Chương 20: Những năm tháng không có nhau
Liệu ngày mai ta sẽ quên hay chưa
Chiều tàn theo thu phai
Đoạn đường này chia hai
Tình cờ đến rồi đi
Như duyên số đã an bài..
Sau cuộc chia tay. Không ai chặn ai. Không ai xóa số điện thoại của ai. Không ai đăng những dòng trạng thái buồn bã. Không ai kể lể với bạn bè. Mọi thứ kết thúc một cách văn minh. Và đau đớn. Bởi đôi khi. Những cuộc chia tay ồn ào còn dễ chịu hơn. Ít nhất người ta còn có thứ để trách. Còn họ. Không có ai sai hoàn toàn. Nên cũng không biết phải trách ai.
Tháng đầu tiên. Đình Kiên vẫn giữ thói quen mở khung chat của Minh Nguyệt mỗi tối. Nhìn dòng trạng thái hoạt động. Rồi lại tắt đi. Anh đã nhiều lần muốn nhắn tin. Muốn hỏi:
"Em ăn cơm chưa?"
Hoặc:
"Hôm nay thế nào?"
Những câu hỏi quen thuộc suốt nhiều năm. Nhưng rồi không gửi. Bởi chính anh là người đã nói:
"Tùy em."
Còn ở Đà Nẵng. Minh Nguyệt cũng không dễ dàng hơn. Có những sáng thức dậy. Theo phản xạ. Cô vẫn cầm điện thoại. Chờ tin nhắn chào buổi sáng. Rồi mới nhớ ra. Sẽ không còn nữa. Có những tối đi ngang quán cà phê quen. Nhìn chiếc bàn cạnh cửa sổ. Cô lại nhớ đến anh. Nhớ nhiều đến mức phải bước nhanh hơn. Nhưng thời gian vẫn tiếp tục. Dù muốn hay không.
Sáu tháng sau. Chi nhánh Đà Nẵng đạt doanh thu kỷ lục. Minh Nguyệt được tập đoàn khen thưởng. Tên cô xuất hiện trong các cuộc họp cấp cao. Nhiều người bắt đầu nhắc đến cô như một trong những lãnh đạo trẻ triển vọng nhất.
Ngày nhận bằng khen. Mọi người chúc mừng rất nhiều. Cô cũng cười. Cũng cảm ơn. Nhưng lúc về tới căn hộ. Nhìn tấm bằng đặt trên bàn. Điều đầu tiên cô nghĩ tới lại là:
"Nếu là trước đây. Người đầu tiên mình gọi sẽ là anh."
Nghĩ đến đó. Cô chỉ lặng lẽ cất tấm bằng vào ngăn kéo.
Ở Singapore. Đình Kiên cũng không ngừng tiến lên. Sau khi hết nhiệm kỳ ba năm. Anh được đề nghị ở lại. Chức vụ cao hơn. Quyền hạn lớn hơn. Mức lương khiến nhiều người mơ ước. Đồng nghiệp đều nghĩ anh sẽ đồng ý ngay. Giống như mọi lần. Nhưng lần này. Đình Kiên nhìn bản đề xuất rất lâu. Rồi lần đầu tiên tự hỏi:
"Mình còn muốn gì nữa?"
Ngày trước. Câu trả lời rất rõ ràng. Thành công. Vị trí cao hơn. Một tương lai rộng mở hơn. Nhưng bây giờ. Anh đã có gần như tất cả. Chỉ có điều.. Mỗi tối trở về căn hộ, Đèn vẫn sáng, Thành phố vẫn đẹp, Công việc vẫn thuận lợi, Nhưng không có ai để kể nghe ngày hôm nay. Một cảm giác trống rỗng. Âm thầm. Nhưng dai dẳng.
Năm thứ hai sau chia tay. Bạn bè bắt đầu giới thiệu đối tượng cho cả hai. Minh Nguyệt từ chối. Lịch sự. Dứt khoát. Đình Kiên cũng vậy. Một lần. Đồng nghiệp hỏi:
"Anh vẫn chưa quên người cũ à?"
Anh im lặng vài giây. Rồi trả lời:
"Chắc vậy."
Đó là lần đầu tiên anh thừa nhận điều ấy.
Năm thứ ba. Một người bạn chung kết hôn. Gửi thiệp mời cho cả hai. Khi nhìn thấy tên cô trong danh sách khách mời. Đình Kiên đã suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng. Anh không đi. Còn Minh Nguyệt cũng không tới. Không ai biết lý do. Chỉ có hai người hiểu. Họ chưa sẵn sàng gặp lại. Thời gian tiếp tục trôi. Năm thứ tư. Năm thứ năm. Cuộc sống dần ổn định. Nỗi đau cũng không còn dữ dội như trước. Nhưng có những thứ không biến mất. Chỉ lặng lẽ nằm lại trong tim.
Một tối cuối năm. Đình Kiên ngồi một mình bên cửa sổ. Ngoài kia. Singapore lên đèn rực rỡ. Anh mở album ảnh cũ. Lần đầu tiên sau rất lâu. Có ảnh Minh Nguyệt. Ảnh hai người đi ăn tối. Ảnh bờ sông. Ảnh buổi hoàng hôn năm ấy. Anh nhìn từng tấm. Rất lâu. Rồi bất giác cười. Một nụ cười buồn. Bởi cuối cùng anh cũng hiểu. Điều cô từng muốn. Không phải một đám cưới xa hoa. Không phải lời hứa hoàn hảo. Cũng không phải tương lai hoàn mỹ. Mà chỉ là một lần. Một lần anh đặt cô lên trước mọi kế hoạch. Chỉ tiếc rằng. Anh hiểu ra quá muộn.
Đêm đó. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Đình Kiên tự hỏi thành tiếng. Câu hỏi mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới. Nhưng giờ lại xuất hiện mỗi khi một mình..
"Em đi.." Anh nhìn ánh đèn ngoài cửa kính. Giọng nói tan vào khoảng lặng. "Bao giờ em về?"
Và anh không biết. Ở một nơi nào đó ngoài kia. Người con gái ấy cũng đang nhìn về phía biển. Mang theo một phần thanh xuân chưa từng quên. Nhưng đã không còn chờ đợi nữa.
Tháng đầu tiên. Đình Kiên vẫn giữ thói quen mở khung chat của Minh Nguyệt mỗi tối. Nhìn dòng trạng thái hoạt động. Rồi lại tắt đi. Anh đã nhiều lần muốn nhắn tin. Muốn hỏi:
"Em ăn cơm chưa?"
Hoặc:
"Hôm nay thế nào?"
Những câu hỏi quen thuộc suốt nhiều năm. Nhưng rồi không gửi. Bởi chính anh là người đã nói:
"Tùy em."
Còn ở Đà Nẵng. Minh Nguyệt cũng không dễ dàng hơn. Có những sáng thức dậy. Theo phản xạ. Cô vẫn cầm điện thoại. Chờ tin nhắn chào buổi sáng. Rồi mới nhớ ra. Sẽ không còn nữa. Có những tối đi ngang quán cà phê quen. Nhìn chiếc bàn cạnh cửa sổ. Cô lại nhớ đến anh. Nhớ nhiều đến mức phải bước nhanh hơn. Nhưng thời gian vẫn tiếp tục. Dù muốn hay không.
Sáu tháng sau. Chi nhánh Đà Nẵng đạt doanh thu kỷ lục. Minh Nguyệt được tập đoàn khen thưởng. Tên cô xuất hiện trong các cuộc họp cấp cao. Nhiều người bắt đầu nhắc đến cô như một trong những lãnh đạo trẻ triển vọng nhất.
Ngày nhận bằng khen. Mọi người chúc mừng rất nhiều. Cô cũng cười. Cũng cảm ơn. Nhưng lúc về tới căn hộ. Nhìn tấm bằng đặt trên bàn. Điều đầu tiên cô nghĩ tới lại là:
"Nếu là trước đây. Người đầu tiên mình gọi sẽ là anh."
Nghĩ đến đó. Cô chỉ lặng lẽ cất tấm bằng vào ngăn kéo.
Ở Singapore. Đình Kiên cũng không ngừng tiến lên. Sau khi hết nhiệm kỳ ba năm. Anh được đề nghị ở lại. Chức vụ cao hơn. Quyền hạn lớn hơn. Mức lương khiến nhiều người mơ ước. Đồng nghiệp đều nghĩ anh sẽ đồng ý ngay. Giống như mọi lần. Nhưng lần này. Đình Kiên nhìn bản đề xuất rất lâu. Rồi lần đầu tiên tự hỏi:
"Mình còn muốn gì nữa?"
Ngày trước. Câu trả lời rất rõ ràng. Thành công. Vị trí cao hơn. Một tương lai rộng mở hơn. Nhưng bây giờ. Anh đã có gần như tất cả. Chỉ có điều.. Mỗi tối trở về căn hộ, Đèn vẫn sáng, Thành phố vẫn đẹp, Công việc vẫn thuận lợi, Nhưng không có ai để kể nghe ngày hôm nay. Một cảm giác trống rỗng. Âm thầm. Nhưng dai dẳng.
Năm thứ hai sau chia tay. Bạn bè bắt đầu giới thiệu đối tượng cho cả hai. Minh Nguyệt từ chối. Lịch sự. Dứt khoát. Đình Kiên cũng vậy. Một lần. Đồng nghiệp hỏi:
"Anh vẫn chưa quên người cũ à?"
Anh im lặng vài giây. Rồi trả lời:
"Chắc vậy."
Đó là lần đầu tiên anh thừa nhận điều ấy.
Năm thứ ba. Một người bạn chung kết hôn. Gửi thiệp mời cho cả hai. Khi nhìn thấy tên cô trong danh sách khách mời. Đình Kiên đã suy nghĩ rất lâu. Cuối cùng. Anh không đi. Còn Minh Nguyệt cũng không tới. Không ai biết lý do. Chỉ có hai người hiểu. Họ chưa sẵn sàng gặp lại. Thời gian tiếp tục trôi. Năm thứ tư. Năm thứ năm. Cuộc sống dần ổn định. Nỗi đau cũng không còn dữ dội như trước. Nhưng có những thứ không biến mất. Chỉ lặng lẽ nằm lại trong tim.
Một tối cuối năm. Đình Kiên ngồi một mình bên cửa sổ. Ngoài kia. Singapore lên đèn rực rỡ. Anh mở album ảnh cũ. Lần đầu tiên sau rất lâu. Có ảnh Minh Nguyệt. Ảnh hai người đi ăn tối. Ảnh bờ sông. Ảnh buổi hoàng hôn năm ấy. Anh nhìn từng tấm. Rất lâu. Rồi bất giác cười. Một nụ cười buồn. Bởi cuối cùng anh cũng hiểu. Điều cô từng muốn. Không phải một đám cưới xa hoa. Không phải lời hứa hoàn hảo. Cũng không phải tương lai hoàn mỹ. Mà chỉ là một lần. Một lần anh đặt cô lên trước mọi kế hoạch. Chỉ tiếc rằng. Anh hiểu ra quá muộn.
Đêm đó. Lần đầu tiên sau nhiều năm. Đình Kiên tự hỏi thành tiếng. Câu hỏi mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới. Nhưng giờ lại xuất hiện mỗi khi một mình..
"Em đi.." Anh nhìn ánh đèn ngoài cửa kính. Giọng nói tan vào khoảng lặng. "Bao giờ em về?"
Và anh không biết. Ở một nơi nào đó ngoài kia. Người con gái ấy cũng đang nhìn về phía biển. Mang theo một phần thanh xuân chưa từng quên. Nhưng đã không còn chờ đợi nữa.
Liệu ngày mai ta sẽ quên hay chưa
Chiều tàn theo thu phai
Đoạn đường này chia hai
Tình cờ đến rồi đi
Như duyên số đã an bài..
