39
0
Tôi từ bé đã là một đứa học dốt, thế nên ở trường tôi rất ít bạn bè cùng lắm thì tôi có hai đứa bạn thân nhất nếu không phải là một đứa ở gần nhà tôi thì là con của bạn chơi với bố tôi. Hai đứa nó học khá, giỏi với bọn nó cũng khá hòa đồng nên cũng có nhiều bạn. Còn tôi, người vừa nhỏ, sức khỏe yếu mà học lực trung bình nên hầu hết chả có đứa nào nói chuyện, bọn nó có bắt chuyện với tôi thì cũng chỉ là tò mò tôi sẽ nói với bọn nó câu gì khi bắt chuyện với tôi. Vậy nên ở trường tôi cũng hay tự ti về chính bản thân mình, tôi không hiểu vì sao tôi đã cố gắng rồi nhưng vẫn giậm chân tại chỗ như chưa hề có sự xê dịch nào. Mãi đến khi năm lớp tám, tôi mới thử mở lòng ra một chút và tôi bắt đầu hỏi bài với mấy đứa học giỏi ngồi xung quanh tôi, may thay có đứa nó chỉ bài khá là dễ hiểu, tôi lúc đó mới chợt hiểu thì ra cảm giác hỏi bài là như thế này, "cũng khá là vui". Thế nhưng đời không như là mơ.
Hôm ấy buổi chiều học thêm ba tiết môn anh ở trường, có một cuộc cá cược xảy ra giữa tôi và con Q. Anh mà cả lớp không ưa khi nó rủ tôi chơi XO khi có mấy đứa khác đang chơi ở trên bảng phấn
- Chơi XO với tao không? Nếu mày thắng, thì tao thua còn mày thua thì mày phải đáp ứng một điều kiện của tao
Ban đầu tôi chỉ muốn chơi với tụi nó vì vui nhưng từ lúc Q. Anh nó thách thức tôi và đưa ra lời đó thì tôi có chút ngơ ngác, lúc ấy tôi vẫn chưa có suy nghĩ gì vì nghĩ đó chỉ là lời chêu chọc cho vui rồi suy nghĩ kĩ một chút thì tôi cười khẩy đáp:
- Khôn như mày, nhà tao xích đầy ngoài vườn mấy con
Nghe thấy điệu cười khẩy cùng lời đáp của tôi thì những đứa xung quanh đâu đấy tầm 5 đứa đang đứng trên bảng chứng kiến cười be bé. Nghe thấy bọn xung quanh cười mình, nó tức xong mặt nó như muốn thách thức càng lớn
- Thế nếu mày thắng mày nói gì tao cũng nghe nhưng nếu tao thắng thì mày phải đi tỏ tình thằng Kiên.
Nghe xong những lời nó nói, mặt mấy đứa xung quanh rất ngạc nhiên bởi vì gần như cả lớp đã loan tin chuyện tôi thích nó mấy ngày rồi. Tin đồn này thực ra là tôi là người cố tình loan tin đầu tiên bắt đầu từ bốn ngày trước, cũng là trong giờ ra chơi tôi đi tìm cái Như là con của bạn của bố tôi mỗi lần bố nó sang nhà tôi đều dắt nó đi theo chơi với tôi nhưng cũng có lúc nó đòi sang chơi với tôi và chúng tôi chơi với nhau từ lúc bé. Như học lực khá còn tôi học lực trung bình, có lần điểm thi giáo dục công dân của nó cao nên được cô chọn vào đội tuyển thi học sinh giỏi, còn tôi lúc đấy tôi chưa nhận thức được học tốt có rất nhiều lợi ích bởi vì tôi vẫn còn ham chơi và hay xem tivi nhiều nên hay chểnh mảng việc học và tất nhiên kết quả học tập của tôi luôn ở mức trung bình với lại cơ thể tôi từ nhỏ đã hay ốm nên người bé tí te, ốm nhom ốm nhắt nến chả có mấy đứa ở lớp chơi cùng, bởi vậy ở trường tôi luôn tỏ ra một người ít nói và lúc nào cũng luôn tỏng trạng thái chẳng quan tâm sự đời nên chẳng đứa nào dám bắt chuyện.
Gần đây trường tôi có mấy vụ các anh chị lớp chín yêu sớm làm tôi tò mò "tình yêu là gì?" tôi tự hỏi rằng nó có giống mấy bộ phim lãng mạn mà dạo này tôi hay coi với mẹ với chị tôi không, "thực sự là nó không nhỉ? Tình yêu ấy?" thế rồi tôi nghĩ nếu mình nói chuyện mình thích một ai đó trong lớp với một đứa trong lớp thì sẽ như thế nào? Đầu tôi chợt hiện lên hay là mình kể trước cho cái Như nếu nó giữ bí mật cho mình thì càng tốt, còn nếu nó lỡ nói cho đứa nào trong lớp thì mình cũng không thấy vấn đề cũng coi như là đạt được mục đích. Thế nhưng tôi lại cảm thấy không được vì dù sao nó cũng là bạn mình, mình không thể lợi dụng nó như vậy. Nghĩ vậy tôi có chút bối rối, "Có thật là nó tốt với mình không? Vì mình thấy có lúc mình bị cả lớp nói xấu nó cũng không có ý nói giúp mình, nhưng mình cũng có chút rung động với Kiên, thế thì phải nói với bạn thân đầu tiên chứ nhờ." tôi nghĩ thấy nó cũng hợp lý liền đi tìm cái Như, nó đang ngồi một mình trong lớp tự học.
- Hê lô bạn, đang làm gì đấy?
- Tao đang nhớ mấy quy tắc cô vừa cho với làm đề
Tôi có chút ngập ngừng nhưng cũng tò mò nên nói:
- Mày nhớ hồi lớp một tao tỏ tình với thằng lớp trưởng không?
- Ừ, có nhớ lúc đấy mày trông ngố lắm
- Giờ tao có thích một đứa trong lớp mình
Như rất ngạc nhiên, nó ngồi xuống đối diện tôi rồi hào hứng hỏi:
- Ai thế?
Tôi vô tư nhưng cố tỏ ra chút bẽn lẽn với ngập ngừng
- T.. Thằng kiên lớp mình ấy
- Hả! Mày thích nó lúc nào?
- Hồi lớp năm ấy, nhìn nó hoạt bát lúc nào cũng cười nhìn đẹp trai lắm mày
- Tao thấy nó có đẹp đâu trời, nó vừa đen mà còn nghịch ngợm nữa
- Không có đen, da ngăm ngăm mà
Nghe Như nói thế tôi thấy có chút bối rối và hơi ngại ngùng không biết nên nói tiếp thế nào, chợt nhớ tới nhũng lúc như thế này thì người ta sẽ bảo giữ bí mật và tôi cũng nói mày giữ bí mật giúp tao nhá và nó cũng ừ.
(Tâm tư của tác giả: Mọi người ơi em đăng truyện ngắn như này là đúng chưa ạ, mong ai thấy em đăng truyện sai lỗi hoặc không đúng nội quy mong đừng xóa bài của em mà nhắc em với ạ, em cảm ơn)
- Hết -
