Tiếng báo thức gào thét bên tai, Lý Văn Khôi theo phản xạ cầm lấy chiếc điện thoại tắt báo thức, rồi ngủ tiếp.
Sau đó anh giật mình, mở mắt ra. Sao nơi này lại giống như phòng của anh vậy?
Nhìn vào chiếc điện thoại, anh xem ngày tháng năm. Đây là trở về bốn năm trước mạt thế sao?
Lý Văn Khôi lại có chút ngờ ngợ, kí ức thân thể cho anh biết hôm qua chính là ngày anh vừa kết thúc đợt làm cỏ ở vườn, còn những chuyện đã xảy ra ở mạt thế lại giống như một giấc mơ nhưng giấc mơ này cũng quá thật đi. Nào là
dị năng, nào là căn cứ.. từng chuyện đều rất thật như chính anh đã trải qua vậy.
Bụng réo lên âm thanh rột rột báo hiệu phải cung cấp thức ăn. Lý Văn Khôi thở dài, đầu còn chưa kịp suy nghĩ sáng nay ăn gì thì tay đã lấy ra mấy chiếc bánh mì đóng gói ở trong không gian ra
Văn Khôi nhìn thứ trên tay mình, có chút đờ đẫn. Này, đây chẳng phải thứ anh đã lấy trong cửa hàng trước khi đánh với tang thi phong hệ kia sao?
Vậy nghĩa là giấc mơ kia không phải là giả, anh thực sự đã trải qua mạt thế và anh cũng đã chết?
Chết đi rồi trở về thời gian trước mạt thế, Lý Văn Khôi có chút không tin được chuyện này nhưng mấy cái bánh mì đóng gói trên tay lại nhắc nhở anh tất cả đều là thật.
Dựa theo phần trí nhớ về cuộc sống trong mạt thế, Văn Khôi xem thử bản thân mình còn dị năng hay không. Bất ngờ ở chỗ cả không gian cùng thủy hệ đều còn, chỉ có điều thủy hệ dị năng của anh trở về cấp 0. Như vậy, anh cũng cảm thấy rất tốt, dẫu sao anh đã trở về bốn năm trước mạt thế, chỉ cần dị năng được kích phát thì anh hoàn toàn có thể tu luyện lại từ đầu và mạt thế đến, anh sẽ trở thành dị năng giả cấp cao.
Bước một vòng quanh căn nhà mình. Cảm giác quen thuộc lẫn xa lạ khiến cho anh không khỏi xúc động. Tuy rằng so với những nhà khác, gia đình nhà anh không quá nổi bật nhưng cũng thuộc dạng có của ăn của để nhất trong thôn. Bằng chứng là căn nhà hai tầng rộng rãi trị giá một tỷ rưỡi này. Ở nông thôn mà nói, một tỷ rưỡi là một số tiền không nhỏ và đã có thể có được một căn nhà khá lớn đầy đủ tiện nghi rồi.
Chỉ tiếc cảnh còn người mất, cha mất vì ngã giàn giáo khi đi làm thuê, ông bà nghe tin thì bị đột quỵ, ba năm sau mẹ anh mất vì ung thư, tính đến nay đã là nửa năm. Cũng là nửa năm từ ngày anh bỏ học.
Bản thân anh cũng có các cô gì chú bác, không những có mà còn khá đông. Nhưng vậy thì sao? Bản thân anh đã đủ mười tám tuổi, căn bản không cần ai chăm sóc, hơn nữa các cô bác lại ở rất xa. Mà chỗ tiền cha mẹ để lại đủ cho anh cuộc sống đầy đủ cho đến khi học xong đại học.
Tuy là vậy nhưng anh đã không đi học tiếp bởi vì bản thân anh cảm thấy chính mình học không nổi. Hơn nữa nếu cố học xong lớp mười hai vừa làm việc ở vườn thì anh cũng không làm được. Bởi vườn nhà anh rộng nhất trong xóm, làm rất vất vả mà việc học năm mười hai cũng có kiến thức rất nặng. Anh không thể kham cả hai việc một lúc. Thực ra nếu muốn học tiếp mà không bỏ không vườn cây thì anh cũng có thể cho người khác thuê vườn còn chính mình đi học nhưng anh không muốn.
Kiếp trước, sau khi mẹ mất, anh cũng có phân vân giữa học hết lớp mười hai sau đó thi lên đại học và ở lại nông thôn. Nhưng cuối cùng vẫn chọn ở lại nông thôn chăm sóc vườn cây bởi bản thân anh không muốn học tiếp. Khi mạt thế nổ ra, nếu chỉ có tang thi, tang thi động vật và động vật biến dị thì không nói, đằng này còn có tang thi thực vật và thực vật biến dị. Nông thôn lại là nơi rất nhiều cây cối, ở lại đây lại càng không ổn cho nên kiếp trước anh đã bằng mọi giá chạy đến thành phố.
Được sống lại và có kí ức kiếp trước và dị năng, Lý Văn Khôi biết mạt thế đến, anh sẽ cố gắng tích trữ đồ đạc chờ mạt thế để có thể có cuộc sống an nhàn nhất có thể.
Nhớ đến lý do mình chết, anh cảm thấy uất ức không nhẹ. Ai mà ngờ được anh lại chết vì sốt do vết thương nhiễm trùng cơ chứ. Mà thôi, chết đi cũng tốt, chết rồi anh mới có cơ hội trở về năm mười tám tuổi để làm lại cuộc đời lần nữa.
Cầm mấy cái bánh mì đóng gói đã hết hạn sử dụng đi ra ngoài và ném vào thùng rác, anh bước sang bếp xem thử có gì để ăn hay không. Và thứ anh thấy là tủ lạnh chỉ có mấy quả trứng cùng khay nước đá làm nền, số gạo trong thùng dưới tủ bếp còn có thể sử dụng được thêm một tuần có hơn. Mới sáng sớm anh lại chẳng muốn ăn cơm mà hôm nay muốn lười một hôm trước khi bắt tay vào công cuộc lấp đầy không gian, anh xem lại phía trên tủ thì thấy còn mấy gói mì. Thôi, hôm nay ăn mì rồi mai đi chợ.
Bật bếp ga nấu nước, trong khi chờ nước sôi anh ra ngoài vườn rau hái chút rau sống và hành ngò đem rửa sạch.
Nhìn chỗ rau, Lý Văn Khôi lại nhớ đến thời điểm khi mình đang ở trong căn cứ Nhất Nghị. Thời gian đầu không nói, thời gian về sau rau xanh không khác gì của ngon vật lạ bởi vì đất và nước đều bị nhiễm độc, không thể trồng trọt được bất cứ gì. Về sau, những người trong phòng nghiên cứu của căn cứ Nhất Nghị có nghiên cứu ta phương pháp thanh lọc đất nhưng đất trống trong căn cứ không nhiều vì đa số đều được dùng làm chỗ ở hoặc lều trại. Chỗ đất còn lại qua thành lọc có thể trồng được cây nhưng năng suất không cao, chất lượng cây cũng không tốt. Chưa kể vì trồng ngoài trời nên một khi mưa độc trút xuống là có thể phá hủy hết thành quả lao động trong thời gian dài.
Lúc đó một nắm rau xanh không tính là nhìn được, mùi vị cũng không giống trong quá khứ đã có cái giá bằng một viên tinh hạch cấp hai. Về sau, căn cứ Nhất Nghị chuyển sang hệ thống trồng cây trong nhà, lúc này triệt để giải quyết vấn đề mưa độc nhưng lại phát sinh vấn đề chiếu sáng. Trong căn cứ khi đó có mấy người trong phòng nghiên cứu đã chế tạo ta máy phát điện bằng năng lượng từ tinh hạch nên giải quyết được vấn đề này. Nhưng về sau giá rau xanh vẫn cứ cao bởi vì căn cứ càng ngày càng nhiều người gia nhập trong khi rau xanh lại có hạn.
Bỏ vắt mì và gói gia vị ra chiếc tô sành, Lý Văn Khôi cho thêm rau đã rửa lên trên vắt mì rồi đổ nước sôi vào. Lý Văn Khôi lại cảm thấy may mắn khi mình được trở về những năm trước mạt thế.
Ăn xong tô mì, Lý Văn Khôi nhanh chóng đem những đồ ăn đã quá hạn trong không gian của mình đem bỏ hết. Nếu bây giờ còn là mạt thế, cho dù là một mẩu bánh bị mốc anh cũng không nỡ bỏ đi nhưng giờ chưa phải là mạt thế, chẳng có lý do gì anh phải ăn những thức ăn này.