9 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
31 0
Năm tôi 14 tuổi

Cá cược (phần 2)

Tác giả: Lặng lẽ trước mái hiên

Thể loại: Truyện ngắn


55329122845_c422a5b4cb_o.png

Sau hôm tôi kể "tâm tư" của mình cho cái Như, mỗi tối khi học bài tôi đều gửi mấy cái list nhạc tình yêu cho nó rồi kể luyên thuyên tỏ như là tôi đang yêu.

Đến hôm sau tôi lên lớp đi học buổi sáng như bình thường, vừa đặt mông ngồi xuống chỗ ngồi thì cái H. Trang – là bạn cùng lớp ở thôn 9 người nó cũng nhỏ con giống tôi nhưng nó "ghê gớm" và hoạt bát hơn, kiểu biết ăn nói linh hoạt ấy nên ai nó cũng chơi kể cả tôi, nó hỏi tôi

- Mày thích thằng nào trong lớp mình à?

Tôi kiểu ngạc nhiên vừa muốn chối nhưng cũng muốn nói "ừ" để xem bọn nó có phản ứng và nói gì, thế là miệng nhanh hơn não tôi nói với giọng điệu trầm như mọi khi

- Ừ, sao mày biết?

- Cái Như nó thì thầm nói với tao là mày thích đứa nào ở lớp mình nên tao hỏi mày

Tôi nghe thế thì cũng không ngạc nhiên lắm vì nó cũng ở trong dự đoán của tôi, không hiểu sao tôi lại man mác buồn chun chút khi nghe cái H. Trang bảo cái Như nói nó biết, tôi nói nhỏ:

- Thì ra mày cũng giống với mấy đứa kia

Thế rồi từ lúc tôi bảo tôi thích đứa trong lớp thì H. Trang cứ gặng hỏi tôi mãi là thằng đấy nó có đặc điểm gì? Nó thích cái gì với không thích cái gì, thật sự là tôi cũng không biết rõ tôi chỉ biết nó rất hay cười với nó thích nấu ăn đại loại thế nhưng tôi cũng biết nó có cái áo màu cam hôm trước lớp tôi liên hoan mà nó có mặc. Tôi có chút hối hận khi nghĩ ra cái kịch bản trải nghiệm này nhưng lỡ đâm rồi thì lao luôn, tôi nói nó có cái quần màu cam. Lúc ấy đằng sau chỗ ngồi của tôi có mấy đứa nghe lén hóng hớt rồi thi nhau đoán xem lớp mình có đứa nào có quần màu cam thì đột nhiên Như nó nói:

- Làm gì có quần màu cam, quần cam chỉ có mấy chú sửa điện mới có thôi

Nghe Như nói thế thì H. Trang nó nói thầm với tôi

- Mày thích thằng Kiên à chỉ có nó duy nhất mới có cái áo màu cam trong lớp mình thôi

Nghe Trang nói thế thì không hiểu tại sao tôi lại cảm thấy ngại ngại rồi mặt bắt đầu đỏ lên rồi tôi lại lí nhí nói tụi mày đừng nói với ai đấy nhé. Thật ra, trong mấy đứa biết được chuyện tôi kể thì chỉ toàn là con gái mà cũng chỉ có hai đến ba đứa biết với tôi cũng tin tưởng bọn nó một chút nhất là cái Như, nó rất hiểu tôi dù tôi có ở trạng thái nào ở trường nhưng nó biết tôi hoàn toàn không phải là đứa ít nói và trầm lặng. Chuyện cũng không có gì khi vào giờ ra chơi sau tiết hai, thằng Tuân – em của thằng Kiên thấy nhóm con gái tụi tôi cứ luyên thuyên rồi bàn tán gì đó nhưng lại không cho bọn con trai biết, nó gặng hỏi từng đứa nhưng bọn nó bảo là "tao không biết", "bọn tao có nói xấu chúng mày đâu" xong cái Trang nó còn chửi "mày dở à ai thèm nói cái mặt mày".

Nghe thế biết không thể moi được gì thì thằng Tuân lấy cây đồ hộp bút với cặp sách của cái Trang cầm lên rồi uy hiếp, thấy vậy cái Trang nhìn tôi rồi thì thầm kể nhỏ với thằng Tuân biết hết. Từ lúc con Trang nhìn tôi là tôi biết kiểu gì sẽ có một trận càn quét sắp tới tôi đã chuẩn bị tinh thần từ lâu nhưng cái cảm giác này lại khiến tôi cảm thấy không thoải mái với có thấy khó chịu, tôi không biết diễn tả cái cảm xúc lúc này như thế nào, nó rất khó nói với cái miệng của con Trang thì sẽ chả có ma nào mà không biết câu chuyện mà nó kể. Một hồi suy nghĩ nên làm thế nào thì tôi quay xuống chạm mắt với thằng Tuân, nhìn mặt nó thì có vẻ nó rất hào hứng tôi cứ thấy nó cười như một điệu cười chế nhạo nhưng tôi lại có cảm giác nó như khinh bỉ tôi vì tôi thích anh của nó.

Ông trời dường như thấy được cảm xúc khó xử của tôi lúc này, trời bắt đầu đen dần dù bây giờ mới là tiết ba buổi sáng, thằng Tuân biết được nó liền đi kể với hội con trai, lúc đấy vừa đánh trống vào lớp, thằng Kiên cũng ngồi chơi ở bàn cuối lớp nó thấy thằng Tuân nói gì đấy thì cũng hóng hớt ghé mặt vô nghe. Nghe thấy mình có người thích mà đó lại là tôi tôi không biết nó có suy nghĩ gì nhưng nhìn vẻ mặt của nó có vẻ ngạc nhiên rồi nhìn tôi.

Tôi sẽ không quên, cái ánh nhìn đấy vừa mang vẻ ngạc nhiên mà vừa không biết nói gì, tôi không biết tâm trạng nó hiện giờ có bối rối giống tôi không, có lúc tôi lại thấy khoảnh khắc khóe môi hơi cong lên rồi lại cụp xuống. Tôi có chút buồn vì tôi nghĩ chắc đó là điệu cười chế nhạo thật sự là tôi không thể đoán ra được cũng không thể phân tích ra được tình huống hiện giờ là như thế nào khi chạm ánh mắt đấy của nó đến khi tiếng trống hết tiết học vang lên.

- Hết -​
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back