Bạn được Anh Tuấn Nguyễn mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
5,094 ❤︎ Bài viết: 164 Tìm chủ đề
Vạn Dặm Thời Không - Một Thoáng Tương Phùng

Tác giả: Liên Phúc

Tình trạng: Chưa hoàn thành

Link thảo luận - Góp ý:

Https: Https: //dembuon.vn/threads/cac-tac-pham-cua-lien-phuc. 58287/? Referrer=57938

55179615619_e3fdcfe8f5_o.jpg


Văn án

"Thanh Dạ à, mình.. Mình thật sự quá mệt, sao cậu cứ đi mãi thế.

Cậu.. Cậu không tính dừng lại nghỉ ngơi một tí nào đấy hả?"

Tiếng gọi của Lục Nhi xen lẫn tiếng thở hắc yếu ớt trở thành thanh âm vang vọng duy nhất đánh thức ngọn đồi hoang sơ. Chuyến leo núi lần này thật sự là một trong những hành trình khó chinh phục nhất trong chuỗi ngày lang thang khắp đất trời của Lục Nhi và Thanh Dạ.

Lục Nhi vừa lê từng bước chân nặng nhọc vừa lau những vệt mồ hôi thấm đẫm trên mặt mình. Đến cả việc thở cũng trở nên khó khăn với cô, vậy mà Thanh Dạ lại tràn đầy sinh lực, băng băng về phía trước, như thể chằng có chút mệt mỏi nào trong người.

"Ơ kìa.."

Rõ ràng mọi ngày Lục Nhi mới là người kéo theo Thanh Dạ. Lục Nhi bất lực, cô không đi nổi nữa, giận dỗi ném chiếc gậy dẫn đường trong tay rồi tựa hẳn người vào thân cây to lớn phía sau. Chúng sừng sững vươn lên giữa đất trời song lúc này lại trở thành tấm đệm lưng vững chắc của Lục Nhi. Mặc kệ Thanh Dạ đi thêm bao nhiêu bước, Lục Nhi khép hờ đôi mắt tận hưởng cảm giác có điểm tựa, để cơ thể thả lỏng theo từng nhịp va chạm của lá và nhịp tim cũng dần ổn định lại.

"Đẹp quá!"

"Lục Nhi, đẹp quá!"

Thanh Dạ không giấu nổi niềm vui khi thốt lên những lời này.

Lục Nhi chậm rãi mở mắt, miễn cưỡng lấy lại chiếc gậy lúc nãy bị cô vứt xuống, nặng nề bước từng bước đến bên Thanh Dạ.

Bên dưới đồi.. Thật sự đẹp đến nỗi khiến cả hai chợt tĩnh lặng trong vài giây, sự bất ngờ tràn đầy trong đáy mắt nhưng lại chẳng thể diễn tả thành lời. Đây có thể là một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất trong đời của cả hai người!

Cả một cánh đồng hoa vô tận trải dài không thấy điểm dừng, chúng ngập tràn sắc màu vươn mình mọc lên từ nền cỏ xanh mướt. Có loại lớn lên lại cao, có loại cứ e ấp bé nhỏ. Có hoa hướng dương thẳng tắp về phía ánh nắng, cũng có khóm hoa dại ngã nghiêng dưới nền cỏ.

Một làn gió nhẹ lướt qua, cả cánh đồng hoa yên tĩnh liền trở nên xao động. Đứng từ góc nhìn của cả hai, bên dưới chẳng khác gì một dãy sóng đầy màu sắc, mang dáng vẻ một vùng đất chưa từng được khai phá, nên thơ mà cũng bao la vô chừng. Chúng tắm mình trong lớp ánh nắng dịu dàng của ngày Xuân, sắc vàng nhạt của nắng xuyên qua từng tán lá, từng lớp cánh hoa, dệt lên nền cỏ vô vàn vẻ đẹp của tạo hóa.

"Xứng đáng! Quá xứng đáng! Thanh Dạ, cậu đánh mình đi. Đẹp như thế có phải là mình đang mơ không hả?"

Thanh Dạ vui sướng đến nỗi mắt cũng ngập nước, miệng cười đến không thể khép lại

"Là thật đó, chúng ta làm được rồi!"

Cảnh tượng trước mắt như đốt thêm sức lực cùng nhiệt huyết cho Lục Nhi. Họ cùng tìm đường xuống cánh đồng. Đồi núi dốc khiến cả hai té không ít lần, trên bàn tay Thanh Dạ còn rướm một ít máu, nhưng cũng chẳng đáng là bao. Có lẽ với họ, cố gắng bước thêm một bước cũng là gần với cánh đồng thêm một bước.

Thoáng chốc, cả Thanh Dạ và Lục Nhi đều đứng trước cánh đồng hoa bất tận này. Hương thơm của trăm nghìn loài hoa lan tỏa cùng nhau, vương vấn trên đầu mũi. Lớp ánh nắng nhàn nhạt phủ qua trang phục thấm đẫm mồ hôi của cả hai, dệt trên nền hoa hình bóng của họ.

Thanh Dạ nhắm hai mắt, vươn dài tay cảm nhận từng luồng gió thổi qua người mình, bên tai cô vang lên tiếng hoa lá xào xạc. Cô hít thở chậm lại, khóe miệng không kiềm chế được nụ cười, tận hưởng thật kỹ mùi hương của hoa đang bao trùm cả không gian rộng lớn này. Cả đồi hoa theo gió lao xao, ôm ấp, vỗ về đôi chân đã mỏi nhừ của Thanh Dạ. Thật kỳ lạ, trong đáy mắt cô cảnh tượng này lại có chút quen thuộc với mình, tựa như cả đồi hoa này vì cô mà dao động, vì cô mà reo hò. Thanh Dạ chậm rãi ngồi xuống, để cánh hoa chạm vào đầu mũi, vào mái tóc, vào khuôn mặt, cả vào dáng dấp bé nhỏ của cô. Cô im lặng mà đắm chìm trong bức tranh tuyệt mỹ này.

Chợt Thanh Dạ nhìn thấy trên không trung xuất hiện một dải màu lấp lánh. Chúng treo lơ lửng trên không, nhưng lại không phải cầu vồng, càng không giống bất kì hình thù nào trên bầu trời từng xuất hiện. Thanh Dạ thấy rất rõ, dải màu đó do hàng ngàn, hàng vạn cánh hoa kết thành, sống động và rực rỡ vô cùng.

Dải màu đó tựa như một cánh cổng thần bí đang ngăn cách Thanh Dạ và một thế giới khác. Cô nghiêng đầu nhìn cánh cổng vô hình này ngày một hiện rõ hơn, gió thổi không đổ, ngàn vạn cánh hoa cứ dập dìu theo gió, vẫy gọi trước mắt cô.

Thanh Dạ không khỏi tò mò, chậm rãi vươn tay chạm vào cánh cửa này.

"Ối.."

Âm thanh này đột ngột vang lên khiến Lục Nhi không khỏi giật mình, đợi khi cô quay đầu nhìn lại chỉ thấy Thanh Dạ đã ngã gục trên nền hoa. Lục Nhi hoảng hốt chạy đến bên cạnh Thanh Dạ, cứ ngỡ do kiệt sức nên mới ngất đi. Nhưng Lục Nhi lại không thể nhận ra, có một Thanh Dạ trong khoảng không vô tận kia đang cố hết sức vẫy gọi mình, chỉ tiếc là cho dù Thanh Dạ kia có cố gắng đến đâu, những âm thanh đó cũng không thể lọt vào thế giới thực tại.

Ngay khi đầu ngón tay Thanh Dạ chạm vào cánh cổng kì bí kia, thế giới chợt như đảo lộn, kéo cô vào một không gian hoàn toàn tách biệt. Cánh cổng ngay lập tức khép lại, nhanh chóng biến mất khỏi thế giới này. Nỗi hoang mang và sự lo sợ lập tức tràn đến bên cô, trong cơn sợ hãi cô chỉ biết gào thét Lục Nhi, nhưng Lục Nhi lại chẳng thể nghe được những gì cô nói. Thanh Dạ nhìn thấy thân thể của mình ngã gục trên nền hoa, sau đó vì lực hút quá nhanh, Lục Nhi và đồi hoa rộng lớn kia đã trở thành một điểm chấm bé nhỏ trong đáy mắt của cô rồi dần dần biến mất.

Cánh cổng này bên ngoài là muôn vàn cánh hoa vừa lộng lẫy, vừa nên thơ nhưng bên trong lại u tối và tĩnh mịnh đến lạnh người.

Bánh răng của thời không đang vì cô mà chuyển động mạnh mẽ. Tiếng động cơ tích tắc không ngừng vang lên mỗi lúc lại một nhanh hơn, kéo Thanh Dạ qua vô số tầng không gian. Mỗi nơi cô lướt qua đều hóa thành một mảnh vỡ thủy tinh, từ trong mảnh vỡ ấy Thanh Dạ lờ mờ nhìn thấy một vài cảnh tượng xa lạ. Không gian đen kịt này đã lấp đầy tâm trí Thanh Dạ khiến cô chẳng thể có thêm một suy nghĩ nào ngoại trừ việc..

Cô đang xuyên không!

Chợt, những mảnh kính kia bất ngờ rung lắc dữ dội như thể có ai đó đang bóp chặt chúng rồi vỡ tung thành hàng trăm hạt sáng li ti. Theo sau đó, vòng xoáy đang bao trùm lấy Thanh Dạ cũng dần sụp đổ.

"Ôi mẹ ơi!"

Thanh Dạ nhắm chặt lấy hai mắt, tiếng khóc như mắc kẹt, hai tay cũng vô thức siết chặt lại, trái tim cô thực sự như muốn nổ tung khỏi lồng ngực. Cả người cô gồng đến cứng người, rồi bỗng một lực hất cực mạnh đẩy cô ra khỏi bánh răng kia.

"Đoàng"

Thanh Dạ ngã sõng soài trên nền tuyết, trong miệng không thể khống chế nổi phun ra một ngụm máu tươi. Gió cùng tuyết lạnh lẽo nhanh chóng bao trùm lấy cô, chúng khiến cơn đau của cô trở nên lạnh buốc hơn bao giờ hết. Trước khi khép mắt lại, cô chỉ thấy cảnh sắc quanh mình lạ lẫm đến vô thực. Như thể, bản thân cô đang rơi vào một tầng không gian khác, nơi đây huyền ảo, kì bí, không giống nhân gian ấm áp yêu dấu của cô.
 
5,094 ❤︎ Bài viết: 164 Tìm chủ đề
Chương 01.

55179387391_6c91fb50c4_o.png


"Cô nương, mau tỉnh lại"

Tiếng kêu vọng lên giữa trời đất đã kéo lại một tia thần hồn của Thanh Dạ đang bất động trên nền tuyết.

Trong khoảnh khắc rơi xuống vừa rồi, một phần thần trí của nàng còn cố gắng nghĩ rằng mình sẽ không chết, vì làm gì có nhân vật nào chưa kịp sống ở thế giới xuyên không lại chết ngay cơ chứ.

Nhưng cú rơi từ không trung đã khiến thân xác phàm thịt của nàng rã rời, cũng trực tiếp xé toạc ảo mộng của nàng. Thanh Dạ lúc này vẫn còn tỉnh táo đôi chút, có điều nàng tuyệt nhiên không dám mở mắt, bởi mỗi cử động hiện tại dù là nhỏ nhất đều làm nàng đau không thiết sống.

"Thôi vậy, thôi vậy, chết đi cho rồi!"

Ngay khoảnh khắc cái chết xoẹt qua đầu nàng, một bóng dáng mờ ảo đã bước đến. Trường bào màu bạc của y rũ xuống tựa sương sớm, từng đường viền thêu tinh xảo ánh lên nhàn nhạt như ánh nắng đầu ngày, mỗi lay động của y đều làm y phục lững lờ bay như gió mây.

Y khẽ khom người.

Mùi hương thanh khiết như tùng bách của y thoảng qua đã xoa dịu được cơn đau đang dày vò nàng.

Nam tử ấy cẩn thận xem xét tình trạng của nàng, toàn thân nàng chằng chịt vết thương, vệt máu loang đỏ y phục, thấm ướt cả những ngọn cỏ nơi nàng đang nằm. Nội thương, ngoại thương đều vô cùng nghiêm trọng, nếu không kịp cứu chữa kịp thời, e rằng nàng sẽ không thể giữ được mạng.

Y đặt tay lên trán nàng. Bàn tay y mát lạnh nhưng luồng khí truyền vào người Thanh Dạ lại vô cùng ấm áp. Thứ cảm giác này làm nàng dễ chịu rất nhiều, mi tâm khép chặt lại vì cơn đau cũng dần giãn ra.

Bàn tay y chậm rãi lướt qua mọi vết thương trên người nàng. Nơi máu thịt rách toạt, giờ đây đã khép lại. Hơi ấm từ linh lực của y truyền vào người nàng, len lỏi vào từng tấc xương thịt của Thanh Dạ, chữa lành đi những vết thương của nàng. Thanh Dạ trong cơn mơ hồ, chỉ cảm thấy như mình đang được kéo trở lại từ ranh giới sinh tử.

Sau khi xác nhận tạm thời đã giữ được tính mạng của nàng, y cẩn thận bế nàng lên. Rõ ràng là đang ôm một thân nữ tử trên tay, vậy mà mỗi bước đi của y trên nền tuyết dày cộp lại nhẹ tênh không lưu chút dấu vết nào. Dáng vẻ ung dung, điềm tĩnh ấy phảng phất như một cuộc dạo bước của tiên nhân giữa trần thế.

Mái tóc màu bạc của y theo chuyển động trượt qua đôi vai, vài lọn tóc vắt qua người nàng. Thanh Dạ hoàn toàn mất đi ý thức, nàng tựa đầu vào vai y, mùi hương thanh lãnh trên người y đưa nàng vào giấc ngủ say.

Tin tốt là Thanh Dạ đã bước ra khỏi cửa tử.

Tin xấu là.. Nàng bất tỉnh tại Vân Ẩn Cốc hơn nửa tháng nay.

Trong nửa tháng này gần như tất cả thần dược quý hiếm của Lạc Y Cốc Chủ đều dùng vào nàng nhưng chẳng nhận được tín hiệu khả quan hơn.

Qua vài lần điều chế liều lượng, thần sắc của Thanh Dạ đã hồng hào hơn, ít ra cũng không còn tái nhợt như lúc Lạc Y đưa nàng về từ dưới chân Cốc.

Lạc Y thở phào, khẽ gọi tiểu y đồng A An của mình.

"A An"

A An độ chừng tám tuổi đang ngồi canh lửa sắc thuốc bên cạnh Lạc Y. Làn khói từ lò thuốc nhỏ bốc lên làm tiểu y đồng cay mắt. Nghe tiếng gọi, A An tay vẫn không ngừng phe phẩy quạt, gương mặt bé tí lem luốc lọ nồi tựa chú mèo ngẩng lên nhìn cốc chủ.

Lạc Y không khỏi bật cười, cưng chiều gõ nhẹ lên chóp mũi đỏ ửng vì lạnh của A An.

Thấy tiểu y đồng chớp chớp đôi mắt long lanh cố nhìn mình, Lạc Y đành bất lực đưa A An toa thuốc, nàng dặn dò tiểu y đồng bốc theo toa thuốc này cho tỷ tỷ đang nằm trên giường gỗ.

A An nhanh chóng nhận lấy toa thuốc từ Cốc chủ rồi thoáng chạy vụt ra ngoài, cùng các tỷ tỷ một bên bốc thuốc, một bên tíu tít cười đùa.

Sau đôi ba lần dùng thuốc theo toa của Lạc Y đưa, Thanh Dạ đã tỉnh lại.

Thanh Dạ nhìn rõ căn phòng mình đang nằm, mọi thứ đều trở nên lạ lẫm với nàng, duy chỉ có hương thơm từ dược liệu cùng mùi hương từ làn khói là quen thuộc với nàng. Dù sao, nàng cũng đã bất tỉnh ở nơi đây nửa tháng, mỗi ngày trôi qua đều ngửi thấy hương vị này.

Căn phòng nàng đang nằm không quá rộng lớn, được bài trí đơn giản. Trong phòng có chiếc giường gỗ nhỏ, trên giường lót thêm một lớp đệm ở dưới để giữ ấm. Bên cạnh giường có chiếc bàn, vài ba lò thuốc nhỏ và một tấm bình phong.

Thanh Dạ không chút hoang mang hay sợ hãi gì nữa, nàng biết rõ nàng đã xuyên không, lại còn xuyên không một cách đầy "chết chóc". Có thể nói được sống lại mới chính là bất ngờ của nàng, còn việc xuyên không này xem như nàng đã chấp nhận số phận rồi.

Tuyết bên ngoài rơi mỗi lúc lại dày đặc hơn, một màu trắng bao phủ lên khắp khoảng sân trước phòng nàng.

Nàng chợt nghĩ hiện tại đang là mùa đông, nhưng trong phòng nàng lại vô cùng ấm áp. Nàng đang khoác trên người lớp trang phục cổ đại, mái tóc của nàng được chải gọn gàng, còn được vị tỷ tỷ đáng yêu nào đó cài lên thanh trâm gỗ.

Bỗng nhiên âm thanh đinh đinh đang đang vang lên không ngừng, cơn đau đầu của nàng kéo đến bất chợt, Thanh Dạ ngồi trên giường khổ sở ôm đầu, từ từ chìm vào một ảo cảnh vô cùng xa lạ.

Trong ảo cảnh đó, nàng đứng giữa một không gian rộng lớn đến vô hạn. Bầu trời trên cao không rõ ngày hay đêm, phủ lên một lớp ánh sáng nhàn nhạt như sương mỏng. Dưới chân nàng là mặt nước phẳng lặng, không chút gợn sóng, phản chiếu hình ảnh nàng dập dìu trên mặt nước.

Gió thoảng qua, chợt mang theo một mùi hương thanh khiết. Thanh Dạ có chút cảm giác quen thuộc với mùi hương này, nhưng nàng lại không nhớ đã ngửi thấy ở đâu.

Trong không gian vắng lặng ấy, một giọng nói trầm ấm vang lên, chỉ nghe tiếng, không thấy người.

"Ngươi đã tỉnh lại rồi?"

"Hệ thống?"

Thanh Dạ nghi ngờ phát ra thành tiếng.

"Hệ.. Thống?"

Giọng nói kia có chút ngập ngừng, lặp lại hai từ này đầy nghi hoặc.

Thanh Dạ chợt bừng tỉnh. Thì ra đây chính là "hệ thống" của nàng, vậy chẳng phải theo nguyên tắc xuyên không, nàng trở thành ký chủ của hệ thống này sao?

"Ta vừa tỉnh lại. Cái hệ thống chết tiệc nhà ngươi, không thể để ta xuyên không nhẹ nhàng hơn sao?"

Nàng vô duyên vô cớ bị kéo vào thế giới này, bị hành hạ đến mức thừa chết thiếu sống, tất cả cũng đều là tên "hệ thống" chết bầm này gây họa.

"Hệ thống" kia tiếp tục ngưng đọng vì bị nàng mắng, có lẽ hắn còn chưa kịp hiểu, hoặc là.. Chưa kịp tin.

"Ngươi.. Vừa mắng ta sao?"

"Không thì sao?"

"Hỗn xược!"

Lửa giận trong người Thanh Dạ bùng phát, nàng bật cười nửa miệng đầy trêu ngươi, hai tay chống nạnh, ngẩng mặt thách thức.

"Ta là ký chủ của ngươi, hỗn xược cái con khỉ. Ta còn đang muốn chửi ngươi thêm này!"

Nàng tức tối đi qua đi lại, mỗi bước đi đều giẫm vô cùng mạnh, mặt nước dưới chân nàng không còn vẻ phẳng lặng như ban đầu văng lên tung tóe theo mỗi bước đi của nàng.

"Hệ thống nhà người ta cùng lắm chỉ cho ký chủ ngủ một giấc, tỉnh mộng là đang ở thế giới mới. Ngươi xem, ngươi xem"

Nàng ta dang hai tay ra, ấm ức xoay người, như thể muốn hệ thống nhìn thật rõ những cơn đau nàng gánh chịu.

"Ta sắp chết tới nơi rồi cũng chả thấy ngươi chỉ đường cho ta. Phải đợi đến lúc ta được cứu sống, ngươi mới nhớ đến vị ký chủ này đúng không?"

"Ngươi.. Ngươi.. Ngươi thật vô lý!"

"Hệ thống" kia tức giận đến nỗi không nói được một câu rành rọt.

"Bổn.. Ta sẽ tìm ngươi lần sau, thật hỗn xược!"

Nói rồi hệ thống kia tan biến, cơn đau đầu của nàng cũng theo đó đi mất.

Thanh Dạ cảm thấy có người đang lay mình, nàng chậm rãi mở mắt nhìn. Trước mắt nàng có đến hơn năm, sáu vị tỷ tỷ xinh đẹp bao quanh mình. Ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc nhìn nàng.

"Cô nương tỉnh thật rồi này!"

Thanh Dạ ngượng ngùng, gãi đầu cười khổ.

"Ta.. Ta tỉnh lại rồi."

Nói rồi nàng hành lễ với các vị thần y trước mắt

"Đa tạ các vị thần y đã cứu lấy mạng nhỏ của ta. Làm phiền mọi người nhiều rồi."

Lạc Y Cốc chủ đỡ lấy Thanh Dạ, khẽ mỉm cười nói.

"Được rồi, cô nương nghỉ ngơi đi. Chuyện này để sau hãy nói."

Lạc Y có chút mệt mỏi, quay sang phân phó nhiệm vụ ngày hôm sau cho các cô nương.

"Vâng, Cốc chủ."

Lúc này Lạc Y mới yên tâm trở về phòng nghỉ ngơi. Thanh Dạ nhìn bóng lưng của vị Cốc chủ đi khuất, lớp áo choàng da thú dày dặn che chắn bóng hình bé nhỏ của Lạc Y trong tuyết. Không hiểu sao nhìn bóng lưng của cô nương này, Thanh Dạ cảm thấy nàng ấy có chút đơn độc. Một thân bạch phục của Lạc Y như hòa vào nền trời giá tuyết, lãnh đạm, xa cách.
 
Chỉnh sửa cuối:
5,094 ❤︎ Bài viết: 164 Tìm chủ đề
Chương 02.

b410f76045c91f418976fd20c603bf90.jpg


Cuộc sống ở Vân Ẩn Cốc mỗi ngày đều bình lặng trôi qua. Sáng hái sương sớm, trưa cùng nhau giã thuốc, tối đến lại sum họp chuyện trò.

Mỗi ngày như thế, Thanh Dạ đều ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ phòng thuốc, có nồi thuốc tỏa ra vị nhàn nhạt dễ chịu, cũng có nồi vị thuốc nồng đậm trong giá rét. Làn khói ấm nóng nhè nhẹ bốc lên từ những chiếc nồi nung sưởi ấm vùng núi tuyết giá rét này.

Ánh hoàng hôn vàng nhẹ buông xuống Vân Ẩn Cốc, mang lại cảm giác ấm áp hiếm hoi trong ngày. Thanh Dạ yên tĩnh ngồi ở dãy hành lang, chậm rãi đưa tay đón những bông tuyết đang rơi xuống. Nàng thích thú nhìn tuyết trắng dần tan chảy trong tay mình, đầu ngón tay truyền đến cảm giác mát lạnh.

Tiểu Thanh chu đáo khoác một lớp áo choàng lên vai Thanh Dạ từ phía sau.

"Ta biết ngay muội lại trốn ra đây ngắm tuyết mà. Nơi muội ở chưa từng có tuyết sao?"

Tiểu Thanh lớn hơn Thanh Dạ một tuổi, ở Vân Ẩn Cốc này cũng chỉ lớn hơn mỗi A An, là vị thần y tỷ tỷ thích điểm tâm ngọt nhất. Miệng nàng cắn lấy một miếng bánh anh đào, hai má hồng hồng căng lên vô cùng đáng yêu.

"Xem như vậy đi, nơi muội ở chưa từng có tuyết. Muội chỉ từng thấy qua điện.. À, sách thôi"

Tiểu Thanh "Ồ" lên một tiếng, nàng gật gù tỏ vẻ đồng cảm. Chẳng trách sao Thanh Dạ lúc nào cũng ngẩn ngơ nhìn tuyết như thế. Dù sao thì từ khi Tiểu Thanh vừa có ký ức đã ở lại Vân Ẩn Cốc, tuyết dường như đã trở thành một phần hiển nhiên trong cuộc sống của nàng.

Dưỡng thương tại Vân Ẩn Cốc nhiều ngày, Thanh Dạ không khỏi hoài nghi về những gì nàng cần làm tiếp theo. Tên hệ thống đáng ghét kia chỉ xuất hiện chớp nhoáng rồi chẳng đoái hoài gì đến nàng.

Thanh Dạ cúi đầu ủ rũ xoa xoa bàn tay của mình, nơi này dẫu có tốt đến thế nào suy cho cùng cũng không phải nhà của nàng. Các vị tỷ muội ở đây đáng mến thế nào, cũng chỉ là những nhân vật lướt qua nhanh trong thế giới này. Nàng phải nhanh chóng trở về nơi vốn thuộc về, nhưng nàng vẫn chưa biết nên bắt đầu từ đâu.

Thấy Thanh Dạ lại lơ đãng, Tiểu Thanh quơ quơ bàn tay của mình trước mặt nàng.

"Muội lại làm sao thế?"

Thanh Dạ ngẩn người, nhìn hai má của Tiểu Thanh nàng không kìm lòng được, đưa ngón tay chọt chọt má hồng của nàng, nghĩ nghĩ rồi hỏi:

"Tiểu Thanh tỷ tỷ, ta ở lại đây lâu như vậy vẫn chưa hiểu hết về mọi người, tỷ kể ta nghe có được không?"

Tiểu Thanh chớp chớp mắt, miệng vẫn chóp chép bánh ngọt.

"Được thôi"

Gần như trôi qua một đêm, Tiểu Thanh cùng Thanh Dạ tíu tít trò chuyện không ngừng. Tiểu Thanh nghiêm túc kể về cơ duyên của các cô nương với sư phụ, cách họ được nuôi nấng, dạy dỗ tại Vân Ẩn Cốc.

Bàn trà của hai người họ cũng tự nhiên thu hút các tỷ muội khác, tất cả thay phiên kể về những câu chuyện xấu hổ của nhau. Tiếng trêu chọc, cười nói cùng vang lên khắp Cốc.

"Từ khi Thanh Dạ cô nương đến, Cốc của chúng ta liền náo nhiệt như thế. Tiểu Y, con không vào cùng bọn họ à?"

Vốn dĩ hôm nay Lạc Y ra ngoài khám bệnh cho bà con dưới trấn, sau khi trở về nàng liền nghĩ đến bắt mạch kiểm tra sức khỏe của Thanh Dạ. Kết quả Lạc Y vừa tới cổng đã nghe tiếng cười đùa huyên náo của họ. Nhìn các cô nương vui vẻ như thế, Lạc Y cũng bất giác cong môi, nở nụ cười nhẹ.

"Thôi vậy, cứ để họ nói chuyện đi. Có các muội muội ở đây, sức khỏe của Thanh Dạ cô nương sẽ không sao đâu. Dì Nhã, chúng ta về thôi."

Thanh Dạ đang nghe A An kể chuyện lần đầu tiên đi xuống trấn chẩn bệnh, nàng đang giở khóc giở cười thì nhìn thấy bóng lưng của Lạc Y đang dần đi xa.

"Cốc chủ"

Nàng khẽ gọi thành tiếng, nhưng vì khoảng cách quá xa, Lạc Y cũng không thể nghe thấy tiếng gọi của nàng.

Thanh Dạ chợt nhớ ra điều gì đó, nàng chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt đáng thương cầu khẩn.

"Ta cũng muốn nghe chuyện của Cốc chủ nữa"

Nhị tỷ Bích Ngọc cưng chiều gõ nhẹ lên trán Thanh Dạ, rồi cũng thuận theo ý nàng.

Ba năm trước, Lạc Y vẫn còn là Thánh nữ thông minh, lanh lợi của Vân Ẩn Cốc. Tương truyền rằng, trong số những đệ tử của Tiên Cốc chủ, Lạc Y là nữ đệ tử xuất chúng nhất. Chẳng những tinh thông y thuật, mà còn có thiên phú giải độc hiếm thấy.

Thuốc để cứu người, độc để hại người.

Nhưng với Lạc Y, thuốc cũng có thể hại người, độc cũng có thể cứu người.

Trong sư môn của họ, Ảnh Thập sư thúc từng là đệ tử bào chế độc giỏi nhất Vân Ẩn Cốc, Tiên Cốc chủ không hơn không kém cũng trở thành người giải độc lợi hại nhất. Là đệ tử đắc ý nhất của người, Lạc Y dĩ nhiên đã lĩnh hội được không ít bản lĩnh từ sư phụ.

Sau khi Tiên Cốc chủ qua đời, trong di mệnh đã viết sẽ truyền lại vị trí Cốc chủ cho Thánh nữ Lạc Y. Sư thúc Ảnh Thập từ đó quy ẩn giang hồ, chưa từng xuất hiện trở lại.

Trời xanh không phụ người, Vân Ẩn Cốc dưới bàn tay y thuật tuyệt thế của Lạc Y đã tiếp tục vang danh thiên hạ, trở thành nơi chữa bệnh cứu người hàng đầu chốn nhân gian.

"Lạc Y Cốc chủ không hổ danh là thần y đệ nhất. Nhưng sao trông tỷ ấy phảng phất lại có nét u buồn thế nhỉ?"

Câu hỏi này của Thanh Dạ không biết đã chạm đến những gì, các cô nương e dè nhìn nhau, sau đó chỉ trả lời qua loa với nàng. Rằng Lạc Y thương kính sư phụ, nên khi sư phụ mất tâm tính của Lạc Y cũng dần lãnh đạm.

Thanh Dạ đoán chừng phía sau chuyện này nhất định còn có uẩn khúc, nhưng nàng cũng không tiện hỏi thêm.

Trở về phòng riêng của mình, Thanh Dạ vẫn luôn cảm thấy Vân Ẩn Cốc ẩn chứa rất nhiều bí mật. Nàng không nghĩ một vùng núi tuyết chỉ chưa đến mười người sống nương tựa vào nhau cũng có nhiều giai đoạn đáng ngờ đến thế.

Nàng nhớ lại lần đầu gặp Lạc Y Cốc chủ tại phòng dược. Vị Cốc chủ này dung mạo không hẳn là đệ nhất mỹ nhân, nhưng khí độ bất phàm, khiến người khác khó lòng rời mắt. Thần sắc của nàng thanh lãnh, đạm bạc mà cũng đầy xa cách. Giữa trời tuyết bay, nàng chỉ cài nhẹ một chiếc trâm bạc, vạt áo choàng của nàng phấp phới trong gió. Hình ảnh của nàng trong mắt Thanh Dạ là nụ cười nhàn nhạt, phong thái đoan trang, đôi mắt tĩnh lặng cùng bóng lưng thẳng tắp.

Âm thanh đinh đinh đang đang lại vang lên, Thanh Dạ tiến vào một vùng không gian khác xa hiện tại. Nàng đã gặp lại tên Hệ thống đáng ghét của mình.

"Ngươi đã biết những gì về Vân Ẩn Cốc"

Thanh Dạ thở dài một hơi, trộm nghĩ may mà nàng có chuẩn bị trước.

Nàng cẩn thận kể lại những gì nàng biết về Vân Ẩn Cốc cho hệ thống nghe.

"Vậy nên, nhiệm vụ của ta là làm gì?"

Hệ thống ngập ngừng khoảng vài giây

"Vân Ẩn Cốc sắp gặp phải một biến cố lớn, ngươi phải ngăn chặn việc này. Mấu chốt của tai họa lần này là.. Lạc Y"

"Quả nhiên là liên quan đến tỷ ấy"

Cái mạng nhỏ của nàng cơ bản là được Lạc Y cưu mang mới có cơ hội sống sót, nói cách khác thì Lạc Y chính là ân nhân của Thanh Dạ.

Vậy nên biến cố lần này liên quan rất nhiều đến Lạc Y, nếu nàng không nghĩ cách ngăn chặn việc này thì Lạc Y sẽ gặp nguy hiểm.

Thanh Dạ không khỏi căng thẳng, nàng đi đi lại lại, cúi đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm, dáng vẻ vô cùng gấp gáp

"Biến cố.. Vân Ẩn Cốc.. Lạc Y.. Vậy có khi nào liên quan đến vị sư thúc đã quy ẩn giang hồ và ân oán trước kia của tỷ ấy không?"

"Những gì ngươi biết ở Vân Ẩn Cốc chẳng qua chỉ là những thứ mà họ có thể cho người ngoài biết thôi. Nàng ta vẫn còn cơ duyên chưa đứt đoạn, ngươi buộc phải hàn gắn lại mối lương duyên này, mới là cách bảo toàn đại cục."

"Ta hiểu rồi. Tên hệ thống nhà ngươi chắc là già lắm nhỉ, toàn nói mấy lời như lão tiên nhân, thật nhàm chán."

Nói rồi nàng chán ghét thoát khỏi ảo mộng, không thèm quan tâm tên hệ thống đang mắng nàng hỗn xược phía sau.

Thanh Dạ lười nhác giãy giụa hai chân, đôi hài cũng theo đó rời khỏi chân nàng, văng xuống sàn gỗ mỗi nơi một chiếc.

Nàng gối hai tay sau đầu, nằm trên giường theo tư thế chữ bát, cẩn thận suy nghĩ về biến cố của Lạc Y.

Rốt cuộc thì.. Mối lương duyên mà Hệ thống nhắc đến là gì nhỉ?

"Ta đến kẻ đó là ai còn không biết, lấy gì để hàn gắn lương duyên chứ?"

Bỗng nhiên nàng giật phắt người ngồi dậy.

"Ta cứ bám dính Lạc Y tỷ mỗi ngày, còn sợ không biết được sao. Trước sau gì họ chả gặp nhau, vậy khi nào gặp nhau thì bà cô đây lại làm nguyệt lão đại nhân thôi."

Cũng kể từ đó, nàng ngày ngày đều bám dính Lạc Y không rời. Nàng ấy lên rừng tìm thuốc, Thanh Dạ cũng cõng theo giỏ tre trên lưng, leo đồi hái thuốc

Lạc Y xuống trấn chữa bệnh cho bách tính, nàng cũng ở bên cạnh phụ giúp một tay.

Lâu dần các tỷ muội đều không còn tất bật tìm kiếm Thanh Dạ, chỉ cần biết Cốc chủ đang ở đâu, tự khắc cũng sẽ biết Thanh Dạ đang ở đó.

Lạc Y không khỏi bất lực, gương mặt nàng ấy thoáng hiện lên một nụ cười khổ

"Này, muội cứ đi theo ta mãi thế, có việc gì sao?"

Thanh Dạ hơi chột dạ, gãi gãi đầu

"Ta làm gì có việc gì chứ. Ta thấy mỗi ngày tỷ đều bận rộn, ta sợ tỷ chán nên đi theo làm tỷ vui thôi."

Lạc Y nghe xong chỉ biết bật cười, nàng thầm nghĩ, tâm tư cô nương này thật kì lạ. Nhưng nàng cũng không bận tâm nhiều nữa, dù sao thì, có Thanh Dạ bên cạnh đúng là nàng sẽ vui hơn rất nhiều.

Dù thỉnh thoảng Thanh Dạ sẽ nói những câu mà nàng không hiểu, sau khi Lạc Y chất vấn ngược lại, Thanh Dạ lại cười hề hề bảo rằng là cách nói chuyện ở thôn của mình thôi. Lạc Y thấy làm mới lạ, Thanh Dạ có chút ngây ngô nhưng tâm tư đơn thuần hệt như mặt trời nhỏ soi rọi vào bóng đêm tĩnh mịch của nàng.

"Vậy sau này muội cứ đi theo ta, ta sẽ dạy muội phân biệt thảo dược, lúc quan trọng có khi muội lại cần tới nó."

"Được thôi, Lạc tỷ tỷ"

Hai người họ cùng sóng bước cạnh nhau, trên bóng lưng của họ, hai chiếc giỏ tre đầy ắp thảo dược dần khuất xa sau ngọn đồi.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back