Phương Hằng Thanh đứng cách xa lệnh bài kia một chút. Thứ kia có lẽ chưa được luyện hóa hoàn toàn nên chỉ mới xâm nhập vào trong đầu của hắn nhưng chưa khống chế được hắn. Nếu hắn duy trì sự tập trung nhất định có thể đợi được đến khi sư tôn trở về.
"Kiếp trước của các ngươi cũng thật lâm ly bi đát nhỉ? Có vẻ như là bị kẻ khác hãm hại. Thế nào? Có muốn tìm kẻ đó không? Ta sẽ giúp ngươi. Ta thậm chí còn cho ngươi sức mạnh. Chỉ cần ngươi hợp tác với ta, kiếp này của ngươi sẽ mạnh đến mức không ai địch lại được."
Phương Hằng Thanh im lặng không nói tiếng nào. Tranh cãi với thứ này chỉ thêm phiền phức, dù sao hắn hiện tại cũng không cách nào đuổi thứ kia ra khỏi đầu được. Cứ tập trung đừng để hắn khống chế thì không sao cả. Hắn chỉ tức vì kẻ kia dám tự tiện xem quá khứ của hắn.
"Im lặng à? Quả nhiên trùng sinh có khác. Tiểu tử ngươi rất khôn đấy. Ngươi đang nghĩ gì đừng tưởng ta không biết. Ngươi đang xem thường ta rồi đấy. Để ta cho ngươi thấy ta có thể làm gì được ngươi."
* * *
Sử Quân Nghi ép Huyết Ma Nữ vào vách núi, cắt đứt hết gân tay gân chân của ả để ả không chạy được. Gương mặt ẩn sau tấm khăn trùm kia nhưng giọng nói băng lãnh, đầy sát khí cùng luồng uy áp kinh người ép Huyết Ma Nữ muốn ngạt thở. Đôi mắt ả ta mở to đầy hoảng sợ. Ả biết mình chọc phải bậc cao nhân tu vi hơn ả rất nhiều. Người kia còn chưa xuất ra bao nhiêu chiêu ả đã bị đập bẹp không khác gì con kiến.
"Mau nói! Ngươi đang luyện thứ gì?"
"Thưa.. thưa tiên nhân, tiểu nữ luyện.. luyện lệnh bài Hắc Ngục."
Sử Quân Nghi hơi giật mình. Lệnh bài Hắc Ngục chẳng phải thứ có thể triệu hồi những linh hồn quỷ dữ từ địa ngục lên rồi tùy ý sai khiến sao? Hắn nhớ rõ ràng cách đây hai trăm năm, chính tay hắn đã hủy thứ này đi. Tại sao giờ lại xuất hiện ở đây?
"Làm sao ngươi có trong tay thứ này?"
"Có.. có người đưa nó cho tiểu nữ."
"Là kẻ nào?"
"Tiêủ nữ.. tiểu nữ không biết. Người đó chỉ đưa thứ này cho tiểu nữ, nói rằng dùng nó sẽ giúp tiểu nữ đạt được sức mạnh lớn nhất."
Hóa ra ả ma nữ này cũng là bị kẻ khác lợi dụng. Đợi khi ả luyện xong tấm lệnh bài kia thì linh hồn ả cũng bị lệnh bài quái quỷ đó hút hết. Sử Quân Nghi chợt giật mình nhận ra. Phía bên Phương Hằng Thanh rất không ổn.
* * *
"Đời này của ta hối hận nhất chính là nhận ngươi làm đồ đệ. Nếu có kiếp sau ta không muốn gặp lại ngươi nữa." Sử Quân Nghi vừa dứt lời bội kiếm Thanh Thanh cắt một đường sâu trên cuống họng. Máu chảy xối xả. Sử Quân Nghi gục xuống ngay trước mắt.
Phương Hằng Thanh khuỵu xuống. Hình ảnh khủng khiếp của kiếp trước một lần nữa hiện hữu rõ rệt ngay trước mắt hắn. Không những vậy, hắn còn nghe văng vẳng trong đầu tiếng nói của sư tôn: "Ngươi lừa ta. Ta tin tưởng ngươi như vậy, bảo vệ ngươi hết lần này đến lần khác. Vậy mà ngươi lại phản bội ta. Ta không có đồ đệ như ngươi!"
Nước mắt rơi xuống ướt hết cả mặt. Phương Hằng Thanh bóp chặt lấy lồng ngực đang đau đến cùng cực. Không nghi ngờ gì nữa. Đây là tâm ma của hắn. Tấm lệnh bài kia đã nắm lấy đúng tâm ma của hắn mà khống chế hắn. Không được. Hắn không thể để tên kia khống chế mình dễ dàng như vậy. Hắn vẫn đang trong thời gian thử thách. Hắn muốn chứng minh cho sư tôn thấy mình xứng đáng được làm đồ đệ của người một lần nữa. Không thể thua được.
Phương Hằng Thanh rút từ trong người một thanh chủy thủ. Kiếp trước hắn vẫn luôn mang trên người song đao vốn đã thành thói quen nên khi được
trọng sinh, hắn giắt bên hông một thanh chủy thủ cho đỡ nhớ. Không ngờ lại phải dùng đến nó sớm như vậy. Hắn nắm chủy thủ đâm mạnh vào đùi. Nỗi đau ở hiện thực giúp hắn tỉnh táo không bị ảo cảnh tâm ma quấn thân.
"Tiểu tử, không ngờ ngươi lại dám tự tổn thương chính mình để thoát khỏi ảo cảnh của ta. Nhưng ngươi hiện tại đang chảy máu rất nhiều. Rồi ngươi sẽ không giữ được tỉnh táo lâu nữa đâu."
"Im đi. Sư tôn sẽ quay lại đây. Ngươi cũng chết chắc rồi."
"..."
Phương Hằng Thanh bắt đầu cảm thấy đầu óc xây xẩm, mắt không còn nhìn rõ gì nữa. Chết tiệt. Lẽ ra lúc nãy hắn không nên đâm sâu thế. Giờ mất máu nhiều quá. Mệt quá. Hằng Thanh không gắng gượng nổi, ngã gục xuống. Nhưng trước khi cơ thể hắn chạm đất đã có một vòng tay giơ ra đỡ lấy.
Sử Quân Nghi tiếp được Phương Hằng Thanh bị ngất đi. Hắn nhìn sơ qua hiện trạng lập tức hiểu ngay mọi chuyện. Hắn vừa truyền linh lực cầm máu vừa lay gọi: "Hằng Thanh! Hằng Thanh! Nghe ta nói không? Thanh nhi!"
Phương Hằng Thanh vẫn nhắm mắt, hơi thở yếu ớt dần. Sử Quân Nghi liền nhẹ nhàng đặt y xuống đất, truyền một lượng linh lực khá lớn giúp ổn định tạm thời thương thế của y. Hắn nhìn ra phía sau. Lệnh bài Hắc Ngục không ngừng tỏa ra khí đen, lắc lư dữ dội như muốn trốn thoát. Sử Quân Nghi phóng ra một luồng khí xanh quấn chặt lấy nó, ép đưa nó vào tỏa linh nang đeo bên người. Đoạn hắn bế Hằng Thanh đứng dậy, vội vàng bay đi.
Sử Quân Nghi bế vào Hằng Thanh đưa thẳng về phòng mình, đặt lên giường với tư thế ngồi khoanh chân, còn hắn ngồi phía sau tiếp tục truyền linh lực vào người Hằng Thanh. Hắn biết thằng nhóc yếu như vậy là bởi vì ngoài vết thương trên đùi còn có yêu ma trong đầu không ngừng quấy phá. Không có cách nào có thể trừ được hết yêu ma trong người thằng nhóc, chỉ có thể đuổi yêu ma từ người nó sang bên người hắn. Tu vi của hắn cao, đủ sức để áp chế yêu ma rồi tiêu trừ dần dần.
Tần Lộ đứng nấp sau cánh cửa ló đầu nhìn vào. Nàng không hiểu lắm những gì sư tôn đang làm nhưng nàng biết người là đang chữa trị cho sư huynh. Nhìn ánh mắt sư tôn lo lắng cho sư huynh như thế khiến lòng nàng tràn ngập sung sướng.
"Tiểu Lộ!"
Tiếng Sử Quân Nghi gọi khiến nàng giật mình. Tần Lộ liền chạy vào trong phòng đến bên cạnh sư tôn, thi lễ.
"Từ lúc nhận ngươi đến giờ ta chưa có thời gian quan tâm đến ngươi. Xin lỗi."
"Sư tôn đừng nói vậy. Đồ đệ biết sư huynh bị thương cần phải chữa trị gấp. Đồ đệ không hề trách người."
"Ừm." Sử Quân Nghi gật đầu. Xem ra là một cô bé ngoan. "Qua đây, để vi sư kiểm tra linh lực cho ngươi."
Sử Quân Nghi rút từ trong giới chỉ một đoạn dây trắng cột vào cổ tay của Tần Lộ, đầu còn lại cầm trên tay. Tần Lộ nhìn thấy một luồng khí truyền từ ngón tay của sư tôn đến cổ tay nàng thông qua sợi dây. Nàng tự hỏi đây không biết có phải là linh khí không. Tần Lộ quan sát thái độ của sư tôn. Hình như chẳng có chút thay đổi nào. Nàng thầm cảm khái. Sư tôn lạnh lùng quá đi. Hóa ra người chỉ tỏ vẻ lo lắng khi sự việc có liên quan đến sư huynh thôi.
Sử Quân Nghi dùng linh lực kiểm tra một chút. Hắn khá là hài lòng. Không ngờ vớ thử một người dưới hạ giới cũng có thể thu được thiên linh căn. Cô bé này rất có thiên phú, chỉ thua Phương Hằng Thanh một chút. Nhưng Sử Quân Nghi trước giờ không thích thể hiện quá rõ ràng suy nghĩ của mình ra ngoài. Hơn nữa, thiên linh căn với một người đã sống mấy ngàn năm như hắn không phải là chuyện gì to tát nên thái độ nghiễm nhiên vẫn bình thản như thường.
Phương Hằng Thanh thì khác. Bất cứ chuyện gì liên quan đến y đều khiến hắn để ý. Dù gì cũng là đệ tử một tay hắn nuôi lớn, cho dù kiếp trước có ghét, có hận y thế nào đi chăng nữa thì tình sư đồ đâu phải muốn xóa bỏ là xóa bỏ được. Chưa nói đến kiếp này tính cách của Phương Hằng Thanh có sự biến chuyển khá lớn khiến hắn càng không thể bỏ mặc. Có thể đối với những đệ tử khác việc hắn đối xử đặc biệt với Phương Hằng Thanh sẽ khiến chúng buồn lòng. Nhưng với riêng Tần Lộ thì không. Hắn càng như thế nàng lại càng phấn khích. Trong đầu tưởng tượng đủ thứ chuyện không tiện nói ra.
"Tuy hiện giờ ngươi mới bắt đầu tu tiên có hơi trễ nhưng không vấn đề gì. Ta đã nhận ngươi làm đồ đệ thì nhất định sẽ có trách nhiệm giúp ngươi nâng cao tu vi."
"Vâng. Cảm ơn sư tôn."
"Để ta chuẩn bị Tẩy linh trì cho ngươi ngâm mình." Sử Quân Nghi đứng dậy nhưng chưa kịp làm gì đã lại ngồi phịch xuống giường.
Tần Lộ vội vàng đỡ lấy Sử Quân Nghi, lo lắng hỏi: "Sư tôn, người làm sao vậy?"
"Ta dùng quá nhiều linh lực chữa trị cho Hằng Thanh nên bị mất sức. Ta cần phải nghỉ ngơi một chút. Sau lúc nữa ta sẽ làm Tẩy linh trì cho ngươi."
"Không sao. Sư tôn cứ nghỉ ngơi đi. Khi nào khoẻ thì.."
Tần Lộ chưa nói xong câu đã thấy Sử Quân Nghi nhắm mắt ngủ rồi. Xem ra sư tôn đã rất mệt. Liếc nhìn vị sư huynh đang nằm trên giường, trong đầu Tần Lộ chợt nảy lên một ý nghĩ thú vị.
Nàng lay nhẹ Sử Quân Nghi, khẽ gọi nhưng không thấy sư tôn có động tĩnh gì. Xem chừng đã ngủ rất say. Thế là nàng đỡ Sử Quân Nghi nằm xuống giường ngay bên cạnh Phương Hằng Thanh. Nàng nghĩ một chút cảm thấy thế này thì đơn giản quá. Thế là Tần Lộ nắm lấy tay của hai người đặt lên nhau trong tư thế nắm hờ. Nàng lại tháo dây lưng của Hằng Thanh, kéo vạt áo của hắn hở ra một chút để lộ cả xương quai xanh. Sau đó kéo chăn đắp lên người cả hai. Cảm thấy đã ưng ý, Tần Lộ thả rèm, rồi lặng lẽ ra ngoài, khép cửa lại.