Official

The Very Important Personal
92 ❤︎ Bài viết: 116 Tìm chủ đề
1740 3
Chủ đề Tâm sự chuyện tình cảm, tình yêu, yêu đơn phương được tạo ra như một nơi thật nhẹ nhàng để bạn gửi gắm những cảm xúc mà đôi khi không thể nói thành lời. Tình yêu luôn đẹp, nhưng không phải lúc nào cũng trọn vẹn. Có những mối quan hệ làm ta hạnh phúc đến run người, nhưng cũng có những thương thầm khiến trái tim âm ỉ đau mà chẳng ai hay biết. Ở đây, bạn có thể thoải mái bộc bạch mọi cảm xúc: Vui, buồn, chênh vênh, hy vọng hay thất vọng.

Yêu đơn phương là thứ tình cảm vừa ngọt vừa đắng. Đó là những lần đứng từ xa nhìn người mình thương mỉm cười, là những tin nhắn viết rồi xóa, những dự định chỉ mình mình biết. Dù chẳng được đáp lại, nhưng yêu đơn phương vẫn khiến con tim ta trở nên chân thành và sâu sắc hơn. Chính những tâm sự ấy tạo nên một góc rất riêng, nơi mỗi người có thể tìm thấy sự đồng cảm từ những trái tim từng vụn vỡ hoặc từng lặng lẽ chờ đợi.

Chủ đề này cũng mở rộng cho những câu chuyện tình cảm nói chung: Yêu trong hạnh phúc, yêu trong day dứt, yêu trong nỗi nhớ. Dù bạn đang chìm đắm trong yêu thương hay đang gắng quên một người, đây là nơi bạn có thể trút đi mọi điều nặng lòng và cảm nhận rằng mình không hề đơn độc.

Hãy để những dòng tâm sự trở thành cách bạn lắng nghe chính mình - và biết đâu, ai đó khi đọc được lại tìm thấy sự ấm áp và can đảm để bước tiếp trong hành trình yêu thương của họ.
 
Last edited by a moderator:
7 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chàng trai chung tình​


Đó là tôi là 1 người rất hài hước, nhưng đỗi lại hay buồn cho mỗi cá nhân vì tôi không hoàng hảo đễ yêu cô ấy, tôi phải kể về hoàng cảnh tôi trước rồi mới bắt đầu với cô ấy

Tôi với cô ấy biết nhau là học chung lớp lúc đó "Bạn tôi" thích cô ấy, rồi nó lấy cây viết màu của cô ấy rồi cuối giờ học tôi lấy và trã lại cho ấy "à mà" thời ấy còn sài yahoo rồi cô ấy mới xin yahoo tôi, tôi cũng bở ngỡ rồi tôi cũng đưa cho cô ấy.. Cô ấy cứ nhắn tin cho tôi hoài mà ngược lại tôi chẳng thích cô ấy chút nào.. Tôi cũng chẳng thèm rep lại "Hihi" rồi cuối cùng qua năm học mới vào ngày tết tôi thấy ai cũng có người yêu này nọ đồ tôi cũng thấy cũng ấy náy nên bước vào tình yêu thử nó như thế nào..

Lần đầu tiên mà tôi yêu cô ấy đó là mối tình đầu của tôi.. Tôi với cô ấy thức nhắn tin tới 2h sáng tôi rất nhớ rõ phút giây ấy nghẹn ngào lắm haizz :(

Tình yêu của tôi.. Rất đơn giản yêu nhau cũng rất đơn giản và chia tay cũng rất đơn giản tôi yêu cô ấy vì đễ có người yêu giống như người ta thôi! Nhưng sau đó là cuộc cải vã rất như sét đánh đến khi cuối cùng tôi mới biết là tại sao? Tôi lại không thích yêu cô ấy nữa đó là 1 người bạn thân nhất 1 người mình tin tường bạn ấy nhất bạn ấy lại thích cô ta, tôi thấy vậy tôi rất là chân thành nên đành nhường cô ta cho người bạn thân nhất nhưng tôi không nói với cô ta là tôi đang làm cái dì mà tôi nói là thôi 2 chúng ta chia tay nhau đi vì tôi chỉ muốn thế cho người bạn tôi hiểu rằng: Tôi là người bạn xứng đáng.. Tôi không coi cô ấy ra dì cả cô ấy muốn sao thì muốn.. Tôi nghĩ chắc cô ấy buồn lắm mà thôi chịu thôi chứ biết sao giờ haizzzzz

Đó là cái chia tay đau tiên lần đầu tôi chẳng có buồn đau khổ dì cả nó rất bình thường đối với tôi tôi thấy nó như 1 cuốn phim coi giữa chừng buồn khúc đó thôi cứ không có dì cả.. Tôi nghĩ chắc cô ấy hận tôi lắm.. Sau 1 thời gian dài thật dài, chúng tôi không thèm nói chuyện với nhau khi đến lớp rồi bỏng sau đó! Cô ấy nhắn tin tôi tôi cũng chẳng thèm trã lời tin nhắn cô ấy: Ngày nào cô ấy cũng nhắn tin cho tôi, , tôi chỉ trã lời 1. Hai câu rồi lại thôi "rồi đến 1 ngày dài đằng đẵng.. Cô ấy gọi điện thoại tôi nói chuyện song cô ấy tính nói với tôi điều này.. Tôi bở ngỡ kêu là nói đi" cô ấy đáp"tôi không dám nói cô ấy

Kêu là ngại lắm hhihi tôi nói là.. Cứ nói đi chuyện dì cô ấy kêu thôi nhắn tin đi cho dễ nói rồi cả 2 cùng tắt máy: Cô ấy mới nhắn tin qua tôi là.. Ê nói nè.. Hai chúng mình quay lại nhé.. Tôi rất ngạc nhiên chẳng biết sao

Trong đầu tôi suy nghĩ rằng nếu yêu lại thì tôi sẽ từ bỏ tất cả đễ yêu cô ấy 1 cách chân thành chứ không lừa gạc bởi vì khi tôi yêu ai là 1 lòng với lại tôi chẳng ghen hay cầu kì dì cả tôi sợ người ta thay đỗi lòng nên tôi hay quan tâm họ.. Đến khi tôi quay lại và yêu rồi.. Ai ngờ họ quá nhiều người yêu haizzzzzz.. Buồn cho đời trai của tôi nên tôi quyết định không bao giờ tôi dồm mặt cô ấy nữa không bao giờ nói chuyện với ấy nữa đành phải nối lại kế cũ đó là những cho người bạn thân của mình.. Cuối cùng là tôi rất yêu cô ấy.. Tôi rất yêu cô ấy giờ tôi vẫn yêu cô ấy mặc dù cô ấy có rất nhiều người yêu.. Đời mà ai biết được đau nhưng.. Tôi vẫn yêu cô ấy như hôm nào.. Có rất nhiều người con gái qua đời TÔI nhưng tôi quyết định chỉ yêu cô ấy bằng cách chân thật.. Tôi không thích ai ngoài cô ấy vì tôi không bao giờ quên cô ấy vì cô ấy rất giỏi đễ yêu nhiều người!

Ai đó có thấy cô ấy thì nói với cô ấy rằng là.. Sói vẫn yêu bạn đó..

Cảm ơn em đã cho anh biết.. 1 người con gái phải chọn nhiều người hihi

Anh rất chung tình em.. Em cứ yên tâm đi suốt đời luôn em nhé anh nhất quyết sẽ không yêu ai ngoài em đau vì em là người đẹp nhất mà..

Anh đã đơn phương và chung tình em 7 năm rồi hihi không sao đau..

Chỉ là cố chấp cổ vủ bản thân mình đứng dậy thôi chứ bên trong tôi yêu đuối lắm
 
Last edited by a moderator:
168 ❤︎ Bài viết: 50 Tìm chủ đề

Trong cuộc sống cần phải có tình yêu?​


"Có những tháng ngày chông chênh đến kì lạ. Một chút đau thương, một chút mệt mỏi xen lẫn những lo

Lắng và muôn vàn muộn phiền, không biết chia sẻ cùng ai."

Cuộc sống mỗi người ngắn ngủi nhưng cũng rất nhàm chán, học tiểu học 5 năm, trung học cơ sở 4 năm, phổ thông 3 năm, đại học 4 năm rồi đi làm cho đến chết..

Trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô vị đó đã có ai đã từng muốn một ai đó đồng hành chưa? Con đường dài khó khăn phía trước bạn có đủ dũng cảm để đi một mình? Những lúc khó khăn vấp ngã bạn đã từng muốn nhào vào lòng ai mà khóc chưa?

Có thể bạn từng bị phản bội, có lẽ bạn cũng mất niềm tin vào tình yêu

Nhưng đâu đó trên thế giới này thứ tình cảm đó vẫn đang rực cháy

Từng cử chỉ quan tâm hay chỉ là tin nhắn lúc cuối ngày cũng làm cho lòng người ấm áp, một bàn tay đưa ra có thể cướu được một linh hồn đang tuyệt vọng

Tình yêu vốn không phức tạp, nói đi nói lại cũng chỉ có ba chữ, không phải "em yêu anh", thì là "anh yêu em", hay "em hận anh", thôi thì hỏi thăm nhau một câu, anh có khỏe không? Xin lỗi nhé.

Có người tự cho rằng đây là ký ức khắc cốt ghi xương, nhưng người khác rất có thể đã lãng quên từ lâu.

Cảnh chia tay nhau một cách bi thương nhất không phải là hai người tranh cãi nhau quyết liệt, không phải là đánh đập nhau, mà cũng không phải là thay lòng đổi dạ, không phải là hai người không thể kết hợp với nhau, mà sự chia tay nhau một cách bi thương nhất chính là bỏ nhau một cách âm thầm lặng lẽ.

Tan tan hợp hợp, đời người có bao lâu mà lại hoài phí vào một cuộc tình đã tan, cố níu kéo thì người đau khổ chính là bạn.

Nhưng những điều đó lại là gia vị cho cuộc đời thêm có nghĩa. Cuộc sống không có tình yêu thì chỉ toàn một màu xám xịt, cô đơn, hiu quạnh, bạn bè rồi cũng sẽ có gia đình riêng. Cuối cùng chỉ còn lại chính bản thân mình.

Yêu thương và được yêu thương là quyền lợi chính đáng của con người. Hãy mạnh dạn cho đi tình yêu rồi sẽ có một ngày sẽ có người thật lòng yêu thương bạn, sẽ nhận ra cuộc sống này còn lắm điều tốt đẹp.
 
Last edited by a moderator:
2,239 ❤︎ Bài viết: 390 Tìm chủ đề

Có thể cậu không biết đã từng có cô gái như thế​


Có thể cậu hoàn toàn không biết, nhưng từng có một người chờ cậu rất lâu bên màn hình điện thoại. Cô gái ấy chờ cậu từ lúc bình minh đến khi ngủ quên đi lúc nửa đêm. Thế nhưng cho dù cô gái ấy có đau đớn, tuyệt vọng như thế nào thì, cậu cũng hoàn toàn không hề hay biết.

Có thể cậu không biết, đối với cậu, GHA chẳng có gì quan trọng nhưng đối với cô ấy, từng dòng messenger cậu viết cho, từng lời hứa vô tư của cậu, cô gái đều khắc sâu đến tận tâm can. GHA quá rộng lớn, cậu có quá nhiều mối quan hệ, hoàn toàn không để tâm đến cô ấy, thế nhưng trong thế giới riêng của mình, cô gái ấy lại xem cậu như vầng ánh dương mà cố gắng bắt kịp.

Có thể cậu không hề nhớ đến cô ấy, có thể cậu hoàn toàn không quan tâm việc cô ấy có ở cạnh mình hay không. Nhưng mà, nếu cậu nhìn kỹ lại một chút, cậu sẽ nhận ra, cô gái ấy đã vì những lời nói vu vơ của cậu mà từ chối tất cả những cơ hội đến với mình. Chỉ một câu nói "Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu" của cậu đã khiến cô ấy có lòng tin mà tiếp tục chờ đợi dù biết chẳng được gì. Chỉ cần một câu nói "Mong rằng sau khi trở về, cậu vẫn chưa là của ai, vẫn mãi là tiểu bảo bối của tôi" mà cô ấy đã quay đi với tất cả những người con trai khác đến với mình.

Có thể cậu không biết, yêu hay không yêu đối với cô ấy không hề quan trọng, nhưng cô ấy thật sự đã từng xem cậu là nguồn sống của mình. Thế nhưng, cô ấy chợt nhận ra rằng, trừ bản thân mình ra, chẳng ai có thể sống được với cô ấy cả đời. Và rồi, cô ấy tự nói với mình rằng, cô ấy chỉ có thể sống một mình.

Có thể, cũng là có lẽ, cậu hoàn toàn không biết, cô ấy đã yêu cậu, yêu cậu đến như thế. Nhưng tình yêu có thể bị thời gian vùi lấp, bởi chính chờ đợi cậu trong vô vọng. Cậu biết sao không? Cô ấy đã giữ tất cả những lời hứa với cậu, thế nhưng chỉ một lời quay lại, cậu cũng không thể thực hiện, cô ấy còn có thể làm sao?

Thế nhưng mở mắt, nhắm mắt, ăn, uống, buồn, vui, tất cả những gì cô ấy thấy đều là cậu. Trong mắt cô ấy chỉ có cậu. Trong tim cô ấy cũng chỉ có cậu. Cô ấy đã yêu cậu, những chàng trai khác có tốt hơn thì có là gì? Cô ấy tin vào những gì cậu đã hứa.

Lời hứa, vốn dĩ chỉ là thứ để người ta phá vỡ. Thế tại sao lại phải tin tưởng?

Bởi vì tình yêu ấy không cho phép cô ấy từ bỏ, cô gái ấy vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng một ngày nào đó cậu sẽ quay về, sẽ ôm lấy cô ấy và nói cậu nhớ cô ấy. Dù cho đó chỉ là những ảo tưởng của chính cô ấy mà thôi. Nhưng cô ấy vẫn tình nguyện đắm chìm vào giấc mơ không bao giờ có thể thực hiện đó. Một các tuyệt vọng..
 
Last edited by a moderator:
3,326 ❤︎ Bài viết: 688 Tìm chủ đề
"Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau."

Bạn hiểu thế nào là tình yêu? Tình yêu vốn là một phạm trù rất rộng, đó là một dạng tình cảm đặc biệt của con người, xuất hiện ở cả nam và nữ khi đến tuổi trưởng thành. Trong thực tế, biểu hiện của tình yêu rất đa dạng và phong phú. Mỗi mối tình có một biểu hiện, sắc thái riêng. Bởi vậy, tình yêu là vấn đề luôn được mọi người quan tâm, là đề tài muôn thuở của nhân loại.

text-love5a58662677ff8_b96f11f3f3c95e6736e1d96dcf452a56.jpg

Trong hóa học, tình yêu được ví như một phản ứng tỏa nhiều nhiệt. Còn đối với môn vật lý, tình yêu lại là lực hấp dẫn giữa hai vật.. Thật đa dạng và phong phú phải không?

Tuy nhiên, hiện nay tình yêu đang ngày càng bị lạm dụng. Giới trẻ hiện nay lại hiểu tình yêu theo nhiều hướng khác. Có người lại rất thực dụng khi yêu, hai người đến với nhau không chỉ vì mỗi việc có tình cảm mà còn vì nhiều điều khác. Đặc biệt trong mối quan hệ này rất cần có lòng vị tha và sự thông cảm. Bởi vì trong cuộc sống không ai là hoàn thiện. Sự cố chấp và thiếu lòng vị tha sẽ là kẻ thù nguy hiểm của tình yêu.

Tôi không biết bạn đã và đang nghĩ như thế nào về tình yêu. Nhưng nếu hôm nay nếu đã nhìn thấy điều muốn nói này của tôi, thật hy vọng nó sẽ có ích cho các bạn.

Tôi nghĩ chỉ có tình yêu chân chính mới dẫn tới mối quan hệ hôn nhân hoàn hảo và bền chặt. Bởi vậy hôm nay tôi mới nói về vấn đề này, thật mong nó sẽ làm bạn thay đổi một số ý nghĩ về tình yêu.

Cuối cùng, thật hy vọng sau này các bạn có thể có được một cuộc hôn nhân hoàn hảo và như ý nhé.

di-tim-tinh-yeu.jpg
 
Chỉnh sửa cuối:
2,103 ❤︎ Bài viết: 297 Tìm chủ đề
Tối hôm đó, tôi lỡ lời nhắn tin nói xấu về bạn thân của bạn ấy. Bạn ấy liền hỏi lí do tại sao. Tôi chỉ biết trả lời là tôi không biết. Nhưng bạn ấy bắt tôi nói cho bằng được. Và tôi đã tâm sự với bạn ấy, tôi nói rằng tôi có cảm giác sợ hắn. Sau một hồi thì bạn ấy cũng nói rằng bạn ấy cũng có cảm giác sợ một người con gái khác.

Điểm chung của chúng tôi là đều không rõ lí do và chúng tôi cũng không muốn tiếp xúc nhiều với những người đó. Ngay giây phút ấy, tôi cảm thấy chúng tôi thực sự rất hiểu nhau. Nói gì là đúng cảm giác của đối phương. Tôi rất xúc động và vui mừng, bởi vì tôi chưa từng nói ra với ai, nhưng cuối cùng đã có một người hiểu tôi mà tôi không cần giải thích. Chắc có lẽ tôi đã tìm được một người hiểu tôi để tôi có thể chia sẻ.

* * *

Ước gì tôi vẫn có thể có nhiều cơ hội để chia sẻ với bạn nhiều hơn, tôi còn chưa kịp giúp bạn ấy thay đổi cuộc đời nữa mà. Nhưng có một điều tôi tin rằng, sẽ có một người làm thay đổi được bạn mà người đó không phải là tôi.

Sai lầm lớn nhất của tôi là tự tưởng tượng vị trí của tôi trong lòng bạn. Nhưng tôi vẫn muốn tưởng tượng, vì tôi không thể chối bỏ được cảm giác thích bạn.

Nhưng..

Tôi sẽ chẳng còn nhận được những dòng tin nhắn từ bạn ấy nữa.

Nhưng biết đâu đó là một điều tốt, vì tôi sẽ có thể kết thúc mối tình đơn phương đau khổ này
 
Last edited by a moderator:
9 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề

Năm tháng gặp anh


Khoảnh khắc ông trời ấn định phải gặp anh chưa từng hối hận, nhưng lại hối hận khi đã tin anh một cách ngu ngốc. Anh từng nói chúng ta sẽ yêu đến hết cuộc đời, cùng nắm tay nhau một cách trọn vẹn. Vậy bây giờ anh ở đâu, bên cạnh ai vậy?

Khi bạn gặp gỡ người nào đó bạn không có quyền lựa chọn, nhưng bạn có quyền lựa chọn ở bên cạnh họ hay không? Vì thế nếu bạn trao tình cảm cho ai đó tức là trong tim bạn đã ngầm ấn định lựa chọn họ có mặt trên con đường của mình. Nhưng nếu phút giây nào đó bạn biết người bạn chọn không suy nghĩ thì tại sao không giám buông bỏ..

Có thể yêu một người là không biết từ bao giờ bạn cảm thấy phụ thuộc vào cảm xúc của người đó nhiều như thế nào, không thể từ bỏ cũng không thể giữ lại một chút tự trọng cho bản thân. Có ai từng khuyên bạn hãy vứt bỏ hết để bắt đầu lại hay chưa? Đó là sự nhắc nhở mà hàng ngày, hàng giờ đều nghe thấy khi ai đó nhắc đến anh trong mối quan hệ tình cảm này. Nhiều lúc bạn sẽ tự nhắc mình phải quên đi, mạnh mẽ để bước tiếp dù không có anh ta. Đúng thế! Dù trên đời này không có anh mọi thứ vẫn sẽ diễn ra vẫn sống cứ theo quy luật mà tồn tại, vậy có lí do gì mà bạn không làm được? Dù tận sâu trong tim bạn hiểu cần người đó như thế nào và việc mất đi anh chính là một chặng đường đầy khó khăn. Tuy không giám thừa nhận cũng không giám đối mặt với sự thật anh đã đi cùng cô ấy, nhưng cũng không muốn dối lòng mình rằng anh vẫn ở đây như lúc ban đầu.

Chúng ta, có dằn vặt, trách móc, dày vò bản thân thì anh cũng đâu biết, đâu hiểu, tỏ vẻ đáng thương cảm nhận lại sự thương hại để được gì? Nếu anh ta quan tâm thì đã không để bạn một mình sáng tối cô đơn trong tuyệt vọng như thế.. Như vậy bạn cần gì, sao phải đau lòng, sao phải yếu đuối, nói là vậy nhưng cũng không cần phải cố mạnh mẽ, vẫn có thể khóc có thể cười khi nghĩ đến anh chỉ cần sau đó lại có thể ổn định đứng dậy bước tiếp không cần quỵ lụy, đau khổ, phải xác định rõ anh giờ nằm đâu trong tim bạn, nhũng vết thương lòng anh ta gây ra làm gì để xóa đi hết và phải mạnh mẽ như thế nào để vững bước, còn lại bạn sợ gì nữa.. Rồi năm tháng sau này chắc chắn sẽ có lúc bạn gặp một người khác tốt hơn, đủ để bao dung bạn và quá khứ lầm lỗi đã từng dành cho anh ta lúc trước. Phía trước chính là cả một chặng đường dài bạn ngần ngại gì không tìm được một nửa của riêng mình, hãy mạnh mẽ lên cô gái!
 
Last edited by a moderator:
Chào các cậu,

Mình không biết chủ đề mình viết sau đây có đăng đúng box không nữa. Nếu không đúng thì mong mọi người bỏ qua cho tại em mới sử dụng web.

Như các cậu đã biết, hôm nay là ngày 24 dương lịch và cũng trùng vào ngày Trung Thu. Các cậu đang thắc mắc 24 dương lịch thì liên quan gì? Hôm nay cũng chính là ngày sinh nhật của một người mà tôi mãi không thể quên- Người yêu cũ

Mối tình của tôi và anh chớm nở từ cái thuở cách đây 2 năm và tình cờ thay cũng chính là sinh nhật của tôi. Đó là vào một buổi tối khá là bình thường như bao ngày khác thì bỗng dưng tôi nhận được tin nhắn từ anh. Tôi rất lấy làm ngạc nhiên và bất ngờ vì ở trường anh và tôi đâu có nói chụyên hay quen biết gì nhau đâu mà chỉ đi lướt qua nhau. Kể từ cái ngày anh chúc tôi sinh Nhật vui vẻ đó là ngày nào tôi và anh cũng nhắn tin cho nhau tới tận khuya.

"Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén."

Phải, tôi đã bị anh bén lửa rồi, tôi đánh liều một phen viết thư tỏ tình cho anh. Lúc đó tôi đấu tranh tư tưởng khá lâu vì sợ anh sau khi nhận được sẽ tránh mặt tôi nhưng đâu ngờ anh cũng thích tôi và viết hồi âm thư của tôi. Tôi cầm là thư trên tay mà vui lắm, tôi nâng niu nó, giữ gìn nó thật cẩn thận cho tận tới bây giờ, thi thoảng nhớ anh quá lại mở ra đọc lại. 24/3 là ngày tôi với anh chính thức làm người yêu.

Khi yêu anh tôi cảm thấy tâm hồn mình bay bổng hơn nhiều, mặc dù lúc đó bị gia đình ngăn cản, thầy cô nhắc nhở nhưng tôi vẫn như một con thiêu thân rơi vào lưới tình của anh. Cảm giác có một người để quan tâm và quan tâm mình thực sự thích lắm, tôi chết mê chết mệt với cái cách anh quan tâm tôi, hỏi han tôi, động viên tôi và anh nói những câu chúc ngủ ngon thật ngọt ngào. Được anh vòng tay ra ôm và áp mặt vào lồng ngực anh, ngửi lấy hương thơm đặc trưng của anh khiến tôi phát nghiện rồi cái cách anh hôn tôi. Tuy bờ môi anh chỉ lướt qua khóe miệng tôi vài giây như cơn gió mùa thu nhẹ thổi qua kẽ lá nhưng tôi đã mang nó khắc sâu vào tim mình mất rồi.

Chà, thật là những ký ức đẹp, đã bao lâu rồi tôi không còn được anh ôm, được anh quan tâm và chúc ngủ ngon? Tôi thực sự rất nhớ hơi anh, ngày nào cũng nhớ về anh. Nhiều khi tôi nằm đọc lại những dòng tin nhắn hồi đó anh nhắn cho tôi và nước mắt không kìm được, tôi không nỡ xóa đi những kỉ niệm đẹp về anh trong tâm trí tôi. Đã 2 năm rồi và tình cảm của tôi dành cho anh vẫn không thay đổi, nhưng anh lại đối xử với tôi như một người xa lạ. Tôi thường xuyên tự hỏi "Sao em không thể ngừng thích anh dù chỉ một chút?". Đó là câu hỏi tới bây giờ tôi vẫn chưa thể trả lời được. Trong khi tôi đang day dứt nhớ về anh thì tâm trí anh lại chứa một hình bóng người con gái khác. Sau khi anh bị cô ấy đá, tôi vẫn lặng lẽ thăm hỏi bạn bè anh xem tâm trạng anh thế nào, đã khá hơn chưa và dường như cô gái đó có gì hơn tôi cũng khiến anh mê muội lao theo như tình cảm của tôi dành cho anh vậy.

Hôm nay tôi đã lấy hết dũng khí để nhắn tin chúc sinh Nhật anh. Tôi cố gắng nói nhiều bao nhiêu thì câu trả lời nhận được từ anh cũng chưa quá 5 từ. Có thể các cậu không tin nhưng thực sự thì tôi vừa viết bài này và vừa khóc. Ước gì tôi chưa từng quen biết anh để khiến tôi không phải khổ sở như bây giờ.

À quên chưa nói, lý do tôi và anh chia tay là đó anh nói anh muốn tập trung vào học tập và tôi đã đồng ý. Tôi đã quá ngây thơ khi không phát hiện ra trên đầu mình đã mọc một cái sừng. Anh chia tay tôi để đến với cô gái đó, thực sự tôi cũng không hiểu anh nghĩ sao nữa! Liệu anh có cảm thấy có lỗi khi cắm sừng tôi? Liệu anh có đắn đo khi đưa ra quyết định? Và tại sao anh lại nghe theo cô gái đó mà không nghĩ cho cảm giác của tôi? Tại sao tôi không thể ngừng thích anh dù chỉ một chút?
 
Last edited by a moderator:
80 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề

Bỗng một ngày có một thứ tình cảm len lõi trong tim bạn​


Có những tình cảm không cầu báo đáp, không cầu dục vọng, không cần người ta biết đến. Giống như dù người không biết nhưng ở nơi đó tình yêu vẫn tồn tại, vẫn vì người mà hơn một lần trái tim thổn thức.

Có một người bổng một ngày phát hiện một người thật tốt đẹp, thật đáng quý, đến mức không thể rời đi ánh mắt.

Chỉ một lần được nhận sự ấm áp và dịu dàng của ngưòi ấy, 1 lần được người ấy hết lòng khích lệ và cổ vũ vậy nhưng cả đời khắc cốt ghi tâm.

Ngáy hôm ấy được cùng người đến nơi đó, tha thẩn miền sơn cước đã chở thành kỹ niệm đáng quý và duy nhất giữa ta với người.

Để rồi mãi về sau dù giữa cả trăm người nhưng ánh mắt chỉ dõi tìm người, chỉ nhìn thấy người.

Chưa bao giờ thấy đó là tình cảm vo vọng vì chưa bao giờ vọng tưởng, chưa bao giờ thấy đó là tình cảm đau buồn vì chưa bao giờ mong cầu bất cứ điều gì. Chỉ là cứ kệ cho tình cảm đấy ngự trị trong tim, mặc nó lớn lên. Để thỉnh thoảng khi ta buồn được nghĩ đến người, đôi ba lần trái tim được run lên khi nhìn thấy người. Kiếp này đã không thể được nữa rồi vậy ta và người cứ hạnh phúc trãi qua kiếp này đã nhé, trọn vẹn với vai trò mình đang có. Ta và người đều phải thật hạnh phúc thật vui vẻ để không còn nợ tình vương vấn, để kiếp sau người chỉ nợ mình ta một mối duyên mà người thậm chí không biết đến. Mặc kệ dù sao như vậy cũng đủ để người phải ở bên ta rồi. Ta rất vui vì được gặp người, cũng thỉnh thoảng được nhìn thấy ngưòi như hiện tại đã là quá đủ rồi không hề mong cầu hơn nữa.
 
Last edited by a moderator:
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Tình yêu của tôi đã trải qua như thế nào?


Cô gái 15 tuổi chuẩn bị tốt nghiệp lớp 9, tôi khi ấy là một cô gái hồn nhiên, trong sáng của tuổi học trò với biết bao hoài bão và niềm hi vọng cho tương lai phía trước của chính mình. Tôi đã biết yêu vào những ngày cuối cấp, lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi ấm của bàn tay của người con trai khác, cái đỏ mặt ấy đã khiến tôi biết rung động và thương nhớ. Tôi khi ấy vẫn nghĩ rằng yêu là cùng một người đầu tiên đi hết quãng đường sau này, tôi vẫn không hiểu cái suy nghĩ ngây dại ấy bắt nguồn từ đâu.. Thật sự mà nói, con người tôi lúc ấy ngoài sự vui vẻ, lanh lợi thì còn kèm cả sự đanh đá, chua ngoa.. Cũng vì bản tính yêu bản thân quá nhiều, tự cho mình là nhất trong tất cả các mối quan hệ, tôi đã đánh mất người con trai của tuổi 15 ấy. Tình yêu ban đầu cũng chỉ là sự bồng bột nhất thời của những đứa trẻ tò mò về thế giới người lớn..

Tôi đã kết thúc mối tình chóng vánh sau 5 tháng yêu nhau và bên cạnh nhau. Tôi nghĩ rằng bản thân sẽ gặp được người tốt hơn nên chẳng bao giờ trân trọng mối tình hiện tại mà mình đang có. Năm tôi lên 16 tuổi, tôi đã vô tình gặp gỡ và quen biết một tình yêu qua mạng, tôi va phải lưới tình của người ta và chấp nhận yêu đương khi còn chưa gặp mặt. Chúng tôi yêu nhau một thời gian, cậu ta mới nói rằng dùng thân phận giả để tiếp cận tôi, tôi chợt nhận ra rằng mình đã yêu phải crush cũ của bạn thân mình. Tôi vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, cô bạn thân đã từ tôi và chúng tôi kết thúc tình bạn chỉ vì một đứa con trai giấu danh tính. Và chuyện gì đến thì đến, tôi lại kết thúc mối tình sau 4 tháng yêu nhau. Bỗng nhiên trong đầu tôi hiện lên ý nghĩ rằng sẽ không bao giờ tin vào tình yêu nữa..

Năm 17 tuổi, tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu, cái tuổi mà bọn học sinh bắt đầu tìm kiếm cho bản thân một tình yêu, tôi cảm thấy cuộc sống thật nhạt nhẽo khi phải chạy theo những thứ vô bổ. Nhưng mà đứng giữa cái khoảng thời gian chập chững này, tôi vẫn không thoát khỏi sự cắm dỗ của tình yêu. Tôi đã phải lòng cậu bạn cùng bàn năm cấp 3 ấy, cậu ta có một nụ cười tuyệt đẹp và một đôi mắt long lanh toát lên trên khuôn mặt màu bánh mật ấy, tôi say cậu ta từ cách nói chuyện đến hành động quá ư là ga lăng, lãng mạn. Đây là giây phút tôi nhận ra định nghĩa của tình yêu ^. ^. Chúng tôi có một khoảng trời bình yên bên nhau, những điều tốt đẹp và hạnh phúc nhất cũng được thể hiện. Nói một cách khác là tình yêu này khá là bằng phẳng, gia đình và bạn bè đều chấp thuận mối lương duyên này. Tưởng chừng gặp được chân ái của tuổi tình yêu học trò. Đoạn tình cảm sau này chỉ còn mình tôi biết yêu. Tôi bắt đầu rơi vào khủng hoảng và bị trầm cảm nặng vì cú shock sau chia tay, tôi thấy bản thân không cần ai khác ngoài cậu ta, tôi khóc liền suốt 6 tháng vào mỗi đêm. Tôi tự hỏi làm sao mà bản thân có thể kiên nhẫn được như vậy.. Quãng đường này có lẽ tôi chẳng muốn bước tiếp cùng ai.

Khoảng 2 năm sau đó, tôi nhận ra rằng mình phải sống tiếp. Tôi có khắc ghi một câu nói "Chúng ta lại phải yêu vì trái tim ta còn". Tôi bắt đầu yêu bản thân mình hơn, có thể tôi nhận ra tác hại của lụy tình hơi trễ nhưng tôi vẫn mạnh mẽ mà bước tiếp. Một chàng trai khác lại bước vào cuộc đời tôi, chỉ mới 1 tháng yêu nhau, cậu ta cho tôi một bài học quý giá "chẳng ai tốt bằng người yêu cũ". Số tôi khá nhọ trong tình yêu nhỉ? Nhưng tôi không bao giờ mất niềm tin vào tình yêu như những lần trước. Tôi quyết định chọn một người khác để tán tỉnh sau 2 tuần chia tay.

Chàng trai mới theo đuổi tôi rất lâu, mỗi ngày cùng tôi trò chuyện, luôn mang đồ ăn mỗi khi tôi than đói, cậu ấy không ngần ngại chạy xa chỉ để mua cho tôi vài viên thuốc khi tôi ốm đau. Chàng trai hiểu chuyện ấy lúc nào cũng sợ tôi buồn, an ủi tôi mỗi khi đêm về, bên tôi những buổi tối tôi than buồn. Có lẽ ông trời muốn bù đắp những thiệt hại trong đoạn tình cảm của tôi, tôi đã nghĩ mình đã nhận được hạnh phúc xứng đáng. Chúng tôi yêu nhau vào **/06/20**, tôi rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, tôi ước nếu gặp anh sớm hơn thì đã không khốn đốn và vật vã rồi. Thì ra, ông trời đang trêu ngươi tôi đây mà.. Ông cho anh ta đến là để đập nát trái tim của tôi một lần nữa. Đáng buồn thật đấy!

Nhật kí 2021

Tôi lại thất bại trong chuyện tình cảm rồi.
 
Last edited by a moderator:
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Bảy lần chia tay - selfaries

Tình yêu của tôi mang nhiều trắc trở, có thể vì số phận tôi lận đận, cũng có thể là vì định mệnh muốn tôi chuẩn bị đủ hành trang để khi tôi gặp được người tốt đẹp nhất thế gian tôi có thể kiêu hãnh mà đứng cạnh người. Dù là vì lý do gì thì tôi vẫn luôn đón nhận và xem những cuộc chia ly như một hành trình để tôi bước đến bên cạnh người tốt đẹp nhất dành cho tôi.

Lần chia tay đầu tiên vào năm cấp 2, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi khóc vì tôi không tài nào trả lời được câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu mình: Ban đầu là anh bắt đầu trước sao người bị bỏ rơi lại là tôi? Tôi không hiểu. Tôi biết anh chia tay tôi để đi an ủi cô bạn của anh vì cô ấy mới chia tay người yêu. Người ta nói với tôi, anh thích cô gái đó lâu lắm rồi. Vậy còn tôi? Hóa ra chỉ là vật để anh giết thời gian trong lúc chờ cô gái kia quay lại, là rừng tre để anh trốn tránh sự thật rằng cô gái kia không yêu anh.

Một tuần sau chia tay, sau khi tôi khóc mỗi ngày đến nỗi rã rời. Tôi nhận ra đến lúc mình phải lau nước mắt và thông suốt rồi. Chúng ta mới hẹn hò bao lâu chứ, 107 ngày thôi. Anh là loại người gì chứ, chỉ là một đứa nhóc muốn chạy trốn hiện thực nên muốn biến tôi thành rừng tre để anh ẩn mình. Tôi không phải đồ chơi của anh để khi anh thích thì chơi đùa đến khi có món đồ chơi mới thì vứt bỏ. Tôi càng không phải rừng tre của anh, tôi là một con người bằng xương bằng thịt, tôi có máu có trái tim. Trái tim tôi biết đập rộn ràng khi yêu ai đó nhưng cũng biết phải ngừng đập khi người đó không cần mình. Nghĩ lại thì tình cảm ở tuổi này thì có bao nhiêu là sâu sắc chứ. Tôi đã khóc suốt cả tuần vậy cũng là đủ rồi, tôi cũng chẳng ngu ngốc tới nỗi chỉ biết yêu để rồi phải suy sụp vì người như anh.

Lần chia tay đầu tiên kết thúc bằng một tuần lễ khóc nháo và bài học rằng "Đừng vì cô đơn mà nắm tay ai đó nếu không bạn sẽ thành món đồ chơi để người ta đùa giỡn". Tôi đứng dậy sau một tuần lễ gục đầu khóc lóc, tôi quyết định sẽ dùng đôi mắt hằn học để nhìn anh ta – người yêu cũ của tôi để anh ta biết rằng tôi không chỉ biết yêu mà còn biết ghét. Tôi ghét anh ta, có ai mà lại thích người đã giẫm đạp tình cảm của mình chứ. Lần đầu tiên bị vứt bỏ nhưng tôi vẫn còn là tôi, vẫn sẽ nhiệt tình với cuộc sống, vẫn hi vọng mãnh liệt vào tình yêu như mơ. Một đứa trẻ tập yêu thì mong mỏi gì được nhỉ? Biết yêu, biết dừng lại, biết nhận lấy bài học rồi bước tiếp là quá đủ cho đứa trẻ năm ấy.

Lần chia tay thứ hai là lúc đã trôi qua hơn một năm sau lần chia tay đầu tiên, vẫn như lần đầu tiên, tôi vẫn khóc rất nhiều. Tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại bị bỏ rơi. Người khác nói xấu anh ta, người khác sỉ nhục anh ta trước mặt tôi. Tôi cãi nhau với họ với mong muốn đòi lại công bằng là tôi sai rồi ư? Tôi vì anh ta nói lý với đám đầu gấu của trường dù biết nếu làm vậy thì tháng ngày sau này của tôi sẽ chẳng yên ổn nữa cũng là lỗi của tôi sao? Đúng vậy, là lỗi của tôi. Có lẽ tôi nên im lặng, nên mặc kệ bọn nó. Tôi không hiểu sao giây phút nghe người khác nói về anh bằng lời sỉ vã tôi lại muốn chiến đấu vì anh, vốn dĩ chỉ cần làm ngơ như những lần khác mà bọn nó làm với tôi là được rồi mà. Là vì yêu sao? Là vì yêu nên không muốn người khác nói lời tổn thương người mình yêu. Vì yêu mà chiến đấu dù biết chỉ có mình tôi ở phe của chính mình. Đúng vậy, chỉ có mình tôi.. Anh nói với tôi "Sao thị phi cứ tìm tới em hoài vậy". Bảo vệ người mình yêu trong mắt tôi qua lời của anh chỉ là gây chuyện thị phi.

Lần này tôi cũng đã khóc rất lâu, cũng suy sụp rất lâu. Nhưng mà sau đó tôi vẫn là tỉnh táo lại, vẫn là đứng dậy tự lau nước mắt cho mình. Được rồi, một người đàn ông không phân trắng đen, chỉ biết trốn chạy, không dám phản kháng để người phụ nữ của mình phải thiệt thòi thì có gì mà tiếc nuối chứ - tôi đã tự nhủ lòng như vậy. Anh ta không thích sự bao đồng của tôi, không thích sự phản kháng của tôi. Anh ta thích một cô gái trầm lặng, yên tĩnh còn cuộc sống của tôi lại quá ồn ào náo nhiệt. Chúng tôi vốn dĩ không hợp nhau, từ đầu đã vậy.. Chỉ là do sự cố chấp của tôi mà bên nhau thôi.. Khóc lóc đủ rồi, không hợp nhau mà thôi không phải lỗi của ai hết. Là tại tôi từ đầu đã cố chấp muốn bên cạnh anh ta dù anh ta đã nói rằng chúng tôi không thích hợp. Là tại tôi muốn thử bước vào ngọn lửa dù biết sẽ bị thiêu chết như một con thiêu thân.

Lần chia tay thứ 2 cuối cùng cũng tan rã trong yên lặng để tôi hiểu ra bài học lần này là "Tính cách không hợp thì đừng gượng ép bên nhau vì dù được bên nhau rồi thì cũng chỉ để xa nhau thôi". Tôi tỉnh táo hẳn, ánh mắt dành cho anh ta không còn là gượng ép yêu thương, ánh mắt lúc ấy tôi dành cho anh ta chỉ còn một mảnh xa lạ như nhìn thấy một người dưng. Chúng tôi ai đi đường nấy, anh tìm cô gái dịu dàng yên tĩnh, tôi vẫn sẽ nhiệt tình can đảm bước về phía trước để đón nhận tình yêu phù hợp với chính mình. Đứa trẻ nhỏ tập yêu đã hiểu thêm một chút, biết không thích hợp thì phải buông tay.. Chắc bài học ấy thôi là đủ cho lần thứ hai rồi.

Lần chia tay thứ 3 của tôi rất bình thản vì người bị vứt bỏ không còn là tôi. Tôi vì sự ghép đôi của bạn bè mà hẹn hò với cậu ấy. Lần này tôi không còn thắc mắc vì sao phải chia xa nữa, câu hỏi khó của tôi giờ đổi cho cậu ấy. Chúng tôi đến với nhau từ đầu không phải vì thật lòng yêu nhau, hoặc chỉ có tôi là không yêu cậu ấy, tôi cũng không chắc.. Có lẽ tôi nên nhớ kĩ bài học của lần chia tay đầu tiên mà không nắm lấy tay cậu ấy khi cô đơn, nhưng mà tôi lại đi vào vết xe đổ của cuộc tình đầu. Cậu ấy khá tốt, rất chiều chuộng tôi. Nhưng có lẽ là vì không yêu nhau nên ưu điểm của cậu ấy với tôi thật ít ỏi còn khuyết điểm nhỏ nhặt lại trở nên thật to lớn. Vì không yêu thương nên tôi cũng không có lòng bao dung nào cho khuyết điểm của cậu ấy. Cuối cùng tôi nói chia tay với cậu ấy vì một chuyện chẳng đáng là bao. Lý do chia tay chỉ là cái cớ, tôi không yêu cậu ấy mới là sự thật.

Sau khi nói lời chia tay tôi không thấy áy náy gì mà lại còn cảm thấy thật nhẹ nhõm. Dù cậu ấy níu giữ nhưng tôi vẫn kiên quyết bỏ rơi cậu ấy. Tuyệt tình bỏ lại cậu ấy mà không cho cậu ấy một tia hi vọng nào. Tôi biết làm vậy thật tàn nhẫn nhưng dây dưa không dứt sẽ càng tàn nhẫn hơn với cậu ấy và cả tôi nữa. Nhưng có chết tôi cũng không ngờ vì lần chia tay này mà tất cả những lần yêu đương sau của tôi đều trở nên kinh khủng như một cơn ác mộng.

Lần chia tay thứ 3 kết thúc trong sự thản nhiên và tàn nhẫn của tôi. Qua lần này tôi hiểu rằng "Chỉ có khi yêu con người ta mới bằng lòng bao dung mọi khuyết điểm của nhau". Lần chia tay này khiến tôi thật nhẹ nhõm, quay đầu lại chỉ thấy ánh mắt như không hiểu vì sao lại bị bỏ rơi của cậu ấy, tôi đã từng giật mình thản thốt. Nó thật giống đôi mắt của tôi ngày xưa, mơ hồ, bối rối chẳng biết mình làm sai điều gì để phải bị vứt bỏ. Nhưng mà trong lòng tôi lại chẳng mấy cảm thông, không yêu làm sao có thể cảm thông được đây? Chỉ là một chút thản thốt vì nhìn thấy bản thân của quá khứ mà thôi chứ tôi chẳng mảy may gì tội nghiệp cho người mà tôi đã tàn nhẫn vứt bỏ đó. Nói cho cùng thì lần chia tay này lỗi là vì tôi, không yêu mà vẫn muốn giữ cho mình để rồi lại vứt bỏ. Tôi thấy có lỗi nhưng chỉ biết chúc cậu hạnh phúc và tìm được người khác phù hợp hơn. Thật may, sau này cậu ấy tìm được người yêu thương cậu ấy thật lòng, còn tôi thì vẫn bước tiếp trên con đường đi tìm tình yêu của tôi và trả giá cho những gì tôi đã làm trong quá khứ. Đứa trẻ 17 tuổi bỏ rơi người khác dù biết thật tội lỗi.. Có lẽ, giây phút đối xử tệ với người khác đứa trẻ đó cũng biết nó sẽ phải trả giá. Nhưng đứa trẻ vẫn chọn trả giá vì nó không muốn phải cố yêu một người không phù hợp.

Lần chia tay thứ 4 còn chẳng tính là chia tay. Nói như vậy là vì chúng tôi còn chẳng phải người yêu của nhau. Nhưng mà tôi vẫn khóc rất nhiều suốt một thời gian dài. Chúng tôi biết nhau vì đêm giao thừa năm ấy, lúc tôi buồn nhất anh đã ở bên an ủi tôi. Sau này ở trường học anh ấy còn quan tâm tôi thật nhiều, thể hiện rằng anh ta có ý với tôi. Tôi đi chơi cùng bạn khác giới anh ấy ghen, anh ấy thường xuyên lượn lờ trước lớp tôi để tôi để ý, nhắn tin cho tôi mỗi tối. Anh ấy nói xong kì thi này sẽ tính chuyện của chúng tôi nhưng cuối cùng chẳng có gì cả. Anh ấy thi hỏng, anh bảo với tôi là anh không muốn dính dáng vào nữ sắc trước khi anh thành công. Tại sao? Rõ ràng là anh bắt đầu mọi thứ, là anh cưỡng chế xông vào cuộc sống của tôi rồi đảo lộn nó lên. Vậy thì tại sao cuối cùng anh bỏ lại mớ hỗn độn để mình tôi dọn dẹp, còn anh thì thản nhiên tới vậy rời đi mà không hề thấy tội lỗi? Là quả báo của tôi sao? Là vì tôi từng vứt bỏ người khác nên bây giờ anh đến để vứt bỏ tôi sao?

Sau khi anh nói anh không muốn liên lạc với tôi nữa tôi đã khóc rất lâu, khóc rất nhiều. Tôi khó chịu đến mức không nhịn được mà khóc nấc lên giữa lớp học. Nhưng nếu anh muốn rời đi rồi sao lại còn chạy đến lớp học của tôi? Tại sao lúc đó lại dỗ dành tôi? Tại sao lại cho đứa cố chấp như tôi một hi vọng để rồi tôi cứ đâm đầu vào mà níu giữ lấy anh? Tôi đã hèn hạ bao nhiêu trong mối quan hệ này khi nói với anh rằng "Anh không thích em cũng được, em chỉ cần anh đừng biến mất thôi, để mình em thích anh thôi cũng đủ rồi". Nhưng mà yêu một người mà biết trước rằng người ta không cần mình rất mệt mỏi. Một tháng sau khi cố chấp níu giữ anh bên cạnh tôi cuối cùng cũng mệt mỏi. Những tin nhắn hời hợt của anh hay những tin nhắn quan tâm của anh với tôi chẳng còn tác dụng gì nữa rồi. Sự hời hợt chẳng làm tôi đau lòng, sự quan tâm chẳng làm tôi rung động thêm lần nào. Chắc anh nhận ra tôi muốn từ bỏ nên anh lại bắt đầu quan tâm tôi như những ngày đầu mình gặp nhau. Nhưng có lẽ anh không biết, có những thứ cũng giống như chiếc quạt mùa đông, như chiếc áo bông mùa hè, như sự quan tâm muộn màng lúc đó của anh – đều không còn cần thiết nữa rồi.

Vậy là lần chia tay thứ 4 này vẫn xảy ra dù chúng tôi chẳng có một danh phận nào cho nhau. Kết thúc của câu chuyện, vẫn như bao lần, tôi lại nhận được bài học rằng "Đừng để bản thân trở thành mối quan hệ mập mờ của ai đó, không danh không phận đến lúc tổn thương cũng không ai cảm thông". Vậy là kết thúc cuộc tình không danh không phận, lúc ấy nhìn vào anh tôi chỉ thấy câm hận vì anh không yêu tôi lại quấy nhiễu cuộc sống tôi tới điên đảo. Nhưng mà là do tôi ngu ngốc, không danh không phận gì mà lại đem trao con tim mình. Lần chia tay này kết thúc cũng làm tôi hiểu rồi, tôi vẫn sẽ đứng dậy bước tiếp, sẽ tin tưởng có người yêu tôi thật lòng và sẵn sàng giữ tôi bên mình. Tôi cũng hiểu được yêu bản thân một chút, chỉ một chút để chính mình không phải vì sự quan tâm bất ngờ nào mà nghĩ rằng người ta thích mình. Chỉ có như vậy mới không thất vọng lần nữa. Đứa trẻ đã lớn hơn nhiều và đã bước thêm được một bước dài trên con đường tìm đến hạnh phúc đích thực..

Lần chia tay thứ 5 và 6 của tôi là đến cùng một người. Đúng như mọi người nghĩ đấy tôi đã chia tay, rồi quay lại, rồi lại chia tay. Người yêu của tôi lúc đấy nhỏ hơn tôi một tuổi nhưng những việc cậu ta làm với tôi cả đời tôi cũng không thể quên được. Lần đầu tiên chia tay với cậu ta là tôi nói ra. Rõ ràng là tôi nói ra nhưng tôi lại thấy vô cùng ấm ức cùng không cam lòng. Con trai sẽ không bao giờ nói lời chia tay nhưng họ biết cách để con gái phải nói lời chia tay trước. Đúng vậy, chỉ bằng sự lạnh lùng thờ ơ là có thể ép những cô gái với ước muốn được yêu thương phải nói lời chia tay. Hóa ra cậu ta đã ngoại tình với người khác. Nếu như lúc cậu ta thích cô gái kia có thể nói với tôi để tôi rời xa thì tốt biết mấy. Nhưng cậu ta không làm vậy, cậu ta lén lút qua lại với cô gái đó một thời gian rất dài mãi đến sau khi chia tay tôi mới biết mình đã bị đâm một nhát dao như thế nào. Lúc tôi nói lời chia tay với cậu ta lần đầu tiên, tôi hỏi "có thể cho em biết tại sao anh lại đối xử với em như vậy không?". Cậu ấy nói rằng không muốn tôi hi vọng vì cuối năm cậu ấy có thể sẽ đi định cư nước ngoài, cậu ấy không muốn tôi phải yêu xa rồi chờ đợi cậu ấy quay về. Tôi đã tin những lời nói đó, tôi đã nghĩ cậu ấy vì có nỗi khổ riêng nên mới đối xử với tôi như vậy. Nhưng mà tất cả chỉ là dối trá hết, chỉ có đứa ngu ngốc như tôi là tin những lời đó. Sau đó, bạn thân nhất của tôi ở nước ngoài đã qua đời trong một tai nạn xe. Người bạn đó cũng giống như người nhà của tôi vậy, mất đi cậu ấy tôi rất suy sụp. Tôi cần một nơi để tựa vào để đứng lên sau sự kiện đó. Lúc này người yêu cũ vừa mới chia tay giống như cọng rơm cứu mạng của tôi. Cậu ta chỉ đưa tay ra là tôi đã vội nắm lấy, níu chặt lấy mà không biết rằng cọng rơm mỏng manh này cơ bản chẳng thể cứu mạng tôi mà còn đứt lìa khiến tôi rơi xuống vực sâu vạn trượng. Một tuần sau khi quay lại chúng tôi lại chia tay. Lần này lí do của cậu ấy là "Mẹ em phát hiện rồi, mẹ không cho em quen chị". Tôi chỉ trả lời "ừm" vậy là chúng tôi thật sự kết thúc. Sau lần chia tay này tôi cuối cùng phát hiện, tất cả lí do chia tay của cậu ta chỉ là tìm cớ, thật ra cậu ta đang vui vẻ cùng cô gái khác từ lâu rồi.

Sau khi chia tay tôi như mất hồn, nghe bài hát nào cũng thấy thật bi thảm, chuyện gì cũng có thể khiến tôi đột nhiên đau lòng mà khóc nức nở. Tôi cũng không biết tại sao tôi lại trở nên suy sụp như vậy. Phải chăng là vì lần đầu tiên nếm thử mùi vị của sự phản bội nên tôi thấy kinh khủng? Hay là vì cùng lúc 2 người quan trọng trong cuộc đời mình rời xa? Tôi không biết nữa, tới giờ cũng không thể biết.. Đây là lần chia tay náo loạn nhất của tôi. Hơn một tháng liên tiếp tôi như phát điên vậy, khóc, cười, ngẩn người cứ đan xen chồng chất lên nhau. Mọi người xung quanh bắt đầu nói với tôi rằng tôi thật kì lạ. Và rồi lần chia tay này mang đến cho tôi không chỉ là bài học nữa mà là căn bệnh trầm cảm. Tôi được chẩn đoán rối loạn cảm xúc lưỡng cực và trầm cảm nhẹ.

Vậy là lần chia tay thứ 5 và thứ 6 trôi qua như một cơn ác mộng. Cơn ác mộng để lại cho tôi một căn bệnh nan y để rồi sau này bao lần tôi suýt chết vì căn bệnh đó. Bài học tôi học được ở lần này thật sự nhiều vô kể nhưng bài học làm thay đổi cuộc đời tôi lại là "Con gái phải yêu thương bản thân thật chân thành để dù có rơi vào vực sâu vạn trượng cũng có thể trở mình" Cuối cùng tôi cũng hiểu được rằng ai cũng sẽ phản bội tôi chỉ có tôi mãi mãi yêu thương bản thân mình. Tôi câm ghét người yêu cũ này, vì cậu ấy là người đầu tiên phản bội tôi, là người giả vờ giương tay ra khi tôi bên bờ vực thẳm để rồi nhìn tôi ngã xuống vực sâu. Nhưng mà có lẽ do tôi may mắn, hoặc do ý chí của tôi mạnh mẽ nên tôi đã bò lết thân mình leo lên để đứng trên đỉnh núi một lần nữa. Yêu thương bản thân thật sự đã khiến tôi trở nên kiên cường, mạnh mẽ và lí trí vô cùng. Tôi đã mất một thời gian dài để chữa lành vết thương do lần chia tay này gây ra, trong thời gian đó tôi cũng đã chuẩn bị để đón nhận và bảo vệ hạnh phúc của lần tiếp theo. Nhưng cơn ác mộng sau này sẽ không chỉ là cơn ác mộng của đứa trẻ nữa..

Lần chia tay thứ 7, lần chia tay cuộc tình mà tôi nghĩ là một đời. Chúng tôi va vào nhau khi đã cô đơn quá lâu và cần một người bên cạnh. Tâm hồn chúng tôi đồng điệu như thể chúng là một vậy. Nhưng mà mối tình lâu bền nhất của tôi, mối tình tôi nghĩ là một đời một kiếp, mối tình tôi cho là đúng đắn nhất cõi đời này cuối cùng cũng kết thúc trong một đêm mùa hạ. Chúng tôi từng hứa rằng chỉ chấp nhận lời chia tay khi chúng tôi đối mặt nhau và nói câu kết thúc.. Nhưng mà, cuối cùng thì tôi chỉ nhận được một dòng tin "Anh nghĩ chuyện mình nên dừng lại". Tôi chết lặng, hình như máu trong người tôi không chảy nữa.. Tôi ngã từ trên ghế xuống rồi thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại. Tôi hỏi "Vì hôm qua em giận dỗi sao?". Tôi gọi điện cho anh, anh từ chối tất cả, anh nói đừng làm vậy. Sao tôi có thể không làm vậy đây? Tôi không hiểu sao tình yêu mà tôi luôn tự hào là sẽ bền chặt không rời lại chỉ vì tôi giận dỗi một chút mà kết thúc như vậy. Tôi như đánh mất chính mình trong lúc ấy, tôi dùng mọi cách để van xin và níu kéo tình yêu của tôi. Nhưng không có ích gì cả. Anh nói với tôi, anh ngoại tình rồi. Anh đã làm chuyện mà anh luôn sợ hãi và câm ghét. Đại não của tôi như trì trệ, tôi không hiểu những gì anh nói. Anh đưa tin nhắn của anh cùng người ấy cho tôi, tôi thấy hai người thật hạnh phúc, hai người gọi nhau bằng danh xưng mà tôi và anh thường hay gọi. Anh nói "Cô ấy tốt hơn em, anh không muốn so sánh nhưng sự thật là vậy". Đúng vậy, trong mắt người yêu nhau thì đối phương thật tốt đẹp, còn người khác chỉ là một trò cười mà thôi. Và tôi giờ là trò cười trong mắt anh. Anh nói "Cô ấy cũng biết chuyện của mình, nhưng người ta không chấp nhất". Đương nhiên rồi, chấp nhất làm gì khi tôi là kẻ đến trước mà lại bại trận dưới tay một kẻ đến sau. Tôi thua vì tình yêu của anh vốn không còn nằm ở chỗ tôi nữa mà thôi. Người từng nói với tôi "Đừng phản bội anh vì anh sợ nhất là những kẻ ngoại tình, anh ghét lắm" để rồi giờ anh trở thành dạng người mà anh nói ghét. Mùi vị của phản bội, tôi nếm trải hai lần, nhưng nó vẫn cay đắng như lần đầu tiên thử. Tôi từng rung động trước nhiều người, nhưng tôi không muốn tổn thương anh nên tôi đã không làm thế. Nhưng có ai ngờ kẻ sợ bị tổn thương lại đi tổn thương người khác, còn kẻ sợ làm đau lòng người khác lại bị người ta đâm cho một dao đến máu chảy đầm đìa. Thì ra lí do đều là cái cớ, thay lòng mới là sự thật. Anh thay lòng rồi.

Sau khi bị cưỡng ép phải chấp nhận lời chia tay, tôi vẫn cố liên lạc với anh bằng mọi cách, nhưng tiếc là anh chẳng để tôi làm thế. Tôi đau lòng, đau đến mức đến thở cũng thấy thật khó nhọc, trái tim như bị ai đè nén đau đớn. Nhưng tôi không khóc. Không phải vì tôi không muốn khóc mà là vì tôi không khóc được. Đứa trẻ mau nước mắt như tôi vậy mà giờ đây muốn gào khóc thật to nhưng đôi mắt lại khô cạn. Tôi thả mình vào màn đêm, để bóng tối bao bọc lấy tâm hồn mình. Tôi ước gì mai tỉnh dậy mọi thứ vẫn như lúc đầu, tôi và anh vẫn thuộc về nhau. Tôi tỉnh dậy sau một đêm kinh hoàng, nhưng hình như đó không là cơn ác mộng. Bạn bè hỏi tôi có ổn không. Tôi làm sao có thể ổn đây? Mối tình của tôi cứ ngỡ một đời vậy mà đã kết thúc sau 456 ngày. Tôi vẫn không thể khóc. Tôi sợ hãi rằng tôi không quên được mối tình này, không quên được những kỉ niệm đẹp đẽ của những ngày trước. Tôi thà rằng mình cứ như trước, có thể khóc thật to để nước mắt cuốn sạch đi hết những kỉ niệm. Nhưng đến khóc tôi cũng không làm được. Tôi lại tìm về nơi mà chúng tôi lần đầu quen biết – Tinder. Tôi đọc lại dòng tin nhắn ngày trước anh gửi, anh nói sẽ không bao giờ để tôi lại một mình, lúc đó tôi đã rất tin tưởng vậy mà cuối cùng.. Hóa ra tình yêu chỉ là những câu nói dối, một người nói còn một người ngu ngốc tình nguyện tin tưởng. Lại một ngày đêm đau đớn và mơ hồ trôi qua. Ngày thứ 3 sau chia tay, tôi dường như đã tỉnh, tôi khóc, khóc như chưa từng khóc bao giờ. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu, anh thay lòng rồi, từ nay về sau chúng ta hết rồi. Tôi chui vào chăn giữa cái nóng 40 độ, tôi không muốn ai thấy tôi khóc. Chắc có lẽ tôi sẽ chưa quên được cuộc tình này nhưng mà sẽ ổn thôi. Tôi biết tôi đã bị đẩy đến bên bờ vực, không thể ngã xuống được, tôi phải quay đầu lại thôi..

Gần một tuần sau chia tay, tôi thỉnh thoảng có khóc. Tôi xóa hết hình ảnh của chúng tôi, xóa hết những tin nhắn yêu thương của ngày còn yêu nhau. Nhưng tôi biết kí ức thì không dễ xóa như vậy. Nhưng không có thứ gợi lại những kỉ niệm thì chắc kí ức đó cũng sẽ mau chóng hao mòn theo thời gian thôi. Ừm tôi mong là thế. Lần chia tay này có lẽ cũng không tệ đến thế, có lẽ vì tôi ghét sự phản bội, có lẽ tôi cũng biết mình không thật lòng muốn tha thứ cho kẻ phản bội, có lẽ vì tôi cũng yêu bản thân nhiều hơn một chút nên chẳng muốn bị tổn thương, có lẽ.. Sau lần chia tay này tôi cũng đã tìm lại được nhiều thứ tôi đánh mất. Những người bạn lâu ngày không liên lạc đến bên tôi như thể chúng tôi chưa từng xa nhau vậy. Có lẽ ông trời thật sự không lấy mất của ai một thứ gì cả, ông ấy mang tình yêu của tôi đi và tìm lại những mối quan hệ mà tôi lỡ tay đánh mất. Tôi đang nghĩ liệu yêu thêm lần nữa tôi sẽ lại đánh mất lí trí của mình hay không. Tôi không chắc nữa, tôi chỉ biết nếu yêu thêm lần nữa tôi vẫn sẽ yêu hết lòng mình, vẫn sẽ tin tưởng, vẫn sẽ hi vọng thật nhiều. Nhưng tôi cũng sẽ yêu bản thân nhiều hơn, biến mình thành phiên bản hoàn hảo nhất để luôn thật xinh đẹp, dũng cảm và tràn đầy sức sống.

Gửi đến những cô gái như tôi, nếu em có đang đau khổ vì một mối tình tan vỡ thì cũng đừng lo, những mối tình tan vỡ là những mối tình vốn đã không hề chắc chắn. Đừng buồn nhiều rồi tự trách bản thân mình, tình cảm là thứ không thể cố gắng, nhưng một bản thân hoàn mĩ thì có. Những cuộc tình tan vỡ cũng chỉ là những bước đệm để em đi xa hơn, để em bước lên nơi dừng chân an toàn hơn mà thôi. Đừng vì một bậc cầu thang vỡ mà để mình ngã xuống, hãy bước lên những bậc thang tiếp theo để lên cao hơn và đứng ở nơi mà ta xứng đáng. Hãy cứ yêu và cứ sai nhưng đừng đánh mất chính mình và đừng để mình ngã xuống vì bất kì điều gì những cô gái nhé. Viết cho tôi cũng là viết cho ai đó giống tôi.
 
Last edited by a moderator:
1 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Cảm giác muốn từ bỏ​


Có tưởng tượng mình cũng không dám tưởng tượng mình lại tiếp tục sự nghiệp yêu đơn phương, mà lại đi thích người không nên thích nhất. Thật sự không thể hiểu được bản thân luôn mà. Mình không muốn thừa nhận đâu, não thì cứ bảo là ngộ nhận thôi, tỉnh táo lên, mà cơ thể bán đứng mình. Mình còn lạ gì cái nhịp tim ấy nữa. Lần trước, cách đây 5 năm, lần đầu tiên mình cảm nhận được nó. Nó đã là mình khổ sở biết bao nhiêu rồi. Qua mấy năm ấy mình mới biết mình là 1 đứa lụy tình. Nó làm mình sợ khi nhận ra nó, thật sự rất sợ. Sợ người ta không có tình cảm với mình, sợ mối quan hệ chỉ như bây giờ, không tiến triển, sợ mình sẽ tiếp tục yêu đơn phương trong lặng lẽ rồi lại lụy tình. Rất sợ!

Vì vẫn là theo lối mòn cũ, vẫn là "mưa dầm thấm lâu", mình cảm mến người ta trước. Mặc dù lần trước và lần mày là 2 người khác nhau, 2 môi trường khác nhau, tính cách của họ khác nhau, chính bản thân mình cũng khác trước rất nhiều. Nhưng mình vẫn lo sẽ đi vào vết xe đổ cũ. Mình không tự tin, mình thấy lo lắng cho mối quan hệ này, mình cảm thấy không thích chính bản thân mình.

Sao lại đi thích một người không nên thích.. Người ta hơn mình về mọi mặt, có lẽ mình từ ngưỡng mộ rồi qua thời gian tiếp xúc nhiều chuyển thành cảm mến. Hiện giờ người ta chỉ coi mình là một người đồng nghiệp, không hơn, không kém. Thậm chí mình vẫn còn cảm thấy có một bức tường ngăn cách, giờ thì nó mỏng hơn so với nửa năm trước rồi, nhưng mà nó vẫn tồn tại. Và mình còn hiểu, hiện giờ với người ta, công việc là tất cả, người ta đang độc thân và cảm thấy ổn vì điều đấy. Thật sự không coi mình là đối tượng có thể yêu đương. Chưa kể người ta là sếp của mình. Mọi người trong công ty sẽ đánh giá theo hướng nào đây, "với cao" chăng?

Mình muốn bỏ đoạn tình cảm này, mình không muốn mỗi ngày đều "tập thể dục cho tim", không muốn đi tương tư chính người ngồi cạnh mình, không muốn cảm nhận lại cảm giác rất gần mà lại rất xa. Không muốn chút nào..

Lâu rồi mới có cảm giác rung động của 1 thiếu nữ mà nó thật buồn.
 
Last edited by a moderator:
3,036 ❤︎ Bài viết: 391 Tìm chủ đề
Có tưởng tượng mình cũng không dám tưởng tượng mình lại tiếp tục sự nghiệp yêu đơn phương, mà lại đi thích người không nên thích nhất. Thật sự không thể hiểu được bản thân luôn mà. Mình không muốn thừa nhận đâu, não thì cứ bảo là ngộ nhận thôi, tỉnh táo lên, mà cơ thể bán đứng mình. Mình còn lạ gì cái nhịp tim ấy nữa. Lần trước, cách đây 5 năm, lần đầu tiên mình cảm nhận được nó. Nó đã là mình khổ sở biết bao nhiêu rồi. Qua mấy năm ấy mình mới biết mình là 1 đứa lụy tình. Nó làm mình sợ khi nhận ra nó, thật sự rất sợ. Sợ người ta không có tình cảm với mình, sợ mối quan hệ chỉ như bây giờ, không tiến triển, sợ mình sẽ tiếp tục yêu đơn phương trong lặng lẽ rồi lại lụy tình. Rất sợ!

Vì vẫn là theo lối mòn cũ, vẫn là "mưa dầm thấm lâu", mình cảm mến người ta trước. Mặc dù lần trước và lần mày là 2 người khác nhau, 2 môi trường khác nhau, tính cách của họ khác nhau, chính bản thân mình cũng khác trước rất nhiều. Nhưng mình vẫn lo sẽ đi vào vết xe đổ cũ. Mình không tự tin, mình thấy lo lắng cho mối quan hệ này, mình cảm thấy không thích chính bản thân mình.

Sao lại đi thích một người không nên thích.. Người ta hơn mình về mọi mặt, có lẽ mình từ ngưỡng mộ rồi qua thời gian tiếp xúc nhiều chuyển thành cảm mến. Hiện giờ người ta chỉ coi mình là một người đồng nghiệp, không hơn, không kém. Thậm chí mình vẫn còn cảm thấy có một bức tường ngăn cách, giờ thì nó mỏng hơn so với nửa năm trước rồi, nhưng mà nó vẫn tồn tại. Và mình còn hiểu, hiện giờ với người ta, công việc là tất cả, người ta đang độc thân và cảm thấy ổn vì điều đấy. Thật sự không coi mình là đối tượng có thể yêu đương. Chưa kể người ta là sếp của mình. Mọi người trong công ty sẽ đánh giá theo hướng nào đây, "với cao" chăng?

Mình muốn bỏ đoạn tình cảm này, mình không muốn mỗi ngày đều "tập thể dục cho tim", không muốn đi tương tư chính người ngồi cạnh mình, không muốn cảm nhận lại cảm giác rất gần mà lại rất xa. Không muốn chút nào..

Lâu rồi mới có cảm giác rung động của 1 thiếu nữ mà nó thật buồn.

Đồng cảm vì bản thân mình cũng từng như thế^^
 
3 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Một lần từ chối soái ca và lời đồn​


Cuộc đời tôi nó lạ lắm mọi người ạ, không có duyên với trai. Chuyện là vào năm tôi học lớp chín, vì khi ấy học khá tốt và cũng khá nổi tiếng trong trường nên chuyện được các bạn nam để ý cũng không có gì lạ. Và rồi, điều gì đến cũng sẽ đến, một bạn nam cùng khối đã bày tỏ lời thích tôi. Bạn nam ấy có thể coi là cực phẩm, học giỏi, chơi thể thao giỏi, độ đẹp trai không phải bàn. Thật ra thì cũng có thể nói nhà hai đứa quen nhau, lại học cùng nhau từ thời mẫu giáo, thằng đó nó có ý với tôi cũng không phải ngày một ngày hai. Mỗi ngày đều nhắn tin ăn cơm chưa, mệt không, trong khi đó ngày nào cũng gặp. Thấy nó tỏ tình bất ngờ như vậy thì tôi cũng sốc chứ. Nhưng rồi, tôi đã làm một điều đáng phải trừng trị: Từ chối thẳng thừng thằng nhỏ đó. Tôi nói lúc đó là tôi chưa thích con trai, không có cảm giác gì hết, kêu nó lo học hành đi. Cu cậu bị tôi từ chối hình như sốc, đứng thừ người, hốc mắt đỏ hoe, nhìn thương lắm. Nhưng mà tôi lúc đó không muốn yêu đương thiệt, tôi luôn cảm thấy phiền phức với việc nhắn tin hỏi thăm nhau, nắm tay, cùng nhau học bài..

Từ ngày bị tôi từ chối, bạn nam đó không còn nhìn thẳng tôi, hãy nói chuyện như những người bạn bình thường. Và rồi, bùm, tin đồn tôi bị bê đê lan rộng khắp trường, thầy cô ai cũng bảo với tôi rằng thầy cô luôn ủng hộ con, mặc dù con.. Tôi lúc đó kiểu bùng nổ, cái quần gì vậy. Hỏi mấy đứa bạn thân, tụi nó bảo rằng tại tôi từ chối cực phẩm nên chắc tôi bị có vấn đề về giới tính. Ủa, gì vậy, ủa ủa ủa? Và rồi, tin đồn cứ thế bay xa, tới tận các trường trong huyện. Mẹ tôi biết chuyện thì cười ngặt nghoẽo, tôi tự hỏi tôi là con nuôi đúng không, hay con lượm được. Tin đồn đó không sao giải thích được nên kệ luôn. Kể từ đó đến nay, trong phạm vi mười mét của tôi, không hề xuất hiện một bóng dáng đứa con trai nào, có thì tụi nó cũng coi như anh em chiến hữu thôi. Kể ra vậy thôi, để an ủi tấm thân bé nhỏ này đã bị dọa sợ rồi.

Cảm ơn mọi người đã đọc câu chuyện buồn của lòng tôi. À đúng rồi, về phần cậu trai kia đã có người yêu rồi, bạn thân của tôi chứ còn ai, nên đừng mơ mộng gì nữa nha các cô gái của tôi ơi!
 
Last edited by a moderator:
1 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Lâu rồi mới có cảm giác an yên đến vậy!

Lặng lẽ xem hết tất thảy những tin tức mới về cậu. Âm thầm nghe lại từng bản nhạc mà cậu viết.. nhưng không hiểu sao, dạo này tớ thấy mình thật bận rộn.

Tớ chợt phát hiện, có quá nhiều thứ cần phải lo. Tớ đã không còn là cô bé ngày nào cần vòng tay chở che của bố mẹ, đã không còn nhỏ bé để có thể bật khóc bất cứ khi nào mà mình muốn. Hiện tại, nên trưởng thành rồi!

Những ngày tháng chênh vênh trước đây của cậu vất vả lắm đúng chứ? Phải rồi, ai mà không có những khoảng thời gian đầy bất lực và mệt mỏi, chẳng ai mà không phải trải qua thăng trầm rồi mới được hưởng những bình đạm an yên..

Mà cậu này, có phải tớ yếu đuối lắm không? Lắm lúc tớ đã suy nghĩ rằng, rốt cuộc thì tớ đang cố gắng vì điều gì?

Mọi người hỏi tớ, học rồi thì làm gì? Làm rồi thì lương thế nào? Định đến hôn sự gia đình gì chưa? Tớ chỉ biết cười trừ!

Cuối cùng thì tớ đang sống vì điều gì cậu nhỉ?

Thật tốt khi vào khoảng thời gian đó, cậu đã tìm thấy niềm đam mê cả đời của mình. Để giờ đây, cậu có lẽ phần nào hạnh phúc vì điều đó!

Năm đó nhìn thấy cậu nơi sân khấu, quỳ rạp xuống mà bật khóc khi nhìn thấy bố mẹ đến concert cổ vũ, mình nghĩ.. kể từng thời điểm đó, cậu đã thành công rồi!

Thành công đổi lại nụ cười của bố mẹ!

Thành công nhận được ánh mắt tin tưởng kiên định của người thân dành cho mình!

Thành công đào hố vùi lắp những kẻ từng mỉa mai đam mê mà cậu muốn dùng cả đời để theo đuổi!

Thành công đó khiến mình rất cảm động! Và rồi mình đã biết rằng, mình nên cố gắng vì điều gì!

Một lần nữa, cảm ơn cậu rất nhiều!

Cảm ơn vì đã xuất hiện, cảm ơn vì những điều tốt đẹp mà cậu đã làm cho chính mình, cho gia đình và cho cả một đứa đã lạc lõng như tớ!

Ngày thi Đại học, phòng tớ kín đầy những câu nói của cậu. Từng câu từng chữ, tớ đều ghi lại cẩn thận và chiêm nghiệm nó!

Lúc tớ thất bại với ước mơ của mình, câu nói của cậu cũng đã giúp tớ vực dậy và bước tiếp!

Có đôi khi một ngày dài trôi qua đầy mệt mỏi, tớ chỉ muốn mau chóng về nhà, lật giở từng tấm hình của cậu, nghe lại chuỗi bài hát trong playlist quen thuộc.. Cuộc sống của tớ, hình như chỉ vậy là đủ!

Chỉ cần cậu còn trên sân khấu, chỉ cần cậu còn sáng tác, chỉ cần trong lòng cậu vẫn nhiệt thành với con đường này, tớ nguyện lòng làm người bảo hộ, ở phía sau trợ lực, cậu không biết cũng chẳng sao.

Vì tớ tình nguyện..
 
1 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Yêu thầm đáng sợ đến mức nào?

Nó có thể là những nỗi dằn vặt trong tâm hồn bạn. Nó gom góp những tình cảm vụn vặt mỗi ngày, đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành một cái gai nhỏ, khiến bạn đau le lói mỗi ngày dài trôi qua.

Tôi yêu thầm một người không nên thương, như chú cá nhỏ tương tư những áng mây trắng trên bầu trời xanh, chỉ có thể ngước đầu nhìn ngắm nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới.

Lần đầu tôi thấy anh là vào mùa thu 4 năm trước. Tôi cũng chỉ mới 15, 16 tuổi, trong ngày đầu nhập học vấp phải áo dài mà ngã, xấu hổ đến đỏ cả mặt. Một cánh tay xa lạ đã đỡ tôi đứng dậy, đến tận bây giờ tôi cũng chưa từng dám quên đi khuôn mặt của chủ nhân bàn tay ấy. Lần thứ hai tôi nhìn thấy anh, anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đứng thẳng lưng trên bục phát biểu chào đón học sinh mới. Giọng nói anh dõng dạc trầm thấp, đầy khoan khoái tự tin. Từ giây phút đó, tôi đã biết mình sẽ không bao giờ với tay được tới nơi anh.

Anh lớn hơn tôi 2 tuổi, tôi gặp anh khi anh đã là học sinh 12 sắp tốt nghiệp. Những ngày đầu tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thích anh lâu đến vậy. Anh học giỏi, cao ngạo và tài năng, chính là bạch mã hoàng tử trong mắt nữ sinh cả trường. Tôi thì không đẹp, không giỏi cũng chẳng có tài cán gì lại còn tự ti. Anh chính là áng mây trắng cao thượng, tự do mà trôi nổi trên nền trời xanh. Tôi lại không phải nàng tiên cá, chỉ đơn giản là chú cá nhỏ nằm sâu dưới đại dương chỉ biết ngẩng đầu tương tư bầu trời.

Tôi nhỏ nhoi đến mức chưa bao giờ dám tiếp cận anh cả. Tôi yêu thầm anh 4 năm, chỉ nói với anh được đúng 1 câu "cảm ơn" vào lần đầu tiên gặp nhau. Tôi học theo mọi thói quen của anh. Anh thích uống Sting, tôi ngày nào cũng uống ít nhất một, hai chai đến đau bao tử nhập viện. Anh thích uống trà sữa vị matcha, tôi cũng vì anh mà thay đổi khẩu vị. Anh thích chơi bóng rổ, tôi thì chưa từng vắng mặt trong các buổi tập của anh. Hay thỉnh thoảng tôi lại cố tình đi sau lưng anh, nhìn bóng lưng vững chảy và bờ vai rộng của anh. Tôi cũng đã từng ước, ước gì được một lần tựa đầu vào bờ vai đó, một lần thôi cũng được..

Sinh nhật anh, tôi sẽ lén bỏ một thỏi socola và thiệp vào hộc bàn anh, nhưng chưa lần nào tôi dám ghi tên mình cả. Anh cũng có bạn gái, một chị gái rất xinh nhỏ hơn anh 1 tuổi. Cũng đúng thôi, người ta thường nói mây tầng nào gặp gió tầng đó. Cô ấy xinh đẹp và giỏi giang, hát rất hay. Nghe nói anh là người tỏ tình, anh thường đàn cho chị hát ở hàng ghế sau trường. Đó là một mối tình rất đẹp, đẹp đến nỗi, tôi không có quyền ghen tỵ hay ganh ghét.

Rồi anh đậu Đại học, đến Sài Gòn học. Tôi nghe nói anh và chị vẫn yêu xa. Tôi đã từng nghĩ, không còn nhìn thấy anh, chắc sẽ thôi không còn thích anh được nữa. Nhưng tình cảm là thứ không bao giờ điều khiển được bằng tư duy. Tôi chỉ còn nhìn thấy anh qua các story và dòng trạng thái trên Facebook hay Instagram, tôi lại bắt đầu nhớ anh, nhớ đến không thể nào tưởng tượng được. Anh và chị đã chia tay sau một tháng anh học xa. Nghe nói chị không chịu nổi việc yêu xa, chị hoài nghi anh không chung tình. Tôi thì chẳng nghĩ vậy, tôi thích anh đến nỗi tin anh vô điều kiện.

Tôi nhỏ bé và tự ti hơn cả những gì tôi từng nghĩ. Tôi thích anh, không dám nói với bất kì một ai, chỉ mỗi mình tôi biết. Tôi thậm chí còn sợ anh biết được tình cảm này. Tôi không muốn nghe anh từ chối mình, lại càng không muốn anh thương hại tôi mà động lòng. Tôi có thể nhỏ bé, tự ti, nhưng tôi cũng có tự tôn và biết tôn trọng tình cảm của chính mình.

Tôi đậu đại học, ở trường gần anh. Tôi cũng thỉnh thoảng hay chạy sang trường anh, ôm ấp hy vọng được nhìn thấy anh một lần giữa hàng ngàn sinh viên. Hơn nửa năm trước, tôi đã nhìn thấy anh, anh vẫn vậy, đẹp trai và cao ngạo, nổi bậc hẳn trong biển người, anh cũng trông thấy tôi, chắc anh trông tôi có vẻ quen, há miệng định gọi tôi, nhưng chắc anh không biết tôi tên gì, nên môi anh cứ mở rồi khép lại, mãi đến khi có người bạn gọi anh đi mất. Và trong phút giây anh quay lưng bỏ đi, mũi tôi cứ cay cay rồi bất chợt nhòe đi đôi mắt. Hình như đây là lần đầu tiên tôi khóc sau 4 năm yêu thầm anh.

Tôi nhận ra tình cảm của tôi quá đỗi nhỏ nhoi. Tôi yêu thầm một người mà ngay cả tên của mình người đó dường như cũng chưa từng biết, nhìn mặt cũng chỉ đơn thuần là có vẻ quen quen. Xót xa đến cùng cực. Những dằn vặt trong tâm hồn cứ thể bùng phát, đánh vỡ đi lớp phòng ngự mang tên mạnh mẽ trong tôi. Tôi sợ anh biết mình thích anh, không dám tiếp cận anh, nhưng lại bậc khóc ngay khoảnh khắc tưởng chừng vụn vặt đó. Tình cảm đôi khi khó hiểu đến thế..

4 năm đẹp nhất cuộc đời tôi dành trọn cho một người không nên thương. Chính tôi cũng chẳng biết đến bao giờ mình ngừng yêu anh, ngày mai, tháng sau hay vài năm sau nữa. Tình cảm là vậy, khó buông bỏ đến cùng cực, nhưng tôi cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục. Thôi thì hẹn gặp anh ở một tương lai, hy vọng tôi sẽ có thể dõng dạc giới thiệu tên mình với anh vào một ngày mà tôi thôi không còn thương anh nữa..
 
66 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chuông gió!

Choeng.. Tiếng rơi từ trên lan can đan xen làn gió vội những ngày vào đông. Tôi nghe thấy. Một mảnh ký ức như nhòa đi hòa lẫn trong tiếng vụn vỡ. Hóa ra là chiếc chuông gió ngoài ban công. Tôi chợt bâng khuâng 1 lúc, 1 đoạn ký ức như chạy về cái ngày mà tôi cầm chiếc chuông gió ấy. Tôi mang máng nhớ lại. Hình như là một ngày hè những năm tháng còn vô lo vô nghĩ, tôi đang chạy trên bờ cát dài với những tia nắng đủ khiến làn da mình có những ấn tượng sâu sắc. Chợt chuông điện thoại vang lên với chiếc nick name dễ thương cộng 1 trái tym to bự chạy trên màn hình điện thoại. Lục lọi lại mọi ngăn ký ức nhưng tôi đã không còn nhớ dòng số tưởng chừng như khắc ghi vào tâm khảm ấy nữa rồi. Quay lại với dòng hồi tưởng, tôi nhớ rõ một giọng nói mà ngày ấy khiến tôi mê mẩn, nhớ mong, rằng là: "Anh để em ở nhà, em nhớ anh.. Về không có quà em cho anh làm rể nhà khác". Ngày ấy chúng tôi chỉ là những đứa trẻ non nớt của Hà Nội những ngày chưa trở mình. Hà Nội ngày ấy đẹp, đơn giản vì chúng tôi có nhau. Không mất quá nhiều thời gian để tôi phi vội vào những quán lưu niệm rìa bờ biển Cửa Lò. Trong giây lát, tôi quyết định cầm về cho nửa kia chiếc chuông gió có hình cô gái mặc áo dài truyền thống Việt Nam, giản dị nhưng đẹp, hệt như em vậy. Kết thúc 3 ngày xa Hà Nội, tôi trở về với thành phốnơi có em. Được gặp em tôi như được tưới lên tâm hồn thỏa những ngày héo úa. Tình yêu ngày thơ ngây dù dại khờ nhưng vẫn muốn trải, chút bâng khuâng nhắn gió gửi tới nơi ai. Vội vàng chúng tôi hẹn gặp nhau và trao nhau món quà kèm những chiếc hôn vội. Ngày ấy là những trang hồng trong cuốn sách của riêng chúng tôi. Nhưng chỉ dừng lại ở đó, tôi vội thoát ra khỏi suy nghĩ miên man, tôi không muốn hồi tưởng lại những ngày nhật ký đượm màu buồn, những ngày mà chúng tôi nhuộm sắc tối rồi đặt dấu chấm hết cho câu chuyện dang dở của nhau.. Chiếc chuông gió ấy được trả lại cùng cuốn nhật ký nhỏ mà chúng tôi đã dùng hết những mĩ từ ngờ nghệch để viết cho nhau. Kết thúc một câu chuyện mà chúng ta đã từng gọi nhau là thanh xuân để rồi thành kỉ niệm.. Hồi ức là món ăn có ngọt bùi, có cay đắng và may mắn không có hận thù. Và rồi chúng ta sẽ lại quên nhau để tìm 1 nửa khác. Tạm biệt chuông gió, tạm biệt kỉ niệm, tạm biệt những kí ức ngọt ngào và tạm biệt em. Tạm biệt những điều rung động mà chúng ta để lại cho nhau. Sau cùng Hà Nội vẫn đẹp, chỉ là anh không thấy em nữa rồi..
 
Last edited by a moderator:
89 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Hẳn là mọi người cũng biết, con người chúng ta luôn khao khát thứ gọi là tình yêu đôi lứa. Nhà tôi thì khó, từ lúc còn trên ghế cấp 3 cho tới lúc bước chân vào đại học, bố mẹ luôn cấm cản tôi tiếp xúc với thứ tình cảm đôi lứa ấy. Họ khuyên tôi cứ học xong ra trường có nghề nghiệp, yêu rồi cưới luôn. Bởi vì họ cũng vậy..

Nhưng mọi người biết đấy, gia đình càng quản chặt, thì tâm lý nổi loạn của con cái càng lớn, tôi cũng không ngoại lệ. Thoát khỏi cấp 3 bước chân vào đại học, rời xa gia đình, tôi đã xõa hết mình với những thứ tôi muốn. Đi chơi tới đêm muộn mới về trọ, học hành thì cúp học linh tinh, thậm chí là trốn đi chơi xa một mình. Và hẳn rồi, thiếu sao được điều tôi luôn muốn thử. Tình yêu.

Tôi đã ngay lập tức đồng ý hẹn hò với 1 người không quen ngay khi bước vào năm đầu đại học, trò chuyện chưa được 1 tuần nhưng chỉ vì cảm giác tò mò về tình yêu nên tôi đã tiến tới. Xong rồi được 3-4 tháng thì chia tay vì họ đi làm xa, và tôi thì không chịu được điều ấy, nó chán. Được vài tháng, tôi lại tìm hiểu 1 người khác, nhưng vì mối quan hệ trước đó nên tôi thực sự muốn tìm người vừa yêu mình và mình cũng yêu. Họ có ý với tôi ngay từ đầu, tôi thì không nên tôi cứ kéo dài thời gian mãi. Tôi đã cố để thích họ, hoặc thậm chí tôi đã ngu ngốc khi bảo với 1 người thích tôi rằng, làm bạn thôi được không, vì thực sự họ quá tốt đối với 1 người chỉ có ý định làm bạn để đón nhận sự tử tế đó. Nhưng rồi thì tôi cũng nhận thức được họ đã chìm quá sâu, mà tôi thì lại quá tồi. Nên tôi đã chấm dứt mối quan hệ đó. Và đó cũng là mối quan hệ kết thúc tuổi 19 của tôi.

Nhưng có 1 điều rõ ràng, khi tìm hiểu ai đó, thì họ luôn là mối quan hệ khác giới duy nhất mà tôi có từ đầu đến cuối, cho đến tình yêu bây giờ của tôi..

Sau mối quan hệ đó chưa được 1 tháng, tôi quen anh_P. Anh hơn tôi 2 tuổi, tôi không biết, xưng mình gọi bạn. Sau khi biết rồi thì cả 1 thời gian 2 tháng làm bạn, chúng tôi cũng luôn mày-tao như bạn bè. Tôi thực sự đã nghĩ chúng tôi sẽ là bạn thân chứ không thể tiến xa hơn. Cho đến khi anh nói có tình cảm khác với tôi. Bạn nghĩ tôi sẽ từ chối hoặc đồng ý như những mối quan hệ trước sao? Không. Tôi đã lưỡng lự. Vì tôi chưa nghĩ tới sẽ có tình cảm khác với anh. Nhưng chưa là khi tôi không nghĩ tới, nghĩ tới rồi thì lại lưu luyến không muốn từ bỏ khi chưa rõ ràng. Đáng lẽ như trước đó thì tôi sẽ đồng ý quen để tìm hiểu tiếp. Nhưng câu chuyện của chúng tôi lại xuất hiện 1 người khác mà tôi không hề biết đến. Có lẽ tôi sẽ kể câu chuyện đó sau. Nhưng cũng vì người đó, nên chúng tôi dây dưa với nhau không một danh phận tới 3-4 tháng sau đó mới chính thức yêu nhau. Tôi đã nghĩ, hay có lẽ do mối quan hệ trước đó tôi đã không hề để ý và quan tâm đến cảm xúc của người khác, nên đến mới quan hệ này tôi đã phải chịu nhân quả. Trước khi có thể yêu nhau, tôi đã khóc rất nhiều, suy sụp, tuyệt vọng, thất vọng.. không cảm xúc nào không trải qua. Nhưng nối quan hệ ấy của chúng tôi đến bây giờ mới tiếp diễn được 3 tháng, dù đã biết nhau gần 1 năm, thực sự rất hạnh phúc. Tôi đã định từ bỏ mối quan hệ này rất nhiều lần, nhưng không biết vì sao lại ở lại. Tôi chưa từng nghĩ đến tương lai, nhưng với người ấy, tôi hi vọng 2-3 năm nữa khi tôi ra trường, chúng tôi có thể thực sự về 1 nhà. Có lẽ là định mệnh. Khi nó thực sự đến, bạn sẽ thấy nó rất khác so với những thứ bạn đã trải qua..

Vậy tình yêu bạn trải qua như thế nào?
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back