- Ê, xíu bà có bận gì không? Đi ăn với tui nha!
- Lại ông Sang nhờ bà rủ à? Tôi đã nói với bà rồi mà..
- Nói rồi, nói rồi.. nhưng bà cứ từ chối hoài sao được. Dù gì thì nguời ta cũng có lòng, bà hổng ưa ổng thì bà cũng nể tui một cái chứ. Bà cứ từ chối, mặt mũi tui biết để đâu.. Thôi, chiều nay bà đi nha, coi như nể mặt tui xíu đi.. nha.. nha..
- Umh.. Vậy bà chờ tui chút nha..
Miễn cưỡng đồng ý, tôi sắp xếp lại mớ hồ sơ rồi ra về. Giữa lúc đó thì thằng em tôi nhắn tin nói nó đi chơi với bạn không về ăn cơm. Ừ, vậy cũng vừa hay. Hai đứa vừa ra khỏi cổng thì đã thấy Sang chờ từ lúc nào. Thấy ổng cũng tội, mà.. thôi cũng kệ chứ biết sao giờ. Tình cảm thì đâu thể nào gượng ép được. Chẳng qua vì nể bà Hà mà tôi mới không 'làm thẳng tay'. Với lại, thấy ông Sang cũng hiền, cũng dễ thương chứ không tôi hù cho chạy mất dép rồi. Mấy lần trước có người rủ đi ăn, đi chơi để lấy cớ làm quen đều bị tôi với bà Hà diễn cho xem một màng kịch sợ đến không dám nói. Hôm thì giả nói chuyện điện thoại ra vẻ chị Hai đòi nợ, hôm thì mất nết hết chỗ chê.. thấy vậy mấy ổng mới chịu bỏ cuộc không thì tôi khổ dài dài rồi.. Nhớ lại làm tôi phì cười. Bà Hà nhìn thấy thì tủm tỉm trêu: 'A.. hem.. Từ chối người ta mà giờ mặt tươi như bông đa..'. Tôi không đáp mà chỉ cười trừ. Được nước, bà Hà càng lấy giọng trêu tới khi đến nơi. Sang thấy vậy thì ra vẻ mừng lắm. Cứ như là vừa bắt được một cơ hội, một hy vọng.. Dù không mấy thích những tên bám dai, nhưng lúc ăn tối với Sang tôi không cảm thấy khó chịu chút nào. Có lẽ vì Sang không như những người khác, cũng có lẽ vì đã quá lâu để tôi tiếp tục đợi chờ một điều gì kì diệu..
Đêm đó, tôi đã rất khó ngủ. Những cánh cửa, những cơ hội, những câu hỏi cứ bay nhảy trong đầu. Cảm giác dai dứt, khó chịu chiếm lấy toàn bộ tâm trí tôi. Tất cả làm tôi phát sốt lên và phải nghỉ làm vào cuối tuần. Chẳng biết bằng cách nào, sau khi tôi nhờ Hà xin nghỉ thì Sang đã điện thoại đến hỏi thăm tôi ngay. Có lẽ là Hà đã nói cho Sang biết chăng.. Sau một tràn hỏi thăm từ Sang, tôi vất điện thoại sang một bên rồi nằm dài ra đó.
Thằng em hôm nay không thấy chị gọi đi học cũng tò mò vào thăm. Nó sờ trán, rồi tặng tôi cái nhiệt kế nói là giải buồn trong lúc nó nấu cháo. Cái thằng kể cũng hay, thấy chị ốm cũng biết đi nấu cháo chăm chị. Mà kệ, lâu lắm mới được lười thế này, cứ kệ nó vậy. Đang tận hưởng buổi sáng không đi làm thì thằng em bê tô cháo vào, nhìn mặt nó gian phết. Chắc là muốn xin xỏ gì đây. Nó bưng tô cháo lên hối chị ăn cho mau khỏe, rồi nó làm mặt ngây thơ, bắt đầu nhõng nhẽo. Tôi gằng giọng ra vẻ người lớn hỏi, nó nói là muốn đi du lịch với lớp mấy hôm, sợ mẹ không cho nên quay sang năn nỉ chị hai. Rồi nó bắt đầu kể bạn nó ai cũng đi, đi mấy hôm, chơi vui ra sau, rồi sẽ chụp nhiều hình như thế nào.. Thấy tôi không trả lời, nó trề môi làm nũng, nắm tay tôi lắc lắc.. Thấy cũng tội nên tôi bảo nó phải xin phép ba mẹ thì mới được đi, nó lắc đầu liên tục như đứa trẻ. Tôi mới nói thêm, có gì tôi xin tiếp cho. Nó đưa tay lên ra dấu 'Yeh' một cái rồi bạnh lấy hai má tôi, sau đó liền chạy biến đi học. Thật, chưa thấy thằng nào như nó.
Ăn được mấy muỗng cháo, tôi để sang một bên rồi nằm dài ra giường. Cả ngày hết ăn rồi ngủ, hết ngủ thì xem ti vi. Thì ra một ngày ở nhà buồn chán đến vậy. Cuối cùng thì tôi cũng bớt sốt, nhưng nắng chiều cũng trãi một màu vàng cả dãi phố. Nắng thật đẹp. Tôi chợt nhớ những giọt đen rơi đều nhịp, nhớ mấy chậu lan. Chỉ nghĩ thôi mà đã chịu không nổi rồi. Tôi bay thẳng đến chỗ mấy 'tình iu'. Vừa tới nơi, chủ quán đã ra chào:
- Chị, sao mấy hôm nay không thấy chị ghé, e tưởng chị cai cafe luôn rồi chứ?
- Ừ, chị cai cafe nhưng cai không nổi, giờ ghiền nên ghé em nè!.. – tôi cười.
- Vẫn như cũ à chị?
- Umh, như cũ, nhưng ít sữa thôi!
- Dạ, có ngay!
Mấy chậu lan vẫn tươi, hoa vẫn tiếp tục nở. Đẹp. Một cô bé nhỏ nhắn đem cafe ra chỗ tôi, hương cafe bay nhè nhẹ. Tôi thích cái không khí nơi đây. Không gian có phần cổ điển, hoa kiển và âm nhạc.. Thích cả chủ quán, nhất là nụ cười không thấy tổ quốc đâu của cậu!
Đưa mắt vòng quanh quán, tôi để ý gần đó một cô gái khá xinh nổi bật trong chiếc váy đỏ, còn chàng trai trông có vẻ bụi bặm, lãng tử. Nhìn họ có vẻ ngại ngần, hạnh phúc. Tất cả như gợi nhớ điều gì trong trí nhớ đã cũ. Lòng bất chợt se lại. Tôi vẫn vậy. Vẫn là một người đơn giản, dễ chấp nhận và sẵn sàng chạy trốn những mối quan hệ không an toàn.. Bụi bặm và vẫn cái sở thích 'hao công tốn của' – chạy vòng quanh phố phường chỉ để.. hóng gió (@@). Đang vi vu trên đường thì bắt gặp một vườn lan mới mở. Máu yêu hoa nổi lên, vậy là tôi thắng xe, ghé lại vườn. Mới mở cửa, nên vườn hoa có vẻ khá vắng.. Tôi dạo một vòng quanh vườn. Ôi! Hoa, toàn hoa lan yêu dấu. Tôi dừng lại trước một chậu hồ điệp vừa búp, chẳng biết hoa nở ra màu gì và trông như thế nào nhưng dường như tôi rất có duyên với nó. Cô chủ vườn đang ở gần đó, định giới thiệu với tôi về màu hoa sắp nở nhưng tôi đã từ chối. Với tôi, chậu hoa này sẽ thú vị hơn nhiều nếu tôi không biết nó sẽ nở ra hoa như thế nào. Đó hẳn là một thú vui chân chính! Sau khi rinh hẳn "em nó" về, tôi mới chợt nhớ vườn nhà không còn chỗ. Vậy là đành phải mang "em nó" đem kí gửi cho chủ quán cafe cho đến khi vườn nhà được mở rộng. Tôi phi thẳng đến chỗ em chủ quán hai tay bưng chậu hoa khoe mẻ. Chủ quán hết lắc đầu, nhăn mặt lại chu mỏ làm tôi như bị rớt xuống hố. Bỗng dưng chủ quán ôm lấy chậu lan:
- Sao mà khéo thế! Em vừa cho đóng thêm một kệ để hoa phía trên, đang thiếu hoa đây..
Rồi nó kéo tôi vào trong, khoe cái kệ để hoa mà nó vừa đóng. Nhìn cũng đẹp thật, mà cũng vừa hay. Tôi lấy chậu bạch câu ở kệ dưới để lên trên, rồi "nhét" em hồ điệp vừa mua vào chỗ trống _ cái chỗ mà không còn có thể thích hợp hơn để ngắm "em nó" nở hoa. Em chủ quán chìa cái menu mới
cáo trước mặt tôi:
- Chị thấy đẹp không, em vừa thêm hai loại đồ uống mới nên sẵn làm lại cái menu luôn, cho nó mới mẻ xíu.
- Um – tôi mở menu ra xem, nhìn hấp dẫn quá ta. Mà.. đồ uống mới đâu chị không thấy?
- Nó ở trang cuối đó chị - nó chỉ chỉ.
Tôi lật ra trang cuối và.. suýt ngất vì cái tên đồ uống
- Chời.. gì mà Thạch Sầu Đời với Hồ điệp 7 màu.. tên nghe sến súa quá em ơi..
Ngoài kia mấy chiếc lá vàng vọt rơi được gió cuốn đi, lượn từng vòng hối hả. Năm giờ, người lớn tan sở, trẻ em tan trường, tất cả vội vã kéo theo từng lớp bụi bay ngút. Có mấy cô cậu học trò ghé lại, để hết cặp sách lên băng đá rồi thi nhau hái từng chùm phượng đỏ, tiếng cười nói vang cả một góc phố.. Ở một góc khuất của quán, hai cô cậu khẽ trau nhau từng cái hôn vụng trộm. Gió.. và rồi cơn mưa ùa tới.. Thật mát mẻ..