Tác giả: Dẫn Lộ Tinh
Editor: BlueSkyler
Bên trong gia đình tinh hạm chồng chất những quân cờ đài tính toán siêu cấp. Nam nhân tóc bạc ngồi trước màn hình gõ gõ đánh đánh. Mười ngón tay như bay lượn trên bàn phím. Cùng với động tác của nam nhân, màn hình máy chủ trong suốt đồng thời hiện ra hình ảnh cùng tin tức văn bản.
"Biển kìa A."
Có người từ phía sau vỗ vào bờ vai của hắn, nam nhân lười nhác liếc mắt nhìn thanh niên bên cạnh. Thanh Trường Dạ tựa hồ mới tỉnh ngủ, so với ngày thường mang đến cảm giác sạch sẽ tinh khôi khiến bất kì ai cũng tiếc hận khi không thể lột sạch từ đầu đến chân cậu. Giờ phút này đối phương chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng mỏng. Vừa nhìn vào liền nhìn thấy xương quai xanh bên trong cổ áo. Nếu A nhớ không lầm, mấy ngày trước, cái áo này ở trong một sự kiện nào đó được tuyên bố là cái áo sơmi giá trị 500 năm thời gian, bị Thanh Trường Dạ lừa gạt nên có người dốc hết sức lực cho cậuđồ tốt nhất. Đương nhiên, cậu cũng đáng sử dụng những điều đó.
Nam nhân khẽ cười: "Sớm nha, tiểu yêu tinh."
"Cái này cũng gọi là khen sao?"
"Đương nhiên" A dừng đôi bàn tay như đang khiêu vũ trên bàn phím: "Cậu gây họa quá nhiều. Lúc trước cho cậu tư liệu Liên Bang vương, tôi quả thật không nghĩ đến cậu có thể mê hoặc hắn đến thần hồn điên đảo như vậy. Tiểu tử thúi, hắn vì cậu mà vận dụng cả lực lượng quân bộ ở tinh hệ phụ cận để điều tra. Mẹ nó, hắn còn kiểm tra trạm kiểm soát, nếu không phải kỹ thuật tôi hơn một chút --"
"Tôi tin tưởng cậu, A," Thanh Trường Dạ từ tủ lạnh nhỏ lấy đồ uống ra: "Có đồng đội như cậu, tôi không cần phải lo lắng."
".. Đừng dùng lời ngon tiếng ngọt với tôi, tôi không chịu nổi mỹ nhân kế." nam nhân tiếp tục nói: "Tôi giúp cậu đem thời gian kiếm được vào ngân hàng, cậu, tôi, Natasha mỗi người một phần."
"Đúng rồi." Thanh Trường Dạ uống ực một ngụm đồ uống có ga: "Natasha ở đâu?"
"Ở nơi này, bảo bối" Đột nhiên, một nữ nhân xuất hiện hôn một cái vài gương mặt cậu, tơ lụa màu đen bao lấy bộ ngực to lớn dán sát vào ngực Thanh Trường Dạ: "Tôi yêu cậu muốn chết, Tiểu Dạ, cậu biết cậu giỏi lắm không, chỉ mấy tháng ngắn ngủi đã có thể lừa đi nhiều thời gian như vậy."
Mặt A không chút biểu tình: "Mới sáng tinh mơ đã cho tôi xem hình ảnh người lớn như vậy. Tôi chịu không nổi đâu."
"Natasha," Thanh Trường Dạ cúi đầu cùng cô bốn mắt nhìn nhau, nữ nhân tóc vàng mắt xanh đẹp tựa thiên sứ: "Thiếu một chút ức hút."
"..."
Natasha cùng A là bạn của Thanh Trường Dạ, cùng cậu hợp tác cùng nhau đánh cắp thời gian. Natasha phụ trách thu thập tình báo, cô không chỉ có thể trực tiếp lấy đi bí mật quân sự, ngay cả thông tin nhan sắc các tiểu tình nhân của đại thần đều rõ như lòng bàn tay. Trừ bỏ mê luyến thuốc phiện, cô gái này chính là một nhân viên tình báo hoàn mỹ. Còn A chính là một hacker đứng đầu không có tên họ thật. Hắn phụ trách bày mưu tính kế, cũng như phụ trách thu thập tàn cục sau khi Thanh Trường Dạ làm xong nhiệm vụ, giống như sự việc hôm nay, nếu không có A sử dụng kĩ thật phản trinh sát, cậu đã sớm bị vương bắt trở về cung.
Sau khi cậu tỉnh lại người đầu tiên cậu biết đó là A. Khi đó đối phương nhìn cậu cái gì cũng không hiểu, lại vô cùng tò mò với lai lịch của cậu. Chính vì hai lí do này mà dứt khoát nhặt Thanh Trường Dạ về tinh hạm. Sau đó, cùng với lí do đó mà A cũng nhân tiện nhặt về Natasha hai bàn tay trắng. Ngày thường ngại A dong dài nên cậu kêu hắn là lão mâm, so với nữ nhân mạnh mẽ có thể đánh chết nam nhân như Natasha nên gọi là lão baba.
"Con trai ngoan" Từ bàn phím A bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn vào mắt cậu: "Lão mama hỏi cậu, Liên Bang vương có phát hiện ra bí mật của cậu không?"
"A, cách nói của cậu quá tinh tế." Natasha cười khanh khách: "Cậu nên hỏi Tiểu Dạ, thoạt nhìn trên giường vương là một nam nhân dũng mãnh, cậu ấy ngủ cùng hắn có sướng không?"
"Không biết nữa."
Sau khi bị A nhặt về, vì để phòng ngừa những sự việc ngoài ý muốn. A cũng đã từng kiểm tra đo lường thân thể cậu. Cậu cũng là nhờ vào kiểm tra đo lường này mới biết được
dị năng của bản thân chính là nhìn thấy thời gian cùng với khả năng trộm lấy nó. Mà điều Thanh Trường Dạ không biết được chính là, kết quả của kiểm tra đo lường cho thấy cậu sở hữu thể chất mị hoặc. Bề ngoài là một người bình thường, bên trong lại là thân thể của hồ ly tinh. Ban đầu cậu không biết điều này cho đến khi A kể cho cậu một ví dụ.
Người có được mị cốt giống như một kho rượu ngon cực phẩm được cất giấu. Hương rượu không dễ dàng lộ ra bên ngoài, lại có thể khiến người đã từng uống qua rượu người cả đời không quên, tâm hồn mang theo mộng. Thể chất như vậy dễ mang đến cho cậu tài phú cùng ân sủng, nhưng đồng thời cũng mang đến không ít tai nạn.
Nghe thấy cậu nói như vậy, sắc mặt A bỗng nhiên thay đổi.
"Hiểu rồi lão mama" Natasha bật lửa lên, cô nàng quả thật là một mỹ nhân, khói sương tinh tế cùng cô phá lệ tạo nên một khung cảnh lung linh: "Như vậy không phải tốt sao, nam nhân đã nhấm nháp qua tư vị của Tiểu Dạ vĩnh viễn không thể quên được, nếu sau này cậu ấy bị bắt về cũng không chết đi được."
"Rất nhiều chuyện so với chết càng đáng sợ hơn." A nhàn nhạt nói: "Trong lịch sử đã từng xuất hiện qua mị cốt. Không một ai có kết cục tốt, cũng không một người nào có cái chết bình thường cả."
"Không sao đâu, A." Thanh Trường Dạ chuyển đề tài: "Vừa rồi tôi thấy cậu đang xem tư liệu của tinh hệ nhân ngư, có mục tiêu mới à?"
"Đúng vậy" A gật gật đầu, nói đến loại sinh vật thần bí như nhân ngư này, mắt hắn sáng rực lên: "Tư liệu mới nhất cho thấy, trên lưng mỗi nhân ngư ít nhất sở hữu ngàn vạn năm thời gian. Nhân ngư sống càng lâu, thời gian có được càng nhiều, chúng nó sẽ không già đi.. Đúng là sinh linh không thể nào tưởng tượng được."
"Nhân ngư?" Natasha tò mò nghiêng đầu: "Xinh đẹp không?"
"Vô cùng xinh đẹp" A vô cùng nghiêm túc, hắn xoay người gõ bàn phím, đưa ra tư liệu vừa mới có được: "Giống như con này. Đây là nhân ngư duy nhất tồn tại sau khi trải qua vô vàn cuộc săn bắt."
Trên đầu sinh linh trong ảnh chụp có một chùm ánh sáng bạc. Tròng mắt thủy hồng khiến diện mạo nó phá lệ mộng ảo, lông mi nó cong dài, hơi hơi nhếch lên một góc đẹp như cánh chim bồ câu trắng, cái mũi nhỏ mà cao thẳng, môi hồng nhuận như cánh hoa tường vi. Nó nhìn vào màn ảnh, mỗi một chỗ trên thân thể đều hết sức hoàn mỹ.
Natasha sửng sốt: ".. Ngực phẳng?"
"Đây là một nhân ngư giống đực." A nói: "Nhân ngư có giống cái cũng có giống đực. Điều đáng tiếc nuối chính là, sau khi bị bắt bắt chỉ còn tồn tại nhân ngư này, người cá khác không biết vì lí do gì màchết mất. Chúng nó giống như tình nguyện tự sát cũng không muốn bị nhân loại bắt lấy." ngón tay hắn hoạt động: "Vòng quanh bên ngoài tinh hệ nhân ngư hiện tại đều là trùng động, người thường khó có thể tìm được chính xác phương pháp tiến vào bên trong. Theo như những thế kỷ cổ ghi lại, nhân ngư tương đối dễ thấy, là sinh vật mỹ lệ nhu nhược. Ở phụ cận tinh hệ nhân ngư, nhân loại có thể thấy được nhân ngư. Các thiếu nữ trầm mê mỹ mạo nhân ngư cam nguyện bị chúng nó kéo vào trong nước. Cũng có tinh tặc chuyên môn bắt sống nhân ngư, vì giải sầu tịch mịch, đem nhân như về tinh hạm của bản thân. Thậm chí có người từng đem nhân ngư xem như tiểu sủng vật đưa cho nhân viên có chức vụ quan trọng trong Liên Bang để giải trí. Xem tư liệu trước mắt, lực công kích của nhân ngư vô cùng yếu, phi thường xinh đẹp, trên người chúng nó mang theo lượng thời gian vô vùng lớn"
"Nhiều thật!" Thanh Trường Dạ cúi xuống chăm chú nhìn màn hình: "Cùng nhân ngư giống cái ngủ một giấc không chỉ có thể kiếm thời gian, diễm phúc cũng không ít."
A nở nụ cười tà ác: "Cậu quyết định không tìm giống đực? Bạch bạch lãng phí thể chất của cậu?"
"Không được." Thanh Trường Dạ liếc mắt nhìn hắn: "Lần đầu tiên cùng Edwin ở dưới, đối lập một chút, vẫn là nằm trên sướng hơn."
Tuy rằng cảm giác đó không kém, sức lực cùng kỹ xảo của vương cũng khiến Thanh Trường Dạ trong nháy mắt phải suy xét đến việc thần phục nam nhân kia, nhưng màđau nhức cùng mệt mỏi lại khiến cậu cảm thấy không thoải mái.
Cậu thích cảm giác khống chế tất cả, cậu có dục vọng khống chế rất mạnh, ở phương diện này, bệnh của cậu và Edwin có thể xem như kẻ tám lạng người nửa cân.
"Giống đực cũng có thể nha" Natasha xen mồm: "Chúng nó vừa xinh đẹp lại yếu ớt, cậu chỉ cần đè nó xuống, không phải sẽ thỏa mãn ham muốn chinh phục của cậu? Tôi đã xem qua tư liệu vừa rồi A, có một vài tinh tặc chuyên môn chọn nhân ngư giống đực xuống tay."
Thanh Trường Dạ sờ sờ cằm: "Nghe không tồi."
"Thứ sáu tuần này có một con thuyền thợ săn tiền thưởng từ tinh hạm tới tinh hệ đó. Chúng ta chỉ cần dốc sức, có thể vừa lúc đuổi kịp, hạm trưởng tinh hạm này là một thợ săn bốn sao, tên của hắn là!"
Natasha dán mắt vào màn hình: "Hắc! Tôi biết hạm trưởng này. Vài ngày trước đó, trong một hội sở ca vũ, trước mặt nhiều người mà cự tuyệt một vị tiểu thư quý tộc. Là một tiểu tử rất có mị lực." Đôi môi đỏ mỉm cười một cách ái muội: "Bất quá tôi tin tưởng Tiểu Dạ nhà ta càng có sức quyến rũ hơn. So với việc bản thân phải vất vả cực khổ xuống biển vớt cá, tôi kiến nghị cậu nên thu phục hắn, chờ hắn bắt được nhân ngư, lấy được thời gian của nhân ngư, sau đó cậu sẽ lừa đi thời gian của hắn."
Cô gái thấy thanh niên tóc đen mắt đen khẽ cười cười, lâu ngày ở chung trường, cô biết giờ phút này đối phương cũng đồng ý kế hoạch của mình.
Bọn họ nhất trí tán thành, lại gặp phải một vấn đề.
"Chỉ là, có một vấn đề.."
A muốn nói lại thôi.
Mây đen giăng đầy đêm tối không sao trên bầu trời. Chiến hạm vận tải lui tới dừng lại ở một đầu mối giao thông then chốt. Thanh niên phương đông xinh đẹp dựa vào cửa quán rượu hút thuốc. Dàn nhạc kinh loại bên trong cùng nhau nổi điên ca gào ở trong bóng đêm vô cùng chói tai. Chủ xướng dàn nhạc đang dùng lực ném mái tóc giả đỏ quăn đi. Nửa đêm ánh mắt thanh niên mị mị giống nhau. Rất xa, cậu có thể nhìn thấy hạm trưởng thon dài bên cạnh mang theo cấp dưới từ trong quán rượu đi ra.
A Luân · A Lạc là người đứng đầu thợ săng đầu mục, chuẩn bị đến tinh hệ nhân ngư. Vừa khéo, màu tóc của hạm trưởng A Luân và chủ xưởng giống nhau.
Những người đó cách cậu ngày càng gần, trên người thợ săn tiền thưởng không thể nào tẩy sạch mùi máu tươi. Trong gió, Thanh Trường Dạ đạp lên trên cửa, ngăn trước người A Luân. Cậu như uống say nhưng đôi mắt lại mê ly thanh triệt. Bỗng nhiên cậu kéo cánh tay cơ bắp của đối phương lại.
"Cậu hát dở thật."
Vừa nói, Thanh Trường Dạ vừa đem hơi rượu của mình phả lên mặt của hạm trưởng.
"Đại ca.."
Thợ săn bên cạnh kiềm chế suy nghĩ muốn đánh cậu. A Luân lắc đầu ý bảo không cần để ý tới. Thanh Trường Dạ thấy bọn họ muốn rời đi, bỗng nhiên kề sát vào tai hạm trưởng.
"Cậu không biết nghệ thuật là gì sao?"
Giọng nói vừa phát ra, trên người cậu rơi ra một chủy thủ được khảm bằng đá mắt mắt mèo. Điều kỳ lạ là ở dưới ánh trăng lấp lánh tỏa sáng, tất cả mọi người đều kinh ngạc mà nhìn về phía thanh niên cao cầy như bước ra từ trong tranh.
"Đại ca, thanh chủy thủ này là!"
Thủy chủ đánh số 051, đúc bởi một thợ thủ công trứ danh tài nghệ từ thế kỉ trước. Ở chợ đen giá trị của chủy thủ này đã ở mức trên trời. Nghe nói đại công tử thuộc chính phủ Liên Bang có một thợ thủ công rèn chụt thủ. Nhân vật trong lời đồn kia lại là một hoa hoa công tử giống như bao cỏ này. Hạm trưởng A Luân trầm mặc mà đánh giá thanh niên uống say trước mặt đang phát điên. Đối phương nhặt chủy thủ nhặt lên, bỗng nhiên cười ha ha.
"Anh muốn sao?" Đôi mắt hanh niên thẳng tắp nhìn phía về phía A Luân: "Nếu anh muốn mang nó đi, anh cũng phải mang tôi theo."
Không có nam nhân nào hàng năm trên chiến trường có thể kháng cự với chủy thủ. A Luân cũng như vậy. Hơn hai mươi phút sau, Thanh Trường Dạ nằm trong tinh hạm nhóm thợ săn tiền thưởng nhìn ra mây đem ngoài cửa sổ. Cậu đem chủy thủ đưa cho A Luân. Hắn đáp ứng tạm thời mang cậu đi một đoạn đường. Chủy thủ là đồ thật, nhưng đương nhiên không phải của cậu. Mấy giờ trước cậu giả làm đệ tử nghèo ngây thơ từ chỗ đại công tử Liên Bang lừa đi chủy thủ. Hiện tại cậu giả thành đại công tử theo đuổi âm nhạc lại sợ phụ thân phản đối mà rời nhà trốn đi lừa gạt đám thợ săn tiền thưởng này.
Ai đó cầm bình nước lạnh áp lên mặt cậu, ánh mắt cậu rơi vào con ngươi sắc đỏ. Cậu liền nghe thấy giọng nói của hạm trưởng A Luân: "Tỉnh rồi à, con ma men."
Sau khi uống một ngụm nước lạnh, Thanh Trường Dạ giống như một diễn viên làm bộ uể oải cười cười không chút để ý.
"Cảm ơn" Cậu nói: "Anh có thể mang tôi đi, còn không so đo việc tôi xem anh như chủ dàn nhạc, cảm ơn nhiều."
"Bao nhiêu chỗ tốt cậu không ngồi?"
"Anh xem" Cậu chỉ ra ngoài cửa sổ: "Chờ mây tan đi, bên ngoài sẽ xuất hiện ngôi sao. Tôi chỉ từng xem qua ngôi sao ở đây, còn ở vũ trụ thì chưa thấy giờ. Mỗi ngày, cha tôi đều bắt tôi phải gặp chủ tịch quốc hội này, ông lớn kia. Đối với ông ấy, âm nhạc cùng ngôi sao không đáng một đồng. Làm công tử bột tuy tốt nhưng tôi lại thích ca hát hơn."
A Luân khịt mũi coi thường: "Ấu trĩ, hơn nữa còn ngạo mạn."
"Đúng vậy" Thanh Trường Dạ gãi gãi tóc: "Cho nên tôi rất hâm mộ của các anh, đặc biệt là anh."
"..."
"Nhìn vào anh đã biết mình muốn có gì, hơn nữa sẽ luôn nỗ lực hướng đến nó." Hình như vì hòa hoãn bầu không khí, Thanh Trường Dạ nói giỡn: "Cũng giống như anh hát vậy."
Sau khi trầm mặc một lúc lâu, A Luân bỗng nhiên nói: "Mẹ nó, căn bản cậu chưa từng nghe tôi hát."
Con mồi cắn câu.
Thanh Trường Dạ cười vẫy vẫy tay.
Ban đầu A Luân đáp ứng mang cậu đi một đoạn đường. Sau khi đi được mấy ngày, tuy càng ngày càng gần đến tinh hệ của nhân ngư, cậu vẫn chưa từng thấy A Luân có ý định khiến cậu rời đi. May mắn thay, cho dù cậu nhìn thấy tình ý trong mắt đối phương càng ngày càng đậm. A Luân cũng không làm gì với cậu. Trong mắt A Luân, đại khái cậu chỉ là một kẻ đáng thương theo đuổi nghệ thuật. Không sao, chỉ cần đối phương tìm ra được nhân ngư, cậu sẽ đưa ra yêu cầu lên giường với hắn. Sau đó, từ trên giường dọa hắn bỏ chạy. Bây giờ cho hắn đơn phương một chút cũng không sao.
Kế hoạch vô cùng xuất sắc, cứ quyết định như vậy đi.
Lại là một ngày trời nắng, bọn họ cách tinh hệ nhân ngư càng gần. Từ bên sườn A Luân dò hỏi suy nghĩ của cậu đối với nhân ngư. Cậu liền nói rằng cậu vô cùng muốn thấy nhân ngư. Bỗng nhiên A Luân nói cho cậu biết rằng trên tinh hạm bọn họ có một nhân ngư còn sống.
"Thật vậy chăng?" Thanh Trường Dạ hơi hơi trợn to mắt, biểu tình kinh ngạc mà vui sướng: "Tôi có thể xem không?"
Hạm trưởng nhịn không được cười vỗ vỗ vai cậu, xoay người ý bảo Thanh Trường Dạ đuổi theo. Cậu đi ở sau lưng A Luân, vui sướng ban đầu dần biến thành nghi hoặc.
Muốn vượt qua trùng động đến tinh hệ nhân ngư, điều họ cần là một nhân ngư có thể dẫn đường. Trước khihành động, A đã nói cho cậu biết tinh hạm của A Luân từng bắt được một nhân ngư còn sống. Câu nói mà Thanh Trường Dạ quan tâm nhất chính là câu nói ngập ngừng của A --
"Tuy rằng phần lớn nhân ngư đều được xem như là một sinh vậtmỹ lệ nhu nhược. Nhưng vào một thế kỷ nào đó, có người sống sót trên biển đã dùng một từ để hình dung người cá."
Thanh Trường Dạ nhìn A Luân mở cửa phòng ra. Bên trong chợt truyền đến âm thanh tiếng nước ào ào. Phảng phất như sinh vật ngủ say trong vừa nhìn thấy cậu đến liền trở nên vui sướng. Ánh mặt trời từ bên ngoài nhựa cây pha lê trong suốt tiến vào bên trong tầng hầm. Tiếng nước càng ngày càng rõ ràng, nhớ tới từ mà người đã sống sót kia hình dung, bất giác Thanh Trường Dạ nở một nụ cười.
"Hắn ta gọi chúng nó là' ác quỷ '."