Bạn được Nhà Của Hủ mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
180 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
[COLOR=rgb(0, 89, 179) ]Chương 60: Đoàn Tụ - kết truyện[/COLOR]



Người đàn ông đứng trên lầu cao nhìn xuống đoàn người đang áp giải phạm nhân mỉm cười nhẹ nhõm. Không oán giận, không sân si, tất cả đã kết thúc thật rồi, đã đến lúc phải trở về cố hương. Dù đã gần năm mươi tuổi, trông ông vẫn rất phong độ, sắc mặt tươi tắn hồng hào. Theo sau là một người đàn ông với gương mặt xạm đen rắn rỏi, tóc thắt đuôi ngựa, trang phục quấn gọn gàng như người tập võ lâu năm. Cả hai phóng ngựa về phía ngược lại với đoàn người đang đi.

- Đại nhân! Việc đã xong. Chúng ta vẫn về nơi ấy chứ?

Ngựa của Lý An chợt đi chậm lại, tay ông nắm chặt dây cương, mắt buông hững hờ phía xa xăm.

- Về chứ... ta về thăm nó!

Ánh mắt Lý An sáng ngời. Sau nhiều năm, phát hiện ra Trương Nhã và Chu Cảnh Dương kia đầu độc mình, làm con rối cho họ điều khiển suốt gần hai mươi năm. Bà ta đã thay ông từ quan, lũng đoạn danh tiếng nhà họ Lý ở Yên Châu để làm chuyện sai trái suốt một thời gian dài. Nhân lúc ông bị bỏ thuốc, đã mua chuộc thuộc hạ, ai không quy phục sẽ giết không tha, chặt hết vay cánh của ông. Đứa con gái đáng thương bị ép cưới, bỏ đi đâu không biết tung tích. Lúc còn chút ý thức xót lại, thân cô thế cô, ông chỉ còn cách tạo ra một cuộc cãi vã, chia tài sản, quay về kinh thành tìm người thân để chữa trị. Thật may, những thân tín của quận chúa Lê Dương còn nhận ra ông. Họ giúp đỡ, cưu mang ông, Lý An bèn kể lại sự thật hơn hai mươi năm nay, bản thân bị gia đình họ Trương và Trương Nhã thao túng. Nhưng trước khi đi, ông Lý An không giữ được bất cứ bằng chứng gì ngoài lời nói xuông, nên đã nhờ thân tín âm thầm phái người thâm nhập vào An Bình phủ điều tra. Nằm gai nếm mật suốt hai năm, thu thập đủ chứng cứ mới quay về Yên Châu. Khi về lại nghe tin cô con gái đi lưu lạc suốt bảy năm đã chết. Việc này động đến giới hạn của ông, Lý An quyết sẽ để những kẻ thủ ác phải trả giá đắt. Ông tìm mọi cách gửi thư xin ngài ngự phái người về Yên Châu điều tra, dù cho việc này sẽ động đến rất nhiều kẻ liên quan. Dù đã từ quan, Lý An đã phải nhiều lần âm thầm tìm cơ hội được diện kiến nhà vua Lý Phật Mã. Trình bày hết những gì mà mình đã trải qua, chứng kiến, cả việc mất đi người vợ đầu và con gái, những công trạng thời ông còn phò trợ vua Lý Công Uẩn về kinh.

Đằng sau vẻ phồn hoa hào nhoáng của Yên Châu là những kẻ âm thầm bóc lột nhân dân. Ngài ngự anh minh, sau nhiều lần được thuyết phục, cuối cũng cử vị quan thanh liêm Trần Dục tới Yên Châu, bắt đầu xử án đúng người đúng tội. Dọc quãng đường về cố hương, Lý An nhớ về những tháng ngày hạnh phúc bên cạnh người vợ đầu. Chỉ là ông không giữ được lời hứa, chăm sóc thật tốt cho cô con gái duy nhất của họ, nỗi đau trong lòng ông lại một lần nữa rỉ máu. Dù người đã mất, chẳng có thể bù đắp được, nhưng người sống vẫn phải sống. Giờ cha sẽ lại về bên con!
Một lá thư được gửi tới, Lý An nén chặt nó vào trong lòng.

Nhà họ Chu bị tịch thu hết tài sản, giải tán người làm. Trương Lân xin ra quan đầu thú, tường thuật hết toàn bộ sự tình, bằng chứng về những việc bản thân đã làm, cùng với đó là nguyện chấp nhận mọi hình phạt. Nguyệt Dao được minh oan, trả lại hộ tịch, cô và Phúc cũng xin giảm án cho Trương Lân. Nguyệt Dao may mắn được Trần Dục trực tiếp đứng ra chứng minh thân phận, trao trả con dấu khắc chu tước vốn thuộc về nhà họ Lý cho cô. Cầm trên tay thứ thuộc về mình, An Bình phủ giờ chỉ còn là căn nhà trống không. Đi qua từng ngóc ngách, nhớ lại từng mảnh ký ức, những bóng ma lập lòe đói khát, bám theo cô, cầu xin được giải thoát. Nguyệt Dao thỉnh thầy Thành Diệu cùng các sư tăng tới, lập đàn cầu siêu, cúng dường hồi hướng cho những vong linh vô tình chết dưới tay Chu Cảnh Dương và Trương Nhã. Xong xuôi, cô quay lại phòng mình, nhìn căn nhà rộng lớn mà cô tịch.
- Cha ơi, con trở về rồi, mọi chuyện đã kết thúc rồi, cha đang ở đâu?

- Thương nhân Cao này chơi lớn thật. Đám cưới này phải hoành tráng nhất năm nay mất.

- Chả vậy thì sao, tiểu thư nhà họ Lý quay về rồi. Gớm, gần chục năm trước chẳng phải cô ấy bị phu nhân xóa khỏi hộ tịch à. Giờ được chính Trần đại nhân đứng ra minh oan, dấu cũng về tay rồi, còn ai dám động đến cô ấy nữa!

Trương Nhã dáng người khép nép, một cầm chiếc nón mê che mặt, một tay cầm bịch thuốc, đang luồn cúi đi sau dòng người đông đúc đang xem lễ rước dâu. Bà ngẩng đầu lên, một chiếc kiệu hoa tám người khiêng sang trọng. Hai bên là hai cô gái đi theo kiệu, sắc mặt tươi tỉnh, vừa đi vừa tung hoa, theo sau là hai hàng dài người bê sính lễ. Tất cả đi về hướng An Bình phủ. Bà hơi thất vọng đôi chút, rồi lủi thủi đi về phía ngược lại. Sau khi Trần đại nhân xử án công khai toàn vùng, bà mới nhận ra Nguyệt Dao chưa chết, cả cháu trai bà Trương Lân cũng vì con nhỏ đó mà đầu thú. Chẳng hiểu con bé đó dùng bùa mê thuốc lú gì mà lại khiến thằng cháu bà thay đổi đến như vậy. Về đến căn nhà tạm, bà mau chóng sắc thuốc cho con trai uống. Cậu bé ho sặc lên vài cơn rồi lại nằm lịm xuống ngủ li bì. Trương Nhã lại khóc trong bất lực, mọi chuyện diễn ra quá nhanh, khiến bà không thể xoay sở được gì. Bị tịch thu hết tài sản, giải tán người làm, bà phải đưa con trai về cầu cạnh nhờ vả nhà ngoại mình. Nhà họ Trương cũng không nhẫn tâm đuổi mẹ con họ đi nhưng cũng chẳng cho vào trong phủ. Họ dựng mẹ con bà ở căn nhà tạm ngoài huyện, hằng ngày hai mẹ con bà sống bằng mấy đồng chu cấp ít ỏi. Chu Cảnh Ngọc đang từ một thiếu gia sống trong nhung lụa, được nuông chiều hết mực. Nay trở thành cậu nhóc gầy gò, vì không được ăn uống đầy đủ nên sinh bệnh. Cậu bé bị một căn bệnh lạ, tay chân nổi mụn nước bọc đỏ, sốt ly bì nhiều ngày không thuyên giảm. Bà chạy chữa khắp nơi, tìm các thầy lang nhưng không có ai biết chứng bệnh này là gì. Có người mách là bệnh này phải uống máu tươi của người cùng huyết thống đằng bên nhà nội, thì cậu bé mới có cơ hội sống sót.

Lúc này bà mới nhớ ra mình còn có một đứa con gái. Sau lần nó làm loạn, cũng được gần hai tháng nay, chẳng còn quan tâm đến tung tích của nó nữa. Bà một mình chăm con, không còn tâm trí đi tìm con bé. Con trai ốm, bà mới nhận ra có người thân bên cạnh quan trọng tới mức nào. Vậy mà lúc còn giàu sang, bà lại coi thường Duệ Nhi, cho rằng nó vô dụng. Giờ biết tìm nó ở đâu? Bà đoán là nó chưa chết, lần đó chỉ là bà không thèm đi tìm mà thôi. Bấm tay suy nghĩ một hồi, lúc trước ở chỗ con nhỏ Nguyệt Dao, có lẽ lần này con gái bà nó cũng bỏ về đấy xin ở nhờ. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, rồi lại vụt tắt, Cảnh Ngọc là hy vọng sống lớn nhất của bà, có khúm núm cầu xin nó chắc cũng chẳng sao hết. Trương Nhã cười khẩy, giờ bà còn gì để mất chứ? Bà bắt đầu sốt ruột, qua vài hôm nữa, thử đến đó tìm Duệ Nhi xem sao.

Sau hôn lễ linh đình, Nguyệt Dao chính thức trở thành dâu nhà họ Cao, mẹ Ánh Nguyệt muốn bàn giao cho cô sổ sách, giúp gia đình bên chồng kinh doanh quán trọ. Nguyệt Dao không rành về tính toán nên rất lóng ngóng, cộng thêm việc cô thường xuyên mất ngủ chóng mặt, nên tạm thời từ chối nhận thêm trọng trách này. Thỉnh thoảng xin phép về An Bình phủ cùng Duệ Nhi dọn dẹp, nhang khói cho tổ tiên. Vừa đứng ở ngoài đã thấy có bóng dáng người phụ nữ đang lén lút đi đi lại lại ngoài phủ. Trên đầu bà đội một cái nón mê, thân mang y phục nâu đen cũ nát, chân đi hài bện bằng rạ khô còn lấm tấm bùn đất. Vừa nhìn thấy cô đã cúi xuống bước nhanh đi như muốn lẩn trốn.

- Lý phu nhân!

Trương Nhã giật mình, đã lâu rồi, không có ai gọi bà ta bằng ba chữ đó. Bà luống cuống, bấm tay, quay lại nhìn Nguyệt Dao. Trốn tránh chi bằng đối diện:

- Cô Nguyệt... Nguyệt Dao. Tôi... tôi tới tìm Duệ Nhi có chút chuyện. Cho phép vào được không?

Nguyệt Dao hít một hơi thật sâu, trông bộ dạng bà ấy như thế này, có lẽ cuộc sống sau khi ông Chu bị bắt cũng không dễ dàng gì. Trong lòng còn chút giận, mà dù sao bà ấy cũng là mẹ của em trai cô. Quá khứ, tạm thời gác sang một bên đi.

- Mời... mời phu nhân vào nhà!

Nguyệt Dao lấy khóa mở cửa, từ sau khi được trả lại căn nhà, hai chị em cô không hề mướn người làm. Cửa khóa, có lẽ Duệ Nhi vừa mới ra ngoài. Cô dắt bà vào gian chính, vừa đi người phụ nữ ấy vừa ngó nghiêng, ánh mắt tràn ngập nỗi tiếc nuối. Bà ấy vào chính nơi từng là nhà của mình như một vị khách, có chút không cam lòng. Nếu là trước kia, có lẽ bà sẽ cay nghiệt mà mắng cô xối xả. Giờ thì cô ta là chủ cái nhà này, vẫn chẳng vì những điều bà đã từng làm mà căm ghét. Bà bất giác thấy hổ thẹn. Nguyệt Dao mời bà một chén nước, tình cờ nhìn thấy một phong thư trên bàn khách. Cô liếc nhìn xung quanh, nhà chỉ Duệ Nhi ở, trước đó cô có mời mẹ Huệ đến ở cùng nhưng bà từ chối. Cô mở ra bên trong có một mảnh giấy nhắn được gấp trang trọng.

Gửi chị thương mến, biết ơn chị đã cưu mang em suốt thời gian qua, hạnh phúc có, đau khổ cũng có. Mẹ cũng đã coi em như người dưng, em không phải con cháu nhà họ Lý, không dám tiếp tục ra vào từ đường quét dọn, không có tư cách nào nhận ân huệ từ chị nữa. Em đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều mới đưa ra quyết định này, mong chị hiểu và ủng hộ. Em xin phép được tới nơi mình nên đến. Duệ Nhi.

Nguyệt Dao che miệng sửng sốt, ngồi phía bên phải bà Trương Nhã cũng thấp thỏm đưa mắt nhìn theo sốt ruột.

- Xin lỗi phu nhân, Duệ Nhi... chắc em ấy có vấn đề gì đó nên bỏ ra ngoài rồi. Phu nhân đang ở đâu, đợi em ấy quay về tôi sẽ nói em ấy tự đến tìm phu nhân.

Đến lúc này con bé đó vẫn dành sự tôn trọng cuối cùng đối với bà, Trương Nhã xấu hổ, đưa bàn tay che đi những vết nám chai sạn.

- Cô Nguyệt Dao à Lý tiểu thư, tôi... con trai tôi bị một chứng bệnh lạ. Thầy thuốc nói phải uống máu của người thân cùng huyết thống bên đàng nội. Mới...mới có thể chữa khỏi.

Bà hồi hộp đến nỗi nói lắp bắp cả, Nguyệt Dao sốt sắng ngắt lời:

- Ý bà nói là Lý Ngọc! Em ấy đang ở đâu, phu nhân dẫn tôi tới đó. Tôi mời người tới xem bệnh cho thằng bé. Nếu cần... cứ lấy máu của tôi.

Bà Trương Nhã xịu mặt lắc đầu:

- Cô không được... không được. Thằng bé...thằng bé không phải huyết thống nhà họ Lý.

Nguyệt Dao nghe xong suýt ngã ra đất, bà Trương Nhã vội đỡ sau lưng, đưa cô ngồi vào ghế. Nguyệt Dao nhớ ra, run run đưa mảnh giấy trong tay cho bà:

- Phu nhân, vậy thì chắc chúng tôi không giúp được rồi. Giờ tôi cũng không biết Duệ Nhi đang ở đâu.

Bà Trương Nhã ngồi khụy xuống đất, mẩu giấy văng ra xa. Mếu máo vuốt nước mắt:

- Tôi biết... cô còn giữ lại cái mạng cho tôi... vì tôi là mẹ của Cảnh Ngọc. Nhưng... nhưng đúng là... cả hai đứa con của tôi, đều không phải dòng máu nhà họ Lý.

Thì ra... Duệ Nhi đã biết hết và nhẫn nhịn, em ấy thà lựa chọn khi tất cả sự việc kết thúc sẽ ra đi chứ cũng không chịu kể hết cô nghe những gì nó đã trải qua. Nguyệt Dao nhắm mắt bóp thái dương, vậy ra cô đã lờ mờ đoán ra tất cả, cha không có tình cảm với bà ấy. Bà đành phải tìm cách sinh cho ông đứa con chỉ mong níu chân. Chỉ là dần dần theo năm tháng, bà nhận ra không còn yêu ông như thuở ban đầu, nên mới quyết định nương tựa vào người khác. Dấm dúi qua lại sau lưng cha nhiều năm, cha phát hiện ra nên họ cãi nhau. Con dấu và quyền lực nằm trong tay bà ta hết, cho nên cha đành phải bỏ đi. Mọi thứ đã kết thúc rồi, cô cũng không muốn đào sâu vào chuyện riêng của bà ấy. Việc cha của Duệ Nhi hay Cảnh Ngọc là ai, đối với cô không còn quan trọng. Bà Trương Nhã phủi bụi đứng dậy, rệu rạo lết từng bước ra ngoài.

- Chắc con bé cũng không muốn gặp tôi nữa. Lý tiểu thư, làm phiền cô rồi!

Nguyệt Dao theo sau bà ra ngoài, cô lấy bên hông áo chút tiền đưa vào tay bà.

- Phu nhân, tôi có chút này gửi cho Cảnh Ngọc, mong là sẽ giúp chút ít cho em ấy. Phu nhân nhận cho.

Nhìn dáng vẻ chân tình của Nguyệt Dao, Trương Nhã mím môi nhận lấy. Bà quỳ phục dưới chân cô cúi gập đầu như một lời tạ lỗi. Không để cô kịp đỡ đã đứng dậy quay đầu bước đi thật nhanh. Nếu không phải vì hoàn cảnh, có lẽ giờ bà vẫn cao ngạo như loài chim Khổng Tước, quyết không nhận bố thí của kẻ đã từng bị mình khinh bạt, bà mếu máo tủi thân. Bóng lưng bà lủi thủi bước đi, cảm xúc Nguyệt Dao hỗn độn, cũng chẳng còn căm ghét hay hận thù. Giá như năm xưa bà ấy không khắc nghiệt với cô, không lừa dối cha cô, có lẽ cô sẽ vẫn bỏ qua mà đón mẹ con bà về căn nhà này ở. Mọi chuyện đến bước này âu cũng là nghiệp do bà ấy tự chuốc lấy.

Nguyệt Dao lại choáng váng bám tay dựa vào cổng, cô ngồi tụt xuống thở hổn hển. Một bóng đen chậm rãi tiến đến, bao trùm cô gái nhỏ, hoa mắt ngước lên. Một bàn tay xòe ra giơ về phía trước mặt cô, Nguyệt Dao nheo nheo mắt nhìn. Dưới ánh nắng đầu xuân, người đó mỉm cười ấm áp. Một tay nhanh nhẹn xách bên nách cô lên như hồi còn nhỏ. Nhận ra người quen, Nguyệt Dao òa khóc như một đứa trẻ. Ôm chặt lấy cổ người đàn ông, hơi thở ấm nóng phả vào tai, cô tin chắc đây không phải là mơ. Cũng chẳng mong nó là một giấc mơ.

- Còn sống là tốt rồi... là tốt rồi. Tội nghiệp tiểu thư nhỏ của cha.

- Cha ở đâu, con tìm không được. Sao giờ cha mới về?

Nguyệt Dao hờn dỗi, ông Lý vuốt nước mắt cô cười hạnh phúc. Kéo tay cô cõng lên như hồi còn nhỏ, đi thẳng vào trong nhà. Thấy vậy thuộc hạ vội vàng bỏ ngựa chạy theo đỡ hai cha con:

- Đại nhân, từ từ thôi ạ!

- Cha đi đòi lại chính nghĩa.

Ông hạ con gái xuống, thở hổn hển.

- Linh hồn bị giam cầm trong cơ thể này suốt nhiều năm.

Ông với ngay ấm nước bên cạnh tu ừng ực, làm thuộc hạ bên cạnh không nhịn được cười.

- May mà ta thoát ra được khỏi kìm kẹp của chúng. Người phụ nữ đó... cô ta... cô ta cấu kết với người ngoài, hạ dược cha. Cha sống như kẻ đã chết.

Ông Lý vừa nói vừa nghẹn, uống bao nhiêu nước mà hai hàng lệ vẫn không ngừng tuôn rơi, ông đấm ngực như muốn xả hết cơn uất ức. Nguyệt Dao mếu máo vuốt lưng cho cha. Thuộc hạ bên cạnh bèn tiếp lời:

- Chắc tiểu thư không biết tôi là ai, vì những người theo đại nhân trước kia đều bị tình nhân trong bóng tối của Trương thị đuổi đi hoặc giết hại. Đại nhân khi tỉnh táo được một phần đã kiếm cớ cãi nhau với bà ấy để tới kinh thành tìm sự giúp đỡ. Tôi là người của Lê Dương quận chúa. Sau hai năm quay về, lại nghe tin cô đã qua đời, đại nhân rất đau khổ, người đã kiên trì ròng rã ba tháng trời cáo trạng với thánh thượng nhằm cử một vị quan thanh liêm tới Yên Châu điều tra.

Thuộc hạ chấp hai tay hướng lên trời mà vái:

- Trời không phụ lòng người, cuối cùng tên nhân tình đó cũng bị trừng trị theo pháp luật, đòi lại công bằng cho tiểu thư. Nhận được tin Trần đại nhân báo cô còn sống, đại nhân không quản ngày đêm, tức tốc phải quay về ngay đấy ạ.

Hai mắt Nguyệt Dao long lanh, không giấu nổi tự hào. Chẳng phải tự nhiên may mắn mà cô được chính Trần Dục ưu ái, công khai xét xử trả lại thân phận đại tiểu thư họ Lý, trả lại con dấu và An Bình phủ. Hóa ra tất cả đều là do cha đứng sau cầu xin với thánh thượng.

- Lúc cha đi vắng không biết người đàn bà đó đã đối xử với con như thế nào. Để con chịu thiệt suốt nhiều năm, giờ cha quay lại nhất định sẽ đền bù cho con gấp trăm ngàn lần.

- Cha, giờ con đã có gia đình rồi, cha mẹ chồng đối xử với con rất tốt. Cha... con dẫn hai người tới đây, gặp lại cố nhân, chắc chắn... cha sẽ bất ngờ lắm đó.

Nguyệt Dao dẫn hai người về quán trọ, nhận ra cố nhân mẹ Ánh Nguyệt rất xúc động, hào hứng giới thiệu cho chồng mình. Ông Viễn tự tay chuẩn bị rất nhiều món ngon thiết đãi, cả nhà quây quần trò chuyện rôm rả. Mọi người xúm lại chăm chú nghe chuyện của ông Lý:

- Sau khi Trương thị thay tôi từ quan, cô ta đã tiếp quản con dấu và bắt đầu mượn danh nhà họ Lý làm ăn phi pháp. Cô ta nhân cơ hội tôi bị bệnh, bắt tay với tên tình nhân kia liên tiếp đầu độc tôi bằng một loại thuốc tên Vong Ký dược. Linh hồn tôi bị giam cầm trong thân xác này suốt nhiều năm, mặc cho bọn chúng điều khiển. Mọi thứ bọn chúng tác động lên tôi, tôi có lúc cảm nhận được rất rõ ràng, lúc lại mơ hồ như đã gặp lại vợ mình. Có một lần nha hoàn vì đánh vỡ chén thuốc thật, sợ tội nên đã đổi chén khác, tôi lờ mờ nhặt lại được ý thức. Những lần sau đó, tôi thường giả vờ uống, chờ cho bọn chúng bỏ đi thì sẽ cố nhả hết ra. Dần dà tỉnh lại được.

Ông lang Khanh đang ngồi ăn cùng mọi người, bỗng vừa gõ đũa theo nhịp vừa lên tiếng:

- Nguyên liệu làm ra Vong ký dược thực sự rất cầu kỳ, phải lấy sương sớm dọng trên lá sen, cộng với xác của ve sầu đực sau khi giao phối bào nhuyễn, mùn gỗ trong áo quan của người chết trẻ được bốn mươi chín ngày. Tất cả trộn vào để dưới nơi thật ẩm thấp, nhất định phải để trước giờ tý đến qua canh ba. Xác ve sầu mang tính dương, mùn gỗ trong áo quan là âm, kết hợp với sương sớm trên lá sen là nguyên liệu kết dính. Để cho người ta quên hẳn thực tại, phải chuẩn bị nguyên liệu từ rất nhiều năm, bảo quản ở nơi không có ánh nắng mặt trời. Mới cho ra đủ lượng thành phẩm để hạ dược. Vì Vong Ký dược phải được dùng liên tục ít nhất mười lăm ngày liên tiếp, mất một ngày, coi như phải làm lại từ đầu. Còn nếu muốn người dùng mất hẳn thần trí... sẽ cần đến một trăm ngày. Muốn công dụng đạt đến trạng thái tốt nhất phải kết hợp với trà cam thảo ngọt. Trộn vào cơm hay thức ăn vốn không có tác dụng, dược vào thẳng cơ thể sẽ lại đào thải ra. Người uống phải sẽ sinh ra ảo giác mơ hồ, khiến cơ thể luôn trong trạng thái như bị bay hết hồn vía. Có thể ban đầu kẻ hạ dược bị kết quả này làm cho chủ quan. Dục tốc bất đạt, tôi đoán... kẻ hạ dược vị đây đã quá tự tin và ngã mạn. Đã không kiên nhẫn đi hết các trình tự, nên ngài mới có thể tỉnh táo trở lại.

Mọi người đều nhìn nhau ngạc nhiên xen lẫn thán phục. Đã lâu lắm rồi mới thấy ông lang Khanh nói chuyện rành mạch như vậy:

- Bác Khanh, bác nhận ra tôi rồi à?

Ông lang Khanh nhìn người ngồi bên kia dò xét một hồi rồi lắc đầu:

- Không, anh thông gia. Tiện thể tôi có biết chút ít, nên tôi nói luôn thôi!

Ông Lý che miệng cười tủm:

- Vậy để tôi mời bác một chén trà thay rượu, cám ơn bác đã giải thích cho mọi người cùng hiểu.

Ông Khanh cũng cười đáp lại, nhận lấy chén trà ngọt:

- Cậu thông gia, cậu lấy được cô Anh Đào là có phước lắm đó. Ngày xưa bao nhiêu người thích cô ấy đó, chỉ tiếc là cô ấy không còn. Nếu không, cậu có trẻ trung phong độ đến mấy cũng không lại được mẹ con cô ấy đâu hahaha.

Ông Khanh vô tư cười lớn, gắp một bát đầy thức ăn, tự nhiên và cơm như một đứa trẻ. Mọi người nhìn nhau có chút ngượng ngùng.

- Cha, anh ấy không phải chồng của Anh Đào, mà là Liên Hoa. Cháu dâu chỉ là có chút nét giống Anh Đào thôi.

Nghe con gái nói xong, hay tay và cơm của ông lang dừng lại. Ông buông bát xuống ngắm kỹ Nguyệt Dao rồi lại nhìn sang ông Lý. Gãi tai cười xòa:

- Là ai không quan trọng nữa, miễn là người một nhà thì phải yêu thương nhau. Nào hai cha con anh ăn đi.

Ông gắp đầy thức ăn cho hai cha con Nguyệt Dao, hai người vui vẻ nhận lấy. Nguyệt Dao vừa cắn một miếng cá nhụ tươi, trong người lại xuất hiện cơn chóng mặt. Cô lắc lắc đầu cố nhai hết, thì bị một cơn cuộn trào trong lồng ngực đẩy lên. Cô ôm miệng chạy ra ngoài, được một lúc thì đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn. Nguyệt Dao ngã quỵ xuống đất, thần trí mơ hồ.

Lúc tỉnh lại đã thấy Phúc nắm chặt tay cô xúc động. Mẹ Ánh Nguyệt đứng sau lưng chàng, tay cầm bát cháo đỗ xanh móng giò thơm phức đứng chèn lên trên:

- Khoan hãy nói, con ăn chút gì đã đã. Ăn để còn uống thuốc nữa!

Bà để Phúc ngồi bên cạnh, rồi tự tay đút cháo cho Nguyệt Dao. Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn cố ăn hết. Có lẽ, mọi người phát hiện ra bệnh của cô rồi.

- Con gặp triệu chứng này lâu chưa? Kỳ kinh tháng trước tới có đúng ngày?

Nguyệt Dao lấy khăn lau miệng, cúi mặt không dám đối diện với mẹ chồng:

- Dạ, cũng được nửa tháng rồi ạ. Còn đã lâu rồi, kinh nguyệt của con không có đều đặn.

Bà đưa bát cháo cho Phúc cầm, bụm miệng cười.

- Chúc mừng con gái. Nhiều khả năng là con có thai rồi, nhưng mạch tượng rất lạ. Lúc đầu ông ngoại còn không bắt ra được. Cơ thể con vốn khác người phàm, cho nên từ giờ nên tập trung nghỉ ngơi, hạn chế đi lại, để ông kịp thời theo dõi. Có thể một hai tháng nữa mới chắc chắn được.

Bà vuốt tóc cô, rồi bước ra ngoài. Để lại không gian riêng tư cho đôi vợ chồng trẻ. Thì ra những biểu hiện mệt mỏi của cô gần đây là dấu hiệu của việc mang thai. Nhưng vì thể chất đặc biệt, có thể lần này cô sẽ mang thai một bé gái truyền nhân. Lời nguyền đã đi vào dĩ vãng, được gia đình chồng yêu thương chăm sóc, có lẽ là ông trời đang bù đắp cho cô. Nguyệt Dao vui mừng ra mặt khi biết mình sẽ sinh cho Phúc một đứa con. Trái ngược với vẻ hào hứng của cô, trông Phúc rất lo lắng.

- Chàng có chuyện gì giấu em à?

Phúc lắc đầu:

- Sắp tới ta lại phải tới kinh thành một chuyến, sẽ không thể chăm sóc hai mẹ con chu toàn được.

Nguyệt Dao nũng nịu ghé vào lòng chàng.

- Không sao mà! Có được cuộc sống như thế này là em đã mãn nguyện lắm rồi.

Phúc ôm chặt vợ, tựa cằm vào đầu cô. Trước khi cưới sư phụ dặn anh rất nhiều điều, dù là nhiều sóng gió đã trải qua, nhưng nhân duyên của Nguyệt Dao với người cõi u linh vẫn còn. Nàng vẫn mang sứ mệnh của một truyền nhân đi trả nghiệp cho dòng tộc. Cuộc sống sau này ít nhiều sẽ vẫn ảnh hưởng. Nếu lần này cô sinh một cô con gái. Phúc sợ cô và đứa trẻ sẽ vẫn vì tiếp nối sứ mệnh mà quên đi bản thân và gia đình.
 
Chỉnh sửa cuối:
180 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Tên tác phẩm: Lạc Hoa Sinh

Thể loại: Giả tưởng, huyền huyễn, linh dị

Tác giả: Thùy Trinh

Trạng thái: Full

Số chương: 60 chương


anh-hoa-sen-trang-dep_100549603.jpg


"Với khả năng ngoại cảm hơn người của mình, con sẽ dùng nó làm gì?"

Vị sư tăng ngồi đối diện cất lời hỏi tôi. Tôi nhìn xuống hai bàn tay mình, nhớ về những lần xuyên không vào giấc mộng chân thực, những hương linh cho tôi thấy tất cả các hình dạng của họ. Từ xấu xí, đáng sợ đến xinh đẹp, có kinh hãi, có lạ lẫm. Liệu tôi sẽ làm gì? Chọn nương theo, lắng nghe những lời cầu cứu đó để tìm cách giúp đỡ, hay lợi dụng đức tin những người thân đang sống của họ để kiếm lợi về mình? Nghĩ đến mình sẽ có tiền tài, danh vọng từ đó, lòng tôi lại thấy phấn khích vô cùng. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ lại, cám dỗ ấy, tham lam ấy, sẽ làm cho tôi mất đi bản chất lương thiện vốn có của mình. Liệu tôi có vui khi làm vậy?

"Thưa thầy, con sẽ thuận theo những hương linh muốn ủy thác, để hoàn thành nốt nguyện vọng dang dở của họ khi còn sống. Việc lợi dụng đức tin tuy có thể đem đến cho con lợi lộc trước mắt. Nhưng cái con sợ hơn là nhân quả luân hồi. Sợ bản thân này càng đi càng sai."

Người đối diện mỉm cười hài lòng "quả là một đứa trẻ có ngộ tính tốt."

"Mỗi con người đều có những kiếp nạn riêng. Vượt qua được chính là chiến thắng chính mình. Con đường con chọn tuy có gian nan khổ sở nhưng sẽ cho con rất nhiều bài học quý giá. Cái con cần phải giữ lấy nhất.. Đó chính là đạo đức. Ta chỉ mong con sẽ luôn sáng suốt với những lựa chọn của mình."

Lấy bối cảnh thế kỷ XI dưới thời nhà Lý - Đại Cồ Việt. Lạc Hoa Sinh là câu chuyện giả tưởng về hành trình trưởng thành và giác ngộ của cô gái có khả năng ngoại cảm. Cô tiểu thư Nguyệt Dao bị mẹ cả ép lấy một kẻ xa lạ, đã tình cờ du không vào giấc mộng và biết được quá khứ của cha mẹ mình. Sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, những âm mưu ẩn giấu của người mẹ cả, những nhân vật bí ẩn mà cô chưa được biết đã dần dần hé mở. Cùng với sự chỉ dẫn của linh thể bản mệnh đã thôi thúc cô đi tìm nguyên nhân sự diệt vong của bộ tộc mình. Cô mang theo sứ mệnh giúp đỡ những hương linh xấu số, giúp họ làm nốt những việc còn đang dang dở trên cõi trần. Giấc mơ đó thúc đẩy cô vượt qua lễ giáo, bỏ trốn khỏi hiện tại, lật mở tìm về nguồn cội thần nữ của mình, thậm trí là can thiệp vào nhân quả của người khác. Cuộc đời sau đó của cô xảy ra những biến số, cuốn theo bản thân cô gặp rất nhiều nguy hiểm. Giống như một lời nhắc nhở: "Can thiệp vào nhân quả của người khác ắt sẽ phải trả quả hoặc sẽ nhận lấy phước báu vô lượng." Mỗi người ủy thác đem đến một câu chuyện nhiều cảm xúc. Mỗi lần sứ mệnh hoàn thành mang theo một bài học. Nhân quả xoay vòng, chết có lẽ chưa phải là kết thúc.

55332126235_3652585f96_o.png
 
180 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hồi 1: Con đường trưởng thành và giác ngộ

Chương 1: Tôi là ai?

Bộp!

Một nhành cây khô rơi trúng đầu, cô gái giật mình tỉnh giấc, trên tay vẫn cầm cuốn tiểu thuyết. Nguyệt Dao thở dài gấp cuốn sách lại, nhổm người ngồi dậy. Mấy hôm nay toàn mộng thấy bản thân đang trò chuyện với một vị đại sư, khi thì bay lơ lửng trên không trung, cứ tỉnh giấc là lại lơ mơ mất một hồi, ánh mắt nhìn về khoảng không xa xăm dần rõ nét. Đối diện cô là bức tường cao hai thước bám đầy rêu xanh. Tiếng chim hót ríu rít kéo cô về thực tại. Chỉ còn gần một tuần nữa, là đến lễ thành thân của cô với Tạ Gia Hưng, công tử ăn chơi khét tiếng huyện Yên Châu. Nhìn trên tay cuốn tiểu thuyết đã đọc hết từ bao giờ, cô thở dài, chán chường quay ra nói với bà vú Dung:

- Bà ấy thật là biết cách sắp xếp, vừa làm hài lòng người khác, lại vừa được lợi về bản thân mình. Không hổ danh là phu nhân hiền đức nhất Yên Châu.

Bà Dung, một bà lão hơn bảy mươi tuổi, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đang run run mò mẫm từng đường kim mũi chỉ. Bà khẽ nén tiếng thở dài, quay ra lắc đầu không nói gì.

Chợt có tiếng thì thầm nhỏ bên tai "giờ mới biết à". Dao giật mình ngồi bật dậy. Cô quay mặt nhìn tứ phía:

- Ai vậy?

Cô nhìn Bà Dung:

- Bà có nghe thấy tiếng ai nói không?

Bà Dung chậm chạp lại gần:

- Không, nãy giờ chỉ có hai bà cháu ta ngồi đây!

Cô ngồi nhổm dậy thở dài:

- Haiiiii! Con lại tưởng có vị thần linh nào đến ban phước. Cho con biến mất ngay tức khắc!

Âm thanh phát ra khỏi cổ họng khô khốc, nghẹn lại như sắp muốn khóc.

Tiếng lạo xạo như mấy con kiến đi lạc trong tai, nhưng lại tròn vành rõ từng chữ "vậy thì bỏ trốn đi". Lần này Dao đứng bật dậy khỏi ghế. Cô nghe rõ rành. Hai từ "bỏ trốn", nó giống như đánh thức cô vậy. Cô bỏ lại cuốn tiểu thuyết trên ghế rồi chạy vội đi. Làm bà vú gọi vọng theo.

- Nguyệt Dao, Nguyệt Dao, cái con bé này!

Cô sắp phải lấy một kẻ mình chưa gặp bao giờ. Nghe danh tiếng người đó là đủ hiểu cuộc sống sau này sẽ là một tấn bi kịch rồi. Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Là con nhà quyền thế, thân thứ nữ càng bị áp đặt. Phu nhân thì không thích cô, chỉ có bà Dung, em Cúc là những người thân thuộc nhất. Cả An Bình phủ này ai ai cũng muốn lấy lòng Lý phu nhân, nịnh nọt bà ta. Chứ có ai quan tâm đến con của một tiểu thiếp, mất mẹ từ nhỏ như cô. Người ngoài nghĩ sống trong gác tía lầu son là hạnh phúc, ai biết thân gái chỉ giống như quân cờ mặc người ta sắp đặt. Dao uất ức chạy đến một nơi không ai biết, hét lớn một tiếng, phát tiết tất cả cảm xúc. Trốn vào góc vườn bất lực, òa khóc như một đứa trẻ con. Từ lúc nhận được tin mình sắp phải lấy chồng, cô vùi mình đắm chìm với những cuốn tiểu thuyết. Không thì lạc trôi trong những giấc ngủ. Có lẽ những cơn mơ sẽ làm cô quên mất hiện thực bên ngoài. Cô gái ngước nhìn hoàng hôn khuất dần sau bức tường, từng hạt nắng xuyên qua tán lá va vào ngón tay, chiếu vào đôi má hồng ấm áp. Mùi hương cỏ thu làm cô càng thêm man mác trong lòng. Dù sao thì cũng chỉ là một nữ nhi, chưa đủ mười tám tuổi. Bị trói buộc trong lễ giáo. Mọi cảm nhận về cuộc sống này còn quá ít ỏi. Cô không muốn nó dừng lại trong bốn bức tường cao thành. Làm một người vợ, người mẹ hay là bỏ trốn, không.. Mình không đủ dũng cảm. Dao lắc đầu buông thõng tay xuống, soi mình trong vũng nước đọng phía sân vườn. Khuôn mặt thiếu nữ u sầu. Chống tay đứng dậy, lững thững như cái xác không hồn lết về khuê phòng. Thay đổi được gì, làm gì để thay đổi. Chấp nhận hay là buông xuôi..

Tối ấy, Dao như thường lệ ôm gối chủ động qua ngủ với bà Dung. Trùm chăn tới cổ, nằm suy nghĩ mông lung không ngủ được, cô quay sang bà nũng nịu:

- Bà.. Bà kể cho con nghe chuyện ngày xưa đi.

Bà xoa đầu cô:

- Con bé này đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi!

Bà quay ra xoa lưng cho cô như hồi còn thơ bé, bắt đầu thầm thì:

- Cách đây gần mười chín năm về trước lúc mà cha con phát hiện ra mẹ con đã mang thai..

Tiếng bà nhỏ dần, nhỏ dần. Hai mắt đọng nước của Nguyệt Dao ríu lại, chìm sâu vào giấc ngủ. Cô gái đi lạc vào một ngôi nhà, phía dưới có hai người đàn ông đang nói chuyện với nhau, một thanh niên trẻ tuổi khôi ngô tuấn tú, dáng dấp đĩnh đạc. Một người đàn ông trung niên tầm hơn bốn mươi tuổi. Xa xa có một người con gái nấp ở trong tấm bình phong, trông không rõ hẳn diện mạo. Hình như là đang nghe lén. Người đàn ông lớn tuổi kia quấn khăn đầu rìu màu đen, dáng người gầy mà săn chắc. Trông như một lão nông. Chính là vị đại phu mà bà Dung thường hay kể, còn người thanh niên chính là phụ thân cô lúc trẻ. Còn.. Cô gái kia là ai?

Cô tự thấy thân mình nhẹ bẫng, đám mây trắng bồng bềnh nâng cơ thể cô bay lên không trung. Cố xoay người lay động. Hư hư ảo ảo một làn sương mờ. Cả cơ thể lơ lửng ở trên cao quan sát.

- Bác Khanh, ta muốn cầu xin bác một việc.

Cha của cô tên Lý An. Đang thỉnh cầu vị ngồi đối diện kia, giọng cha gấp gáp:

- Đại nhân có gì xin cứ nói.

- Ta muốn xin phép ngài gả.. Ánh Nguyệt tiểu thư cho ta..

Bác Khanh gì đó đang nhấp chén trà chợt sặc nhẹ, vội xua tay ngắt lời:

- Chẳng phải bên cạnh đại nhân đã có Liên Hoa rồi sao? Ánh Nguyệt còn nhỏ, e là việc này tôi không giúp được.

Người đàn ông trung niên đấm nhẹ vài cái vào ngực. Liên Hoa là tên mẹ cô, tên thân mật cha gọi là Sen, người đã xa cô từ nhỏ mà bà Dung thường hay kể.

Cha cô bóp đầu, khẩn khoản nói:

- Xin đại phu đừng hiểu lầm, ta đây chỉ muốn mượn người, chứ không hề có ý đồ mạo phạm tiểu thư, chỉ là nhờ tiểu thư giúp ta một việc. Vì là người ở Hoa Lư không hề biết danh tính của tiểu thư, đến thời hạn ta sẽ để cô ấy đi.

Người đàn ông đối diện chút ngạc nhiên, thế rồi nhìn cha cô hiểu ý:

- Cậu muốn lấy Ánh Nguyệt, cho con bé dùng một thân phận khác, một phần để che giấu việc Liên Hoa mang thai. Một phần để trong suốt thời gian ấy, Liên Hoa có Ánh Nguyệt bên cạnh chăm sóc. Sau đó khi mọi việc đã xong xuôi, cậu sẽ để Ánh Nguyệt trở về Bắc Việt, tiếp tục cuộc sống nay đây mai đó với tôi.

Cha vội vã quỳ phục xuống, khuôn mặt rạng rỡ ý cười:

- Vẫn là bác hiểu ý ta. Bác muốn Lý An làm gì, ta cũng nguyện.

Ông Khanh đó liền đỡ cha dậy.

- Ấy chết, đại nhân xin đừng làm vậy. Giúp được phu nhân, chúng tôi sẽ cố hết sức. Việc này liên quan đến hạnh phúc cả đời của Ánh Nguyệt, nên ta vẫn muốn hỏi ý kiến..

Ông Khanh vẫn chưa nói hết câu thì bỗng bên cạnh có tiếng người con gái ngắt lời:

- Cha ạ, con đồng ý!

Cả hai người quay mặt ra nhìn Ánh Nguyệt, đôi mắt cô gái trong veo, khuôn mặt rạng rỡ của thiếu nữ mới chừng mười lăm mười sáu tuổi. Cô bình tĩnh bước lại gần nói tiếp:

- Hai cha con ta sẽ cố gắng trả ân tình cho Mật Tộc.

Cơ mặt cha của Nguyệt Dao giãn ra, tràn đầy hy vọng. Ông Khanh cúi xuống nhìn cô gái tên Ánh Nguyệt như hiểu ý cô ấy muốn nói. Trong mắt ông sáng lên đầy tự hào.

- Ánh Nguyệt, con đã suy nghĩ kỹ chưa?

Ánh Nguyệt e lệ vuốt mấy sợi lòa xòa vào mang tai.

- Dạ rồi.

Ông Khanh gật đầu cảm thán:

- Ta biết con sẽ như vậy mà.

Nói rồi quay qua phía Lý An:

- Lý đại nhân, vậy ta giao Ánh Nguyệt cho ngài.

Đợi cha cô đã đi, ông Khanh mới bình tĩnh kéo cô gái của mình xuống ghế nói chuyện:

- Con biết tầm quan trọng của nhiệm vụ lần này chứ?

Cô gái đó gật đầu quả quyết, giọng nói lanh lảnh.

- Từ lúc thấy đại nhân tới đây, con đã đoán ra ý đồ của ngài ấy. Giờ việc quan trọng nhất là giúp chị Sen giữ bí mật.

- Đúng, chúng ta cẩn thận lâu như vậy. Cũng biết đám sát nhân vẫn trong bóng tối theo dõi chúng ta. Nên nếu phát hiện ra Mật Tộc có truyền nhân còn sống, tất cả công sức trước đây của tất cả mọi người đều tan thành hư không.

Nguyệt Dao che miệng ngạc nhiên thầm nghĩ: Mật Tộc. Bà Dung chưa từng nhắc đến việc này. Có điều gì khiến mọi người phải giấu mình chuyển cô gái thế thân kia sao? Dao víu thân mình lao xuống bám vào cây cột nhà, quan sát tiếp hai người họ.

- Con sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo danh tính của tiểu thư. Vì chị ấy.. Cũng vì chúng ta.

Ông Khanh cười hiền, xoa đầu cô gái:

- Thế mới đúng là con gái của ta!

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh chóng, hôn lễ đơn giản, cô Ánh Nguyệt được gả vào An Bình phủ làm thiếp thất với cái tên mới là Hà Hoa. Chỉ có hai người thân cận là anh Bân, thị vệ của mẹ. Giờ cô mới biết được sự thật này. Bà Dung chưa từng kể đến tên anh ấy. Người ngoài chỉ biết, mẹ là thị nữ thân cận bên cạnh cô Hà Hoa, được sắp xếp ở cùng nhau để che dấu việc mẹ mang thai. Hai người vừa gặp đã cảm thấy rất thân thiết, kể cho nhau nghe không biết bao nhiêu chuyện.

Nguyệt Dao bay theo đám lá cây. Hình ảnh trước mắt mờ nhạt một màu trắng xóa. Cô gái theo phản xạ đưa tay lên rụi rụi mắt nhưng cũng không nhìn thấy gì. Làn sương kéo cô tới một căn phòng kín, bên cạnh có lối cầu thang đi lên.

Cha đang đứng ngoài cửa phòng ngó vào trong. Bóng lưng cha run run. Dao bước tới trước mặt cha. Khóe mắt ông rưng rưng như muốn khóc.

- Cuối cùng con cũng đến rồi..

- Chúc mừng đại nhân là một tiểu thư!

Cậu thiếu niên nhanh nhảu chạy ra thông báo. Cha gật đầu, đi đến giường nắm lấy tay mẹ, nhìn mẹ cảm kích:

- Vất vả cho nàng rồi, thật xin lỗi!

Mẹ không nói, lặng lẽ rơi nước mắt, nắm chặt tay cha, nhìn ra phía mẹ Ánh Nguyệt cười mãn nguyện. Cha run run bế em bé lên ngắm nhìn.

- Con gái ta.. Ta hạnh phúc quá!

Dao che miệng xúc động, giọt nước mắt hòa chung với cảm giác lâng lâng.

Như muốn cảm kích cô Hà Hoa, mẹ vịn tay vào vai giường cố ngồi dậy, đặt bàn tay phải lên ngực cúi gập người xuống, tỏ lòng thành kính. Bà Dung vội đỡ mẹ dậy. Hiểu ý mẹ, cha bế em bé cũng cúi đầu cảm kích:

- Ánh Nguyệt, biết ơn vì đã giúp đỡ Liên Hoa trong thời gian qua, biết ơn vì em đã hi sinh rất nhiều để con gái chúng ta chào đời thuận lợi.

Cha nhìn mẹ gật đầu như muốn xác nhận điều gì đó, rồi quay ra phía mẹ Ánh Nguyệt:

- Từ giờ em là mẹ của đứa trẻ này, cả sau này và mãi mãi. Ta sẽ đặt tên con là..

Cha ngập ngừng trong giây lát, rồi nhìn thẳng vào mắt mẹ Ánh Nguyệt:

- Ta đặt tên con bé là 玥瑶Nguyệt Dao, Nguyệt trong thần châu, Dao trong ngọc sáng rực rỡ. Nguyệt trong một phần Ánh Nguyệt, tên của em.

Dao bám sau phía rèm cửa, tay phải đặt lên ngực, khuôn mặt rạng rỡ, niềm hân hoan khó tả. Thì ra.. Gia đình mình đã từng.. Viên mãn.. Như thế này.

Sau khi cô ra đời, mẹ nuôi vẫn dùng thân phận Hà Hoa. Bên ngoài đối với người trong ngoài phủ, mẹ nuôi vẫn là mẫu thân sinh ra Nguyệt Dao. Hàng ngày vẫn chỉ ở trong biệt viện, cùng bà Dung vừa chăm sóc hai mẹ con cô. Sau bảy tháng sinh nở, sức khỏe mẹ Liên Hoa ngày càng yếu, trong đầu bắt đầu xuất hiện nhiều ảo giác. Cha lại bận công vụ phò tá tân hoàng đế nên không thường xuyên bên cạnh mẹ. Ngày cứ trôi qua bình thường cho đến khi, anh Bân quay về báo tin, An Bình phủ sắp có chính thất phu nhân, là ái nữ thứ hai của quan thượng thư Trương Hành, tiểu thư Trương Nhã.

Dao thấy mẹ không được vui cho lắm. Thì ra cô giống mẹ ở điểm này, thường không tiết chế được cảm xúc. Đồng cảm bước đến chạm vào vai mẹ mình, tất cả tan ra hòa vào luồng sáng trắng. Luồng sáng làm cô chói mắt, cô nheo mắt, chắn tay trước mặt. Bỗng khung cảnh đưa cô di chuyển đến gian nhà chính, xung quanh bài trí toàn sắc màu rực rỡ.

P/s: Mời các bạn cùng đón đọc, nhận xét và góp ý. Xin trân trọng cảm ơn!
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back