Bài viết: 460 

Ước Gì Quay Lại Ngày Xưa
Sáng tác: Thành Đô
Thể thơ 5 chữ, dài – nhiều khổ
* * *^^^***
Ước gì quay lại được
Ngày xưa gió thổi lùa
Trưa hè trên triền cỏ
Mắt ai rực nắng mưa.
* * *
Ước gì tay còn nắm
Chùm hoa tím ven đê
Con đường về chập chùng
Nghe tiếng ai gọi khẽ.
* * *
Ước gì còn tiếng mẹ
Ru con giữa đồng sâu
Giọng buồn như sợi khói
Trôi ngang khung cửa màu.
* * *
Ước gì chân còn nhỏ
Chạy trong nắng chập chờn
Mưa ngâu chưa kịp đến
Áo ai chưa vội sờn.
* * *
Ước gì ta bé lại
Chơi cùng chú ve con
Cành cây như chiếc võng
Ru một thời vàng son.
* * *
Ước gì không tiếng thở
Của lòng người dối nhau
Không màn đêm lặng lẽ
Nuốt hoài niềm chiêm bao.
* * *
Ước gì em còn đứng
Ở bên thềm mùa đông
Áo len màu khẽ đỏ
Mắt buồn như hoàng hôn.
* * *
Ước gì đừng quên lối
Của cánh diều năm xưa
Bay ngang chiều tháng tám
Thả hồn vào sương mưa.
* * *
Ước gì ta còn nhớ
Câu chuyện kể đêm trăng
Ông ngồi bên chiếc ghế
Kể mãi chuyện chị Hằng.
* * *
Ước gì mùi cốm mới
Vẫn còn vương đầu thu
Và tiếng rao quà bánh
Len qua ngõ âm u.
* * *
Ước gì đêm thôi vội
Và ngày chẳng trôi nhanh
Trái tim chưa biết mỏi
Tay chưa rời bàn tay.
* * *
Ước gì ta gặp lại
Một lần – tuổi mộng mơ
Ngồi bên nhau im lặng
Cũng nghe lòng nên thơ.
* * *
Ước gì ta đừng lớn
Để còn biết mộng mơ
Để tim còn biết khóc
Khi trót quên một giờ.
* * *
Ước gì quay lại được
Một lần – chẳng cần lâu
Chỉ để nhìn ánh mắt
Từng làm tim bể dâu.
* * *
Ước gì – dù rất nhỏ
Cũng xin gió đem về
Một vạt hương ký ức
Rơi êm giữa cơn mê.
* * *
Ước gì ta có thể
Chạm vào ngày đã qua
Nghe tim mình khe khẽ
Thì thầm: Đó.. là nhà..
Sáng tác: Thành Đô
Thể thơ 5 chữ, dài – nhiều khổ
* * *^^^***
Ước gì quay lại được
Ngày xưa gió thổi lùa
Trưa hè trên triền cỏ
Mắt ai rực nắng mưa.
* * *
Ước gì tay còn nắm
Chùm hoa tím ven đê
Con đường về chập chùng
Nghe tiếng ai gọi khẽ.
* * *
Ước gì còn tiếng mẹ
Ru con giữa đồng sâu
Giọng buồn như sợi khói
Trôi ngang khung cửa màu.
* * *
Ước gì chân còn nhỏ
Chạy trong nắng chập chờn
Mưa ngâu chưa kịp đến
Áo ai chưa vội sờn.
* * *
Ước gì ta bé lại
Chơi cùng chú ve con
Cành cây như chiếc võng
Ru một thời vàng son.
* * *
Ước gì không tiếng thở
Của lòng người dối nhau
Không màn đêm lặng lẽ
Nuốt hoài niềm chiêm bao.
* * *
Ước gì em còn đứng
Ở bên thềm mùa đông
Áo len màu khẽ đỏ
Mắt buồn như hoàng hôn.
* * *
Ước gì đừng quên lối
Của cánh diều năm xưa
Bay ngang chiều tháng tám
Thả hồn vào sương mưa.
* * *
Ước gì ta còn nhớ
Câu chuyện kể đêm trăng
Ông ngồi bên chiếc ghế
Kể mãi chuyện chị Hằng.
* * *
Ước gì mùi cốm mới
Vẫn còn vương đầu thu
Và tiếng rao quà bánh
Len qua ngõ âm u.
* * *
Ước gì đêm thôi vội
Và ngày chẳng trôi nhanh
Trái tim chưa biết mỏi
Tay chưa rời bàn tay.
* * *
Ước gì ta gặp lại
Một lần – tuổi mộng mơ
Ngồi bên nhau im lặng
Cũng nghe lòng nên thơ.
* * *
Ước gì ta đừng lớn
Để còn biết mộng mơ
Để tim còn biết khóc
Khi trót quên một giờ.
* * *
Ước gì quay lại được
Một lần – chẳng cần lâu
Chỉ để nhìn ánh mắt
Từng làm tim bể dâu.
* * *
Ước gì – dù rất nhỏ
Cũng xin gió đem về
Một vạt hương ký ức
Rơi êm giữa cơn mê.
* * *
Ước gì ta có thể
Chạm vào ngày đã qua
Nghe tim mình khe khẽ
Thì thầm: Đó.. là nhà..