Câu chuyện số 39
Các cậu thích được tỏ tình trực tiếp hay qua những dòng tin nhắn?
Còn tớ, tớ luôn nghĩ rằng lời ngỏ ý chỉ thật sự có giá trị khi người ta đứng trước mặt nhau.
Nhìn thấy sự lúng túng, thấy bàn tay run run, thấy ánh mắt không dám nhìn thẳng nhưng vẫn cố lấy can đảm để nói ra một câu rất đơn giản: "Em làm người yêu anh nhé?"
Vì đó là cảm xúc thật.
Và vì để nói được câu đó, người ta phải rất dũng cảm.
Hello mọi người, tớ là Chip.
Tớ gặp người yêu hiện tại của tớ trong một lần làm thêm ở tiệm cà phê.
Anh hơn tớ hai tuổi, và bọn tớ được xếp chung một ca sáng - cái ca mà lúc nào cũng vội, cũng mệt, cũng lắm chuyện không tên.
Những ngày đầu, hai đứa chỉ là đồng nghiệp.
Chào nhau đúng mực,
Làm việc đúng phần,
Nói chuyện vừa đủ.
Nhưng làm chung một thời gian dài, người ta khó mà không thân.
Tụi tớ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn - về khách khó tính, về những ngày mệt, về mấy chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Có hôm hết ca, hai đứa còn ngồi lại uống ly nước, than thở vài câu cho đỡ áp lực.
Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, rất chậm.
Chậm đến mức tớ không nhận ra là mình đang được quan tâm theo một cách rất khác.
Anh giúp tớ nhiều hơn mức cần thiết.
Nhớ những thứ tớ thích, để ý mấy điều nhỏ xíu mà bình thường chẳng ai để tâm,
Nhưng tớ ngốc lắm.
Tớ nghĩ: "À, chắc bạn bè thân thì ai cũng vậy thôi."
Chủ quán và mấy bạn làm chung thì không nghĩ vậy. Họ nhìn ra hết, rồi bắt đầu trêu.
Trêu anh trước, rồi quay sang trêu tớ.
Tớ vẫn vô tư cười hề hề, nghĩ mọi người đùa cho vui.
Cho đến một ngày, tớ dẫn nhóm bạn tới quán.
Trong nhóm có một bạn nam - thuộc cộng đồng LGBT.
Bình thường bạn ấy còn điệu hơn cả tụi con gái, vậy mà hôm đó không hiểu sao lại.. Men lạ thường.
Vì là bạn thân, lại đang đi cùng nhóm, nên tớ nói chuyện và phục vụ bạn ấy khá thân mật.
Tớ không để ý. Nhưng anh thì có.
Suốt buổi hôm đó, anh cứ hỏi bóng gió.
Hỏi bạn nam đó là ai, hỏi sao trong nhóm lại có con trai, hỏi có phải người yêu tớ không.
Tớ tưởng anh đùa nên đùa lại:
"Yẹt, người yêu em đó."
Anh im. Im cả ngày hôm đó.
Vẫn làm việc, vẫn nói chuyện, nhưng không còn cái cách quan tâm dịu dàng như trước nữa.
Rồi dần dần, anh giữ khoảng cách.
Không lâu sau, anh đổi ca - từ ca sáng sang ca tối.
Tớ thắc mắc lắm. Nhưng tớ nghĩ chắc anh có việc riêng, nên không hỏi.
Một hôm, bạn làm chung ca với tớ hỏi:
"Chip với anh đó giận nhau hả?"
Tớ ngơ ngác bảo không
Rồi bạn đó hỏi tiếp về chuyện yêu đương của tớ.
Lúc đó, tớ mới bắt đầu thấy có gì đó không đúng.
Và tớ hiểu ra: À.. Chắc anh kể rồi.
Tớ giải thích:
Bạn nam hôm trước không phải người yêu. Chỉ là bạn chung nhóm, mà bạn ấy còn thích con trai nữa.
Bạn kia nghe xong thì cười cười, rồi tớ thắc mắc hỏi, mà bạn cứ giấu giấu diếm diếm tớ ép cung hỏi bằng được. Hỏi mãi mới chịu nói thật.
Hóa ra anh thích tớ. Anh tưởng tớ có người yêu nên buồn lắm.
Hôm đó, anh rủ bạn kia đi uống bia. Khóc dữ lắm.
Vừa khóc vừa nói:
"Em ấy có người yêu rồi.."
Nghe tới đây, tớ không nhịn được cười.
Tớ không có trực tiếp ở đấy nhưng mà tớ nghĩ đến thôi tớ cũng buồn cười rồi. Tớ cười khùng
Hai bọn tớ cười vang cả tiệm.
Không phải vì không thương, mà vì thấy anh ngốc một cách rất đáng yêu.
Không phải tớ không có cảm xúc với anh, tớ có chứ, nhưng mà tớ sợ anh không thích tớ
Sau khoảng một tuần, anh đổi ca lại.
Anh quay về ca sáng với vẻ mặt tươi tỉnh hẳn lên - khác hoàn toàn người đàn ông xị mặt trước đó.
Tụi tớ gần nhau hơn, rõ ràng hơn.
Đến mức chủ quán còn trêu:
"Hai chữ người yêu nhau viết hết lên mặt rồi kìa."
Một tối, anh nhắn tin hỏi tớ có muốn làm người yêu anh không.
Tớ trả lời ngay:
"Không nha. Nói trực tiếp mới tính."
Anh tới trọ đón tớ.
Dẫn tớ ra công viên đi dạo.
Đi một lúc, hai đứa tìm ghế ngồi. Anh run lắm, run thấy rõ luôn.
Tớ nhìn mà vừa thương vừa buồn cười, nhưng giả vờ không thấy.
Rồi anh lấy hết can đảm, nói:
"Em.. Làm người yêu anh nhé?"
Ngay lúc đó, tớ nổi hứng trêu:
"Không."
Anh im lặng, quay mặt đi.
Khi tớ quay sang, anh đã khóc từ lúc nào không hay.
Nước mắt nước mũi lấm lem, gương mặt vừa tủi vừa hoang mang.
Tớ ôm bụng cười không ngừng - vừa thương vừa buồn cười.
Anh vừa khóc vừa nói:
"Em cười cái gì? Em bảo tỏ tình trực tiếp là em đồng ý mà. Em không thích anh thì nói thẳng đi, để anh còn biết đường lui.."
Tớ lau nước mắt cho anh, dịu giọng:
"Em trêu thôi mà. Em đồng ý."
Anh khóc.. Dữ hơn nữa.
Còn tớ thì cười nhiều hơn.
Anh ôm tớ, giọng nghẹn lại:
"Anh thích em lắm, đừng đùa anh nữa."
Tính đến bây giờ, bọn tớ đã yêu nhau được ba năm rồi.
Và tớ vẫn hay đem chuyện đó ra trêu anh.
Mỗi lần nhắc lại, anh vừa quê vừa cười.
Còn tớ thì vẫn thấy khoảnh khắc đó - một người run rẩy đứng trước mặt mình, dám nói ra điều quan trọng nhất - là điều dễ thương nhất mà tớ từng được nhận.
Câu chuyện số 40
Mọi người thường đánh giá nhau qua điều gì?
Qua ngoại hình? Qua công việc? Qua tính cách? Hay chỉ qua bề nổi của một câu chuyện được nghe kể lại?
Ừm, tôi nghĩ là phương án thứ tư.
Bởi vì tôi đã từng tận mắt chứng kiến một kiểu đánh giá khiến tôi phải thốt lên rằng:
"Con người đôi khi còn đáng sợ hơn cả ma quỷ."
Trong khu chung cư tôi đang sống, có một anh vừa mới ra tù vì tội hành hung người khác.
Ngày anh chuyển đến, mọi thứ vẫn rất bình thường. Hàng xóm chào hỏi, hỏi han sức khỏe, gật đầu xã giao như với bất kỳ cư dân mới nào.
Anh là kiểu người trầm lặng, sống nội tâm, ít nói và hơi khó gần.
Tình cờ một lần tôi đi siêu thị về, thấy anh cũng xách đồ nặng nên tiện tay giúp anh mang lên tầng. Chúng tôi ở cùng tầng.
Anh chỉ gật đầu, coi như làm quen. Anh xăm rất nhiều. Chỉ là thường ngày anh mặc áo dài tay nên không ai để ý.
Cho đến một hôm, tôi và anh cùng đi vứt rác. Anh mặc áo ba lỗ, để lộ hai cánh tay xăm kín.
Với tôi, chuyện đó chẳng có gì - xăm chỉ là nghệ thuật trên da.
Nhưng với những người khác trong chung cư, thì không phải vậy.
Trong thang máy, ánh mắt đổ dồn về phía anh.
Người ta né anh ra, đứng tách hẳn, nhìn anh như nhìn một thứ gì đó dị dạng.
Tôi thấy mà khó hiểu vô cùng.
Anh thì bình thản. Bình thản đến mức tôi có cảm giác.. Anh đã quá quen với chuyện này rồi.
Xuống dưới vứt rác, ánh nhìn vẫn vậy. Những cái nhìn đánh giá, soi mói, khinh miệt - như thể anh là một món đồ bỏ đi.
Tôi là người ngoài cuộc còn thấy khó chịu, huống chi là anh. Nhưng anh im lặng, không nói một lời, quay lên tầng như không có chuyện gì xảy ra.
Rồi không biết từ đâu, quá khứ của anh bị đào lên. Người ta biết anh vừa ra tù vì tội hành hung.
Tin lan rất nhanh. Không chỉ trong khu chung cư tôi ở, mà cả những khu lân cận cũng bắt đầu bàn tán.
Tôi cũng chẳng phải người tốt đẹp gì. BBiết chuyện, tôi sốc - và bản năng khiến tôi cũng né anh.
Tôi sợ.
Cả khu chung cư thì khỏi nói. Xa lánh, tránh né, coi anh như tà khí. Gặp thì không chào, không nói, coi như không tồn tại. Có người còn cố tình nói mỉa rất to, chỉ để anh nghe thấy.
Rồi những lá đơn khiếu nại được gửi lên ban quản lý - chỉ vì sợ anh sẽ gây nguy hiểm, chỉ vì muốn đuổi anh đi.
Tôi không đồng tình, cũng không phản đối. Tôi đứng giữa.
Còn anh, vẫn bình tĩnh. Bình tĩnh đến đáng sợ - như thể tất cả những điều đó, anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần để chịu đựng.
Một buổi tối, tôi tan học muộn. Đi ngang công viên nhỏ dưới chung cư, tôi thấy anh ngồi đó.
Bên cạnh anh là mấy con mèo hoang - không nhiều, chỉ vài con bị bỏ lại, lang thang.
Anh ngồi xuống, ôm chúng, cho chúng ăn, nói chuyện với chúng như những người bạn thật sự.
Anh cười. Một nụ cười rất đẹp.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy mình có lỗi kinh khủng. Vì tôi cũng đã từng vội vàng đánh giá anh chỉ qua quá khứ.
Tôi mang tâm trạng nặng nề ấy suốt cả tuần. Cho đến khi một chuyện khác xảy ra.
Chung cư tôi có rất nhiều trẻ con. Không biết ai xúi, đám trẻ rủ nhau chạy ra khu cầu thang thoát hiểm để chơi.
Một đứa trượt chân, ngã từ trên cao xuống. Đám trẻ hoảng loạn, chạy tán loạn đi gọi bố mẹ, chẳng biết phải làm gì.
Anh là người nghe thấy đầu tiên.
Anh hỏi chuyện, nghe xong liền chạy thẳng vào cầu thang, bế đứa trẻ lên, đưa nó ra xe và phóng thẳng đến bệnh viện. Bố mẹ đứa bé còn chưa kịp lên xe thì anh đã đi rồi.
Khi chúng tôi tới bệnh viện, đứa trẻ đã được đưa vào cấp cứu. Bố mẹ nó khóc, cảm ơn anh không ngừng.
Anh chỉ nói: "Không có gì." Rồi lặng lẽ rời đi.
Tôi sững người. Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ mặc kệ chúng tôi - những người từng xa lánh, khinh bỉ anh.
Nhưng không.
Tối hôm đó, tôi mang mấy lon bia sang nhà anh. Không vì gì cả, chỉ muốn nói chuyện.
Anh nhìn tôi, hỏi:
"Đủ 18 chưa?"
Tôi bảo tôi năm ba đại học rồi. Anh cười lớn, cho tôi vào.
Uống được một lúc, anh hỏi:
"Không sợ tôi à?"
Tôi gật đầu.
"Có. Nhưng giờ thì hết rồi."
Anh hỏi tại sao.
Tôi nói: "Vì người xấu chưa chắc đã xấu."
Anh cười, rồi kể cho tôi nghe về cuộc đời mình.
Gia đình anh không hạnh phúc. Bố nghiện rượu, đánh mẹ anh suốt nhiều năm.
Năm anh học lớp 12, bố đánh mẹ đến mức phải nhập viện - rồi mẹ anh không qua khỏi.
Đám tang xong, anh không chịu nổi nữa. Anh đánh bố mình - đánh như trút hết những gì anh và mẹ đã chịu đựng.
Nếu hàng xóm không can, có lẽ anh đã đánh chết bố.
Bố được cứu sống. Còn anh thì vào tù vì tội hành hung.
Năm ngoái anh mới ra. Bố anh thì đã chết - vì rượu.
Hàng xóm sợ anh, tránh anh.
Đi xin việc, biết quá khứ của anh, người ta cũng không nhận. Anh lên phố, làm đủ nghề, sống lay lắt.
Cuối cùng, anh chuyển về chung cư này.
"Anh quen với ánh mắt đời rồi."
Anh nói, giọng rất bình thản.
Nghe đến đó, tôi lặng đi.
Có những người trông rất bình tĩnh - nhưng bên trong họ, là cả một đời đau đớn.
Từ hôm đó, tôi và anh trở thành bạn chung cư.
Mỗi lần có ai mỉa mai anh là "thằng tù", tôi là người đầu tiên lên tiếng.
Anh thì cười, gõ nhẹ đầu tôi, bắt tôi đi xin lỗi người ta.
Tôi cãi, anh đánh đầu tôi thêm.
Và đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu:
Người xấu, đôi khi không xấu như cách chúng ta vẫn nghĩ.
Chỉ là họ chưa từng được đối xử tử tế đủ lâu mà thôi.
