Bài viết: 220 



Nổi Gió Rồi
Thể hiện: Tỉnh Lung
Nội dung của bài hát này dựa trên một bộ phim của Nhật Bản "The wind rises" - Gió nổi. Bộ phim lấy bối cảnh về thời chiến tranh ở Nhật bản. Nhân vật chính của bộ phim là Jiro với niềm yêu thích mãnh liệt với không trung, anh luôn muốn được làm ra một chiếc máy bay và được lái máy bay chinh phục bầu trời, vượt qua những không gian cũ kỹ của nước Nhật. Trên con đường thực hiện giấc mơ của mình, anh đã tìm thấy được một nửa trái tim của mình - Naoko. Khi chiếc máy bay của anh được cất cánh thì cũng là lúc Naoko ra đi mãi mãi.
"Gió nổi lên rồi, ta nhất định phải sống thật tốt" là câu nói ở đầu phim nhưng gần như đã báo trước được kết thúc. Những thiết kế quý giá của Jiro sớm đã trở thành đống cho tàn trong thất bại của Đế quốc Nhật bản, anh bơ vơ trong sự tiếc nuối và cô độc khi Naoko từ trần. Trong những giấc mơ, Jiro thấy Naoko bên cạnh anh, động viên anh tiếp tục sống vì "Gió vẫn thổi và ta phải tiếp tục sống và mơ ước dù biết ngọn gió cuộc đời không lặng bao giờ."
Thể hiện: Tỉnh Lung
Nội dung của bài hát này dựa trên một bộ phim của Nhật Bản "The wind rises" - Gió nổi. Bộ phim lấy bối cảnh về thời chiến tranh ở Nhật bản. Nhân vật chính của bộ phim là Jiro với niềm yêu thích mãnh liệt với không trung, anh luôn muốn được làm ra một chiếc máy bay và được lái máy bay chinh phục bầu trời, vượt qua những không gian cũ kỹ của nước Nhật. Trên con đường thực hiện giấc mơ của mình, anh đã tìm thấy được một nửa trái tim của mình - Naoko. Khi chiếc máy bay của anh được cất cánh thì cũng là lúc Naoko ra đi mãi mãi.
"Gió nổi lên rồi, ta nhất định phải sống thật tốt" là câu nói ở đầu phim nhưng gần như đã báo trước được kết thúc. Những thiết kế quý giá của Jiro sớm đã trở thành đống cho tàn trong thất bại của Đế quốc Nhật bản, anh bơ vơ trong sự tiếc nuối và cô độc khi Naoko từ trần. Trong những giấc mơ, Jiro thấy Naoko bên cạnh anh, động viên anh tiếp tục sống vì "Gió vẫn thổi và ta phải tiếp tục sống và mơ ước dù biết ngọn gió cuộc đời không lặng bao giờ."
Lời bài hát:
Zhè yī lùshàng zǒu zǒu tíng tíng
Shùnzhe shàonían piāolíu de hénjī
Mài chū chēzhàn de qían yīkè
Jìng yǒuxiē yóuyù
Bùjīn xìao zhè jìn xiāngqíng qiè
Réng wú kě bìmiǎn
Ér zhǎngyě de tiān
Yījìu nàme nuǎn
Fēng chuī qǐle cóngqían
Cóngqían chū shì zhè shìjiān
Wànbān líulían
Kànzhe tiānbiān shì zài yǎnqían
Yě gānyùan fùtāngdǎohuǒ qù zǒu tā yībìan
Rújīn zǒuguò zhè shìjiān
Wànbān líulían
Fānguò sùiyuè bùtóng cè liǎn
Cuò bùjí fáng chuǎng rù nǐ de xìaoyán
Wǒ céng nán zìbá yú shìjiè zhī dà
Yě chénnì yú qízhōng mènghùa
Bùdé zhēn jiǎ bù zuò zhēngzhá bù jù xìaohùa
Wǒ céng jiāng qīngchūn fānyǒng chéng tā
Yě céng zhǐ jiān dànchū shèngxìa
Xīn zhī suǒ dòng qiě jìu súiyúan qù ba
Nìzhe guāng xíngzǒu rèn fēng chuī yǔ dǎ
Duǎn duǎn de lù zǒu zǒu tíng tíng
Yěyǒule jǐ fēn de jùlí
Bùzhī fǔmō de shì gùshì háishì dùan xīnqíng
Yěxǔ qídài de bùguò shì yǔ shíjiān wèi dí
Zàicì kàn dào n
Wēi líang chénguāng lǐ
Xìao de hěn tíanmì
Cóngqían chū shì zhè shìjiān
Wànbān líulían
Kànzhe tiānbiān shì zài yǎnqían
Yě gānyùan fùtāngdǎohuǒ qù zǒu tā yībìan
Rújīn zǒuguò zhè shìjiān
Wànbān líulían
Fānguò sùiyuè bùtóng cè liǎn
Cuò bùjí fáng chuǎng rù nǐ de xìaoyán
Wǒ céng nán zìbá yú shìjiè zhī dà
Yě chénnì yú qízhōng mènghùa
Bùdé zhēn jiǎ bù zuò zhēngzhá bù jù xìaohùa
Wǒ céng jiāng qīngchūn fānyǒng chéng tā
Yě céng zhǐjiān dànchū shèngxìa
Xīn zhī suǒ dòng qiě jìu súiyúan qù ba
Wǎn fēng chuī qǐ nǐ bìn jiān de bái fà
Fǔ píng húiyì líu xìa de bā
Nǐ de yǎnzhōng míng'àn jiāo zá yīxìao shēnghuā
Mùsè zhē zhù nǐ pánshān de bùfá
Zǒu jìn chúang tóu cáng qǐ de hùa
Hùa zhōng de nǐ dīzhe tóu shuōhùa
Wǒ réng gǎntàn yú shìjiè zhī dà
Yě chénzùi yú er shí qínghùa
Bù shèng zhēn jiǎ bù zuò zhēngzhá wúwèi xìaohùa
Wǒ zhōng jiāng qīngchūn hái gěile tā
Líantóng zhǐ jiān dànchū de shèngxìa
Xīn zhī suǒ dòng jìu súi fēng qùle
Yǐ ài zhī míng nǐ húan yùanyì ma
Shùnzhe shàonían piāolíu de hénjī
Mài chū chēzhàn de qían yīkè
Jìng yǒuxiē yóuyù
Bùjīn xìao zhè jìn xiāngqíng qiè
Réng wú kě bìmiǎn
Ér zhǎngyě de tiān
Yījìu nàme nuǎn
Fēng chuī qǐle cóngqían
Cóngqían chū shì zhè shìjiān
Wànbān líulían
Kànzhe tiānbiān shì zài yǎnqían
Yě gānyùan fùtāngdǎohuǒ qù zǒu tā yībìan
Rújīn zǒuguò zhè shìjiān
Wànbān líulían
Fānguò sùiyuè bùtóng cè liǎn
Cuò bùjí fáng chuǎng rù nǐ de xìaoyán
Wǒ céng nán zìbá yú shìjiè zhī dà
Yě chénnì yú qízhōng mènghùa
Bùdé zhēn jiǎ bù zuò zhēngzhá bù jù xìaohùa
Wǒ céng jiāng qīngchūn fānyǒng chéng tā
Yě céng zhǐ jiān dànchū shèngxìa
Xīn zhī suǒ dòng qiě jìu súiyúan qù ba
Nìzhe guāng xíngzǒu rèn fēng chuī yǔ dǎ
Duǎn duǎn de lù zǒu zǒu tíng tíng
Yěyǒule jǐ fēn de jùlí
Bùzhī fǔmō de shì gùshì háishì dùan xīnqíng
Yěxǔ qídài de bùguò shì yǔ shíjiān wèi dí
Zàicì kàn dào n
Wēi líang chénguāng lǐ
Xìao de hěn tíanmì
Cóngqían chū shì zhè shìjiān
Wànbān líulían
Kànzhe tiānbiān shì zài yǎnqían
Yě gānyùan fùtāngdǎohuǒ qù zǒu tā yībìan
Rújīn zǒuguò zhè shìjiān
Wànbān líulían
Fānguò sùiyuè bùtóng cè liǎn
Cuò bùjí fáng chuǎng rù nǐ de xìaoyán
Wǒ céng nán zìbá yú shìjiè zhī dà
Yě chénnì yú qízhōng mènghùa
Bùdé zhēn jiǎ bù zuò zhēngzhá bù jù xìaohùa
Wǒ céng jiāng qīngchūn fānyǒng chéng tā
Yě céng zhǐjiān dànchū shèngxìa
Xīn zhī suǒ dòng qiě jìu súiyúan qù ba
Wǎn fēng chuī qǐ nǐ bìn jiān de bái fà
Fǔ píng húiyì líu xìa de bā
Nǐ de yǎnzhōng míng'àn jiāo zá yīxìao shēnghuā
Mùsè zhē zhù nǐ pánshān de bùfá
Zǒu jìn chúang tóu cáng qǐ de hùa
Hùa zhōng de nǐ dīzhe tóu shuōhùa
Wǒ réng gǎntàn yú shìjiè zhī dà
Yě chénzùi yú er shí qínghùa
Bù shèng zhēn jiǎ bù zuò zhēngzhá wúwèi xìaohùa
Wǒ zhōng jiāng qīngchūn hái gěile tā
Líantóng zhǐ jiān dànchū de shèngxìa
Xīn zhī suǒ dòng jìu súi fēng qùle
Yǐ ài zhī míng nǐ húan yùanyì ma
Lời dịch:
Suốt chặng đường lúc đi lúc nghỉ
Dấu chân các chàng trai trẻ lang bạt trải dài khắp lối
Khoảnh khắc trước lúc rời trạm xe bỗng có chút chần chừ
Chợt mỉm cười nhận ra nỗi nhớ vẫn cồn cào dẫu đã về đến quê nhà
Bầu trời Nagano vẫn luôn ấm áp như thế
Làn gió thổi qua, dấy lên một thuở xa xưa
Ngày tôi vừa biết đến thế gian này, mang long hiếu kỳ với mọi thứ
Trông về chân trời tựa như gần ngay trước mắt
Cam tâm nguyện xông pha khắp nhân gian dù chỉ một lần trong đời
Nay tôi đã dạo khắp thế gian, lòng vẫn lưu luyến biết bao điều
Thấy đươc những góc cạnh của năm tháng cuộc đời
Thế mà lại bất ngờ gục ngã trước nụ cười của em
Ngày trước tôi mê muội trước thế gian rộng lớn này
Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường
Không màng thực hư, không tranh đấu cũng chẳng sợ chê cười
Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình ngày hạ
Bao rung động con tim đành tùy vào duyên phận
Bước đi ngược chiều ánh sáng, mặc gió táp mưa sa
Tôi nghỉ chân rồi lại tiếp bước trên con đường ngắn
Thật ra khoảng cách đã khá xa rồi
Chẳng biết là chuyện xưa hay tâm tình vỗ về cõi lòng hiu quạnh
Có lẽ bao mong đợi chẳng khác nào đối địch với thời gian
Tôi gặp lại em vào ngày nắng sớm se lạnh
Nụ cười em sao quá đỗi ngọt ngào
Ngày tôi vừa biết đến thế gian này, lòng hiếu kì với mọi thứ
Trông về chân trời tựa như gần ngay trước mắt
Cam tâm nguyện xông pha khắp nhân gian dù chỉ một lần trong đời
Nay tôi đã dạo khắp thế gian, lòng vẫn lưu luyến biết bao điều
Thấy đươc những góc cạnh của năm tháng cuộc đời
Thế mà lại bất ngờ gục ngã trước nụ cười của em
Ngày trước tôi mê muội trước thế gian rộng lớn này
Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường
Không màng thực hư, không tranh đấu cũng chẳng sợ chê cười
Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình ngày hạ
Bao rung động con tim đành tùy vào duyên phận
Cơn gió đêm thổi qua tóc mai của em đã vài sợi bạc
Xoa dịu vết sẹo hằn lại trong hồi ức
Đôi mắt em ngời sáng mà cũng mịt mờ
Nở một nụ cười như hoa thắm tươi
Hoàng hôn che đậy cho bước chân loạng quạng của em
Đến gần bức tranh giấu nơi đầu giường
Hình ảnh em trong tranh đang cúi đầu chuyện trò
Anh vẫn cảm than trước thế giới bao la này
Cũng say đắm trong bao lời ngọt bùi thuở nhỏ
Chẳng còn thật giả, chẳng thiết vẫy vùng, chẳng bận tâm lời cười nhạo
Thế rồi tôi đã trả lại thanh xuân cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình ngày hạ
Bao rung động con tim đã xuôi theo làn gió
Em vẫn chấp nhận tình yêu của anh chứ?
Suốt chặng đường lúc đi lúc nghỉ
Dấu chân các chàng trai trẻ lang bạt trải dài khắp lối
Khoảnh khắc trước lúc rời trạm xe bỗng có chút chần chừ
Chợt mỉm cười nhận ra nỗi nhớ vẫn cồn cào dẫu đã về đến quê nhà
Bầu trời Nagano vẫn luôn ấm áp như thế
Làn gió thổi qua, dấy lên một thuở xa xưa
Ngày tôi vừa biết đến thế gian này, mang long hiếu kỳ với mọi thứ
Trông về chân trời tựa như gần ngay trước mắt
Cam tâm nguyện xông pha khắp nhân gian dù chỉ một lần trong đời
Nay tôi đã dạo khắp thế gian, lòng vẫn lưu luyến biết bao điều
Thấy đươc những góc cạnh của năm tháng cuộc đời
Thế mà lại bất ngờ gục ngã trước nụ cười của em
Ngày trước tôi mê muội trước thế gian rộng lớn này
Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường
Không màng thực hư, không tranh đấu cũng chẳng sợ chê cười
Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình ngày hạ
Bao rung động con tim đành tùy vào duyên phận
Bước đi ngược chiều ánh sáng, mặc gió táp mưa sa
Tôi nghỉ chân rồi lại tiếp bước trên con đường ngắn
Thật ra khoảng cách đã khá xa rồi
Chẳng biết là chuyện xưa hay tâm tình vỗ về cõi lòng hiu quạnh
Có lẽ bao mong đợi chẳng khác nào đối địch với thời gian
Tôi gặp lại em vào ngày nắng sớm se lạnh
Nụ cười em sao quá đỗi ngọt ngào
Ngày tôi vừa biết đến thế gian này, lòng hiếu kì với mọi thứ
Trông về chân trời tựa như gần ngay trước mắt
Cam tâm nguyện xông pha khắp nhân gian dù chỉ một lần trong đời
Nay tôi đã dạo khắp thế gian, lòng vẫn lưu luyến biết bao điều
Thấy đươc những góc cạnh của năm tháng cuộc đời
Thế mà lại bất ngờ gục ngã trước nụ cười của em
Ngày trước tôi mê muội trước thế gian rộng lớn này
Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường
Không màng thực hư, không tranh đấu cũng chẳng sợ chê cười
Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình ngày hạ
Bao rung động con tim đành tùy vào duyên phận
Cơn gió đêm thổi qua tóc mai của em đã vài sợi bạc
Xoa dịu vết sẹo hằn lại trong hồi ức
Đôi mắt em ngời sáng mà cũng mịt mờ
Nở một nụ cười như hoa thắm tươi
Hoàng hôn che đậy cho bước chân loạng quạng của em
Đến gần bức tranh giấu nơi đầu giường
Hình ảnh em trong tranh đang cúi đầu chuyện trò
Anh vẫn cảm than trước thế giới bao la này
Cũng say đắm trong bao lời ngọt bùi thuở nhỏ
Chẳng còn thật giả, chẳng thiết vẫy vùng, chẳng bận tâm lời cười nhạo
Thế rồi tôi đã trả lại thanh xuân cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình ngày hạ
Bao rung động con tim đã xuôi theo làn gió
Em vẫn chấp nhận tình yêu của anh chứ?
Chỉnh sửa cuối: