70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
3617 13
WnTwqxV.jpg


(Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Tên truyện: Mạt Thế Tung Hoành

Tác giả: Trang Quế Chi

Thể loại: Mạt thế, đam mỹ, trọng sinh, hiện đại, dị năng, 1x1, HE

Văn án:

Mạt Thế Tung Hoành viết về Lý Văn Khôi vốn là dị năng giả song hệ không gian và thủy hệ. Đời trước không chết vì tang thi, anh rất khó tin tưởng người khác nên cũng không chết vì bị phản bội mà anh chết trong không gian của chính mình vì bị sốt mà không có thuốc hạ sốt.

Sống lại, anh thề sẽ thu thập vật tư thật tốt nhưng đến khi thu thập vật tư đã đời rồi chờ mạt thế đến thì anh trở thành tang thi hoàng sau một đêm

Anh: "..." Thế anh thu thập vật tư có ý nghĩa gì?

Thảo luận:


[Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Trang Quế Chi
 
Chỉnh sửa cuối:
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 1

Lý Văn Khôi là dị năng song hệ, dị năng của anh gồm không gian sống và thủy hệ.

Mạt thế buông xuống được hai tháng thì anh bộc phát dị năng không gian và thủy hệ. Một đường chạy trốn, anh tới được một căn cứ tên là Nhất Nghị. Anh là thủy hệ nên được chủ căn cứ cho làm công tác hậu cần: Cung cấp nước cho căn cứ.

Đối với việc này, Lý Văn Khôi không hề có một chút dị nghị nào. So với liều mạng ra ngoài đánh tang thi lấy tinh hạch đổi mức sống thì anh ở hậu cần tốt lắm, chỉ cần phóng dị năng cung cấp nước cho cả căn cứ liền có cơm ăn. Quả thực không có gì tốt hơn.

Cũng vì công việc chỉ quanh quẩn trong căn cứ nên Lý Văn Khôi cũng nghe được một chút chuyện bát quái. Ví dụ như phòng nghiên cứu của một căn cứ nào đó bắt các dị năng giả, đặc biệt là các dị năng giả sở hữu dị năng không gian để nghiên cứu. Hay là ai đó từ một căn cứ khác chạy đến đây kể rằng có người bị người thân hay bạn bè tóm lại, bán cho sở nghiên cứu lấy thức ăn. Mà những đối tượng xúi quẩy ở trong sở nghiên cứu không chỉ dị năng giả mà còn có tang thi, biến dị động thực vật.

Lý Văn Khôi rùng mình, may sao căn cứ Nhất Nghị không có cái phòng nghiên cứu ghê rợn như thế. Cũng không phải vì căn cứ không có phòng nghiên cứu mà vì người nghiên cứu ở căn cứ này chỉ nghiên cứu cách lọc nước nhiễm độc, cách cải tạo chất đất và ngày nào mấy cô cậu này cũng chửi thề vì không tìm ra cách nào tốt hơn. Không phải là họ không có tiến triển hay thành tích gì, trên cơ bản mà nói, họ đã thành công thanh lọc đất nhưng chất đất lại không được tốt lắm mà thôi.

Cho dù Nhất Nghị không có cái phòng nghiên cứu đáng sợ như lời kể của những người đến từ các căn cứ khác nhưng Lý Văn Khôi vẫn cứ sợ hãi nên không hề công khai dị năng không gian của mình. Hiện tại căn cứ Nhất Nghị chỉ đang nghiên cứu chất đất cùng lọc nước thôi, ai biết sau này họ thành công rồi có chuyển hướng sang nghiên cứu tang thi và dị năng giả hay không. Cho nên cứ cẩn thận là tốt nhất, Lý Văn Khôi cứ an phận thủ thường cung cấp nước sinh hoạt cho căn cứ thôi.

Một ngày nọ, căn cứ lại tiếp nhận thêm đoàn người. Trong đoàn người này có một người tự xưng là không gian dị năng giả, cậu ta tên là Nhân Bảo vừa đến đã tuyên bố nước trong không gian của cậu ta có cái gì mà linh khí khả năng tăng cường sức khỏe, nâng cao dị năng. Ban đầu mọi người không quá tin tưởng, còn cho rằng Nhân Bảo kia đang mạnh miệng. Nhưng sự thật chứng minh mà nói, linh thủy trong không gian của cậu ta đúng là có cái tác dụng ấy thật.

Sau đó Lý Văn Khôi liền bị đẩy ra công tác chiến đấu bởi vì thanh niên kia không những có không gian linh thủy mà còn có dị năng thủy hệ mà cấp bậc của dị năng còn cao hơn Lý Văn Khôi.

Văn Khôi đối với chuyện này cũng không có cái gì uất ức hay giận dữ, ai bảo người ta có khả năng tốt hơn mình làm chi. Anh cũng có không gian nhưng chỉ là không gian sống bình thường, so với mảnh đất ngoài tự nhiên trước mạt thế không hơn không kém. Trong không gian của anh cũng có suối nước nhưng chỉ là nước bình thường, không thể so với linh tuyền trong không gian truyền thừa của Nhân Bảo được. Anh cũng có dị năng thủy hệ nhưng cấp bậc lại thấp hơn người ta.

Này có trách thì cũng chỉ trách thực lực chính mình không bằng người ta thôi.

Lý Văn Khôi vẫn duy trì ở tại căn cứ Nhất Nghị, chỉ khác là chuyển từ khu vực hậu cần sang khu vực chiến đấu.

Văn Khôi xin vào một tổ đội chiến đấu có thực lực tương đối bình thường nhất, bởi vì Văn Khôi rất rõ ràng chính mình không mạnh đến mức có thể đi một mình, cũng không đủ mạnh để xin vào tổ đội mạnh hơn bởi có xin vào thì người ta cũng sẽ ngại anh kéo chân sau mà từ chối.

Cứ vậy, Lý Văn Khôi được nhóm mới đón nhận. Qua một chút trao đổi, Lý Văn Khôi cũng học được một vài kinh nghiệm đi trước. Ai bảo anh chỉ làm công tác hậu cần chưa từng chiến đấu nên cho dù dị năng đã đạt cấp ba cũng chẳng có kinh nghiệm bằng một dị năng giả cấp thấp hơn. Trước kia anh một mình chạy tới Nhất Nghị tuy cũng có gặp qua tang thi nhưng lúc đó tang thi còn yếu và anh chủ yếu chạy trốn là chính.

Mạt thế buông xuống, tâm tư con người là không thể lường trước. Anh không cho rằng sẽ có người chịu chia sẻ kinh nghiệm cũng như bí quyết sống còn khi gặp tang thi cho mình. Nhưng sự thật là có, đồng đội của anh lại càng không vì anh đến từ hậu cần mà khinh thường anh. Về sau anh mới biết, đồng đội anh không muốn dùng nước linh tuyền của Nhân Bảo nên mới chia sẻ kinh nghiệm cho anh.

Ban đầu Văn Khôi cho rằng họ không muốn tốn tinh hạch mua nước nhưng không phải, họ vẫn đưa tinh hạch cho anh với mức giá giống như căn cứ.

Lý Văn Khôi sở hữu dị năng thủy hệ tự nhiên không muốn lấy tinh hạch vất vả săn được đi đổi nước, cho dù là nước linh tuyền nhưng cũng chỉ một phần nhỏ linh tuyền được pha vào thôi mà cái phần nhỏ ấy lại có thể bổ sung tinh hạch thay thế, cho nên Văn Khôi không muốn dùng nước của Nhân Bảo.

Nhưng còn đồng đội của anh thì sao lại dùng nước của anh, một viên tinh hạch cấp 0 đổi lấy một khối nước, so ra thì mua nước có pha linh tuyền sẽ lời hơn chứ nhỉ?

Lý Văn Khôi từng có lần cùng nhóm ra ngoài làm nhiệm vụ, anh đã đưa ra nghi vấn này. Thế mà lại nhận cái ánh mắt 'đôi khi không biết gì cũng là một loại hạnh phúc' đến từ đồng đội. Sau đó họ nói với anh lý do khiến anh khó mà quên được

Nhóm của Văn Khôi có hai người đến từ căn cứ khác, chính là căn cứ mà nhóm Nhân Bảo đã từng ở trước khi căn cứ đó sụp đổ và tới căn cứ Nhất Nghị. Con người Nhân Bảo nhìn có vẻ thanh thuần nhưng mà tâm cơ rất nặng. Ngày đó anh bạn dị năng thổ hệ từng thấy cậu ta dùng một thứ không rõ ràng, nhìn như tro pha vào nước có pha linh tuyền đó. Vì lo sợ nên ta bám một dị năng thủy hệ khác đòi mua nước chứ không dám dùng nước của Nhân Bảo. Ngày hôm sau, khoảng một nửa người trong căn cứ đều tôn Nhân Bảo như thần, sau một tuần, cho dù là cao tầng hay kẻ sở hữu tinh thần lực mạnh nhất của căn cứ cũng không thoát khỏi mệnh trở thành kẻ tử trung của cậu ta. Sau đó anh bạn dị năng thổ hệ và thủy hệ kia sợ quá nên mượn cớ ra ngoài làm nhiệm vụ chạy trốn đến Nhất Nghị

Lý Văn Khôi là dị năng song hệ, dị năng của anh gồm không gian sống và thủy hệ.

Mạt thế buông xuống được hai tháng thì anh bộc phát dị năng không gian và thủy hệ. Một đường chạy trốn, anh tới được một căn cứ tên là Nhất Nghị. Anh là thủy hệ nên được chủ căn cứ cho làm công tác hậu cần: Cung cấp nước cho căn cứ.

Đối với việc này, Lý Văn Khôi không hề có một chút dị nghị nào. So với liều mạng ra ngoài đánh tang thi lấy tinh hạch đổi mức sống thì anh ở hậu cần tốt lắm, chỉ cần phóng dị năng cung cấp nước cho cả căn cứ liền có cơm ăn. Quả thực không có gì tốt hơn.

Cũng vì công việc chỉ quanh quẩn trong căn cứ nên Lý Văn Khôi cũng nghe được một chút chuyện bát quái. Ví dụ như phòng nghiên cứu của một căn cứ nào đó bắt các dị năng giả, đặc biệt là các dị năng giả sở hữu dị năng không gian để nghiên cứu. Hay là ai đó từ một căn cứ khác chạy đến đây kể rằng có người bị người thân hay bạn bè tóm lại, bán cho sở nghiên cứu lấy thức ăn. Mà những đối tượng xúi quẩy ở trong sở nghiên cứu không chỉ dị năng giả mà còn có tang thi, biến dị động thực vật.

Lý Văn Khôi rùng mình, may sao căn cứ Nhất Nghị không có cái phòng nghiên cứu ghê rợn như thế. Cũng không phải vì căn cứ không có phòng nghiên cứu mà vì người nghiên cứu ở căn cứ này chỉ nghiên cứu cách lọc nước nhiễm độc, cách cải tạo chất đất và ngày nào mấy cô cậu này cũng chửi thề vì không tìm ra cách nào tốt hơn. Không phải là họ không có tiến triển hay thành tích gì, trên cơ bản mà nói, họ đã thành công thanh lọc đất nhưng chất đất lại không được tốt lắm mà thôi.

Cho dù Nhất Nghị không có cái phòng nghiên cứu đáng sợ như lời kể của những người đến từ các căn cứ khác nhưng Lý Văn Khôi vẫn cứ sợ hãi nên không hề công khai dị năng không gian của mình. Hiện tại căn cứ Nhất Nghị chỉ đang nghiên cứu chất đất cùng lọc nước thôi, ai biết sau này họ thành công rồi có chuyển hướng sang nghiên cứu tang thi và dị năng giả hay không.

Cho nên cứ cẩn thận là tốt nhất, Lý Văn Khôi cứ an phận thủ thường cung cấp nước sinh hoạt cho căn cứ thôi.

Một ngày nọ, căn cứ lại tiếp nhận thêm đoàn người. Trong đoàn người này có một người tự xưng là không gian dị năng giả, cậu ta tên là Nhân Bảo vừa đến đã tuyên bố nước trong không gian của cậu ta có cái gì mà linh khí khả năng tăng cường sức khỏe, nâng cao dị năng.

Ban đầu mọi người không quá tin tưởng, còn cho rằng Nhân Bảo kia đang mạnh miệng. Nhưng sự thật chứng minh mà nói, linh thủy trong không gian của cậu ta đúng là có cái tác dụng ấy thật.

Sau đó Lý Văn Khôi liền bị đẩy ra công tác chiến đấu bởi vì thanh niên kia không những có không gian linh thủy mà còn có dị năng thủy hệ mà cấp bậc của dị năng còn cao hơn Lý Văn Khôi.

Văn Khôi đối với chuyện này cũng không có cái gì uất ức hay giận dữ, ai bảo người ta có khả năng tốt hơn mình làm chi. Anh cũng có không gian nhưng chỉ là không gian sống bình thường, so với mảnh đất ngoài tự nhiên trước mạt thế không hơn không kém. Trong không gian của anh cũng có suối nước nhưng chỉ là nước bình thường, không thể so với linh tuyền trong không gian truyền thừa của Nhân Bảo được. Anh cũng có dị năng thủy hệ nhưng cấp bậc lại thấp hơn người ta.

Này có trách thì cũng chỉ trách thực lực chính mình không bằng người ta thôi.

Lý Văn Khôi vẫn duy trì ở tại căn cứ Nhất Nghị, chỉ khác là chuyển từ khu vực hậu cần sang khu vực chiến đấu.

Văn Khôi xin vào một tổ đội chiến đấu có thực lực tương đối bình thường nhất, bởi vì Văn Khôi rất rõ ràng chính mình không mạnh đến mức có thể đi một mình, cũng không đủ mạnh để xin vào tổ đội mạnh hơn bởi có xin vào thì người ta cũng sẽ ngại anh kéo chân sau mà từ chối.

Cứ vậy, Lý Văn Khôi được nhóm mới đón nhận. Qua một chút trao đổi, Lý Văn Khôi cũng học được một vài kinh nghiệm đi trước. Ai bảo anh chỉ làm công tác hậu cần chưa từng chiến đấu nên cho dù dị năng đã đạt cấp ba cũng chẳng có kinh nghiệm bằng một dị năng giả cấp thấp hơn. Trước kia anh một mình chạy tới Nhất Nghị tuy cũng có gặp qua tang thi nhưng lúc đó tang thi còn yếu và anh chủ yếu chạy trốn là chính.

Mạt thế buông xuống, tâm tư con người là không thể lường trước. Anh không cho rằng sẽ có người chịu chia sẻ kinh nghiệm cũng như bí quyết sống còn khi gặp tang thi cho mình. Nhưng sự thật là có, đồng đội của anh lại càng không vì anh đến từ hậu cần mà khinh thường anh. Về sau anh mới biết, đồng đội anh không muốn dùng nước linh tuyền của Nhân Bảo nên mới chia sẻ kinh nghiệm cho anh.

Ban đầu Văn Khôi cho rằng họ không muốn tốn tinh hạch mua nước nhưng không phải, họ vẫn đưa tinh hạch cho anh với mức giá giống như căn cứ.

Lý Văn Khôi sở hữu dị năng thủy hệ tự nhiên không muốn lấy tinh hạch vất vả săn được đi đổi nước, cho dù là nước linh tuyền nhưng cũng chỉ một phần nhỏ linh tuyền được pha vào thôi mà cái phần nhỏ ấy lại có thể bổ sung tinh hạch thay thế, cho nên Văn Khôi không muốn dùng nước của Nhân Bảo.

Nhưng còn đồng đội của anh thì sao lại dùng nước của anh, một viên tinh hạch cấp 0 đổi lấy một khối nước, so ra thì mua nước có pha linh tuyền sẽ lời hơn chứ nhỉ?

Lý Văn Khôi từng có lần cùng nhóm ra ngoài làm nhiệm vụ, anh đã đưa ra nghi vấn này. Thế mà lại nhận cái ánh mắt 'đôi khi không biết gì cũng là một loại hạnh phúc' đến từ đồng đội.

Sau đó họ nói với anh lý do khiến anh khó mà quên được

Nhóm của Văn Khôi có hai người đến từ căn cứ khác, chính là căn cứ mà nhóm Nhân Bảo đã từng ở trước khi căn cứ đó sụp đổ và tới căn cứ Nhất Nghị. Con người Nhân Bảo nhìn có vẻ thanh thuần nhưng mà tâm cơ rất nặng. Ngày đó anh bạn dị năng thổ hệ từng thấy cậu ta dùng một thứ không rõ ràng, nhìn như tro pha vào nước có pha linh tuyền đó. Vì lo sợ nên ta bám một dị năng thủy hệ khác đòi mua nước chứ không dám dùng nước của Nhân Bảo. Ngày hôm sau, khoảng một nửa người trong căn cứ đều tôn Nhân Bảo như thần, sau một tuần, cho dù là cao tầng hay kẻ sở hữu tinh thần lực mạnh nhất của căn cứ cũng không thoát khỏi mệnh trở thành kẻ tử trung của cậu ta. Sau đó anh bạn dị năng thổ hệ và thủy hệ kia sợ quá nên mượn cớ ra ngoài làm nhiệm vụ chạy trốn đến Nhất Nghị.
 
Chỉnh sửa cuối:
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 2:

Lý Văn Khôi hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại. Nhân Bảo này cũng không phải là dạng dễ đối phó.

Bây giờ cũng chỉ có thể tận lực đề phòng với đồ ăn thức uống có dính đến hai chữ linh tuyền của Nhân Bảo.

Cả nhóm của Văn Khôi từ ngày Nhân Bảo đến đã không ăn thức ăn từ trong căn cứ mà dùng đồ ăn từ không gian của một chị trong nhóm có dị năng song hệ: Không gian trữ đồ và tốc độ.

Nhưng cả nhóm của Văn Khôi cũng không thể duy trì tình hình này quá lâu bởi sau đó một tháng.

Trên đài chỉ huy, Văn Khôi và đồng đội đều thấy chỉ huy căn cứ với ánh mắt vô hồn đang đứng cùng Nhân Bảo.

Chờ cho mọi người đều đến đông đủ, chỉ huy nói rằng căn cứ Nhất Nghị bây giờ sẽ do Nhất Bảo tiếp nhận chức chỉ huy.

Nhóm của Văn Khôi quay ra nhìn nhau như không thể tin vào những gì mình nghe được. Sau đó cả nhóm phát hiện dị trạng, mọi người xung quanh không có một tia động tĩnh như thể chuyện này là hiển nhiên.

Chứng kiến tất cả đều thuần phục trừ một nhóm người nhỏ bé, này cho dù Nhân Bảo không muốn để ý thì hình ảnh không giống dự kiến này cũng sẽ lọt vào mắt.

Nhóm trưởng cũng là dị năng giả song hệ gồm tinh thần lực và cường hóa rất nhanh liền phát hiện có mối nguy hiểm cận kề. Phóng tinh thần lực ra xung quanh liền thấy một đám người đang di chuyển đến đây. Thông qua tinh thần lực thông báo cho cả nhóm

"Tất cả không cần chú ý xung quanh, bây giờ lập tức chạy trốn. Nhân Bảo đã cho người đến chỗ chúng ta rồi. Lập tức tản ra và chạy được càng xa càng tốt"

Nhóm của Văn Khôi liền tách ra dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi căn cứ.

Văn Khôi nhanh chóng tạo ra một quả bóng nước khổng lồ vừa ném xuống vừa gọi một người đồng đội băng hệ. Cô bạn lập tức hiểu ý cho đông lại toàn bộ chỗ nước kia.

Tuy rằng không thể giữ chân đám người bao lâu nhưng có thể có thời gian chạy trốn liền tốt rồi.

Phải nói dị năng trong nhóm của Văn Khôi không có ai quá cấp bốn. Mà trong căn cứ lại không thiếu dị năng giả trên cấp năm, sáu. Cho nên đống băng tạo ra cũng không cầm chân những người đang đuổi tới được bao lâu.

Anh bạn phong hệ đã tận dụng dị năng mà đã chạy mất dạng từ lâu. Anh bạn thổ hệ đã trốn xuống đất. Cô bé có dị năng thuấn di lại càng không phải nói, từ câu lệnh của nhóm trưởng vang lên đã thấy cô bé chạy mất dạng rồi.

Văn Khôi chạy đến con sông bị nhiễm bẩn liền tận dụng dị năng thủy hệ hòa mình vào nước. Trước khi chìm xuống, anh nhìn thấy có mấy đồng đội và nhóm trưởng đều bị tóm lại, bị đánh nát đầu, viên tinh hạch cũng bị lấy đi. Và anh cũng thấy có người trong nhóm bị bắt lại, người đó đã chọn tự bạo.

Văn Khôi cho dù muốn giúp đỡ các thành viên nhưng bản thân anh còn lo chưa xong thì sao dám nghĩ đến việc lo cho người khác.

Lý Văn Khôi cũng biết chính may rất may mắn. Nếu không có trận động đất khiến bên cạnh căn cứ hơn hai trăm mét xuất hiện một vết nứt rộng lớn kéo dài tận sông và cơn lũ kéo về hồi đầu tuần tuần trước lấp đầy nước cho vết nứt này thì căn bản anh không có chỗ trốn. Cứ cho là anh trốn vào không gian, nhưng cũng không thể trốn cả đời được, đến khi ra ngoài vẫn là bước ra đúng chỗ anh bước vào.

Cuốn theo dòng nước chảy về hạ nguồn sông, từ dưới nước nhìn lên không thấy có mối nguy hiểm nào. Lý Văn Khôi mới tiến vào bờ

Từ dòng sông đen ngòm dâng lên một cột nước trong suốt. Cột nước cao đến tầm hai mét thì ngừng lại phác họa hình dạng một cơ thể người. Bóng hình dần dần hiện lên hình bóng mỏi mệt của Văn Khôi đang đạp lên một phần cột nước. Bước đi trên nước vào bờ, Văn Khôi ngồi lên cát sỏi nơi bờ sông nhìn về phía mặt trời lặn, anh thở dài mệt mỏi.

Dùng ánh nắng của buổi chiều muộn sưởi nắng một lúc, Lý Văn Khôi mới cảm thấy xương khớp của mình bớt đau nhức. Lúc anh trốn xuống nước, hòa mình cùng nước trốn đi thì sau đó không lâu có ngay một dị năng băng hệ đuổi đến. Cũng may chất nước đã không còn trong nên băng lan không quá nhanh mà Văn Khôi trong sợ hãi, dị năng thủy hệ đã tăng lên cấp bốn sơ kì, vận hết tốc lực cũng thoát khỏi tốc độ dòng nước đang bị băng hóa đuổi sát nút.

Tận khi ra đến sông, băng hóa đang đuổi theo anh thì ngừng lại. Cho dù vậy anh vẫn không dám quay ra sau nhìn mà nhìn phía trước thẳng tiến chạy trốn.

Đến khi cảm thấy cơ thể ấm lên, Văn Khôi lấy ra từ không gian cái bánh mì đã ỉu từ khi nào ăn vội vàng rồi tạo ra một phần nước uống vội. Sau phút nghỉ ngơi đó, Văn Khôi lại dùng dị năng thủy hệ để trốn xuống sông, chạy trốn khỏi nơi này càng xa càng tốt.

Đến một nơi khác, Văn Khôi bắt đầu chuỗi ngày đánh tang thi săn tinh hạch để tăng thực lực. Trong quá trình đó, anh từng gia nhập với ba đội ngũ. Đội đầu tiên có người đẩy anh ngã để chạy trốn trước bãi tang thi quy mô nhỏ. Mà cũng nhờ họ nên Văn Khôi mới biết dị năng thủy hệ của mình có thể dùng bằng cách phóng nước với áp lực cao để đánh tang thi thay vì cuốn tang thi cho đập vào bề mặt cứng như trước đây.

Đội thứ hai và thứ ba cũng không khác đội đầu tiên là mấy. Mấy cái nguy hiểm hay mở đường đều do anh làm trong khi bọn họ an nhàn hưởng thành quả.

Về sau dị năng của anh đạt cấp sáu, anh liền đi một mình. Bởi vì sau khi trải qua những chuyện kia, Văn Khôi rất khó tin tưởng người khác.

Con đường chạy trốn, thăng cấp của anh khá ổn. Gặp tang thi yếu hơn thì đánh, moi hạch, gặp tang thi có thực lực tương đương hay cao hơn thì trốn vào không gian. Lý Văn Khôi sẽ không ngu ngốc mà đánh với những tang thi có thực lực tương đương hoặc cao hơn mình, những tang thi có thực lực cao hơn thì không nói, xác suất thắng của anh là rất nhỏ, anh lại không muốn liều mạng. Với những tang thi có thực lực tương đương, khả năng thắng của anh chỉ có một nửa, chưa kể bị thương lại càng phiền phức.

Về sau, có một lần anh thu thập vật tư liền gặp một tang thi trấn thủ ở cửa hàng đó. Giải quyết xong tang thi, sau khi moi hạch, bước ra khỏi cửa hàng anh liền chạy vào không gian. Tuy rằng trận đánh này phần thắng thuộc về anh nhưng anh cũng tang thi đó tặng cho mấy nhát phong đao, bây giờ phải băng bó vết thương trước. Cho dù Văn Khôi có muốn ra ngoài thì máu tanh trên người anh cũng sẽ thu hút không ít tang thi đến. Thôi thì cứ vào không gian chờ vết thương khỏi, đằng nào vật tư anh vừa thu thập cũng đủ cho anh sử dụng trong một thời gian.

Vết thương kia lại không tốt lên như mong muốn của Văn Khôi, sau đó không lâu, anh bị sốt do nhiễm trùng.

Không có thuốc điều trị, anh cứ thế chết trong không gian của chính mình.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 3

Tiếng báo thức gào thét bên tai, Lý Văn Khôi theo phản xạ cầm lấy chiếc điện thoại tắt báo thức, rồi ngủ tiếp.

Sau đó anh giật mình, mở mắt ra. Sao nơi này lại giống như phòng của anh vậy?

Nhìn vào chiếc điện thoại, anh xem ngày tháng năm. Đây là trở về bốn năm trước mạt thế sao?

Lý Văn Khôi lại có chút ngờ ngợ, kí ức thân thể cho anh biết hôm qua chính là ngày anh vừa kết thúc đợt làm cỏ ở vườn, còn những chuyện đã xảy ra ở mạt thế lại giống như một giấc mơ nhưng giấc mơ này cũng quá thật đi. Nào là dị năng, nào là căn cứ.. từng chuyện đều rất thật như chính anh đã trải qua vậy.

Bụng réo lên âm thanh rột rột báo hiệu phải cung cấp thức ăn. Lý Văn Khôi thở dài, đầu còn chưa kịp suy nghĩ sáng nay ăn gì thì tay đã lấy ra mấy chiếc bánh mì đóng gói ở trong không gian ra

Văn Khôi nhìn thứ trên tay mình, có chút đờ đẫn. Này, đây chẳng phải thứ anh đã lấy trong cửa hàng trước khi đánh với tang thi phong hệ kia sao?

Vậy nghĩa là giấc mơ kia không phải là giả, anh thực sự đã trải qua mạt thế và anh cũng đã chết?

Chết đi rồi trở về thời gian trước mạt thế, Lý Văn Khôi có chút không tin được chuyện này nhưng mấy cái bánh mì đóng gói trên tay lại nhắc nhở anh tất cả đều là thật.

Dựa theo phần trí nhớ về cuộc sống trong mạt thế, Văn Khôi xem thử bản thân mình còn dị năng hay không. Bất ngờ ở chỗ cả không gian cùng thủy hệ đều còn, chỉ có điều thủy hệ dị năng của anh trở về cấp 0. Như vậy, anh cũng cảm thấy rất tốt, dẫu sao anh đã trở về bốn năm trước mạt thế, chỉ cần dị năng được kích phát thì anh hoàn toàn có thể tu luyện lại từ đầu và mạt thế đến, anh sẽ trở thành dị năng giả cấp cao.

Bước một vòng quanh căn nhà mình. Cảm giác quen thuộc lẫn xa lạ khiến cho anh không khỏi xúc động. Tuy rằng so với những nhà khác, gia đình nhà anh không quá nổi bật nhưng cũng thuộc dạng có của ăn của để nhất trong thôn. Bằng chứng là căn nhà hai tầng rộng rãi trị giá một tỷ rưỡi này. Ở nông thôn mà nói, một tỷ rưỡi là một số tiền không nhỏ và đã có thể có được một căn nhà khá lớn đầy đủ tiện nghi rồi.

Chỉ tiếc cảnh còn người mất, cha mất vì ngã giàn giáo khi đi làm thuê, ông bà nghe tin thì bị đột quỵ, ba năm sau mẹ anh mất vì ung thư, tính đến nay đã là nửa năm. Cũng là nửa năm từ ngày anh bỏ học.

Bản thân anh cũng có các cô gì chú bác, không những có mà còn khá đông. Nhưng vậy thì sao? Bản thân anh đã đủ mười tám tuổi, căn bản không cần ai chăm sóc, hơn nữa các cô bác lại ở rất xa. Mà chỗ tiền cha mẹ để lại đủ cho anh cuộc sống đầy đủ cho đến khi học xong đại học.

Tuy là vậy nhưng anh đã không đi học tiếp bởi vì bản thân anh cảm thấy chính mình học không nổi. Hơn nữa nếu cố học xong lớp mười hai vừa làm việc ở vườn thì anh cũng không làm được. Bởi vườn nhà anh rộng nhất trong xóm, làm rất vất vả mà việc học năm mười hai cũng có kiến thức rất nặng. Anh không thể kham cả hai việc một lúc. Thực ra nếu muốn học tiếp mà không bỏ không vườn cây thì anh cũng có thể cho người khác thuê vườn còn chính mình đi học nhưng anh không muốn.

Kiếp trước, sau khi mẹ mất, anh cũng có phân vân giữa học hết lớp mười hai sau đó thi lên đại học và ở lại nông thôn. Nhưng cuối cùng vẫn chọn ở lại nông thôn chăm sóc vườn cây bởi bản thân anh không muốn học tiếp. Khi mạt thế nổ ra, nếu chỉ có tang thi, tang thi động vật và động vật biến dị thì không nói, đằng này còn có tang thi thực vật và thực vật biến dị. Nông thôn lại là nơi rất nhiều cây cối, ở lại đây lại càng không ổn cho nên kiếp trước anh đã bằng mọi giá chạy đến thành phố.

Được sống lại và có kí ức kiếp trước và dị năng, Lý Văn Khôi biết mạt thế đến, anh sẽ cố gắng tích trữ đồ đạc chờ mạt thế để có thể có cuộc sống an nhàn nhất có thể.

Nhớ đến lý do mình chết, anh cảm thấy uất ức không nhẹ. Ai mà ngờ được anh lại chết vì sốt do vết thương nhiễm trùng cơ chứ. Mà thôi, chết đi cũng tốt, chết rồi anh mới có cơ hội trở về năm mười tám tuổi để làm lại cuộc đời lần nữa.

Cầm mấy cái bánh mì đóng gói đã hết hạn sử dụng đi ra ngoài và ném vào thùng rác, anh bước sang bếp xem thử có gì để ăn hay không. Và thứ anh thấy là tủ lạnh chỉ có mấy quả trứng cùng khay nước đá làm nền, số gạo trong thùng dưới tủ bếp còn có thể sử dụng được thêm một tuần có hơn. Mới sáng sớm anh lại chẳng muốn ăn cơm mà hôm nay muốn lười một hôm trước khi bắt tay vào công cuộc lấp đầy không gian, anh xem lại phía trên tủ thì thấy còn mấy gói mì. Thôi, hôm nay ăn mì rồi mai đi chợ.

Bật bếp ga nấu nước, trong khi chờ nước sôi anh ra ngoài vườn rau hái chút rau sống và hành ngò đem rửa sạch.

Nhìn chỗ rau, Lý Văn Khôi lại nhớ đến thời điểm khi mình đang ở trong căn cứ Nhất Nghị. Thời gian đầu không nói, thời gian về sau rau xanh không khác gì của ngon vật lạ bởi vì đất và nước đều bị nhiễm độc, không thể trồng trọt được bất cứ gì. Về sau, những người trong phòng nghiên cứu của căn cứ Nhất Nghị có nghiên cứu ta phương pháp thanh lọc đất nhưng đất trống trong căn cứ không nhiều vì đa số đều được dùng làm chỗ ở hoặc lều trại. Chỗ đất còn lại qua thành lọc có thể trồng được cây nhưng năng suất không cao, chất lượng cây cũng không tốt. Chưa kể vì trồng ngoài trời nên một khi mưa độc trút xuống là có thể phá hủy hết thành quả lao động trong thời gian dài.

Lúc đó một nắm rau xanh không tính là nhìn được, mùi vị cũng không giống trong quá khứ đã có cái giá bằng một viên tinh hạch cấp hai. Về sau, căn cứ Nhất Nghị chuyển sang hệ thống trồng cây trong nhà, lúc này triệt để giải quyết vấn đề mưa độc nhưng lại phát sinh vấn đề chiếu sáng. Trong căn cứ khi đó có mấy người trong phòng nghiên cứu đã chế tạo ta máy phát điện bằng năng lượng từ tinh hạch nên giải quyết được vấn đề này. Nhưng về sau giá rau xanh vẫn cứ cao bởi vì căn cứ càng ngày càng nhiều người gia nhập trong khi rau xanh lại có hạn.

Bỏ vắt mì và gói gia vị ra chiếc tô sành, Lý Văn Khôi cho thêm rau đã rửa lên trên vắt mì rồi đổ nước sôi vào. Lý Văn Khôi lại cảm thấy may mắn khi mình được trở về những năm trước mạt thế.

Ăn xong tô mì, Lý Văn Khôi nhanh chóng đem những đồ ăn đã quá hạn trong không gian của mình đem bỏ hết. Nếu bây giờ còn là mạt thế, cho dù là một mẩu bánh bị mốc anh cũng không nỡ bỏ đi nhưng giờ chưa phải là mạt thế, chẳng có lý do gì anh phải ăn những thức ăn này.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 4:

Lý Văn Khôi nhanh chóng vào phòng mình, lấy ra giấy bút xem lại những gì mình đang có và những gì còn thiếu, trước kia không có không gian cũng chẳng biết mạt thế đến nhưng giờ thì khác, anh chẳng muốn mình bị động trong chuyện nhu yếu phẩm. Cho dù không gian của anh chỉ là không gian sống bình thường nhưng được cái là nó khá rộng, có thể chứa được nhiều thứ. Đối với Lý Văn Khôi, đây chính là may mắn lắm rồi.

Bây giờ cách mạt thế còn bốn năm, anh không quá vội tích trữ lượng lớn nhu yếu phẩm làm gì. Cứ từ từ, vừa tích trữ vừa tu luyện dị năng là ổn.

Lý Văn Khôi là con của nông dân, anh cũng ảnh hưởng tư tưởng không được để đất trống như cha mẹ mình, chỗ đất trong không gian nhất định anh sẽ tận dụng bằng hết. Chỗ nào tận dụng không hết thì đem trồng cây ăn trái lâu năm.

Việc đầu tiên Văn Khôi làm là làm cho căn nhà hiện tại của mình sử dụng năng lượng mặt trời. Mạt thế buông xuống, anh sẽ lợi dụng dị năng cho cả căn nhà này vào không gian, mà trong không gian không có cái gọi là điện cho nên muốn dùng điện nhất thiết phải có tấm năng lượng mặt trời. Nói là làm, Văn Khôi lên mạng tìm số liên lạc, gọi cho người gắn tấm năng lượng mặt trời. Trả tiền cho nhân viên lắp đặt, Lý Văn Khôi nhìn thành quả này cảm thấy rất mỹ mãn. Toàn bộ mái nhà, mái tôn kim loại ở phần mái che cạnh sân đều được lắp tấm năng lượng mặt trời.

Trước mắt, anh vẫn sẽ dùng song song điện từ năng lượng mặt trời và điện lưới quốc gia. Chờ cho khi bầu trời chuyển màu đỏ, anh sẽ chuyển sang chỉ dùng điện năng lượng mặt trời.

Lý Văn Khôi không quá lo về việc nếu chuyển nhà vào trong không gian sẽ thiếu điện sinh hoạt vì ngoài việc không gian không có ban đêm thì còn một suối nước chảy rất xiết. Chỉ cần mua một số máy phát điện bằng nước đặt vào là được. Hoặc là chờ một thời gian sau mạt thế, sẽ có người phát minh ra máy phát điện từ tinh hạch.

Ngày tiếp theo, Lý Văn Khôi ra chợ mua đồ ăn. Ngoài ra còn mua thêm không ít các cây ăn trái. Khoảng một tháng trở lại đây có một số người đem cả xe tải đến chợ để bán cây giống, hầu hết là các cây ghép của các cây ăn trái lâu năm hoặc là giống mới lai tạo, những cây này sẽ nhanh cho trái hơn những cây trồng bằng hạt theo cách truyền thống. Lý Văn Khôi định mua nhưng nghĩ lại bây giờ mình có đi xe máy nhưng lại không có sọt đựng, cũng chẳng thể chở nhiều mà cái làn bằng nhựa đã chất đầy. Anh vẫn là buông tha cho ý định mua cây ăn trái của mình. Lý Văn Khôi không phải người quá thích trái cây, nhưng trải qua mạt thế, anh biết hoa quả và rau xanh cực kì đắt. Ban đầu là một viên tinh hạch cấp hai một nắm rau, về sau đã thành một viên tinh hạch cấp năm, cho dù là dị năng giả cấp cao thì một tuần cũng chỉ có thể mua được một vài bữa rau hơn nữa số lượng cũng rất khiêm tốn, hoa quả lại càng không cần nói tới. Thực phẩm mọi người dùng phổ biến hơn là thịt lấy từ động vật biến dị. Tuy rằng động vật biến dị cũng chẳng dễ săn nhưng chỉ cần mất chút công sức liền thấy thành quả. Biết là ăn uống như vậy không cần bằng dinh dưỡng nhưng mạt thế mà, ai lại chê thực phẩm bao giờ.

Văn Khôi dự định trồng cây ăn quả, một phần để ăn còn phần lớn sẽ đem đổi tinh hạch. Dẫu sao đất trong không gian của anh có diện tích khá lớn, cho dù anh có muốn trồng hết cây lương thực thì cũng chẳng có sức mà làm, chi bằng trồng thêm cây ăn trái gia tăng thu nhập.

Nhìn cái làn của mình, Lý Văn Khôi có chút cảm thấy có chút không hiểu nổi. Nhà người ta sao anh không biết nhưng ở nhà anh, mấy thứ gia vị, dầu ăn, nước rửa chén đều hết cùng một lượt. Về đồ ăn, ngoài thịt lợn và cá thì anh không phải mua thứ gì khác bởi nhà anh có gà, có vườn rau. Mà hôm nay cũng vừa lúc thịt, cá hết.

Trở về nhà cất túi thịt vào tủ lạnh, còn những thứ gia vị hay nước rửa chén đều đặt vào đúng nơi xong, Lý Văn Khôi ra ngoài sân ngồi trên chiếc xe ba gác chuẩn bị lên chợ. Sau lại nhớ ra còn phải mua xăng cho máy xới đất nữa nên anh vào nhà xách cái can rỗng mười lít ra để ở sau xe.

Văn Khôi lại lên chợ lần nữa. Khác với thị trấn và thành phố chợ mở cả ngày, thậm chí ở một số nơi dân cư đông còn có chợ đêm; ở nông thôn chợ bắt đầu từ sớm, cũng kết thúc sớm, tầm tám giờ là đã ít người còn mua đồ ở chợ, khoảng chín giờ chợ đã chẳng còn mấy người, chủ yếu chỉ còn mấy quán tạp hóa và gian hàng trái cây còn ở lại. Lý Văn Khôi lên chợ lần hai đã là tám giờ sáng, anh tới trạm xăng ngay cạnh chợ đổ xăng cho xe lẫn cái can trước sau đó mới đậu xe bên cạnh xe tải bán cây giống. Mấy anh chị bán hàng thấy anh đưa xe ba gác đến nghĩ anh sẽ mua nhiều liền trở nên nhiệt tình hẳn, biểu thị nấu mua nhiều họ còn có thể giảm giá.

Lý Văn Khôi ban đầu chỉ định mua một số cây trong vườn mình không có bởi vì anh định cho cây nhà mình vào không gian nhưng cuối cùng vẫn mua bởi vì giống cây này tốt hơn ở chỗ cây lùn mà năng suất cao, Văn Khôi nghĩ lại mấy cây ăn quả cao lêu nghêu trong vườn nhà mình, trái đã ít thì chớ, lần nào muốn ăn cũng phải leo muốn hụt hơi mới hái được, chưa kể tuổi cây đã khá lớn, không thể cho trái nhiều nữa.

Mỗi loại cây, anh đều mua từ bốn đến năm cây. Một phần anh muốn đất trong không gian được tận dụng hết, phần còn lại là anh muốn có thể có nhiều trái cây hơn. Thực phẩm càng nhiều thì anh sẽ kiếm được càng nhiều tinh hạch. Việc tu luyện dị năng hay chỗ ở đều cần tinh hạch, chỉ cần anh có số lượng thực phẩm lớn, anh không cần phải liều mạng ra ngoài giết tang thi lấy hạch đổi mức sống. Cuối cùng thùng xe của xe ba gác hết chỗ để cây, mấy anh chị phải xếp so le chồng lên hàng cây phía dưới mới có thể đặt hết cây lên. Giao tiền xong, Văn Khôi lái xe ba gác ra về trước nụ cười không thấy mặt trời của mấy người bán cây giống.

Trước mắt, Lý Văn Khôi chỉ mua chừng này cây bởi anh còn muốn trồng cây lương thực và rau củ trong không gian. Còn phải chừa ra một phần không gian để đưa căn nhà vào nữa.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 5:

Đất vườn nhà Lý Văn Khôi vốn rộng nhưng tận dụng trồng cây công nghiệp như cà phê, tiêu và điều chứ chẳng có mấy chỗ dư, cái vườn rau và chỗ trồng hoa màu kia là ngoại lệ.

Nhà của Lý Văn Khôi thụt sâu trong vườn cây cà phê, muốn vào phải đi qua cái ngõ dài khoảng năm mươi mét. Trước nhà là cái sân được đổ bê tông chuyên dùng phơi nông sản. Một bên sân là nhà kho chuyên dùng để để nông sản và máy móc ít dùng tới. Bên cạnh nhà cũng là phần sân bê tông nhưng phần sân này ở bên hông nhà nên diện tích nhỏ hơn và được lắp đặt mái che để đặt những thứ như xe máy, xe ba gác, xe rùa, thức ăn cho gà như hạt bắt và lúa, nơi này còn là chỗ để vỏ trấu hoặc treo quần áo những lúc trời mưa. Sau phần sân bê tông được lắp mái che và cũng là sau căn nhà chính là khu vực giếng nước. Phía trên giếng có một bồn nước bằng kim loại, ngay bên cạnh vị trí bồn nước là chiếc máy bơm nước.

Ở nông thôn, trước kia phải dùng gàu múc nước lên, ngày nay nước được bơm từ giếng vào các vật chứa nước như bồn, thùng để xài dần. Giếng nước nằm trong khu vực sân giếng được lát gạch đỏ và phân cách với sân bê tông bằng một đường ngăn cách cao khoảng nửa gang tay. Giống như phần sân bê tông ngay chỗ hông nhà, phần sân giếng cũng được lợp tôn che nắng và có gắn một bóng đèn. Tuy rằng căn nhà được xây có đầy đủ tiện nghi nhưng gia đình anh vẫn quen ra giếng rửa rau giặt đồ hơn bởi vì không gian ở giếng rộng hơn và cũng thoải mái hơn. Đằng sau phần sân giếng là một vườn rau trồng đủ thứ. Nhìn nó nhỏ thế thôi chứ ngoài việc cung cấp rau cho gia đình thì còn có thể có dư đem lên chợ bán

Đóng cổng lại, Văn Khôi lái xe đi ngang qua cái sân bê tông chuyên dùng phơi nông sản trước nhà để vào phần sân bê tông được lợp mái. Cho toàn bộ cây giống vào không gian, anh tới đem máy xới đất và cuốc vào luôn.

Trước khi vào không gian làm việc, anh thay bộ đồ lao động trước. Đứng bên chiếc máy xới đất, Lý Văn Khôi thầm nghĩ nếu như có thể điều khiển thời gian ở không gian này ngưng lại thì tốt, vậy thì anh sẽ có nhiều thời gian để làm việc hơn. Sau một phút vừa đổ xăng cho máy xới đất vừa cảm khái, Lý Văn Khôi bắt tay vào công việc. Vì máy xới đất nhà anh có lưỡi dùng cho loại đất mềm, đất bình thường nên cũng chỉ có thể xới khoảng hai mươi cm đất nên Lý Văn Khôi cho máy xới đất tơi xốp sau đó dùng cuốc đào chỗ đất kia lên rồi lại cho máy xới tiếp. Tiếp theo đưa máy xới đất ra ngoài rồi dùng cuốc tạo hố rồi trồng cây xuống, đồng thời lấp bớt một phần đất xuống. Lý Văn Khôi chỉ tạo xốp một khoảng đất tầm một mét vuông để trồng cây. Cứ xong một cây, Lý Văn Khôi lại đi đến chỗ cách khoảng ba mét tiếp tục. Đã có máy xới làm đất tơi xốp, Lý Văn Khôi chẳng có cái lý do gì để phải tự mình đào hố cho mệt, vừa mất thời gian lại tốn công sức.

Cho đến khi trồng xong toàn bộ cây giống, Lý Văn Khôi cũng đã muốn mệt chết. Một phần tạo nên cái mệt của anh là vì trồng cây, ba phần là vì đói, sáu phần còn lại là do vừa đói vừa làm việc giữa cái nắng chói chang. Ra khỏi không gian, Lý Văn Khôi liền rửa chân tay sạch sẽ rồi vào nhà uống cốc nước giải khát, sau đó lại uống thêm mấy ly nước nữa dằn cơn đói xuống.

Nhìn trời, bây giờ vẫn chưa trưa nhưng anh khá mệt nên quyết định ăn cơm trước. Thay bộ đồ quần sọc áo thun ở nhà thoải mái, Lý Văn Khôi tiến vào phòng bếp, anh bắt đầu nấu bữa ăn. Cơm nấu bằng nồi cơm điện, đồ ăn đơn giản chỉ gồm trứng chiên và rau xào hái từ vườn rau.

Đồ ăn nấu rất nhanh, Lý Văn Khôi nhân lúc chờ cơm chín liền vào phòng khách cầm điện thoại lên, phát hiện bây giờ mới chín giờ sáng. Lý Văn Khôi nghĩ nếu như trừ cho thời gian rửa chân tay và nấu cơm thì thời gian anh ra vào không gian với thời gian anh ra khỏi không gian không chênh lệch nhiều. Chẳng lẽ khi anh muốn thời gian trong không gian dừng lại thì nó đã thực sự dừng để anh có nhiều thời gian hơn? Vậy nghĩa là chủ không gian có thể điều khiển không gian? Nghĩ là vậy nhưng anh không dám khẳng định vì cũng có thể thời gian trong không gian vốn mặc định là dài hơn hiện thực. Lý Văn Khôi vẫn không khỏi hi vọng khả năng đầu tiên nhưng khả năng thứ hai cũng không nhỏ. Thôi thì để vài ngày tới làm một vài kiểm chứng nho nhỏ là được.

Đeo chiếc đồng hồ vào tay, Lý Văn Khôi nhìn lại giờ trên điện thoại 9 giờ 7 phút. Lý Văn Khôi vào không gian, dùng máy xới xới một mảnh đất gần với vườn cây ăn trái của mình. Chỗ này anh định dùng làm chỗ trồng rau và những cây có tuổi thọ cao chút như rau ngót, nha đam, cây gia vị như húng trắng, húng đỏ, gừng, sả, riềng, cây lá dong..

Cho đến khi dạ dày vang lên tiếng rột rột, Lý Văn Khôi nhìn lại đồng hồ, bây giờ vẫn là 9 giờ 7 phút. Anh ra khỏi không gian liền cầm lấy chiếc điện thoại, điện thoại cũng hiển thị 9 giờ 7 phút.

 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 6:

Lý Văn Khôi nghĩ muốn cho không gian có thời gian như thời gian của hiện thực. Sau đó lại nghĩ muốn thời tiết trong không gian có trận mưa ngay ở diện tích không gian đã trồng cây. Anh nhìn lại không gian, bầu trời xanh đang dần bị màu trắng của mây che phủ. Mây tụ lại ngày càng nhiều trên diện tích đất đã trồng cây ăn trái, đến khi đám mây tụ giày đặc thì một loạt các tia sét đánh ngang giữa các đám mây. Mưa trút xuống, không lớn cũng không nhỏ, lượng nước cũng không quá nhiều, vừa đủ để tưới cây đã trồng. Mưa xong, bầu trời trở về với màu xanh, mặt trời cũng ló dạng sau khi bị rặng mây che phủ.

Lý Văn Khôi vui mừng, sở hữu không gian liền có thể điều chỉnh các yếu tố trong không gian, điều này quá tuyệt vời.

Mạt thế, Lý Văn Khôi chỉ nghĩ đến chuyện dùng không gian như kho hàng di động chứ chưa bao giờ nghiên cứu nó như thế nào. Mà căn bản anh không có tâm tư để nghiên cứu, khi ở căn cứ Nhất Nghị, anh hết cung cấp nước cũng vẫn là cung cấp nước, dị năng thủy hệ ngày nào cũng dùng đến muốn cạn kiệt. Cho dù sao đó cấp bậc của anh tăng lên, nhưng như thế thì sao, căn cứ Nhất Nghị theo thời gian càng lớn mạnh thì số người vào đó cũng tăng lên. Nói tới nói lui, dị năng của anh chỉ đủ xài.

Hơn nữa, khi ở căn cứ Nhất Nghị anh luôn giấu dị năng không gian của mình. Chỉ nơm nớp lo sợ dị năng không gian của mình bị phát hiện thì sẽ bị một số người tóm bán đi cho các phòng nghiên cứu ở nơi khác. Cho dù không lộ ra nhưng anh vẫn biết một số người vẫn không ưa anh. Có lẽ vì cùng thủy hệ mà anh được ở hậu cần còn họ phải ra khu vực chiến đấu, cái này không thể trách anh được bởi vì đó là sắp xếp của chỉ huy căn cứ.

Ngẩn người một lúc, Lý Văn Khôi tỉnh táo lại khi âm thanh rột rột một lần nữa phát ra từ dạ dày. Thở dài một cái, anh xem đồng hồ, bây giờ cũng đến giờ cơm chín rồi.

Ăn cơm trưa sớm hơn nhiều so với mọi ngày. Lý Văn Khôi vừa rửa bát vừa suy nghĩ, hình như anh vừa quên làm gì đó thì phải.

Đến khi rửa bát xong, Lý Văn Khôi ra sân giếng nhìn vườn rau bên cạnh. Bắt gặp hình ảnh một con gà đi tới ăn rau, Lý Văn Khôi vội đuổi nó đi nhưng con gà giống như đã sớm nhờn với giọng nói của anh nên ngoài việc ngóc cổ nhìn anh biểu thị đã nghe và đã nhìn thấy người tạo ra âm thanh thì nó vẫn bình tĩnh cúi đầu tiếp tục ăn rau.

Lý Văn Khôi bực mình liền muốn phóng dép nhưng nghĩ không muốn hư rau nên đặt cái dép xuống nền gạch đỏ. Xỏ chân vào đép bước lại phía bồn nước, vặn vòi xả nước vào thau rồi lấy cái gáo múc một gáo nước hất về phía con gà không biết điều kia. Con gà giật mình lập tức chạy ra ngoài. Lý Văn Khôi lúc này mới nhớ bản thân mình chưa cho gà ăn.

Nông sản nhà Lý Văn Khôi vốn được để trong nhà kho, hạt bắp cũng không ngoại lệ. Nhưng vì phải dùng lúa chăm gà nên một bao hạt bắp được đưa ra ngoài phần sân bê tông được lợp mái cho thuận tiện. Khi nào bao này hết thì sẽ kéo bao khác ra.

Bước đến chỗ sân bê tông được lợp mái, Lý Văn Khôi lấy ra nửa xô nhỏ hạt bắp cùng nửa gáo lúa rồi bước đến đổ hạt bắp vào cái máng trong chuồng gà cách sân nhà khoảng hai mươi mét còn gáo lúa đổ vào phần của mấy con gà nhỏ đã được ngăn ra. Thấy máng nước đã cạn, anh đi lấy một xô nước đổ vào cái máng còn lại. Lúc này, anh đi xung quanh chuồng gà xem lưới vây xung quanh và phía trên chuồng gà có hở chỗ nào hay không. Phát hiện ra một lỗ hổng, anh liền lấy mấy viên gạch chặn lại.

Buổi chiều, Lý Văn Khôi ra vườn rau cắt mấy nắm rau ngót vào sân giếng, tuốt lá vào một cái rổ để chiều nấu canh. Phần cành rau ngót anh đem bẻ từng đoạn bằng một gang tay, đoạn non quá thì bỏ. Vào không gian, anh đem rau ngót trồng xuống, cứ một nắm nhỏ thân rau ngót trồng vào một hố, cách khoảng một gang tay lại trồng một hố. Trồng cả nắm như vậy bởi vì anh biết hiếm khi có chuyện chỗ cành ấy lại có thể sống hết 100%. Chỗ cành anh đem vào không nhiều, chỉ một vài hố là đã xong công việc. Dẫu sao còn bốn năm nữa mạt thế mới xảy ra, anh không cần quá vội.

Ra ngoài, Lý Văn Khôi bưng mấy chậu nha đam đặt ở góc sân bê tông chuyên dùng phơi nông sản ở trước nhà đem trồng vào không gian. Tiếp tục làm với các loại cây gia vị và rau ở vườn nhà mình, chạy ra chạy vào không gian một lúc, Lý Văn Khôi cũng đã đem được một phần kha khá các cây vào. Nhìn lại giờ trên điện thoại, hiện tại đã là 15 giờ 38, Lý Văn Khôi ra vườn rau cạnh sân giếng nhổ số cỏ đang sinh trưởng đan xen trong rau
 
Chỉnh sửa cuối:
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 7:

Ngày trước gia đình Văn Khôi muốn tiết kiệm tiền mua rau nên để một mảnh đất nhỏ cạnh nhà trồng rau, về sau lại lo lắng rau bị phun thuốc nên càng tích cực trồng rau hơn. Không những tiết kiệm tiền mua rau mà ăn rau nhà trồng an toàn hơn, tốt hơn. Dẫu sao cũng là của nhà trồng, Lý Văn Khôi cũng chưa bao giờ xịt thuốc trừ sâu hay kích thước tăng trưởng cho rau. Anh chỉ rắc một lớp than vỏ trấu lên đất rồi cho máy xới đất xới cho đất tơi xốp, về phần suốt quá trình sinh trưởng của cây, anh chỉ sử dụng nước để tưới. Cho nên sâu xuất hiện trong quá trình trồng rau cũng không phải ít, như hiện tại thì anh đang vừa nhổ cỏ vừa bắt sâu. Lý Văn Khôi qua bao lần trồng rau có chút không hiểu nổi tại sao mấy con sâu bám trên rau xà lách với rau cải lại nhiều đến mức nhìn muốn điên người trong khi một số loại cây khác thì ít đến đáng thương hoặc thậm chí không có một con sâu nào.

Chỗ sâu bắt được, anh cho vào một cái bát mẻ. Bắt xong sâu ở vườn rau, anh đem cái bát mẻ toàn sâu đổ vào máng ăn trong chuồng gà, sau đó lấy nửa xô nhỏ hạt bắp và nửa gáo lúa cho gà ăn. Lý Văn Khôi trước nay chỉ cho gà ăn hạt bắp, là loại hạt bắt được lai tạo có màu cam vàng và dùng lúa hoặc tấm cho những con gà nhỏ hơn hoặc hết bắp mới dùng lúa. Trước đây gia đình anh mua bắp và lúa về cho gà ăn nhưng về sau liền trừ ra một mảnh đất nhỏ trồng bắp vì sợ dư lượng thuốc bảo vệ thực vật, mảnh đất này có một phần nhỏ là bắp nếp có màu trắng khá mềm để người ăn và phần còn lại được dùng trồng bắp lai có màu cam vàng cho gà. Vốn cũng chẳng có mảnh đất này nhưng hơn bốn năm trước, gia đình anh đã nhổ hết toàn bộ cây cà phê già cỗi để thay thế giống mới với đặc điểm cây lùn, trái to, năng suất cao, khi chín rộ lên, cứ hai đến ba cây cà phê có thể thu hoạch được một bao đầy cà phê tươi.

Cũng vào dịp nhổ cây cà phê ấy, sau khi làm đất và chuẩn bị trồng giống mới thì mẹ anh bảo chừa ra phần đất trồng để trồng bắp nên mới có phần đất này. Nói là đất trồng bắp thì chưa đúng lắm, nên nói là đất trồng hoa màu thì đúng hơn bởi một năm trồng hai vụ bắp có thể đủ cho đàn gà ăn cả năm. Thời gian không trồng bắp, khu vực này được sử dụng để trồng đậu xanh hoặc đậu đen. Nói chung đất sẽ không được để trống.

Đậu dùng để nấu chè, nấu xôi đỗ xanh, nghiền thành bột pha nước sôi uống. Đậu xanh còn dùng để ủ giá đỗ. Năm nào dư ra thì đem đậu lên chợ bán. Bắp nếp màu trắng vốn dùng luộc ăn, không thì phơi khô cất trữ, khi nào muốn ăn thì đem rang lên hoặc làm bắp rang bơ.

* * *

Ngày trước, Lý Văn Khôi và cha mẹ thường phải cầm thùng tưới có gắn vòi sen để tưới rau. Về sau, liền đầu tư béc phun mưa mini, chỉ cần bật máy, nước sẽ được các béc phun ra dưới dạng hạt mưa tưới cho vườn rau. Như vậy vừa đỡ công sức vừa có thể tưới đều vườn rau.

Còn ở vườn bắp, Lý Văn Khôi lắp đặt một cái béc lớn, loại dùng tưới cà phê đặt ngay giữa vườn bắp. Chỉ cần bật máy trong vài phút liền tưới đầy đủ cho cả vườn bắp.

Nhà Lý Văn Khôi ngoài một giếng nước được đào còn có một giếng khoan. Giếng đào chính là cái giếng ở sân giếng được dùng cho mọi hoạt động hằng ngày, còn giếng khoan lại được dùng để tưới cây. Bởi nước giếng đào có hạn, không thể vừa dùng cho ăn uống giặt dũ vừa dùng tưới cho gần ba héc-ta cây công nghiệp. Ngược lại, nước giếng khoan rất nhiều và hoàn toàn đủ khả năng cung cấp lượng nước cho ba héc-ta này. Có những năm hạn hán, giếng đào cạn nước, gia đình Lý Văn Khôi còn dùng nước giếng khoan để ăn uống nữa.

Lẽ ra cần phải tưới cho bắp nữa nhưng những cây bắp này đã trưởng thành, không nhất thiết ngày nào cũng phải tưới, hơn nữa ngày mai là thu hoạch nên Lý Văn Khôi từ tuần trước đã ngưng việc cung cấp nước cho chúng, anh chỉ tưới rau thôi.

Tưới rau xong, Lý Văn Khôi tắt máy. Đi vào nhà nấu thức ăn cho buổi tối. Vì bây giờ anh sống một mình nên khi nấu cơm sẽ nấu cơm cho cả hai bữa nên không cần nấu cơm nữa. Đem rau ngót rửa sạch, Lý Văn Khôi gác rau sang cái giá bên cạnh giếng.

Sau đó ra vườn bắp lấy mấy cái lá đã khô đem vào nhóm lửa. Thật vậy, Lý Văn Khôi nấu bếp lửa mặc dù có phòng bếp với bếp ga, bếp điện trong nhà.

Ở nông thôn, chất đốt đến từ cành cây, củi gỗ rất nhiều, đặc biệt là những nhà trồng cây công nghiệp như Lý Văn Khôi. Mỗi năm tỉa cành cà phê một lần, lượng củi đến từ nó rất nhiều còn chưa kể đến lượng củi đến từ việc tỉa cành tạo tán cho cây điều. Có củi ngay cạnh, không dùng thì phí, để ở vườn lại chỉ thêm muỗi. Bếp ga chỉ dùng nấu mấy thứ nhỏ nhặt như chiên trứng hay nấu nước ăn mì thôi, chứ dùng để phục vụ tất cả các hoạt động nấu ăn thì rất tốn tiền.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 8:

Cái bếp củi ở bên ngoài căn nhà và cũng được lợp tôn ngay cạnh giếng, sát với chỗ chứa củi khô. Nghe đến việc lợp tôn thì có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đến sự xập xệ và tạm bợ. Nhưng nhà Lý Văn Khôi thì khác, từ kèo chống đến tôn đều làm từ kim loại được phun sơn màu xanh lá bảo vệ ở bên ngoài. Hơn nữa mái che lợp tôn cao đến bốn mét nên tạo cảm giác rất thoáng và thoải mái. Phần dưới tôn tuy không được phun sơn nhưng như thế lại tạo ra cảm giác mát mẻ, thoải mái và rộng rãi.

Vì lượng củi lớn, Lý Văn Khôi chỉ nhặt về những cành to hơn chiếc đũa về. Ban đầu việc nhóm lửa chỉ cần vài lá khô hoặc một cái túi nilon là xong nhưng về sau lại không dễ dàng như thế bởi Lý Văn Khôi lo lắng củi bị mục nát nhanh chóng nên luôn dùng củi nhỏ trước, khi nào hết củi nhỏ mới dùng củi lớn hơn. Củi lớn cũng sẽ mục nhưng vì nó lớn nên tốc độ sẽ chậm hơn củi nhỏ nên luôn được dùng sau.

Bật quẹt cho lửa bén lên mấy lá ngô khô, Lý Văn Khôi lấy mấy cành củi được cho là nhỏ nhất trong đống củi đem ra đặt vào, rồi mới xếp mấy đoạn củi to hơn chồng lên. Một lúc sau, lửa bén lên củi lớn, Lý Văn Khôi bắt đầu nấu canh trước. Nấu củi to chỉ hơi phiền lúc nhóm lửa ban đầu, về sau lại không cần phải canh lửa thường xuyên bởi vì thời gian cháy của củi to lâu hơn củi nhỏ. Lý Văn Khôi vào trong nhà lấy túi thịt ra đem rửa rạch, cắt thịt bỏ vào nồi rồi cho gia vị vào trộn đều. Chờ sau khi nấu canh xong sẽ kho thịt.

Ăn xong bữa tối, Lý Văn Khôi đem nồi canh cùng bát, đĩa và lõi nồi cơm điện ra thau rồi xả nước vào. Chờ sau khi tắm xong sẽ rửa nó cùng giặt đồ luôn. Phòng tắm hay chỗ rửa chén nhà Lý Văn Khôi đều có hai vòi nước, một lớn hơn là đến từ bồn nước, cái còn lại nhỏ hơn đến từ nước nóng năng lượng mặt trời.

Cầm chai dầu gội đã dốc ngược một lúc mới có mấy giọt dầu gội chảy ra. Lý Văn Khôi thở dài, ngày mai phải lên chợ nữa. Sau khi rửa chén, Lý Văn Khôi giặt đồ. Nhìn túi bột giặt chỉ còn một nhúm. Này, anh lại không hiểu tại sao mọi thứ nhà anh cứ Nhất thiết phải hết cùng một lần. Cũng may quần áo hôm nay anh giặt chỉ có một bộ đồ mặc nhà nên một nhúm này xem như vừa đủ. Bộ đồ lao động anh không giặt quá thường xuyên bởi vì nó thường xuyên dính bụi đất và bẩn, thường thì việc giặt nó cũng không tỉ mỉ như giặt đồ khác.

Phơi đồ lên cây phơi đồ để ở phần sân được lợp mái tôn có vị trí ngay sát phần không được lợp tôn, sáng mai anh sẽ đem ra ngoài sân. Lý Văn Khôi rửa tay chân rồi vào nhà xem ti vi. Anh lại chợt nhớ ra không gian của mình cũng cần đầu gội và bột giặt, gia vị nấu ăn cũng không thể thiếu.

Lý Văn Khôi phát hiện, những thứ cần chuẩn bị không chỉ có lương thực là xong mà còn đủ thứ nữa, rồi còn thuốc men nữa. Anh đã chết vì một lý do rất củ chuối là sốt do nhiễm trùng nên anh không muốn chuyện này tiếp tục xảy ra nữa. Ghi thêm vào giấy một dòng thuốc men sau dòng một dòng dầu gội, bột giặt.

Dầu gội, bột giặt cũng như thuốc đều có hạn sử dụng. Cho dù anh muốn tích trữ từ bây giờ nhưng còn bốn năm nữa, anh không muốn chúng hết hạn trước khi sử dụng. Lý Văn Khôi thở dài, nếu như có thể thay thế chúng bằng liệu pháp thiên nhiên thì quá tốt rồi.

Lúc này trên ti vi nói đến việc dùng bồ kết gội đầu của người xưa. Lý Văn Khôi bừng tỉnh, vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại, bật mạng, anh vào google tìm kiếm kết quả lại làm anh cực kì vui mừng. Ngoài chức năng làm nước gội đầu, bồ kết còn có thể thay cho nước rửa chén và bột giặt nữa. Muốn sử dụng chỉ cần nấu nước bồ kết đậm đặc rồi dùng dần là được. Nghĩ đến cái chợ nhỏ, chỉ có một quán tạp hóa bán bồ kết khô. Lý Văn Khôi nghĩ sẽ mua bồ kết khô rồi lấy hạt đem trồng trong không gian. Như vậy nguồn chất giặt rửa sẽ chủ động được mà không cần phải tốn quá nhiều tiền mua trữ đồ. Mà cho dù anh có tiền để trữ đồ thì mạt thế chưa chắc đã chỉ diễn ra trong vài năm, có khi mấy thứ dầu gội, bột giặt còn chưa dùng tới đã hết hạn thì khổ.

Chưa kể trồng bồ kết vừa tiết kiệm, thuần thiên nhiên, không những có thể làm chất tẩy rửa mà bồ kết còn có nhiều công dụng khác nữa. Lý Văn Khôi lại còn có thể bán lại cho những người khác kiếm tinh hạch. Cứ cho là thời đầu mạt thế người ta dùng bột giặt, nước rửa chén, dầu gội đầu đi nhưng cũng đâu thể dùng mãi, không có ai sản xuất nữa, mấy thứ này rồi cũng sẽ dần khai tử.

Lý Văn Khôi đánh dấu trang web này lưu lại. Khi nào rảnh sẽ chép lại, sau đó anh lên mạng tìm cách trị một số bệnh thông thường bằng phương pháp tự nhiên. Nguyên liệu đều là những thứ dễ tìm, cái này đơn giản. Đọc đến phần trị sốt tại nhà, Lý Văn Khôi đen mặt, cách đơn giản nhất là chỉ cần lau người bằng nước ấm sẽ có thể giảm sốt, nếu kiếp trước anh biết thì có phải đã không chết sớm. Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, chết cũng tốt, chết rồi mới có cơ hội sống lại chuẩn bị chứ.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 9:

Lý Văn Khôi vừa lên mạng vừa ghi chép một số thứ có thể mua được và những thứ cần chuẩn bị. Trước mắt anh chỉ nghĩ ra đến đó nên cứ tạm dừng ở đây trước, ngày sau tiếp tục vậy. Sau khi xem tin tức, Lý Văn Khôi bật qua một số chương trình khác, xem xong liền tắt điện đi ngủ.

Lý Văn Khôi tỉnh dậy với tiếng báo thức bên tai. Tắt báo thức, anh vào phòng tắm vệ sinh cá nhân rồi xỏ dép lê, đặt cái làn lên xe rồi ra chợ. Đồ ở nhà của Lý Văn Khôi hầu như là áo phông quần sọc quá gối, mặc vậy ra ngoài cũng chẳng vấn đề gì. Ở chợ nhỏ mà Lý Văn Khôi đến không có chỗ để xe mà xe cũng không được cho vào chợ vì gây cản trở đi lại nên xe được để ở hai bên đường hoặc một phần trước một số tiệm tạp hóa đối diện chợ.

Lý Văn Khôi đầu tiên đến tiệm tạp hóa có bán bồ kết mua một ít bồ kết sẵn tiện mua thêm chai dầu gội đầu. Nghĩ đến sáng nay tuýp kem đánh răng phải nặn mãi mới ra một chút xíu, anh mua thêm một tuýp kem đánh răng. Nghĩ đến cái bàn chải đánh răng của mình đã nửa năm chưa đổi, Lý Văn Khôi lại mua thêm một cái bàn chải đánh răng nữa. Dẫu sao bây giờ cũng chưa tới mạt thế, anh cũng không bỏ công mua một mớ bồ kết làm nước gội đầu đâu, chưa kể anh không thích mùi bồ kết bằng mùi dầu gội đầu công nghiệp.

Xong nồi gì đó đợi vài bữa đến mùng mười dương lịch anh sẽ lên chợ sắm tiếp. Mùng mười dương lịch là ngày phát lương, vào ngày này thường có mấy xe tải chở hàng tới chợ bán đồ thanh lý.

Lẽ ra anh cũng định mua thêm một túi bột giặt nữa nhưng lại nghe thấy tiếng loa quảng cáo bên ngoài nên lời sắp trôi ra lại nuốt trở lại. Khi tính tiền, bác chủ tạp hóa mới hỏi anh có muốn mua hạt nêm không, bây giờ đang khuyến mãi, mua hai túi hạt nêm tặng một đĩa thủy tinh. Lý Văn Khôi xem chiếc đĩa kia, nó to, hoa văn lại đẹp. Anh mua, đằng nào hôm qua anh cũng đã quên mua hạt nêm rồi.

Sau khi tính tiền, Lý Văn Khôi ra khỏi chợ, bước đến chỗ đang quảng cáo bột giặt ở bên kia đường ngay đối diện chợ. Khuyến mãi ở đây là mua một túi bột giặt cỡ lớn tặng một chiếc xô nhựa có in logo của hãng bột giặt này. Lý Văn Khôi mua luôn túi bột giặt 6 kg.

Đặt làn nhựa lên xe máy, treo phần tay cầm của cái xô lên tay lái, Lý Văn Khôi chợt nhớ mình chưa ăn sáng mà mì tôm đã hết. Anh bước xuống xe bước vào quán tạp hóa mà những người bán bột giặt đang mượn mặt tiền. Bưng một thùng mì ba mươi gói cùng với một túi nilon đựng các loại hạt giống và một sợi dây dài ra xe. Lý Văn Khôi lái xe đến chỗ bán cây giống hỏi mua cây lê. Họ không những đem ra cây lê mà còn đẩy mạnh tiêu thụ mấy loại cây khác. Cuối cùng anh mua lê, hồng xiêm, bơ sáp, đu đủ lùn, mỗi loại bốn đến năm cây.

Mấy cây này nói nhiều không nhiều nhưng không ít. Lý Văn Khôi cho mấy thứ đồ trong làn ra giỏ xe máy, còn làn nhựa để đựng cây giống, mà cũng phải để chồng so le lên nhau mới có thể đủ chỗ cho mười sáu cây này. Túi bột giặt được để ở trong xô nhựa, rồi được đặt lên thùng mì tôm và chúng được cột ở sau xe.

Về nhà, Lý Văn Khôi bưng cây phơi đồ ra ngoài nắng rồi vào bếp ăn sáng bằng mì tôm và rau, tiếp theo anh đem mấy thứ sáng nay mình mua đặt vào chỗ của chúng. Lý Văn Khôi cho thời gian trong không gian của mình ngưng lại, sau đó thay bộ đồ lao động lên người, anh vào không gian tiếp tục mở rộng vườn cây ăn trái của mình, anh cũng không quên bẻ quả bồ kết ra lấy hạt trồng xuống. Vì không biết hạt bồ kết có nảy mầm hết hay không nên anh cho chôn toàn bộ hạt bồ kết xuống một khoảng đất nhỏ, chờ đến khi chúng lên mầm, anh sẽ dời chúng sang chỗ khác. Cũng vì cho thời gian trong không gian ngưng lại nên Lý Văn Khôi trồng hết cây xong đến khi bước ra khỏi không gian vẫn là thời điểm anh bước vào.

Sau khi ra ngoài anh điều chỉnh cho thời gian trong không gian bằng với thời gian ở ngoài hiện thực. Sau đó mới nghĩ đến việc trong không gian có trận mưa để tưới những cây anh đã trồng.

Tiếp theo, Lý Văn Khôi chuẩn bị thu hoạch bắp. Bình thường những lúc như vậy, anh sẽ dùng xe rùa chở bắp. Nhưng bây giờ đã có không gian, anh chẳng phải làm vậy làm gì. Đem một chiếc bạt trải trong không gian, Lý Văn Khôi cầm một con dao đi tới vườn bắp. Bắp bẻ tới đâu anh cho vào không gian tới đó, cứ bẻ xong bắp một cây thì anh dùng dao chặt sát gốc cây bắp đó rồi cho vào không gian luôn. Chỗ thân bắp này sẽ dùng nhóm lửa. Phần gốc và rễ bắp anh sẽ dùng máy xới đất phay nát chúng trong quá trình làm xốp đất.

Chỗ trồng bắp của nhà anh không quá rộng. Đến quá trưa anh đã thu hoạch bắp và chặt thân bắp xong. Cầm con dao để vào sân giếng chờ lát rửa lại, Lý Văn Khôi bước đến chỗ sân bê tông vung tay cho thân bắp an vị ở đó.

Vào nhà nấu cơm trưa, anh nấu cơm bằng nồi cơm điện còn thức ăn là thịt hôm qua nấu còn lại và dưa leo trộn nên sau khi cắm cơm anh liền ra ngoài làm việc tiếp.

Lý Văn Khôi lấy một cái ghế bằng gỗ thấp, nó chỉ cao khoảng một gang tay thôi. Ngồi xuống chiếc ghế ở phần sân bê tông được lợp mái, anh cho cái bạt đựng quả bắp trong không gian ra ngoài rồi ngồi tách vỏ bắp. Vỏ ngô anh ném ra cạnh chỗ phơi thân bắp, còn quả bắp anh cho vào một cái thau nhôm. Bắp đầy thì anh đem ra đổ ngoài sân.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 10:

Lý Văn Khôi tay chân nhanh nhẹn nên một lúc đã làm xong, anh gấp bạt lại rồi để một góc sân bê tông được lợp mái. Anh ra vườn rau hái mấy trái dưa leo, ớt đem để vào cái thau nhỏ nhất ở trong sân giếng. Tiếp theo anh cho nồi thịt lên bếp ga hâm lại, trong thời gian chờ đợi anh rửa dưa leo, cắt khúc rồi trộn với ớt, tỏi, muối, bột ngọt. Anh trộn xong cũng là lúc nồi thịt sôi lên. Tắt bếp ga, anh múc một bát nhỏ thịt đem ra bàn ăn đã bày sẵn đĩa dưa leo trộn. Rút phích cắm của nồi cơm điện, Lý Văn Khôi xới cơm bắt đầu ăn trưa.

Đem bát đĩa ra thau ngâm nước, Lý Văn Khôi đợi đến khi ăn xong bữa tối sẽ rửa luôn một lần.

Anh ra ngoài sân bê tông được lợp mái tôn lấy ba bao vỏ trấu cho vào không gian rồi di chuyển đến giữa mảnh đất đã thu hoạch bắp thả ba bao vỏ trấu ra, đổ vỏ trấu thành một đống lớn rồi châm lửa cho vỏ trấu cháy từ từ. Nếu đốt quá nhanh, vỏ trấu sẽ thành tro và không còn chất dinh dưỡng nữa. Nếu đốt cho vỏ trấu cháy từ từ thì vỏ trấu sẽ cháy thành than, than là phân bón rất tốt cho cây. Ba bao vỏ trấu ấy cũng là ba bao vỏ trấu cuối cùng mà anh có. Lý Văn Khôi vào nhà lấy tiền, mặc nguyên bộ đồ lao động lái xe ba gác ra khỏi nhà đi mua vỏ trấu. Dẫu sao cũng là chốn nông thôn, anh lại là dân lao động, ăn mặc như vậy cũng chẳng có gì lạ, cũng chẳng phải là đi chơi hay đâu đó, không cần phải ăn mặc đẹp.

Cách nhà của Lý Văn Khôi khoảng 2, 5 km có một bác là chủ của một đại lý cà phê và tiêu, có thể nói là giàu nhất vùng. Bác này cũng có bán gạo sỉ và lẻ. Gạo của bác này chính là mua lúa về rồi xay ra gạo mới đem bán. Mà khu vực xay gạo của bác này cũng không nhỏ, mỗi ngày có từ tám đến mười người làm việc ở chỗ xay gạo này.

Lý Văn Khôi đến đây mua vỏ trấu, sẵn tiện mua một bao gạo năm mươi cân và một bao lúa về. Đằng nào gạo ở nhà anh cũng chỉ còn khoảng hai cân, lúa cho gà cũng chỉ còn một ít, hôm nay không mua thì vài bữa nữa cũng phải tới đây mua.

Chất đầy chiếc xe ba gác, trả tiền xong, Lý Văn Khôi liền lái xe về. Anh dỡ các bao trấu xuống phần sân bê tông được lợp mái, lúc bưng lên thì có mấy anh làm ở chỗ bác kia bưng giúp, bây giờ lại chỉ có mình anh dỡ xuống nên hơi lâu. Bưng bao gạo vào nhà bếp sau đó quay lại xe, dựng bao lúa sang cạnh bao hạt bắp.

Vào bếp lấy ly nước uống giải khát, Lý Văn Khôi lấy cái ghế gỗ nhỏ cao bằng gang tay ra ngoài sân giếng nhìn về phía vườn rau nhà mình. Thầm nghĩ hai ngày nay anh tiêu nhiều tiền hơn cả số tiền dùng để mua thức ăn của mấy tháng trước cộng lại. Đương nhiên phần tiêu tiền này chủ yếu là do mua cây giống. Tuy có hơi tốn kém thật nhưng nghĩ đến tác dụng của nó trong mạt thế, Lý Văn Khôi lại có thể lấy lại tinh thần nhanh chóng. Hơn nữa những thứ anh phải tiêu xài còn nhiều nữa nên phần nhỏ này vẫn chưa tính là gì.

Lý Văn Khôi ra vườn rau, hai luống rau đã được thu hoạch hết. Hiện tại anh cũng nên trồng lứa rau mới. Cầm mấy gói hạt giống rau trên tay, anh lại suy nghĩ nên trồng cây gì. Trên tay anh là túi hạt giống của rau xà lách, cải bẹ xanh, cải bẹ vàng, cần tây, củ cải, ngò rí, mồng tơi.

Hai luống rau cũng khá dài, anh nghĩ muốn trồng một luống xà lách, luống còn lại trồng một ít mồng tơi, cải bẹ vàng, ngò rí và cần tây. Riêng mồng tơi anh trồng ít nhất, bởi ăn không kịp thì cũng không thể bán. Rau mồng tơi khi lên được khoảng ba mươi cm thì Lý Văn Khôi sẽ ngắt phần ngọn của cây, để cây ra phần mầm non hơn và cây tập trung nuôi lá, như vậy lá sẽ luôn luôn xanh non. Có người trồng cây mồng tơi thường cho cây leo lên bờ rào, trước khi anh cũng làm thế, kết quả là hái lá được một thời gian thì lá mồng tơi trở nên già và không ngon nữa, sau đó muốn nhổ cây đi cũng gặp nhiều phiền phức khi dây mồng tơi chạy loạn xạ ở mắt lưới. Ngắt phần ngọn cây, mồng tơi sẽ ra chồi mới và lá sẽ to và non xanh, nhìn rất ngon mắt. Tuy nhiên có một lần ăn không hết, anh đem lên chợ bán thì chẳng ai dám mua những bó mồng tơi của anh vì nhìn lá to và mơn mởn quá, họ nghĩ là phun thuốc kích thích nên không dám mua. Mà công nhận lá mồng tơi anh trồng to thật, có lá còn to hơn bàn tay anh mà. Cái này cũng chỉ có chính anh trồng thì anh biết, ngoại trừ than vỏ trấu và nước thì chẳng có gì nữa.

Rút kinh nghiệm lần đó, Lý Văn Khôi chỉ trồng năm hạt mồng tơi thôi. Huống chi bây giờ anh sống một mình, cho dù anh thích ăn rau thật nhưng cũng đâu thể ngày nào cũng ăn một lượng lớn rau mồng tơi trong nhiều ngày liên tục.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 11:

Vỏ trấu cháy xong, từ màu vàng đã trở thành màu đen đặc trưng của than. Lý Văn Khôi đem xe rùa ra chất đầy một xe rồi đẩy đến chỗ luống đất đổ xuống. Tiếp tục lấy một xe rùa than vỏ trấu đổ xuống luống còn lại. Để xe rùa sang một bên, Lý Văn Khôi lấy máy xới đất ra xới đất tơi xốp cả hai luống đất, sau đó tạo luống và gieo hạt giống rau. Bật máy bơm nước để tưới rau. Trong lúc máy đang tưới rau thì anh tới chỗ mảnh đất trồng bắp, dùng xe rùa chở từng xe than vỏ trấu dàn đều cho mảnh đất. Sau đó đem máy xới đất ra, xới đất tơi xốp chuẩn bị trồng đậu xanh.

Việc gieo hạt và cho gà ăn đã hoàn thành, Lý Văn Khôi ra ngoài sân xem lại chỗ bắp, vẫn chưa khô hết. Lý Văn Khôi nhớ ra trong không gian của mình không có ban đêm liền trải một cái bạt vào không gian rồi dùng tinh thần lực thu chỗ bắp vào, chỉnh thời gian năm ngày trong không gian bằng một ngày ngoài hiện thực.

Buổi tối, sau khi tắm rửa, giặt đồ và rửa chén xong, anh lại cầm tờ danh sách xem lại những thứ cần chuẩn bị. Viết thêm dòng kem đánh răng, bàn chải đánh răng. Quần áo, giày dép cũng cần nữa, thời tiết ở mạt thế rất thất thường, không thể lường trước được.

Tắt ti vi, Lý Văn Khôi lên giường ngủ. Trước mắt anh có mấy ngày rảnh rỗi trước khi quay lại với vòng tuần hoàn chăm sóc vườn cây. Nhân lúc này, Lý Văn Khôi lăn vào không gian tập luyện dị năng. Cho không gian có chút biến đổi, Lý Văn Khôi để một dám mây lớn phía trên vị trí của mình che khỏi cái nắng chưa bao giờ thay đổi của không gian mới bắt đầu tập luyện sử dụng dị năng.

Lý Văn Khôi không rõ có cách khác để tu luyện dị năng hay không. Bản thân anh tu luyện bằng cách thực hành khống chế dị năng. Với cấp 0, anh chỉ có thể tạo ra chút nước, miễn cưỡng thì tạo ra một quả cầu nước nho nhỏ. Như thế cũng không sao, anh có dị năng trước mạt thế tận bốn năm mà. Cho đến khi dị năng cạn kiệt, Lý Văn Khôi mới dừng lại và ra khỏi không gian.

Ngủ một giấc thoải mái, khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Lý Văn Khôi vẫn như cũ vệ sinh cá nhân rồi cho gà ăn. Vẫn ăn sáng bằng mì tôm và rau tại vườn, Lý Văn Khôi chợt nhớ đến việc chuẩn bị củi cho không gian.

Tiếp theo thay quần áo khác, Lý Văn Khôi lái xe ba gác đến chỗ bán tre trúc. Bởi vườn của anh rộng thật nhưng anh cũng không có nhiều củi đến mức có thể sử dụng mà đốt cả mấy năm. Mà trồng cây thân gỗ để lấy củi thì không biết phải chờ đến khi nào. Tre thì khác, nó có tốc độ sinh trưởng rất nhanh. Chỉ cần trồng vào không gian, không bao lâu nó sẽ lan rộng. Khi cần củi đốt chỉ cần chặt tre thành khúc phơi khô, khi đốt lửa thì nhớ chẻ dọc khúc tre tránh việc không khí trong đốt tre nở ra tạo tiếng nổ. Về phần lá tre cũng sẽ được tận dụng để nhóm lửa. Mua thêm bụi trúc để vào không gian, lúc cần làm giàn cho mướp, đậu ve, đậu đũa, khổ qua hay dưa leo cũng có sẵn mà làm.

Về phần tích trữ ga thì Lý Văn Khôi xin miễn. Đã có củi thay thế thì anh sẽ không muốn tốn tiền mua ga, huống hồ bây giờ đã có bếp điện từ rồi. Mạt thế đến, kiểu gì cũng có người làm ra cái này cái nọ, mua ga rồi lại thành ra phí tiền. Mà anh còn phải dành tiền mua đủ thứ nữa, bỏ qua cái gì được liền bỏ qua.

Đến nhà trồng tre trúc thì cũng là chuyện của ba mươi phút sau. Chủ nhà là một ông cụ trên bảy mươi tuổi, trồng tre trúc bán cho người ta làm sào hái điều hoặc cán cuốc. Ông cũng thường xuyên làm ra mấy thứ như rổ, nón, thúng bằng tre đem bán.

Lái xe ba gác toàn gốc tre trúc về nhà, anh liền tách ra hai phần tre và trúc riêng rồi cho chúng vào không gian, chúng cách nhau cũng không xa lắm.

Ra vườn rau nhổ hai bụi khoai lang tím ruột vàng lên, củ khoai anh đem để vào rổ để cạnh giếng chờ trưa sẽ luộc lên sau, phần ngọn khoai cũng bị ngắt ra để trưa nấu canh. Phần dây khoai anh đem cắt ngắn một chút rồi trồng trong không gian. Trước mắt là như thế, có ít khoai thì đem luộc ăn hoặc chặt ra phơi khô nấu khoai xéo, nhiều quá ăn không hết thì đem ra chợ bán. Dây khoai lại liên tục được trồng trong không gian.

Cho máy xới đất vào không gian xới đất tạo luống, Lý Văn Khôi trồng hết số dây khoai kia. Sau khi ra khỏi không gian, anh đem chiếc bạt đang dùng phơi bắp ra ngoài phần sân bê tông được lợp mái tôn, sau đó dùng ý nghĩ để trong không gian có trận mưa tưới hết toàn bộ cây đã trồng.

Kiểm tra các bắp ngô, tất cả đều đã khô. Lý Văn Khôi mở cửa nhà kho lấy ra một chiếc máy tách hạt bắp mi ni đặt vào giữa bạt rồi cắm điện, đổ bắp ngô vào cho máy tách hạt.

Tách hạt bắp xong, Lý Văn Khôi cất máy tách hạt bắp vào nhà kho. Sau đó đem lõi bắp ra chỗ đang phơi thân ngô. Tiếp theo cho bắp vào bao rồi cho lên xe đẩy nông sản, kéo vào nhà kho cất trữ. Chiếc bạt được gấp lại rồi để lại chỗ cũ.

Lý Văn Khôi đem cuốc ra dãy chuối bên hông nhà bứng bớt một số cây con vào không gian. Nhà Lý Văn Khôi có hai hàng chuối mật mốc và một hàng chuối lùn. Bình thường anh cũng không chăm sóc gì nhiều trừ một tháng đầu tiên sau khi trồng có tưới nước, về sau toàn phụ thuộc vào thời tiết hoặc khi tưới cho cà phê, chúng mới có nước. Hai hàng chuối mật mốc đem lại cho anh nhiều tiền hơn là chuối lùn, cũng không phải là do ưa thế số lượng mà do giá bán vào ngày rằm hay lễ tết. Đặc biệt là dịp tết, chỉ cần đem các buồng chuối bán hết thì ăn tết có dư. Chuối lùn cũng bán được giá nhưng chẳng ai đời lại đi cúng chuối lún cả nên chỉ có chút giá trị thôi.

Mấy cây con ở hàng chuối đều rất nhiều, Lý Văn Khôi cho ngừng thời gian trong không gian ngưng lại, sau đó mới bứng từng cây chuối đem vào không gian. Chỉ để lại một đến hai cây con bên cạnh cây đang cho trái, phần còn lại anh đều bứng hết, phân biệt hai hàng khác nhau trong không gian. Bứng xong rồi, anh đem cả cuốc vào không gian rồi dùng máy xới đất xới một phần đất gần vườn cây ăn trái, sau đó trồng các cây chuối nhỏ xuống với khoảng cách hai mét một cây. Chuối lùn một bên, chuối mật mốc một bên. Lý Văn Khôi không kì vọng vào việc chỗ chuối trong không gian có thể tạo ra giá trị kinh tế gì khủng khiếp cho nhiều bởi chỗ anh chỉ là chợ nhỏ, trồng cho nhiều vào rồi bán cho ai, chưa kể đâu phải mình anh độc quyền bán. Anh trồng vì mục đích ban đầu là chuẩn bị vật tư cho mạt thế để có được cuộc sống thật an nhàn và an toàn trong căn cứ. Còn những cây chuối này cho trái thì anh vẫn cứ bán, ai lại chê tiền.

Bước ra ngoài không gian, đặt máy xới đất và cuốc vào chỗ của chúng trong phần sân bê tông được lợp mái tôn. Lý Văn Khôi nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 11 giờ 45. Điều chỉnh thời gian bằng với thời gian thực tế, Lý Văn Khôi lại nghĩ đến trận mưa tưới cho cây trong không gian.

Ra sân giếng vặn vòi nước rửa chân tay sạch sẽ, Lý Văn Khôi thay bộ quần áo ở nhà. Sau đó vào nấu cơm, rồi nhóm lửa bếp củi, lửa bén lên rồi anh rửa khoai lang đem luộc. Ra vườn rau hái một ít rau má rồi đem đi rửa cùng ngọn khoai lang, cắt nhỏ để vào rổ chờ nấu canh. Anh vào bếp bưng ra nồi thịt đem hâm lại.

Đem bát đĩa ra ngâm trong chậu nước, anh lại đem bắp và lúa cho gà ăn. Buổi chiều còn chưa kịp làm gì thì trời đã đổ mưa. Anh chỉ đem một vài thân bắp các thứ đang phơi ngoài sân vào phần sân bê tông được lợp mái nhưng mà anh mới chỉ đem được một ôm thân bắp vào thì trời đã đổ mưa to. Anh cũng chẳng chạy ra mưa để đem phần còn lại vào vì chỗ anh mang vào nhà cũng đủ cho anh nhóm lửa cả tuần, phần còn lại có dính mưa anh cũng chẳng lo vì dạo này mưa không dai dẳng lắm, thân vỏ và lõi bắp có ướt thì mấy hôm sau trời nắng lên rồi cũng sẽ khô nhanh thôi.

Mưa như vậy cũng tốt, anh còn đang chuẩn bị tinh thần ba ngày đêm ngủ vật vờ, bây giờ thì khỏe rồi. Một trận mưa này vừa tiết kiệm điện vừa tiết kiệm nước, thời gian và công sức. Nếu như lần nào cây hơi héo mà trời cũng đổ mưa thì tốt. Ngày trước, khi chưa có béc, gia đình Lý Văn Khôi thường thay phiên nhau tưới dí. Bởi tưới dí là cầm ống nước tưới nên cho dù là tưới cho cà phê, tiêu hay điều đều khổ. Ban ngày còn đỡ, ban đêm vừa buồn ngủ vừa muỗi kêu vo ve. Sau nhà anh sắm cái béc mới đỡ vất vả, đem cột béc lên thân cà phê rồi bật máy là xong, hai đến ba giờ sau di dời vị trí đặt béc, hàng béc sau thì đặt so le với hàng trước để không bỏ sót cây là được. Còn vườn tiêu, hai năm trước đã có đầu tư hệ thống tưới tiêu rồi, khỏe hẳn. Còn điều được trồng xen trong cà phê sẽ được cung cấp nước khi tưới cà phê.

Trời mưa đâm ra rảnh rỗi, anh rửa bát xong vẫn thấy thời gian quá dài nên đi tắm và giặt đồ sớm, giặt luôn cả bộ đồ lao động, sau khi mắc vào móc liền treo lên cây phơi đồ, rồi cho cả cây phơi đồ vào không gian đang nắng. Vào nhà bật ti vi lên, Lý Văn Khôi lại lấy tờ giấy danh sách ra ghi thêm mục cây phơi đồ và móc treo đồ, mũ nón cũng phải cần nữa. Đặt tờ danh sách xuống bàn, anh bước xuống bếp bưng đĩa khoai lang luộc lúc trưa ra vừa ăn vừa xem chương trình ti vi.

Ăn xong, chương trình trên ti vi lại khá nhàm chán nên cũng không muốn xem. Lý Văn Khôi tắt ti vi, đem đĩa trống ra sân giếng rồi vào không gian luyện tập dị năng tiếp.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 12:

Đến khi cạn kiệt dị năng và đói bụng, anh mới ra ngoài hâm lại đồ ăn. Cơm và canh đều còn một nửa, thịt còn một non một bát, chỉ cần hâm lại thịt và canh là được. Dự định bốn đến năm ngày nữa mới đi chợ, mấy ngày nay ngày nào cũng ăn thịt, cho dù số lượng anh ăn mỗi ngày không nhiều nhưng cũng làm anh ngán lắm rồi.

Vì dị năng đã cạn kiệt nên Lý Văn Khôi không có vào không gian luyện tập dị năng nữa mà trực tiếp đi ngủ. Ở nông thôn thường ngủ khá sớm, khoảng hai mốt giờ hầu như đã chẳng còn nhà nào bật đèn nữa, không gian lặng ngắt như tờ. Chỗ của Lý Văn Khôi lại là nơi trồng cây công nghiệp nữa, nhà anh lại ở ngõ nhỏ, đêm đã lặng lại càng yên tĩnh hơn.

Lý Văn Khôi tỉnh dậy, lần này anh dậy sớm hơn báo thức một chút. Vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân, sau đó lại lên giường ngủ tiếp.

Bên ngoài vẫn mưa rả rích, tuy không mưa lớn bằng chiều qua nhưng anh cũng chẳng muốn đi làm. Ai muốn dầm mưa bao giờ, hơn nữa có chậm vài ngày cũng chẳng sao, dẫu sao bây giờ cũng chưa phải chính vụ thu hoạch cà phê, vội cái gì.

Con mắt đang nhắm của Lý Văn Khôi bỗng nhiên trừng lớn, anh vội ra bàn ở phòng khách lấy tờ giấy danh sách vào phòng ngủ rồi lại trùm chăn nằm trên giường, khác một chút với lúc nãy là anh nằm úp sấp, kê gối dưới cằm và ngực. Tay cầm bút viết lên tờ danh sách bao đựng nông sản, phân bón và những chiếc bạt. Vườn cà phê nhà anh có diện tích lớn nhất thôn, thu hoạch cũng nhiều nhất nhưng lúc thu hoạch và phơi cũng cực khổ nhất, đặc biệt là từ hai năm trước đến giờ anh chỉ có một mình nên có thuê người chứ mình anh làm không xuể. Mà mùa cà phê lại cứ đúng chính vụ vào mùa mưa mới đau, lúc đó đừng nói chuyện nằm trong chăn như anh hiện giờ, chính vụ rồi thì có mưa cũng phải ra vườn thu hoạch cho kịp.

Nếu mùa thu hoạch cà phê mà không rơi vào mùa mưa mà vào mùa nắng thì anh càng khổ bởi khi đó có tiêu, thu hoạch xong tiêu thì đến thu hoạch điều, lúc đó thì thời gian đâu ra mà làm.

Để tránh trường hợp sân lớn vẫn chật như bao năm nay, anh dự định trải một loạt các bạt trong không gian rồi cho bớt cà phê tươi vào đó phơi. Sân bê tông trước nhà lại chỉ để một chút qua mắt người ta thôi. Thực ra vẫn còn một cách khách là bán cà phê tươi nhưng chỗ anh ở lại không có đại lý nào thu mua cà phê tươi mà cho dù có thì đa số người dân cũng không muốn bán cà phê tươi, anh cũng vậy. Bởi vì chỉ cần bỏ chút công sức phơi rồi đem xay, đem bán nhân cà phê thì sẽ lời hơn. Riêng Lý Văn Khôi thì khác các hộ dân khác một chút là anh có máy xay cà phê. Phơi xong lúc nào xay lúc đó, không cần phải tốn tiền thuê máy về xay cà phê.

Đặt tờ danh sách lên tủ đầu giường rồi đặt bút chặn lên trên, Lý Văn Khôi lại cuộn mình trong chăn ngủ tiếp nhưng anh không ngủ được quá lâu bởi vì anh đói. Ra khỏi giường, anh xuống bếp dùng nồi cơm điện nấu cơm trước. Sau đó một tay cầm ô tay kia đặt con dao nhỏ vào rổ rồi cầm rổ ra ngoài vườn rau. Ngồi xổm bên luống rau, anh đặt rổ rau sang một bên, tay cầm chiếc ô để trên đùi, còn phần thân ô thì dùng cổ và vai giữ lại để hai tay được rảnh. Lý Văn Khôi cắt hành trước, là cắt không phải nhổ bởi chỉ cần giữ một phần củ hành và gốc hành còn trong đất, cây hành sẽ tiếp tục mọc ra từ phần bị cắt. Cắt được ba củ hành tây và bốn cây hành lá, Lý Văn Khôi xoay người đang luống rau đằng sau lưng cắt một bông súp lơ, sau đó bỏ dao vào rổ rồi cầm rổ và ô bước đến luống rau khác hái hai quả ớt chuông, một xanh một đỏ rồi vào sân giếng.

Dựng ô sang một góc, Lý Văn Khôi đem rau mình vừa hái rửa sạch và cắt nhỏ, sau đó đặt rổ rau lên giá cho ráo. Chợt nhớ chưa cho gà ăn, anh lấy ô che người, đem hạt bắp cho gà, vì những con gà kia đã có thể ăn bắp nên anh không nhốt riêng nữa và để cho chúng cho ăn hạt bắp luôn. Cầm hơn nửa xô nhỏ hạt bắp cho gà ăn xong, anh bước vào sân giếng lần nữa rửa sạch tay chân rồi mới bật bếp ga xào rau.

Ăn xong, nằm trên giường, tay cầm tờ danh sách. Lý Văn Khôi lại nghĩ đến những gì mình cần đến. Còn phải trồng lúa và lúa nếp trong không gian nữa, lại còn phải chuẩn bị những thứ nhưng đồ băng bó, cầm máu thuốc sát trùng nữa. Về lúa thì đơn giản, anh lại chẳng vừa mua một bao lúa cho gà còn gì, mang tiếng là lúa cho gà nhưng hạt lúa rất chắc, không hề bị lép. So với lúa dùng để xay gạo cho người thì chẳng có gì khác, chỉ khác ở mục đích sử dụng. Còn lúa nếp thì hơi khó, bởi chỗ của anh không có ai bán lúa nếp mà chỉ bán gạo nếp. Nhưng thời này là thời nào chứ, trên chợ và đại lý nông sản không có bán thì anh lên mạng mua.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 13:

Nếu đã trồng lúa thì còn phải mua máy tuốt hạt không dùng năng lượng nữa, chính là loại máy dùng bàn đạp để tuốt lúa. Tuy rằng kiếp trước có người chế tạo ra máy phát điện bằng tinh hạch nhưng anh lại không nghe nói có ai cải tạo các loại máy móc bằng xăng dầu sử dụng năng lượng tinh hạch. Mà mấy loại máy gặt đập liên hợp có cái nào không cần dùng xăng dầu.

Chưa kể muốn tách hạt lúa thành gạo và trấu còn cần máy xay lúa nữa. Không có khả năng Lý Văn Khôi sẽ mua máy xay lúa bởi có dòng suối chảy xiết trong không gian anh sẽ tận dụng nó, chỉ cần thêm mấy cái guồng quay nước cùng mấy cối để giã lúa bằng sức nước là được. Nhưng đó là cho đến mạt thế anh vẫn chỉ có một mảnh trồng lúa nhỏ, còn nếu ba năm sau mảnh đất trồng lúa trong không gian của anh lớn thì anh sẽ mua máy xay lúa. Rồi lúc đó cũng phải mua thêm máy xay bột nữa.

Viết thêm những thứ vừa nghĩ đến, anh lại nghĩ đến việc cần thêm một cái nhà kho cỡ lớn nữa để đặt vật tư. Nếu cứ để trong không gian cũng không sao nhưng cứ để nắng chiếu lên hàng hóa suốt cũng không tốt. Về việc này, anh sẽ chờ cho đến khi kết thúc vụ mùa cà phê vào ba năm sau, khi đó anh bắt đầu mua nhiều các vật tư và khi đó dị năng của anh cũng sẽ đạt cấp cao hơn, anh sẽ đưa cả nhà kho vào không gian rồi thuê thợ đến xây cái nhà kho mới. Như vậy anh sẽ có hai nhà kho, một đặt trong không gian, một để ở bên ngoài.

Còn số lượng hàng hóa khổng lồ kiểu này thì không những cần một nhà kho ở không gian mà còn cần nhiều lần mua hàng, chuyển hàng. Cái xe ba gác của anh liệu có chở đi chở về nhiều chuyến mà không khiến người ta nghi ngờ không, đương nhiên là không. Cho nên anh nghĩ cần thiết phải mua tấm phủ thùng xe che kín lại, à mà thôi, lấy cái bạt phủ cho đỡ tốn kém. Khi anh đem đồ vào thùng xe thì sẽ lợi dụng sự che chắn này mà cho đồ vào không gian, như vậy mỗi lần anh chỉ đi đi về về một vài lần nhưng hàng hóa mua được lại gấp nhiều lần.

Hàng hóa nhiều cũng không thể mua ở chợ nhỏ, chợ thị trấn cũng có thể mua nhiều nhưng không thể mua nhiều đến mức muốn vét cả tiệm người ta được. Lý Văn Khôi lại nghĩ đến một nơi khác, đó là chợ đầu mối, hầu như chỉ có người dân sống xung quanh khu vực chợ đầu mối mới mua hàng hóa số lượng nhỏ còn những thương lái hoặc tiểu thương sẽ mua hàng hóa với số lượng lớn với giá bán sỉ. Anh đến đó có mua nhiều đồ người ta cũng chẳng bất ngờ.

Chợ đầu mối cách chợ thị trấn khoảng bốn mươi hay bốn mươi mấy km gì đó, anh không biết rõ lắm nhưng anh biết đường đi đến đó. Chỉ cần đi theo quốc lộ sẽ thấy một cái chợ rất lớn, có hẳn bảng hiệu treo ở trên cao báo hiệu đó là chợ đầu mối. Nhưng đường lên thị trấn thì rõ rồi nhưng đến quốc lộ rồi thì phải rẽ sang phải hay trái?

Lý Văn Khôi cầm điện thoại mở mạng, bật GPS lên rồi tìm đường đến chợ đầu mối. Đương nhiên Google Maps không thể chỉ đường từ nhà của anh đến chợ đầu mối được mà chỉ hiển thị vị trí của anh cùng con đường từ thị trấn đến chợ đầu mối. Khoảng cách là 45 km, thời gian di chuyển khoảng hơn một tiếng.

Khoảng vài năm nữa, Lý Văn Khôi sẽ đến đó mua một loạt vật tư, còn hiện tại thì cứ thu thập một ít các cây trồng vào không gian đã.

Lý Văn Khôi ra khỏi giường, bước đến ngăn tủ lấy chiếc chìa khóa rồi đẩy tủ quần áo sang một bên. Không còn tủ quần áo che phía trước, hình ảnh két sắt được lộ ra. Lý Văn Khôi nhìn nó lại muốn phục bố mẹ mình sát đất, khi xây nhà liền cố tình làm mảnh tường này dày hơn bình thường rất nhiều, lại để hổng một khoảng vừa đủ để két sắt cách mặt đất nửa mét. Này cũng chẳng ai ngờ đến được.

Tra chìa khóa, bấm mật khẩu, xác nhận dấu vân tay, Lý Văn Khôi mới mở được cửa két sắt. Bên trong có sổ đỏ, sổ hộ khẩu gốc, giấy khai sinh, năm cái sổ tiết kiệm, hai mươi cây vàng cùng một hộp gỗ to bằng ba ngón tay, bên trong hộp, trên lớp vải nhung màu trắng là một viên sapphire. Ngoài ra còn có hơn năm mươi triệu đồng tiền mặt. Lý Văn Khôi lấy ra mười triệu đồng, mai là mùng mười dương lịch rồi, anh cũng nên trữ một ít đồ dùng thôi. Mười triệu cũng không hết trong ngày mai được nhưng anh vẫn rút ra số tiền này để có sẵn tiền trong tay thì cũng dễ làm việc hơn.

Đóng két sắt lại, Lý Văn Khôi kéo tủ quần áo về chỗ cũ để che đi vị trí két sắt.

Buổi chiều trời đã tạnh mưa nhưng không khí còn ẩm ướt, cây cối càng không cần nói, chạm nhẹ vào cành lá cũng có thể rơi một đống nước, đất vườn vì ngâm nước mưa gần một ngày mà lĩnh sĩnh một lớp bùn mỏng phía trên.

Dẫu sao bây giờ chưa vào mùa thu hoạch, Lý Văn Khôi chưa phải vội vàng làm gì.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 14:

Rảnh rỗi, Lý Văn Khôi đặt tiền, danh sách, bút và điện thoại trên tủ cạnh giường rồi lắc mình vào không gian luyện tập dị năng. Vì cấp bậc của anh bây giờ đang thấp nên chỉ luyện tập chốc lát đã cạn kiệt dị năng, thân thể cho đến tinh thần đều mệt mỏi. Ra khỏi không gian, anh lại nghĩ đến trận mưa để tưới cho các cây anh đã trồng trong không gian.

Khi ra khỏi không gian anh đã nghe thấy tiếng ồn từ động cơ và cả tiếng nói chuyện của người khác ở bên ngoài. Bước ra khỏi phòng khách, anh xỏ dép lê bước ra ngoài ngõ xem chuyện gì. Hóa ra là nhà hàng xóm có vườn cà phê đối diện nhà anh thuê máy đến rạch lối trong vườn cà phê.

Ngày trước thường thường mỗi lần cào lá để chuẩn bị vụ mùa thu hoạch cà phê, nông dân phải đào hố rồi cào lá vào hố, tiếp theo sẽ chôn hố lá lại. Có nhà sẽ không đào một cái hố như thế mà đào một vài rãnh xung quanh hố cà phê rồi cào lá vào rãnh đó rồi lấp lại, làm theo cách này vừa có thể cào lá vừa có thể tạo hố cho cây cà phê. Cho dù cách nào thì cũng rất mệt, mấy năm gần đây đã có nhiều nhà thuê máy đến rạch những đường dài trong vườn cà phê, như vậy chỉ cần cào lá lại rồi lấp lối rạch là xong, đỡ tốn công sức và thời gian rất nhiều.

Thế nhưng cũng có những nhà không muốn tốn tiền thuê máy nên vẫn tự mình đào hố lấp lá. Ví dụ như nhà hàng xóm có vườn cà phê ở phía bên trái vườn nhà anh chẳng hạn, cứ đến thời gian cào lá là huy động lao động cả nhà ra làm việc. Nhưng đó là vì nhà hàng xóm đó đông người, tính sơ sơ cũng năm lao động chính gồm hai bác, hai người con ruột và một người con rể.

Riêng Lý Văn Khôi sẽ thuê máy rạch cho khỏe, thứ nhất là bởi vì đất vườn nhà anh rộng, thứ hai là anh chỉ có một mình, nếu tự mình đào hố thì anh làm không nổi, cũng không phải anh làm không nổi mà vì như thế thì thời gian sẽ rất lâu và công sức đổ vào cũng rất nhiều.

Bước tới chỗ những người đang làm việc, anh hỏi giá thuê rạch lối trong vườn như thế nào. Năm nay đắt hơn năm ngoái một chút xíu nhưng vẫn là cái giá có thể chấp nhận được. Sau lại bảo họ xong việc lại qua nhà mình làm. Bình thường người ta hay chọn hai hàng rạch một lối cho tiết kiệm nhưng anh nghĩ đến đống lá rụng như chưa từng được rụng ở vườn nhà mình nên đã chọn một hàng rạch một lối.

- Đất vườn nhà tôi tính từ đây sang cái hàng rào ngăn vườn ở kia. Ở bên trái này thì tính từ đây đi qua cái ngõ kia đến tận hàng rào ngăn vườn ở đó. Phía sau thì không có ngăn cách nhưng mấy anh đi lên sẽ thấy chỗ vườn cà phê mà cỏ mọc tràn lan, cái vườn có cỏ mọc tràn lan đó là của nhà người ta.

Vừa nói, anh vừa chỉ tay hướng dẫn, cũng không phải anh nói xấu người ta nhưng mà thực sự ở vườn nhà kia có rất nhiều cỏ. Chỉ cần đứng ở phần giáp ranh hai mảnh vườn liền thấy được sự khác biệt giữa một bên nhiều cỏ và một bên ít cỏ tới đáng thương ở vườn của anh. Ảnh hưởng từ tư tưởng không để cỏ mọc như bố mẹ, một tháng anh đi cuốc cỏ một lần để có thể diệt cỏ trước khi nó sinh sôi. Một phần khiến cỏ ở vườn cà phê của anh ít là do cà phê nhà anh rụng nhiều lá quá, cỏ lấy đâu ra chỗ để mọc. Cũng vì vậy mà cỏ nhà anh rất ít, cũng vì thế nên mỗi lần trừ cỏ là anh vác cuốc ra vườn mặc dù máy xới đất có khả năng phay nát cỏ. Bởi vì cỏ ít nên khi mang cuốc sẽ thuận tiện hơn nhiều. Đôi khi nguyên một hàng cà phê cũng không có lấy một cây cỏ, đây căn bản không phải đi làm cỏ mà là đi tìm cỏ để cuốc. Với số cỏ ít như vậy, đưa máy xới đất ra lại mệt người hơn là cầm cuốc.

Mấy người này làm cho nhà hàng xóm đối diện cũng nhanh, tầm khoảng một giờ sau đã xong rồi. Sau khi lấy tiền, họ chuyển hướng sang nhà Lý Văn Khôi bắt đầu rạch lối. Còn anh thì vào phòng ngủ cầm tiền cho vào túi quần rồi ra ngoài giám sát công việc, khi nào họ làm xong thì trả tiền luôn để họ khỏi phải chờ.

Đất vườn nhà anh đã chẳng ít, người ta trồng cà phê thì còn làm khoảng cách ba mét, cà phê nhà anh lại chỉ có hai mét rưỡi một cây cho nên số cây cà phê nhiều hơn hẳn so với nhà khác, số đường rạch cũng nhiều hơn hẳn. Khi những người này làm xong thì cũng đã là chiều muộn. Lý Văn Khôi đem số tiền chuẩn bị sẵn ra trả cho họ cũng sẵn tiện lấy số điện thoại để năm sau muốn thuê họ đến rạch lối trong vườn cà phê cũng tiện hơn.

Vào sân lấy bắp cho gà ăn rồi vào sân giếng rửa chân tay, Lý Văn Khôi bật bóng điện rồi vào bếp xào lại chỗ rau củ lúc trưa rồi ăn cơm.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 15:

Tắm rửa giặt đồ sớm, anh lên phòng khách xem chương tình thời sự. Sau khi chương trình hết thì chuyển sang một số kênh khác, gì chứ nói về hoa, anh không có hứng thú, hơn nữa mạt thế đến thì còn ai muốn để ý dăm ba cái vụ hoa lá làm gì, khi đó có mà nhìn thấy thực vật lại chẳng sợ nó đã biến dị hoặc thi hóa rồi chạy xa cả chục mét không chừng.

À mà từ từ, hiện tại còn mấy năm nữa mới tới mạt thế, mà mấy loại hoa cứ đem trồng trong không gian, đến ngày lễ tết gì đó đem ra bán lại chẳng kiếm được khối tiền. Ví dụ quốc tế phụ nữ, ngày nhà giáo, ngày phụ nữ Việt Nam hay ngày tình nhân đều cần hoa hồng, ngày lễ tết gì đó thì hoa cúc chẳng hạn.

Cho dù là mạt thế đến thì nhu cầu này cũng không phải không có. Ban đầu khi mạt thế mới xảy ra thì đúng là không ai thèm để ý hoa cỏ này nọ mà chỉ chăm chăm giữ mạng. Nhưng chỉ cần một thời gian sau, khi căn cứ được thành lập, dị năng giả đột phá cấp cao thì những dị năng giả này sẽ có những nhu cầu xa xỉ hơn, sau chỗ ở và thức ăn thì họ sẽ nghĩ đến những nhu cầu khác ví dụ như muốn đẹp và tươm tất hơn chẳng hạn. Mà trước khi mua được hoa thì chính họ sẽ có thể để ý vẻ ngoài trước, như vậy anh còn cần chuẩn bị gương lược hay buộc tóc, mấy thứ như kéo cắt tóc, kìm cắt móng tay. Đến lúc đó chẳng cần lo không có người mua. Chỉ mới nghĩ thôi, Lý Văn Khôi đã thấy tinh hạch bay quanh mắt.

Vội vào phòng lấy tờ giấy danh sách và bút ra phòng khách ghi lại những điều mình vừa nghĩ ra. Khi anh ghi xong và ngẩng đầu lên thì chương trình trên ti vi lại đang nói đến cách trồng hoa hồng bằng phương pháp dùng cành. Anh cũng rất nghiêm túc theo dõi, cũng ghi nhớ được những điều cơ bản và cần chú ý còn nếu anh có quên thì anh sẽ lên YouTube tìm hiểu.

Chương trình này hết, anh chuyển qua kênh khác, kênh này lại nói về cách làm son phấn từ hoa hồng. Theo anh thấy cái này cũng đơn giản, nhưng làm phấn thì nguyên liệu có hơi khó tìm hơn. Nhưng kệ, anh sẽ lưu ý cách làm son, về sau khi không gian của anh ngày nào cũng hoa nở anh sẽ mua một vài thùng ong đặt vào, vừa lấy sáp làm son lại vừa có thể lấy mật đem bán mà hoa không phải lúc nào cũng nở thì anh sẽ cho ong ăn đường.

Lại nhắc đến đường anh lại nhớ ra phải mua đường nhưng mà hình như có cách làm đường thủ công từ mía nhưng chỉ là màu sắc nâu chứ không được trắng như đường được làm từ nhà máy thôi. Nếu vậy thì anh cần trồng mía vào không gian nữa, cũng cần mua máy ép mía, một loại dùng điện và một loại không cần điện. Dẫu sao cũng phải chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ nhất chứ.

Ghi lên tờ danh sách thêm dòng mía, máy ép mía dùng điện và không dùng điện. Vỏ son thì cũng có thể mua được mà không thì dùng trê trong không gian, lấy hai đốt tre một to một nhỏ lắp lên nhau là được. Nghĩ đến tính thẩm mỹ, anh vẫn là ghi thêm chữ vỏ son ở dòng phía trên.

Tắt ti vi, Lý Văn Khôi kiểm tra một lần các cửa đã đóng và khóa lại chưa rồi ra phòng khách cầm tờ danh sách và bút đem vào phòng ngủ sau đó tắt các bóng điện, đi ngủ.

Sáng sớm, Lý Văn Khôi lại tỉnh dậy vì báo thức. Lẽ ra anh cũng có thể tự dậy được nhưng mà lúc đó đã bảy giờ rưỡi, có hôm đã tám giờ rồi. Tỉnh dậy vào giờ đó, sau khi vệ sinh cá nhân xong, anh vẫn có thể đi làm được nhưng mà thời gian đi làm sẽ ngắn hơn một đến hai giờ, như vậy thời gian ở ngoài vườn của anh lại tăng thêm. Mà vào vụ thu hoạch, dậy trễ là một thảm họa đối với anh, bởi vì công việc rất nhiều nên anh chỉ hận một ngày không thể nắng đến hai mươi giờ để có thể thu hoạch nông sản nhanh hơn.

Đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Hôm nay là mùng mười dương lịch, có không ít các đồ giảm giá, thanh lý của các công ty, không mua thì phí lắm. Nhưng mà những xe tải chở đồ này cũng không đến sớm, thường thường sáu rưỡi mới đến, khoảng sáu giờ bốn lăm mới bày hàng hóa xong xuôi. Bây giờ mới sáu giờ, anh ra vườn cắt một nắm rau hẹ vào ăn với mì tôm đã, ăn xong rồi lên chợ cũng không muộn.

Sáu giờ ba mươi, Lý Văn Khôi để cái làn đựng thức ăn ra thùng xe ba gác rồi lái xe ra ngoài chợ. Đậu xe đối diện bên đường đối diện chợ, bây giờ mấy xe tải chở hàng mới đến, đang sắp hàng hóa ra.

Lý Văn Khôi cầm làn nhựa vào chợ mua ít đồ ăn trước. Chẳng gì nhiều, chỉ mua cân cá ba sa rồi đi vào một quán tạp hóa mua cái mũ và khẩu trang vải. Tiệm tạp hóa này cũng là tiệm có tiếng bán rẻ nhất chợ, cũng chính là tiệm mà anh đã vào mua quả bồ kết. Ngoài dự kiến là bác bán quán hỏi anh năm nay có chuối bán vào dịp tết không.

- Dạ, mấy cây chuối trổ buồng một thời gian rồi ạ, tầm tết sẽ có bán.

Khoảng hơn sáu năm trước, khi nhà Lý Văn Khôi trồng một vài cây chuối bên nhà để lâu lâu có trái ăn là chính. Thờ gian sau số cây tăng lên, nhà anh lại trồng tiếp nên chuối chín rộ lên thì không thể ăn kịp trước khi hỏng. Mà ăn nhiều cũng ngán nên mấy hàng chuối cạnh nhà liền trở thành công cụ kiếm tiền. Người mua thường xuyên nhất là bác bán tạp hóa này.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 16:

Ra khỏi chợ, anh để làn lên thùng xe ba gác rồi tới chỗ hàng thanh lý. Đầu tiên là chỗ bán dép, giá cả rất rẻ, năm mươi ngàn đồng một đôi bất kể kiểu dáng, còn dép tổ ong đủ màu bên cạnh thì hai mươi ngàn một đôi. Văn Khôi mua mấy đôi giày thể thao cùng hai mươi đôi dép tổ ong. Những thứ này nhìn dính bụi, cũ cũ, tuy rằng chất lượng không quá tốt nhưng không đến mức kém. Lẽ ra anh định mua nhiều hơn nhưng mà anh lại nghĩ anh nên đến chợ đầu mối sắm vài thùng giày dép có chất lượng tốt một chút thì hơn, còn những thứ anh vừa mua chỉ để phục vụ lao động hằng ngày và đi lại quanh đây thôi.

Đặt dép lên thùng xe, Văn Khôi sang hàng bán đồ dùng bằng nhôm và nhựa bên cạnh. Mua mấy cái thau nhôm, rổ nhôm, nồi chảo gì đó cũng mua một ít. Đến mạt thế nổ ra sẽ có có dị năng giả kim hệ, đến lúc đó anh cầm ít thực phẩm trao đổi mất đồ dùng bằng kim loại như xoong chảo gì đó là được. Bây giờ chỉ cần mua một ít phục vụ cuộc sống hằng ngày thôi.

Còn quần áo thì anh tạm thời chưa muốn mua bởi anh có hơn chục bộ từ ở nhà đến đi làm, quanh năm anh lại ít đi đâu đi đó nên có hai bộ nhìn được là được rồi. Còn chuẩn bị quần áo vật tư linh tinh gì đó anh tới chợ đầu mối mua số lượng lớn cũng không gây chú ý.

Lý Văn Khôi lại vào chợ mua mấy xấp bao đựng nông sản và mười cái bạt. Anh vốn muốn mua nhiều hơn nhưng mà mua nhiều bạt quá người ta lại nhìn anh không bình thường, mua ít thế này người ta nghĩ anh muốn thuê người hái cà phê nên mới có thể không nghĩ gì nhiều. Thôi thì chiều lên thị trấn mua số bạt rồi để trong không gian phơi cà phê là được. Văn Khôi cũng định phơi cà phê lên nền đất trong không gian nhưng như vậy không ổn thì lớp đất trên cùng ở trong không gian khá mềm, chỉ cần trong quá trình đảo cà phê cho khô đều hoặc là gom cà phê lại một đống cũng có thể kéo thêm một mớ đất. Cho nên cứ phơi trên bạt là thượng sách.

Ra về, thùng xe của anh tương đối nhiều thứ biểu thị hôm nay anh đã tốn không ít tiền nhưng mà không sao, tuy anh xót tiền thật nhưng chỉ cần nghĩ đến bốn năm nữa mạt thế xảy ra, tiền bạc chỉ là mây bay, anh lại cảm thấy chỗ đồ dùng kia đáng giá.

Về nhà cho gà ăn rồi sắp xếp đồ đạc, Lý Văn Khôi nhận ra hàng cây xúp lơ trong vườn rau nhà mình có vẻ sắp nở hoa nên anh lập tức thu hoạch hết số súp lơ rồi cho một ít vào ngăn mát tủ lạnh, phần còn lại cho vào hai bao nông sản. Sau đó đào một cái hố nhỏ chôn mấy thứ như thân, lá, rễ của cây súp lơ xuống. Chờ một thời gian sau là có thể có phân bón hữu cơ rồi.

Nhìn đồng hồ trên cổ tay, mới có quanh quẩn một chút mà đã tám giờ sáng. Khi anh thu hoạch súp lơ cũng không có ý định lên chợ nhỏ bán vì chừng này đã chẳng còn ai nhưng chợ thị trấn thì khác, hầu như lúc nào cũng có người mua và người bán, những lúc tan tầm lại càng đông hơn. Cho hai bao súp lơ và hai bao nông sản rỗng khác lên xe ba gác, Lý Văn Khôi đến chợ thị trấn bán rau.

Đến một bên cửa chợ, anh cho xe nép vào một chỗ rồi đi đến một quán tạp hóa mua một xấp túi nilon. Sau đó quay lại xe trải hai bao nông sản rỗng ra làm bạt. Đổ một bao súp lơ ra trước, anh bắt đầu bán hàng. Hễ có ai đi lại là anh lại mời chào họ mua: "Ghé mua súp lơ nhà làm đi, chỉ ba ngàn đồng một bông súp lơ, ba bông tám ngàn đồng"

Anh thong thả bán hàng, đến lúc khoảng mười giờ rưỡi sáng, khi tan học tan làm thì mới đông người. Văn Khôi bán được nhất là lúc này, khách của anh hầu như là mấy cô cậu học sinh đang ở trọ. Anh cũng biết mình bán với giá như thế này đã gọi là bán phá giá rồi, nhưng mà anh không lo lắm bởi chỉ hôm nay anh mới đến đây bán hàng, chắc không ai sẽ ghét anh đâu. Hơn nữa trước kia mấy lần anh lên thị trấn cũng gặp mấy người nông dân mang rau lên bán với giá rẻ như cho nên anh cũng chẳng thấy hành động của mình có gì lạ. Để mau hết hàng, ai mua ba bông súp lơ hay nhiều hơn anh đều cho thêm một bông súp lơ nho nhỏ nữa. Đằng nào mục đích chính của anh không phải là kiếm tiền mà là giải quyết hết đám súp lơ này sau đó mua bạt số lượng lớn.

Khoảng mười hai giờ trưa, Văn Khôi đã bán được gần hết số súp lơ, hiện tại chỉ bảy bông. Có lẽ đến chiều sẽ bán hết nhưng anh không muốn ở lại ngồi bán nữa nên bắt đầu thấy chán nản. Vừa chờ thêm một lúc vừa nghĩ bây giờ nếu ai mua thì anh sẽ bán rẻ như cho luôn.

Vào giờ này rất ít người đang ở chợ bởi họ đều đang ở nhà hoặc trọ ăn cơm rồi nên hi vọng bán hết súp lơ của anh lại càng mong manh. Lúc này chị ở bên hàng sửa đồ bên cạnh mới hỏi.

- Em ơi, chỗ bông súp lơ đó em bán rẻ thì chị mua hết.

Lý Văn Khôi nhanh chóng đáp ứng. Khi lấy gom bao bì các thứ lên xe anh lại nghĩ mua một số lượng bạt như vậy so với đổ một sân bê tông trong không gian có vẻ đắt hơn mà hiệu quả không bằng nên từ bỏ ý định mua thêm bạt để trải trong không gian. Lý Văn Khôi để lại xe tại chỗ rồi đi quanh chợ thị trấn một hồi. Dù sao cũng đã lên đây, cho dù không mua bạt nữa nhưng cũng phải đi một vòng chứ.

Đi ngang qua một chỗ bán trái cây, anh mua năm quả dứa to, trái dứa vừa có thể ăn mà phần ngọn phía trên quả dứa có thể đem trồng. Sau đó anh lại mua thêm mấy cây mía, bảo người bán róc mía rồi anh đề nghị lấy mấy ngọn mía của cây mía mình mua lẫn mua thêm toàn bộ số ngọn mía mà người ta chặt ra nữa, mấy ngọn mía này hoàn toàn có thể tái sử dụng để trồng cây chứ chẳng mất đi đâu cả. Đem để túi dứa, túi mía đã róc và túi ngọn mía lên thùng xe rồi dùng mấy bao nông sản rỗng đem phủ lên. Sau đó Lý Văn Khôi lại vào chợ mua thêm đồ cạo vỏ mía một bó rau muống đỏ, anh cố tình chọn bó có nhiều cây hơi già để lấy thân rau muống đem trồng.

Mạt thế đến thì rau củ quả chẳng bao giờ rẻ bởi hầu hết đã biến dị, nếu không cũng trở thành tang thi thực vật.

Lý Văn Khôi chỉ cần sở hữu nhiều rau củ quả thì đảm bảo số tinh hạch anh trao đổi được đủ cho anh không bao giờ phải ra ngoài chiến đấu lấy tinh hạch đổi mức sống.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 17:

Lái xe ra khỏi chợ đến một cửa hàng khác cách đó không xa chuyên bán hoa và cây cảnh. Lý Văn Khôi vào đây mua hoa hồng có màu đỏ bông lớn. Anh chẳng thích hoa tẹo nào nhưng vì nghĩ đến số tiền kiếm được vào những ngày lễ và số tinh hạch thời mạt thế, anh mua. Mỗi loại hồng anh mua hai chậu, vậy mà cũng có thể xếp gần kín thùng xe của anh.

Sau đó lại vì lời mời chào không khác gì chào hàng đa cấp của anh bán hàng mà Lý Văn Khôi đã mua thêm mấy chậu hoa khác nữa. Thùng xe chật kín sau khi xếp vào vài chậu hoa, anh bán hàng đề nghị xếp mấy chậu hoa nhỏ mà Văn Khôi mới mua xếp so le chồng lên những chậu hoa đã xếp từ trước.

Cho đến khi về nhà, Lý Văn Khôi vẫn cứ có cảm giác anh vừa bị dụ dỗ, mà đúng như thế thật. Ý định ban đầu của anh là mấy loại hoa hồng thân gỗ màu đỏ và hoa hồng leo màu đỏ chứ đâu có mua mấy thứ hoa đủ loại kia đâu. Nhưng mà kệ đi, đằng nào cũng mua rồi, cứ trồng trong không gian thôi. Mạt thế xảy ra một thời gian, khi căn cứ được thành lập và có nhiều dị năng giả cấp cao xuất hiện thì nhất định chỗ đầu tư của anh không lỗ được.

Hơn nữa Lý Văn Khôi tin rằng anh đã trọng sinh thì người khác cũng có thể trọng sinh. Có thể đã có người bắt đầu xây căn cứ chuẩn bị vật tư rồi. Nhưng chắc chẳng ai chuẩn bị mấy thứ anh đang thu gom bên cạnh lương thực và vật tư đâu nhỉ.

Về nhà, Lý Văn Khôi cho toàn bộ cây và không gian rồi vào nhà nấu cơm. Hiện tại đã gần hai giờ chiều rồi mà anh còn chưa có ăn trưa nữa. Sáng nay anh cũng không làm việc gì tốn sức nên cũng không quá đói. Trưa nay ăn muộn cũng chẳng sao.

Đến khi ăn xong đã là hơn ba giờ chiều. Lý Văn Khôi nghỉ ngơi một lúc rồi mở két sắt ra lấy thêm tiền. Lấy mấy tấm bạt trải ra sân, sau đó lái xe máy đến nơi bán vật liệu xây dựng mua vật liệu đổ bê tông.

Anh nói là muốn mua vật liệu để đổ trụ bê tông trồng tiêu nên khi anh đặt một mớ vật liệu cũng chẳng có ai nghi ngờ. Mà có nghi ngờ rồi hỏi anh trồng ở đâu thì anh nói anh muốn nhổ cà phê trồng tiêu rồi người ta cũng tin. Giá tiêu hiện giờ hơn hai trăm ngàn đồng một kí, hai tạ tiêu ăn đứt một tấn cà phê nhân. Ai mà không muốn phá bỏ cà phê để trồng tiêu.

Đương nhiên nếu đã có cái lý do đổ trụ bê tông thì phải mua thép để làm lõi trụ bê tông nữa. Văn Khôi chỉ đổ bê tông làm sân trong không gian nên không cần thép nhưng cuối cùng vẫn mua che mắt người ta, mà hiện tại anh không dùng đến nhưng ai biết sau này có dùng hay không.

Sau bữa tối, khi trời đã nhá nhem, màn đêm đang buông xuống và xung quanh đang ngày càng yên tĩnh hơn thì tiếng xe tải tiến tới càng rõ ràng hơn. Lý Văn Khôi biết đâu là nhân viên của cửa hàng lái xe chở vật liệu đến. Anh vội ra mở cổng kim loại ngoài sân để xe tải tiến vào.

Chỉ chỗ để họ đổ cát, đá và chỗ đặt thép và xi măng lên mấy tấm bạt.

Văn Khôi ban đầu muốn để cho chúng ra nền sân luôn nhưng lại nghĩ như vậy thì đưa vào không gian cũng sẽ phải lót tấm bạt để cát không lẫn vào đất nên cho chúng lên bạt từ đầu luôn.

Sau khi mấy xe tải nối đuôi nhau trở về, Văn Khôi đóng cổng kim loại lại, khóa cửa luôn. Anh lại chỗ vật liệu xây dựng rồi cho chúng vào không gian. Mảnh sân nhà anh lại trống vắng như thể chưa đặt một mẩu vật liệu nào.

Văn Khôi vào phần sân có lắp đặt mái tôn rồi cho vào không gian mấy thứ xe rùa, xẻng và một thanh gỗ thẳng và một khung kim loại có kích thước 50 x 75 cm, phía trên hai cạnh kích thước 50 cm có tay cầm. Cái khung kim loại này vốn được dùng để làm sân. Mỗi lần trộn bê tông xong sẽ cho vào khung này rồi dùng thanh gỗ kia gạt cho bằng phẳng, sau đó nhẹ nhàng nhấc khung kim loại lên, đặt sang ngay bên cạnh để tiếp tục đổ lớp bê tông mới vào, hàng sau lại đặt khung kim loại so le với hàng trước đó. Cứ như vậy sau khi hoàn thành xong thì sân sẽ nhìn giống như được ghép từ hàng trăm 'viên gạch' nhỏ bằng bê tông.

Nếu không phải không thể để lộ chuyện không gian thì anh đã sớm thuê thợ đến làm, chỉ cần một ngày đã có thể làm xong cả cái sân lớn chứ cần gì tự anh làm từng mẩu bê tông nhỏ lẻ.

Lý Văn Khôi cho ngừng không gian lại rồi bắt đầu trộn từng chút vật liệu lại với nhau, nước thì dùng dị năng biến ra coi như luyện tập dị năng luôn. Trộn xong thì cho vào khuôn, sau đó nhấc khuôn ra để bên cạnh. Liên tục như vậy một lúc lâu, cho dù anh không mỏi tay chân cũng muốn mệt chết giữa cái nắng ở trong không gian.

Anh để cho một đám mây thật lớn che đi phần không gian mà anh đang làm việc. Không còn nhiệt độ bỏng da trên người, năng suất lao động của anh cao hơn hẳn.
 
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 18:

Lý Văn Khôi trong bốn năm qua vẫn luôn ở lại nông thôn chăm sóc vườn cây. Đến mùa đến vụ nên làm gì thì làm đó. Tất nhiên anh cũng không quên mua thêm vật tư và luyện tập dị năng.

Theo thời gian, anh cũng có chút thay đổi trong kế hoạch.

Ban đầu anh vốn muốn chuyển nhà kho vào không gian rồi xây một cái mới ở bên ngoài nhưng về sau liền biến thành tự xây một cái nhà kho tạm bợ trong không gian. Nhà kho trong gian ở ngay cạnh sân phơi và cũng được đổ sàn bê tông và làm nhẵn như sân phơi, tường chỉ có một nửa là được xây lên, nửa còn lại phía trên là các tấm tôn kim loại, phần mái gồm có các kèo, xà bằng ống kim loại có thiết diện hình vuông hoặc chữ nhật được phủ lớp sơn màu xanh, mái cũng được lợp tôn che đi ánh nắng của mặt trời.

(Thiết diện là mặt cắt ngang)

Nhìn có vẻ hơi hơi tạm bợ và không được đẹp mắt cho lắm nhưng trái lại nó đã thực hiện đúng công năng làm nơi chứa đồ. Tuy nhà kho rất lớn nhưng cũng đã trở nên chật chội hơn rất nhiều do hàng hóa và một số loại máy móc.

Nhìn lại nhà kho này, Lý Văn Khôi không khỏi có chút tự phục chính mình. Ngoại trừ phần nền móng và phần tường xây bằng gạch là anh tự thân vận động, còn phần khác anh hoàn toàn sử dụng dị năng. Nếu không có dị năng thủy hệ tạo ra dòng nước giúp đỡ nâng các tấm tôn kim loại cũng như tạo ra xoáy nước vít chặt các con ốc vít để lắp ghép chúng lại với nhau thì một mình anh chẳng thể hoàn thành nhà kho rộng và cao đến như vậy.

Hàng hóa trong kho rất nhiều nhưng Lý Văn Khôi vẫn cứ hai tháng một lần lên chợ đầu mối bổ sung thêm vật tư hay mua vài thứ linh tinh gì đó.

Mấy thứ như lựu đạn, súng ống, bom mìn linh tinh.. Lý Văn Khôi không mua mà cũng không dám mua và cũng không có ý định mua. Một phần vì luật pháp Việt Nam không cho phép buôn bán và tàng trữ súng đạn. Một phần do anh không biết nơi buôn bán cũng như không thừa tiền đến độ chất vào không gian được cả kho bởi súng đạn các thứ đâu có rẻ. Một phần khác súng đạn cũng không phải vạn năng bởi tang thi cũng có dị năng và ngày càng khôn ra và mạnh hơn chứ không phải chỉ là xác chết biết di chuyển.

Mạt thế đến, thời gian đầu những thứ này còn hữu dụng, về sau chỉ có thể là dị năng bởi súng đạn có hạn, dùng nhiều rồi cũng hết. Chưa kể tang thi chỉ có thể đánh nát đầu hoặc bắn vỡ hạch mới chết hoàn toàn, hơn nữa tang thi ngày càng mạnh và nhanh hơn, gặp trúng tang thi hệ cường hóa thì đạn có bay trúng đầu nó cũng không có tác dụng hoặc xui hơn nếu gặp tang thi phong hệ hay tốc độ hệ thì có khi còn chưa kịp giơ súng lên thì đã bị tang thi cho một vỗ là bay mất cái mạng như chơi.

Lý Văn Khôi vẫn là bổ sung nhu yếu phẩm cùng tăng cường các loại cây trồng trong không gian về cả chủng loại lẫn số lượng. Anh cũng đã đào một cái ao nhỏ trong không gian để nuôi một số loại cá nước ngọt.

Vào giây phút Lý Văn Khôi cho rằng mình đã hoàn toàn sẵn sàng cho mạt thế thì anh vẫn đang thần thờ và ngơ ngác nhìn xa xăm lên bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Theo như trí nhớ của anh thì bầu trời sẽ chuyển màu đỏ trong hai ngày, sau đó sẽ trở lại màu xanh. Một tháng sau sẽ xuất hiện mưa mà nước mưa màu tím rất quỷ dị, tiếp theo là mạt thế. Những người dính mưa có thể trở thành dị năng giả, trở nên biến dị, cũng có thể vẫn là người bình thường hoặc tang thi hóa và trở thành tang thi. Phạm vi ảnh hưởng không chỉ có con người mà còn có thực vật, động vật.

Lẽ ra nửa năm trước bầu trời đã có hiện tượng trở thành màu đỏ cũng như đã có mua trút xuống mới phải nhưng đến nay vẫn chưa có dấu hiệu gì. Lý Văn Khôi không khỏi có suy nghĩ liệu có khi nào mạt thế không nổ ra mà yên bình hay không? Khả năng này không phải là không có nhưng như vậy thì những công sức của anh là phung phí sao? Nhưng thà rằng phung phí công sức cũng tốt hơn mạt thế nhiều.

Thở dài một hơi, Lý Văn Khôi uống một cốc nước rồi mặc bộ đồ lao động ra ngoài vườn hái ớt. Từ hai năm trước anh đã biến một nửa đất trồng tiêu thành đất trồng ớt. Cái này cũng do hơn hai trăm trụ tiêu nhà anh mắc bệnh, theo như kiếp trước thì cho dù anh có dùng đủ loại thuốc cũng không thể cứu vãn nên kiếp này anh thấy chúng dần chết cũng không cứu vãn mà trực tiếp nhổ bỏ để trồng ớt. Dẫu sao thời gian này giá thu mua tiêu nơi anh sống giảm mạnh, thậm chí một cân tiêu khô còn không bằng một cân ớt tươi. Anh trồng ớt, đến lúc thu hoạch đem bán lại nhàn rỗi hơn là thu hoạch hồ tiêu bởi hồ tiêu cần trèo lên thang nhôm để hái, hơn nữa đâu chỉ đặt thang một chỗ là được đâu, phải di chuyển quanh trụ tiêu mới có thể hái hết mà không bỏ sót gì lại. Ngược lại, ớt lại thu hoạch dễ hơn nhiều, anh chỉ cần cầm một cái xô rồi hái ớt vào là được, chẳng cần thang cũng không cần bạt, đến khi bán cũng chẳng cần phơi trước cho khô.
 
Chỉnh sửa cuối:
70 ❤︎ Bài viết: 87 Tìm chủ đề
Chương 19:

Rõ ràng nơi anh sống người dân trồng cây hồ tiêu, những nơi khác người ta cũng trồng cây hồ tiêu nhưng tại sao giá hồ tiêu ở chỗ anh lại thấp đến không tưởng tượng được mà chỗ khác thì giá rõ cao.

Thở dài một hơi, Lý Văn Khôi vẫn là tập trung vào công việc hái ớt của mình.

Mấy năm nay, anh tự cảm thấy rằng mình đã trở nên trưởng thành hơn nhiều lắm. Có lẽ do thời gian tác động vì anh rất thường xuyên vào không gian rồi điền chỉnh thời gian trong không gian trôi nhanh hơn hiện thực để luyện tập dị năng hay chăm sóc không gian của mình cho nên Lý Văn Khôi cũng tự nhận chính mình đã đi qua quãng thời gian nhiều hơn người khác.

Lý Văn Khôi sẽ không cho rằng mình già nhanh hơn người khác, bởi vì anh đã có dị năng và trở thành dị năng giả. Mà dị năng càng mạnh, cấp bậc càng cao thì sống càng lâu, quá trình lão hóa cũng càng chậm lại. Dị năng của anh đã đạt cấp ba trung kì, tuy rằng thăng cấp có điểm chậm hơn kiếp trước nhưng theo lý thuyết, anh vẫn duy trì tuổi trẻ lâu hơn người thường một chút.

Trong một thời gian tiếp theo, Lý Văn Khôi vẫn duy trì công việc hằng ngày. Tâm trí cũng không ngừng nghĩ đến mạt thế có nổ ra hay không. Anh không vì mạt thế không xảy ra đúng thời điểm mà cho rằng mạt thế đời này không đến nhưng trong lòng vẫn hi vọng mạt thế thật sự không đến, nhưng nghĩ đến mạt sẽ thật sự không đến thì anh lại nghĩ đến cái nhà kho trong không gian với không ít nhu yếu phẩm, vào lúc này, anh sẽ lại phỉ nhổ chính mình một lúc vì tâm lý tiếc tiền mà quên đi cuộc sống bình yên như hiện tại tốt hơn mạt thế rất nhiều.

Mâu thuẫn xoắn xuýt như vậy, Lý Văn Khôi lần nào cũng chỉ thở dài rồi lại gạt bỏ ý nghĩ qua một bên để tập trung làm việc. Mùa nào việc nấy, thời gian rảnh lại vào không gian luyện tập dị năng, vẫn chưa có ngừng lại cho đến một năm rưỡi tiếp theo.

Một buổi sáng, Lý Văn Khôi vừa bước ra khỏi nhà liền thấy quang cảnh quanh nhà mình có điểm lạ, anh ngửng đầu nhìn lên trời liên thấy màu xanh da trời đã trở thành một màu khác. Không phải màu trắng do mây vây kín bầu trời mà là màu đỏ nhàn nhạt cùng với một vài rạng mây nhỏ có màu tím nhạt. Văn Khôi nhìn cảnh này, trong lòng anh vang lên tiếng báo động, thôi xong, mạt thế thực sự đến rồi. Lý Văn Khôi không biết là nên cảm thấy vui vì chỗ nhu yếu phẩm chiếm đến hai phần ba gia sản của anh đã có đất dụng võ hay nên buồn vì chính mình phải rời khỏi nơi này.

Thực tế mà nói, mảnh đất này cũng có thể gọi là di vật mà cha mẹ đã để lại cho anh nhưng bảo anh rời đi thì anh không nỡ mà bảo anh không rời đi thì không được. Mạt thế đến, không chỉ động vật bị ảnh hưởng mà cả thực vật cũng sẽ bị biến đổi. Chỗ anh sống lại là nông thôn, nơi có đặc trưng là những mảnh đất rộng trồng nhiều cây. Mà một khi mạt thế giáng lâm, cây cối có thể trở nên biến dị hoặc trở thành tang thi thực vật. Ở lại nông thôn chẳng khác gì mạo hiểm sống giữa một bầy tang thi và biến dị thực vật. Mà ở nông thôn đâu chỉ có thực vật thôi đâu, nơi này đâu thiếu những gia đình nuôi thêm động vật như mèo, chó, gà, vịt, lợn.. Một khi mạt thế nổ ra, những động vật này cũng sẽ trở thành tang thi hoặc trở nên biến dị và có lực công kích rất cao.

Tuy rằng ở thành phố lớn cũng không thiếu tang thi vì những nơi như thành phố, đô thị đều tập trung rất nhiều người. Sống ở thành phố cũng không khác gì sống ở giữa bầy tang thi là bao nhiêu nhưng ít nhất ở thành phố không có nhiều cây cối, đi đường cũng không cần để ý từng cái cây ngọn cỏ xem chúng có ý định ăn thịt hay siết cổ mình hay không.

Vậy nên dù muốn hay không, Lý Văn Khôi đều phải rời đi.

* * *

Bầu trời đỏ rực phá lệ rực rỡ nhưng cũng nguy hiểm không kém. Hôm nay Lý Văn Khôi không có ra ngoài làm việc như mọi ngày mà lái xe ba gác đến chợ đầu mối thu mua một lượng lớn nhu yếu phẩm, cái gì cũng mua rất nhiều, lợi dụng tấm che nắng nơi thùng xe che mắt người khác, đưa toàn bộ hàng hóa vào không gian. Liên tục ra vào các cửa hàng trong chợ đầu mối, Lý Văn Khôi cố gắng mua nhiều nhất có thể, cho dù mình không dùng tới thì đưa vào căn cứ bán cho người khác cũng không thiếu tinh hạch.

- Cái này chỉ còn nhiêu đây là hàng tốt thôi.

- Vậy thì loại kém chất lượng hơn thì thế nào, còn không?

Lý Văn Khôi không suy nghĩ quá ba giây đã hỏi lại. Tuy rằng chất lượng hàng hóa là yếu tố quan trọng, nhưng hiện tại không có chất lượng thì lấy số lượng để bù đắp vậy.

Lý Văn Khôi đi qua hết gian hàng này liền đến gian hàng khác mua đồ, buổi trưa anh ra khỏi chợ đầu mối, rẽ vào một quán cơm gần đó ăn trưa. Bản thân anh không quá quan trọng hóa vấn đề bỏ qua một bữa ăn thì ảnh hưởng như thế nào đến cơ thể nhưng anh không quan tâm thì không có nghĩa các tiểu thương trong chợ đầu mối cũng sẽ không nghỉ ngơi và ăn trưa. Đến 13 giờ, Lý Văn Khôi lại vào chợ tiếp tục hành trình mua sắm điên cuồng, xài tiền như nước của mình.

 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back