[Ngày 15 tháng 10
Hôm nay lại gặp được học trưởng Chu Vũ, mình vui lắm, học trưởng Chu Vũ lóa mắt như ánh mặt trời vậy, mình không dám nhìn thẳng mặt học trưởng, sợ hãi học trưởng sẽ nhìn mình bằng ánh mắt đầy chán ghét giống như những người khác. Nhưng mà, học trưởng thấy được mình, lại còn cười với mình, quả nhiên, học trưởng không giống với bọn họ, học trưởng là người dịu dàng nhất trên thế giới, mình yêu học trưởng nhất..]
Chu Vũ nhìn dòng chữ "nhật ký của Phong Hạnh" bị người ta cố ý viết to lên bảng thông báo, không nhịn được âm thầm buồn rầu, trăm triệu lần không nghĩ tới, nữ sinh ngốc này lại yêu thầm nguyên chủ, quả nhiên là tuổi trẻ bồng bột, loại phú nhị đại như nguyên chủ không đáng tin cậy a!
Chu Vũ nhẹ nhàng đẩy mấy người đang chặn đường phía trước ra, đến trước bảng thông báo.
Đám người đang im lặng lại bắt đầu ầm ĩ lên hóng kịch vui.
Nhưng Chu Vũ không giống như bọn họ dự đoán sẽ thẹn quá thành giận, nổi trận lôi đình mà ngược lại, gỡ những trang nhật ký còn lại phía trên bảng, cẩn thận sắp xếp từng trang giấy, lúc này mới ngẩng đầu nói với mọi người: "Loại chuyện xâm phạm quyền riêng tư của người khác đáng để buồn cười sao? Ai làm? Có gan đứng ra nhận sao? Cùng tôi đi một chuyến lên phòng giáo viên!"
Không sai, Chu Vũ là một học sinh giỏi, còn có gia thế hiển hách, giáo viên trong trường muốn nịnh bợ Chu Vũ cũng không ít đâu, bởi vậy cậu muốn kéo người đi lên phòng giáo viên phê bình là chuyện dễ dàng.
Mọi người đều khựng lại rồi, trong đó có mấy nữ sinh đã buông lỏng tay lôi kéo Phong Hạnh, có một nữ sinh lúc trước còn đang cười đến vui sướng bây giờ trên mặt chỉ còn lại kinh hoảng.
Chu Vũ tự nhiên cũng nhìn ra được sự khẩn trưởng của đám nữ sinh, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm vào bọn họ, mím môi không nói lời nào, ánh mắt lại rất sắc bén.
Mấy nữ sinh nhìn nhau một chút, bày ra bộ dáng nhu nhược, đáng thương nói: "Học trưởng Chu Vũ, chuyện này không liên quan đến bọn em, chúng em chỉ cùng bạn Phong Hạnh đùa chút thôi."
"Đúng vậy, đúng vậy, bọn em cũng không biết ai dán mấy thứ này lên."
"Học trưởng, tới giờ vào học rồi, bọn em xin đi trước.."
Vừa dứt lời, mấy nữ sinh liền chạy mất.
Chu Vũ hừ lạnh một tiếng, nhìn người xung quanh nói: "Nên vào học rồi, mọi người về lớp đi! Lo mà học tập so ra đứng ở đây cười ngây ngô quan trọng hơn nhiều."
Đám người xung quanh sợ Chu Vũ sẽ thực sự kéo bọn họ đi đến phòng giáo viên, nên liền tản ra đi vào lớp.
Mặc dù trường học có rất nhiều con nhà giàu cùng với học sinh giỏi, nhưng quy định của nhà trường rất nghiêm, bị phê bình một lần, đến cuối kỳ sẽ báo cho phụ huynh, có khi còn trực tiếp ghi vào sổ học bạ, ảnh hưởng đến kỳ thi đại học.
Người dần dần tản đi, cũng sắp đến giờ vào học, Chu Vũ cầm mấy tờ nhật ký, có chút đau đầu. Này, giờ nên xử lý như thế nào? Lần đầu tiên Chu Vũ được nữ sinh bày tỏ, giờ tay chân có chút luống cuống.
Chu Vũ thở phào một hơi, quay đầu nhìn về phía Phong Hạnh lúc này vẫn chưa rời đi, nói: "Đàn em, em cầm cái này về đi, anh sẽ phản ánh với giáo viên chủ nhiệm về chuyện này, bọn họ sẽ bị kỷ luật thích đáng."
Phong Hạnh do dự một chút, vươn bàn tay nhỏ gầy nhận lấy mấy trang nhật ký. Cô không có cách nào nói chuyện, lại cảm giác được trong lòng giống như có một mặt trời nhỏ, ấm áp khiến máu trong người muốn sôi trào, làm gương mặt cô đỏ lên, đầu óc cũng có chút choáng váng.
Cô chưa từng nghĩ tới, học trưởng mà cô yêu thầm sẽ dịu dàng cùng cô nói chuyện, trong một khoảng khắc cô không biết phải làm sao mới tốt.
Cô muốn giống như người bình thường có thể nói lời cảm ơn với học trưởng, nhưng chỉ có thể phát ra âm thanh khàn khàn từ cổ họng.
Phong Hạnh đột nhiên che miệng lại, cúi đầu chào Chu Vũ rồi xoay người chạy đi.
Nhìn nữ sinh chạy vào cổng trường, Chu Vũ không nhịn được mà nhẹ nhàng thở ra. Thay thế thân xác bị người ta tỏ tình, cậu thực sự không biết nên đối xử với đứa nhỏ vừa bị bắt nạt này như thế nào, kiếp trước chưa từng tiếp xúc qua mấy đứa nhỏ yếu ớt như vậy, hơn nữa khi đó trong tin tức có đưa tin, bởi vì một chút việc nhỏ mà số lượng học sinh tự sát là không hề ít, cậu rất sợ một lời nói hay hành động không cẩn thận sẽ kích thích đến cô, như vậy tội lớn lắm.
Tuy rằng không biết nữ sinh vì cái gì đột nhiên chạy đi mất, nhưng xác thật đã cứu được Chu Vũ - người mắc chướng ngại giao tiếp. QAQ
Chu Vũ vẫn còn đang âm thầm cảm thán nên không có phát hiện, Phong Hạnh quay đầu lại nhìn cậu một cái, trong mắt có chấp nhiệm cùng nồng đậm tình yêu làm người ta ớn lạnh.
Học trưởng mình yêu nhất càng ngày càng đáng yêu, quả nhiên, trên thế giới này, chỉ có học trưởng là vô tội, những người khác đều chết hết đi thì tốt rồi.
Phong Hạnh cong lên khóe miệng, cười thật ngọt ngào, giờ phút này cô cùng những nữ sinh trong trường không có gì khác nhau, trong lòng đều ái mộ nam sinh giỏi nhất trong trường.
Chỉ có điểm bất đồng duy nhất là ẩn sau cánh tay áo rộng thùng thình, bàn tay nữ sinh đang nắm chặt một con rối nhỏ, trên mặt nó có ghim một cây ngân châm.
*
Mặt trời khuất về phía tây, chuông tan học vang lên.
Chu Vũ ngáp một cái, từ trong giấc ngủ buổi chiều tỉnh lại, không nhịn được có chút ảo não, xong rồi, buổi tối sẽ ngủ không được.
Chính là đâu còn cách nào khác, giáo viên ở thời đại này đều dạy răm rắp theo sách vở như một cái máy, thơ ca cũng đọc như bài mẫu, giảng bài không có một chút thú vị, không cần phải lắc lư đồng hồ nhỏ trước mặt Chu Vũ cũng có thể thôi miên cậu.
Không biết có phải được quỷ thần ưu ái khi chuyển thế trọng sinh hay không, đời này cậu có trí nhớ cực kì tốt, đọc vài bài thơ trong sách giáo khoa cũng có thể nhớ rõ nội dung của từng bài, ghi nhớ một cách chặt chẽ trong đầu mà không cần phải cố hết sức học thuộc, cũng vì thế mà càng cảm thấy chương trình học nhàm chán.
Cậu kiên trì nửa tháng, thực sự có chút chịu không nổi nữa, cậu vốn dĩ đã có thói quen làm việc với hiệu suất cường độ cao, đột nhiên xuyên đến thời đại còn lạc hậu này, cho dù có được cơ hội sống lần hai cũng khó tránh khỏi tâm lý bực bội.
Chu Vũ tự giễu mà cười một tiếng, thầm nghĩ con người càng sống càng tham, kiếp trước ở viện mồ côi sống vừa khổ vừa túng cũng chưa nói cái gì, bây giờ có cuộc sống mới, liền chịu không nổi muốn trốn học, mà cũng đúng, cứ ở chỗ này cũng không có tác dụng gì nhiều, cậu chuẩn bị đi nhìn thị trường cổ phiếu, muốn tại thị trường nổi danh khắp chốn ở kiếp trước này kiếm một khoản tiền.
Sau đó dùng số tiền này xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng.
Cậu không nghĩ tới chuyện tìm cha mẹ nguyên chủ đòi tiền, rốt cuộc bọn họ đều không phải là cha mẹ ruột của cậu.
Cậu không biết linh hồn nguyên chủ đi đâu, chỉ biết sau khi mình chết, tỉnh lại đã có được ký ức của thiếu niên mười lăm tuổi này, ngay tại trong phòng của nguyên chủ, không hề có một dấu hiệu nào khác.
Cậu có đi tìm nguyên chủ, ở trong đầu gọi tên của hắn, các cách linh tinh như trong mấy tiểu thuyết,
phim truyện ở kiếp trước, đều đem ra thử một lần, nhưng cũng không có cái nào dùng được, chỉ có thể nói là nguyên chủ gặp tai họa bất ngờ, người đang ngủ ở trong nhà, bị nguyên cái nồi từ dị thế rơi xuống, vô duyên vô cớ mất mạng.
Người đều có bản tính ích kỷ, cậu rất quý trọng cơ hội được trọng sinh này, thậm chí có một chút tư tâm là hy vọng nguyên chủ không xuất hiện nữa, vì nếu nguyên chủ xuất hiện thì đồng nghĩa với việc chính mình có khả năng thực sự biến mất khỏi thế giới này. Điều duy nhất cậu có thể làm là về sau sẽ báo đáp cho cha mẹ nguyên chủ, xem như là bồi thường việc cậu chiếm lấy thân thể con trai họ.
Nhưng cậu cũng không có ý định tiếp cận cha mẹ nguyên chủ, vừa hay cha mẹ nguyên chủ cũng không thường hỏi thăm đứa con trai này, chỉ có mỗi tháng sẽ chuyển khoản chi phí sinh hoạt, mướn bảo mẫu dọn dẹp, nấu cơm hàng ngày, một năm có thể gặp mặt một hai lần cũng không tệ.
Cậu còn chuẩn bị khi đôi vợ chồng này về già, mỗi tháng sẽ chuyển khoản cho họ một số tiền, cho họ thấy lại phương thức nuôi con như chăn dê ngoài đồng này, cũng không cần phải trông cậy vào sự đáng tin và tình yêu thương của bọn họ đối với đứa con trai này để làm gì.
Trong lòng muôn vàn suy nghĩ, nhưng tay thu gom đồ đạc vào cặp cũng không dừng lại, nhanh chóng đóng cặp sách bước ra khỏi phòng học.
Hôm nay cậu chuẩn bị đi sở giao dịch chứng khoán ở trung tâm thành phố M thăm dò giá thị trường, rốt cuộc trong tay nguyên chủ còn có một khoản tiền mừng tuổi không nhỏ, không sử dụng thì thật sự đáng tiếc.
Số tiền này coi như mượn từ cha mẹ nguyên chủ đi, về sau lấy lại được tiền vốn sẽ đắp vào.
Bởi vì trường Nhất Trung nằm ở phía nam thành phố M, cách trung tâm thành phố một khoảng xa, Chu Vũ không thể không ngồi xe buýt đi tới sở giao dịch chứng khoán.
Sở giao dịch chứng khoán ở thành phố M vừa mới xây dựng được mấy năm gần đây, nhưng làn sóng cổ phiếu đã bắt đầu, cổ phiếu liên tục tăng cao khiến cho nhiều người lâm vào điên cuồng, cho đến năm ngoái và năm nay, cổ phiếu và chứng khoán vẫn đang rất hot, nhưng cậu nhớ rõ, bởi vì có thế lực ngoại quốc nhúng tay vào làm thị trường cổ phiếu năm nay sụp đổ, cổ phiếu nhanh chóng hạ xuống thấp, đa số người chơi cổ phiếu đều tổn thất nặng nề, nhảy lầu tự sát nhiều vô số kể.
Chính phủ sau khi phát hiện liền nhanh chóng phản ứng, nhúng tay vào thị trường chứng khoán chuyển nguy thành an, trong quá trình này bắt đầu có không ít người phất lên vì cổ phiếu, thậm chí còn có không ít người như diều gặp gió, sau này trở thành nhân vật lớn trên đỉnh cao kim tự tháp, mà sự kiện này về sau được ghi chép lại.
Tính toán thời gian, đoạn thời gian gần đây, thế lực ngoại quốc đã bắt đầu nhúng tay, thị trường chứng khoán đã xuất hiện một chút không ổn định.
Việc Chu Vũ cần phải làm ở thời điểm này là đem những cổ phiếu giá rẻ mà tương lai giá thành tăng vọt mua vào, chờ đến thời điểm thích hợp thì bán ra, tích góp đủ tiền thì rời khỏi thị trường cổ phiếu, sau đó cậu muốn chân chính xây dựng sự nghiệp bên mảng internet.
Internet ở quốc gia Z hiện tại vẫn còn đang ở bước đầu, đa số bộ phận thị trường đều bị các xí nghiệp ngoại quốc chiếm cứ, muốn quật khởi ở trong nước phải đợi thêm vài năm nữa là tốt nhất. Cậu cũng chỉ có thể đốc thúc nhanh hơn tiến trình vì tổ quốc cống hiến một phần sức lực của mình.
*
Chu Vũ ở sở giao dịch chứng khoán đi dạo một vòng, trừ việc lúc mở tài khoản suýt chút nữa bị đuổi ra ngoài, còn lại đều tốt. Thẻ căn cước của Chu Vũ mới 15 tuổi, đương nhiên là không có cách nào mở tài khoản, nhưng trước đó cậu đã chuẩn bị sẵn căn cước mượn từ người chồng của bảo mẫu, thuận lợi mở được tài khoản giao dịch.
Vợ chồng bảo mẫu có tính cách trung hậu, thành thật, vì thế cậu cùng bọn họ thương lượng về việc thuê căn cước, mỗi tháng sẽ trả cho họ 50 đồng, cũng bảo đảm sẽ không làm chuyện xấu.
Đừng xem thường 50 đồng tiền này, phải biết rằng, ở thời đại hiện tại, một công nhân làm việc thành thạo ở thành phố M có tiền lương mỗi tháng cũng mới có 300 đồng.
Cũng may mắn là thời kỳ này con người còn rất thuần phác, chưa có tin tức, báo chí phổ biến nên không giống như đời sau sẽ trông gà hóa cuốc, hai vợ chồng bảo mẫu tuy rằng có nghi hoặc chuyện Chu Vũ mượn dùng căn cước, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là căn cước, cũng không cần phải làm gì, mỗi tháng có thể nhận được một khoản tiền, bọn họ đương nhiên là vui rồi, huống chi người mượn là cậu chủ, cũng không cần lo lắng chuyện mượn không trả, rất nhanh sau đó liền đưa cho Chu Vũ mượn.
Chu Vũ đi dạo trong chốc lát, cho tới khi sở giao dịch muốn đóng cửa mới quay về. Hiện giờ sở chứng khoán tan tầm cũng xem như tương đối muộn, qua mấy năm nữa sẽ tan ca sớm.
Chờ đến lúc Chu Vũ bước ra sở giao dịch chứng khoán thì trời đã tối, xe buýt cũng vừa dừng ngay trạm, Chu Vũ liền nhanh chân bước lên trên chuyến xe cuối này.
Lúc này tốc độ xe chạy cũng không tính là nhanh, tình hình giao thông cũng không tốt, luôn chạy rồi đạp thắng, làm Chu Vũ có chút say xe, không thể không ngồi thẳng lưng nhìn ra ngoài cửa sổ để hòa hoãn tâm tình.
Ngoài trời đã tối sầm, đèn xe sáng lên chiếu rọi con đường phía trước.
Dọc theo đường đi có rất nhiều người lên xe rồi lại xuống xe, bởi vì nhà Chu Vũ gần trường Nhất Trung, nên phải ngồi đến trạm gần cuối rồi đi bộ 1, 2 phút mới về nhà. Cho nên Chu Vũ cũng không lo lắng việc lỡ trạm, cứ như vậy ngồi trên ghế nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người.
Người trên xe đã đi xuống gần hết chỉ còn lại Chu Vũ, một bà lão và một đôi tình lữ.
Tài xế và người bán vé nói chuyện đến nước miếng cũng tung bay, những người khác cũng lên tiếng cho thêm náo nhiệt, chỉ có Chu Vũ vẫn trầm mặc, chỉ mong nhanh chóng về nhà.
Cậu cũng không biết vì cái gì, trong lòng cứ cảm thấy bất an.
Chỉ chốc lát sau, phía trước xe buýt có người vẫy tay, chỗ đó cũng không phải trạm xe, nhưng đầu năm nay tài xế cũng không phải chỉ dừng ở mỗi trạm xe, ai vẫy tay đón xe đều có thể dừng lại đón khách, thêm được chút tiền, tránh quản lý soát vé, đây cũng là một dạng quy tắc ngầm.
Ba người vừa lên xe có chút kỳ quái, người ở giữa bị hai người dẫn đi, cả ba đều mặc đồ quan lại như trong hí kịch, tuy rằng mặt mũi bình thường, nhưng biểu cảm thực lạnh lùng, rất dọa người. Một người trong đó đưa tiền xe cho người bán vé, hai người còn lại đều cúi đầu không nói lời nào. Người bán vé thu tiền xong liền bảo bọn họ vào trong ngồi, mặc dù trong lòng có chút ớn lạnh.