Nửa năm sau.
Mỗi ngày với mình trôi qua thật nhàm chán, nụ cười không còn trên môi, mình trầm đi hẳn, ngay cả với Thắng, người bạn đã từng rất thân mà cũng dần xa cách, hai đứa mình không còn những khoảng khắc chờ nhau sau tan học mặc dù hai đứa vẫn cùng đường về nhà. Mình đã từng nhiều lần cố gắng níu giữ tình bạn này nhưng.. Thắng có thêm nhiều người bạn mới, những người bạn vui vẻ, hoạt bát còn mình thì sau biến cố của gia đình, mình thu mình lại và không hưởng ứng mấy với các câu chuyện của Thắng như xưa. Dần dà Thắng cũng không còn kể thêm nhiều chuyện với mình, tình bạn giữa mình và Thắng cũng nhạt dần.
Mỗi khi tan học, mình nhìn Thắng nói cười với những người bạn xa lạ, mình nhớ lại khoảng thời gian trước khi hai đứa vừa thở dốc, vừa nói chuyện khi dắt xe lên dốc cao, mặc dù thấm mệt nhưng rất vui vẻ. Nhưng, bản thân mình đã khiến cho những điều đẹp đẽ ấy mãi chỉ còn là ký ức.
Vẫn là buổi chào cờ mỗi sáng thứ hai, mình ngồi thờ người nghe thầy cô trên bục dặn dò. Cách đó không xa tiếng xì xào tám chuyện của một đám bạn truyền đến tai mình.
"Này, mày nhìn kìa! Nó là thằng Nam A3 phải không?" Một người bạn vỗ nhẹ vào tay bạn mình, mắt hướng về mình.
"Ửm." Người bạn kia nhìn theo hướng chỉ mà gật đầu xác nhận.
"Thằng đó trước kia học giỏi lắm, mà giờ sa sút ghê ha."
"Ba mẹ nó chia tay rồi mà. Chắc sốc, mất tinh thần đó mà."
"Cô Hường gần nhà tao kể á, do bố nó ngoại tình đó."
"Thiệt hả?"
"Ừm. Chính cô tao nhìn thấy mà."
"..."
Mình ở cách đó chỉ khoảng một hai dãy ghế, dù không nghe tường tận từng lời những bạn đó nói, nhưng mình cũng biết được bạn ấy đang nói gì. Mình không bận tâm lắm bởi nửa năm qua mình đã nghe quá nhiều lần. Những ngày đầu mình còn phản ứng lại, nói qua nói lại với những bạn đó. Nhưng giờ thì, mình hiểu, dù mình có làm gì đi nữa thì họ cũng sẽ không ngừng bàn tán về gia đình mình, về mình, về ba mình và cả mẹ mình nữa. Không chỉ ở trường, mình còn cảm nhận được những ánh mắt tò mò, săm soi từ những cô bà hàng xóm. Họ nhìn mình không phải là ánh nhìn thương cảm, mà là ánh nhìn nhiều chuyện muốn biết nhiều hơn về gia đình mình để tám khắp mọi phương.
Mình lặng lẽ cúi người, ráng để bản thân không nghe thấy những lời ấy nữa. Nhưng quả thật, nửa năm qua mình học hành sa sút, điểm bài kiểm tra chỉ đạt điểm khá trong khi mọi lần vẫn đạt điểm giỏi, cô chủ nhiệm nhắc nhở mình rất nhiều lần. Nửa năm, nỗi đau trong lòng mình cũng dần vơi, mình cố gắng cải thiện điểm số và cả sức khỏe nữa, mình đã từng nhiều lần dặn lòng phải học thật giỏi để sau này sẽ có một cuộc sống tốt hơn.
Nói đến ba mình, nửa năm qua ông ấy không uống rượu thì đi ra ngoài cả đêm không về, bỏ mặc mình ở nhà một mình nhiều đêm. Lâu lâu, ông ấy lại dẫn về một cô gái trẻ, rồi giới thiệu với mình đó là bạn gái ông. Nửa năm, sáu tháng, ông ấy đã dắt về nhà hơn mười cô gái, mình càng ngày càng thất vọng về ba mình. Mình từng ước rằng, những lời những người ngoài kia nói chỉ là giả thôi nhưng không, nó hoàn toàn là sự thật.
Ba mình thật sự đã từng ngoại tình! Không chỉ một mà rất nhiều lần!
Không có mẹ quản giáo, ba mình càng ngày càng mạnh tay, tiền trong nhà mỗi ngày một vơi, giờ ngay cả tiền ăn cũng khó trang trải. Mỗi ngày, mình đi học về sẽ theo bác mình vào rẫy, nơi có khúc suối cạn, để bắt thêm vài con ốc không thì mấy con cua nhỏ và hái thêm rau bác trồng. Lâu lâu được bác cho nồi thịt kho cùng vài cái bánh mang về. Mình rất quý bác mình, bác rất thương mình. Bác cũng từng cho mình tiền để trang trải nhưng mình không dám nhận, sợ ba thấy thì số tiền đó cũng theo ba vào tay người dưng mà thôi.
Tiếng ồn ào xung quanh vang lên, đánh thức mình ra khỏi mộng cảnh quá khứ. Buổi chào cờ trôi qua thật nhanh, mình đã vô thức suy nghĩ lan man mà không để ý những lời thầy cô nói trên bục. Mình đứng dậy, cầm theo ghế nhựa rồi bước nhanh về lớp học.
Hoàn cảnh khó khăn thêm ba mẹ đã ly hôn, các thầy cô càng chú ý đến mình, họ giúp đỡ mình, hỏi han, quan tâm mình, làm mình thấy nhẹ lòng hơn. Gần đây điểm số mình dần cải thiện, họ còn mang cho mình ít quà bánh để thưởng cho sự tiến bộ này. Sự quan tâm đặc biệt ấy, khiến cho nhiều bạn trong lớp mình cảm thấy ghen tỵ. Các bạn ấy dần xa cách mình, mình đôi lúc hỏi han muốn trò chuyện thêm thì họ chỉ trả lời qua loa vài câu rồi quay qua chỗ khác.
Nhưng may thay mình còn Ly, cô bạn luôn ủng hộ và giúp đỡ mình. Trước đây, đến giờ ra chơi mình sẽ theo Thắng ra sân cỏ sau trường để chơi, giờ đây mình ở lại học cùng Ly. Mình với Ly trước đây không tính là thân nhưng giờ đây đối với mình bạn ấy như vầng sáng kéo mình ra khỏi vòng xoáy khi bị bạn bè cô lập.
"Câu này cậu hiểu chưa?"
"Cảm ơn Ly, mình hiểu rồi. Câu này khó thật." Mình gõ gõ cây bút vào đầu.
"Hi.. Không có gì. À mà.." Ly ngập ngừng.
"Sao vậy?"
"Cậu tính
đăng ký trường cấp 2 nào thế?"
Chỉ còn hơn tháng nữa là chúng mình thi cuối học kỳ hai, xã mình có hai trường cấp hai, là trường Hòa A và Hòa B, Hòa A nổi tiếng về chất lượng giảng dạy và thầy cô tận tâm còn Hòa B mới mở gần đây nên chất lượng không tốt lắm và khá xa nhà mình.
"Chắc Hòa A á." Mình ngẫm nghĩ một hồi rồi trả lời.
"Vậy mong tụi mình vẫn được học chung lớp ha." Ly cười cười.
"Ừm." Mình vui vẻ đáp lại.
Tùng, tùng, tùng..
Tiếng trống trường tan học vang lên, mình nhanh chóng bỏ sách vở vào trong cặp, tạm biệt Ly rồi ra về. Chiều nay, anh họ mình cưới vợ mình phải về gấp để theo đoàn rước dâu xuống huyện B.
Nhưng mình vừa ra đến nhà xe, chưa kịp leo lên đã bị đám thằng Hưng ngăn lại. Mình vội vội vàng vàng nhờ vả.
"Hưng, cậu bỏ tay ra, mình phải về.."
Chưa kịp nói hết câu, Hưng đã ra vẻ, hất cằm lên cao, giơ nắm đấm về gần mặt mình.
"Về cái gì mà về. Mày ở lại trường, ra sau sân cỏ kiếm mấy nhành cỏ gà to to ra cho tao."
"Nhưng qua bác bảo vệ phát gần hết rồi."
"Thế tao mới bảo mày kiếm." Thằng Hưng nổi nóng.
"Nhưng.. nhưng.. mình cần về nhà gấp."
Mình cố gắng dãy tay nắm xe ra khỏi nó, nhưng sức mình yếu hơn, tay nắm vẫn bị thằng Hưng giữ chặt. Thấy mình không chịu, thằng Hưng tức tối đẩy mạnh mình, mình mất đà ngã thẳng ra sau, xe đạp theo đó mà ngã rạp xuống đất.
"Hừ.."
Thằng Hưng cùng đám bạn to con của nó rời đi. Những người bạn gần đó nghe thấy tiếng động mà nhìn về phía mình. Nhưng không một ai đến đỡ mình. Mình ráng đứng dậy, dựng xe lên để dắt ra về, nhưng cơn đau ê ẩm khiến mình nhăn mặt.
"Đáng đời thằng không có mẹ."
Thằng Hưng dù đã đi khá xa nhưng vẫn ráng rống to để mình nghe thấy. Đám bạn của nó cười ùa theo khoái chí. Còn mình thì.. Sao tụi nó cứ khơi dậy nỗi đau trong lòng mình?
Phải, đám thằng Hưng là đám đầu gấu trong trường, hồi lớp bốn mình từng học chung với nó, có một lần nó không học bài, đe mình muốn mình cho nó copy bài, mình không chịu, nó thù mình từ đó. Hễ có việc gì, nó đều sai mình, nói xấu mình, thậm chí đánh mình. Nó đe mình không được nói với thầy cô, nếu không mình sẽ thảm hơn nữa vì ba nó là sếp lớn trong trường. Mình từ nhỏ đã gầy yếu với gia đình yếu thế, mình nhịn nó đủ điều. Từ hồi ba mẹ ly dị, nó có thêm một cái cớ để bắt nạt mình, nó rêu rao toàn trường về gia đình mình. Đã nửa năm nhưng nó vẫn không một ngày quên nhắc lại rằng mình là đứa bị bỏ rơi.
Mình nén nước mắt đang trực trào ra. Mình nhanh chóng lên xe, đạp thẳng về nhà. Mình muốn chạy, muốn chạy khỏi những ánh mắt của các bạn trong trường về mình.
Về đến nhà, mình không nhịn được, trốn vào một xó trong nhà, ngồi khóc nức nở.
"Mẹ ơi, sao nửa năm mẹ không về thăm con. Mẹ quên con rồi ư."
Nửa năm qua, mẹ mình chưa từng ghé qua nhà đến một lần, chưa từng hỏi han đến mình, không một cuộc gọi nào được gọi đến, mình không nghe được tiếng mẹ trong ngần ấy thời gian.
Rồi tiếng cửa phụ cót két mở ra mình đứng dậy lau nước mắt, xem xem là ai. Cửa phụ nhà mình lối với vườn cà phê của nhà nên có lẽ ba mình vừa đi làm về.
"Vào nhà đi em."
Ba mình cùng một người phụ nữ xa lạ bước vào nhà. Thấy mình vừa từ phòng ngủ bước ra, ba kéo người phụ nữ tới gần mình.
"Ba với cô Tâm đã đăng ký kết hôn. Sau này cô ấy chính là mẹ con."
"Mẹ?"