0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Đọc: 151 Tìm: 0
Thị trấn ven biển vào những ngày cuối thu luôn ngập trong những cơn mưa phùn rả rích. Tiếng sóng biển vỗ vào bờ đá từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng mưa lộp bộp trên mái tôn cũ kỹ, tạo nên một bản nhạc trầm buồn và tẻ nhạt.

Nằm sâu trong con ngõ nhỏ dẫn ra bờ biển, có một căn nhà gỗ hai tầng mang tấm biển hiệu đã bạc màu theo thời gian: "Tiệm Đồ Cũ Ký Ức".

Khánh ngồi sau chiếc bàn gỗ mộc am, ngón tay thon dài chậm rãi lau chùi một chiếc đèn bão bằng đồng đã rỉ sét. Anh năm nay vừa tròn ba mươi, cái tuổi mà người ta thường ở đỉnh cao của sự nghiệp hoặc yên bề gia thất. Nhưng Khánh thì khác. Anh chọn cách biến mất khỏi thành phố hoa lệ, mang theo một cơ thể rệu rã và một trái tim đầy vết xước sau một cú ngã ngựa đau đớn trên thương trường. Ba mươi tuổi, anh trốn về đây, làm bạn với những món đồ mà người đời đã vứt bỏ.

Đối với Khánh, đồ cũ không đơn thuần là rác thải công nghiệp. Chúng có linh hồn. Bản thân chúng là những chứng nhân câm lặng cho một khoảng thời gian, một lời hứa, hoặc một đoạn tình cảm mà ai đó từng nâng niu rồi vô tình lãng quên.

"Kính coong.."

Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên một chuỗi âm thanh thanh thúy, cắt đứt mạch suy nghĩ của Khánh. Gió biển ùa vào mang theo hơi nước lành lạnh.

Khánh không ngẩng đầu lên, chất giọng trầm khàn đều đều vang lên:

– Xin lỗi, tiệm hôm nay không thu mua đồ mới. Nếu muốn tìm đồ lưu niệm, mời đi thẳng ra phố chính.

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng bước chân ngập ngừng bước vào bên trong. Khánh nhíu mày, ngước mắt lên.

Đứng trước cửa là một cô gái nhỏ, người ướt đẫm nước mưa. Chiếc áo khoác mỏng màu vàng chanh của cô dính chặt vào người, mái tóc ngắn ngang vai còn đang nhỏ nước tí tách xuống nền nhà gỗ. Cô ôm khư khư một chiếc túi vải thô trước ngực, đôi mắt tròn xoe, trong vắt như mặt biển sau giông bão đang ngơ ngác nhìn quanh tiệm.

– Chào anh.. – Cô gái khẽ rùng mình vì lạnh, nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ một cách kỳ lạ – Cho hỏi, đây có phải là tiệm tuyển người phụ việc không ạ?

Khánh nhìn tờ giấy tuyển dụng dán ngoài cửa kính đã bị nước mưa làm nhòe mất một nửa, rồi lại nhìn cô gái gầy gò trước mặt. Anh lạnh lùng từ chối:

– Tôi đã tuyển được người rồi. Cô tìm chỗ khác đi.

Thực ra, tiệm này chẳng có khách mấy, một mình Khánh lo liệu là quá đủ. Tờ giấy đó anh dán lên từ nửa năm trước rồi quên bẵng đi. Anh không muốn có người lạ bước vào thế giới yên tĩnh của mình.

Cô gái nghe vậy thì thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô bước lại gần chiếc bàn của Khánh, đặt chiếc túi vải lên bàn, giọng nói có chút khẩn khoản:

– Tôi không cần lương cao đâu ạ. Chỉ cần anh cho tôi một chỗ ở và ăn cơm ngày ba bữa là được. Tôi biết dọn dẹp, biết phân loại đồ đạc, và.. Tôi rất thích những món đồ ở đây.

Khánh định mở lời đuổi khéo lần nữa, nhưng ánh mắt anh bỗng khựng lại khi chiếc túi vải thô của cô gái vô tình bị hở miệng. Bên trong là một chiếc máy ảnh cơ Canon QL17 cũ kỹ, ống kính đã bị rạn nứt một đường dài.

Đó là một dòng máy ảnh từ thập niên 70. Điều khiến Khánh chú ý không phải là giá trị của nó, mà là dòng chữ nhỏ được khắc thủ công bằng tay ở mặt sau của thân máy: "Gửi lại thanh xuân".

Khánh nhướng mày, với tay lấy chiếc máy ảnh lên xem xét. Đôi mắt anh nheo lại:

– Chiếc máy ảnh này từ đâu cô có?

Cô gái cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, giọng nhỏ dần:

– Tôi.. Tôi không nhớ rõ nữa. Tôi bị mất trí nhớ sau một tai nạn sáu năm trước. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, trong ba lô của tôi chỉ có chiếc máy ảnh này. Tôi đã đi khắp nơi, hỏi rất nhiều người nhưng không ai biết nó thuộc về ai. Tôi có cảm giác.. Nếu tôi ở lại một nơi lưu giữ nhiều đồ cũ như thế này, tôi sẽ tìm lại được bản thân mình.

Cô ngước nhìn anh, ánh mắt đầy khẩn cầu:

– Tôi tên là An. Anh cho tôi ở lại làm việc nhé? Tôi thật sự không có chỗ nào để đi nữa rồi.

Khánh nhìn chiếc máy ảnh trong tay, rồi lại nhìn gương mặt nhợt nhạt vì ngấm nước mưa của An. Sự bướng bỉnh và ánh mắt lạc lõng của cô bỗng chốc làm anh nhớ đến chính mình của những ngày đầu tiên đặt chân đến thị trấn này – cô độc, bế tắc và không lối thoát.

Khánh thở dài một tiếng, đặt chiếc máy ảnh xuống bàn, quay người đi về phía gian bếp nhỏ phía sau:

– Phòng kho ở tầng hai trống đấy. Lên đó dọn dẹp đi. Quần áo khô tôi để trong tủ hành lang, tự lấy mà thay kẻo cảm lạnh. Ngày mai bắt đầu làm việc từ bảy giờ sáng.

An sững sờ mất vài giây, rồi đôi mắt cô sáng bừng lên như bắt được vàng. Cô cúi gập người:

– Em cảm ơn ông chủ! Em sẽ làm việc thật chăm chỉ ạ!

Khánh không đáp lại, bóng lưng anh khuất sau tấm rèm vải bố. Tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng không hiểu sao, không khí ẩm mốc bên trong tiệm đồ cũ hôm nay dường như đã vơi đi vài phần ảm đạm. Khúc quanh định mệnh của hai kẻ trốn chạy quá khứ, chính thức bắt đầu từ một đêm mưa ở thị trấn nghèo.
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 2: Chiếc hộp nhạc gỗ và lời hứa của người đi lạc:

Bảy giờ sáng, tiếng chuông đồng hồ báo thức chưa kịp reo thì Khánh đã nghe thấy tiếng chổi tre loẹt xoẹt đều đặn vang lên ngoài sân.

Anh đẩy cửa bước ra hành lang tầng hai, nhìn xuống sân dưới. An đã dậy từ lúc nào, cô mặc chiếc áo phông trắng hơi rộng quá khổ cùng chiếc quần jean sờn gối, mái tóc ngắn được kẹp gọn gàng ra sau gáy. Gương mặt cô gái nhỏ nhắn hôm nay đã hồng hào trở lại, không còn vẻ nhợt nhạt, run rẩy dưới mưa của đêm hôm trước. Cô vừa quét lá rụng, vừa khẽ ngân nga một giai điệu không thành lời.

Thấy tiếng bước chân của Khánh, An ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ:

– Chào buổi sáng, ông chủ! Em đã quét xong sân và lau bụi hết đống tủ kệ ở phòng ngoài rồi ạ.

Khánh khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong lòng có chút ngạc nhiên trước sự tháo vát của cô. Anh bước xuống cầu thang, đưa cho cô một gói xôi xéo còn nóng hổi vừa mua đầu ngõ:

– Ăn sáng đi rồi mở cửa tiệm. Hôm nay có thể sẽ có khách quen đến giao đồ.

Đúng như lời Khánh nói, khoảng mười giờ trưa, khi cái nắng hanh hao của ngày thu bắt đầu rải nhẹ trên những thềm gỗ, một cụ ông tóc bạc phơ, lưng hơi còng bước vào tiệm. Ông cụ mặc một bộ quần áo kaki sờn màu nhưng vô cùng phẳng phiu. Trên tay ông ôm một chiếc hộp gỗ nhỏ, được bọc cẩn thận trong một tấm vải nhung đỏ.

An nhanh nhẹn chạy ra chào đón:

– Cháu chào cụ ạ, cụ cần tìm món đồ gì hay muốn gửi đồ ạ?

Ông cụ nhìn An bằng đôi mắt đã đục mờ của thời gian, rồi nhìn sang Khánh đang đứng sau quầy. Ông chậm rãi đặt chiếc hộp lên bàn, thanh âm run run:

– Cậu Khánh.. Tôi muốn bán món đồ này. Cậu xem.. Có giữ lại nó được không?

Khánh bước lại gần, mở tấm vải nhung ra. Bên trong là một chiếc hộp nhạc bằng gỗ sồi cổ điển, bên trên có khắc hình hai đứa trẻ đang nắm tay nhau dưới một gốc cây. Khi Khánh mở nắp hộp, một thanh âm tinh tang, trong trẻo vang lên. Đó là giai điệu của bản nhạc "Bonjour Tristesse" (Chào nỗi buồn) – một bản nhạc Pháp thịnh vạn từ thế kỷ trước. Thế nhưng, cứ hát được khoảng ba giây, chiếc hộp nhạc lại khựng lại, tiếng bánh răng rít lên kèn kẹt rồi mới chạy tiếp. Nó đã bị hỏng dây cót bên trong.

Khánh nhìn ông cụ, thở dài:

– Cụ giáo bình, chiếc hộp nhạc này là kỷ vật của bác gái, cụ thật sự muốn bán sao? Cụ biết là tiệm của cháu khi đã mua thì sẽ không bán lại cho người ngoài, trừ khi người nhà đến chuộc.

Ông cụ Bình mỉm cười buồn bã, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết đồi mồi vuốt ve chiếc hộp gỗ:

– Bà nhà tôi đi được ba năm rồi. Dạo này tôi hay quên lắm cậu ạ. Có những ngày tỉnh dậy, tôi nhìn chiếc hộp nhạc này nhưng mãi không nhớ ra tại sao mình lại giữ nó, không nhớ ra nụ cười của bà ấy khi tôi tặng nó vào năm chúng tôi hai mươi tuổi. Tôi sợ.. Sợ một ngày nào đó tôi sẽ quên sạch sành sanh. Thà tôi gửi nó ở chỗ cậu, để ký ức của bà ấy được trân trọng, còn hơn là để nó bám bụi trong căn nhà hoang phế của một ông già lú lẫn.

An đứng bên cạnh, nghe những lời của cụ Bình thì sống mũi bỗng cay xè. Cô bất giác chạm tay vào chiếc máy ảnh cũ trong túi vải của mình. Cô hiểu cảm giác đó – cảm giác bất lực khi ký ức quý giá nhất của cuộc đời dần tuột khỏi tầm tay giống như những hạt cát mịn trôi qua kẽ ngón tay.

An nhìn Khánh, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu xin.

Khánh im lặng một hồi lâu, anh cầm chiếc hộp nhạc lên, đóng nắp lại rồi nói:

– Cháu mua nó với giá năm trăm ngàn. Và cháu có một điều kiện, cụ Bình.

Ông cụ ngước lên nhìn anh.

– Cháu sẽ không cất chiếc hộp này vào kho. Cháu sẽ sửa lại dây cót của nó và đặt ngay tại chiếc bàn này. Mỗi tuần vào ngày thứ Bảy, cụ phải đi bộ ra đây, uống với cháu một chén trà và nghe lại bản nhạc này. Nếu cụ quên câu chuyện của chiếc hộp nhạc, cháu sẽ kể lại cho cụ nghe. Cho đến khi nào cụ không thể đi được nữa, cháu mới chính thức thu lại nó. Cụ đồng ý chứ?

Ông cụ Bình sững sờ, rồi những nếp nhăn trên gương mặt già nua bỗng giãn ra. Những giọt nước mắt đục ngầu khẽ lăn dài trên gò má khắc khổ của ông. Ông gật đầu lia lịa, nắm chặt lấy tay Khánh:

– Cảm ơn cậu.. Cảm ơn cậu Khánh nhiều lắm..

Sau khi tiễn cụ Bình ra cửa, không gian trong tiệm trở lại vẻ yên ĩnh vốn có. An nhìn Khánh bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Người đàn ông ngoài mặt thì lạnh lùng, mở miệng ra là nói chuyện giao dịch sòng phẳng, hóa ra lại giấu một tâm hồn ấm áp và tử tế đến vậy.

– Nhìn cái gì? Mau đi lấy bộ dụng cụ sửa chữa và dầu máy trong hộc tủ ra đây cho tôi. – Khánh quay lại quầy, hắng giọng nói khi thấy An cứ nhìn mình chằm chằm.

– Dạ! Em đi ngay đây ạ! – An cười tít mắt, chạy vội vào trong.
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 3: Chiếc đồng hồ quả quýt và thời gian bị đánh cắp:

Nắng sớm của ngày hôm sau lọt qua khe cửa sổ bằng gỗ, chiếu một vệt sáng dài lên nền nhà. Sau bữa cháo hành ấm áp mà Khánh tự tay nấu để giải cảm cho An, hai người quay trở lại với công việc quen thuộc hằng ngày. Tiệm đồ cũ mở cửa, tiếng chuông gió ngoài hiên khẽ ngân lên những âm thanh trong trẻo đón chào ngày mới.

Khoảng ba giờ chiều, khi những tia nắng cuối ngày bắt đầu nhuộm vàng các kệ gỗ, một vị khách trung niên bước vào tiệm. Người đàn ông này trông vô cùng mệt mỏi, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng và khoác trên người một bộ vest hàng hiệu đắt tiền nhưng xộc xệch. Ông ta ôm khư khư một chiếc hộp da nhỏ trước ngực, bước đi có phần vội vã.

An nhanh nhẹn bước ra đón khách:

– Dạ cháu chào chú, chú cần tìm món đồ gì hay muốn gửi đồ ạ?

Người đàn ông không nhìn An, ông ta đi thẳng tới quầy gỗ của Khánh, đặt mạnh chiếc hộp da lên bàn, thở dốc:

– Cậu là chủ tiệm đúng không? Tôi muốn bán món đồ này. Bán đứt, không cần chuộc lại. Cậu ra giá bao nhiêu tôi cũng nhận, miễn là giữ nó tránh xa tôi ra!

Khánh thản nhiên đón lấy chiếc hộp, chậm rãi mở ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng ròng, dây xích chạm khắc tinh xảo. Thế nhưng, điều kỳ lạ là chiếc đồng hồ này không hề chạy, chiếc kim giây đứng yên ở vị trí con số 12, mặt kính pha lê bên trên hằn sâu một vết nứt dài.

Khánh đưa ngón tay miết nhẹ lên mặt kính, khẽ nhướng mày:

– Đây là đồng hồ cổ Patek Philippe từ thế kỷ trước, giá trị thị trường không hề nhỏ. Tại sao ông lại hoảng loạn muốn tống khứ nó đi như vậy?

Người đàn ông nghe vậy thì bỗng rùng mình, ông ta ngồi sụp xuống chiếc ghế mây, lấy hai tay ôm đầu, giọng nói run rẩy kể lại:

– Tôi là doanh nhân, cả đời tôi chỉ biết đến tiền, đến những dự án nghìn tỷ. Chiếc đồng hồ này là do cha tôi để lại trước khi ông qua đời. Ông nói nó lưu giữ thời gian của gia đình. Nhưng tôi không quan tâm, tôi chê nó lỗi thời nên vứt xó trong két sắt.

Ông ta ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn Khánh và An:

– Cho đến tuần trước, con trai tôi bị tai nạn phải vào phòng cấp cứu. Lúc ngồi đợi ở hành lang, tôi vô tình lôi chiếc đồng hồ này ra xem. Kể từ khoảnh khắc đó, tôi phát hiện ra một điều kinh hoàng: Mỗi khi tôi bận rộn kiếm tiền, bỏ bê gia đình, kim đồng hồ sẽ tự động chạy ngược lại! Nó đang rút ngắn thời gian sống của người thân tôi! Đêm qua, con trai tôi vừa qua khỏi cơn nguy kịch, và chiếc đồng hồ này chính thức dừng lại ở số 12. Tôi sợ lắm rồi.. Tôi đã dùng cả thanh xuân để đổi lấy tiền bạc, giờ tôi không muốn mất đi gia đình nữa!

An đứng bên cạnh nghe câu chuyện, lòng bỗng thắt lại. Cô nhìn chiếc đồng hồ nứt vỡ, rồi lại nhìn người đàn ông đang sụp đổ vì hối hận. Lời nói của ông ta giống như một tiếng chuông cảnh tỉnh, chạm mạnh vào khoảng trống ký ức của cô. Cô quay sang nhìn Khánh, thấy ánh mắt anh cũng đang trầm xuống, sâu thẳm đầy tâm sự.

Khánh đóng nắp hộp da lại, đẩy về phía người đàn ông, lạnh lùng nói:

– Tiệm của tôi thu mua đồ cũ để lưu giữ ký ức, chứ không phải nơi để các người trốn tránh trách nhiệm và sự hối hận. Ông muốn con trai mình bình an, muốn bù đắp cho gia đình, thì thứ ông cần thay đổi là bản thân ông, chứ không phải vứt bỏ chiếc đồng hồ này.

Người đàn ông sững sờ trước câu nói đanh thép của vị chủ tiệm trẻ tuổi.

Khánh dịu giọng hơn một chút, anh cầm chiếc đồng hồ lên:

– Tôi sẽ giữ nó lại ở đây. Giá năm triệu đồng. Nhưng điều kiện là mỗi tháng, ông phải dẫn con trai mình đến đây một lần để lau chùi chiếc đồng hồ này cùng nó. Khi nào vết nứt trên mặt kính tự biến mất, ông có thể mang nó về.

Người đàn ông trung niên nhìn Khánh trân trân, rồi bất ngờ cúi gập người, những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên gương mặt khắc khổ:

– Cảm ơn cậu.. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ về bệnh viện với cháu ngay bây giờ.

Sau khi vị khách rời đi, tiệm đồ cũ trở lại vẻ yên tĩnh. An bước lại gần quầy, nhìn chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng đang đặt im lìm trên bàn. Cô nhỏ giọng hỏi:

– Ông chủ.. Vết nứt trên mặt kính làm sao tự biến mất được ạ?

Khánh không trả lời ngay, anh cất chiếc đồng hồ vào tủ kính, quay lại nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi:

– Đồ vật không tự chữa lành được, nhưng lòng người thì có thể. Khi ông ta thực sự dành thời gian cho con trai mình, vết nứt trong tim họ sẽ lành lại. Đến lúc đó, mặt kính có nứt hay không cũng không còn quan trọng nữa.

An nhìn nụ cười ấm áp của Khánh dưới ánh đèn vàng, trái tim cô bỗng chốc đập mạnh một nhịp. Người đàn ông này luôn tỏ ra cộc cằn, nhưng ẩn sau cái bọc gai góc ấy lại là một tâm hồn thấu hiểu nhân sinh đến tận cùng. Cô biết, hành trình ở lại tiệm đồ cũ này, cô không chỉ giúp anh giữ lại ký ức của người khác, mà chính cô cũng đang được anh chữa lành từng ngày..
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 4: Chiếc đài cassette cũ và bài hát chưa hát hết

Trời ngả dần về đông, những đợt gió mùa đông bắc bắt đầu thổi tràn qua thị trấn biển, mang theo cái lạnh thấu vào tận xương tủy. Tiệm đồ cũ lúc này đã được An trang hoàng lại đôi chút, cô dùng mấy thanh củi khô để nhóm một bếp lửa nhỏ ở góc phòng, giúp không gian bớt đi phần lạnh lẽo.

Khoảng bốn giờ chiều, khi những hạt mưa đá lẹt xẹt đập vào ô cửa kính, một cô gái trẻ bước vào tiệm. Cô ấy mặc một chiếc áo len màu xanh rêu sờn cũ, hai tai đỏ ửng vì lạnh. Trên tay cô ôm một chiếc đài cassette hiệu Sony vỏ nhựa màu đen, loại máy chạy băng từ phổ biến từ những năm 90, loa ngoài đã bám một lớp bụi mờ.

An vội vàng đứng dậy, nở nụ cười ấm áp:

– Dạ cháu chào cô, cô cần tìm đồ hay muốn gửi lại món đồ này ạ?

Cô gái trẻ nhìn quanh tiệm một lượt, ánh mắt dừng lại ở bếp lửa rồi chầm chậm đi tới quầy gỗ nơi Khánh đang ngồi. Cô đặt chiếc đài cassette xuống, khẽ thở dài:

– Tôi muốn gửi lại chiếc đài này. Nó là của cha tôi để lại. Ông vừa mất hồi tháng trước.

Khánh buông cuốn sách đang đọc dở, đón lấy chiếc máy cũ. Anh lật nhẹ phần nắp băng, bên trong vẫn còn một cuốn băng cassette màu đen, trên nhãn băng có dòng chữ viết tay đã nhòe: "Gửi con gái của cha". Khánh khẽ nhướng mày, ngước lên nhìn cô gái:

– Chiếc đài này vẫn còn dùng được chứ? Tại sao cô lại muốn bán đi kỷ vật của cha mình?

Cô gái trẻ cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau để tìm chút hơi ấm, giọng nghẹn ngào:

– Nó vẫn dùng được, nhưng.. Nó chỉ phát đúng một bài hát. Đó là bài hát ru mà cha tôi tự thu âm trước khi căn bệnh mất trí nhớ (Alzheimer) của ông trở nặng. Những năm cuối đời, ông không còn nhớ tôi là ai nữa. Ông nhìn tôi như một người xa lạ, nhưng ngày nào ông cũng ôm chiếc đài này, bấm nghe đi nghe lại bài hát đó.

Cô gái ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn Khánh và An, giọng run rẩy:

– Mỗi lần nghe tiếng cha hát trong đài, tôi lại đau lòng. Tôi nhớ người cha của ngày xưa, người cha từng cõng tôi trên lưng, chứ không phải người đàn ông ngơ ngác nhìn con gái mình như người dưng ở bệnh viện. Tôi muốn bán nó đi, vì tôi không chịu nổi cảm giác nhìn thấy kỷ vật mà người để lại lại chứa đựng sự lãng quên đau đớn đến thế.

An đứng bên cạnh, nghe đến hai chữ "lãng quên" thì lồng ngực bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội. Cô đồng cảm với nỗi đau của cô gái này, nhưng cô lại có một góc nhìn khác. An bước lên một bước, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô gái trẻ, giọng dịu dàng nhưng kiên định:

– Cô ơi.. Cha cô có thể đã quên tên cô, quên gương mặt cô, nhưng ông ấy không hề quên tình yêu dành cho cô đâu.

Cô gái trẻ ngơ ngác nhìn An. An nhìn chiếc đài cũ, đôi mắt long lanh:

– Ông ấy mất đi ký ức, nhưng tiềm thức của ông ấy biết chiếc đài này có giọng nói của mình, có tình yêu của mình gửi lại cho con gái. Ông ấy ôm nó mỗi ngày, chính là cách ông ấy dùng chút lý trí muộn màng còn sót lại để yêu thương cô đấy ạ. Nếu cô vứt bỏ nó, cô sẽ thực sự đánh mất sợi dây kết nối cuối cùng với cha mình.

Khánh nhìn An, ánh mắt anh chợt loé lên một tia nhìn phức tạp. Cô gái nhỏ mất trí nhớ này, lại là người thấu hiểu về sự lãng quên hơn bất kỳ ai.

Khánh chậm rãi bấm nút Play trên chiếc đài cassette. Tiếng bánh răng nhựa quay đều rè rè, rồi một giọng hát trầm ấm, có phần khàn đặc của một người đàn ông lớn tuổi vang lên từ chiếc loa cũ kỹ. Đó là một bài đồng dao mộc mạc, không nhạc đệm, chỉ có tiếng hát ru đều đặn hòa cùng tiếng vỗ tay nhẹ nhàng làm nhịp.

Bài hát vang lên giữa không gian tĩnh lặng của tiệm đồ cũ, sưởi ấm trái tim của tất cả những người đang có mặt. Cô gái trẻ bật khóc nức nở, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà là vì sự giải thoát trong tâm hồn. Cô nhận ra mình đã quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến nỗi đau của bản thân mà quên đi tình yêu âm thầm của cha.

Khánh tắt đài, đẩy chiếc đài lại về phía cô gái, kèm theo một tờ tiền năm trăm ngàn. Anh lạnh lùng nói:

– Tôi mua chiếc đài này với giá năm trăm ngàn. Nhưng tôi không giữ nó. Tôi thuê cô giữ hộ tôi. Mỗi khi cô cảm thấy nhớ cha, hãy bật nó lên và nghe hết bài hát. Đến khi nào cô có thể mỉm cười khi nghe giọng nói của ông ấy, hãy mang chiếc đài này trả lại cho tiệm của tôi.

Cô gái trẻ ôm lấy chiếc đài cassette vào lòng, cúi gập người chào Khánh và An rồi bước ra cửa. Bóng cô khuất dần trong làn mưa đá, nhưng bước đi đã thanh thản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Tiệm đồ cũ trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. An quay lại quầy, nhìn Khánh với ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ:

– Ông chủ, anh lại dùng cách này rồi. Anh thật sự rất tử tế.

Khánh không nhìn cô, anh cầm cuốn sách lên che khuất nửa gương mặt, tai lại thoáng ửng hồng, hắng giọng nói:

– Lo làm việc đi. Lau sạch mấy cái kệ sách kia kìa, bụi bám đầy rồi.

An cười tít mắt, chạy vội đi lấy khăn lau. Ngoài trời mưa vẫn rơi, cái lạnh của mùa đông đã đến, nhưng bên trong căn nhà gỗ nhỏ này, ngọn lửa của sự thấu cảm và tình yêu thương vẫn đang âm thầm sưởi ấm cho hai linh hồn từng bị cuộc đời làm cho tổn thương..
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 5: Chiếc chìa khóa rỉ sét và căn phòng khóa kín

Sáng thứ Hai, thị trấn ven biển đón một đợt sương mù dày đặc. Đứng từ cửa tiệm nhìn ra, vạn vật đều mờ ảo trong một màu xám bạc, chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào ngoài xa là vẫn rõ mồn một. An vừa pha xong một ấm trà hoa cúc nóng, khói tỏa nghi ngút, sưởi ấm cho cái không gian se lạnh của căn nhà gỗ.

"Kính coong.."

Tiếng chuông gió khẽ reo. Bước vào tiệm là một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi tuổi. Chị mặc một bộ quần áo công sở chỉnh tề, nhưng gương mặt lại hằn rõ nét u uất và kiệt sức. Trên tay chị không ôm hộp da hay đồ vật cồng kềnh như những vị khách trước, mà chỉ nắm chặt một chiếc chìa khóa bằng đồng đã rỉ sét, xỏ vào một sợi dây dù màu xanh lục.

Chị chầm chậm bước đến quầy, đặt chiếc chìa khóa xuống mặt bàn gỗ, giọng nói có phần nghẹn ngào:

– Cậu chủ.. Tôi muốn gửi lại chiếc chìa khóa này. Các cậu có mua những thứ nhỏ nhặt thế này không?

Khánh cầm chiếc chìa khóa lên, lật qua lật lại dưới ánh đèn. Đó là loại chìa khóa rương cũ từ thời bao cấp, răng cưa đã mòn vẹt. Anh đẩy chén trà nóng về phía người phụ nữ, chậm rãi hỏi:

– Tiệm của tôi mua ký ức, không phân biệt đồ lớn hay nhỏ. Chiếc chìa khóa này mở ra thứ gì mà chị lại muốn từ bỏ nó?

Người phụ nữ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chiếc chén dường như giúp chị lấy lại chút bình tĩnh. Chị khẽ thở dài, bắt đầu kể:

– Đây là chìa khóa mở ngăn kéo bàn học của em trai tôi. Thằng bé đã mất vì áp lực học hành từ năm mười tám tuổi, cách đây đúng mười năm. Suốt mười năm qua, mẹ tôi vì quá đau buồn nên đã khóa chặt căn phòng của nó, không cho bất kỳ ai bước vào, cũng không cho thay đổi bất kỳ thứ gì. Chiếc chìa khóa này do bà giữ khư khư bên người như mạng sống.

Chị lau giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt, giọng nói nghẹn lại:

– Cho đến tuần trước, mẹ tôi đổ bệnh nặng, lúc tỉnh táo hiếm hoi, bà đã trao chiếc chìa khóa này cho tôi và bảo: "Mẹ mệt rồi, con đi mở phòng cho em đi". Nhưng khi đứng trước cánh cửa đó, tôi lại không dám mở. Tôi sợ phải đối mặt với đống sách vở cũ, sợ phải nhìn thấy những hoài bão dang dở của em trai mình. Gia đình tôi đã sống trong bóng tối của sự tang tóc suốt mười năm. Tôi muốn bán chiếc chìa khóa này đi, để căn phòng đó vĩnh viễn khép lại, để gia đình tôi có thể bước tiếp mà không phải đau lòng nữa.

An đứng bên cạnh, nghe câu chuyện mà lòng trĩu nặng. Cô nhìn người phụ nữ, rồi lại nhìn chiếc chìa khóa rỉ sét trên bàn. Cô cảm nhận được một nỗi sợ hãi rất lớn – không phải sợ đồ vật, mà là sợ phải đối diện với sự thật rằng người mình yêu thương đã không còn nữa. An nhẹ nhàng lên tiếng, giọng cô ấm áp như ánh nắng xuyên qua màn sương:

– Chị ơi.. Mẹ chị trao chiếc chìa khóa này cho chị, không phải để chị vứt bỏ nó đâu ạ. Bà giữ nó mười năm vì bà chưa sẵn sàng buông bỏ đau thương. Nhưng giờ bà đưa cho chị, nghĩa là bà muốn chị thay bà đối diện, để giải thoát cho linh hồn của em trai chị và cho chính gia đình mình. Căn phòng bị khóa kín mười năm đó không chỉ chứa đựng nỗi đau, mà nó còn chứa đựng mười tám năm thanh xuân tươi đẹp nhất của em trai chị đấy.

Người phụ nữ sững sờ nhìn An, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

Khánh lúc này mới mở ngăn kéo, lấy ra một tờ tiền mệnh giá hai trăm ngàn đặt lên bàn. Anh nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ, giọng nói đầy kiên định:

– Tôi mua chiếc chìa khóa này với giá hai trăm ngàn. Giao dịch thành công, nó thuộc về tiệm của tôi. Nhưng quy tắc của tiệm là khách hàng phải tự tay mang món đồ vào kho cất giữ.

Khánh đứng dậy, đưa chiếc chìa khóa lại cho chị:

– Kho của tôi nằm ở căn phòng cuối hành lang. Nhưng trước khi cất nó vào kho của tôi, chị hãy mang nó về, mở cánh cửa phòng của em trai chị ra một lần cuối. Hãy dọn dẹp đống sách vở cũ, để ánh nắng và gió biển lùa vào căn phòng đã tăm tối mười năm qua. Khi nào chị đã gom hết những ký ức vui vẻ của thằng bé vào lòng, và sẵn sàng đối diện với thực tại, hãy mang chiếc chìa khóa rỉ sét này trở lại đây cho tôi.

Người phụ nữ nhìn chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, rồi nhìn hai người chủ tiệm trẻ tuổi với ánh mắt ngập tràn sự biết ơn. Chị đứng dậy, cúi đầu chào rồi vội vã ra về, bước chân lần này đã không còn ngập ngừng, trốn chạy như lúc đến nữa.

Màn sương mù ngoài hiên cửa sổ bắt đầu tan dần, để lộ ra những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới. An quay lại nhìn Khánh, nở một nụ cười thật tươi:

– Ông chủ, hôm nay anh lại cứu được một gia đình rồi.

Khánh quay mặt đi chỗ khác, cầm ấm trà lên rót thêm nước, thản nhiên đáp:

– Tôi chỉ làm ăn kinh doanh thôi. Mau đi lau mấy cái bình gốm đi, sương muối bám vào hỏng hết men bây giờ.

An cười khúc khích, dạ một tiếng thật to rồi bắt tay vào công việc. Giữa không gian đầy những món đồ cũ kỹ, tình cảm giữa hai linh hồn cô độc ấy lại một lần nữa được bồi đắp bằng sự tử tế hằng ngày..
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back