Quốc Âm Thi Tập - Nguyễn Trãi

Thảo luận trong 'Thơ Ca' bắt đầu bởi Thùy Minh, 22 Tháng mười một 2022.

  1. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 3

    Có của hằng cho lại có thông,
    Tích nhiều con cháu nõ trông.
    Nghiệp Lưu Quý thịnh, đâu truyền báu,
    Bia Nguỵ Trưng cao, há nối tông.
    Hiềm kẻ say chưng bề tửu sắc,
    Hoạ người thìn được thói cha ông.
    Còn nhiều sá họp toan ăn uống,
    Tám chín mươi thì vạn sự không.

    Cước chú:
    của hằng: dịch từ chữ hằng sản, sản hằng
    thông: đủ hết, đủ cả.
    tích: tích trữ
    nõ: chẳng; nõ trông: chẳng trông mong, chẳng hề trông
    Lưu Quý: tức Hán Cao Tổ Lưu Bang (256 - 195) là vị hoàng đế sáng lập nhà Hán trong lịch sử Trung Quốc
    đâu: không
    Nguỵ Trưng: (580- 643), tự Huyền Thành, người Cự Lộc, nay là huyện Cự Lộc thành phố Hình Đài tỉnh Hà Bắc. Ông là nhà chính trị, nhà tư tưởng gia, nhà sử học đời Đường
    há: nào có
    tông: tổ tông
    hiềm: e sợ
    họa: may ra
    thìn: gìn giữ
    câu 7, 8: ý nói nhiều kẻ chỉ tụ họp ăn uống chơi bời, đến khi chết thì cũng chẳng còn lại gì.
     
  2. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 4

    Nhân nghĩa trung cần chử tích ninh,
    Khó thì hay kháo, khốn hay hanh.
    Đời Thương thánh biết cầu Y Doãn,
    Nhà Hán ai ngờ được Tử Khanh.
    Khi bão mới hay là cỏ cứng,
    Khuở nghèo thì biết có tôi lành.
    Kìa ai cây cả nhàn ngồi tựa,
    Nẻo có công nhiều lọ phải tranh.

    Cước chú:
    chử: sống theo đạo lý nào đó. "chử: sửa mình, hối hận".
    tích ninh: sự an lành từ xưa còn truyền lại. Ý câu này nói: ta hãy cứ giữ gìn bốn cái đức nhân - nghĩa - trung - cần, vì đó là những nết tốt lành từ đời xưa truyền lại. Bởi theo quy luật cuộc đời, lúc khó sẽ ló cái khôn, lúc khốn cùng rồi sẽ lại hanh thông, như việc Y Doãn đời Thương, Tử Khanh đời Hán được trọng dụng.
    kháo: khéo léo
    khốn: khốn cùng, quẫn
    hanh: hanh thông, thuận lợi, suôn sẻ.
    thánh: những bậc trí tuệ và đạo đức cao viễn theo tiêu chuẩn của nho gia.
    cầu: tìm, muốn, mong, muốn nhờ
    Y Doãn: Đại thần thời đầu nhà Thương. Y Doãn là nguyên lão phụ chính 4 triều vua dạy dỗ các vị vua trẻ rất cẩn thận. (Ý câu: đời nhà Thương, các bậc minh quân biết trọng dụng người tài giỏi là Y Doãn)
    Tử Khanh: tức Tô Tử Khanh, hay Tô Vũ (140 -87 tcn), làm trung lang tướng đời Hán Vũ Đế, đi sứ Hung Nô, cứng cỏi không chịu khuất phục, nên bị đày đi chăn dê, sau mười chín năm mới được thả về nước.
    khuở nghèo: thuở nghèo khó
    tôi: bề tôi; tôi lành: bề tôi tốt
    cây cả: cây cao, to lớn
    nẻo: nếu; công: công sức
    lọ: đâu cần (phải tranh giành)
     
  3. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 5

    Phúc của chung, thì hoạ của chung,
    Nắm thì hoạ khỏi phúc về cùng.
    Văn chương chép lấy đòi câu thánh,
    Sự nghiệp tua thìn phải đạo trung.
    Trừ độc trừ tham trừ bạo ngược,
    Có nhân có trí có anh hùng.
    Chiềng cho biết nay dường ấy,
    Chẳng thấp thì cao ắt được dùng.

    Cước chú:
    phúc - họa: may mắn >< tai họa
    nắm thì: nắm được thời thế
    họa khỏi phúc về: hết tai họa, phúc đến
    đòi: nhiều;
    câu thánh: câu văn, thơ, lời răn dạy của bậc thánh hiền
    tua thìn: nên giữ gìn
    phải: cần, không thể không làm, không thể khác (phải giữ, phải nắm lấy đạo trung)
    chiềng cho biết: tâu lên cho biết
    nay: hiện giờ, tại thời điểm nói.
    dường ấy: như thế, như vậy
    thấp cao: chỉ những đối lập về địa vị hay thân phận trong cuộc sống nói chung, như sang hèn, giàu nghèo
    ắt:
    sẽ
     
  4. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 6

    Lấy khi phú quý đắp cơ hàn,
    Vần chuyển chăng dừng sự thế gian.
    Nẻo khỏi tiểu nhân quân tử nhọc,
    Dầu chăng quân tử tiểu nhân loàn.
    Của nhiều, sơn dã đam nhau đến,
    Khó ở, kinh thành thiếu kẻ han.
    Hằng lấy đạo trung làm nghĩa cả,
    Qua ngày qua tháng được an nhàn.

    Cước chú:
    đắp: đổi
    vần chuyển: xoay chuyển, đổi thay
    chăng dừng: chẳng thể dừng. Ý cả hai câu: khi phú quý, khi cơ hàn - là sự thường của thế gian, không thể can thiệp (chăng dừng)
    nẻo: nếu
    khỏi: thoát
    tiểu nhân: nhân dân nói chung; Ý cả câu: nếu như không có người dân quê, thì người quân tử sẽ phải nhọc nhằn (chẳng ai nuôi người quân tử).
    loàn: loạn; Ý cả câu: Nếu không có người quân tử thì nhân dân cũng loạn lạc; Hai câu thực nói lên mối quan hệ giữa nhân dân và người quân tử.
    (dịch từ câu: vô dã nhân mạc dưỡng quân tử, vô quân tử mạc trị dã nhân của Khổng Tử)
    sơn dã: đồng nội, rừng núi.
    đam: đem
    han: hỏi han
    Hai câu luận dịch từ câu bần cư náo thị vô nhân vấn, phú tại thâm sơn hữu khách tầm ý là: "nghèo ở chợ đông không ai hỏi, giàu ở non sâu có kẻ tìm"
    hằng: thường, luôn, mãi
    nghĩa cả: nghĩa lớn
     
  5. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 7

    Cắp nắp làm chi hỡi thế gian,
    Có thì ăn mặc chớ lo toan.
    Đông hiềm giá lạnh chằm mền kép,
    Hạ lệ mồ hôi kết áo đơn.
    Nằm có chiếu chăn cho ấm áp,
    Ăn thì canh cá chớ khô khan.
    Phúc dầu hay đến trăm tuổi,
    Mình thác thì nên mọi của tan.

    Cước chú:
    cắp nắp: nhặt nhạnh; tiền tài là số của lưu thông, cắp nắp làm chi cho nhọc lòng?
    hiềm: e, ngại, sợ
    chằm: xâu, khâu các lớp mỏng lại với nhau cho dày dặn. "chằm: may kết bằng chỉ to, bằng kim đục.
    lệ: e, ngại
    hay đến: có thể đến
    thác: chết
    mọi của tan: của cải, mọi thứ (khi chết) đều tiêu tan, không có nghĩa lí gì.
     
  6. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 8

    Vinh hoa nhiều thấy khách đăm chiêu,
    Bần tiện ai là kẻ chuộng yêu?
    Của đến nước xa nên quý giá,
    Người lìa quê cũ lấy làm phiêu.
    Nuôi con mới biết lòng cha mẹ,
    Thấy loạn thì hay đời Thuấn Nghiêu.
    Phúc gặp ngần nào, ấy mệnh,
    Làm chi đua nhọc tốn công nhiều.

    Cước chú:
    đăm: bên phải; chiêu: bên trái; Ý nói khi có vinh hoa phú quý thì bên phải bên trái đều có khách cầu cạnh.
    Ý câu 2: bần hàn, nghèo khổ lấy ai (làm gì có ai) yêu mến, quý trọng
    của: đồ, thứ
    nước: chốn, chỗ, không gian sinh tồn của cư dân nông nghiệp vốn chủ yếu là sông nước.
    quý giá: đáng được trọng và có giá trị.
    phiêu: trôi, dạt
    Thuấn Nghiêu: 2 vị vua anh minh bên TQ.
    ngần nào: có bao nhiêu, có ngần
    mệnh: vận số

     
  7. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 9

    Trần trần mựa cậy những ta lành,
    Phúc hoạ tình cờ xảy chửa đành.
    Miệng thế nhọn hơn chông mác nhọn,
    Lòng người quanh nữa nước non quanh.
    Chẳng ngừa nhỏ, âu nên lớn,
    Nẻo có sâu, thì bỏ canh.
    Ở thế ươn hèn chăng có sự,
    Nghìn muôn tốn nhượng chớ đua tranh.

    Cước chú:
    trần trần: khư khư, khăng khăng, nhất định không chịu thay đổi.
    mựa: chớ, không
    cậy: nhờ
    xảy: bỗng, chợt
    chửa đành: chưa thông tỏ
    quanh: quanh co, khó lường
    ngừa: phòng ngừa
    âu nên: sao nên
    sâu: loài trùng chuyên ăn thảo mộc
    canh: món rau nấu nhiều nước; Ý: có sâu bỏ bát canh, nồi canh
    ươn hèn: nhún mình, chịu nhún, chịu nhường, chịu nhịn
    chăng có sự: chẳng có sự việc gì xảy đến
    tốn nhượng: nhường nhịn
     
  8. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 10

    Muốn ăn trái, dưỡng nên cây,
    Ai học thì hay mựa lệ chầy.
    Dợ đứt khôn cầm bà ngựa dữ,
    Quan cao nào đến dạng người ngây.
    Trị dân sơ lập lòng cho chính,
    Có nước thường in nguyệt khá rây.
    Có chẳng có tài dùng chẳng đến,
    Mựa rằng thánh đức có nơi khuây.

    Cước chú:
    dưỡng: trồng, chăm bón
    học thì hay: học thì sẽ hiểu biết
    mựa lệ chầy: chớ ngại lâu dài (mựa: chớ; lệ: e ngại; chầy: lâu, muộn)
    dợ: dây thừng
    khôn cầm: không thể, khó có thể cầm giữ
    ngựa dữ: con ngựa ương bướng, dữ dằn
    người ngây: người ngốc nghếch
    sơ: hơi, mới bắt đầu, ban đầu
    lập: dựng, rắp; sơ lập: bắt đầu xây dựng
    chính: đúng, không tà vạy, không lỗi đạo, khiến cho lòng quay trở về với đạo chính.
    in: phản chiếu hình ảnh
    rây: chiếu qua các khe hở
    mựa: chớ, không
    thánh: những bậc trí tuệ và đạo đức cao viễn theo tiêu chuẩn của nho gia
    khuây: quên, biến âm trong quên khuấy.


     
  9. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 11

    Cưu một lòng ngay khác chúng ngươi,
    Ở chưng trần thế mấy phen cười.
    Phúc nhiều xưa bởi nơi ta tích,
    Xuân đến tự nhiên mọi vật tươi.
    Có của bo bo hằng chực của,
    Oán người nớp nớp những âu người.
    Làm chi pháo phúc lòng nhau bấy,
    Rốt nhân sinh bảy tám mươi.


    Cước chú:
    cưu: mang
    lòng ngay: lòng ngay thẳng
    chúng ngươi: cách Nguyễn Trãi gọi số đông kẻ xấu
    chưng: từ đệm, không có nghĩa
    tích: tích cóp, tích trữ
    bo bo: giữ khư khư, không chia sẻ
    chực: giữ
    nớp nớp: nơm nớp
    âu: lo
    pháo phúc: trở đi trở lại nhiều lần, nghĩa bóng là làm phiền
    bấy: <từ cổ> cảm thán từ.
    rốt: rốt cục; nhân sinh: cuộc đời; Ý 2 câu cuối: rốt cục, cuộc đời cũng chỉ có bảy tám mươi năm, việc chi phải làm phiền não lòng nhau.

     
  10. Thùy Minh Đọc bài trong phần "Thông tin" nha!

    Bài viết:
    2,022
    Bảo kính cảnh giới 12

    Chàu người họp, khó người tan,
    Hai ấy hằng lề sự thế gian.
    Những kẻ ân cần khi phú quý,
    Hoạ ai bồ bặc khuở gian nan.
    Lều không, con cái hằng tình phụ,
    Bếp lạnh, anh tam biếng hỏi han.
    Lòng thế bạc đen dầu nó biến,
    Ta thìn nhân nghĩa chớ loàn đan.

    Cước chú:
    chàu: giàu
    hai ấy: chỉ hai sự giàu nghèo
    hằng lề: thói thường. lệ thường
    bồ bặc: hết sức giúp đỡ
    tình phụ: tình cảm nhạt nhòa
    anh tam: bạn bè
    lòng thế: lòng người
    bạc đen: đen trắng
    dầu nó biến: dù có biến đổi khó lường
    thìn: giữ gìn
    loàn: sai trái;
    đan: đỏ, son, từ chữ đan tâm (lòng son);
    chớ loàn đan: chớ đánh mất lòng son.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...