Thị trấn ven biển vào những ngày cuối thu luôn ngập trong những cơn mưa phùn rả rích. Tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng mưa lộp bộp trên mái tôn cũ kỹ, tạo nên một bản nhạc trầm buồn và tẻ nhạt.
Nằm sâu trong con ngõ nhỏ dẫn ra bờ biển, có một căn nhà gỗ hai tầng mang tấm biển hiệu đã bạc màu theo thời gian: "Tiệm Đồ Cũ Ký Ức".
Khánh ngồi sau chiếc bàn gỗ mộc am, ngón tay thon dài chậm rãi lau chùi một chiếc đèn bão bằng đồng đã rỉ sét. Anh năm nay vừa tròn ba mươi, cái tuổi mà người ta thường ở đỉnh cao của sự nghiệp hoặc yên bề gia thất. Nhưng Khánh thì khác. Anh chọn cách biến mất khỏi thành phố hoa lệ, mang theo một cơ thể rệu rã và một trái tim đầy vết xước sau một cú ngã ngựa đau đớn trên thương trường. Ba mươi tuổi, anh trốn về đây, làm bạn với những món đồ mà người đời đã vứt bỏ.
Đối với Khánh, đồ cũ không đơn thuần là rác thải công nghiệp. Chúng có linh hồn. Bản thân chúng là những chứng nhân câm lặng cho một khoảng thời gian, một lời hứa, hoặc một đoạn tình cảm mà ai đó từng nâng niu rồi vô tình lãng quên.
"Kính coong.."
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên một chuỗi âm thanh thanh thúy, cắt đứt mạch suy nghĩ của Khánh. Gió biển ùa vào mang theo hơi nước lành lạnh.
Khánh không ngẩng đầu lên, chất giọng trầm khàn đều đều vang lên:
– Xin lỗi, tiệm hôm nay không thu mua đồ mới. Nếu muốn tìm đồ lưu niệm, mời đi thẳng ra phố chính.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng bước chân ngập ngừng bước vào bên trong. Khánh nhíu mày, ngước mắt lên.
Đứng trước cửa là một cô gái nhỏ, người ướt đẫm nước mưa. Chiếc áo khoác mỏng màu vàng chanh của cô dính chặt vào người, mái tóc ngắn ngang vai còn đang nhỏ nước tí tách xuống nền nhà gỗ. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải thô trước ngực, đôi mắt tròn xoe, trong vắt như mặt biển sau giông bão đang ngơ ngác nhìn quanh tiệm.
– Chào anh.. – Cô gái khẽ rùng mình vì lạnh, nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ một cách kỳ lạ – Cho hỏi, đây có phải là tiệm tuyển người phụ việc không ạ?
Khánh nhìn tờ giấy tuyển dụng dán ngoài cửa kính đã bị nước mưa làm nhòe mất một nửa, rồi lại nhìn cô gái gầy gò trước mặt. Anh lạnh lùng từ chối:
– Tôi đã tuyển được người rồi. Cô tìm chỗ khác đi.
Thực ra, tiệm này chẳng có khách mấy, một mình Khánh lo liệu là quá đủ. Tờ giấy đó anh dán lên từ nửa năm trước rồi quên bẵng đi. Anh không muốn có người lạ bước vào thế giới yên tĩnh của mình.
Cô gái nghe vậy thì thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô bước lại gần chiếc bàn của Khánh, đặt chiếc túi vải lên bàn, giọng nói có chút khẩn khoản:
– Tôi không cần lương cao đâu ạ. Chỉ cần anh cho tôi một chỗ ở và ăn cơm ngày ba bữa là được. Tôi biết dọn dẹp, biết phân loại đồ đạc, và.. Tôi rất thích những món đồ ở đây.
Khánh định mở lời đuổi khéo lần nữa, nhưng ánh mắt anh bỗng khựng lại khi chiếc túi vải thô của cô gái vô tình bị hở miệng. Bên trong là một chiếc máy ảnh cơ Canon QL17 cũ kỹ, ống kính đã bị rạn nứt một đường dài.
Đó là một dòng máy ảnh từ thập niên 70. Điều khiến Khánh chú ý không phải là giá trị của nó, mà là dòng chữ nhỏ được khắc thủ công bằng tay ở mặt sau của thân máy: "Gửi lại thanh xuân".
Khánh nhướng mày, với tay lấy chiếc máy ảnh lên xem xét. Đôi mắt anh nheo lại:
– Chiếc máy ảnh này từ đâu cô có?
Cô gái cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, giọng nhỏ dần:
– Tôi.. Tôi không nhớ rõ nữa. Tôi bị mất trí nhớ sau một tai nạn sáu năm trước. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, trong ba lô của tôi chỉ có chiếc máy ảnh này. Tôi đã đi khắp nơi, hỏi rất nhiều người nhưng không ai biết nó thuộc về ai. Tôi có cảm giác.. Nếu tôi ở lại một nơi lưu giữ nhiều đồ cũ như thế này, tôi sẽ tìm lại được bản thân mình.
Cô ngước nhìn anh, ánh mắt đầy khẩn cầu:
– Tôi tên là An. Anh cho tôi ở lại làm việc nhé? Tôi thật sự không có chỗ nào để đi nữa rồi.
Khánh nhìn chiếc máy ảnh trong tay, rồi lại nhìn gương mặt nhợt nhạt vì ngấm nước mưa của An. Sự bướng bỉnh và ánh mắt lạc lõng của cô bỗng chốc làm anh nhớ đến chính mình của những ngày đầu tiên đặt chân đến thị trấn này – cô độc, bế tắc và không lối thoát.
Khánh thở dài một tiếng, đặt chiếc máy ảnh xuống bàn, quay người đi về phía gian bếp nhỏ phía sau:
– Phòng kho ở tầng hai trống đấy. Lên đó dọn dẹp đi. Quần áo khô tôi để trong tủ hành lang, tự lấy mà thay kẻo cảm lạnh. Ngày mai bắt đầu làm việc từ bảy giờ sáng.
An sững sờ mất vài giây, rồi đôi mắt cô sáng bừng lên như bắt được vàng. Cô cúi gập người:
– Em cảm ơn ông chủ! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ ạ!
Khánh không đáp lại, bóng lưng anh khuất sau tấm rèm vải bố. Tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng không hiểu sao, không khí ẩm mốc bên trong tiệm đồ cũ hôm nay dường như đã vơi đi vài phần ảm đạm. Khúc quanh định mệnh của hai kẻ trốn chạy quá khứ, chính thức bắt đầu từ một đêm mưa ở thị trấn nghèo.
Nằm sâu trong con ngõ nhỏ dẫn ra bờ biển, có một căn nhà gỗ hai tầng mang tấm biển hiệu đã bạc màu theo thời gian: "Tiệm Đồ Cũ Ký Ức".
Khánh ngồi sau chiếc bàn gỗ mộc am, ngón tay thon dài chậm rãi lau chùi một chiếc đèn bão bằng đồng đã rỉ sét. Anh năm nay vừa tròn ba mươi, cái tuổi mà người ta thường ở đỉnh cao của sự nghiệp hoặc yên bề gia thất. Nhưng Khánh thì khác. Anh chọn cách biến mất khỏi thành phố hoa lệ, mang theo một cơ thể rệu rã và một trái tim đầy vết xước sau một cú ngã ngựa đau đớn trên thương trường. Ba mươi tuổi, anh trốn về đây, làm bạn với những món đồ mà người đời đã vứt bỏ.
Đối với Khánh, đồ cũ không đơn thuần là rác thải công nghiệp. Chúng có linh hồn. Bản thân chúng là những chứng nhân câm lặng cho một khoảng thời gian, một lời hứa, hoặc một đoạn tình cảm mà ai đó từng nâng niu rồi vô tình lãng quên.
"Kính coong.."
Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên một chuỗi âm thanh thanh thúy, cắt đứt mạch suy nghĩ của Khánh. Gió biển ùa vào mang theo hơi nước lành lạnh.
Khánh không ngẩng đầu lên, chất giọng trầm khàn đều đều vang lên:
– Xin lỗi, tiệm hôm nay không thu mua đồ mới. Nếu muốn tìm đồ lưu niệm, mời đi thẳng ra phố chính.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng bước chân ngập ngừng bước vào bên trong. Khánh nhíu mày, ngước mắt lên.
Đứng trước cửa là một cô gái nhỏ, người ướt đẫm nước mưa. Chiếc áo khoác mỏng màu vàng chanh của cô dính chặt vào người, mái tóc ngắn ngang vai còn đang nhỏ nước tí tách xuống nền nhà gỗ. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải thô trước ngực, đôi mắt tròn xoe, trong vắt như mặt biển sau giông bão đang ngơ ngác nhìn quanh tiệm.
– Chào anh.. – Cô gái khẽ rùng mình vì lạnh, nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ một cách kỳ lạ – Cho hỏi, đây có phải là tiệm tuyển người phụ việc không ạ?
Khánh nhìn tờ giấy tuyển dụng dán ngoài cửa kính đã bị nước mưa làm nhòe mất một nửa, rồi lại nhìn cô gái gầy gò trước mặt. Anh lạnh lùng từ chối:
– Tôi đã tuyển được người rồi. Cô tìm chỗ khác đi.
Thực ra, tiệm này chẳng có khách mấy, một mình Khánh lo liệu là quá đủ. Tờ giấy đó anh dán lên từ nửa năm trước rồi quên bẵng đi. Anh không muốn có người lạ bước vào thế giới yên tĩnh của mình.
Cô gái nghe vậy thì thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô bước lại gần chiếc bàn của Khánh, đặt chiếc túi vải lên bàn, giọng nói có chút khẩn khoản:
– Tôi không cần lương cao đâu ạ. Chỉ cần anh cho tôi một chỗ ở và ăn cơm ngày ba bữa là được. Tôi biết dọn dẹp, biết phân loại đồ đạc, và.. Tôi rất thích những món đồ ở đây.
Khánh định mở lời đuổi khéo lần nữa, nhưng ánh mắt anh bỗng khựng lại khi chiếc túi vải thô của cô gái vô tình bị hở miệng. Bên trong là một chiếc máy ảnh cơ Canon QL17 cũ kỹ, ống kính đã bị rạn nứt một đường dài.
Đó là một dòng máy ảnh từ thập niên 70. Điều khiến Khánh chú ý không phải là giá trị của nó, mà là dòng chữ nhỏ được khắc thủ công bằng tay ở mặt sau của thân máy: "Gửi lại thanh xuân".
Khánh nhướng mày, với tay lấy chiếc máy ảnh lên xem xét. Đôi mắt anh nheo lại:
– Chiếc máy ảnh này từ đâu cô có?
Cô gái cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, giọng nhỏ dần:
– Tôi.. Tôi không nhớ rõ nữa. Tôi bị mất trí nhớ sau một tai nạn sáu năm trước. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, trong ba lô của tôi chỉ có chiếc máy ảnh này. Tôi đã đi khắp nơi, hỏi rất nhiều người nhưng không ai biết nó thuộc về ai. Tôi có cảm giác.. Nếu tôi ở lại một nơi lưu giữ nhiều đồ cũ như thế này, tôi sẽ tìm lại được bản thân mình.
Cô ngước nhìn anh, ánh mắt đầy khẩn cầu:
– Tôi tên là An. Anh cho tôi ở lại làm việc nhé? Tôi thật sự không có chỗ nào để đi nữa rồi.
Khánh nhìn chiếc máy ảnh trong tay, rồi lại nhìn gương mặt nhợt nhạt vì ngấm nước mưa của An. Sự bướng bỉnh và ánh mắt lạc lõng của cô bỗng chốc làm anh nhớ đến chính mình của những ngày đầu tiên đặt chân đến thị trấn này – cô độc, bế tắc và không lối thoát.
Khánh thở dài một tiếng, đặt chiếc máy ảnh xuống bàn, quay người đi về phía gian bếp nhỏ phía sau:
– Phòng kho ở tầng hai trống đấy. Lên đó dọn dẹp đi. Quần áo khô tôi để trong tủ hành lang, tự lấy mà thay kẻo cảm lạnh. Ngày mai bắt đầu làm việc từ bảy giờ sáng.
An sững sờ mất vài giây, rồi đôi mắt cô sáng bừng lên như bắt được vàng. Cô cúi gập người:
– Em cảm ơn ông chủ! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ ạ!
Khánh không đáp lại, bóng lưng anh khuất sau tấm rèm vải bố. Tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng không hiểu sao, không khí ẩm mốc bên trong tiệm đồ cũ hôm nay dường như đã vơi đi vài phần ảm đạm. Khúc quanh định mệnh của hai kẻ trốn chạy quá khứ, chính thức bắt đầu từ một đêm mưa ở thị trấn nghèo.