Ôn Thanh đưa tay xoa xoa mặt lắc đầu muốn ám chỉ là mình không sao. Hàn Dương định chạm vào mặt cô thì Ôn Thanh vội cúi đầu lùi bước ra sau.
- Thiếu gia xin tự trọng.
- Ngươi là đang tránh mặt ta sao?
- Nô tì không dám, nô tì xin phép.
Hàn Dương thực sự có hàng trăm câu hỏi trong đầu, Ôn Thanh ở đây từ nhỏ sao đến bây giờ ta mới có ấn tượng, mà sao ta lại phải để ý tới một nha hoàn nhỏ bé như vậy chứ?
Về phần Phi Vũ vì cứu Hàn Mẫn nên đã bị cảm, cả nhà Hàn Kha lo lắng thì ít sợ hãi thì nhiều, hắn sợ hoàng thượng sẽ trách móc Hàn phủ không chăm sóc thế tử cẩn thận, nếu Phi Vũ ốm nặng chắc cái đầu của hắn cũng tiêu.
- Hàn tướng quân không cần lo lắng ta đã không sao rồi.
- Điện hạ làm lão thần lo lắng quá.
- Hai vợ chồng lão tướng quân mau về phòng nghỉ ngơi đừng ở đây nữa.
- Nhưng..
Hàn Kha định nói tiếp thì bắt gặp ánh mắt của thái tử, hắn thực sự không muốn nói nhiều "ánh mắt thật đáng sợ" lão vội vàng xin phép trở về phòng sau đó dặn dò gia nhân túc trực nếu Vũ công tử cần gì thì phải làm ngay.
Nằm trong phòng mất nửa ngày Phi Vũ thấy người đã khỏe lại hắn muốn ra ngoài đi dạo đôi chút, chợt hắn nghĩ đến Liễu Phong.
- Nhóc con!
- Ca ca đến thăm đệ ư?
- Ừ, Ngươi đang loay hoay làm gì vậy?
- Đệ đang học đan dây treo ngọc bội,
- Học làm gì?
- Đệ muốn bán chúng.
Liễu Phong vừa nói vừa hì hục đan, số bạc lần trước Phi Vũ cho thằng bé đem một nửa chôn dưới đất, một nửa đi ra trấn tìm thứ nó có thể làm để mưu sinh, cuối cùng nó học lén nghề đan dây của chủ tiệm ngọc bội. Phi Vũ thật sự bất ngờ, Liễu Phong quả không hổ danh là người nối dõi của Tô gia, chỉ tiếc là. Hắn đang thầm khen ngợi thằng bé thì từ đâu tới lao đến một đám người cầm gậy gộc.
- Thằng ranh con, dám trộm tiền ta.
Liễu Phong oan ức nói
- Ta đâu có trộm tiền của các người, tiền đó là của ca ca này đã cho ta.
- Hay lắm, nếu ngươi đã khẳng định tiền đó là của ngươi vậy ngươi nói xem nó trộm bao nhiêu? Là bạc thỏi, hay bạc vụn?
Phi Vũ lúc này đã hiểu chuyện liền lên tiếng. Thì đám người kia tức tối định lao vào đánh, chỉ vài chiêu Phi Vũ đã đánh bọn chúng nằm lăn ra đất khiến Liễu Phong há hốc miệng vỗ tay thán phục. "Còn không mau cút đi" Phi Vũ lạnh lùng lên tiếng
- Ca ca người có thể dạy đệ võ công không?
- Đệ muốn học võ công?
- Đệ muốn giỏi như ca ca.
- Ừ.
Đám người kia vì lòng tham chắc sẽ còn quay lại làm khó thằng bé, ta nên dạy nó phòng thân. Phi Vũ gửi tín hiệu cho thuộc hạ thân cận nhất của mình nói là dạy võ nhưng thực chất là để bảo vệ thằng bé.
- Học hành cho cẩn thận vài ngày ta sẽ lên kiểm tra đệ một lần.
- Tuân lệnh ca ca.
Đêm hôm đó trời bỗng đổ cơn mưa như muốn xới tung mặt đất lão già Hàn Kha đang ngủ say thì bỗng giật mình tỉnh giấc vì bên ngoài có tiếng gọi lão, lúc này lão muốn liều mạng để xem hồn ma kia muốn làm gì. Lão bật dậy cầm thanh kiếm lao đi trong mưa ra ngoài vườn la hét.
- Khốn khiếp mau ra đây? Hàn Kha ta mà phải sợ thứ đã chết như ngươi sao.
- Haha.. Ngươi cũng biết ta đã chết sao?
- Tô Phượng Liễu.
Lão vừa run bần bật vừa nghiến răng như thể tự trấn an mình, hình ảnh của Phượng Liễu hiện ra trước mắt lão, đôi mắt đỏ đục màu máu trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống Hàn Kha đôi môi đang nhoẻn miệng cười
kinh dị, trong đêm mưa ấy ánh sáng chỉ còn lóe lên rồi lại tắt vì sấm chớp vang trời. Phượng Liễu lao đến, Hàn Kha vì quá sợ hãi nên ngất đi, nàng định hút cạn sinh khí của lão ta thì có người tới cô đứng dậy rồi biến mất trong màn đêm. Phi Vũ gọi người hầu trong phủ đem Hàn tướng quân về phòng còn mình thì đuổi theo bóng đen kia đến một ngôi miếu hoang.
Phi Vũ nhìn thấy bóng người kia đã dừng lại thì tiến tới đặt tay lên vai nàng và hỏi.
- Cô là ai?
Phượng Liễu quay đầu lại, khuôn mặt và mái tóc vẫn đang ướt đẫm vì cơn mưa, vết sẹo đã không còn đôi mắt cũng trong sáng trở lại.
- Ta là Tô Phượng Liễu.
Hắn vui, vui vì nàng ta còn sống. Đúng là Phượng Liễu.
- Nàng chưa chết sao? Tại sao lại..
- Ta đã chết rồi, đây vốn là thân xác của Ôn Thanh. Ta không thể đi đầu thai nên đã hóa thành quỷ, công tử có sợ không?
Đôi mắt nàng thoáng đỏ, Hắn biết nàng không nói dối nhưng hắn không cho phép bản thân mình sợ. Hắn muốn mọi chuyện được sáng tỏ.
- Tại sao lại trở về trong thân xác Ôn Thanh? Và lại chọn Hàn Phủ?
- Nếu ta nói Tô gia ta bị hãm hại. Công tử có tin không?
- Ta tin.. Vậy con búp bê vải đó?
- Là của Hàn Mẫn.
- Hừ.. quả nhiên..
Phi Vũ cười lạnh vì nếu Tô gia đúng là bị oan thì người khả nghi nhất chính là Hàn Mẫn, việc cô ta thân với Phượng Liễu lại khao khát muốn làm thế tử phi của hắn đã vạch trần bộ mặt cô ta.
- Công tử không sợ ta giết người diệt khẩu sao?
- Nếu số đã tận ta không có gì oán trách.
Phượng Liễu dơ tay đưa móng vuốt sắc nhọn về phía Phi Vũ, hắn quả thật không sợ đôi mắt vẫn lạnh lùng nhìn về phía nàng, đúng lúc có tiếng động ở cửa miếu. Ánh nến tuy yếu ớt nhưng vẫn đủ cho cả hai nhìn rõ đó là một con chuột. Phượng Liễu gai ốc nổi lên khắp người thất kinh la lên và nhảy lên cổ nam nhân đang đứng trước mặt mình hai tay bám chặt trên trán hắn.
"Vâng, là trên cổ Phi Vũ ta, nàng là ma thì nhảy cao bao nhiêu chẳng được chứ"
Phi Vũ gương mặt thất thần nhìn lên bóng của cả hai, quả thực ai nhìn thấy cảnh tượng này chắc sẽ ngất xỉu vì tưởng chàng ta bị ma đeo bám trên người.
- Mau.. mau đuổi nó đi.. ta sẽ ta sẽ tha chết cho huynh.
- Đã là ma quỷ rồi còn sợ một con chuột nhắt. Mau xuống đi
Phượng Liễu từ tốn leo xuống khi con chuột đã bị chàng ta đuổi đi, nàng túm nhẹ váy của mình cười ngại ngùng. Phi Vũ chẳng suy nghĩ nhiều bèn cởi áo của mình khoác cho Phượng Liễu hắn nghĩ chắc nàng đang lạnh hắn vừa nói
- Chuyện của Tô gia ta đang cho người điều tra, ta muốn nàng có lòng tin và trước mắt đừng làm hại ai.
- Điều tra? Sao huynh phải làm vậy.
- Ta là người của triều đình. Nếu nàng mất bình tĩnh giết sạch Hàn Gia thì nàng chả khác gì Hàn Kha và nỗi oan của Tô gia muôn đời sẽ không được giải.
- Tại sao ta phải tin huynh.
- Vì Liễu Phong.
- Vậy người cho nó bạc chính là huynh
- Ừm..
Phượng Liễu gật đầu đồng ý, nàng tin hắn, nếu như hắn không quan tâm đến vụ án thì có lẽ Liễu Phong đã bị bắt vào ngục chờ chết.
Nàng vui mừng chạy đến thăm Liễu Phong thì thấy thằng bé đang bị một thanh niên lạ mặt dùng gậy đánh tới tấp vào người, nhưng trước mặt đệ đệ nàng không thể để nó biết nàng là yêu. Phượng Liễu nhặt cành củi khô lao vào đánh thanh niên lạ mặt kia, hắn vừa ôm đầu chạy quanh căn nhà hoang vừa la hét.
- Ối ối
- Cô là ai? Sao lại đánh tôi.. tôi có làm gì đâu.
- Tỷ tỷ à mau dừng tay.
Ba người bọn họ như chơi trò đuổi bắt Phi Vũ chứng kiến cảnh này thì bất giác đứng đó cười. Thanh niên kia lao tới nấp sau Phi Vũ.
- Thật mất mặt.
- Điện.. Thiếu gia à đánh phụ nữ còn mất mặt hơn.
- Đây là thuộc hạ của ta, ta bảo hắn ở lại để dạy võ cho tiểu Phong.
- A..
- Hừ, tôi và thằng nhóc này đang luyện võ thì cô ta cầm cây lao vào đánh.
- Haha hiểu nhầm.. là hiểu nhầm thôi. Vị huynh đài này có sao không?
Phượng Liễu vứt vội cành cây đi cười nói.
- Thật ngại quá ta có mua một con gà huynh ngồi ăn chung nhé
Liễu Phong đứng đó ngơ ngác hỏi.
- Ca ca và vị tỷ tỷ này quen nhau sao?
- Nàng chưa cho nó biết sao.
Phượng Liễu nhíu mày nhìn Phi Vũ lắc đầu ra hiệu. Nàng vốn đã chết rồi, giờ lại hóa yêu làm sao thằng bé chịu nổi cú đả kích lớn như vậy. Nàng định đợi đến khi trả thù được Hàn gia sẽ đến gặp thằng bé lần cuối rồi tự mình hủy đi linh lực của mình. Bốn người đang nói chuyện với nhau thì đám người hôm trước cùng quan binh xông vào, thì ra bọn chúng từ lâu nổi lòng tham muốn chiếm đoạt số bạc Phi Vũ cho Liễu Phong. Thằng bé sợ hãi núp sau Phi Vũ đối với nó bây giờ Phi Vũ chính là người mà nó tin tưởng nhất.
- Tặc khấu. Dám lộng hành như vậy.
- Hừm số bạc đó là của bọn ta
Tên tiểu quan được bọn chúng mời đến bước lên phía trước thị uy nói.
- Ta phải bắt thằng bé này về điều tra.
- Xem ông có bao nhiêu cái mạng đã.
- Hỗn xược ngươi biết ta là ai không? Chỉ sợ nghe họ của ta thôi cũng đủ làm ngươi tè ra quần rồi.
- Ta biết ngươi họ Trác cháu của Trác Tử tư đồ đại nhân
Tên tiểu quan ngơ ngác thúc phụ hắn làm đại thần trong triều nhưng kẻ kia lại không hề sợ hãi, còn gọi thẳng tên thúc phụ.
- Mặc Phong đưa cho ta một thỏi bạc.
Liễu Phong gật đầu cầm một thỏi bạc trong người ra khiến đám người kia lại càng thèm thuồng.
- Đây là bạc ta cho thằng nhóc này, ngươi nhìn cho kĩ xem có đủ gan để bắt ta không?
Tên tiểu quan tay vuốt râu tay nhìn ngang nhìn dọc thỏi bạc một lúc sau đập vào mắt hắn là con dấu có chữ "Minh". Đây là loại dấu được khắc riêng trên vàng bạc chỉ dành cho hoàng thân quốc thích sử dụng. Tên tiểu quan như vớ được vàng hắn nghĩ đà này phá được án hắn sẽ được thăng chức hắn cười to dõng dạc nói.
- Ta còn tưởng là gì hóa ra là tên ăn trộm bạc trong cung, xem ta xử ngươi thế nào.
- Một tên ngu xuẩn như vậy mà cũng được làm quan. Người đâu bắt hết chúng lại.
Phi Vũ vừa dứt lời thì có một đám người khác lao đến. "Là cẩm y vệ trong cung" con dấu vàng họ đeo trên người không thể là giả được. Đám cẩm y vệ tiến tới chỗ Phi Vũ lập tức quỳ gối chắp tay cúi đầu đồng thanh cất tiếng:
- Tham kiến thái tử điện hạ.