15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 143: Bắt lợn rừng​

Kỷ Thanh Lam dẫn con trai lên núi, hôm nay đi hái ít quả về, trong núi rất nhiều quả đã chín.

Những quả chín dọc đường đã bị người ta hái hết rồi, mùa này, óc chó dại, đào, mận, lê.. Trong núi lần lượt chín, đã bị những người dân chăm chỉ hái sạch.

Người chậm tay chắc chắn không có gì để ăn.

Lý do hái quả dại đơn giản và thô thiển: Ăn được!

Làm đồ ăn vặt cho trẻ con, người lớn thỉnh thoảng đổi vị, dù có cái khó ăn, đắng, chát, chua, thì sao chứ, dù sao cũng ăn được. Có những quả dại này để ăn vặt, cơm gạo lứt có thể nấu ít đi một bát.

Kỷ Thanh Lam và con trai muốn hái quả thì phải đi sâu hơn vào núi, nhưng hai mẹ con đều đã quen rồi.

Kỷ Tân Thành người nhỏ chân ngắn, đi được một lúc thì không đi nổi nữa, được Kỷ Thanh Lam cõng lên núi, từ nhỏ Tân Thành đã lớn lên trên lưng mẹ, mỗi ngày được cõng lên núi, nơi cậu bé thích đến nhất chính là trong núi.

Hai mẹ con tìm thấy một cây tỳ bà dại, cô đặt con trai xuống, dỗ dành cậu bé: "Con đừng chạy lung tung, mẹ hái ít tỳ bà xuống con giúp mẹ nhặt nhé."

Kỷ Tân Thành ngoan ngoãn gật đầu, Kỷ Thanh Lam nhìn cậu bé một cái, bám vào thân cây trèo lên, linh hoạt như một con khỉ.

Kỷ Tân Thành đâu có đứng yên chờ đợi, thấy bên cạnh có một bụi cây ké đầu ngựa, kéo Tiểu Hắc đến, hái từng quả ké đầu ngựa đặt lên đầu mình, phát hiện ra làm vậy không được. Sau đó cậu bé dán ké đầu ngựa lên người Tiểu Hắc, từng quả xếp thẳng hàng, tỳ bà trên cây bên cạnh rơi lả tả xuống, Kỷ Tân Thành chơi quên cả trời đất, quên mất lời mẹ dặn.

Đợi đến khi Kỷ Thanh Lam nhảy xuống từ trên cây, toàn thân Tiểu Hắc đã dính đầy ké đầu ngựa, trông như khoác một lớp áo giáp xanh vàng, nó ngồi xổm ở đó bất động, người không biết còn tưởng là nhím.

Kỷ Thanh Lam cạn lời, Kỷ Tân Thành vẫn nghịch ngợm như vậy, cũng may Tiểu Hắc tính tình tốt, nếu không kiểu gì cũng phải cho Kỷ Tân Thành ăn một cào.

Kỷ Thanh Lam lặng lẽ nhặt những quả tỳ bà dưới đất, đợi nhặt sạch xong, cô dẫn một người một mèo đi tìm một cây tỳ bà khác, như vậy cũng được nửa giỏ, cô định nhờ ông Lý giúp nấu một ít cao tỳ bà xuyên bối để tặng.

Cao tỳ bà xuyên bối có thể thanh nhiệt tuyên phế, hóa đờm chỉ khái, thích hợp cho các chứng ho đờm vàng/không thông, đau họng, tức ngực, cảm cúm, viêm phế quản do phong nhiệt phạm phế, đờm nhiệt nội trở.

Theo ông Lý, cô đã học được rất nhiều về dược lý, trong ngọn núi lớn này, khắp nơi đều là bảo vật, cô còn đào rất nhiều dược liệu cho ông Lý.

Dẫn con trai tiếp tục đi, định kiếm thêm ít đồ rồi về, Tiểu Hắc đứng dậy, cong người lắc lư hai cái, ké đầu ngựa dính trên lông nó đã rụng đi quá nửa, Kỷ Tân Thành bị mẹ kéo đi mà không hề hay biết, vẫn đi với vài quả ké đầu ngựa trên đầu.

Ông Lý vác giỏ thuốc chạy thở hổn hển, phía sau ông là một con lợn rừng to lớn đang gầm gừ lao về phía ông.

Thật là muốn lấy mạng già của ông, ông là một ông già đã lớn tuổi, làm sao chạy nhanh hơn lợn rừng được.

Ôi! Ôi! Ôi.

Thấy Kỷ Thanh Lam kéo con đi tới, ông Lý vội vàng, giọng nói lạc đi, vẫy tay loạn xạ hét lớn: "Kỷ nha đầu mau chạy đi, có lợn rừng!"

Thấy Kỷ Thanh Lam dẫn theo đứa bé, ông nghiến răng, quay người lao về phía lợn rừng, chiếc cuốc thuốc trong tay giơ cao.

Dù sao ông cũng đã già rồi, phải tranh thủ thời gian cho mẹ con Kỷ Thanh Lam chạy trốn.

Cơn đau dự kiến không đến, trước mắt hoa lên, một bóng người nhảy vọt lên cao, một cú đá vào người lợn rừng, con lợn rừng đang chạy loạng choạng, cái đầu đen to lớn nghiêng hẳn sang một bên, bốn chân đứng vững không nhúc nhích, miệng phát ra tiếng kêu the thé giận dữ hơn.

Mắt ông Lý trợn tròn, đầu óc còn chưa kịp phản ứng, miệng đã há hốc.

"..."

Trong mắt, con dao chặt củi bách chiến bách thắng trong tay Kỷ Thanh Lam đã cắm sâu vào cổ lợn rừng, sâu ba tấc, cô rút dao ra chém tiếp, máu tươi bắn tung tóe cao ba thước, lợn rừng rên rỉ không ngừng, bốn chân dùng sức vừa húc vừa cắn, Kỷ Thanh Lam di chuyển linh hoạt, ông Lý nhìn mà ngây người.

Đợi đến khi lợn rừng ngã xuống đất, ông vẫn chưa kịp phản ứng.

Mặt Kỷ Thanh Lam dính máu, vẻ mặt bình tĩnh rút con dao chặt củi ra, con dao chặt củi này đã từng chém người, giết lợn rừng, đấu gấu xám, bách chiến bách thắng, không gì cản nổi.

Kỹ thuật chặt củi đã đạt đến trình độ thượng thừa.

Kỷ Thanh Lam đỡ ông Lý dậy, nhưng trên người cô dính máu, mặt đỏ bừng, hình ảnh thực sự không được tốt lắm, trông như sát thần giáng lâm, khiến người ta kinh hãi.

"Ông Lý, ông không sao chứ?"

"Tôi không sao." Ông Lý vẫn còn kinh hồn bạt vía, tim đập thình thịch, đứng dậy mắt cá chân đau nhói, mồ hôi lạnh túa ra.

Ông không để ý đến mình, nhìn dáng vẻ của Kỷ Thanh Lam lo lắng hỏi: "Kỷ nha đầu, trên người cô nhiều máu thế này, bị thương ở đâu rồi?"

"Không có, đều là máu lợn rừng, ông ngồi xuống trước đi." Kỷ Thanh Lam đỡ ông ngồi xuống tảng đá lớn.

"Sao chú lại chạy vào rừng sâu thế này, bên trong nguy hiểm, không được vào đâu."

Lần này bị Kỷ Thanh Lam bắt được thóp, ông Lý không thể kiêu ngạo được nữa, né tránh, ngượng ngùng giải thích: "Tôi đến hái thuốc."

Kỷ Thanh Lam cứ cách vài ngày lại gửi thuốc cho ông, ông ngứa ngáy trong lòng, nghĩ Kỷ Thanh Lam vào núi không sao, ông cũng đến thôi.

Phải biết rằng, bình thường ông chỉ dám hái thuốc gần chuồng bò.

Kết quả, chỉ lần này thôi đã gặp lợn rừng, đến lúc này ông mới biết Kỷ Thanh Lam mỗi ngày lên núi, là có bản lĩnh thật sự.

Người ta cầm dao chặt củi lên núi, gặp lợn rừng thì đánh để ăn, còn ông, bị lợn rừng đánh để ăn.

Tuy nhiên, dược liệu trong núi thực sự rất nhiều.

Kỷ Thanh Lam không biết ông Lý lên núi hái thuốc là vì cô, thấy mắt cá chân ông sưng lên, cô đỡ ông ngồi xuống tảng đá bên cạnh.

Lấy một bình nước từ trong giỏ ra đưa cho ông, "Ông Lý, ông uống chút nước đi, ông bị trẹo chân rồi, chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát."

"Ừm, cảm ơn cô." Ông Lý nhận lấy nước, trong lòng ấm áp vô cùng, Kỷ nha đầu thật tốt bụng.

Kỷ Tân Thành lại gần, ngoan ngoãn gọi một tiếng.

"Ông Lý."

Gọi xong, cậu bé lại gần con lợn rừng đã chết, nhặt một chiếc lá bạch quả khô, chấm vào vết máu trên đất.

Đợi đến khi lá bạch quả nhuộm thành màu đỏ, cậu bé trải xuống đất; không lâu sau, xung quanh cậu bé trải đầy những chiếc lá đỏ tươi.

Ông Lý nhìn mà không nói được lời nào, Kỷ Tân Thành đứa bé này mới lớn chừng nào, vậy mà không hề sợ hãi, không khóc cũng không quấy.

Ông mới nhớ ra mình đã quên chuyện gì, lúc đó ông thấy Kỷ Thanh Lam dẫn theo đứa bé lên núi thì sốt ruột vô cùng, lỡ mà gặp phải thú dữ, lại dẫn theo một đứa bé, muốn chạy cũng không thoát được.

"Kỷ nha đầu, sao cô lại đưa đứa bé lên núi, nguy hiểm lắm, nếu cô không có ai giúp trông đứa bé, thì gửi đến chỗ Tiểu Hàn đi, mấy ông già chúng tôi trông giúp cô."

"Không sao đâu, tôi chỉ ở gần đây mới đưa nó lên, cũng để nó dạn dĩ hơn." Kỷ Thanh Lam cười, dùng dao chặt củi chặt vài cành cây to bằng cánh tay, rồi kéo một ít dây leo quấn quanh cây.

Kéo mạnh một cái, thấy những dây leo này khá chắc chắn, thế là cô bắt đầu dùng dây leo để đan.

Cô muốn đan một chiếc bè gỗ, để kéo ông Lý và con lợn rừng về.​
 
15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 144: Chia thịt lợn​

Bây giờ Kỷ Tân Thành đã lớn, cô không lấy đồ từ không gian ra trước mặt cậu bé nữa, bình thường khi sử dụng không gian cũng rất cẩn thận.

Nếu không, đồ vật lúc xuất hiện lúc biến mất, cái miệng của Kỷ Tân Thành có thể hỏi cô mười vạn câu hỏi vì sao, cô có uống cạn nước sông Hồng cũng không giải thích rõ được.

Ảo thuật? Biến người sống?

Không thể nào, kỹ năng chưa sáng.

Nếu như trước đây săn được con mồi, cô sẽ tránh mặt con trai, lén lút cất vào không gian, lần này ông Lý ở đây, thì không thể làm vậy được.

Vẻ ngoài vẫn phải làm.

Ông Lý nghe cô giải thích như vậy, uống nước mà không nói gì.

Với vẻ bình tĩnh không lộ vẻ sợ hãi của Kỷ Tân Thành, Kỷ Thanh Lam đã dạy rất tốt về mặt này.

Thấy những quả tỳ bà trong giỏ bên cạnh, bệnh cũ của ông Lý lại tái phát, ông cười nói: "Tỳ bà này tốt, có thể dùng làm cao tỳ bà xuyên bối."

Kỷ Thanh Lam cũng cười: "Con cũng có ý đó, con hái về là muốn nhờ ông giúp con nấu, con không biết gì về cái này cả."

Cảm thấy mình lại có ích, ông Lý hớn hở, liếc cô một cái không vui: "Dạy cô bao nhiêu lần rồi mà cô vẫn không học được, mang về chỗ tôi, vừa hay xuyên bối cô cho tôi lần trước vẫn còn, dùng rất thích hợp, nhưng cô còn phải đi hái vài cân lá tỳ bà, cát cánh, bạc hà.."

"Ừm, thêm một cân mạch nha nữa."

Trong lĩnh vực sở trường của mình, ông Lý nói rất rành mạch.

Kỷ Thanh Lam gật gật đầu, ghi nhớ trong lòng, nói đến mạch nha, cô thực sự không có, trợ cấp của hệ thống không phải kẹo sữa thỏ trắng thì cũng là kẹo trái cây, nhưng cũng dễ giải quyết.

"Dì Ngưu làm mạch nha, con sẽ nhờ bà ấy làm vài cân."

Chẳng mấy chốc, một chiếc bè gỗ đơn giản đã được làm xong.

"Ông ơi, ông ngồi lên cháu kéo ông về."

Ông Lý vội vàng lắc đầu: "Không được, chân tôi cũng đỡ rồi, đi được."

Vừa nãy ông tự xoa bóp một lúc, cũng không đau như lúc nãy nữa, có thể cố gắng đi xuống núi được.

"Ông coi thường cháu à, nhìn cháu đây." Kỷ Thanh Lam nói, trực tiếp kéo con lợn rừng lên bè gỗ, ông Lý nhìn mà không nói nên lời.

Kỷ nha đầu là cô gái có sức mạnh lớn nhất mà ông từng thấy.

Thật là người không thể trông mặt mà bắt hình dong, nước biển không thể đong bằng đấu!

Ông Lý không muốn, Kỷ Thanh Lam phải kéo một con lợn rừng nặng ba bốn trăm cân, lại còn phải dẫn theo một đứa bé, ông không thể gây thêm phiền phức cho cô được.

Kỷ Thanh Lam không nói không rằng ôm ông Lý lên bè gỗ, ông già gầy gò nhẹ bẫng, bế lên không có chút trọng lượng nào.

Chiếc bè gỗ làm lớn, nằm một con lợn rừng, vẫn còn một nửa chỗ trống nhỏ, buộc hai chiếc giỏ lên trên, đặt ông Lý dựa vào giỏ, như vậy ông cũng dễ chịu hơn, còn Kỷ Tân Thành thì trực tiếp được cô cõng.

Tiểu Hắc nhảy lên bè gỗ, Kỷ Thanh Lam hô một tiếng, chiếc bè gỗ liền di chuyển.

Ông Lý ngồi tàu lượn siêu tốc, xóc nảy, đầu óc choáng váng, chỉ đành nắm chặt hai tay vào giỏ.

Ra khỏi rừng, mặt trời trên bầu trời cũng đã lặn, chưa đến chuồng bò, đã gặp Hàn Viễn Quân, anh ta đến tìm ông Lý.

Hàn Viễn Quân thấy họ, mắt anh ta kinh ngạc, vội vàng chạy đến.

"Sao thế này? Ông Lý, ông bị thương à?"

"Tôi không sao, chỉ là trẹo chân thôi, may mà có Kỷ nha đầu." Ông Lý xua tay giải thích, mặt già hơi đỏ.

Hàn Viễn Quân yên tâm, mới thấy con lợn rừng kia thì kinh ngạc. Không dám tin hỏi: "Cái này là các người bắt được à?"

Bình thường anh ta lên núi chỉ dám bắt gà rừng, thỏ rừng, gặp lợn rừng lớn như vậy thì chỉ có nước chạy trốn.

"Là Kỷ nha đầu bắt được, cô ấy giỏi lắm." Ông Lý giải thích, ông không dám nhận công, ông là người bị đuổi tè ra quần.

Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Hàn Viễn Quân, Kỷ Thanh Lam khiêm tốn một chút.

"Tôi cũng chỉ biết chút võ mèo cào thôi, chê cười rồi."

Hàn Viễn Quân: A!

Võ mèo cào đánh chết lợn rừng! Tôi cảm thấy cô đang ám chỉ tôi.

Hàn Viễn Quân thấy Kỷ Thanh Lam mệt mỏi, vội vàng nhận lấy dây leo đeo lên lưng mình.

"Tôi kéo cho."

Kéo một cái, không nhúc nhích.

Dùng sức kéo nữa, vẫn không nhúc nhích.

Khuôn mặt chữ điền của Hàn Viễn Quân đỏ bừng, không muốn sống nữa, đào hố chôn mình rồi!

Kỷ Thanh Lam cười tủm tỉm nhận lấy: "Để tôi làm."

Tuy nhiên, Hàn Viễn Quân đã cõng ông Lý lên, đi theo sau cô, rất nhanh một nhóm người quay về chuồng bò.

Lúc này, mấy cụ già trong chuồng bò đang chuẩn bị bữa tối, thấy Kỷ Thanh Lam và mọi người kéo đồ về, ai nấy đều kinh ngạc.

Mọi người đều vây quanh con vật khổng lồ ở giữa, giáo sư Thôi cố gắng kéo mạnh, nhưng khúc gỗ vẫn không nhúc nhích.

Hàn Viễn Quân lập tức ưỡn thẳng lưng, hóa ra không chỉ có mình anh không kéo được, hóa ra không phải anh không được.

Ông không khỏi khen ngợi: "Kỷ nha đầu giỏi thật!"

Phải biết rằng, giáo sư Thôi từng ra chiến trường, từng vác đại bác, ông là người được công nhận là khỏe nhất trong đội, vậy mà ông cũng không kéo được thứ này.

Xem ra mình thật sự đã già rồi.

Kỷ Thanh Lam nhận chiếc khăn ướt giáo sư La đưa cho để lau mặt, xấu hổ cười cười.

"Chúng ta chia con lợn rừng này đi! Lợn rừng là do ông Lý phát hiện, tôi chỉ góp chút sức thôi."

Mọi người nghe xong đều kinh ngạc, ông Lý đỏ mặt phản đối: "Không được, cái này là cô bắt được, đương nhiên là của cô, chia cho chúng tôi là sao."

"Một mình tôi cũng không ăn hết, chẳng lẽ các ông muốn tôi nộp lên tập thể? Tôi không muốn." Kỷ Thanh Lam cũng phản bác, những người trong làng được lợi cũng chưa chắc đã nhớ ơn cô.

Điển hình của việc ăn bát cơm xong lại chửi mẹ.

Mọi người nghe xong đều trầm mặc.

"Hơn nữa, một con lợn rừng lớn như vậy, tôi cũng không ăn hết, để lâu sẽ hỏng, vậy phải làm sao bây giờ?"

Cuối cùng, Hàn Viễn Quân đứng ra, đề nghị lén bán một phần thịt lợn, phần còn lại họ chia nhau.

Kỷ Thanh Lam đương nhiên gật đầu, cô không quan tâm đến những thứ này.

Thịt trong không gian của cô chất thành núi, mỗi tháng đều lấy ra hai lần, cô không thiếu đồ ăn, mấy cụ già trong chuồng bò có Hàn Viễn Quân chăm sóc, cuộc sống giờ cũng tốt hơn nhiều.

Mọi người đối xử với cô rất tốt, ông Lý dạy cô dược lý, giáo sư Thôi làm ghế cho cô, còn làm cho Kỷ Tân Thành một cái giỏ tre, ngồi trong đó cõng, một chút cũng không nóng.

Rất nhanh, mấy người liền bận rộn, giáo sư Hàn đi đun nước, cô và Hàn Viễn Quân là chủ lực, cạo da lột lông, chia thịt lợn ra từng phần, giáo sư La tỉ mỉ dẫn giáo sư Hướng và giáo sư Thôi đi dọn sạch dấu vết trên đường.

Trừ đầu lợn, nội tạng lợn, còn lại khoảng hai trăm cân thịt lợn, Kỷ Thanh Lam chỉ giữ lại hai mươi cân thịt lợn, mười cân sườn, bên chuồng bò giữ lại năm mươi cân và mỡ lợn, hai cái chân lợn.

Phần còn lại do Hàn Viễn Quân cõng ra chợ đen trên thị trấn bán, số tiền bán được sẽ giao cho Kỷ Thanh Lam.

Giáo sư La dẫn giáo sư Hướng vào bếp, đun nồi luyện dầu, cắt thịt lợn đã rửa sạch thành những miếng nhỏ bằng lòng bàn tay cho vào chảo dầu chiên.

Hôm nay thời tiết nóng bức, nếu nông dân muốn bảo quản thịt lợn tươi, họ sẽ dùng cách này, nấu thịt lợn và mỡ lợn cùng nhau, cuối cùng đặt tất cả vào chum dầu để bảo quản, để mỡ lợn ngập qua miếng thịt, như vậy có thể bảo quản rất lâu, cũng không bị hỏng hay mốc, khi nào muốn ăn thì lấy một miếng ra là được.

Kỷ Thanh Lam cũng dẫn con trai về nhà, cô để quả tỳ bà hái được ở chuồng bò, nhờ ông Lý giúp nấu cao tỳ bà, trên đường về cô đã hái mấy nắm lá tỳ bà, ngày mai cô sẽ mang những thứ cần thiết đến.

Đêm lạnh như nước, ngôi làng đen kịt sáng lên những đốm đèn, Kỷ Thanh Lam ôm con trai đi trên đường, lắng nghe tiếng côn trùng và ếch nhái kêu trong cánh đồng, Kỷ Tân Thành đã ôm cổ cô ngủ say.​
 
15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 145: Có rồi​

Sáng sớm hôm sau, cô dậy sớm làm bữa sáng, Kỷ Tân Thành nằm trên giường ngủ say sưa, Tiểu Hắc nằm sát bên cạnh gối cậu bé ngủ.

Cô giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, lại ra vườn rau dọn sạch cỏ dại, hái mấy quả dưa chuột đã chín trong vườn.

Dưa chuột tươi giòn, trên đó có những gai nhỏ li ti, mang vào bếp rửa sạch rồi cho vào hũ dưa muối, đến tối là có thể ăn được, có vị chua nhẹ, giòn tan không mặn không nhạt. Trong mùa nóng, dưa muối là món ăn kèm cơm cực kỳ ngon.

Đợi xong việc, cô mới đi gọi người.

Kỷ Tân Thành lúc này cũng đã tỉnh, đang lăn lộn chơi đùa với Tiểu Hắc trên giường, hi hi ha ha, cũng không khóc nháo, cũng không để ý đến mẹ đã đi vắng.

"Mẹ, mẹ." Thấy mẹ đẩy cửa vào nhà, Kỷ Tân Thành ném Tiểu Hắc đi, tự mình trượt xuống giường, ôm lấy chân mẹ.

"Heo con lười biếng, con tỉnh rồi à, mặt trời đã chiếu vào mông rồi." Kỷ Thanh Lam bế cậu bé lên, buồn cười gõ vào mũi cậu.

"Con không lười, con tỉnh sớm rồi, là mẹ không thấy." Kỷ Tân Thành vòng tay ôm cổ mẹ, vùi đầu vào hõm cổ cô, hừ hừ ha ha.

"Mẹ xem con có tè dầm không." Kỷ Thanh Lam nhìn lên giường, vừa cười trêu chọc.

Từ khi trọng sinh trở về, Kỷ Tân Thành chưa bao giờ tè trên người, cũng không tè ra giường, đôi khi nghĩ lại cô còn không dám tin.

Không phải cô tự tin mình chăm sóc con trai tốt đến mức nào, mà là Kỷ Tân Thành quá dễ nuôi.

"Mẹ, mẹ lại trêu con rồi, con không tè dầm đâu." Kỷ Tân Thành không chịu, tự mình trượt xuống đất tìm quần áo mặc.

Kỷ Tân Thành không có nhiều quần áo, một là trẻ con lớn nhanh, hai là Kỷ Thanh Lam cũng không dám làm quá nhiều cho cậu bé, dễ gây nghi ngờ, bị nói ra nói vào cũng phiền phức. Cũng chỉ có ba bộ quần áo để thay.

Mặc quần áo cho cậu bé, dẫn cậu vào bếp ăn sáng, bữa sáng là cháo kê loãng, bánh bao nhân thịt cần tây hấp, bánh bao là loại bánh bao nhỏ tinh xảo, người lớn có thể ăn hết một cái trong một miếng, Kỷ Tân Thành ăn năm cái, lại uống nửa bát cháo loãng, bụng nhỏ ăn no tròn.

Kỷ Thanh Lam vừa ăn vừa bàn chuyện với cậu bé.

"Chiều nay mẹ phải đi thị trấn một chuyến, con muốn đến nhà mẹ nuôi chơi hay đi thị trấn với mẹ."

"Đi thị trấn." Kỷ Tân Thành giơ tay, không chút do dự.

Kỷ Thanh Lam đương nhiên gật đầu, giờ Kỷ Tân Thành đã lớn, không như hồi nhỏ tùy tiện đem cậu bé sang nhà họ Trương là xong. Hồi nhỏ cậu bé không có quyền lên tiếng, lấy đồ chơi dỗ là cậu bé quên ngay. Bây giờ thì không được, phải bàn bạc với cậu, nếu không thằng bé này sẽ giận.

Cô đi thị trấn đương nhiên là để mua kẹo mạch nha, hôm qua cô đã nghĩ sai, nhờ dì Ngưu làm, sau đó cô mới nhận ra cô không có lúa mì, bây giờ lúa mì vẫn còn trên đồng chưa thu hoạch. Thà đi cửa hàng bách hóa mua, các đội khác chắc chắn đã thu hoạch lúa mì rồi.

Đợi thằng bé ăn no, hai mẹ con nắm tay nhau đi làm.

Buổi trưa, Trương Kiến Quốc mang hai con cá đến cho con nuôi, buồn bực nói: "Tôi vừa bắt được cá, chị Ngọc Mai của em không biết nổi điên cái gì, thấy cá là nôn khan không ngừng, để trong bếp cô ấy ở trong phòng khách mà có thể ngửi thấy mùi, em nói xem người này sao lại làm kiêu như vậy."

Không chỉ buồn bã, Trương Kiến Quốc còn đau lòng, ban đầu hai con cá, một con tự ăn, một con mang đến, kết quả anh không ăn được miếng nào, tất cả đều mang đến cho con nuôi.

Kỷ Thanh Lam nghe xong, vội vàng nói: "Chị Ngọc Mai sao vậy, có phải bị bệnh không, hôm qua em thấy chị ấy vẫn khỏe mà, hay là chiều nay cùng đi bệnh viện xem sao."

Trương Kiến Quốc nghe xong vội vàng gật đầu: "Đúng là phải đi bệnh viện xem sao, anh thấy cô ấy bệnh không nhẹ."

"Trùng hợp quá, chiều nay em cũng phải đi huyện, chúng ta cùng đi."

"Được được, ăn cơm trưa xong em đến gọi bọn anh, anh đưa cô ấy đi gặp bác sĩ."

Đến chiều ra ngoài, Kỷ Thanh Lam lấy ra một chiếc ghế gỗ đặt lên yên sau xe đạp buộc lại, đây cũng là do giáo sư Thôi giúp làm, chuyên dùng cho Kỷ Tân Thành ngồi.

Có lan can, Kỷ Tân Thành ngồi lên sẽ không bị ngã, rất an toàn.

Hai mẹ con đến nhà họ Trương, Kỷ Thanh Lam đẩy xe ở ngoài gọi một tiếng.

"Cha nuôi, mẹ nuôi, mau ra đây." Kỷ Tân Thành dùng tay nhỏ nắm lấy lan can phía trước, lớn tiếng gọi.

Rất nhanh, Trương Kiến Quốc đẩy xe từ trong ra, mặt cười toe toét, miệng cười đến mang tai, Lưu Ngọc Mai ngượng ngùng đi theo sau anh, hơi cúi đầu, mặt đầy vẻ vui mừng.

"Anh chị sao vậy?"

Ngưu Quế Hương đi theo ra, tay cầm một tấm chiếu cỏ, trải lên yên sau xe đạp của Trương Kiến Quốc, chỉ vào con trai nói: "Trên đường đi xe nhất định phải cẩn thận, đừng để Ngọc Mai bị xóc."

"Con biết rồi, con thà tự ngã cũng không làm Ngọc Mai bị thương."

Kỷ Thanh Lam: ?

Một tia sáng lóe lên trong đầu, cô chợt nhận ra, nhìn vào bụng Lưu Ngọc Mai: "Chị Ngọc Mai, chị có rồi sao?"

"Không nói được, không nói được." Ngưu Quế Hương vội vàng nói, như bị thần kinh mà vẫy tay.

Lưu Ngọc Mai đỏ mặt giải thích, "Chị đã hai tháng không có rồi, hôm nay ngửi thấy mùi cá tanh đột nhiên nôn, mẹ nói có thể là có rồi."

Kỷ Thanh Lam nghe xong, cũng vui mừng khôn xiết, thật lòng mừng cho Lưu Ngọc Mai.

Buổi trưa Trương Kiến Quốc nói chuyện của Lưu Ngọc Mai cô còn chưa phản ứng kịp, hóa ra là có rồi! Trách cô, cách một đời, cô còn chưa phản ứng kịp những triệu chứng này.

Lưu Ngọc Mai năm nay vẫn uống thuốc điều trị, thuốc do bác sĩ ở thủ đô kê cô ấy đã uống, lại đến tỉnh kê thuốc hai tháng uống, sau đó lâu không thấy kết quả, cô ấy thật sự xót tiền đã bỏ ra, liền nhờ ông Lý kê đơn thuốc đông y, vẫn uống thuốc đông y điều trị.

Mỗi ngày cắn răng uống thuốc đông y đắng chết người, cả người ngâm trong nước đắng, hơn nữa kinh nguyệt của cô ssdy vốn không đều, lần này hai tháng không có cũng không thấy bất thường.

Vẫn là buổi trưa Ngưu Quế Hương thấy không đúng, mới chợt nhớ ra, có thể là có rồi.

Tin tức này đương nhiên là vui mừng, chẳng thấy Trương Kiến Quốc đã ngây ngô vui đến quên cả lối về rồi sao.

Trên đường, Kỷ Thanh Lam mặt đầy vạch đen, nhiều lần dừng lại đợi hai vợ chồng Trương Kiến Quốc, hối hận vô cùng vì đã đề nghị cùng họ đi huyện, hận không thể quay về buổi trưa tát mình hai cái.

Đoạn đường vốn chỉ 40 phút, giờ đã hai tiếng rồi, vẫn còn đang giữa đường.

Trương Kiến Quốc ngại đường đất quá xóc, sợ làm vợ con bị thương, dứt khoát không lái mà đẩy xe, để Lưu Ngọc Mai ngồi ở yên sau, anh ta to lớn ngốc nghếch đỡ xe đẩy đi, trên đường không biết tránh bao nhiêu ổ gà, những ổ đất chưa nổi lên trên đường, anh ta đều phải đi vòng.

Hai vợ chồng ở phía sau tình cảm nồng nàn, kết hôn nhiều năm, tình cảm vẫn như thuở ban đầu khi mới yêu.

Anh đẩy xe, em lau mồ hôi, một người hỏi thế nào, có xóc không? Một người hỏi anh có mệt không, em lau mồ hôi cho anh, chẳng lẽ họ đã nghĩ xong tên con rồi..

Kẻ cuồng vợ đã lên sóng, Kỷ Thanh Lam bị đút no rồi lại đợi đói, chỉ thiếu một cú đá đưa người ta về.

Mãi mới đến huyện, nhìn thấy con đường đất rộng rãi tương đối bằng phẳng, Kỷ Thanh Lam rưng rưng nước mắt.

Muốn giàu, trước hết phải làm đường, cô đã hiểu.​
 
15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 146: Chú có nhớ con không

Cuối cùng cũng đến bệnh viện, Kỷ Thanh Lam thở phào nhẹ nhõm.

Cô cũng không rời đi, dù sao cô cũng không có việc gì, Kỷ Thanh Lam định đợi ở cửa, cô cũng muốn biết tin tốt đầu tiên.

Kỷ Thanh Lam ôm con ngồi đợi ở hành lang, Kỷ Tân Thành không chịu ngồi yên, một lát sau liền tự mình xuống đất chơi đùa khắp nơi, đi đi lại lại rồi ngã vào chân một người.

Khi cậu bé ngẩng đầu lên, liền thấy một khuôn mặt quen thuộc, cậu bé ôm người đó chặt hơn, đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn người đến, nũng nịu gọi: "Ba ba, Tân Thành nhớ ba ba lắm."

Hai chữ "ba ba" này cậu bé cắn rất mạnh, giống hệt như Kỷ Thanh Lam dạy cậu bé gọi "bắp ba ba".

Hình như gọi đúng rồi, lại hình như không đúng, Kỷ Thanh Lam mặt đầy vạch đen, khó nói thành lời.

Cô đi tới, muốn bế con trai về.

Tiêu Dịch đã bế bánh bao nhỏ trên chân lên, toét miệng cười.

"Đồng chí Tiêu, chào anh! Tân Thành, mẹ đã dạy con bao nhiêu lần rồi, phải gọi là chú Tiêu, không phải bắp ba ba."

"Không muốn, con muốn chú Tiêu bế." Kỷ Tân Thành cuối cùng cũng đổi cách gọi, nhưng cậu bé không muốn rời khỏi Tiêu Dịch, hai tay ôm chặt cổ Tiêu Dịch.

Kỷ Thanh Lam: Lòng già được an ủi, cuối cùng cũng gọi đúng rồi.

Tiêu Dịch: Cảm giác hụt hẫng nhẹ trong lòng là sao.

Tuy nhiên, đây vẫn là một tên nhóc hư hỏng, lại không bế về được. Vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

"Đồng chí Tiêu, Tân Thành nghịch ngợm, anh đừng để ý." Cô đành phải giải thích.

Ai hiểu được, vẫn là trẻ con, chỉ nhớ sâu sắc những người đã gặp vài lần, tự nhiên thân thiết.

"Không sao." Tiêu Dịch lắc đầu, nhìn Kỷ Thanh Lam, trong mắt lóe lên một tia sáng khó nhận ra, từ lần trước anh và Vu Đình bị gấu đen đuổi, cũng đã gần ba tháng không gặp lại, giờ đây gặp lại, trong lòng bỗng có một chút rung động.

Tim đập nhanh, anh không biết mình bị làm sao.

Kỷ Tân Thành chớp chớp đôi mắt to, cái miệng nhỏ bắt đầu líu lo: "Chú Tiêu, con lâu rồi không gặp chú, nhớ chú lắm, chú có nhớ Tân Thành không?"

Tiêu Dịch..

Ôm Kỷ Tân Thành vững vàng trong lòng, khóe mắt liếc thấy Kỷ Thanh Lam đang đứng không yên, giọng nói mang theo sự vui vẻ, khàn khàn thì thầm: "Có nhớ."

Kỷ Thanh Lam ngượng đến muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Ai hiểu được, con nhà người ta một tuổi rưỡi còn chỉ biết tìm mẹ, đứa nhỏ nhà cô miệng dẻo như kẹo, ngọt chết người, không biết học ai. Mới gặp vài lần đã hỏi người ta có nhớ mình không, đây là điều con có thể hỏi sao?

"Vậy chú có nhớ mẹ không?" Tiếng sét giữa trời quang nổ vang trên đầu, mặt Kỷ Thanh Lam đỏ bừng, đỏ như tôm luộc, khiến cô không còn chỗ nào để giấu mặt.

Người không biết còn tưởng cô có ý đồ bất chính với Tiêu Dịch.

Tiêu Dịch cũng vậy, không biết trả lời thế nào, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm giữa hai người.

Kỷ Thanh Lam đã bế người trở về, dứt khoát bịt kín cái miệng nhỏ tùy tiện đó.

"Kỷ tri thanh, sao hai người lại ở đây, không khỏe sao?"

"Không phải, chúng tôi đi cùng bạn." Kỷ Thanh Lam giải thích.

"Đồng chí Tiêu, sao anh lại ở đây, bị thương sao?" Để giảm bớt sự ngượng ngùng, Kỷ Thanh Lam đành phải trò chuyện với anh ta.

"Đến thăm một đồng đội, anh ấy vừa hay ở đây."

Kỷ Thanh Lam nghe xong, trong lòng không khỏi lo lắng, đồng đội mà anh nói không phải là Vu Đình chứ.

"Là đồng chí Vu?"

Ánh mắt Tiêu Dịch lóe lên, Kỷ tri anh đang quan tâm Vu Đình sao?

Vu Đình trong lời nói của Kỷ Thanh Lam, xách một túi lưới lớn đồ đạc sải bước vào bệnh viện, thấy Tiêu Dịch và mẹ con Kỷ Thanh Lam đứng cùng nhau, vội vàng đi tới.

"Thủ lĩnh, đồ đã mua về rồi."

Kỷ Thanh Lam thấy Vu Đình khỏe mạnh, tâm tư hơi thả lỏng, không phải Vu Đình bị thương. Cô lịch sự chào hỏi, nhìn thấy sữa bột, đồ hộp, bình nước, hộp cơm.. Trong túi lưới của anh ta, không cần hỏi cũng biết là đi mua đồ dùng sinh hoạt.

"Kỷ tri thanh, lâu rồi không gặp." Vu Đình cười, trên khuôn mặt điển trai rạng rỡ lộ ra hàm răng trắng bóng.

Tiêu Dịch bị sự trắng sáng chói mắt này kích thích, trong lòng hơi khó chịu, cũng không biết mình bị làm sao.

Ba người trò chuyện ngắn gọn vài câu rồi chia tay, Tiêu Dịch và người kia đi thăm đồng đội, Kỷ Thanh Lam tiếp tục chờ đợi.

Nhìn đứa con trai trong lòng, Kỷ Thanh Lam suy nghĩ làm thế nào để dập tắt sự cố chấp của con trai đối với Tiêu Dịch, nếu không mỗi lần gặp người đều lao vào lòng, cô không muốn.

Thực ra Tiêu Dịch ở trong quân đội, hiếm khi gặp mặt, ngày thường chỉ cần chú ý một chút, không cho hai người gặp nhau, lâu ngày Kỷ Tân Thành tự nhiên sẽ quên.

Ừm, ý này rất hay, Kỷ Thanh Lam tự mình cũng cười, cô có giống bà mẹ chồng độc ác chia rẽ uyên ương trong tiểu thuyết không.
 
15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 147: Ăn no cẩu lương​

Cũng may bệnh nhân trong bệnh viện không nhiều, lại là buổi chiều, rất nhanh đã gặp được bác sĩ, khi đi ra ngoài lần nữa, Trương Kiến Quốc đỡ Lưu Ngọc Mai, Lưu Ngọc Mai đỡ bụng.

Hai người mắt đỏ hoe, đã khóc.

Kỷ Thanh Lam đi tới, nhìn dáng vẻ hai người, trong lòng lộp bộp.

Đây là không có?

Thất vọng?

Nào ngờ, ý nghĩ này vừa lóe lên, Lưu Ngọc Mai đã ôm lấy Kỷ Thanh Lam, khóc nức nở nói: "Thanh Lam, chị có thai rồi, chị lại có thai rồi."

"..."

Lúc này không phải nên vui mừng sao, sao lại khóc thút thít như vậy?

"Thanh Lam, cảm ơn em, nếu không phải em, chị cũng không biết bao giờ mới có thể có con nữa." Lưu Ngọc Mai khóc nói, ôm chặt Kỷ Thanh Lam vào lòng, siết chặt đến mức cô gần như không thở nổi.

Trong khi lồng ngực cực kỳ thiếu oxy, Kỷ Thanh Lam mơ hồ, sao lại cảm ơn cô? Cũng không liên quan đến cô mà!

"Nếu không phải em đưa chị đến thủ đô khám, nếu không phải em giới thiệu ông Lý, chị sẽ không có tin vui nhanh như vậy." Lưu Ngọc Mai khóc giải thích nguyên nhân.

Ban đầu, Kỷ Thanh Lam đưa cô ta đi thủ đô khám bệnh mua thuốc, tuy không được như ý nhưng cô ta rõ ràng cảm thấy cơ thể tốt hơn nhiều, sau này Kỷ Thanh Lam nhắc nhở, họ thường xuyên chăm sóc mấy người ở chuồng bò, sau đó nhiều lần cầu xin ông Lý, ông ấy mới cho họ một phương thuốc.

Lưu Ngọc Mai tin chắc rằng, tất cả đều là công lao của Kỷ Thanh Lam.

"Chị đừng kích động, đây là chuyện tốt, sau này chị nhất định sẽ được như ý." Kỷ Thanh Lam an ủi cô ta.

Ở lành gặp hiền, đây đều là những gì Lưu Ngọc Mai đáng được nhận.

Ban đầu cô cũng chỉ muốn mấy ông bà già ở chuồng bò được đối xử tốt hơn, mới dụ dỗ Lưu Ngọc Mai, không ngờ lại có bất ngờ.

Ông Lý, thần y a!

Kỷ Tân Thành thấy mẹ bị người khác cướp đi, vội vàng kéo vạt áo của Lưu Ngọc Mai, vội vàng kêu: "Buông ra, buông ra, mẹ là của con."

Trương Kiến Quốc bế cậu bé lên, hôn mạnh một cái vào má nhỏ của cậu bé, tung cậu bé lên rồi đỡ lấy.

"Con trai nuôi bảo bối của ta ơi, con sắp có em trai em gái rồi."

Ba người vui vẻ đi ra khỏi bệnh viện, Trương Kiến Quốc đỡ Lưu Ngọc Mai, mắt không rời khỏi cô ấy, một khắc cũng không nỡ rời mắt, sợ cô ấy không cẩn thận ngã.

Kỷ Thanh Lam nhìn mà đau đầu, còn bảy tháng nữa, đối xử với Lưu Ngọc Mai như đối xử với đậu phụ, cuộc sống này phải sống thế nào đây.

Cô muốn đến cửa hàng bách hóa mua đường, Trương Kiến Quốc định mua đồ ăn tẩm bổ cho Lưu Ngọc Mai, ba người ra khỏi bệnh viện huyện rồi đi đến cửa hàng bách hóa.

Nhìn thấy đồ trong cửa hàng bách hóa, Trương Kiến Quốc muốn mua tất cả mọi thứ cho vợ, thịt lợn, bánh đường đỏ, bánh hoa quế, bánh táo chua..

Lưu Ngọc Mai ốm nghén nặng, buổi trưa ăn hai bát cơm với một bát dưa chua ngâm, ừm, mua thêm bánh táo chua thì tốt.

Còn sữa bột và đồ hộp, cùng với đường đỏ thì trong nhà vẫn còn, đều là từ chỗ Kỷ Thanh Lam mà có, về nhà sẽ cho vợ uống, đợi hết rồi lại đến chỗ Kỷ Thanh Lam mua.

Ý tưởng của Trương Kiến Quốc rất hay, chưa bao giờ nghi ngờ nguồn gốc sữa bột và đồ hộp của Kỷ Thanh Lam, Kỷ Thanh Lam chỉ nói là chú Bành giúp mua, anh ta tin tưởng tuyệt đối.

Anh ta mang theo tiền, phiếu không đủ, cuối cùng mượn Kỷ Thanh Lam năm cân phiếu thịt, mười cân phiếu lương thực để mua thịt và năm cân bánh ngọt. Lưu Ngọc Mai bảo anh ta đừng mua, cô ấy chỉ mang thai một đứa con, làm sao có thể yếu ớt đến mức ngày nào cũng ăn bánh ngọt, cuộc sống còn có sống được nữa không.

Trương Kiến Quốc sắp làm cha lần nữa hoàn toàn không nghe, kiên quyết muốn mua, tẩm bổ thêm cho vợ.

Kỷ Thanh Lam bên cạnh đã no cẩu lương.

Cũng may là cửa hàng bách hóa có bán đường mạch nha, cô lấy phiếu đường ra, một hơi cân năm cân, nếu không hôm nay cô ngoài ăn cẩu lương ra thì không làm được gì.

Trên đường về lại khiến Kỷ Thanh Lam vô cùng phát điên, Trương Kiến Quốc đẩy xe chở Lưu Ngọc Mai đi, sợ làm cô ấy xóc nảy, đi chậm hơn cả ốc sên, hoàn toàn không để ý đến người khác.

Kỷ Thanh Lam đạp xe một đoạn, đợi một đoạn, thở dài thườn thượt, sống không còn gì luyến tiếc. Kỷ Tân Thành nhìn mẹ, rồi lại nhìn cha nuôi mẹ nuôi phía sau, hai mẹ con nhìn Trương Kiến Quốc ốc sên đẩy xe phía sau, biểu cảm nhất quán, ngẩng đầu nhìn trời, thở dài.

Về đến làng, trời đã tối, Kỷ Thanh Lam mang đường mạch nha lên, mấy người ông Lý đã gọt vỏ bỏ hạt quả tỳ bà hái hôm qua, lấy phần thịt quả ra trải trên nia phơi khô, các nguyên liệu khác đều đã rửa sạch, chỉ chờ đường mạch nha của cô.

Đến chuồng bò, Kỷ Tân Thành tự mình trượt xuống xe đạp, chạy đi tìm giáo sư Hàn, giáo sư Thôi chơi.

Đưa đường qua, ông Lý chỉ cân ra hai cân, số còn lại trả lại cho cô, chỉ nói là đủ rồi, lại bảo cô chuẩn bị mấy cái lọ.

Kỷ Thanh Lam gật đầu, cái này có, đồ hộp trái cây hệ thống tặng là bằng thủy tinh, những cái lọ tốt có sẵn, cô đều dùng để đựng mật ong.

Nghĩ đến mật ong, Kỷ Thanh Lam vội vàng lấy thêm hai lọ nữa từ dưới đáy giỏ ra, thực ra là lén lút lấy từ trong không gian ra.

"Ông Lý, cháu lại mang cho các ông hai lọ mật ong, các ông giữ lại pha nước uống."

Ông Lý liếc nhìn, thấy giống lần trước, không khách khí nhận lấy: "Cái này tốt, ta nhận."

Ông cầm đồ vào nhà, Kỷ Thanh Lam gọi Kỷ Tân Thành, chuẩn bị xuống núi.

Hàn Viễn Quân từ trại thỏ đi tới, đưa cho cô một túi giấy: "Đây là tiền bán thịt lợn hôm qua, hai trăm cân thịt lợn, sáu hào ba một cân, tổng cộng một trăm hai mươi sáu đồng, tôi trực tiếp bán cho nhà máy cơ khí, còn đổi được mười cân phiếu lương thực, năm thước phiếu vải."

Kỷ Thanh Lam gật đầu cảm ơn, không đếm, lấy phiếu lương thực và phiếu vải bên trong ra trả lại cho anh ta.

"Những phiếu này tôi vẫn còn, để lại cho anh dùng, cảm ơn anh đã giúp đỡ."

Hàn Viễn Quân biết cô giàu, không khách khí với cô, nhét phiếu vào túi.

Kỷ Thanh Lam gói lại túi giấy, đặt dưới đáy giỏ, dùng đồ lặt vặt che lại, rồi hỏi anh: "Nghe nói anh nuôi thỏ rất tốt, sắp xuất chuồng rồi."

Nhắc đến những con thỏ béo mập trong trại thỏ, Hàn Viễn Quân nở nụ cười, câu chuyện cũng mở ra.

"Ừm, cũng được, vấp váp, cũng may hữu kinh vô hiểm, đều là công lao của giáo sư La."

Có thành quả, Kỷ Thanh Lam cũng mừng cho họ. Tạo thu nhập cho đội sản xuất, anh ta cũng được đội trưởng coi trọng, có lợi cho mấy người ở chuồng bò.

"Đợi đến khi có thành tích, sẽ có người ghen tị." Kỷ Thanh Lam khẽ nhắc nhở một câu.

Hàn Viễn Quân sớm đã nghĩ đến điều này, anh ta hoàn toàn không để ý, nói: "Người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem mánh khóe, có bản lĩnh thì tự họ đến."

Ý của Kỷ Thanh Lam là nhắc nhở anh ta về những người trong đội có bệnh đỏ mắt đến hái quả, nhưng thấy Hàn Viễn Quân tự tin như vậy thì không nói nhiều nữa.

Chỉ cần nhắc đến đó là đủ.

Ở sân ngoài chuồng bò, Kỷ Tân Thành và Tiểu Hắc ngồi trên lưng bò, giáo sư Thôi dắt bò đi chậm rãi trên khoảng đất trống nhỏ, khiến Kỷ Tân Thành cười ha ha.

Giáo sư Thôi cũng cười, khuôn mặt hiền từ, mắt híp lại thành một đường.

Hàn Viễn Quân nhìn cũng cười, "Tân Thành qua đây, ông nội họ đều rất vui."​
 
15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 148: Tiểu Hắc ăn cơm​

Mấy ông cụ ở chuồng bò ngày nào cũng sống trong cảnh đè nén, sống rất cẩn thận, chỉ khi Kỷ Tân Thành đến, họ mới hiếm hoi có được nụ cười thật lòng.

Chơi một lúc, Kỷ Thanh Lam mới chào tạm biệt mấy người, dẫn Kỷ Tân Thành về nhà.

Trong bếp, ngọn đèn dầu mờ ảo.

Kỷ Thanh Lam nấu cơm, Kỷ Tân Thành và Tiểu Hắc ngồi xổm bên bàn chơi con ếch sắt của cậu bé, đó là món quà chú Bành gửi cho họ. Chỉ cần vặn chặt dây cót một bên, con ếch có thể nhảy tưng tưng trên sàn nhà. Chỉ là nền bếp không bằng phẳng, ếch cũng không nhảy xa được, Tiểu Hắc liền dùng móng vuốt gạt nó về, Kỷ Tân Thành tiếp tục vặn dây cót, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay cầm, ra sức xoay. Trò chơi đơn giản, một người một mèo có thể chơi rất lâu.

Bữa tối Kỷ Thanh Lam đơn giản xào mướp thịt băm, hấp một bát trứng hấp cho Kỷ Tân Thành, lấy hai quả dưa chuột muối buổi sáng ra thái nhỏ, bữa tối đơn giản đã xong.

Kỷ Tân Thành đã đói từ lâu, đợi cơm canh dọn lên bàn, Kỷ Thanh Lam bế cậu bé vào ghế tre đặt lên ghế dài, để cậu bé ngồi có thể với tới bát đũa trên bàn.

Kỷ Thanh Lam đổ mướp thịt băm và trứng hấp vào bát cơm, trộn đều rồi đặt trước mặt cậu bé, cậu bé không lập tức ăn mà giục mẹ.

"Mẹ ơi, còn Tiểu Hắc nữa, Tiểu Hắc ăn cơm."

"Đang trộn cơm đây, con và Tiểu Hắc ăn cơm giống nhau." Nói rồi, khẩu phần ăn của anh mèo của Kỷ Tân Thành cũng đã được trộn xong.

Kỷ Tân Thành lúc này mới cầm muỗng bắt đầu ăn cơm.

Cơm trộn thịt băm có muối có vị, lại có trứng hấp, Kỷ Tân Thành ăn từng miếng một, thơm ngon, cậu bé luôn dễ nuôi, ăn uống nghiêm túc, không bao giờ kén ăn.

"Mẹ ơi, ngày mai ăn bí đỏ nhé, ngọt ngọt." Cơm còn chưa ăn xong, cậu bé đã nghĩ đến bữa ăn ngày mai.

Kỷ Thanh Lam cười gật đầu, nguyện vọng nhỏ này, tự nhiên sẽ được đáp ứng.

Sau bữa ăn, Kỷ Thanh Lam rửa bát dọn dẹp bếp núc, Kỷ Tân Thành và người anh mèo của cậu bé chơi đùa, cậu bé lén lút lấy một chiếc đèn pin, chạy ra sân chơi, đặt ngón tay nhỏ lên đèn pin nắm chặt, ánh sáng lọt ra từ kẽ ngón tay, mặt tiếp xúc của năm ngón tay với thấu kính bị đèn chiếu đỏ rực.

Trong sân chiếu lung tung một lúc, lại chỉ lên bầu trời đầy sao sáng.

Đêm tháng tám, bầu trời trong xanh, muôn sao lấp lánh, một vầng trăng tròn treo trên bầu trời.

Kỷ Tân Thành cầm đèn pin chiếu lung tung lên bầu trời, kết quả ánh sáng đèn pin biến mất giữa không trung, cậu bé không tài nào tìm thấy chùm sáng.

Cậu bé chỉ lên trời la lớn: "Tiểu Hắc, sao kìa."

"Meo" Tiểu Hắc lười biếng nằm trong bóng râm dưới mái hiên, kêu một tiếng thoải mái.

Chơi một lúc, Kỷ Thanh Lam liền lấy nước tắm cho cậu bé, trong sân, vầng trăng tròn bao phủ, ánh sáng chiếu rọi, trên mặt đất có thể nhìn rõ bóng của mình.

Trong chậu gỗ lớn, Kỷ Tân Thành cởi trần truồng, hai tay ra sức vỗ nước, bắn tung tóe vô số bọt nước. Mặt đất gần đó đều bị nước tắm làm ướt.

Kỷ Thanh Lam cũng không quản cậu bé, mặc cho cậu bé chơi, đây cũng là lý do tại sao cô lại mang chậu gỗ ra sân tắm, trong nhà, cậu bé nhất định sẽ làm ướt cả sàn nhà.

Bên cạnh chậu gỗ lớn còn có một chậu gỗ nhỏ, là chậu tắm của Tiểu Hắc, so với Kỷ Tân Thành không ngừng nghỉ như một quả bóng, Tiểu Hắc lại yên tĩnh như gà.

Tự mình ngâm mình trong nước, chỉ để lộ cái đầu, thoải mái nheo mắt, đuôi thỉnh thoảng lại vẫy hai cái trong nước.

Nước bắn từ Kỷ Tân Thành rơi vào đầu nó, nó sẽ kêu meo hai tiếng bất mãn, đôi khi sẽ vẫy đuôi làm nước bắn vào mặt Kỷ Tân Thành, sau đó sẽ biến thành một trận chiến người mèo.

Đợi nước khô, cũng tắm gần xong, Kỷ Thanh Lam mới lấy một chiếc khăn lớn bọc người lại, trực tiếp bế lên giường mặc quần áo vào, để cậu bé ngủ.

Tiểu Hắc thì tự mình nhảy ra khỏi chậu nước, rũ bỏ những giọt nước trên người, rồi theo vào nhà, cuộn tròn trong ổ nhỏ dưới giường.

Nước trên người chưa khô, Kỷ Thanh Lam không cho phép nó lên giường.

Sáng sớm hôm sau, Kỷ Thanh Lam dậy sớm, nấu mì ăn, rồi mang hai mươi quả trứng, hai cân đường đỏ, một hộp sữa bột đã chuẩn bị sẵn đến nhà họ Trương, chúc mừng Lưu Ngọc Mai mang thai.

Lúc này Kỷ Tân Thành vẫn còn ngủ, trên đường làng cũng không có ai, mọi người vẫn đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng ở nhà, cô cố ý ra ngoài sớm, chính là không muốn gặp người khác để tránh lời đồn đại.

Nhà họ Trương có tin vui, vừa bước vào cửa, Kỷ Thanh Lam đã cảm nhận được không khí khác lạ của nhà họ Trương.

Thư ký Trương cười mặt đầy nếp nhăn, ông vẫn chưa đi làm, ngồi trên ghế tre dưới mái hiên, khoan khoái hút điếu thuốc Đại Tiền Môn mà con trai mua cho ông hôm qua.

Thấy Kỷ Thanh Lam mang đồ đến, vội vàng chào hỏi: "Kỷ tri thanh đến rồi, mau vào ngồi." Nói rồi lại gọi Ngưu Quế Hương trong bếp.

"Bà nó ơi, Kỷ tri thanh đến rồi."

Vừa dứt lời, Ngưu Quế Hương đã đi ra, thấy Kỷ Thanh Lam mang đồ đến, mặt cười tươi như hoa cúc.

"Con mang ít trứng đến cho Ngọc Mai, để chị ấy bồi bổ cơ thể." Kỷ Thanh Lam cười đưa giỏ cho Ngưu Quế Hương.

Lưu Ngọc Mai mang thai, tinh thần của Ngưu Quế Hương cũng tốt hơn.

Ngưu Quế Hương nhận đồ, nhưng miệng lại trách móc: "Gửi gì mà gửi? Chúng ta phải cảm ơn con mới đúng, con đã giúp chúng ta rất nhiều."

Kỷ Thanh Lam cười cười, thật sự không dám nhận công này, đều là tài năng y thuật của ông cụ Lý, nhưng cô chắc chắn sẽ không nói ra như vậy, để tránh làm Ngưu Quế Hương khó chịu.

"Đều là người tốt có phúc báo, làm việc thiện tích đức, trời không phụ lòng mọi người."

Lời hay ai cũng thích nghe, Thư ký Trương đang khoan khoái hút thuốc cũng cười nheo mắt, lặng lẽ gật đầu.

Ông làm thư ký đại đội này không giống như ông lão Hướng trước đây mạnh mẽ không tình cảm, ông trung chính hòa nhã, đối xử tốt với mọi người, làm việc thiện tích đức, giúp đỡ người yếu thế, trời không nỡ để nhà họ Trương tuyệt hậu, con dâu cuối cùng cũng mang thai rồi.

Ngưu Quế Hương kéo Kỷ Thanh Lam, vừa nói: "Đều là nhờ con nhắc nhở, nếu không chúng ta cũng không biết phải đợi đến bao giờ, sáng sớm dì đã bảo Kiến Quốc vác hai mươi cân lương thực và hai cân thịt lợn gửi cho vị kia, con ngồi một lát, dì đi gọi Ngọc Mai dậy."

Kỷ Thanh Lam vội vàng kéo bà lại, nói: "Đừng, chúng ta ai với ai, ngày nào cũng gặp nhau, sao lại để chị Ngọc Mai dậy, để chị ấy nghỉ ngơi thật tốt, mẹ khỏe mạnh, sau này con cái cũng khỏe mạnh. Tân Thành vẫn còn ngủ ở nhà, con về trước đây."

Ngưu Quế Hương nghe xong cũng thấy có lý, không cố chấp nữa, chỉ kéo Kỷ Thanh Lam lại bảo cô ở lại ăn sáng. Kỷ Thanh Lam cũng chỉ nói mình đã ăn rồi mới thoát ra được, chiếc giỏ đựng trứng cũng không mang theo.

Ngưu Quế Hương đặt chiếc giỏ vào phòng khách, nhìn thấy vừa trứng vừa đường, lại vừa sữa bột không khỏi cảm thán.

"Ngọc Mai nhà chúng ta nhận người thân là đúng rồi."

Chuyện này họ giấu kín như bưng, chuẩn bị đợi đến khi thai ổn định ba tháng mới công bố tin vui ra ngoài, chỉ có gia đình họ và Kỷ Thanh Lam biết, không ngờ người ta lại gửi đồ bổ đến trước, lại còn đến vào sáng sớm để cố ý tránh người khác.

Thật là có lòng.

Thư ký Trương dập điếu thuốc còn lại một nửa, cẩn thận kẹp vào sau tai, chỉ lặng lẽ gật đầu, không nói một lời.

Kỷ Thanh Lam về nhà, Kỷ Tân Thành vẫn còn chưa thức, cô liền tập một bài quyền, cho đến khi mồ hôi nhễ nhại, cô mới tắm rửa đơn giản rồi lấy sách giáo khoa cấp hai ra. Bây giờ cô đã ôn tập đến sơ nhị rồi, La Hồng Ngọc đã chép bài kiểm tra sơ nhất của cô bé cho cô làm lại một lần, thành tích cũng khá, mấy môn đều đạt hơn tám mươi điểm.

Cũng coi như đã lấy lại được những gì đã trả lại cho giáo viên ở kiếp trước.

Buổi sáng đi cắt cỏ, buổi chiều gửi con trai ở nhà họ Trương, một mình lên núi.​
 
15,369 ❤︎ Bài viết: 231 Tìm chủ đề
Chương 149: Chú Bành bảo tôi chăm sóc cô​

Không thể không nói, quyết định của Kỷ Thanh Lam là đúng.

Cô lại gặp Tiêu Dịch.

Tiêu Dịch mang theo hai con thỏ, ba con gà đợi ở nơi cô thường luyện võ, Kỷ Thanh Lam cũng nghi ngờ anh ta cố ý đợi cô.

Thấy cô đi lên, anh ta đưa đồ cho cô: "Thịt rừng tôi săn được cho cô."

Kỷ Thanh Lam chỉ cảm thấy phỏng tay, vội vàng từ chối: "Cảm ơn đồng chí Tiêu, nhưng không cần đâu, tôi tự làm bẫy, có mà."

Cô thật sự không thiếu thịt ăn, chưa kể thịt hệ thống gửi cố định mỗi ngày, những cái bẫy cô đặt trong rừng cũng thỉnh thoảng bắt được vài con.

"Cái này là để bồi bổ cho Tân Thành, thằng bé còn nhỏ, dinh dưỡng phải đầy đủ, nếu không sẽ không lớn được." Tiêu Dịch nói.

Thấy Kỷ Thanh Lam do dự không nhận, anh ta lại nói: "Kỷ tri thanh cô đừng nghĩ nhiều, là chú Bành bảo tôi chăm sóc các cô, chỉ là tôi luôn bận công vụ, đã phụ lòng ông ấy."

Nhắc đến chuyện này, Tiêu Dịch có vẻ khó nói. Khi ra ngoài chú Bành đã nhờ anh ta chăm sóc Kỷ tri thanh, kết quả anh ta chẳng làm gì cả.

Kỷ tri thanh độc lập hơn anh ta tưởng, anh ta chẳng giúp được gì, những sự giúp đỡ về vật chất rõ ràng cũng bị ghét bỏ.

Ánh mắt tránh né của Kỷ tri thanh tránh lui chín mươi dặm hận không thể hóa thành cục đất.

"Vậy thì cảm ơn." Kỷ Thanh Lam nhận đồ nói cảm ơn.

Nếu anh ta đã không muốn cô nghĩ nhiều, cô chắc chắn sẽ không nghĩ nhiều.

Thì ra là chú Bành bảo anh ta chăm sóc cô, vậy thì tốt, anh ta chắc chắn sẽ không có ý nghĩ đó.

Cả người Kỷ Thanh Lam đều nhẹ nhõm, nói với Tiêu Dịch: "Hôm nay anh đến đây lại là làm nhiệm vụ?"

Tâm tư Tiêu Dịch động một cái, giải thích: "Không phải, hôm nay là nghỉ, cô biết chúng tôi đến đây là vì nhiệm vụ sao?"

Kỷ Thanh Lam nói: "Đoán được một chút, anh và đồng chí Vu công vụ bộn bề, liên tục xuất hiện ở đây, chắc chắn là vì nhiệm vụ."

Tiêu Dịch thở dài, cuối cùng cũng để Kỷ Thanh Lam đoán được một chút, anh ta gật đầu nói: "Quả thực có nhiệm vụ, hôm nay đã hoàn thành rồi."

Anh ta là quân nhân, bảo vệ đất nước, sẽ không tiết lộ thông tin cho bất kỳ ai. Hôm nay sự kiện bản đồ kho báu sau khi lãnh đạo nghiên cứu đã quyết định từ bỏ.

Kỷ Thanh Lam gật đầu, không truy hỏi nữa, cô tự biết mình, những điều này không phải là điều mà một người bình thường như cô nên biết. Cô đang nghĩ cách hợp lý để tách ra, kết quả Tiêu Dịch nhìn thấy cung tên trong giỏ của cô, biết cô muốn đi săn nên kiên quyết muốn đi theo.

"Hôm nay tôi cũng đi săn, hiếm khi có người hỗ trợ, đi cùng đi."

Kỷ Thanh Lam không nói nên lời, cảm ơn nhưng không muốn.

Cô có không gian, trong không gian còn cất giữ hai cây cung gỗ tự chế lúc rảnh rỗi, lấy hoài không hết, hơn nữa con mồi săn được có thể cho vào không gian, thơm biết bao, chắc chắn không muốn đi cùng người khác.

Nhưng cô lại không thể từ chối, Tiêu Dịch vừa nói đã hứa với chú Bành sẽ chăm sóc cô, nếu để anh ta viết thư về mách lẻo, chú Bành biết cô làm chuyện nguy hiểm, chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao.

Thế là Kỷ Thanh Lam mặt mày ủ rũ đi theo sau Tiêu Dịch.

"Cô thường ngày đều đi săn trên núi sao?" Tiêu Dịch đi phía trước, thấp giọng hỏi.

"Chỉ săn thỏ, gà rừng gì đó ở gần đây thôi, nơi tôi tập quyền là nơi tôi đi xa nhất, những nơi khác thì không dám đi." Kỷ Thanh Lam thành thật trả lời, cô chắc chắn sẽ không nói tôi đã săn gấu, giết lợn rừng, đuổi hươu rừng gì đó..

Cô không thành thật như vậy.

Nếu không, Tiêu Dịch một phong thư tố cáo đến chú Bành, chú Bành sẽ lo lắng biết bao.

Tiêu Dịch gật đầu, cũng không lắc đầu, giữ thái độ nghi ngờ với câu trả lời của Kỷ Thanh Lam.

"Hôm trước tôi phát hiện một tổ ong ở bên mương nước, chúng ta đi lấy mật ong đi." Kỷ Thanh Lam chỉ về phía trước.

Rất nhanh hai người đến bên mương nước, mương nước không rộng, chỉ rộng khoảng hai mét, nước chảy róc rách, trong vắt đến đáy, qua mương nước, đi thêm bốn năm mươi mét, là đến một vách đá cao ba mét, tổ ong được xây trong khe đá.

Kỷ Thanh Lam đã phát hiện ra nơi này từ tháng trước, chỉ là tháng trước ở đây một vùng hoa giấy nở rực rỡ, những chú ong nhỏ bận rộn, cô không nỡ cắt.

Bây giờ, mùa hoa giấy đã qua nửa, hôm nay cắt thôi!

Chỉ là, còn chưa thấy tổ ong mong đợi, đã thấy một vị khách không mời.

Dẫn theo Tiêu Dịch, vừa quay qua vách đá, một vật khổng lồ thò đầu ra từ khe đá, sáu mắt đối diện, hơi thở ngừng lại, xung quanh tĩnh lặng.

Trên bàn chân lông xù của con gấu là mật ong dính nhớp nháp, răng nanh sắc nhọn, lông tơ dưới hàm còn nhỏ giọt mật ong đặc quánh, trong suốt, tỏa hương thơm nồng.

Mật ong của cô! Bị phá hoại rồi.

Kỷ Thanh Lam đau lòng không thể tả, không cho phép cô nghĩ nhiều, chỉ một khoảnh khắc phản ứng, con gấu đối diện gầm lên một tiếng, đất rung núi chuyển, sau đó, bốn chân chạm đất, lao về phía họ.

Tiêu Dịch đưa tay kéo Kỷ Thanh Lam, nhưng Kỷ Thanh Lam nhanh hơn anh ta, thân người lao về phía anh ta, hai người lăn trên đất khiến con gấu lao hụt.

Kỷ Thanh Lam đau đến hít một hơi lạnh, cánh tay cô bị cọ xát vào đá rách da, Tiêu Dịch lo lắng nhìn cô: "Cô chảy máu rồi."

"Không sao, đi mau." Kỷ Thanh Lam nhịn đau lắc đầu, sau khi đứng vững, tay đã cầm cung tên, nhanh chóng kéo cung lên dây, mũi tên gỗ bay ra, xé toạc không trung, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ có bất ngờ.

Con gấu lắc đầu, mũi tên gỗ sượt qua mắt to như chuông đồng của nó, rơi xuống đất không gây ra tổn thương gì cho nó, hành vi khiêu khích của con người khiến con gấu này càng thêm tức giận.

Trong lãnh địa của nó, không thể có bất kỳ sinh vật nào đứng.

"Chạy!"

Kỷ Thanh Lam đã sớm đoán được kết quả này, mũi tên gỗ dù sao cũng kém một chút, dùng để săn gà rừng, thỏ rừng thì thừa sức, gặp phải con gấu da dày thịt béo, chỉ có thể bó tay.

Cô mỗi lần săn gấu cũng có kinh nghiệm riêng của mình.

Đánh giáp lá cà với gấu, đó là chuyện mà chỉ kẻ ngốc mới làm, một cú tát của gấu có thể lập tức chôn sống người tại chỗ, huống chi là cú va chạm vừa rồi, nếu dính phải, trực tiếp là xong đời.

Cô mỗi lần đều chạy, bắn tên ngầm để khiêu khích, đợi đến khi đối phương mệt lử mới bắt đầu ra tay.

Tiêu Dịch không biết từ lúc nào đã cầm một con dao găm trong tay, hơi lùi lại một bước so với Kỷ Thanh Lam. Kỷ Thanh Lam đang chạy phía trước, để lộ lưng trước tầm nhìn của gấu, nhưng cô không hề hay biết, chỉ một mực chạy, thỉnh thoảng lại bắn một mũi tên về phía sau, khiến đối phương càng thêm tức giận, nhưng lại không đuổi kịp.

Kỷ Thanh Lam lợi dụng địa hình, dẫn Tiêu Dịch chạy như điên trong rừng, phía sau con gấu đen bám sát, gầm gừ, vô cùng tức giận.

Kỷ Thanh Lam cười khẩy, thích nhất là nhìn thấy bộ dạng tức giận mà không đánh được mình của nó.

Chẳng mấy chốc, hai người đến một cái cây lớn bên vách đá, trên cây đầy những dấu chân lớn, Kỷ Thanh Lam nhanh chóng leo lên cây, Tiêu Dịch thấy dáng người cô nhanh nhẹn, không khỏi nhìn cô thêm một cái.

"Lên đây." Kỷ Thanh Lam trên cây gọi Tiêu Dịch, rút một mũi tên bắn về phía con gấu đang đuổi tới, đợi cô sờ vào giỏ sau lưng thì phát hiện những mũi tên gỗ bên trong đã hết.

Cô vốn chỉ để mười mũi tên trong giỏ, giờ Tiêu Dịch ở đây, cô không tiện lấy từ không gian ra.

Cô đặt cung vào giỏ, treo giỏ lên cành cây gãy, trong giỏ còn có thỏ rừng và gà rừng Tiêu Dịch mang cho cô, vừa rồi chạy thật sự không tiện.

Tuy nhiên, cô lại chạy trước Tiêu Dịch, xem ra cô cũng không tệ.​
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back