Chương 60 - những kẻ bị ruồng bỏ.
Mặt trời đứng bóng. Thứ ánh sáng loang lổ xuyên qua tầng mây xám xịt của Vận Rủi Chi Địa, không đủ ấm áp nhưng đủ để làm khô những vũng nước đọng sau trận mưa cuối tuần qua.
Không còn tiếng rên rỉ vì đói khát. Không còn những ánh mắt dè chừng thủ thế mỗi khi có người bước qua lều của người khác.
Bên góc khu đất trũng, mấy luống lúa mạch đã bật lên những chồi xanh mướt. Từng hạt giống gom nhặt từ những lữ đoàn hoang tàn trước đây giờ đã cắm rễ vào lớp đất đen được cải tạo kỹ lưỡng. Gần đó, lò rèn của khu trú lúc nào cũng phả ra tiếng búa đập đanh thép. Đám tro tàn bay lên lẫn vào khói trắng, hòa vào mùi mồ hôi và mùi sắt nung khét lẹt.
Một người Dwarf với bộ râu quai nón dày cộm, vai vác một thanh xẻng vừa được gia cố bằng mối hàn kép, bước ngang qua hàng rào gỗ. Hắn gật đầu với một thợ săn Beastfolk đang ngồi bên hiên nhà, tay mài lại mũi lao bằng đá sắc lẹm. Không ai nói với ai câu nào. Không có những cái ôm thắm thiết hay lời chào xã giao thừa thãi. Chỉ là cái gật đầu xác nhận sự tồn tại của nhau trong cùng một không gian chật chội nhưng an toàn.
Lục Dạ đứng trên bức tường chắn bằng đá xếp chồng và gỗ khô. Hắn nhìn xuống khoảng sân nhỏ bên dưới. Trẻ con đang rượt đuổi nhau quanh những gốc cây trụi lá. Tiếng cười đùa của chúng nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian bao la của vùng đất chết, nhưng lại là âm thanh duy nhất kéo nơi này ra khỏi vẻ tĩnh mịch chết chóc thường ngày.
Cố Thanh Nghi bước lên đoạn tường chắn, đặt một xấp bản ghi chép vật liệu xuống mép đá. Nàng phủi bụi bám trên tay, liếc nhìn xuống dưới.
- Kho lương chỉ đủ dùng cho ba mươi ngày nữa nếu tính cả số người mới vào hôm qua, - giọng nàng phẳng lặng, không chút cảm xúc thừa thãi. - Lượng nước ở giếng phụ phía tây đang giảm. Mùa khô tới sẽ sớm hơn mọi năm.
- Đã bảo thợ mỏ đào thêm ngách phụ bên sườn đồi, - Lục Dạ không quay đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào khoảng trống bên ngoài cánh cổng lớn. - Nhóm người Dwarf hôm qua có chịu xuống mỏ không?
- Chịu. Nhưng họ muốn tự quy định thời gian làm việc theo cách của họ, không theo chu kỳ mặt trời như người thường.
Lục Dạ nhếch môi, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt.
- Miễn là không bỏ việc và làm ra đúng sản lượng cam kết, họ muốn làm lúc nào cũng được.
- Anh đang dễ dãi với họ quá mức đấy.
- Không phải dễ dãi. Là quy tắc thích nghi. Ở cái đất này, kẻ nào bắt người khác sống theo lề thói cũ là kẻ tự sát trước tiên.
Cố Thanh Nghi không phản bác. Nàng tựa lưng vào bức tường chắn, nhìn theo hướng nhìn của Lục Dạ. Phía xa, ngoài tầm với của những cây giáo gác cổng, đường chân trời vẫn một màu xám xịt, xơ xác và vô tận. Nơi đó từng nuốt chửng hàng chục đoàn người, từng chôn vùi hàng trăm xác chết vô danh mà không để lại một tiếng thở dài.
Nhưng ở đây, ngay dưới chân họ lúc này, mọi thứ đã khác.
Họ không còn chỉ chật vật tìm cách qua ngày. Họ đã có tường để chắn gió, có giếng để uống nước, có lò rèn để sửa chữa công cụ, và có cả những ngôi mộ được chôn cất tử tế ở sườn đồi phía nam.
Một cộng đồng. Nhỏ bé, rách rưới, đầy rẫy những mảnh vá từ những mảnh đời bị thế giới bên ngoài vứt bỏ. Nhưng nó đang thở. Nó đang tự vận hành bằng chính sức lao động và những luật lệ do chính họ đặt ra từ máu và mồ hôi.
- Lục Dạ.
- Nói.
- Nếu một ngày bên ngoài biết nơi này tồn tại thì sao?
Câu hỏi cất lên nhẹ bẫng, lơ lửng giữa làn gió lạnh thổi thốc qua khe núi.
Lục Dạ không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm lên vết sẹo dài trên cổ tay trái - dấu tích từ trận chiến mở cửa vùng đất này vài tháng trước. Vết thương đã lành thành một đường da cứng ngắc, nhưng cảm giác đau nhức âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời thì chưa bao giờ biến mất.
Hắn biết rõ câu trả lời. Không cần phải nói ra thành lời, cả hai đều hiểu.
Một nơi có nước, có lương thực, có công cụ và có sự trật tự giữa vùng đất hoang tàn này sớm muộn gì cũng sẽ lọt vào mắt xanh của những kẻ mạnh hơn. Những thế lực lớn ngoài kia không bao giờ dung thứ cho những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng. Hoặc là thu phục, hoặc là san bằng.
- Thì lúc đó, - Lục Dạ cất giọng trầm đục, không dao động, - chúng ta sẽ tính tiếp bằng những thứ đang có trong tay.
Buổi chiều trôi qua trong tiếng búa đập đều đặn và tiếng bước chân hối hả của những người thợ. Không một ai trong khu định cư nhận ra sự thay đổi nhỏ nhoi ở đường chân trời phía bắc, nơi ranh giới giữa sương mù và vách núi đá chập chùng gặp nhau.
Cách cánh cổng gỗ cừu chừng một dặm, trên một mỏm đá cao nhìn thẳng xuống thung lũng, một tốp người đang đứng lặng lẽ.
Họ không phải là những kẻ tị nạn rách rưới, cũng chẳng phải đám thợ săn vặt vãnh chuyên lén lút cướp bóc lương thực. Cả thảy năm tên, đều mặc áo giáp thép thuộc da tinh chế, trên ngực khắc huy hiệu hình một bánh xe răng cưa bị gãy đôi - dấu ấn đặc trưng của Liên đoàn Khai mỏ phương Bắc, một thế lực tàn bạo chuyên quét sạch mọi nhóm người độc lập để chiếm đoạt tài nguyên.
Tên đi đầu buông ống nhòm da thú xuống, nheo mắt nhìn qua lớp thấu kính mờ đục. Hắn ta nhổ một bãi nước bọt xuống khe đá, khóe môi giật giật nụ cười khinh bỉ.
- Thấy gì thế, đội trưởng? - Tên đứng sau thủ rỉ hỏi, tay vô thức đặt lên đốc kiếm bên hông.
Tên đội trưởng không đáp ngay. Hắn đưa tay chỉ thẳng về phía làn khói bếp đang bốc lên la đà từ những mái lán thấp lè tè phía dưới, nơi tấm biển khắc hai chữ Tịnh Thổ đang lấp ló sau hàng rào gỗ cừu.
- Nhìn kỹ đi. Mấy tuần trước, chỗ đó chỉ là một bãi đất trống rác rưởi đầy xương thú và người chết. Giờ thì sao? Có tường, có ruộng bậc thang, có cả khói lò rèn.
Mấy tên lính đánh thuê rướn cổ nhìn theo. Đứa nào đứa nấy lộ rõ vẻ tham lam trong ánh mắt. Ở Vận Rủi Chi Địa này, một nơi có thể trồng trọt và tự sản xuất công cụ chẳng khác nào một mỏ vàng lộ thiên giữa chốn bãi tha ma.
- Bọn chúng đông không? Có vũ khí mạnh không? - Tên lính tò mò hỏi tiếp.
- Toàn lũ rác rưởi bị ruồng bỏ từ các mỏ quặng cũ dạt về đây, cộng thêm vài tên quái thai dị tộc. Cung tên tự chế, giáo mọc nhọn, vài thanh sắt phế liệu. Không đáng kể. - Tên đội trưởng cười gằn, thu ống nhòm lại, giắt gọn vào thắt lưng da. - Nhưng chúng dám dựng tường, dám lập ra một cái gọi là luật lệ riêng ngay trên lãnh địa mà Liên đoàn ta coi là bãi sau. Đúng là gan cùng mình.
- Có cần báo về cứ điểm chính để điều quân xuống san bằng luôn không, đại úy?
- San bằng thì phí. Đất đã được cải tạo, giếng nước đã đào sẵn, lại có cả lò rèn và kho lương thực đang tích trữ. Việc gì phải đập phá? - Tên đội trưởng quay lưng lại, ra hiệu cho đồng đội lùi xuống dốc khuất gió. - Về báo cáo lại với chủ quản rằng chúng ta đã tìm thấy mục tiêu. Chờ lệnh điều động từ tổng bộ, ba ngày sau sẽ quét sạch cái ổ chuột này. Đứa nào chống đối thì chém đầu treo lên cổng, số còn lại bắt làm nô lệ mỏ quặng.
- Rõ!
Năm bóng người nhanh chóng biến mất sau sườn núi, để lại khoảng không gian phía trên thung lũng chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề.
Bên trong Tịnh Thổ, Lục Dạ vẫn đứng trên đoạn tường chắn nhìn xuống khoảng sân nhỏ. Hắn không hề hay biết ánh mắt của thế giới bên ngoài đã chạm đến từng mái nhà, từng luống rau mà họổ công vun đắp suốt thời gian qua.
Cố Thanh Nghi bước lại gần, đưa cho hắn một mẩu bánh mì khô kèm một vắt muối nhỏ. Nàng nhìn theo ánh mắt trầm ngâm của hắn, cất giọng đều đều:
- Nghĩ gì thế?
- Không gì cả, - Lục Dạ cầm lấy mẩu bánh, cắn một miếng nhỏ khô khốc nhưng chắc dạ. - Chỉ là cảm giác yên bình này ngắn hơn ta tưởng.
- Chẳng bao giờ có cái gọi là yên bình thực sự ở cái vùng đất này cả. Anh biết rõ điều đó hơn ai hết.
Lục Dạ gật đầu, không phản bác. Hắn nuốt nghẹn phần bánh cứng trong cổ họng, đưa tay siết chặt lại quai dao rựa bên hông.
Bầu trời phía tây đã chuyển sang một màu đỏ đục như máu đông, hắt những vệt sáng cuối ngày xuống ba chữ Tịnh Thổ khắc sâu trên cột gỗ chính. Cộng đồng nhỏ bé ấy vẫn đang thở, vẫn đang lầm lũi sống qua từng ngày bằng mồ hôi và máu. Nhưng ngay bên ngoài cánh cổng gỗ cừu kia, bánh xe của thế lực bên ngoài đã bắt đầu chuyển động.
Lục Dạ quay người bước xuống khỏi bức tường chắn, cất giọng ngắn gọn ra lệnh cho Trần Thăng đang đứng trực bên dưới:
- Tối nay tăng gấp đôi tuần tra ở cổng phía Bắc.
- Có chuyện gì à, thủ lĩnh? - Trần Thăng giật mình hỏi, tay vô thức vơ lấy ngọn giáo.
Lục Dạ không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng về phía trước, bước đi những bước vững chãi trên nền đất nện chắc nịch của khu định cư.
Ngày mai, mọi thứ sẽ khác.
Không còn tiếng rên rỉ vì đói khát. Không còn những ánh mắt dè chừng thủ thế mỗi khi có người bước qua lều của người khác.
Bên góc khu đất trũng, mấy luống lúa mạch đã bật lên những chồi xanh mướt. Từng hạt giống gom nhặt từ những lữ đoàn hoang tàn trước đây giờ đã cắm rễ vào lớp đất đen được cải tạo kỹ lưỡng. Gần đó, lò rèn của khu trú lúc nào cũng phả ra tiếng búa đập đanh thép. Đám tro tàn bay lên lẫn vào khói trắng, hòa vào mùi mồ hôi và mùi sắt nung khét lẹt.
Một người Dwarf với bộ râu quai nón dày cộm, vai vác một thanh xẻng vừa được gia cố bằng mối hàn kép, bước ngang qua hàng rào gỗ. Hắn gật đầu với một thợ săn Beastfolk đang ngồi bên hiên nhà, tay mài lại mũi lao bằng đá sắc lẹm. Không ai nói với ai câu nào. Không có những cái ôm thắm thiết hay lời chào xã giao thừa thãi. Chỉ là cái gật đầu xác nhận sự tồn tại của nhau trong cùng một không gian chật chội nhưng an toàn.
Lục Dạ đứng trên bức tường chắn bằng đá xếp chồng và gỗ khô. Hắn nhìn xuống khoảng sân nhỏ bên dưới. Trẻ con đang rượt đuổi nhau quanh những gốc cây trụi lá. Tiếng cười đùa của chúng nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian bao la của vùng đất chết, nhưng lại là âm thanh duy nhất kéo nơi này ra khỏi vẻ tĩnh mịch chết chóc thường ngày.
Cố Thanh Nghi bước lên đoạn tường chắn, đặt một xấp bản ghi chép vật liệu xuống mép đá. Nàng phủi bụi bám trên tay, liếc nhìn xuống dưới.
- Kho lương chỉ đủ dùng cho ba mươi ngày nữa nếu tính cả số người mới vào hôm qua, - giọng nàng phẳng lặng, không chút cảm xúc thừa thãi. - Lượng nước ở giếng phụ phía tây đang giảm. Mùa khô tới sẽ sớm hơn mọi năm.
- Đã bảo thợ mỏ đào thêm ngách phụ bên sườn đồi, - Lục Dạ không quay đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào khoảng trống bên ngoài cánh cổng lớn. - Nhóm người Dwarf hôm qua có chịu xuống mỏ không?
- Chịu. Nhưng họ muốn tự quy định thời gian làm việc theo cách của họ, không theo chu kỳ mặt trời như người thường.
Lục Dạ nhếch môi, một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt.
- Miễn là không bỏ việc và làm ra đúng sản lượng cam kết, họ muốn làm lúc nào cũng được.
- Anh đang dễ dãi với họ quá mức đấy.
- Không phải dễ dãi. Là quy tắc thích nghi. Ở cái đất này, kẻ nào bắt người khác sống theo lề thói cũ là kẻ tự sát trước tiên.
Cố Thanh Nghi không phản bác. Nàng tựa lưng vào bức tường chắn, nhìn theo hướng nhìn của Lục Dạ. Phía xa, ngoài tầm với của những cây giáo gác cổng, đường chân trời vẫn một màu xám xịt, xơ xác và vô tận. Nơi đó từng nuốt chửng hàng chục đoàn người, từng chôn vùi hàng trăm xác chết vô danh mà không để lại một tiếng thở dài.
Nhưng ở đây, ngay dưới chân họ lúc này, mọi thứ đã khác.
Họ không còn chỉ chật vật tìm cách qua ngày. Họ đã có tường để chắn gió, có giếng để uống nước, có lò rèn để sửa chữa công cụ, và có cả những ngôi mộ được chôn cất tử tế ở sườn đồi phía nam.
Một cộng đồng. Nhỏ bé, rách rưới, đầy rẫy những mảnh vá từ những mảnh đời bị thế giới bên ngoài vứt bỏ. Nhưng nó đang thở. Nó đang tự vận hành bằng chính sức lao động và những luật lệ do chính họ đặt ra từ máu và mồ hôi.
- Lục Dạ.
- Nói.
- Nếu một ngày bên ngoài biết nơi này tồn tại thì sao?
Câu hỏi cất lên nhẹ bẫng, lơ lửng giữa làn gió lạnh thổi thốc qua khe núi.
Lục Dạ không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm lên vết sẹo dài trên cổ tay trái - dấu tích từ trận chiến mở cửa vùng đất này vài tháng trước. Vết thương đã lành thành một đường da cứng ngắc, nhưng cảm giác đau nhức âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời thì chưa bao giờ biến mất.
Hắn biết rõ câu trả lời. Không cần phải nói ra thành lời, cả hai đều hiểu.
Một nơi có nước, có lương thực, có công cụ và có sự trật tự giữa vùng đất hoang tàn này sớm muộn gì cũng sẽ lọt vào mắt xanh của những kẻ mạnh hơn. Những thế lực lớn ngoài kia không bao giờ dung thứ cho những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng. Hoặc là thu phục, hoặc là san bằng.
- Thì lúc đó, - Lục Dạ cất giọng trầm đục, không dao động, - chúng ta sẽ tính tiếp bằng những thứ đang có trong tay.
Buổi chiều trôi qua trong tiếng búa đập đều đặn và tiếng bước chân hối hả của những người thợ. Không một ai trong khu định cư nhận ra sự thay đổi nhỏ nhoi ở đường chân trời phía bắc, nơi ranh giới giữa sương mù và vách núi đá chập chùng gặp nhau.
Cách cánh cổng gỗ cừu chừng một dặm, trên một mỏm đá cao nhìn thẳng xuống thung lũng, một tốp người đang đứng lặng lẽ.
Họ không phải là những kẻ tị nạn rách rưới, cũng chẳng phải đám thợ săn vặt vãnh chuyên lén lút cướp bóc lương thực. Cả thảy năm tên, đều mặc áo giáp thép thuộc da tinh chế, trên ngực khắc huy hiệu hình một bánh xe răng cưa bị gãy đôi - dấu ấn đặc trưng của Liên đoàn Khai mỏ phương Bắc, một thế lực tàn bạo chuyên quét sạch mọi nhóm người độc lập để chiếm đoạt tài nguyên.
Tên đi đầu buông ống nhòm da thú xuống, nheo mắt nhìn qua lớp thấu kính mờ đục. Hắn ta nhổ một bãi nước bọt xuống khe đá, khóe môi giật giật nụ cười khinh bỉ.
- Thấy gì thế, đội trưởng? - Tên đứng sau thủ rỉ hỏi, tay vô thức đặt lên đốc kiếm bên hông.
Tên đội trưởng không đáp ngay. Hắn đưa tay chỉ thẳng về phía làn khói bếp đang bốc lên la đà từ những mái lán thấp lè tè phía dưới, nơi tấm biển khắc hai chữ Tịnh Thổ đang lấp ló sau hàng rào gỗ cừu.
- Nhìn kỹ đi. Mấy tuần trước, chỗ đó chỉ là một bãi đất trống rác rưởi đầy xương thú và người chết. Giờ thì sao? Có tường, có ruộng bậc thang, có cả khói lò rèn.
Mấy tên lính đánh thuê rướn cổ nhìn theo. Đứa nào đứa nấy lộ rõ vẻ tham lam trong ánh mắt. Ở Vận Rủi Chi Địa này, một nơi có thể trồng trọt và tự sản xuất công cụ chẳng khác nào một mỏ vàng lộ thiên giữa chốn bãi tha ma.
- Bọn chúng đông không? Có vũ khí mạnh không? - Tên lính tò mò hỏi tiếp.
- Toàn lũ rác rưởi bị ruồng bỏ từ các mỏ quặng cũ dạt về đây, cộng thêm vài tên quái thai dị tộc. Cung tên tự chế, giáo mọc nhọn, vài thanh sắt phế liệu. Không đáng kể. - Tên đội trưởng cười gằn, thu ống nhòm lại, giắt gọn vào thắt lưng da. - Nhưng chúng dám dựng tường, dám lập ra một cái gọi là luật lệ riêng ngay trên lãnh địa mà Liên đoàn ta coi là bãi sau. Đúng là gan cùng mình.
- Có cần báo về cứ điểm chính để điều quân xuống san bằng luôn không, đại úy?
- San bằng thì phí. Đất đã được cải tạo, giếng nước đã đào sẵn, lại có cả lò rèn và kho lương thực đang tích trữ. Việc gì phải đập phá? - Tên đội trưởng quay lưng lại, ra hiệu cho đồng đội lùi xuống dốc khuất gió. - Về báo cáo lại với chủ quản rằng chúng ta đã tìm thấy mục tiêu. Chờ lệnh điều động từ tổng bộ, ba ngày sau sẽ quét sạch cái ổ chuột này. Đứa nào chống đối thì chém đầu treo lên cổng, số còn lại bắt làm nô lệ mỏ quặng.
- Rõ!
Năm bóng người nhanh chóng biến mất sau sườn núi, để lại khoảng không gian phía trên thung lũng chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề.
Bên trong Tịnh Thổ, Lục Dạ vẫn đứng trên đoạn tường chắn nhìn xuống khoảng sân nhỏ. Hắn không hề hay biết ánh mắt của thế giới bên ngoài đã chạm đến từng mái nhà, từng luống rau mà họổ công vun đắp suốt thời gian qua.
Cố Thanh Nghi bước lại gần, đưa cho hắn một mẩu bánh mì khô kèm một vắt muối nhỏ. Nàng nhìn theo ánh mắt trầm ngâm của hắn, cất giọng đều đều:
- Nghĩ gì thế?
- Không gì cả, - Lục Dạ cầm lấy mẩu bánh, cắn một miếng nhỏ khô khốc nhưng chắc dạ. - Chỉ là cảm giác yên bình này ngắn hơn ta tưởng.
- Chẳng bao giờ có cái gọi là yên bình thực sự ở cái vùng đất này cả. Anh biết rõ điều đó hơn ai hết.
Lục Dạ gật đầu, không phản bác. Hắn nuốt nghẹn phần bánh cứng trong cổ họng, đưa tay siết chặt lại quai dao rựa bên hông.
Bầu trời phía tây đã chuyển sang một màu đỏ đục như máu đông, hắt những vệt sáng cuối ngày xuống ba chữ Tịnh Thổ khắc sâu trên cột gỗ chính. Cộng đồng nhỏ bé ấy vẫn đang thở, vẫn đang lầm lũi sống qua từng ngày bằng mồ hôi và máu. Nhưng ngay bên ngoài cánh cổng gỗ cừu kia, bánh xe của thế lực bên ngoài đã bắt đầu chuyển động.
Lục Dạ quay người bước xuống khỏi bức tường chắn, cất giọng ngắn gọn ra lệnh cho Trần Thăng đang đứng trực bên dưới:
- Tối nay tăng gấp đôi tuần tra ở cổng phía Bắc.
- Có chuyện gì à, thủ lĩnh? - Trần Thăng giật mình hỏi, tay vô thức vơ lấy ngọn giáo.
Lục Dạ không trả lời. Hắn chỉ nhìn thẳng về phía trước, bước đi những bước vững chãi trên nền đất nện chắc nịch của khu định cư.
Ngày mai, mọi thứ sẽ khác.