834 ❤︎ Bài viết: 68 Tìm chủ đề
Chương 20: Ai động tay động chân vào rượu

Editor: Vân Anh bb

Diệp Ninh bị anh ôm, không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn môi của người đàn ông này.

Nghe nói đàn ông bạc tình thường môi sẽ rất mỏng.

Cô cảm thấy hương vị trên người nam nhân này rất dễ ngửi. Cô chưa từng gặp người nam nhân nào có mùi hương dễ ngửi như vậy.

Diệp Ninh ngẩng đầu lên nhìn Mộ Dạ Lê.

Nam nhân này thật gợi cảm, khiến cô không tránh khỏi dựa sát thêm vài phần.

Người nam nhân này tới đây là để câu dẫn cô sao?

Bất chợt một mùi rượu thoang thoảng ập tới, lúc cô dựa sát vào anh, anh ngửi thấy rất rõ mùi hương của cô, mùi hương này khiến người khác không tự chủ được mà ảo tưởng.

Mộ Dạ Lê thầm mắng mình một tiếng, lúc này rồi mà còn muốn cô.

Muốn thượng cái nữ nhân say rượu này.

Cô ta rốt cuộc là có ma lực gì.

Ánh mắt mông lung ngập nước của cô đã bị anh thu vào tầm mắt.

Mộ Dạ Lê dường như không nhìn thấy những người khác, lúc này anh chỉ cảm giác được mỹ nhân trong lòng mình đang nóng lên, thân thể giống như cái bếp lò thiêu đốt ngực anh, khiến thân thể của anh cũng nóng lên theo.

Nhiệt độ này rất không bình thường.

Trong rượu có thứ gì sao?

Mộ Dạ Lê nâng con ngươi lên, hàn ý bắn ra bốn phía, "Ai đã bỏ thuốc vào rượu của cô ấy?"

Có vài người bị giọng nói trầm thấp này dọa cho sắp tè ra quần, "Chúng tôi.. chúng tôi.. chúng tôi thật sự không biết cô ấy là người của ngài, thật đấy, nếu biết, có cho chúng tôi hai mươi cái lá gan chúng tôi cũng không dám động đến cô ấy."

Những người này đồng thanh xin tha, đời này của bọn họ không nghĩ tới lại có thể gặp được vị Phật sống này chỉ vì một nữ nhân.

Rượu pha thuốc bốc lên khiến Diệp Ninh rất khó chịu, thần chí bắt đầu có chút không rõ ràng, cô dán lên người Mộ Dạ Lê, miệng không ngừng rên rỉ ra tiếng, "Khó chịu, nóng quá.."

Cái Diệp Chanh này..

Mộ Dạ Lê nghe tiếng kêu giống như mèo nhỏ vang lên, trong lòng dâng lên một cảm giác khô nóng khó có thể miêu tả, trái tim như bị cái gì đó cào trúng, rất ngứa nhưng không khó chịu.

Anh nhìn người đàn ông bên cạnh đang lẳng lặng nhìn chằm chằm Diệp Ninh, bởi vì tiếng khóc vừa rồi của cô mà chảy cả máu mũi.

Hắn còn chưa gặp qua nữ nhân nào câu người như vậy đâu.

Đáng chết.

Nghĩ đến những người này đang mơ tưởng đến Diệp Chanh, trong lòng Mộ Dạ Lê thế nhưng lại vô cùng khó chịu, mặt đen như đít nồi. Anh ôm Diệp Ninh, lạnh lùng phân phó người bên cạnh, "Dọn dẹp nơi này sạnh sẽ cho tôi."

Sau đó liền bế Diệp Ninh đi ra ngoài.

Bên ngoài đã yên tĩnh trở lại, những người vây xem trước cửa Kim Bích Huy Hoàng đều đã bị đuổi hết rồi.

Diệp Ninh bị Mộ Dạ Lê ôm vào trong xe, bàn tay to lớn của anh xoa trán cô, trán cô không nóng, nhưng toàn thân lại rất nóng.

Chắc chắn là đã bị bỏ thuốc rồi.

Anh mới vừa được trải nghiệm, sẽ không nhìn lầm.

Đáng chết.

Đột nhiên anh nhớ tới, mình đã từng thề rằng sẽ không bao giờ để ý đến cô, để cái nữ nhân không biết xấu hổ này tự sinh tự diệt ở Mộ gia.

Lại không nghĩ tới mình vậy mà lại chạy tới đây xử lý chuyện của cô.

"Tiên sinh, ngài muốn đi đâu?"

"Đừng về nhà cũ, về nhà."

Mộ Dạ Lê 13 tuổi đã độc lập ra ở riêng, một mình sống ở bên ngoài, mấy ngày nay là bởi vì hôn lễ nên mới về nhà cũ.

Ở trên xe, thân thể Diệp Ninh đã không thể khống chế mà nóng dần lên.

Không biết là trúng phải thuốc gì, tác dụng mãnh liệt như vậy.
 
Chỉnh sửa cuối:
834 ❤︎ Bài viết: 68 Tìm chủ đề
Chương 31: Thử một lần xem anh rốt cuộc có được không

Editor: Vân Anh bb

Mộ Dạ Lê là đàn ông, hơn nữa còn là người đàn ông cường đại hơn những người đàn ông khác, làm sao có thể không cảm nhận được dục vọng của một người phụ nữ chứ.

Anh híp mắt, cúi đầu nhìn người phụ nữ này.

Cô ta che ngực đang phập phồng của mình, ánh mắt mê ly nhìn anh.

Nhưng mà trong lòng Mộ Dạ Lê lại không khỏi nhớ tới Diệp Chanh.

Thật ra, ngực của Diệp Chanh to hơn ngực của Diệp Tử nhiều.

Hơn nữa dáng người của Diệp Chanh có thể nói là hoàn mỹ, kể từ sau khi anh nhìn thấy dáng người hoàn mỹ của cô, bỗng nhiên cảm thấy cho dù là dáng người của bất kỳ kẻ nào cũng không thể so sánh với Diệp Chanh.

Lúc anh lau rửa thân thể cho Diệp Chanh, đã chứng kiến từng cái từng cái chi tiết trên dáng người hoàn mỹ kia.

Nghĩ như vậy, thân thể của anh thế nhưng lại.. có cảm giác.

Chỉ là ngẫm lại thôi mà lửa đã bùng lên rồi.

Yết hầu của anh giật giật..

Diệp Tử cảm nhận được rõ ràng thân thể của anh không đúng, lập tức cả người cô ta cũng hưng phấn lên.

Đây vẫn là lần đầu tiên anh có cảm giác với mình nha.

Cô ta đã nói rồi mà, Mộ Dạ Lê là người đàn ông hoàn mỹ như vậy, không có khả năng phương diện kia có vấn đề được, chỉ là do cô ta rụt rè không chủ động mà thôi.

Bởi vì cô ta cũng không phải là cái kiểu d*m đ**g như Diệp Chanh kia, cô ta chính là đệ nhất danh viện, cái chuyện hạ thấp bản thân câu dẫn người khác như vậy, cô ta mới không làm đâu.

Nhưng mà hiện tại, cô ta không nghĩ được nhiều như vậy.

Có được người đàn ông này, mới là có được cả thế giới.

Thân thể cô ta lập tức leo lên thân thể của anh.

"Dạ Lê, Dạ Lê.. Em khó chịu quá.."

Mộ Dạ Lê nheo mắt nhìn cô ta.

Mẹ nó, lúc này anh thế nhưng lại nghĩ đến Diệp Chanh?

Chẳng lẽ anh chỉ có thể có cảm giác với một người là Diệp Chanh thôi sao?

Không, chỉ là thời gian qua anh không nghĩ tới phương diện kia mà thôi.

Diệp Tử cảm nhận được anh đang buông lỏng, trong lòng liền vô cùng vui sướng.

Cô ta càng bắt đầu tạo dáng õng ẹo hơn, chỉ hận không thể bộc lộ hết mị lực của mình ra.

Cô ta ghé môi lại gần.

Cùng là đôi môi đỏ mọng, cùng là ánh mắt mê ly mờ ảo, nhưng..

Cái ánh mắt này lại không giống với Diệp Chanh.

Mặt của Diệp Chanh quá mức xinh đẹp kiều diễm, cho nên cho dù là cô làm ra bất cứ biểu cảm gì cũng đều trở nên vô cùng câu người.

Nhưng mà Diệp Tử.. Mặc dù là cũng làm ra biểu cảm đó, nhưng tổng quan lại làm cho người ta cảm thấy rất giả trân.

Đài truyền hình bên kia mọi người đã quay chụp xong poster, rất nhanh sẽ đưa ra phát hành.

Mọi người đều ngầm lan truyền, nói ảnh chụp của Diệp Chanh, quả thực chính là hồ ly tinh câu hồn người khác, ảnh chụp rất dụ hoặc, rất đẹp, đặc biệt là cái tạo hình áo ngủ kia, càng làm tăng thêm vẻ độc đáo.

Mọi người nhìn vào tấm ảnh tinh tế trên trang web chính thức, nhìn Diệp Ninh với vẻ mặt ghen tị.

"Diệp Chanh này quả thật là yêu tinh, không thì tại sao có thể xinh đẹp như vậy."

"Đúng vậy, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy cô ta, chúng ta cũng đều bị u mê không lối thoát còn gì."

An Khả Nhi vừa đi qua nhất thời liền vô cùng khinh thường.

"Ha ha, chỉnh sửa nhiều như vậy không phải vì muốn nâng cao vị trí của mình sao, chắc ngay cả người chỉnh sửa ảnh cho cô ta, cô ta cũng đã ngủ rồi đi."

Mọi người vừa thấy An Khả Nhi tới, cũng vội vàng nói: "Đúng vậy, nhưng mà vẫn là không xinh đẹp bằng chị Nhi, nhìn cô ta thì có đẹp đấy, nhưng mà lại có bộ dáng của hồ ly tinh, không giống như chị Nhi của chúng ta đây, vừa hào phóng vừa cao quý, nhìn rất có khí chất nha."

An Khả Nhi nghe người ta nói như vậy, biểu tình trên mặt hòa hoãn đi rất nhiều.

Tuy rằng tấm ảnh này cô ta biết rõ, dù sao thì cô ta cũng biết mình bỏ ra bao nhiêu công sức để chỉnh sửa ảnh, cố gắng đạt tới trình độ mỗi một chi tiết trên cơ thể mình đều hoàn mỹ không có khuyết điểm.

Nhưng mà cái Diệp Chanh này..

Thật ra cô ta không nhìn thấy quá nhiều dấu vết chỉnh sửa.

Lúc này, Diệp Ninh đi vào.

An Khả Nhi ngạo nghễ nhìn cô, trực tiếp hất ly cà phê về phía cô.
 
834 ❤︎ Bài viết: 68 Tìm chủ đề
Chương 32: Tại sao Diệp Chanh lại có vận khí tốt như vậy

Editor: Vân Anh bb

Lần này, Diệp Ninh không có né tránh, bởi vì cô không biết, lúc cô không có ở đây, mọi người ở đây đã sôi nổi nghị luận về cô, cô cũng không biết, chính mình thế mà lại có sức ảnh hưởng lớn như vậy.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ chiếc váy màu trắng đều biến thành màu sắc khác.

Thấy vậy, An Khả Nhi cười ha ha: "Thật sự rất xin lỗi nha, tôi nhất thời không để ý, cô hẳn là không có việc gì đi, tôi chẳng qua là vừa mới bước vào đã ngửi thấy một mùi rất khó chịu, khiến tôi sợ hãi lỡ tay làm đổ ly cà phê, có điều chiếc váy này của cô chắc cũng không đáng giá bao nhiêu tiền, nhìn thì có vẻ là hãng Chanel đấy, nhưng không biết là cô mua hàng fake này từ cửa hàng nào, nếu không tôi bảo người khác lấy một chiếc váy hàng thật tới, xem như là bồi thường cho cô đi."

Mọi người không khỏi chế giễu nhìn về phía Diệp Ninh.

"Thì ra là hàng fake à."

"Khó trách tôi nhìn cứ thấy lạ lạ thế nào ấy."

"An Khả Nhi đã nói thì chắc chắn là không sai đâu, nhà cô ấy nhiều tiền như vậy, chẳng lẽ lại không nhìn ra đây có phải là hàng fake hay không sao?"

Diệp Ninh cúi đầu, cười lạnh, vỗ nhẹ lên quần áo của mình.

An Khả Nhi vênh mặt đắc ý, chiếc cằm vốn dĩ đã nhọn của cô ta giống như muốn hếch lên tận trời.

Lúc này cuối cùng cũng có một người không nhìn nổi nữa, ở phía sau lên tiếng nói: "Các người cũng bắt nạt người khác quá rồi đấy."

Diệp Ninh kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy một nữ sinh lớn lên mặt có chút giống bánh bao, đang tức giận ở phía sau nói chuyện.

Mọi người vừa thấy, tất cả liền bao vây lấy nữ sinh mặt bánh bao.

"Lâm Vũ Oánh, cô vội vàng đứng về phía Diệp Chanh như vậy là bởi vì An Khả Nhi chướng mắt cô, cô lại thấy Diệp Chanh có vẻ được chú ý nên muốn cùng cô ta giành lấy chủ đề sao?"

"Ha ha, cũng đúng, chỉ dựa vào cái diện mạo này, cái dáng người này, Lâm Vũ Oánh cô không nhanh chóng ôm một cái đùi thì có khi cô sẽ lập tức bị đào thải bởi vì không có đề tài nào đấy."

"Hơn nữa, cô ôm đùi cũng không thèm nhìn xem các đùi đó có đủ lớn hay không, chẳng may không ôm được, cả hai người lại cùng nhau ngã xuống thì sao."

"Ha ha ha ha."

Mọi người cười vang lên, mặt Lâm Vũ Oánh lập tức đỏ tới tận cổ: "Các người nói bậy cái gì đó, tôi chỉ đơn giản là nhìn không được nữa, rõ ràng các người vừa mới khen Diệp Chanh, nói đồ của cô ấy đẹp, An Khả Nhi vừa tới các người lập tức liền quay ngắt 180 độ, bây giờ còn cùng nhau bắt nạt Diệp Chanh, Diệp Chanh chính là đẹp như vậy đấy, các người không phục cũng phải phục."

Diệp Ninh kinh ngạc quay đầu lại nhìn cô gái nhỏ ngây thơ này, cong môi cười.

Mọi người nghe Lâm Vũ Oánh nói xong lại càng cười lớn hơn: "Cô bị sao vậy, chúng tôi khen cô ta đẹp là một chuyện, bây giờ nói cô ta mặc hàng fake lại là một chuyện khác."

Lâm Vũ Oánh nói: "Đồ cô ấy mặc rõ ràng không phải là hàng fake."

"Ai ui, nói như thể cô đã mặc đồ của chanel rồi ấy."

Lâm Vũ Oánh chỉ có một người, đương nhiên là đấu không lại bọn họ nhiều người như vậy.

"Các người.. các người.."

"Huống chi, tuy rằng cô ta lớn lên xinh đẹp nhưng lại không nổi tiếng bằng chị Nhi của chúng ta, cô cho rằng chỉ cần dựa vào ngoại hình là có thể nổi tiếng được chắc? Cũng quá ngây thơ rồi đi!"

Lúc này bên ngoài lại có người bước vào.

"Diệp Chanh, cô tới đúng lúc lắm, đạo diễn đang muốn tìm cô nói chuyện một chút về vấn đề quay phim Nhiếp Chính Vương triều đấy."

⟨⟨ Nhiếp Chính Vương triều ⟩⟩?

Mọi người lập tức nhìn về phía sau, nhân viên công tác kinh ngạc đi tới: "Trời, Diệp Chanh, trên người của cô bị làm sao vậy."

"À, không có việc gì, là bị tiểu nhân hắt nước lên thôi."

"Cô.. Diệp Chanh cô.."

An Khả Nhi ở phía sau mắng, nhưng mà Diệp Chanh lại mặc kệ cô ta, cô chỉ đi về phía Lâm Vũ Oánh, vứt lại ánh mắt vô cùng xinh đẹp liền rời đi.

Bỏ lại một đám người kinh ngạc đứng tại chỗ sôi nổi nghị luận.

⟨⟨ Nhiếp Chính Vương triều ⟩⟩ là một bộ phim kể về một đám phụ nữ thời xưa.

Nhiếp Chính Vương phi đột phá cung đấu, trở thành một phần trong triều đình, cuối cùng trở thành Nhiếp Chính Vương phi.

Bộ tiểu thuyết này lúc trước rất nổi tiếng, sau lại được một công ty lớn mua lại chế tác thành phim, trước kỳ nghỉ hè năm nay phải hoàn thành, trong đó từ đạo diễn đến diễn viên chính đều là những tên tuổi lớn đi đầu trong ngành, bộ phim này sẽ được phát sóng trong thời gian kỳ nghỉ hè, chính là muốn trở thành một huyền thoại rating.

Tại sao bây giờ đơn vị sản xuất lại muốn mời Diệp Chanh đi tham gia đóng phim chứ?

Tại sao Diệp Chanh lại có vận khí tốt như vậy..
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back