- Xu
- 753,529,182
2770
4
Vọng nguyệt
Ngục trung vô tửu diệc vô hoa,
Đối thử lương tiêu nại nhược hà?
Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,
Nguyệt tòng song khích khán thi gia.
Dịch nghĩa
Trong tù không rượu cũng không hoa,
Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?
Người hướng ra trước song ngắm trăng sáng,
Từ ngoài khe cửa, trăng ngắm nhà thơ.
Dịch thơ
Trong tù không rượu cũng không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.
Bốn câu thơ ngắn mở ra một khoảnh khắc rất tĩnh, rất trong, nơi con người và thiên nhiên gặp nhau giữa hoàn cảnh tưởng như khắc nghiệt nhất. Ở đó, người đọc không bắt gặp nỗi bi lụy của cảnh tù đày, cũng không thấy tiếng than thân trách phận, mà chỉ thấy một tâm hồn bình thản, ung dung đến lạ. Trong đêm tù thiếu thốn đủ bề, không rượu, không hoa, thứ thường gắn với thú thưởng nguyệt của tao nhân mặc khách, vậy mà vẻ đẹp của trăng vẫn đủ sức lay động lòng người. Cảm giác khi đọc bài thơ là một sự dịu lại rất sâu, như thể những bức tường giam hãm bên ngoài không thể chạm tới thế giới tinh thần bên trong. Trăng không chỉ là cảnh vật, mà là người bạn tri âm, một sự hiện diện âm thầm nhưng thấu hiểu. Cái nhìn của người tù hướng ra ngoài song sắt không hề mang nặng khát khao thoát ly, mà là sự giao cảm thuần khiết với cái đẹp. Đến câu cuối, khi trăng "nhòm khe cửa" để "ngắm nhà thơ", người đọc chợt mỉm cười, bởi vai trò chủ thể và khách thể dường như đảo chiều, thiên nhiên cũng trở nên có hồn, biết lắng nghe, biết sẻ chia. Bài thơ để lại dư âm ấm áp và trong trẻo, khiến ta tin rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu con người giữ được sự tự do của tâm hồn, thì cái đẹp vẫn luôn có chỗ để nảy nở.
Ngục trung vô tửu diệc vô hoa,
Đối thử lương tiêu nại nhược hà?
Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt,
Nguyệt tòng song khích khán thi gia.
Dịch nghĩa
Trong tù không rượu cũng không hoa,
Trước cảnh đẹp đêm nay biết làm thế nào?
Người hướng ra trước song ngắm trăng sáng,
Từ ngoài khe cửa, trăng ngắm nhà thơ.
Dịch thơ
Trong tù không rượu cũng không hoa,
Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.
Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,
Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.
Cảm nhận khi đọc bài thơ
Bốn câu thơ ngắn mở ra một khoảnh khắc rất tĩnh, rất trong, nơi con người và thiên nhiên gặp nhau giữa hoàn cảnh tưởng như khắc nghiệt nhất. Ở đó, người đọc không bắt gặp nỗi bi lụy của cảnh tù đày, cũng không thấy tiếng than thân trách phận, mà chỉ thấy một tâm hồn bình thản, ung dung đến lạ. Trong đêm tù thiếu thốn đủ bề, không rượu, không hoa, thứ thường gắn với thú thưởng nguyệt của tao nhân mặc khách, vậy mà vẻ đẹp của trăng vẫn đủ sức lay động lòng người. Cảm giác khi đọc bài thơ là một sự dịu lại rất sâu, như thể những bức tường giam hãm bên ngoài không thể chạm tới thế giới tinh thần bên trong. Trăng không chỉ là cảnh vật, mà là người bạn tri âm, một sự hiện diện âm thầm nhưng thấu hiểu. Cái nhìn của người tù hướng ra ngoài song sắt không hề mang nặng khát khao thoát ly, mà là sự giao cảm thuần khiết với cái đẹp. Đến câu cuối, khi trăng "nhòm khe cửa" để "ngắm nhà thơ", người đọc chợt mỉm cười, bởi vai trò chủ thể và khách thể dường như đảo chiều, thiên nhiên cũng trở nên có hồn, biết lắng nghe, biết sẻ chia. Bài thơ để lại dư âm ấm áp và trong trẻo, khiến ta tin rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu con người giữ được sự tự do của tâm hồn, thì cái đẹp vẫn luôn có chỗ để nảy nở.
Chỉnh sửa cuối:

