Bạn được nguyenhanganhthu1008 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

TRANG SACH

The Very Important Personal
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
34711 3
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 1.

Ngày 2/7/20, 18: 24

Người phụ nữ N T M, 60 tuổi ôm đầu, nhắm mắt, đi không vững, được cô gái dìu vào phòng khám.

"Mẹ em bị hoa mắt, chóng mặt hai ngày nay, không đi đứng được."

"Chị có đang uống thuốc trị bệnh gì không?"

"Mẹ đang uống thuốc trị cao huyết áp, tiểu đường mỗi ngày."

"Có uống thuốc đều và khám đo huyết áp theo dõi không?" Bác sĩ hỏi.

"Mẹ vẫn uống thuốc đều và có bác sĩ khám mỗi ngày ở nhà." Vẫn cô gái đi theo trả lời.

Khám: HA 170/110 mg Hg, mạch 102. Tim nhanh, mạnh. Bệnh nhân hồi hộp, đánh trống ngực.

"Chị uống thuốc thế nào, có mang theo thuốc để bác sĩ xem không? Huyết áp cao quá." Bác sĩ hỏi sau khi thăm khám.

"Huyết áp em hôm trước 110, sợ tuột huyết áp nên em không uống thuốc nữa." Bệnh nhân giờ mới nói rõ đã bỏ thuốc huyết áp hơn hai tháng. Khi nào mệt mới đi khám bệnh thôi. Chỉ uống thuốc tiểu đường.

"Con nói mẹ rồi, mẹ phải uống thuốc đều như mẹ con. Mẹ con đã bị tai biến rồi, giờ phải uống thuốc đều."

Giờ mới thấy thông tin không đúng. Cô con dâu nói với bác sĩ khác với bệnh nhân (người mẹ). Nếu uống thuốc đều, khám đều mà giờ choáng, huyết áp cao, xử lý của bác sĩ khác với việc tự ngừng uống thuốc.

Vấn đề bệnh nhân không uống thuốc huyết áp đều đặn mỗi ngày rất nguy hiểm, mà lại quá hay gặp. Mình cũng ráng thuyết phục, nhưng thật khó để họ tuân thủ. Xui rủi, và rất dễ xui rủi, khi bị đột quỵ thật tội. Khi bị rồi họ lại tiếc là không nghe lời bác sĩ.

19: 50

"Chú qua xem ông H nhà chị giúp. Ổng bị tai nạn nằm viện gần tháng nay rồi."

Nhà anh H cách phòng khám bốn căn. Anh 66 tuổi, làm thầu xây dựng, hào sảng, hoạt bát, khỏe mạnh.

Anh H nằm trên giường, vẫn tỉnh táo, nhưng phần dưới liệt hoàn toàn, đại tiện, tiểu tiện tự ra hai túi ni lông. Đôi mắt thất thần, bất lực.

Sau cử nhậu cuối tuần quá chén, trên đường về bị tai nạn giao thông, tổn thương tủy sống cổ và ngực.

Vợ anh một đời vất vã. Giờ anh H nằm như thế cho đến bao giờ..

Ngoài trời vẫn mưa rả rích..

Bao nhiêu người ở quán nhậu vẫn dô dô..
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 2.


4/7/20: Quốc khánh Mỹ.

20: 05

Cuối ngày, còn ba bệnh nhân.

Thằng bé V V T 14 tuổi bò từ cửa đến bàn khám của bác sĩ.

"Cháu nó không đứng dậy đi được à?" Bác sĩ hỏi người đàn ông đi theo.

"Dạ nó không đứng đi được bác."

"Bao lâu rồi?"

"Dạ thưa không biết nữa, chắc hơn tuần."

"Đã đi khám bệnh và dùng thuốc gì chưa?"

"Chưa uống thuốc gì cả, bác." Người đàn ông trả lời.

"Cháu nó không đứng đi được, phải đi bệnh viện khám kiểm tra nhiều thứ, phòng mạch bác không làm gì được đâu."

Thằng bé nãy giờ vẫn ngồi dưới sàn gạch, mắt nhìn ngơ ngác. Nó rất gầy, chừng chưa tới hai lăm ký, tay chân khẳng khiu, co quắp, nhìn thật thương.

"Bác khám giúp cháu nó với.

Bố mẹ nó tận ngoài bắc, gần biên giới." Người đàn ông năn nỉ.

"Anh là gì của nó?"

"Nó may gia công cho nhà cháu."

Bác sĩ khám: Cân nặng: 23, 5 kg, tim đều, phổi trong, huyết áp bình thường. Phản xạ thần kinh chưa phát hiện bất thường.

"Cháu nó mấy tuần nay có đi lại, làm việc thế nào?"

"Nó lười biếng lắm bác, không đi lại gì cả, ngồi bàn may lết qua sàn ăn, lết qua xem ti vi. Cứ vậy mấy tháng nay rồi."

"Bác chỉ cho toa thuốc đỡ một ngày thôi, mai tái khám lại. Lẽ ra nên đi bệnh viện để chụp hình kiểm tra hệ thần kinh, hệ cơ xương khớp."

Vì người chủ may gia công sợ tốn kém. Cha mẹ thằng bé lại ở xa, và chắc chắn rất nghèo.

Bác sĩ chẳng biết làm sao, chỉ cho thuốc tạm một ngày, theo dõi tình trạng tiếp theo xem.

Chỉ mong là thằng bé chỉ suy nhược cơ thể, yếu cơ do không vận động quá lâu ngày..
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 3.


6/7/20

18: 55

Thằng bé khập khểnh đi vào. Bác sĩ nhìn hồ sơ tên V V T, 14 tuổi yếu liệt hai chi dưới 4/7, ngày Quốc khánh Mỹ.

"Cháu đi được rồi à?" Bác sĩ cũng quá ngạc nhiên.

"Mừng cho cháu, vậy lý do cháu không đi đứng được là cháu không chịu vận động.

Sau này cháu phải vận động, tập thể dục, không thì sẽ teo cơ, máu huyết không lưu thông được. Nếu bị lâu ngày không phục hồi được sẽ khổ thân mình và cả cha mẹ nữa."

"Anh phải bắt tụi nhỏ vận động, không thì khổ cho cả anh nữa đó!" Bác sĩ cảnh báo người chủ may gia công.

"Tiếp tục toa thuốc và quan trọng là tập vận động mỗi ngày. Phải cho thằng bé ăn uống khá vào, chứ thấy da và xương, không thấy cơ và bắp thịt đâu cả."

"Tụi nó cứng đầu lắm bác ạ, lười ăn uống, lười vận động, chỉ chúi đầu vô ti vi và điện thoại thôi." Người chủ phàn nàn.

"Bác biết mà, vùng này muỗi như ong, lại có dịch sốt suất huyết mà không đứa nào chịu ngủ mùng. Nhận thức về bảo vệ sức khỏe của tụi nhỏ còn kém. Mình phải ra rả mỗi ngày thôi. Mưa dầm thấm lâu vậy. Lấy trường hợp cháu V V T để cảnh báo tụi nhỏ về việc vận động cơ thể quan trọng như thế nào."

Thằng bé T vẫn ngơ ngác nhìn, có thể không hiểu hết, vì tiếng Việt nó lơ lớ.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyên thứ 4.


8/7/20, 19: 46

Người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, vẻ mặt lo lắng xin phép những bệnh nhân đang ngồi chờ.

"Xin lỗi, hỏi bác tí, vợ em bị ung thư não, bệnh viện đã cho về, ba bữa nay sốt, ói, không ăn uống được, mệt quá. Bác sĩ có xem giúp được không?"

Bác sĩ phân vân, suy nghĩ, mình giúp được gì trong trường hợp này đây.

"Thôi, cứ đưa đến bác xem, cầm theo các giấy tờ xét nghiệm, hình ảnh của bệnh viện luôn nhé."

Gần 30 phút sau, một phụ nữ được dìu vào phòng khám.

"Bác nhớ vợ em không? Hơn ba tháng trước, vợ em đến khám bác kêu đi bệnh viện ngay."

Trước mặt bác sĩ là một phụ nữ, cô N T T H, 45 tuổi, cao, gầy guộc, da xạm đen, đầu không còn tóc.

"Tôi nhớ rồi, hơn ba tháng trước, cuối tháng 3, trước lệnh giãn cách xã hội do covid 19.

Em đi khám chỉ một mình."

Lúc đó cô H khai bệnh:

"Em tê và yếu tay chân mấy ngày nay."

Bác sĩ kiểm tra huyết áp, mạch.. tất cả đều trong giới hạn bình thường. Bệnh nhân không có tiền sử bệnh lý khác, hoàn toàn khoẻ mạnh.

"Em có dấu hiệu nhũn não, báo hiệu chứng tiền đột quỵ, nên vào bệnh viện lớn ngay, không được chậm trễ. Em hơi liều đó, khi chỉ đi một mình."

"Mai đi viện được không bác?"

"Không, đi ngay bây giờ."

"Em gửi tiền."

"Không cần đâu, đi bệnh viện lớn ngay nhé."

Bác sĩ vẫn nhớ H, một phụ nữ dong dỏng cao, khuôn mặt hiền, đẹp sáng sủa, tóc mượt dài. Một khuôn mặt thánh thiện.

Vậy mà tai họa lại giáng xuống cô ấy. Lấy chồng muộn, con gái mới 7 tuổi.

"Hôm đó em đi viện liền?"

"Không bác, hôm sau chị em mới đi. Do ở nhà tối đó không có ai. Vào bệnh viện họ cho làm MRI ngay. Diễn tiến bệnh nhanh quá. Chiều hôm đó là liệt hẳn tay chân." Cô em gái trả lời. "Kết quả MRI là nhiều u nhỏ trong não."

"Bệnh viện nghi ngờ ung thư nơi khác di căn não, nhưng làm MRI toàn bộ các cơ quan nhưng không phát hiện u chỗ khác."

"Hóa trị đã 8 đợt thuốc, chị đáp ứng, hồi phục nhanh, hai tuần sau vô thuốc đã đi lại được, cả nhà ai cũng mừng. Hôm nhập viện, chị liệt tay chân, anh rể, đàn ông mà ảnh khóc la thảm thiết ngay trong bệnh viện. Anh chị có con gái còn nhỏ quá."

Sau khi thăm khám bác sĩ nói:

"Giờ, ngoài u não đáp ứng tốt với hóa trị, mấy ngày nay mệt do sốt siêu vi, viêm họng, amidan. Vì ói và không ăn uống được, nên truyền dịch, lau mát bằng nước ấm liên tục, uống panadol 500mg mỗi 4-5h."

Cô H mệt, nhức mình kinh khủng, trở mình nhiều lần.

Bác sĩ, người chồng, cô em gái đi theo, ai cũng ước là u não của cô H không quá ác. Một điều ước trong vô vọng, nhưng ai cũng ước mong như thế cả.

"Mọi thứ rồi sẽ qua đi, chỉ còn tình người ở lại." (Danh ngôn).
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 5.


Ngày11/7/20, 19: 16

Cô N T T H, u não đến khám mấy hôm trước do sốt siêu vi, viêm họng nay đã khỏe. Cô đến tái khám, vui vẻ, tỉnh táo.

"Bác cho em khoẻ để chuẩn bị tuần sau vô thuốc theo hẹn, hôm rồi sốt, mệt quá sợ trễ lịch, hôm nay em khỏe hẳn rồi."

"Cố lên nhé, đừng bi quan, tinh thần tốt sẽ giúp cơ thể vượt qua bệnh tật." Bác sĩ động viên.

Cháu gái 7 tuổi con cô H thật dễ thương, khuôn mặt trắng hổng, mắt tròn ngây thơ. Người chồng chở hai mẹ con về trong niềm vui bi bô của con trẻ, mọi người tạm quên đi căn bệnh quái ác kia.

19: 55

Thằng bé 3 tuổi, chạy nhảy, múa máy không ngừng nghỉ.

"Ngồi yên cho bác sĩ khám nè." Người mẹ trẻ la.

"Con cháu sưng bìu dái từ chiều, cháu xức dầu giờ có giảm, không biết có con gì cắn không."

Bác sĩ khám: Bìu dái bên phải to, không sưng đỏ.

"Cho bé nằm trên giường giúp bác."

Bác sĩ sờ nhẹ, đẩy lên, bìu phải nhỏ lại.

"Bé bị vậy nhiều lần chưa?"

"Lần thứ ba rồi, bác. Bé than đau, cháu xem thấy sưng bìu, nằm nghỉ vài giờ là hết sưng à."

"Bệnh của bé gọi là thoát vị bẹn do tồn tại ống phúc tinh mạc. Nói đơn giản dễ hiểu là thành bụng có vị trí này yếu. Ruột, mạc nối có thể đi xuống qua lổ đó gây sưng phồng ở bẹn hoặc bìu dái, không bị con gì cắn cả. Thấy thì đơn giản vậy, bé nằm nghỉ một vài giờ là hết, nhưng thực sự là bệnh rất nguy hiểm. Rủi thay, đi du lịch xa, phần ruột xuống bìu kẹt lại, thắt lại gây đau dữ dội, nếu để lâu có thể hoại tử. Mai cháu nên đưa bé đi bệnh viện nhi để người ta kiểm tra xem có cần mổ hay không."

"Giờ cần uống thuốc gì không hả bác?"

"Giờ không cần thuốc mà phải giữ bé, hạn chế cho bé nhảy mạnh."

Thằng nhỏ vẫn vô tư chạy nhảy, quậy phá vui vẻ. Nó không biết là người mẹ, và bác sĩ đang lo về căn bệnh của nó. Trẻ thơ thật hồn nhiên.

"Một đứa trẻ sống trong hạnh phúc sẽ tìm được tình yêu và cái đẹp ."
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 6.


Ngày 13/7/2020, 20: 10

Phòng mạch chuẩn bị đóng cửa.

Hai thanh niên hớt hải khiêng vào cụ già, bê bết đất cát, trán và mi mắt phải trầy xước và bầm tím.

"Đưa bác ấy nằm lên giường giùm luôn hai anh."

"Tụi cháu thấy ông cụ nằm bên đường nên đưa đến cho bác sĩ."

Huyết áp 240/120 mgHg

Mạch 112 lần/ phút

Thở: 30 lần/ phút, không sốt.

Từ ông cụ xông ra mùi rượu nồng nặc.

Toàn thân chỉ bầm mi và trầy xước vùng trán.

Xử lý: Cho ngậm thuốc hạ áp.

"Các anh báo người nhà ông cụ rồi chứ?"

"Dạ báo rồi bác, có điện thoại trong túi ông cụ."

"Ông cụ Th này tui cấp cứu lần này là thứ tư rồi. Lần nào cũng té và mấy cậu thanh niên khiêng vào."

Sau 15 phút, huyết áp xuống 180/100, mạch 94. Ông cụ thở nhẹ hơn.

Một bà cụ lưng còng, người nhỏ nhắn hớt hải đi vào "ổng sao rồi bác sĩ?"

"Con đã nói với hai bác trong ba lần trước rồi. Lúc nào huyết áp của bác trai cũng cao kinh khủng. Để tai biến liệt nằm một chỗ thì khổ, phải uống thuốc đều mỗi ngày và uống rượu ít thôi."

"Bác sĩ giỏi lắm" Ông Th đã tỉnh nói "Tui uống thuốc bác sĩ mấy ngày là khỏe thôi." Ông cụ lè nhè nói.

"Tiền con cái cho mấy triệu, ổng đi khám bệnh viện, uống thuốc mấy ngày, còn lại để uống rượu." Bà vợ nói

Hai ông bà năm nay đều đã 73 tuổi.

"Bác trai cố gắng nghiêm túc uống thuốc huyết áp, mỗi ngày 3-5 ngàn thôi. Nếu không uống thuốc mỗi ngày, một ngày nào đó chắc chắn bác sẽ bị tai biến. Lúc đó khổ thân bác, cả vợ con nữa, tiền thì một vài trăm triệu cũng không đủ." Bác sĩ cảnh báo lần thứ tư, nhưng chắc đối với ông cụ chỉ như nước chảy lá môn thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 7 (Tiếp theo câu chuyện thứ 1)


Ngày 15/7/20, 19: 45

Chị vợ anh H khóc nức nở "chú ơi, ổng nằm vậy hoài sao, làm sao tui sống nổi"

(Anh H là bệnh nhân bị chấn thương tủy sống do tai nạn giao thông sau chầu nhậu quá chén)

"Cố thôi chị, biết làm sao, ảnh bị chấn thương tủy cổ và ngực, khó hồi phục. Chỉ cầu trời khấn Phật, ráng chăm sóc vệ sinh cho tốt, chờ đợi và hy vọng vậy." Bác sĩ động viên.

"Lúc trẻ khỏe làm có tiền thì đánh đập vợ con, bồ lớn bồ bé. Giờ thằng con trai thấy bố ị ra là nó bỏ chạy. Con dâu thì không quan tâm. Chỉ mình tui sao chịu nổi.. Cho đến bao giờ.." nước mắt chị tuôn lả chả.

Anh H nằm một chỗ hơn hai tháng. Từ ăn uống, vệ sinh chị vợ phải làm cả. Cái khổ của anh là anh hoàn toàn tỉnh táo nhưng bất lực nhìn cơ thể hoàn toàn tê liệt.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 8.


Ngày 17/7/20, 20;00

Mấy hôm nay phòng mạch không có những ca bệnh cho cảm xúc buồn, ngoài trời cũng tạnh ráo, không còn những cơn mưa rả rích. Những bệnh thông thường, sốt siêu vi, điều trị hạ sốt, bệnh nhân khoẻ. Những bệnh nhân cao huyết áp tuân thủ điều trị cho huyết áp ổn định, không còn nhức đầu, đau ngực, ngủ ngon..

Nhưng bác sĩ đã được người nhà, bạn bè đặt tên "người luôn đưa tin buồn" Vì khi số điện thoại của bác sĩ đến thì thông thường mọi người nhận tin một người thân đang bệnh nặng, bác sĩ báo để đi thăm động viên, chia sẻ!

20/5, thầy 65 tuổi, đặt stent mạch vành tim. Ca mổ thành công. Thứ hai, 25/5 thầy xuất viện, khoẻ mạnh, vui vẻ. Báo tin vui cho mọi người.

Nhưng tai họa ập đến bất ngờ khi thầy lên cơn sốt đột ngột, vàng da ngày 29/5. Điều trị ở bệnh viện tỉnh ba ngày không giảm, chuyển lên thành phố chủ nhật ngày 31/5/20. Sáng thứ tư, 2/6 thầy vào hôn mê và mất tối hôm đó.

Thật buồn, phải báo tin sốc cho mọi người. Một người thầy có tấm lòng bao dung, với những bài giảng văn thấm đẫm tình yêu quê hương, đất nước. Thầy ra đi đột ngột khiến gia đình, đồng nghiệp, bao thế hệ học trò ngậm ngùi tiếc thương!
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 9.


Ngày 21/7/20, 19: 34

Khi phòng mạch còn ngồi chờ hơn 10 người, một cô gái chừng 30 tuổi mặt mày không còn thần sắc, vừa khóc vừa nói đứt quãng trong hơi thở dốc "bác bác.. chạy qua khám giúp chồng cháu.. đi làm về đang nằm nghỉ, cháu gọi dậy ăn cơm, tay chân không cử động được, không nhúc nhích được.", khóc bù lu bù loa "cháu sợ ảnh bị tai biến"

"Chồng cháu nhiêu tuổi, có đang tỉnh táo không, nói đớ không, liệt một bên hay hai bên?"

"Dạ 32, tỉnh bình thường bác ạ, toàn bộ hai tay hai chân không động cựa được mới khiếp chứ."

Chuẩn bị túi khám xong, bác sĩ xin phép các bệnh nhân đang chờ chạy đi khám cho chồng cô gái.

Bệnh nhân N V T, nam, 32 tuổi.

Tiền sử hoàn toàn khoẻ mạnh.

Chiều nay đi làm về hơi mệt, nằm nghỉ. Đột ngột tứ chi bị liệt hoàn toàn. Ngoài ra không có dấu chứng gì khác.

Huyết áp, nhịp tim, nhịp thở hoàn toàn tốt. Người bệnh hoàn toàn tỉnh táo. Bác sĩ khám kỹ toàn thân không phát hiện gì ngoài tứ chi bị liệt.

Thấy tình huống này biết bao người kinh sợ, nhất là lần đầu tiên. Bệnh này là tình trạng hạ kali trong máu quá mức đột ngột.

Bác sĩ cho một liều kali. Chờ theo dõi 10 phút, bệnh nhân không có gì khác lạ, tay chân bắt đầu nhúc nhích được, bác sĩ yên tâm.

"Cháu để ý chồng cháu nhé, 30' -60 phút nữa bác quay lại. Có gì gấp gọi bác."

Hơn 50 phút sau, khám các bệnh nhân khác xong, khi bác sĩ quay lại, mặt hai vợ chồng trẻ tươi như hoa. "Bác sĩ giỏi quá, tay chân cháu cử động bình thường rồi, chỉ còn mỏi và nhức ít thôi."

"Bệnh này sẽ có nguy cơ tái phát, đặc biệt nguy hiểm khi liệt cơ hô hấp, rối loạn tim mạch, dù rất hiếm. Bác sẽ hướng dẫn xét nghiệm kiểm tra tìm nguyên nhân và cách ngừa tái phát."

Cô gái nghe bác sĩ nói yên tâm phần nào nhưng vẫn còn rất lo lắng.

"Cuộc sống biết bao thứ phải lo toan, một căn bệnh từ đâu ập đến. Các cháu phải giữ gìn sức khỏe, tiết kiệm, giành dụm phòng khi rủi ro, đau ốm."..
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 10.


Ngày 25/7/20, 20: 34

"Em cháu sốt bác ạ. Cuối giờ xong việc bác ghé qua khám em cháu giúp." Người phụ nữ báo bác sĩ.

"Em về đi, khám xong hết bệnh nhân bác qua."

* * *

Bệnh nhân là TTTD, nữ, 31 tuổi, sốt cao 39, 6 "C, mạch nhanh 102, huyết áp 110/60, nhịp thở 30 lần/ phút

Ho nhiều, thở mệt..

Chẩn đoán: Viêm hô hấp/ sốt siêu vi/ loét / bệnh nhân chết não.

Cô gái ấy thật thương tâm, 31 tuổi, nhưng chỉ như một cô bé, gầy lắm. Mặc dù được chị gái chăm sóc chu đáo, nhưng nằm liệt toàn thân, sống thực vật như vậy đã bảy năm, nhiều chỗ loét ở lưng, chân rỉ dịch.

Bảy năm trước, khi chưa bị tai nạn, cuộc đời cô gái hai mươi bốn tuổi tràn đầy năng lượng, hạnh phúc, một tương lai rạng ngời. Em là một cô bé miền trung chịu thương chịu khó, vượt qua hoàn cảnh khó khăn để học xong đại học, có việc làm ổn định, có chồng đã hai năm. Một người chồng gương mẫu, con trai duy nhất của một gia đình ở thành phố. Gia đình chồng mua một căn nhà nhỏ cho đôi vợ chồng trẻ. Hai vợ chồng vừa đi làm vừa học thêm nâng cao nghiệp vụ vào buổi tối.

Gia đình cô bé ấy những tưởng tương lai của em và cả nhà sẽ thoát khỏi nghèo khó trong chừng năm năm nữa thôi.

Nhưng thật không may, tai ương giáng xuống gia đình họ.

Một buổi tối, sau giờ học ban đêm, trên đường về, em bị một quái xế đâm vào. Tai nạn quá nặng, em bị chết não.

Em đã sống đời sống thực vật như vậy đã bảy năm. Anh hai giờ hơn bốn mươi tuổi ở vậy nuôi mẹ già. Chị gái, bảy năm trước 29 tuổi vào thành phố chăm sóc em đến giờ vẫn không lấy chồng. Người mẹ già ở quê đến giờ vẫn thấy sao lâu quá con gái út không về thăm bà." Nó bận làm việc và học nữa má à "." Ừ, con gái út của má học giỏi nhất xã này mà, nhắn nó cứ yên tâm mà học, má vẫn khỏe!"Cả nhà không ai dám nói sự thật với bà.

Còn người chồng cũng đang hạnh phúc, ngờ đâu..

Bảy năm qua biết bao trăn trở, bên tình, nghĩa, bên hiếu..

Anh là người đàn ông có đạo đức, có tình người, sống sao cho phải lẽ đây..

(Note: Cô bé thương tâm với đời sống thực vật sau tai nạn)
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 11.


gày 31/7/20, 20: 24

Sau một tuần, cô bé 31 tuổi thương tâm với đời sống thực vật 7 năm đã hết sốt. Em chỉ nhiễm siêu vi thông thường, nhưng thể trạng quá yếu nên bệnh kéo dài hơn những người khoẻ mạnh. Em còn ho nhiều.

"Em gái khoẻ rồi. Cháu chăm sóc em gái quá tốt. Tấm lòng của chị gái như vậy chẳng khác gì một người mẹ. Bác nghĩ, cháu sẽ được đền đáp của ơn trên!"

"Cũng khổ lắm bác ạ! Nhưng giờ biết làm sao?"

"Chồng em gái có hay về không?"

"Nó bỏ cho cháu lo luôn bác. Năm đầu nó về thường, phụ cháu chăm sóc em. Từ từ thấy chán nản nó đi, có khi một hai tháng mới về. Cũng tội cho nó. Em cháu thì sống mà đâu còn biết gì. Nó còn quá trẻ, cuộc đời còn dài..

Ba năm sau nó lấy vợ. Giờ đã có một con trai 2 tuổi.

" Vậy nó li dị em gái cháu rồi à? "

" Cháu cũng không biết nữa. "

" Thế cháu không định đưa em gái về quê cho tiện chăm sóc em. "

" Không bác, về quê cháu nghèo lấy gì sống. "

" Chồng em gái có chu cấp gì không? "

" Cũng tội thằng chồng nó. Tháng nào cũng ghé qua đưa cháu ba triệu. Có lúc chở con theo.

Ở đây mỗi tháng cháu có tiền của phường cấp cho hộ nghèo, rồi ít nữa của hội chữ thập đỏ. Thỉnh thoảng các nhà hảo tâm cho tiền hai chị em mới sống được.."

Cô chị gái kể chuyện đều đều như nói với chính mình.

Ngoài trời mưa nặng hạt..

Note: Cô bé thương tâm với đời sống thực vật sau tai nạn (tt).
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 12:


Ngày 12/8/2020: 19: 56

"Hôm nay em thấy thế nào?"

"Thưa bác sĩ, chóng mặt đã hết, nhức đầu giảm nhiều, chỉ còn ê ẩm thôi. Em đã ngủ được."

Bệnh nhân tái khám sau một tuần điều trị. Bác sĩ nói:

"Từ giờ về sau em phải uống thuốc huyết áp đều và khám đo huyết áp theo bác hướng dẫn.

Bác có nhiều bệnh nhân trẻ hơn em nữa, cũng nhức đầu, thỉnh thoảng chóng mặt, mất ngủ, đi khám làm nhiều xét nghiệm, CT, MRI đầu đều bình thường. Điều trị giảm một thời gian ngắn là bị lại.

Người thì trị viêm xoang, viêm họng, rối loạn tiền đình, stress.."

* * *

Một tuần trước.

Bệnh nhân NVH, 41 tuổi.

Đến khám vì nhức đầu nhiều, chóng mặt, mất ngủ kéo dài gần hơn 2 năm nay.

Khi bệnh nhân đến mang theo một tập dày toa thuốc, xét nghiệm, hình ảnh CT, MRI..

Bệnh nhân đến từ giới thiệu của một người bạn nhờ tư vấn vì lần này uống thuốc trị viêm xoang vào không giảm nhức đầu, chóng mặt mà mệt hơn cộng thêm đau bao tử. Bệnh nhân lại điều trị bệnh bao tử ở một bệnh viện nữa thêm một toa bốn loại thuốc. Nhìn một tập hồ sơ, một túi thuốc 9 loại chứng tỏ bệnh nhân rất hoang mang và rối ren.

"Em có nặng ngực, đau ngực gì không?"

"Thỉnh thoảng có và thường thì tim đập mạnh."

Bác sĩ khám: Huyết áp140/110mmHg, m: 92

"Có khi nào em đo huyết áp không?"

"Khi nào đi khám cũng có đo

130-140, y tá các nơi nói bình thường."

Bác sĩ kiểm tra lại huyết áp ba lần sau khi bệnh nhân ngồi nghỉ 20 phút: 140/110 mmHg.

Bác sĩ kết luận: bệnh nhân bị cao huyết áp tâm trương nặng ở người trẻ.

"Khi em đi khám ở bệnh viện, bệnh nhân rất đông. Một số nơi y tá chỉ quan tâm đến số huyết áp tâm thu (số trên), không chú ý số huyết áp tâm trương (số dưới). Họ thấy số huyết áp tâm thu bình thường và ở người trẻ nên không để ý số huyết áp dưới. Khi bác sĩ xem một tập hồ sơ dày lúc khám bệnh, do bệnh đông cộng với tin vào số huyết áp y tá ghi và bệnh nhân trẻ nên cũng không chú ý. Bệnh nhân lại có hình viêm xoang, nên điều trị viêm xoang."

"Em cũng nghi em bị cao huyết áp, nhưng khi nào đi đo y tá cũng nói bình thường 130-140."

* * *

Hiện tại:

Huyết áp: 120/ 80 mmHg. Mạch: 76

Bệnh nhân thấy dễ chịu. Đầu nhẹ hẳn.

Hiện nay ở nhiều người trẻ có bệnh cao huyết áp do béo phì, ít vận động, tăng mỡ máu, stress, có người trên dưới 30 tuổi đã bị. Nhưng do chủ quan ở bệnh nhân và cả thầy thuốc nên dễ bỏ qua, nhất là những bệnh nhân có huyết áp tâm thu bình thường, chỉ cao huyết áp tâm trương, có bệnh nhân 130/100, 135/105 mmHg.

Bác sĩ khuyên những người trẻ nhức đầu kéo dài, nặng đầu, hoa mắt, căng thẳng, nên kiểm tra huyết áp cẩn thận, vì rất đơn giản và không bỏ qua bệnh cao huyết áp, một bệnh nguy hiểm có thể chết người hoặc để lại biến chứng nặng nề.

Note: Cao huyết áp tâm trương ở người trẻ.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 13:

Ngày 14/8/2020: 20: 05


Một bà già ốm yếu, nhỏ người, lưng còng, mắt lem hem chậm chạp đi vào phòng khám.

"Bác Phi đâu rồi mà hôm nay bác Manh đi một mình?" Bác sĩ hỏi.

Bác sĩ hỏi thế vì từ ba năm nay bà Phi và bà Manh lúc nào cũng đi cùng nhau. Bà Manh nhiều bệnh, nay ốm mai đau, đi đứng chậm chạp. Bà Phi minh mẫn, lanh lợi, đi lại vững chãi.

"Bà Phi chết rồi, một tháng trước." Bà Manh nói.

Bác sĩ quá ngạc nhiên và bất ngờ với tin buồn dù hai bà cũng đã 76 tuổi. Nhưng bà Phi hoàn toàn khỏe mạnh. Bác sĩ vẫn nhớ như in mấy ngày đầu khi hai bà đến khám. Khám xong bà Manh, bác sĩ hỏi bệnh bà Phi. Bà trả lời:

"Tui bệnh chi mô. Tui chẳng biết bệnh là chi cả. Từ nhỏ tới chừ không biết mặt viên thuốc, không biết bệnh viện là chi cả. Tui dắc bà ni đi khám thôi. Bà Manh ở một mình, con cái ở xa. Bà Manh không biết mở bếp ga, không biết dùng lò vi sóng.. Tui phải làm giúp hết. Không biết không có tui bà Manh sẽ thế nào!"

Bác sĩ nhớ lại những lời bà Phi nói. Bà quá mạnh khỏe, quá tốt với bà Manh bạn mình. Hai bà cùng tuổi mà nhìn như cách nhau hơn cả chục tuổi. Thế mà giờ đây bà Phi ra đi trước bà Manh, như lo lắng của bà "tui đi trước thì không biết bà Manh sẽ ra sao?"

Sau lúc ngỡ ngàng, nhớ lại hình ảnh đáng yêu, mộc mạc chân chất trong giọng nói vùng quê miền trung của bà Phi.

Bác sĩ hỏi:

"Bác Phi có bệnh gì đâu, thế tại sao bác Phi mất?"

Bà Manh mặt buồn, dòng nước mắt chảy dài xuống hai má hóp.

"Hôm đó, bà Phi đi điện phân thải độc gì đó. Xe ôm chở bà bị tai nạn. Bà ngã xuống đường và chết ở bệnh viện."

Bà Manh lọm cọm đi về một mình cô đơn trong trời mưa lất phất..

Note: Bà khỏe, bà yếu.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 14:


Ngày 17/8/2020: 19: 56

"Khi nào rảnh bác bác qua nhà khám, truyền dịch cho chú em của em với. Nó nằm viện nửa tháng nay, truyền nước liên tục vì chẳng ăn gì được. Bệnh viện cho xuất viện, tập ăn hồ, sữa từng muỗng nhỏ." Người đàn ông khắc khổ nói.

Bác sĩ đến một căn nhà cấp bốn trong hẻm nhỏ. Trên giường ngay giữa phòng trước, một người đàn ông chỉ còn da và xương. Hốc mắt hõm sâu, trắng dã. Đầu gối, cùi chỏ lồi ra lủng lẳng. Bộ xương dài ngoằng, khẳng khiu. Hơi thở yếu, mệt nhọc.

Bên cạnh giường, người mẹ già, tóc bạc trắng, rối rắm như không chải đã lâu. Vẻ mặt thật buồn của một người mẹ đau đớn nhìn đứa con trai yêu quý của mình thoi thóp, gầy guộc sắp lìa đời như thế!

Người mẹ thỉnh thoảng nhìn lên tường, mắt buồn xa xăm. Trên đó có treo một cuốn lịch. Trong hình lịch, một thanh niên anh tuấn, một người mẫu thời trang quá đẹp trai.

"Hình lịch đó nó làm mẫu lịch cho một doanh nghiệp cách đây 7 năm đó bác." Người anh nói.

Không ai có thể hình dung người trên giường là người trên lịch bảy năm trước.

"Nhà em sa sút xuống vực sâu như vầy từ một phút sai lầm của nó, vì tin người bạn thân. Gia đình em trước ở nhà mặt tiền một con đường lớn của một quận trung tâm. Giờ thì nhà đã bán. Bao nhiêu của cải ra đi. Gia đình ly tán. Nó thì thân tàn ma dại chỉ chờ ngày chết. Mẹ em sáu năm nay đau khổ theo nó."

Người anh kể vắn tắt không đầu không cuối trong nỗi buồn đau.

"A lô, có bệnh nhân đợi hả, bác sĩ về ngay." Bác sĩ xin lỗi phải về khám, bệnh nhân đang chờ.

Người anh như muốn kể tiếp câu chuyện buồn của nhà mình..

Mưa lộp cộp trên mái tôn cũ của căn nhà mờ mờ ánh điện sao mà não lòng!..

Note: Một phút tin bạn thân của tuổi trẻ.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 15:

Ngày 19/8/2020: 19: 00

Cụ bà đến khám bệnh cao huyết áp như mọi lần theo hẹn. Nhưng hôm nay vẻ mặt hốt hoảng, mất bình tĩnh, thở gấp.

"Bác Hương mệt hay sao?"

"Tui mới bị mất 500 ngàn." Bà vừa nói vừa thở ngắt quãng.

"Sao mà mất, đánh rơi tiền à bác?"

"Úi trời ơi, làm sao mà rơi tiền được."

Đúng là làm sao mà rớt tiền của bà Hương được. Mỗi lần trả tiền bà lấy trong túi ra một túi vải, trong hai túi gút, thêm một gói giấy nữa. Bà lần từng lớp, lấy đếm từng tờ, bọt lui tới nhiều lần. Lúc cất lại, bà cũng gói chậm rãi từng lớp như vậy, cho vào túi, kẹp 2 kim băng nữa. Vậy mà bà mất tiền mới lạ.

"Thế bác mất tiền thế nào?"

"Úi trời, một thằng đàn ông hớt hải chạy vào:

- Con bà, Hải con bà bị tai nạn giao thông ngoài đường, tụi cháu đưa vào bệnh viện rồi, chấn thương đầu nặng lắm, máu chảy tùm lùm, thấm đỏ áo quần cháu hết nè. Giờ bệnh viện kêu đóng tiền để chụp hình, xét nghiệm.. đang để ở phòng cấp cứu, bà lên đóng tiền gấp để bệnh viện kịp chữa trị.

Tui hốt ha hốt hoảng

- Làm sao, làm sao giờ, nhà không có ai.

- Thế không đi được bác đưa tiền cháu chạy lên đóng giùm cho.

Nó nói nhiệt tình thế

Tui móc hết túi chỉ được 500 ngàn đưa nó.

Cháu cầm chạy lên viện giúp bà. Người nhà về bà báo lên ngay.

Nó đi rồi. Bình tĩnh lại, tui gọi điện thoại cho con.

- Con nằm bệnh viện hả, bị sao bị sao?

Nó nghe máy chẳng hiểu gì:

- Má nói cái gì, bệnh viện nào?

- Có một thằng nói con bị tai nạn. Má đưa nó 500 ngàn rồi.

- Má bị tụi nó lừa rồi.

Đúng là tui bị lừa. Trong tích tắc sợ hãi, lo lắng nên không kịp suy nghĩ."

Bác sĩ khám:

Huyết áp: 165/95 mgHg

Mạch: 102. Nhịp thở: 30 lần/ phút.

"Thôi bác Hương bình tĩnh lại đi. Tiền mất rồi thì thôi, đừng lo lắng, bực mình mà huyết áp lên cao quá thì rắc rối thêm." Bác sĩ cho thuốc. Bà nằm nghỉ.

Nhịp thở, huyết áp, mạch từ từ giảm xuống.

Note: Bà già kỷ tính bị lừa tiền.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 16 :(tt câu chuyện thứ 14)

nZPyyjf.png


Ảnh: Từ internet.

Ngày 20/8/2020: 20: 10

Hôm nay bác sĩ đến thăm bệnh. Người anh kể tiếp:

Bảy năm trước, em nó tốt nghiệp đại học ngoại thương loại giỏi. Một đại học tốp cao lúc đó. Trong nhà em cả thảy tám anh chị em. Ngày trước khó khăn nên bảy anh chị không được học hành đến nơi đến chốn. Nó út, sáng sủa đẹp trai nhất nhà. Lúc sau này gia đình cũng khá hơn, cả nhà anh chị lo cho em nó, nên nó có cơ hội học hành, không phải động tay chân làm việc gì. Nhà em tự hào về nó, đặc biệt mẹ em hạnh phúc vô bờ khi nó ra trường và có việc làm ngay. Người yêu nó là một cô gái cùng lớp bốn năm đại học, đẹp xinh, giỏi giang, con của một gia đình giàu có và danh giá. Hai đứa đính hôn ngay sau khi ra trường, định ngày cưới năm sau.

Thế mà cuộc đời của nó, kéo theo cả gia đình đi xuống địa ngục chỉ một tích tắc sai lầm. Nó tin tưởng người bạn thân.

"Mày là thủ quỹ, giữ tiền, cuối tháng mới kiểm quỹ. Tao chỉ kẹt tiền một tuần, mượn đỡ mày tám trăm triệu."

Nó ngập ngừng chưa quyết.

"Mày là bạn thân của tao mà không giúp tao lúc tao khó khăn này sao. Tuần sau là tao gửi tiền lại cho mày nhập quỹ. Có ai biết đâu." Thằng bạn nói.

Thế là một tuần trôi qua. Nhắn tin, điện thoại thằng bạn ò í e.

Ngày kiểm quỹ, dù giải thích hết lời nhưng chẳng ai tin nó. Gia đình hứa trả lại tiền, một số tiền lớn với gia đình em lúc đó. Nhưng để cứu nó không bị truy tố.

Cơ quan sa thải. Gia đình người yêu mất niềm tin vào con rể tương lai, đưa con gái họ đi nước ngoài.

Nó mất việc, mất người yêu, mất niềm tin từ mọi người. Một thằng con trai vừa ra trường, 23 tuổi, cuộc sống từ nhỏ lớn lên đến lúc đó quá bằng phẳng nên cú sốc quá lớn làm nó ngã gục.

Nó đi từ sai lầm đó đến nghiện ngập ma túy.

Sáu năm, từ một thanh niên khỏe mạnh, học hành bài bản, một tương lai thành đạt trong tầm tay, thế mà trong một phút yếu mềm trong tình bạn, rồi sa vào ma túy, trượt dài đến hôm nay như vậy.

Mẹ em đã đưa nó đi hết các nơi để cai nghiện, nhưng không thoát được. Tháng trước lúc lên cơn nó nuốt cây sắt cắm nhang muỗi, phải vào viện mổ do thủng ruột. Giờ nó chẳng ăn gì được..

Hôm nay, trời lại mưa to. Tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ của căn nhà mờ ánh điện, lại càng mờ hơn sao mà nao lòng!..

Note: Một phút tin bạn thân của tuổi trẻ.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 17

Ngày 22/8/2020: 20: 15

"A lô, S hả, lâu rồi không gặp.

Mình có đứa em con chú, nhà nó nghèo, làm rẫy thanh long.

Xui xẻo sao bị lá thanh long đụng vào mắt trái. Nó nghĩ không sao, tự mua thuốc nhỏ một tuần không giảm mà ngày càng nặng thêm.

Đi khám ở huyện, bác sĩ cho đi thành phố gấp. Trị ở bệnh viện mắt thành phố 3-4 tháng nay, giờ mắt mù mà có thuốc thì đỡ đau, không thuốc thì đau nhức dữ dội. Mỗi tháng tái khám mất hơn 2 triệu. Nhà lại quá nghèo. Ông coi kỹ giúp bệnh nó thế nào." Một người bạn cũ gọi.

"T cứ bảo em nó qua chỗ mình nhé."

Một giờ sau.

Một người đàn ông thấp, nhỏ. Đầu đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che gần đến mắt. Hai mắt ông chớp liên tục. Tay cứ đưa lên thấm nước mắt. Vẻ mặt buồn, khổ não.

"Em là em của T, T có điện thoại cho anh."

"Dạ, em là H, em con chú anh T. Bốn tháng nay em khổ với con mắt trái. Giờ thì mắt trái không thấy gì nữa rồi. Nhưng đau nhức và tốn kém quá. Em chẳng làm gì được, ngủ cũng không."

Bác sĩ khám:

Mắt phải: 9/10

Mắt trái: ST (+) : Chỉ thấy ánh sáng đèn (ST: Sáng, tối)

Toàn bộ giác mạc (phần tròng đen của mắt) trắng, phù, viêm loét. Kết mạc (phần tròng trắng của mắt) đỏ, xung huyết, cương tụ, rỉ nước mắt liên tục.

Chẩn đoán: MT: Viêm loét giác mạc/ nấm.

"Xui cho em, mắt trái của em rất khó trị (bác sĩ chưa dám nói là không trị được, vì mới gặp lần đầu tiên sợ bệnh nhân sốc)"

Bác sĩ xem các toa thuốc của bệnh viện điều trị 4 tháng qua.

"Bệnh viện đã chẩn đoán và điều trị đúng cho em, dùng hết thuốc cho em rồi. Chỉ chưa giải thích kỹ cho em thôi."

"Dạ, ở bệnh viện em cũng không hỏi được gì nhiều."

Bác sĩ nói thêm:

"Gặp bệnh viêm loét giác mạc do nấm bác sĩ nào cũng ngán ngại, vì trị kéo dài, khó lành, có khi nặng hơn. Bệnh nhân rất khó chịu, mệt mỏi, buồn bực, tốn kém."

"Em ngừng thuốc 1-2 ngày là đau lại ngay. Đôi khi em tự giảm thuốc, ngưng thuốc. Vì trị hoài em nản quá." Bệnh nhân than vãn.

"Các bác sĩ cũng nản như em vậy. Bây giờ cả em và bác sĩ phải kiên nhẫn thôi. Bác sĩ sẽ hướng dẫn kỹ, thuốc nào bắt buộc phải dùng thường xuyên, thuốc nào có thể ngưng tạm thời, để tiết kiệm tiền một ít. Em phải tuân thủ đúng thì bệnh có thể thuyên giảm dần dần, nhưng khó và rất chậm."

Có người chỉ bất cẩn khi bị tờ giấy A4 cứa ngang mắt làm rách giác mạc, sau đó dụi và chủ quan tự dùng thuốc không đúng dẫn đến viêm loét giác mạc. Có người đã bị mù hoặc có sẹo giác mạc gây mờ.

Cuộc sống có những rủi ro đôi lúc rất đơn giản nhưng hậu quả thật nặng nề..

Note: Hư mắt do lá thanh long.
 
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 18.

Ngày 25/8/2020, 19: 55


Thanh niên nam, tên NVQ, 29 tuổi, mặt mày tỉnh táo, không có biểu hiện bệnh mệt gì cả.

"Con đến khám bệnh gì đây?" Bác sĩ hỏi.

"Con nhờ bác cắt chỉ giùm."

"Con bị mổ gì à?"

"Tuần trước bác sĩ bắt con đi cấp cứu bệnh viện lớn ngay trong đêm đó. Con vào bệnh viên T ngay. Họ cho con làm đủ xét nghiệm, CT bụng. Bệnh viện hội chẩn lại ba giờ sau khi con nhập viện. Các bác sĩ thấy bệnh con lạ, nghi viêm phúc mạc do ruột thừa vỡ mủ. Nhưng cũng không chắc chắn. Bệnh thì bắt buộc phải mổ cấp cứu trong đêm. Bác sĩ bệnh viện giải thích. Sẽ mổ nội soi, nhưng nếu không giải quyết được, khi đó bắt buộc mổ hở.

* * *

Một tuần trước đó, V, cô vợ của thanh niên NVQ nói trên đến khám bệnh nhức đầu, mệt.

Sau khi khám xong, cô V đưa ra một túi thuốc, hỏi bác sĩ:

" Bác xem giúp, đây là thuốc chồng con đang uống. "

Bác sĩ xem, trong đó có kháng sinh, giảm đau, nhuận trường.

Cô V nói tiếp:

" Tối kia, chồng con đau bụng dữ dội, khuya bác không làm nên con đưa chồng ra phòng khám đa khoa. Họ siêu âm, chụp XQ, truyền nước và cho thuốc này về uống. Hôm nay bớt đau bụng, nhưng còn mệt và lại thêm sốt nữa. Bác xem cho thêm thuốc gì cho ảnh khỏe. "

" Chồng con đang làm gì ở nhà? "

" Ảnh lười đi khám, nói bác thêm thuốc cho khỏe thôi. Bụng thì bớt đau, chỉ mệt và hơi sốt thôi. "

" Gọi ra bác khám mới được, không có gì mệt lắm thì cứ dùng thuốc phòng khám đã cho. Nếu không giảm mai phải đi khám. "

" Bác cho thuốc cho ảnh khỏe thêm thôi. Ảnh hay đi toilét nên ngại ra đây. "

" Lại thêm tiêu chảy nữa à? "

" Không bác, chỉ đi ít ít thôi. "

" Không được đâu con, gần hai ngày dùng thuốc này rồi, thêm tiêu chảy, sốt nên phải ra bác khám thôi. "

Cô V gọi cho chồng:" Chồng ra khám đi, bác sĩ không cho thuốc thêm đâu. "

Người chồng có vẻ không muốn đi. Cô vợ giận" Khuya có gì vợ không đưa chồng đi bệnh viện đâu."

Giới trẻ bây giờ gọi nhau chồng chồng vợ vợ nghe lạ mà cũng vui tai. Cặp vợ chồng này trẻ nhưng đã có hai con, con gái 6 tuổi, con trai 4 tuổi rất dễ thương!..

Note: Bệnh đơn giản, thông thường, viêm ruột thừa
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 19. (tt Câu chuyện thứ 18)

Ngày 26/8/2020, 20: 05

Mười lăm phút sau, anh Q bước vào phòng khám. Anh Q cao lớn, vẻ mặt nhăn nhó, mệt mỏi, bước đến giường nằm ngay.

Bác sĩ khám: Mạch 102, sốt nhẹ 38•C. HA 120/70.

Bụng căng cứng.

"Bệnh con không đơn giản như tụi con nghĩ đâu. Dù sốt không cao lắm, bụng đã giảm đau so với khuya hôm kia, nhưng bụng căng cứng như vậy kèm sốt và vẻ mặt nhiễm trùng của con bác nghi ngờ một tình trạng nhiễm trùng trong đường ruột hoặc ổ bụng. Con phải vào bệnh viện lớn ngay hôm nay. Bác không cho thêm thuốc gì được đâu."

"Để sáng mai đi được chứ bác? Con hơi mệt thôi."

"Giờ còn sớm, 8h15 tối, con vô giờ này nhập viện, bệnh viện theo dõi yên tâm hơn. Rủi khuya trở nặng đi khuya khoắt không tốt."

Hai vợ chồng lừng khừng, muốn ở nhà hơn..

* * *

Tối đó tụi con về, nữa đi viện nữa không. Cuối cùng, vợ bảo nghe lời bác đi cho yên tâm.

Các bác sĩ bệnh viện thảo luận, thấy các triệu chứng không rõ ràng lắm. Chẩn đoán: Viêm phúc mạc, chưa rõ nguyên nhân, nghi do viêm ruột thừa vỡ mủ. Bác sĩ giải thích phải phẫu thuật.

"Con còn may đó. Bệnh viêm ruột thừa vỡ mủ đến trễ quá là vô sốc nhiễm trùng rất nguy hiểm."

"Bệnh viện có giải thích là nếu mổ nội soi không làm sạch mủ được thì phải mổ hở. Một đường mổ lớn ngay giữa bụng."

"Bệnh viêm ruột thừa, nếu đến bệnh viện sớm, mổ sớm thì cuộc mổ rất đơn giản, không ảnh hưởng gì đến sức khoẻ cả. Nhưng đã có người chủ quan dẫn đến tai họa.

Bác sĩ có một người quen, lúc 16 tuổi bị viêm phúc mạc do viêm ruột thừa vỡ mủ. Anh ấy suýt chết. Vì hồi đó ở quê xa bệnh viện.

Hiện nay, anh ấy hơn 40 tuổi rồi, nhưng thường nhập viện do di chứng của lần vỡ mủ ruột thừa đó. Anh hay đau bụng, có lúc đau dữ dội do bán tắc ruột, do dính ruột. Cơ thể ốm yếu vì ăn uống rất kém."

Do vậy, đừng bao giờ chủ quan. Cẩn trọng luôn tốt trong cuộc sống..

Note: Bệnh đơn giản, thông thường, nhưng bất cẩn sẽ nguy hiểm.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,687 ❤︎ Bài viết: 78 Tìm chủ đề
Nhật ký phòng mạch buổi chiều.

Câu chuyện thứ 20.

Ngày 25/8/2020, 19: 55

Nhân ca bệnh viêm ruột thừa vỡ mủ, bác sĩ nhớ lại một ca bệnh khá đặc biệt gần 20 năm trước.

Khoa cấp cứu bệnh viện.

Đêm khuya, 0h35.

Cô bé 18 tuổi, xinh xắn, khuôn mặt còn có chút trẻ con.

"Cháu nó đau bụng từ sáng, chiều nay đau nhiều. Có uống thuốc giảm đau nhưng bớt rồi đau lại. Tối đến giờ nó đau quằn quại." Người mẹ khai bệnh.

Cô bé mặt tái mét, vã mồ hôi, ôm bụng, chứng tỏ đau nhiều.

Bệnh án: Nữ, 18 tuổi

Đau bụng vùng hố chậu phải, giờ thứ 19, cơn đau từng cơn dữ dội dạng co thắt, chưa có gia đình.

Không rối loạn tiêu hóa.

Tiểu không đau rát.

Không sốt.

Không có dấu hiệu lâm sàng bệnh lý đường tiêu hóa, tiết niệu, cơ xương..

Dù đau hố chậu phải, nhưng bệnh cảnh không giống ruột thừa. Bệnh cảnh nghi thai ngoài tử cung. Nhưng người mẹ nhất nhất là con mình không thể có thai.

Hai bệnh này đều cấp cứu ngoại khoa cả. Thai ngoài tử cung vỡ sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Trong phòng hội chẩn:

"Con tui đêm nào cũng ngủ với tui, làm sao nó có thai được. Bác sĩ đừng nói bậy bạ. Tui bảo đảm nó không có thai." Người mẹ hằn học, như bị xúc phạm khi bác sĩ nói "nghi con bà có thai ngoài tử cung."

Bác sĩ ra gặp bệnh nhân.

"Cháu có bạn trai chưa?"

Bé gái im lặng..

"Các bác sĩ đã hội chẩn, nghi cháu bị thai nằm ngoài tử cung, bệnh phải mổ cấp cứu. Nếu không sẽ nguy hiểm. Cháu phải nói thật. Bác sĩ sẽ giúp. Bác sĩ sẽ nói chuyện với má cháu và giữ kín chuyện này. Cháu có quan hệ với bạn trai chứ?"

Bé gái gật đầu. Hai dòng nước mắt chảy dài hai má.

"Bác sĩ giúp cháu." Bé gái cầu khẩn.

Trở lại phòng hội chẩn. Người mẹ đã bình tĩnh hơn.

"Bây giờ chị ký giấy cho tụi tui mổ cấp cứu cho cháu. Nếu thai ngoài tử cung vỡ sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Cháu đã có bạn trai. Chị bình tĩnh, đừng la mắng cháu nó tội nghiệp.

Còn chị nói với hàng xóm, bà con là con gái chị mổ ruột thừa. Thế nhé."

Người mẹ nhẹ người hơn, thở ra.

"Nhờ các bác sĩ giúp cháu nó."

Cuộc phẫu thuật thành công. Cái thai nhỏ nằm ở vòi trứng, xung huyết, dọa vỡ.

Hôm sau, ở phòng hậu phẫu, bé gái mặt mày vui vẻ. Người mẹ nói chuyện thoải mái với những người bệnh trong phòng và khi bà con đến thăm. "Cháu nó mổ viêm ruột thừa, bác sĩ giỏi, vết mổ đẹp lắm.."

Note: Thai ngoài tử cung.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back