát Căn siết chặt cán gậy gỗ đến mức các khớp tay kêu rắc.
Valen mỉm cười, cuộn tờ da dê lại rồi chìa về phía Lục Dạ:
- Đây là sự công nhận hợp pháp đầu tiên mà các người nhận được từ thế giới văn minh. Có nó, Tịnh Thổ không còn là một sào huyệt của bọn vô doãn bị truy quét, mà là một thực thể chính trị trên bản đồ.
Lục Dạ nhìn tờ giấy da dê trong tay Valen. Hắn không đỡ lấy.
Gió thung lũng thổi qua bãi đất trống, làm cuộn giấy da dê trong tay Valen run nhẹ. Tám kỵ sĩ đi cùng gã siết chặt dây nát, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía những chiến sĩ Đội Tuần Tra đang đứng vây quanh.
Lục Dạ bước thêm một bước về phía trước. Ánh mắt hắn chằm chằm nhìn vào con dấu sáp đỏ trên tay sứ giả, không hề có một chút dao động hay vội vã.
- Mười lăm phần trăm sản lượng. Trạm quan thuế ngay cổng Nam. Độc quyền bán hàng. - Lục Dạ nhắc lại từng điều khoản bằng giọng thản nhiên, như thể đang nhẩm tính một phép đo cơ khí. - Ý của Hội đồng các người là: Chúng tôi bỏ máu ra đánh đuổi cướp bóc, tự khai phá đất chết, tự đập từng hòn đá xây tường, rồi bây giờ các người mang một tờ giấy đến để thu hoạch phần sẵn?
Mặt Valen hơi biến sắc. Gã hạ thấp cuộn da dê, giọng đanh lại giữ vẻ hợm hỉnh:
- Ngài Lục, ngài nên nhìn cục diện xa hơn. Nếu không có sự công nhận của Liên minh, Tịnh Thổ chỉ là một cái gai trong mắt các đại lãnh chủ. Họ có thể gạt bỏ mâu thuẫn để xua quân san bằng nơi này bất cứ lúc nào. Tờ giấy này không phải là sự áp đặt, mà là cái giá để mua lấy sự bình yên và vị thế hợp pháp.
- Sự bình yên mua bằng quyền tự quyết thì không bao giờ bền. - Cố Thanh Nghi từ phía sau bước lên. Cô đứng sóng đôi bên Lục Dạ, tay vỗ nhẹ vào bao dụng cụ cơ khí bên hông, giọng lạnh băng. - Trạm quan thuế của các người đặt ở đây, hôm nay thu mười lăm phần trăm, ngày mai sẽ là ba mươi phần trăm. Đến lúc đó Tịnh Thổ khác gì một khu mỏ nô lệ bị kiểm soát từ xa?
Valen nhìn Cố Thanh Nghi, rồi lại dời ánh mắt về phía Lục Dạ, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất:
- Đây là cơ hội duy nhất để các người bước vào trật tự của thế giới. Hoặc là một lãnh địa hợp pháp, hoặc là những kẻ phiến loạn đợi ngày bị tiêu diệt. Lựa chọn nằm ở ngài, ngài Lục.
Xung quanh vang lên những tiếng thì thầm xôn xao. Ock nghiến răng trần trọc, Bát Căn nuốt bọt nhìn Lục Dạ. Đồ Nam thì căng thẳng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm.
Tất cả đều hiểu rõ sức nặng của quyết định này.
Nếu ký, Tịnh Thổ sẽ gạt bỏ được nguy cơ bị các thế lực lớn liên minh tiêu diệt trong ngắn hạn, thương nhân sẽ kéo đến đông hơn, hàng hóa lưu thông dễ dàng hơn. Nhưng đổi lại, họ tự tay đeo một chiếc xích sắt vào cổ mình.
Nếu không ký, họ giữ được sự tự do tuyệt đối, nhưng sẽ phải một mình chống lại toàn bộ trật tự cũ của thế giới bên ngoài-nơi vốn chưa bao giờ chấp nhận một vùng đất do những kẻ bị ruồng bỏ tự tay dựng nên.
Lục Dạ quay lưng lại. Hắn không nhìn Valen, mà nhìn về phía khu định cư.
Bên dưới tháp gác, những thợ rèn Dwarf vẫn đang quật búa xuống đe rèn. Những người phụ nữ đang cẩn thận phân loại từng bao ngô sấy trong kho. Mấy đứa trẻ tị nạn vừa đến tuần trước đang líu ríu ôm những bó củi khô về lều. Nghĩa trang phía Nam rợp bóng cây, nơi những tấm bia đá khắc tên những người đã ngã xuống vẫn lặng lẽ đứng đó dưới ánh nắng trưa.
- Một năm trước.. - Lục Dạ chậm rãi cất lời, giọng hắn không lớn nhưng đủ để tất cả mọi người có mặt đều nghe rõ. - Chúng ta tới đây chỉ vì một mục đích duy nhất: Không chết.
Hắn quay lại, đối diện với Valen, đôi mắt xám sâu thẫm như vực đá:
- Hôm nay, người khác đã bắt đầu đến hỏi chúng ta muốn sống như thế nào.
Valen nhíu mày:
- Vậy câu trả lời của ngài là gì?
Lục Dạ đưa tay ra, nhưng không phải để nhận tờ da dê, mà là đẩy nhẹ bàn tay đang chìa ra của Valen trở lại.
- Mang văn bản này về. - Lục Dạ gãy gọn đáp. - Tịnh Thổ sẵn sàng giao thương với bất kỳ thương đoàn nào theo giá thị trường công bằng. Nhưng chúng tôi không nộp phí bảo an cho một kẻ chưa từng bỏ một giọt mồ hôi nào ở đây, và càng không cho phép bất kỳ lực lượng bên ngoài nào đặt trạm kiểm soát trên đất của chúng tôi.
Valen run tay, cuộn da dê bị siết chặt đến nhăn nhúm:
- Ngài đang từ chối sự bảo hộ của Liên minh? Ngài có biết hậu quả là gì không?
- Hậu quả là chúng tôi sẽ tự bảo vệ lấy mình, giống như cách chúng tôi đã làm suốt một năm qua. - Lục Dạ khoanh tay, giọng đanh thép. - Tịnh Thổ không cần ai ban cho sự hợp pháp. Sự tồn tại của chúng tôi trên mảnh đất này chính là sự hợp pháp lớn nhất.
Valen nhìn chằm chằm Lục Dạ suốt mấy giây, cố tìm kiếm một chút sợ hãi hay chần chừ trên khuôn mặt người đàn ông áo xám, nhưng gã chỉ thấy một sự dứt khoát lạnh gắt. Gã hít một hơi sâu, gật đầu đầy đe dọa:
- Ngài sẽ phải hối hận vì sự ngông cuồng này, Lục Dạ.
- Đi đường cẩn thận. - Lục Dạ đáp ngắn gọn, rồi quay sang Đồ Nam. - Tiễn khách out cổng.
Valen giật mạnh dây nát, giận dữ quay đầu ngựa. Tám kỵ sĩ lập tức phi ngựa ra khỏi cổng Nam, bụi đường cuốn lên mù mạt rồi tản dần vào không khí.
Cánh cổng gỗ dày nặng một lần nữa sập lại. Tiếng then cài sắt giật lên rầm một tiếng đầm chắc.
Bãi đất trống chìm vào sự yên lặng. Nhưng lần này, không còn sự hoang mang hay sợ hãi. Ock nở một nụ cười rộng đến tận mang tai, vung mạnh chiếc búa rèn lên không trung. Bát Căn thở hất ra một hơi dài, ngẩng cao đầu. Đội Tuần Tra đứng trên tháp gác siết chặt ngọn giáo trong tay.
Cố Thanh Nghi bước lại gần Lục Dạ, nhìn ra hướng đoàn kỵ sĩ vừa biến mất:
- Anh vừa tự tay đóng lại cánh cửa dễ dàng nhất đấy.
- Cánh cửa đó dẫn vào chuồng cọp. - Lục Dạ thản nhiên đáp. Hắn nhìn quanh khu định cư, nơi những con người bị thế giới từ bỏ đang tự tay làm việc để nuôi sống chính mình. - Muốn sống đàng hoàng, trước tiên phải học cách tự quyết định số phận của mình.
Cố Thanh Nghi khẽ mỉm cười-một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt góc cạnh của cô. Cô chìa tay ra trước mặt hắn:
- Vậy thì chuẩn bị đi. Lần tới họ quay lại, sẽ không chỉ mang theo giấy và mực đâu.
Lục Dạ nắm lấy tay cô, một lực siết chắc chắn và tin tưởng.
- Ta đợi họ.
Dưới chân vách đá, khói từ các lò rèn lại tiếp tục bốc lên cuồn cuộn. Tịnh Thổ không còn là một nơi trú ẩn tạm bợ của những kẻ trốn chạy.
Nó đã trở thành Lãnh Địa Đầu Tiên.
Đúng tròn một năm kể từ ngày Lục Dạ cùng những người đầu tiên đặt chân lên vùng Vận Rủi Chi Địa.
Sương mù sáng sớm bốc lên từ lòng chảo thung lũng, để lộ ra khung cảnh Tịnh Thổ từ trên điểm cao nhất của vách đá phía Bắc. Nơi từng chỉ có đất xám cằn cỗi, xương thú mục và những lùm gai dại, giờ đây hiện ra một quần thể kiến trúc có trật tự rõ ràng.
Ruộng tam giác mạch phân ô vuông vức chạy dọc theo con suối nhỏ. Xưởng rèn của Ock nhả những luồng khói xám tản vào không khí. Lò gốm, kho lương, trạm y tế, chợ trao đổi, và nghĩa trang phía đồi Nam-nơi bia đá ghi tên những người nằm xuống-đều nối với nhau bằng những con đường rải sỏi nén chặt. Cánh cổng gỗ bọc đai sắt đứng vững giữa hai bờ tháp gác cao vút.
Tiếng bước chân sỏi sỏi vang lên từ phía sau. Lục Dạ không quay đầu lại.
Cố Thanh Nghi đứng dừng lại bên cạnh hắn. Áo khoác da sói của cô bám đầy bụi đường, chiếc bao đeo dụng cụ cơ khí bên hông trầy xước vài vết mới. Cô đi khảo sát các phế tích phía Bắc suốt ba tháng qua, gầy đi trông thấy nhưng ánh mắt sắc và đanh lại.
Cô nhìn xuống toàn bộ khu định cư bên dưới. Không có vẻ thốt lên kinh ngạc, cũng không dùng những từ ngữ mỹ miều. Cô lặng im quan sát từng luồng khói, từng tốp người đang di chuyển giữa các dãy nhà.
- Nó lớn hơn tôi tưởng. - Cố Thanh Nghi cất giọng, tiếng gió lùa qua kẽ tóc cô.
- Ta cũng vậy. - Lục Dạ đáp ngắn gọn. Hắn rút từ trong túi ra một mảnh than chì và cuốn sổ da đã sần góc, đánh dấu thêm một điểm đo trên bản đồ.
Cố Thanh Nghi dựa lưng vào gờ đá, tay mân mê chiếc bánh răng đồng nhỏ trong túi áo:
- Tuyến đường hầm phía Bắc mở ra được một khoảng ngắn. Có thể khai thác quặng đồng nhẹ, nhưng cấu trúc địa chất cũ rất kém. Muốn đào sâu phải có thêm dầm gỗ chắc và ít nhất mười thợ đá giỏi.
- Thợ đá thì Tịnh Thổ vừa có thêm từ đợt người tị nạn đợt trước. - Lục Dạ xếp lại cuốn sổ. - Nhưng dầm gỗ phải đợi đội lâm nghiệp đốn ở ngọn đồi phía Tây. Không vội được.
Cố Thanh Nghi gật đầu. Cô quay sang nhìn hắn, ánh mắt dừng lại ở những đường nét góc cạnh, phong sương trên khuôn mặt Lục Dạ. Một năm trước, cả hai chỉ là những kẻ trốn chạy cố tìm một góc đất để không bị xé xác hay chết đói. Bây giờ, mỗi câu nói của hắn đều quyết định nhịp làm việc của gần màn người bên dưới.
- Đồ Nam bảo tuần trước anh phải đuổi hơn ba trăm người sang thung lũng Tây? - Cô hỏi.
- Không đuổi. - Lục Dạ sửa lại. - Cho họ công cụ, lương thực hai tuần và hướng dẫn khai phá bên đó. Nhận hết vào đây thì mùa đông này tất cả cùng chết.
- Anh bắt đầu giống một kẻ trị sự rồi đấy.
- Ta chỉ làm toán thôi. - Lục Dạ quay bước xuống dốc. - Kho lương có con số. Sức gánh của đất có hạn độ. Không làm toán thì tốn máu.
Cố Thanh Nghi nhìn theo lưng hắn rồi bước đi song song. Cả hai không nói thêm câu nào, chậm rãi đi xuống con đường dốc dẫn vào trung tâm Tịnh Thổ.
Khi họ vừa chạm chân xuống bãi đất bằng trước cổng chính, tiếng tù đà vang lên một hồi dài từ tháp gác. Không phải điệu chuông báo động dồn dập của cướp hay thú dữ, mà là ba tiếng tà tà kéo dài-tín hiệu báo đoàn khách ngoài lãnh địa đến giao thiệp.
Đồ Nam chạy vội từ phía trạm tuần tra ra, mặt gã đầm đìa mồ hôi dù trời đang lạnh:
- Ngài Lục! Có đoàn người từ phía Liên minh Thương xóm Đông Cốt tới. Họ không đi xe chở hàng, chỉ có tám kỵ sĩ giáp da và một người dẫn đầu mang biểu trưng quý tộc.
Lục Dạ dừng bước. Bát Căn và Ock cũng đã có mặt, tay siết chặt vũ khí.
- Mở cổng. - Lục Dạ ra lệnh. - Cho người dẫn đầu và hai kỵ sĩ vào. Số còn lại đứng chờ ngoài hàng rào cọc.
Cánh cổng gỗ nặng nề sập mở. Tám con ngựa lông xám tiến vào bãi sỏi. Người dẫn đầu là một người đàn ông trung niên bận áo khoác dạ thêu chỉ bạc, vai khoác choàng lông cáo, mắt xám tro quét nhanh qua từng ngôi nhà gỗ, lò rèn và những người dân đang đứng xem xung quanh.
Y ghìm sọt ngựa dừng lại cách Lục Dạ mười bước, rút ra từ trong ngực áo một ống đồng mạ niken có dấu phong ấn bằng sáp đỏ.
- Ai là người đứng đầu nơi này? - Người đàn ông cất giọng cao, chuẩn tông giọng của giới quan chức vùng đồng bằng.
Lục Dạ bước lên một bước:
- Tôi.
Người đàn ông nhìn Lục Dạ từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở bộ phục trang da thú giản dị không có bất kỳ huy hiệu hay gia hiệu nào. Y khẽ nhếch môi, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lịch thiệp khách quan của một sứ giả ngoại giao.
- Tôi là Valen, đại diện cho Hội đồng Thương chính và Liên minh Lãnh chủ Vùng Đông. - Y mở ống đồng, rút ra một tờ da dê cuộn tròn. - Tin tức về việc các người đẩy lùi quân tự do và tự thiết lập trật tự tại vùng đất hoang này đã lan tới các đô thị phía Nam. Hội đồng đã họp và đưa ra quyết định chính thức đối với khu vực này.
Lục Dạ không giơ tay nhận tờ thư da dê. Hắn khoanh tay trước ngực, giọng lạnh nhạt:
- Nói thẳng nội dung.
Valen khựng lại một chút vì sự thiếu nghi thức của đối phương, nhưng vẫn dằn giọng đọc rõ từng từ:
- Hội đồng chấp thuận công nhận Tịnh Thổ là một "Lãnh địa tự quản đặc biệt" dưới sự bảo hộ danh nghĩa của Liên minh. Các người có quyền tự quản lý dân cư, tự thu nội thuế và tổ chức lực lượng tự vệ.
Ock bên cạnh hắng giọng một tiếng lớn, định lên tiếng nhưng Lục Dạ giơ tay ra hiệu yên lặng.
- Điều kiện là gì? - Lục Dạ hỏi.
Valen gật đầu, tỏ vẻ hài lòng vì sự đi thẳng vào vấn đề:
- Thứ nhất, ký Hiệp định Thương mại Độc quyền: Toàn bộ khoáng sản, dược liệu và công cụ do Tịnh Thổ sản xuất chỉ được bán cho các thương đoàn do Hội đồng ủy quyền. Thứ hai, nộp khoản "Phí bảo an biên giới" hằng năm bằng mười lăm phần trăm tổng sản lượng lương thực hoặc kim loại. Thứ ba, cho phép đặt một trạm quan thuế của Liên minh ngay tại cổng Nam này.
Không gian xung quanh yên lặng đến mức nghe rõ tiếng gió rít qua kẽ lá.
Đồ Nam biến sắc. Bát Căn siết chặt cán gậy gỗ đến mức các khớp tay kêu rắc.
Valen mỉm cười, cuộn tờ da dê lại rồi chìa về phía Lục Dạ:
- Đây là sự công nhận hợp pháp đầu tiên mà các người nhận được từ thế giới văn minh. Có nó, Tịnh Thổ không còn là một sào huyệt của bọn vô doãn bị truy quét, mà là một thực thể chính trị trên bản đồ.
Lục Dạ nhìn tờ giấy da dê trong tay Valen. Hắn không đỡ lấy.
Gió thung lũng thổi qua bãi đất trống, làm cuộn giấy da dê trong tay Valen run nhẹ. Tám kỵ sĩ đi cùng gã siết chặt dây nát, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn về phía những chiến sĩ Đội Tuần Tra đang đứng vây quanh.
Lục Dạ bước thêm một bước về phía trước. Ánh mắt hắn chằm chằm nhìn vào con dấu sáp đỏ trên tay sứ giả, không hề có một chút dao động hay vội vã.
- Mười lăm phần trăm sản lượng. Trạm quan thuế ngay cổng Nam. Độc quyền bán hàng. - Lục Dạ nhắc lại từng điều khoản bằng giọng thản nhiên, như thể đang nhẩm tính một phép đo cơ khí. - Ý của Hội đồng các người là: Chúng tôi bỏ máu ra đánh đuổi cướp bóc, tự khai phá đất chết, tự đập từng hòn đá xây tường, rồi bây giờ các người mang một tờ giấy đến để thu hoạch phần sẵn?
Mặt Valen hơi biến sắc. Gã hạ thấp cuộn da dê, giọng đanh lại giữ vẻ hợm hỉnh:
- Ngài Lục, ngài nên nhìn cục diện xa hơn. Nếu không có sự công nhận của Liên minh, Tịnh Thổ chỉ là một cái gai trong mắt các đại lãnh chủ. Họ có thể gạt bỏ mâu thuẫn để xua quân san bằng nơi này bất cứ lúc nào. Tờ giấy này không phải là sự áp đặt, mà là cái giá để mua lấy sự bình yên và vị thế hợp pháp.
- Sự bình yên mua bằng quyền tự quyết thì không bao giờ bền. - Cố Thanh Nghi từ phía sau bước lên. Cô đứng sóng đôi bên Lục Dạ, tay vỗ nhẹ vào bao dụng cụ cơ khí bên hông, giọng lạnh băng. - Trạm quan thuế của các người đặt ở đây, hôm nay thu mười lăm phần trăm, ngày mai sẽ là ba mươi phần trăm. Đến lúc đó Tịnh Thổ khác gì một khu mỏ nô lệ bị kiểm soát từ xa?
Valen nhìn Cố Thanh Nghi, rồi lại dời ánh mắt về phía Lục Dạ, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất:
- Đây là cơ hội duy nhất để các người bước vào trật tự của thế giới. Hoặc là một lãnh địa hợp pháp, hoặc là những kẻ phiến loạn đợi ngày bị tiêu diệt. Lựa chọn nằm ở ngài, ngài Lục.
Xung quanh vang lên những tiếng thì thầm xôn xao. Ock nghiến răng trần trọc, Bát Căn nuốt bọt nhìn Lục Dạ. Đồ Nam thì căng thẳng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng xuống cằm.
Tất cả đều hiểu rõ sức nặng của quyết định này.
Nếu ký, Tịnh Thổ sẽ gạt bỏ được nguy cơ bị các thế lực lớn liên minh tiêu diệt trong ngắn hạn, thương nhân sẽ kéo đến đông hơn, hàng hóa lưu thông dễ dàng hơn. Nhưng đổi lại, họ tự tay đeo một chiếc xích sắt vào cổ mình.
Nếu không ký, họ giữ được sự tự do tuyệt đối, nhưng sẽ phải một mình chống lại toàn bộ trật tự cũ của thế giới bên ngoài-nơi vốn chưa bao giờ chấp nhận một vùng đất do những kẻ bị ruồng bỏ tự tay dựng nên.
Lục Dạ quay lưng lại. Hắn không nhìn Valen, mà nhìn về phía khu định cư.
Bên dưới tháp gác, những thợ rèn Dwarf vẫn đang quật búa xuống đe rèn. Những người phụ nữ đang cẩn thận phân loại từng bao ngô sấy trong kho. Mấy đứa trẻ tị nạn vừa đến tuần trước đang líu ríu ôm những bó củi khô về lều. Nghĩa trang phía Nam rợp bóng cây, nơi những tấm bia đá khắc tên những người đã ngã xuống vẫn lặng lẽ đứng đó dưới ánh nắng trưa.
- Một năm trước.. - Lục Dạ chậm rãi cất lời, giọng hắn không lớn nhưng đủ để tất cả mọi người có mặt đều nghe rõ. - Chúng ta tới đây chỉ vì một mục đích duy nhất: Không chết.
Hắn quay lại, đối diện với Valen, đôi mắt xám sâu thẫm như vực đá:
- Hôm nay, người khác đã bắt đầu đến hỏi chúng ta muốn sống như thế nào.
Valen nhíu mày:
- Vậy câu trả lời của ngài là gì?
Lục Dạ đưa tay ra, nhưng không phải để nhận tờ da dê, mà là đẩy nhẹ bàn tay đang chìa ra của Valen trở lại.
- Mang văn bản này về. - Lục Dạ gãy gọn đáp. - Tịnh Thổ sẵn sàng giao thương với bất kỳ thương đoàn nào theo giá thị trường công bằng. Nhưng chúng tôi không nộp phí bảo an cho một kẻ chưa từng bỏ một giọt mồ hôi nào ở đây, và càng không cho phép bất kỳ lực lượng bên ngoài nào đặt trạm kiểm soát trên đất của chúng tôi.
Valen run tay, cuộn da dê bị siết chặt đến nhăn nhúm:
- Ngài đang từ chối sự bảo hộ của Liên minh? Ngài có biết hậu quả là gì không?
- Hậu quả là chúng tôi sẽ tự bảo vệ lấy mình, giống như cách chúng tôi đã làm suốt một năm qua. - Lục Dạ khoanh tay, giọng đanh thép. - Tịnh Thổ không cần ai ban cho sự hợp pháp. Sự tồn tại của chúng tôi trên mảnh đất này chính là sự hợp pháp lớn nhất.
Valen nhìn chằm chằm Lục Dạ suốt mấy giây, cố tìm kiếm một chút sợ hãi hay chần chừ trên khuôn mặt người đàn ông áo xám, nhưng gã chỉ thấy một sự dứt khoát lạnh gắt. Gã hít một hơi sâu, gật đầu đầy đe dọa:
- Ngài sẽ phải hối hận vì sự ngông cuồng này, Lục Dạ.
- Đi đường cẩn thận. - Lục Dạ đáp ngắn gọn, rồi quay sang Đồ Nam. - Tiễn khách out cổng.
Valen giật mạnh dây nát, giận dữ quay đầu ngựa. Tám kỵ sĩ lập tức phi ngựa ra khỏi cổng Nam, bụi đường cuốn lên mù mạt rồi tản dần vào không khí.
Cánh cổng gỗ dày nặng một lần nữa sập lại. Tiếng then cài sắt giật lên rầm một tiếng đầm chắc.
Bãi đất trống chìm vào sự yên lặng. Nhưng lần này, không còn sự hoang mang hay sợ hãi. Ock nở một nụ cười rộng đến tận mang tai, vung mạnh chiếc búa rèn lên không trung. Bát Căn thở hất ra một hơi dài, ngẩng cao đầu. Đội Tuần Tra đứng trên tháp gác siết chặt ngọn giáo trong tay.
Cố Thanh Nghi bước lại gần Lục Dạ, nhìn ra hướng đoàn kỵ sĩ vừa biến mất:
- Anh vừa tự tay đóng lại cánh cửa dễ dàng nhất đấy.
- Cánh cửa đó dẫn vào chuồng cọp. - Lục Dạ thản nhiên đáp. Hắn nhìn quanh khu định cư, nơi những con người bị thế giới từ bỏ đang tự tay làm việc để nuôi sống chính mình. - Muốn sống đàng hoàng, trước tiên phải học cách tự quyết định số phận của mình.
Cố Thanh Nghi khẽ mỉm cười-một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt góc cạnh của cô. Cô chìa tay ra trước mặt hắn:
- Vậy thì chuẩn bị đi. Lần tới họ quay lại, sẽ không chỉ mang theo giấy và mực đâu.
Lục Dạ nắm lấy tay cô, một lực siết chắc chắn và tin tưởng.
- Ta đợi họ.
Dưới chân vách đá, khói từ các lò rèn lại tiếp tục bốc lên cuồn cuộn. Tịnh Thổ không còn là một nơi trú ẩn tạm bợ của những kẻ trốn chạy.
Nó đã trở thành Lãnh Địa Đầu Tiên.