Xin giới thiệu với các bạn bài thơ Xin Em đã đăng trên báo Đắk Lắk. Bài thơ này Thanh Trắc Nguyễn Văn viết tặng cho cô Xuân Th. (người mẫu thơ), giáo viên ngữ văn trường THPT Võ Thị Sáu.
Ghi chú thêm: Người mẫu thơ là những cô gái xinh đẹp cộng tác với người sáng tác thơ, tạo cảm hứng để người sáng tác thơ sáng tác (cũng giống như người mẫu ảnh, người mẫu vẽ tranh...)
Xin Em
Xin em một sợi tóc thề
Để anh buộc nhớ kẻo về em quên
Mùa này dông bão chông chênh
Thuyền tình trôi mất bắt đền ai đây?
Xin em cho nắm ngón tay
Để anh cầm mãi những ngày có nhau
Lỡ khi biền biệt trăng sao
Tháng năm tơ nhện toàn màu cô đơn.
Xin em tặng một nụ hôn
Để anh hiểu biết lớn khôn thành người
Một mai đắc đạo lên trời
Gặp tiên nữ
Biết trả lời:
Đã hôn...
Khi bé gái nhà tôi còn học lớp ba, cô giáo chủ nhiệm bắt mua báo Nhi Đồng ủng hộ cho cái gì đó không biết.. Tôi quyết định viết thơ thiếu nhi đăng lên báo Nhi Đồng để kiếm tiền nhuận bút "gỡ gạc". Bài thơ Bầu Trời Và Ánh Trăng là một trong những bài thơ tôi viết đăng trên báo Nhi Đồng lúc đó.
Bầu Trời Và Ánh Trăng
Bầu trời dịu nắng
Bầu trời của cha
Ánh trăng hiền hòa
Ánh trăng của mẹ.
Những ngày đi học
Mưa lạnh ngập đường
Cõng con đến lớp
Cha cười yêu thương.
Nhặt từng hạt thóc
Nâng từng phấn hoa
Cha là cánh gió
Dìu con bay xa.
Đêm nằm mẹ kể
Chuyện cổ tích xưa
An Tiêm trồng dưa
Sơn Tinh trị thủy.
Lời ru, điệu lý
Ngấm vào chiêm bao
Hương đêm ngọt ngào
Từng câu mẹ hát.
Bầu trời dịu nắng
Bầu trời của cha
Ánh trăng hiền hòa
Ánh trăng của mẹ.
Bến Cũ
Chào năm tháng ta quay về bến cũ
Tìm tuổi thơ bàng bạc mảnh trăng chiều
Dòng sông xưa con đò giờ khuất bóng
Mây nước vang buồn vọng gió cô liêu.
Ta ngơ ngác giữa hai bờ thực ảo
Hỏi hoàng hôn sao chẳng thấy em về
Mở trang vở ta giở tìm chữ nhớ
Hoa gạo đốt lòng cháy rực trời quê.
Đây bến cũ người lái đò đâu mất?
Khi ta về người đã mãi đi xa
Trăng không khóc sao chòng chành lệ ứa
Mưa phương nào hay mưa ở hồn ta?
Đây con sóng đưa ta thời đi học
Ta vô tư, đánh mất đến bây giờ
Đâu áo trắng? Đâu tiếng cười lấp lánh?
Để sân trường gió lạnh bớt bơ vơ..
Lục Bát Chiều
Thu xưa em bé em hiền
Tôi qua ngõ ấy bén duyên má hồng
Cùng em tưới cải ven sông
Lên non hái củi, xuống đồng mò cua
Gừng cay muối mặn mơ chua
Tôi đi gởi lại bốn mùa cỏ hoa
Bốn năm lên phố học xa
Hẹn nhau rồi sẽ mẹ cha thưa lời...
Ngờ đâu cá nước chim trời
Sang sông con sáo học đòi bay cao
Tôi về vịn mãi nỗi đau
Dùng dằng chẳng biết nắm vào hay buông
Nắm ư? Sợ mỏng cánh chuồn
Tim em gai góc biết vuông hay tròn?
Buông ra sợ tím mỏi mòn...
Người ta hờ hững chắc còn nhớ thương?
Em cười nghiêng ngả sắc hương
Gót giày giậm vỡ giọt sương cuối chiều
Tôi ngồi vá lại chữ yêu
Gỡ buồn dán giấy
Thả diều
Tiễn nhau...
Bài thơ Vai Diễn Ác viết tặng cho Mỹ Tiên, học sinh cũ của tôi đang học lớp diễn viên kịch sắp ra trường, đã đăng báo và được tuyển chọn vào ấn phẩm Ra Khơi 6. Thơ được tuyển là do Ban biên tập chọn lựa, hoàn toàn miễn phí, hoàn toàn không có chuyện phải đóng tiền mới được in thơ. Thấy có bày bán tôi mua 1 quyển, nhưng cũng không giữ được lâu, vì có người xin được kí tặng...
Vai Diễn Ác (Tặng Mỹ Tiên)
Một vai diễn ác để đời
Nỗi đau hun hút với lời thoại câm
Bàn tay mở
Bão ầm ầm
Mắt long sòng sọc vẫn thầm đong đưa...
Bạn
Thù
Chín nắng mười mưa
Ba viên đạn nổ tiễn đưa cuộc tình
Xác người sân khấu rung rinh
Em cười hay khóc mà mình quặn đau?
Nhập vai ác
Em thét gào
Hóa thân vào những ngọt ngào đắng cay
Trắng đen nước mắt phơi bày
Diễn cho tội ác không ngày tái sinh...
Người Về Chín Nhớ Mười Thương
Người về tìm lại dòng sông
Thấy con thuyền giấy vẫn chồng chềnh trôi
Mưa chiều vẳng tiếng Mẹ ơi...
Lệ mây rơi trắng nghe rười rượi đau.
Người về qua cổng ca dao
Tìm con bìm bịp lặn vào hoàng hôn
Đàn trâu nghé ngọ về thôn
Lời ca mục tử vọng hồn quê hương.
Người về chín nhớ mười thương
Áo nâu dãi nắng dầm sương trên đồng
Môi vẫn thắm
Má vẫn hồng
Vẫn thơm hương lúa mặn nồng thủy chung...
Sài Gòn
Đêm Đông
Những dòng sông vẫn lặng lờ chảy...
Gánh cháo khuya nghi ngút khói
Tiếng Mẹ rao lanh lảnh
Ướt đẫm sương đêm...
Những bàn tay chai sần
Những gương mặt đen nắng
Ngồi bệt
Co ro quanh bếp cháo nóng
Nhìn nhau cười
Cùng nhai
Cùng cầm muỗng gõ nhịp
Cùng khe khẽ hát:
- Em ơi, Mùa Xuân!
Sài Gòn
Đêm Đông
Những cô gái váy ngắn
Những chàng trai xăm trổ
Chở nhau lượn lờ khắp phố
Lạc vào bụi khói đám đông vô cảm
Ồn ào
Ngột ngạt
Ùn tắc
Từng chiếc bánh xe cố nhích dần
Nhích dần
Kiên khổ lăn từng vòng về phía trước
Điểm hẹn vẫn còn xa
Xa quá xa...
Quán trà sữa Mùa Xuân.
Sài Gòn
Đêm Đông
Gió lạnh len lén trườn về qua xóm nhỏ
Những manh chiếu không nhà run lẩy bẩy
Tiếng ho người già khúc khắc
Vang vọng điệp khúc cô đơn buồn...
Dưới ánh đèn đường vàng vàng
Nhòe nhoẹt
Có bước chân đoàn người thiện nguyện
Từng chiếc áo ấm nghĩa tình
Từng gói quà
Từng ngọn nến nhỏ lung linh thắp sáng
Có tiếng ai cười
Có lời trao nhau long lanh nước mắt...
Sài Gòn
Đêm Đông
Bài hát Thánh ca vỗ cánh bay ra từ gác chuông nhà thờ
Những ông già Noel mặt non choẹt
Tay vịn râu
Cưỡi xe hối hả đi tặng quà
Những đứa bé chìm vào giấc ngủ ngoan
Trong tiếng chuông leng keng
Trên chiếc xe bám đầy tuyết trắng xóa
Được kéo bởi bầy tuần lộc.
Gần sáng
Mẹ về
Mỉm cười trong tiếng reo đàn con nhỏ
Quang gánh đã rỗng không
Vai áo gầy sờn vai
Lại trĩu nặng những ước mơ...
Ngoài kia
Những dòng sông vẫn lặng lờ chảy
Nắng đang ấm dần
Trời vào Xuân.