Sau khi ân ái, Lý Hạo thỏa mãn ôm cô ngủ rất say. Dù cho không có tình yêu giữa họ vẫn rất hài hòa về phương diện chăn gối, nhiều năm như vậy ham muốn và hứng thú vẫn chưa hề giảm. Nhưng dù thế nào cũng chỉ là thể xác, tâm hồn họ liệu có thể gắn kết được như vậy..
Dù rất mệt mỏi An Yên vẫn không thể chìm vào giấc ngủ, nằm trong vòng tay người đó, ngắm nhìn gương mặt đó cô lại không tự chủ được nhớ về quá khứ ba năm trước..
Ba năm trước
- Xin chào quý khách, xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho quý khách ạ.
- Tôi muốn tự chọn cho chồng một chiếc cà vạt.
- Dạ vâng, mời quý khách lựa chọn tự nhiên ạ.
An Yên vui vẻ rủ Mộc Miên đi dạo shopping. Thật ra cô muốn Mộc Miên làm quân sư tư vấn cho mình, một tuần nữa là kỉ niệm ngày kết hôn của bọn họ cô muốn thật tỉ mỉ chọn quà cho anh.
- Chiếc này được không rất hợp với bộ âu phục đen của anh ấy.
- Còn chiếc này cũng đẹp.
- Chiếc này cũng rất được..
- Làm sao bây giờ mình thấy anh ấy mặc gì, đeo gì cũng đẹp. Người gì đâu mà hoàn mỹ từ trên xuống dưới, như hoàng tử trong lòng mình vậy.
An Yên vừa nhăn nhó vừa tự hào trá hình khiến Mộc Miên bật cười.
- Cậu thật là, đang khoe chồng với mình sao, bắt nạt mình không có người yêu à?
- À xin lỗi, xin lỗi đã làm tổn thương tâm hồn cẩu FA của cậu.
- Á Á đau, cậu không biết thương hương tiếc ngọc sao, dù gì mình cũng là đại mĩ nhân người gặt người thích hoa gặp hoa nở..
An Yên bị Mộc Miên đạp cho một cái đau điếng, cái con bé này ăn gan hùm rồi hả lại dám đi khịa chị đây..
Chọn cả buổi trời An Yên mới có thể chọn ra một chiếc cà vạt màu ghi ưng ý để tặng cho anh, không biết Lý Hạo có thích không nữa cô chắc chắn sẽ bắt anh đeo chiếc cà vạt này cả tuần liền không được đổi để tỏ rõ thành ý.
Mấy ngày liền tâm trạng cô đều phơi phới như trong cõi tiên, luôn tưởng tượng về viễn cảnh lãng mạn đêm kỉ niệm với bít tết cùng nến và người đàn ông của cô dịu dàng nhìn cô, ôi
ngôn tình của cô, thật mong chờ quá đi. Thật ra bọn họn đã có sắp ba năm kết hôn rồi, cô rất mong chờ và cũng không hiểu vì sao gần đây cô luôn để ý đến anh hơn, thường ngẩn ngơ ngắm nhìn anh rồi đỏ mặt mỗi khi họ hơi lại gần nhau. Có lẽ đây là biểu hiện của thích mà người ta vẫn nói sao? Nhưng chồng cô mà, cô không thích chồng thì thích ai, đó là điều vô cùng hiển nhiên, chắc anh cũng thích cô, họ sống với nhau rất vui vẻ mà..
Ngày kỉ niệm kết hôn cuối cùng cũng đến nhưng nó không được tốt đẹp cho lắm vì đó là ngày thứ hai đầu tuần, công ty có rất nhiều công việc nên anh không thể dành thời gian đi chơi cùng cô được. Không sao cô cần nhất là bữa tối lãng mạn của hai người. Cô háo hức ngồi nhà chờ đợi đến tối. Tám giờ tối, anh vẫn chưa về, có lẽ hôm nay nhiều việc công ty phải tăng ca, mọi hôm tầm 9 giờ tối anh mới về, không sao 9 giờ vẫn sớm chán để thực hiện kế hoạch. Nhưng lúc này điện thoại cô lại đổ chuông, là Mộc Miên gọi,
- A lô, có chuyện gì đấy em yêu, không biết nay là ngày trọng đại với anh à? Định quấy rối hả?
- Yên, xin lỗi đã phá hoại buổi hẹn của cậu, nhưng mình gặp rắc rối to rồi, mau mang giúp mình bộ quần áo đến khách sạn X phòng 1003.
- Sao vậy Mộc Miên, cậu có sao không? Chờ mình chút mình đến ngay đây.
Nói rồi cô vội vàng thu xếp đồ ra gara xe, chưa bao giờ cô thấy giọng điệu hoảng loạn của Mộc Miên như vậy, hai cô chơi với nhau bao năm nay Mộc Miên luôn là người vô cùng trầm ổn thành thục, là người con gái tự lực chưa bao giờ phải nhờ giúp đỡ của ai, tại sao lại ra nông nỗi này..
Vừa bước chân vào khách sạn, thật bất ngờ cô lại bắt gặp hình bóng quen thuộc, bóng lưng cao lớn ngang tàng đó không phải chồng cô sao, anh làm gì ở đây, còn có người phụ nữ mặc váy đỏ bó sát quyến rũ bên cạnh anh là ai, sao họ lại cùng đi vào khách sạn?
Đầu óc cô ong ong không muốn nghĩ xấu về họ nhưng cô không tự chủ được mà theo sau họ. Họ nắm tay nhau bước về phòng 1004, thật trùng hợp lại ngay cạnh phòng Mộc Miên. Chưa bước vào phòng 2 con người đó đã vội vã lao vào nhau hôn thắm thiết.
Ầm ầm.
Từng tiếng nổ vang ra trong đầu cô, cảnh tượng trước mắt dường như rút cạn sinh lực của cô, đầu óc trống rỗng không ngừng vang lên âm thanh "Anh ấy đang làm gì vậy? Anh ấy đang làm gì vậy?". Không thể nào người đàn ông kia không thể là chồng cô, chông cô giờ này đang ở nhà chờ cô về ăn bữa tối kỉ niệm lãng mạn. Không cô phải gọi điện cho chồng cô, chồng cô đang ở nhà mà. Như bám víu vào hi vọng đó cô rút điện thoại ra gọi cho Lý Hạo. Chuông điện thoại đầu kia vang lên, tiếng chuông vang vẳng khắp hành lang im lặng, tiếng chuông như tiếng sét đánh thẳng vào trái tim yếu ớt của cô.
Bên kia người đàn ông nghe thấy tiếng chuông tạm đình chỉ động tác, ghé đầu vào vai cô gái kia nghe điện thoại,
- Sao vậy? An Yên.
Cố kìm nén sự run rẩy cô hỏi.
- Hạo, anh đang bận sao có thể về ăn tối với em không, hôm nay là kỉ niệm ba năm kết hôn của chúng ta.
- Thật xin lỗi anh quên mất, tối nay có buổi tiệc xã giao rất quan trọng anh không thể vắng mặt, hôm khác anh bù cho em được không?
- Không sao, không sao, anh cứ yên tâm xử lý công việc đi chỉ là bữa cơm kỉ niệm đơn giản thôi cân cần đền bù đâu vợ chồng cả rồi.
- Em thật tốt, anh đúng thật tích đức ba đời mới cưới được người vợ như em.
- Anh chỉ giỏi ngọt miệng thôi, thôi em đi ăn cơm đây nhớ đừng uống nhiều rượu quá ảnh hưởng dạ dày.
- Tuân lệnh bà xã!
Vừa cúp máy Lý Hạo đã ôm cô nàng xinh đẹp kia vào phòng để lại ở góc khuất cầu thang cô gái đáng thương ôm ngực khóc lớn. Trong đầu cô vang lên cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa họ.
- Anh yêu cô ấy không?
- Yêu sao? Em nghĩ loại người như anh có thể? Chỉ là cô ấy thích hợp lấy làm vợ, có thể đem lợi ích đến cho anh.
- Còn em thì sao?
- Em là tiểu yêu tinh của anh, anh sẽ yêu em ngay lúc này đây..