1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 20

Editor: Vân Khinh

"Em có phải bị ngốc hay không, hiện tại mới phản ứng, biểu hiện của em ít nhất cũng phải mang thai được hai tháng, em uống thuốc mới có hai ngày có thể tránh được hai tháng trước sao?" Từ Phi Nguyên tức giận trắng mắt liếc cô một cái.

Bả vai mảnh khảnh của Phó Âm Sênh run rẩy một chút.. Bởi vì cô không biết bất luận chuyện gì của chính mình về hai tháng trước.

Vạn nhất thật sự mang thai!

Má ơi.

Tiểu tiên nữ không muốn mang thai a!

Phó Âm Sênh vẫn luôn tuyệt vọng liên tục đến lúc kết thúc đóng phim, khi trở lại khách sạn, cô nhìn que thử thai trong phòng còn chưa mở ra, nghe trong TV, tin tức trên kênh kinh tế tài chính tuôn ra chuyện Mục Hoài đưa vợ ra ngoài ánh sáng, mang theo vợ đến tụ hội thương nghiệp.

Từ ca nghĩ lầm là cô, là bởi vì trong tiềm thức của hắn, vợ của Mục Hoài chính là cô.

Nhưng là truyền thông sẽ không nghĩ đến cô cùng Mục Hoài dây dưa cùng nhau, ai sẽ nghĩ đến vợ của lão đại thương giới Mục Hoài, sẽ là minh tinh trẻ trong giới giải trí chuyên bị hắc.

Ánh mắt Phó Âm Sênh nhìn video ngắn trong TV, cô dường như chưa từng thấy qua Mục Hoài thân sĩ như vậy, còn giúp người ta mở cửa?

Mục Hoài ngày thường một bộ đóa hoa cao lãnh, cư nhiên cũng sẽ chân chó như vậy.

Cẩu nam nhân! Cái đồ cẩu vật!

"Đinh.."

Ánh mắt Phó Âm Sênh đột nhiên dừng lại trên di động vừa mới vang lên tiếng chuông, sợ tới mức giật mình một cái, liếc mắt nhìn di động, phát hiện chỉ là tin tức trên Weibo.

Mở ra nội dung, cùng tin tức cô nhìn thấy trên TV giống nhau như đúc.

Mẹ nó, tức chết bảo bảo!

Cô là chính thất cũng không có cùng Mục Hoài lên đầu đề, cư nhiên tiểu tam bên ngoài giả bộ chính thất cũng có thể cùng anh lên đầu đề.

Tức giận a.

Phó Âm Sênh càng nghĩ càng giận, càng tức càng thở không ra hơi, lại nhìn que thử thai một bên, liền càng thở không ra hơi.

Loại chồng này, việc gì cần đến anh.

Phó Âm Sênh chụp lại màn hình tin tức mà Weibo gửi đến, lại chụp tin tức phát trên TV, sau đó, dồn chung một chỗ gửi đi cho Mục Hoài.

"Ly hôn!"

"Anh xuất quỹ, chúng ta không liên quan đến nhau!"

Trên lầu hai trong hội quán lớn nhất thành phố Bắc Giang điện ảnh.

Mấy lão đại truyền thông giới thương nghiệp được Ôn Hành gọi đến tụ ở chỗ này, vừa lúc Mục Hoài cũng ở, Ôn Hành liền thuận tiện đem Mục Hoài gọi tới.

Ôn Hành nhìn Mục Hoài ngồi ở trong góc, biểu tình lãnh đạm nhìn di động.

Hắn vướn tay cầm lấy hai ly Whiskey, không chút để ý đi tới, lơ đãng rũ mắt thấy được tin tức trên di động của anh, nhịn không được thấp giọng cười: "Em dâu vẫn luôn rất có ý tứ."

Nói xong, đem một ly rượu đưa cho Mục Hoài.

Ôn Hành nghĩ, thời điểm lần trước chính mình thấy Phó Âm Sênh, năm ấy bọn họ kết hôn, khi đó Phó Âm Sênh còn chưa có tiến vào giới giải trí, tính cách của cô lúc đó rất thú vị.

Mục Hoài môi mỏng hơi nhấp, bình tĩnh tiếp nhận ly rượu trong tay Ôn Hành, không nói gì.

Thói quen Mục Hoài trầm mặc ít lời, Ôn Hành cũng không cảm thấy chính mình nói chuyện không thú vị, tiếp tục nói: "Có phải hay không không nghĩ tới, mình cũng có một ngày, cũng có thể lên trang đầu mấy loại tin túc này?"

"Em dâu tức giận đi?"

"Nam nhân thôi, đều là bên ngoài hoa hoa cỏ cỏ, thực bình thường, cậu nhìn tôi.."

Mục Hoài nhàn nhạt liếc mắt Ôn Hành, tiếng nói quạnh quẽ: "Hoa hoa cỏ cỏ chỉ là cậu thôi, sáng nay đó là chị dâu của tôi."

Anh hôm nay vừa mới ra khỏi khách sạn, liền nhìn thấy chị dâu của anh cũng từ trong khách sạn đi ra.

Đưa chị dâu về nhà, chỉ là xuất phát từ lễ tiết mà thôi.

Không nghĩ tới sẽ bị truyền thông vô lương tâm chụp lại.

Không nghĩ tới truyền thông này, chỉ là ngồi xổm nơi này chờ những minh tinh khác đang đóng phim mà thôi, ai ngờ cư nhiên sẽ chụp được scandal của Mục lão đại, cho rằng người phụ nữ được Mục Hoài bảo hộ kín mít chính là Mục thái thái.

Người khác nhận không ra chị dâu, Phó Âm Sênh còn nhận không ra sao, cô chính là cố ý hồ nháo.

Lòng bàn tay Mục Hoài ma sát ly rượu lạnh lẽo, ngữ điệu hơi lạnh: "Nghe nói cậu gần đây đang bao dưỡng một tiểu minh tinh, cẩn thận làm cho mình bị dây vào."

"Minh Yên nếu là về nước, cẩn thận cô ấy ly hôn với cậu."

"Ly hôn?" Ôn Hành từ trước đến nay trên mặt luôn là văn nhã ôn hòa nay lộ ra một mạt châm chọc: "Chúng tôi trước nay đều là ai chơi theo ý người nấy, cô ta sẽ không quản tôi, cô ta chính mình ở nước ngoài, cũng bao dưỡng không ít tiểu thịt tươi."

Ngón tay Mục Hoài đè đè huyệt Thái Dương, ánh mắt trầm ám, anh sợ nhất chính là, mình cùng Phó Âm Sênh cũng đi đến kết quả như Ôn Hành cùng Minh Yên.

Nhắm mắt lại, thở nhẹ một hơi.

Nghĩ đến bộ dáng sáng nay của cô, Mục Hoài đột nhiên có chút hoài nghi chính mình.

Cùng Ôn Hành đối diện không nói gì, trầm mặc nửa ngày, Mục Hoài đột nhiên trầm thấp hỏi: "Ôn Hành, nếu nữ nhân đột nhiên không thích cùng cậu lên giường, nguyên nhân sẽ là cái gì?"

Ôn Hành một ngụm rượu thiếu chút nữa phun ra, vốn đang ở trong tình trạng bi thương cho hôn nhân của mình, hiện tại cũng không có tâm tình.

Khiếp sợ nhìn Mục Hoài: "Hai vợ chồng nhà cậu sinh hoạt phu thê không hài hòa?"

"Mẹ nó, chẳng lẽ thật sự cùng trong truyền thuyết giống nhau, cậu chẳng lẽ trong sinh hoạt cũng xử theo phép công, chỉ một tư thế?"

"Nếu là như vậy, vợ cậu thích mới là chuyện kì quái."

"Nữ nhân đều thích chơi đa dạng, ngoài miệng giả rụt rè, thân thể so với ai khác đều thích."

Mục Hoài nghe Ôn Hành nói chuyện, mặt mày nhăn lại, lúc trước anh cùng Phó Âm Sênh sinh hoạt phu thê, đại bộ phận đều là cô chủ động, bởi vì nghĩ rằng cô thực thích cùng anh làm loại chuyện này, nhưng là từ khi nào bắt đầu, Phó Âm Sênh tựa hồ không thích như vậy nữa?

Bưng ly rượu lên, Mục Hoài uống một ngụm Whiskey, trong cổ họng lướt qua cảm giác mát lạnh, làm anh thoáng bình tĩnh lại, đầu óc cũng khôi phục bình thường: "Cô ấy trước kia thích, hiện tại không thích."

Cũng không phải như Ôn Hành nghĩ, vẫn luôn không thích.

Ôn Hành vừa nghe, nhìn về phía Mục Hoài ánh mắt lộ ra vài phần đồng bệnh tương liên thương tiếc: "Mục Hoài a.."

Mục Hoài bị tiếng kêu của hắn làm cho hai mày nhíu chặt: "Nói."

Nói chuyện thì nói, làm gì mà kêu đến nhão nhoẹt như vậy.

Thật là.. Ôn Hành từ sau khi cùng Minh Yên ở riêng, càng ngày càng giống những đại thúc trung niên nói chuyện ẻo lả.

"Có thể là vợ cậu chê thân thể của cậu, có phải là bảo trì dáng người không tốt hay không?" Ôn Hành nói xong, duỗi tay hướng trên bụng Mục Hoài mà sờ, muốn sờ sờ xem có cơ bụng hay không.

Mục Hoài nhanh chóng bắt lấy cổ tay của hắn: "Lăn."

Tuy rằng bị Mục Hoài kịp thời bắt lấy, nhưng Ôn Hành vẫn sợ được dến cơ bụng săn chắc của anh, rõ ràng dáng người quả thật rất tốt.

Này không nên a.

Ôn Hành kỳ quái nhìn Mục Hoài: "Vậy đây là có chuyện gì?"

"Hay là cậu chỉ dùng một tư thế?"

"Hai người bình làm dùng tư thế gì?"

Loại này việc vợ chồng này, Mục Hoài sao có thể cùng Ôn Hành nói rõ ràng, cầm lấy áo khoác tây trang lên, liền muốn đứng dậy: "Tôi còn có việc."

"Gấp cái gì, vợ cậu cũng không có thúc giục cậu." Khóe môi Ôn Hành cong lên một độ cung mang đầy vẻ tà khí: "Mục Hoài, tôi tặng cho cậu một lễ vật, bảo đảm cậu đem vợ mình hầu hạ đến thoải mái, còn có thể làm cho cô ấy khóc lóc cầu xin cậu."

"Ở trên giường cầu cậu."

Mục Hoài bước chân hơi dừng, rũ mắt nhìn mắt nhìn nam nhân lười biếng ngồi ở trên sô pha, đột nhiên mặt mày thư hoãn, môi mỏng hé mở, thong thả ung dung mở miệng: "Cậu lợi hại như vậy, Minh Yên còn ở bên ngoài dưỡng dã nam nhân, a."

Ôn Hành: "..."

Mẹ nó?

Từng chữ như đâm vào trong lòng Ôn Hành.

Mục Hoài lạnh lùng câu môi, muốn nhìn thấy anh bị chê cười, trước hết phải đem chuyện chính mình nói cho rõ ràng.

Ôn Hành bị anh làm cho tức giận đến mức nằm liệt trên sô pha, động đều không động đậy.

Mục Hoài khí định thần nhàn cầm tây trang lên, đi đến mấy chỗ lão đại khác nói lời cáo từ.

Mục đích anh tới nơi này đã đạt được, lúc trước không hiểu biết về giới giải trí, cũng là vì Phó Âm Sênh không muốn để cho anh trộn lẫn sự nghiệp của mình vào công việc của cô, cho nên Mục Hoài vô luận mở rộng bản đồ sự nghiệp gì, đều không có đề cập qua phương diện này.

Nhưng từ khi anh download Weibo, biết cô ở giới giải trí gian nan cỡ nào, Mục Hoài sao có thể ngồi yên không nhìn đến.

Nếu anh muốn vói tay vào giới giải trí, đương nhiên yêu cầu phải tiếp xúc với mấy người trong giới truyền thông này.

Lần này tới thành Bắc Giang điện ảnh, anh không đơn giản là tới tìm Phó Âm Sênh tính sổ, mục đích lớn nhất, vẫn là vì Phó Âm Sênh, tiến vào vòng truyền thông mà thôi.

Tự cô chính mình lang bạt, còn không biết sẽ có bao nhiêu người khi dễ cô.

Mục Hoài ánh mắt tối sầm, ngón tay vịn lên khung của, ẩn ẩn đã trắng bệch.

"Mục tổng sớm như vậy đã muốn đi, không hề uống một chén?" Có người có ý muốn giữ Mục Hoài lại.

Mục Hoài lễ tiết mỉm cười, lắc đầu, ngữ khí thong dong tự nhiên: "Không được, trong nhà quản rất nghiêm khắc."

"Mục tổng cùng thái thái cảm tình thật tốt, buổi sáng còn cùng nhau lên đầu đề, ha ha." Có người trêu chọc nói, "Mục thái thái là bồi Mục tổng tới nói sinh ý sao?"

Mục Hoài ánh mắt trầm trầm, độ cong trên môi vẫn không thay đổi, nghe những lời như vậy thì trả lời: "Sáng nay vị kia là chị dâu của Mục mỗ, nghe lời huynh trưởng trong nhà, đưa chị dâu một đoạn đường mà thôi, báo chí đưa tin không xác thực."

"Nguyên lai là như thế này, hiện tại tin tức này, đều tung tin nóng lung tung, vừa vặn trong tay tôi có mấy cái talk show, không biết Mục tổng có hứng thú hay không mang Mục thái thái cùng đến tiết mục để làm sáng tỏ?" Người nói chuyện, thuận thế đưa cho Mục Hoài một tấm danh thiếp.

Dịch bí thư bên cạnh Mục Hoài vội vàng tiếp nhận danh thiếp: "Nghiêm tổng khách khí, Mục tổng chúng tôi qua mấy ngày sẽ tham gia một cái diễn đàn thương nghiệp, đến lúc đó Nghiêm tổng bên này cho chúng tôi một cơ hội."

Nghiêm tổng vốn dĩ chỉ là khách khí mời một chút, gã cho rằng Mục Hoài sẽ cự tuyệt chính mình, ai ngờ trả lại cho gã một cái chỗ tốt, Mục tổng thăm hỏi, cũng không phải mọi người ai cũng có thể hẹn được.

Nghiêm tổng vui mừng quá đỗi, tự mình đưa Mục Hoài rời khỏi ghế lô.

Sau đó lại nhìn thấy những người khác tiếc nuối vì không nói chuyện được với Mục Hoài, nháy mắt cảm thấy hình tượng của chính mình cao lớn lên.

Dường như nghĩ đến cái gì, Nghiêm tổng liền gọi cho thủ hạ của mình: "Mau, đem tất cả tin tức hôm nay về Mục tổng gỡ xuống."

Bên này, sau khi Mục Hoài cùng Dịch Tu ra cửa.

Dịch Tu nhịn không được khen ngợi: "Vẫn là Mục tổng anh minh, không cần tốn nhiều sức liền giải quyết tin tức hôm nay, còn làm Nghiêm tổng bên kia mang ơn đội nghĩa, nhớ rõ ân tình của ngài."

Ngón tay thon dài của Mục Hoài xoay xoay nhẫn cưới trên ngón áp út, hoàn toàn không có một chút cao hứng, ánh mắt hờ hững nhìn ngoài cửa sổ.

"Mục tổng, chúng ta hiện tại đi chỗ nào?"

Tiếng nói Mục Hoài trầm thấp nghiêm túc mà lạnh nhạt: "Quay về khách sạn."

Thời điểm Mục Hoài đến khách sạn, Phó Âm Sênh còn ngồi xổm trong WC, đối với một đống que thử thai kia hai mặt nhìn nhau.

Mẹ nó, mấy cái thú đồ chơi này là dùng như thế nào?

Nghĩ đến chính mình một cái tiểu tiên nữ mười tám tuổi, như thế nào mà phải dùng đến cái thứ đồ chơi này

Cái thế gian này quá sa đọa.

Đều do Mục Hoài cái cẩu nam nhân kia.

Ngón tay trắng nõn của Phó Âm Sênh cầm que thử thai, dựa theo từng bước hướng dẫn, từng bước một mà làm, cô không yên tâm, kêu Từ Nghiên mua những que thử thai đó đem về, tất cả đều dùng.

Sau đó, kinh hồn táng đảm mà cầm que thử thai trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào sự biến hóa trên đó.

Hai vạch là mang thai.

Một vạch là không mang thai.

Phó Âm Sênh nơm nớp lo sợ cầm que thử như đang cầm vật quý giá trên tay.

Đột nhiên.. Ngoài cửa truyền đến từng hồi tiếng chuông.

Tiếng chuông cửa vang lên quá đột nhiên, sợ tới mức mấy ngón tay nhỏ của cô run lên, lòng bàn tay nắm không vững, tất cả đều lăn đến trên mặt đất.

Phó Âm Sênh vội vàng khom lưng, đem những que thử thai đó nhặt lên.

Bên ngoài chuông cửa kêu vang, càng ngày càng dồn dập.

Phó Âm Sênh chỉ có thể thuận tay đem chúng nó bỏ lên bồn rửa tay một lát, vừa lau khô tay, vừa từ trong phòng tắm đi tới cửa: "Ai vậy, tới đây."

Từ mắt mèo thấy được sườn mặt anh tuấn của Mục Hoài.

Phó Âm Sênh lập tức nghĩ đến mấy que thử thai kia, nghiến răng nghiến lợi, cái tên đầu sỏ gây tội này!

Cô nhấp môi đỏ, lạnh tanh hỏi: "Anh tới làm cái gì?"

Bên ngoài, nam nhân tiếng nói khàn khàn ủ dột: "Nói chuyện ly hôn, cho em năm trăm triệu."

Ed: Hoài ca thương Sênh tỷ dễ sợ, cái gì cũng nghĩ cho tỷ trước tiên mà bả hành ảnh quá chừng, đến khi nào mới hết hành nhau đây, đúng là thương nhau lắm cắn nhau đau.
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 21

Editor: MyYen050296

Mẹ nó?

Mục Hoài thật muốn chia cho cô nhiều tiền như vậy!

Phó Âm Sênh vốn dĩ đứng ở cạnh cửa, vừa nghe thấy những lời của Mục Hoài, giật mình một cái.

Nhìn dáng vẻ này, tiểu yêu tinh bên ngoài kia, thật sự là rất được Mục Hoài yêu thích đi, bằng không sao anh sẽ vì nữ nhân kia, đáp ứng ly hôn cùng cô, còn muốn phân cho vợ trước năm trăm triệu phí chia tay.

Thật muốn nhìn xem là tiểu yêu tinh phương nào làm cho người âm tình bất định như Mục Bá Bá yêu đến mãnh liệt như vậy.

Này thì kết hôn! Ly, nhất định phải ly!

Trong đầu Phó Âm Sênh lúc này đều nghĩ đến việc chính mình rất nhanh sẽ biến thành tiểu tiên nữ gia sản có năm trăm triệu, đại phú bà, đến lúc đó còn cần cẩu nam nhân này, muốn bao dưỡng nhiều hay ít tiểu thịt tươi không phải dễ như trở bàn tay sao.

Nghĩ đến đây, tay cô, nhẹ nhàng vặn mở khóa cửa.

Nam nhân bên ngoài, quả thật cũng không sốt ruột, mặt mày trầm tĩnh chờ ở cửa.

Tay Phó Âm Sênh vừa mới vặn mở khóa cửa, ai ngờ, đột nhiên giống như là nghĩ tới cái gì, bàn tay đang mở khóa cửa đột nhiên dừng lại.

Tê..

Đột nhiên thông minh một lần.

Mục Hoài cẩu nam nhân này không phải là lừa cô đi?

Thực sự có ngốc tử sẽ vì ly hôn, phân cho vợ trước một nửa gia sản sao?

Hơn nữa cứ cho là Mục Hoài gia sản trăm tỷ đi, cũng không đại biểu anh có thể lấy ra tới năm trăm triệu tiền mặt có sẵn cho cô a.

Càng nghĩ càng cảm thấy Mục Hoài là dỗ dành cô.

Vì lừa cô mở cửa!

Nghĩ như vậy, Phó Âm Sênh bỗng dưng ngừng thở, đôi mắt xinh đẹp thẳng lăng lăng nhìn cửa đã được cô mở khóa ra.

Lén lút nuốt nuốt nước miếng.

Ngón tay dán trên khóa cửa, nhẹ nhàng, chậm rãi, một chút một chút, muốn một lần nữa đóng lại cửa.

Bên ngoài, Mục Hoài đợi hồi lâu, đột nhiên nghe được thanh âm rất nhỏ bên trong, thần sắc đột nhiên biến đổi, bàn tay cầm lấy tay nắm cửa, xương cổ tay khéo léo, đột nhiên dùng sức.

Bên trong Phó Âm Sênh cảm nhận được lực đạo nơi này, vội vàng dùng sức đẩy cửa: "Mục Hoài, anh cái kẻ lừa đảo này, quả nhiên là muốn lừa bổn tiểu tiên nữ!"

Cửa đã bị Mục Hoài ở bên ngoài đẩy ra một khe hở nhỏ, từ giữa khe hở, Mục Hoài nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vì dùng sức mà đỏ lên, tiếng nói thanh lãnh, mang theo vài phần lạnh lẽo cười: "Binh bất yếm trá*, tiểu tiên nữ."

* Binh bất yếm trá: Đánh nhau không ngần ngại gian dối.

Tiếng cười trầm thấp của nam nhân quá mức trêu chọc, lỗ tai của Phó Âm Sênh đều cảm giác ngứa,

Nếu không phải lực đạo ở trên ván cửa làm cho cô không có tâm tư nghĩ đến cái khác, Phó Âm Sênh cắn môi dưới, hung tợn nhìn chằm chằm nam nhân bên ngoài: "Cẩu nam nhân!"

Mục Hoài bị cô mắng nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh, lực đạo trên cánh tay lại không có giảm đi, trong lúc đó ánh mắt mặc dù bận nhìn cô nhưng vẫn ung dung, dường như không dùng đến một chút sức lực nào: "Mở cửa."

Nếu không phải sợ sẽ đẩy cô ngã trên mặt đất, Mục Hoài đã sớm dùng sức mà đẩy cửa ra rồi.

Đôi môi đỏ của Phó Âm Sênh bị hàm răng của trắng tinh của chính mình cắn đến càng thêm tươi đẹp ướt át, cơ hồ tràn ra tơ máu nhợt nhạt: "Không cho anh tiến vào!"

"Cẩu nam nhân!"

Bị cô mắng, đôi mắt Mục Hoài tối tăm hơi hơi nheo lại: "Thật không mở?"

"Không mở!" Phó Âm Sênh dùng sức chống ván cửa, cái cằm tinh xảo nhẹ nhàng nâng lên: "Anh trước tiên đưa hiệp nghị ly hôn cho em, sau đó chúng ta bàn lại."

Mục Hoài nghe lời nói của cô, môi mỏng gợi lên độ cung nhàn nhạt.

Bạn cần 50 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 22

Editor: Vân Khinh

"Tỉnh?" Mục Hoài nhìn cô, tiếng nói hơi khàn khàn, một đêm anh không ngủ, đôi mắt đẹp lúc này tràn ngập tơ máu, bọng mắt thâm đen thật nghiêm trọng.

Phó Âm Sênh ngơ ngẩn nhìn anh, cái miệng nhỏ không thể tưởng tượng được mà hơi vểnh lên: "Anh cả đêm không ngủ?"

Mục Hoài thong thả ung dung cuối đầu, ngón tay xoa giữa hai chân mày, ngữ điệu bình tĩnh: "Chờ Dịch Tu báo cáo kết quả que thử thai."

Sau đó nam nhân chậm rãi cuối đầu lần nữa.

Phó Âm Sênh sờ sờ cổ mình, cảm giác lạnh căm căm càng ngày càng rõ ràng.

Cô thật cẩn thận ngồi dậy: "Kết quả đâu?"

Mục Hoài đối diện với con ngươi thanh triệt xinh đẹp của cô, môi mỏng gợi lên một độ cung như có như không: "Em muốn kết quả như thế nào?"

Nhìn anh cười.

Trong lòng Phó Âm Sênh lộp bộp một cái, tất cả đều là một vạch, chỉ có cái này hai vạch nhưng không rõ ràng, khả năng mang thai cũng không cao lắm.

Sao có thể mang thai được.

Nhưng là, biểu tình của Mục Hoài không giống như làm bộ.

Phó Âm Sênh nhấp cái miệng nhỏ, không biết nên trả lời Mục Hoài như thế nào, vạn nhất như cô biểu hiện không muốn đứa nhỏ này, Mục Hoài lại tức giận thì làm sao bây giờ.

Trong đầu đột nhiên nhớ tới ngày hôm qua Mục Hoài phạm sai.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
Chỉnh sửa cuối:
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 23

Editor: Vân Khinh (vì có một vài lý do nên muốn đổi tên, mình có giải thích trên tường nhà mình rồi bạn nào đọc thì chắc sẽ biết, từ nay mình mạn phép lấy cái tên này luôn)

Bên trong hộp quà tinh xảo, là cả một đống mấy hộp quà nhỏ khác.

Hộp quà dạng hình tháp, Phó Âm Sênh trơ mắt nhìn trợ lý riêng của mẹ chồng, ở dưới mí mắt của cô ấy, đem một đống hộp nhỏ giống như ma thuật mà mở ra.

Tức khắc một mảnh kim quang lộng lẫy, cơ hồ muốn lóe mù đôi mắt Phó Âm Sênh.

Sau khi mở hộp quà bên trong, đập vào mắt cô tất cả đều là trang sức mới nhất số lượng có hạn trong nước xuất hiện trên tạp chí.

Thậm chí ngay cả trang sức của K cũng đều ở trước mặt.

Cũng không biết mẹ chồng từ đâu mà có cái này.

Còn có mấy thứ châu báu, là ở trong đấu giá hội thương, được người thần bí mua với giá cao, lúc ấy Phó Âm Sênh còn nghe người đại diện nhà mình nói, không biết là kẻ phú hào lắm tiền ngốc nghếch nào lại mua nhiều như vậy.

Hiện tại cư nhiên tất cả đều xuất hiện ở trước mặt cô, vị phú hào ngốc nghếch lắm tiền, cư nhiên là mẹ chồng đại nhân của cô.

Mẹ chồng đại nhân cũng quá hào phóng đi!

Làm một tiểu tiên nữ trải qua nhiều sự đời, Phó Âm Sênh vẫn là bị động tác của mẹ chồng làm cho sợ ngây người.

Nếu là Mục Bá Bá ra tay cũng hào phóng như mẹ chồng, còn lo lắng không có nhi tử sao, có rất nhiều nữ nhân muốn sinh con cho anh a!

Mục Bá Bá thật là quá đáng tiếc, không di truyền gien ưu tú của mẹ chồng.

Phó Âm Sênh hiện tại nhìn đến tác phẩm của mẹ chồng, hoàn toàn quên mất hôm trước Mục Hoài là như thế nào vì muốn dỗ cô vui vẻ mà dẫn đến trung tâm mua sắm mua mua mua.

Bất quá..

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 24

Editor: Vân Khinh

Ngón tay Phó Âm Sênh run rẩy, qua một hồi lâu, cô mới chậm rãi ngẩng đầu, đem di động đưa tới trước mặt.

Nhìn vào màn hình, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

Chỉ cần không phải Mục Hoài, cô liền yên tâm.

Không đúng, làm sao lại là Tống Từ?

Phó Âm Sênh không có mở video, chờ sau khi cuộc gọi video tắt đi, lúc này mới gửi cho Tống Từ một cái Wechat.

[ Sênh Sênh Sênh Sênh: Có việc? ]

[ Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ: Cô lần trước hỏi tôi, có ảnh chụp trước kia của cô không, tôi đột nhiên tìm được một tấm, hình ảnh. Pjg]

[ Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ: Lại nói tiếp, cô trên ảnh này, mặc váy, tôi cảm thấy như thế nào rât quen mắt.]

Phó Âm Sênh thấy được ảnh chụp, ngón tay trắng nõn nắm chặt di động.

Trên ảnh chụp, cô mặc một cái váy đỏ dài bất quy tắc, trên mặt được trang điểm tinh xảo, cùng Tống Từ đứng chung một chỗ, mặt mày hơi cong, cướp đi tất cả hào quang của Tống Từ.

Cái váy này, chỉ lộ ra chính diện, nhưng Phó Âm Sênh lại nhớ rất rõ ràng.

Cô nhớ rõ ràng lần trước ở trong mơ, mơ thấy mình tự sát cũng mặt cái váy này.

Trong đầu Phó Âm Sênh tự nhiên có một dự cảm không tốt, chẳng lẽ cô..

Chính là, vì cái gì sẽ tự sát?

Cô chưa bao giờ nghĩ tới, cư nhiên tâm lý của mình sẽ yếu ớt đến mức độ này, không có khả năng nha.

Tự sát là hành vi ngu xuẩn.

Đầu ngón tay Phó Âm Sênh run run, nghe thấy giọng nói Tống Từ bắt đầu oán giận bức ảnh này, cô cướp đi hào quang của Tống Từ, có vẻ cô ta giống như một người hầu hơn.

Phó Âm Sênh nhắm mắt lại, có thứ gì đó, từ trong lòng cô chợt lóe qua.

Qua một hồi lâu, cô mới lấy lại tinh thần, đầu ngón tay chạm nhẹ màn hình, gửi cho Tống Từ một cái tin nhắn.

[ Sênh Sênh Sênh Sênh: Có rảnh tới thành Bắc Giang điện ảnh mời cô một bữa tiệc lớn.]

[ Thiên hạ đệ nhất mỹ nữ: Vậy được, bổn tiểu thư cho cô một chút mặt mũi.]

Nội tâm Tống Từ suy diễn mười phần: Phó Âm Sênh mời cô ta đi làm đẹp, lại đưa cô ta lễ vật quý trọng, còn giúp cô ta nhận đại diện bìa tạp chí, bây giờ lại mời đi ăn cơm.

Tê.. Cô ta thật ra muốn nhìn một chút, Phó Âm Sênh có phải thật sự yêu cô ta hay không, muốn theo đuổi cô ta. (ed: Em này sức tưởng tượng hơi bị phong phú, bà Sênh bả lừa bà đó, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền)

Nếu là thật sự.. Tống Từ nhấp đôi môi đỏ thẫm, ừ, cô ta cần thiết phải chặt đứt suy nghĩ này của Phó Âm Sênh mới được!

Cô Tống Từ, chính là thẳng nữ, chỉ thích nam nhân.

Không có nam nhân không sống nổi.

Trong lúc Phó Âm Sênh phát ngốc vì bức ảnh Tống Từ gửi tới, Từ Nghiên đã mở cửa phòng bước vào.

"Sênh Sênh tỷ, em có mua bữa tối cho chị này."

"Ủa, như thế nào lại không có ai?"

Từ Nghiên không nghe thấy tiếng trả lời của Phó Âm Sênh, biệt thự rất lớn, cô nhóc nhìn quanh bốn phía, lại cảm thán một tiếng, mẹ chồng Sênh Sênh tỷ ra tay thật hào phóng.

"Sênh Sênh tỷ?"

Tìm một hồi lâu, Từ Nghiên mở cửa phòng ngủ lầu hai, thấy Phó Âm Sênh ngồi trên thảm, đang cúi đầu nhìn cái gì.

Cô nhóc theo bản năng đi qua xem: "Sênh Sênh tỷ, chị trong bức ảnh này thật đẹp."

Phó Âm Sênh bị tiếng nói của Từ Nghiên làm cho giật mình, bỗng dưng ngước mắt nhìn lên: "Nghiên Nghiên, làm chị sợ muốn chết."

Trên khuôn mặt nhỏ mang theo vẻ khiếp sợ, một tay ôm ngực, bộ dáng bị chấn kinh quá độ.

Từ Nghiên vẻ mặt vô tội nhìn cô: "Sênh Sênh tỷ chị quá tập trung."

Sau đó chỉ vào bức ảnh trên di động: "Chị mặc cái váy này, thật sự siêu cấp đẹp."

Bạn cần 50 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 25

Editor: Vân khinh

Một tay từ trong túi quần lấy ra dây buộc tóc màu đen, động tác thong thả tự nhiên đem mấy sợi tóc lòa xòa của cô buộc lại.

Cột thành một cái đuôi ngựa thấp, lòng bàn tay ấm áp của Mục Hoài nâng cằm cô lên, tiếng nói nhỏ nhẹ ôn nhuận: "Không phải ở nhà không thích để tóc rối tung sao, lại quên mang buộc tóc?"

Giọng nói bình tĩnh mà quen thuộc, động tác thuần thục, dường như đã làm qua vô số lần.

Biểu tình Phó Âm Sênh ngốc lăng một hồi, cô cảm thấy càng ngày mình càng không hiểu tình cảm của Mục Hoài, nói vợ chồng ân ái, nhưng nào có vợ chồng mười ngày nửa tháng không liên hệ với nhau.

Từ lần trước nhắn tin Wechat cho Mục Hoài tới bây giờ, Phó Âm Sênh không có bất cứ liên hệ nào khác với anh, mà Mục Hoài cũng không có bất cứ một tin tức nào với cô.

Vợ chồng ân ái làm gì có kiểu này

Nhưng nói bọn họ tương kính như tân, nhưng có đôi khi, Mục Hoài biểu hiện, lại xa xa không có như thế, những việc vợ chồng nên làm họ đều làm, mà Mục Hoài cũng tự nhiên đem theo buộc tóc bên người để buộc cho cô khi cần.

Hiện tại, Phó Âm Sênh không chỉ tò mò quá khứ của cô, mà càng tò mò hơn quan hệ của cô và Mục Hoài.

Bị Phó Âm Sênh dùng ánh mắt kì quái nhìn mình, Mục Hoài không chút để ý, anh tùy tay xách hai túi đựng thức ăn đang để trên mặt đất, từ bên cạnh cô bước vào nhà: "Nửa tháng không gặp, ngay cả anh cũng không nhận ra."

Phó Âm Sênh rốt cuộc nói ra một câu: "Chiếc Lamborghini bản giới hạn ngoài kia là của anh?"

3606_2018-lamborghini-aventador-s-roadster-11.jpg


(Đây là xe Sênh tỷ nói đây)

Mục Hoài: "..."

Thần sắc thoáng ngừng lại một chút, mới trả lời câu hỏi của vợ: "Đây không phải là xe em thích nhất sao."

Thời điểm nói chuyện, Mục Hoài đột nhiên xoay người, lẳng lặng nhìn cô.

Như là có thể xuyên thủng tất cả bí mật.

Bị ánh mắt Mục Hoài nhìn như vậy, đáy lòng Phó Âm Sênh run lên, nháy mắt dời đi đường nhìn, dường như không có việc gì đi vào phòng khách: "Vậy sao, quên mất."

"Quên cũng thật bình thường." Mục Hoài giống như thuận tiện trả lời: "Rốt cuộc ngày thường trí nhớ của em cũng không tốt lắm."

Đối mặt với ba Phó, Mục Hoài thần sắc trịnh trọng: "Mẹ vợ ở bên ngoài nói chuyện với hàng xóm, kêu con mang đồ ăn vào trước."

Ba Phó tức giận nói: "Mẹ vợ con chỉ cần nói chuyện phiếm là không nhớ gì, ba đi xem bà ấy, vợ chồng các con đã lâu không gặp, nói chuyện trong chốc lát đi."

Nói xong, ông chắp hai tay sau lưng, nâng bước đi ra ngoài, một bên còn nhắc mãi: "Cái bà già này."

Cha mẹ cảm tình tốt, cho nên Phó Âm Sênh đối với tình yêu và hôn nhân có nhận định chính xác.

Vì thế, cô cảm thấy rằng, hôn nhân của mình và Mục Hoài là không lành mạnh.

Bạn cần 50 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
Chỉnh sửa cuối:
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 27-1

Ed: Vân Khinh

Quên mất nhiều chuyện như vậy, lại không quên được Thẩm Thiêm sao?

Đôi môi Mục Hoài cong lên một độ cung nguội lạnh.

Lúc này, Phó Âm Sênh cũng không biết, Mục Hoài đã đoán được cô quên rất nhiều chuyện, cô mới từ trên sân khấu xuống dưới, vẻ mặt mờ mịt bị người đại diện túm sang một bên, sau đó nhìn Thẩm Thiêm cũng bị người đại diện của hắn túm đi, ở trong góc lẩm nhẩm lầm nhầm một hồi.

"Xảy ra chuyện lớn rồi." Trên trán Từ Phi Nguyên chảy đầy mồ hôi.

Lần trước Phó Âm Sênh thấy được Từ Phi Nguyên khẩn trương như vậy chính là ở bệnh viện.

"Từ ca, anh chậm rãi nói, đừng có gấp." Phó Âm Sênh còn có tâm tư an ủi Từ Phi Nguyên.

Thấy cô như vậy Từ Phi Nguyên dứt khoát đưa điện thoại trong tay mình cho cô xem, tức khắc, đầu ngón tay dừng lại, trong đôi mắt bỗng dưng nhiễm lên tầng sắc tức giận: "Bọn họ nói chuyện, quả rất ác độc.."

Đây mới thật sự là đen tối của giới giải trí sao.

Từ Phi Nguyên theo bản năng nói: "Này không tính là ác độc nhất, em với Thẩm Thiêm vượt quá mức đồng nghiệp, đó mới là chuyện ác độc nhất trên thế giới còn hơn cả từ ngữ."

"Đây không phải là trọng điểm."

"Trọng điểm là, hiện tại bên ngoài đã bị truyền thông và fans ngăn chặn hết rồi, chúng ta có thể không ra được."

Phó Âm Sênh tìm tòi đối thoại mình và Thẩm Thiêm nói cùng nhau, chợt nghe thấy lời này, chậm rãi ngước mắt: "Em cùng Thẩm Thiêm làm rõ sự việc không phải được rồi sao?"

"Bọn em chỉ là quan hệ bạn học bình thường mà thôi."

"Lúc trước em cũng nói hai người là quan hệ bạn học bình thường, nhưng sau đó bị mấy người học cùng lớp tuôn ra, nói em theo đuổi Thẩm Thiêm không thành, vì yêu sinh hận, làm cho em về sau bị hắc cho một đống lớn toàn nước bẩn, mọi chuyện từ đó liền bắt đầu."

Phó Âm Sênh bị Từ ca nói làm cho ngốc lăng: "Theo đuổi Thẩm Thiêm? Vì yêu sinh hận?"

Mẹ nó, người đó là cô sao?

Ở đâu nhảy ra chuyện bạn cùng lớp tố cáo!

Vừa lúc, cô tìm thấy bài đăng cô cùng Thẩm Thiêm.

Giống như đi vào một thế giới khác.

Một thế giới đen tối ghê tởm.

Phó Âm Sênh hạ mi mắt, lông mi xinh đẹp run run.

Fans của Thẩm Thiêm dùng những từ ngữ ác độc công kích cô cùng fans của cô.

Bạn cần 50 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 27-2

Ed: Vân Khinh

Đám phóng viên truyền thông kia, có mấy người sợ tới mức tay run run ngay cả camera cũng không cầm chắc.

Người khác không biết Mục Hoài đại biểu cho cái gì, nhưng bọn họ làm sao có thể không biết?

Phó Âm Sênh cuộn tròn trong ngực Mục Hoài, tốc độ lái xe của tài xế rất nhanh, mặc dù mặt của mình bị che lại, không nhìn thấy phong cảnh ven đường, nhưng cô vẫn cảm nhận được tốc độ xe chạy.

Chỉ là không khí trong xe rất là ngưng trệ.

Cô không để lộ mặt ra ngoài, cô khẳng định hiện tại gương mặt mình rất xấu, không còn hình tượng.

Vươn ngón tay ra, sờ soạng, nắm lấy cổ tay Mục Hoài, nhỏ giọng hô lên: "Mục Hoài?"

Nhìn không thấy anh, Phó Âm Sênh có cảm giác không an toàn.

Tiếng nói của Mục Hoài lộ ra một tia khí lạnh, ngón tay thon dài kéo áo khoác tây trang xuống, làm lộ ra khuôn mặt nhỏ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện lên một vệt máu đỏ chói mắt.

Ánh mắt Mục Hoài ngày càng tối đi, lấy khăn ướt sạch sẽ ra, lau sạch máu trên mặt cô, một bên đáp lời: "Ừ, đau không?"

Phó Âm Sênh vừa nhấc mắt, liền bắt gặp đôi mày đang nhăn chặt lại của anh, trong con ngươi tối tăm, dường như chỉ có bóng hình của cô.

Không đúng..

Từ trong ánh mắt Mục Hoài, Phó Âm Sênh thấy được bộ dáng xấu xí của mình.

"..."

Sợ tới mức vội vàng che mặt lại: "Ô ô ô, có phải em rất xấu xí, rất khó coi?"

Có phải sau này cô sẽ không còn là tiểu tiên nữ nữa phải không?

Ngón tay đang vươn ra của Mục Hoài bị động tác của cô làm cho ngừng lại.

Sau đó nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay mảnh khảnh của cô, đè lên cửa xe: "Không được đụng đến miệng vết thương, sẽ bị nhiễm trùng."

Dừng một chút, Mục Hoài bổ sung thêm một câu: "Tay em dơ."

Nói xong, lần nữa lấy khăn ướt ra, ngón tay thon dài hữu lực hơi lạnh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, từng ngón từng ngón lau sạch sẽ, một kẽ tay cũng không bỏ qua.

Phó Âm Sênh vốn dĩ muốn nói rằng mình không dơ, anh làm như vậy chả khác nào ghét bỏ cô.

Ai ngờ, lại thấy trên khăn tay trắng tinh Mục Hoài đang cầm, sau khi lau qua tay cô, bỗng nhiên xuất hiện một vệt đen.

Lời nói đến bên cửa miệng, đột nhiên im bặt.

Được rồi, là tay cô có chút dơ.

Còn không phải là do lúc trước quay hình, chơi mấy cái trò chơi, tay chống trên mặt đất nên bị dơ sao.

Ánh mắt Phó Âm Sênh chuyển qua khuôn mặt anh tuấn của anh.

Lại phát hiện, ánh mắt của Mục Hoài vẫn luôn đặt trên người cô.

Bị cặp mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi thứ của anh nhìn chằm chằm, trong lòng Phó Âm Sênh hơi căng thẳng, nghiêng nghiêng đầu, né tránh ánh mắt của anh: "Em đã không còn chảy máu, không cần đi bệnh viện được không?"

Mục Hoài nắm chặt cổ tay cô, đối với sự trốn tránh của cô, anh mãi đã tập thành thói quen, tiếng nói bình tĩnh lạnh nhạt vang lên: "Đi làm kiểm tra toàn thân."

"Em.."

Phó Âm Sênh vừa định cự tuyệt.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 28-1

Ed: Vân Khinh

Ngón tay thon dài của Mục Hoài không chút để ý mà búng búng tờ báo cáo hơi mỏng, trên mặt như cười như không nhìn cô nói: "Cấm, dục?"

Khuôn mặt Phó Âm Sênh lộ rõ vẻ thành khẩn: "Đúng vậy."

"Hai ngày trước, thời điểm em không ngừng muốn anh, bây giờ làm sao lại trở thành cấm dục?" Ngữ điệu của Mục Hoài bình tĩnh, giống như đang nói một việc hết sức bình thường.

Nhưng lúc bay vào tai của Phó Âm Sênh, lại không bình thường chút nào.

Cái gì mà muốn không ngừng?

Cô mà là loại nữ nhân đó sao!

Cô rất là rụt rè được không!

Trong đôi mắt tròn xoe của Phó Âm Sênh tràn ngập vẻ không thể tin, hai bên má nổi lên màu hồng đầy khả nghi: "Nói hươu nói vượn."

Ánh mắt Mục Hoài hơi tối đi, môi mỏng khẽ mở, tiếng nói bình thản chậm rãi: "Thời điểm em làm, còn thích quay video, về nhà nhìn xem?"

Phó Âm Sênh: "..."

Trời ạ!

Bạn cần 50 Xu để xem nội dung này, kiếm xu hoặc nạp xu tại đây
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 28-2

Ed: Vân Khinh

"Shhh" Phó Âm Sênh hít hà một hơi, cảm nhận đau đớn mãnh liệt từ trên chân truyền đến, làm cho cả người cô như đang lọt vào trong sương mù cũng dần dần tỉnh táo lại.

Chân mày Mục Hoài nhíu lại, ánh mắt nặng nề nhìn cô: "Lại hấp tấp."

"Có phải rất đau không?"

Nói xong, hai cánh tay vươn ra, muốn tiến đến bế cô lên.

Thời điểm Phó Âm Sênh thấy Mục Hoài đến gần, chân không đau vội vàng nhảy nhảy: "Không cần, không cần, em tự mình có thể đi được."

Hơi thở trên người Mục Hoài quá mức mãnh liệt, chỉ cần anh tới gần một chút, trong đầu cô liền hiện ra câu nói kia của Mục Hoài.

Nói cô trước kia rất chủ động cùng anh trong việc đó.

Còn nói cô là Teddy chuyển thế.

Tiểu tiên nữ như cô sao có thể ham thích mấy chuyện này, tuyệt đối không có khả năng.

Phó Âm Sênh dọc theo đường đi, đều muốn cách Mục Hoài xa xa một chút, trên gương mặt trắng nõn tràn đầy cảnh giác, sợ anh đột nhiên tới gần, bế chính mình lên.

Mục Hoài nhìn cô nhảy tới nhảy lui, thật ra trong lòng yên tâm không ít, rất có hứng thú mà nhìn cô đi như người mù, thiếu chút nữa đụng vào khưng cửa, còn có thể thấp giọng cười ra tiếng.

Phó Âm Sênh vuốt cánh tay đau vừa bị đụng trúng, trắng mắt liếc Mục Hoài một cái, nam nhân này, khẳng định là không phải chồng của cô đi.

Cô đau, còn cười được.

Tức giận nha.

Sớm biết như vậy thì nên để anh ôm, tốt nhất ôm cô lên lầu, lầu mười sáu, mệt chết cẩu nam nhân này luôn.

Phó Âm Sênh chửi thầm.

Không đúng, bọn họ hình như là quay về là khu biệt thự kiểu mới, không phải là chung cư của cô.

Phó Âm Sênh vẻ mặt đáng tiếc lắc đầu nhìn ngôi biệt thự, tiện nghi cho cẩu nam nhân Mục Hoài này.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 29-2

Editor: Vân Khinh

Vươn ngón tay nhỏ xinh ra, hai ngón tay chạm vào mảnh tro tàn còn vương chút ấm áp.

Đây là cả một đêm không ngủ, mới hút nhiều thuốc như vậy là để nâng cao tinh thần đi.

Phó Âm Sênh phủi sạch sẽ hết đồng tàn thuốc còn lại đi, sau đó đơn giản rửa sạch một chút, mới lấy điện thoại ra, muốn gọi điện cho Mục Hoài một chút.

Tuy rằng đoán được là Mục Hoài làm, chỉ là cô muốn xác nhận lại một chút mà thôi.

Vì cái gì mà Mục Hoài lại làm như vậy.

Khi nhìn vào cửa sổ sát đất, Phó Âm Sênh thậm chí có thể hình dung được, tối hôm qua Mục Hoài đứng ở chỗ này vừa hút thuốc, vừa giúp cô giải quyết những scandal kia.

"Nên cai thuốc."

Phó Âm Sênh lầm bầm lầu bầu một câu, ngón tay đã chạm vào ' ông xã thân yêu' cái tên có tiếng mà không có miếng này.

Trước kia cô dùng di động không quen tay, nên không đổi tên, hiện tại, cô đã dùng quen rồi, nhưng lại lười đi sửa.

Vì thế, cái tên dễ làm người khác thẹn thùng này, vẫn luôn để nguyên như vậy.

Hiện tại nhìn vào, Phó Âm Sênh thế nhưng mặt không đổi sắc.

Đầu ngón tay run nhè nhẹ, câu đầu tiên cô nên nói như thế nào đây, là trực tiếp hỏi, hay là quanh co lòng vòng một chút?

Thời điểm Phó Âm Sênh còn đang rối rắm, Mục Hoài đã đi vào văn phòng của mình.

Di động mở loa ngoài, mặt không chút biến hóa kí tên lên văn bản, bên tai nghe Mục phu nhân ân cần dạy bảo, còn có thể nhất tâm nhị dụng mà ứng phó với lời bà nói.

"A Hoài, con có nghe lời mẹ nói không vậy? Ngày mai mang Sênh Sênh về nhà ăn cơm!"

Bàn tay thon dài hữu lực của Mục Hoài nắm bút máy màu vàng, làm việc hai giờ, anh rốt cuộc cũng buông bút ra, đứng lên, hoạt động bả vai có chút đau nhứt.

Tiếng nói ôn trầm bình tĩnh: "Nghe được."

Mục phu nhân vốn là một người đoan trang, cũng bị con trai tính tình như hũ nút nhà mình làm cho tức giận, bực bội mà lảm nhảm: "Đúng rồi, hôm nay Sênh Sênh đi chụp ảnh bìa tuần san, con nhớ là phải đi đón con bé đó."

"Là nam nhân, đối với nữ nhân của mình ân cần một chút, chẳng lẽ còn sợ mất mặt?"

"Bằng không thì sao con cái gì cũng không nói, yên lặng ở sau lưng làm nhiều như vậy, người ta không biết, cũng vô dụng!"

"Con đứa nhỏ này quá mức muộn tao."

Mục Hoài rốt cuộc nghe không nổi nữa, ngón tay xoa giữa hai mày, tiếng nói trầm thấp ôn nhã, khó có được mà bảo trì sự bình tĩnh: "Mẹ, con bên này còn có một hội nghị."

"Công việc quan trọng, hay vợ quan trọng hơn." Mục phu nhân nói xong, lập tức ngắt điện thoại.

Bà biết con mình là đứa thông minh, biết cái nào nên cái nào không nên.

Đứa con này là cuồng công việc, suốt ngày trầm mê trong công việc, nhưng là trăm cay ngàn đắng mà không dỗ dành nổi vợ, vậy kiếm nhiều tiền để làm gì.

Lại nói, tài sản nhà Mục gia bọn họ, mười mấy đời ăn uống không lo.

Nhìn điện thoại bị cắt đứt, Mục Hoài suy tư mở Wechat ra.

Tuy rằng mẹ nói thực khó nghe, nhưng cũng có đạo lý.

Vạn nhất vợ không biết những điều mình làm cho cô ấy, còn tưởng rằng do dã nam nhân bên ngoài làm, chẳng phải là tiện nghi cho dã nam nhân.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
Chỉnh sửa cuối:
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 30-1

Editor: Vân Khinh

"Mục tổng, nên đi họp." Trợ lý bí thư gõ gõ cửa, nhỏ giọng nhắc nhở.

Không nghĩ đến sẽ thấy được bộ dáng ôn nhu tươi cười của Mục tổng, khẳng định là cùng Mục thiếu phu nhân nói chuyện phiếm.

Mục thiếu phu nhân chẳng lẽ cứu vớt cả hệ Ngân Hà sao.

Ngày thường không gần nữ sắc, nam nhân lạnh nhạt đạm mạc bây giờ lại lộ ra tươi cười ấm áp như thế này.

Nói vậy, Mục thiếu phu nhân khẳng định cũng là một người cực lì ưu tú, bằng không nam nhân như Mục tổng vì sao lại yêu thích đến thế.

Thời điểm Mục Hoài ngước mắt lên, ánh mắt đã khôi phục lại sự bình tình kiêu ngạo, nhàn nhạt ứng thanh: "Được."

Mục Hoài nhìn vào màn hình tối đen, đôi mắt hơi hơi nheo lại, vân đạm phong khinh nói một câu: "Đem lịch trình ngày hôm nay gửi cho anh."

**

Phó Âm Sênh ở trên sô pha lăn lộn một hồi lâu, thật vất vả mới làm cho tâm tình bản thân bình phục lại.

Sau đó lại nghe được giọng nói của Mục Hoài.

Đôi tay nhỏ trắng nõn run rẩy mở ra hội thoại.

Trong đáy mắt xẹt qua một mạt nghi hoặc, anh muốn lịc trình của cô làm gì?

Bất quá, cũng vì ngày hôm nay anh giúp cô một việc lớn như vậy nên cho anh phần mặt mũi này, Phó Âm Sênh ngoan ngoãn kêu Từ Nghiên gửi cho mình, sau đó lại gửi cho Mục Hoài.

Phó Âm Sênh nhìn vào lịch trình, cũng nhớ đến buổi sáng hôm nay cô có một buổi chụp hình.

Đôi mắt nhỏ liếc qua đồng hồ.

Còn có nửa tiếng nữa, Phó Âm Sênh vội vội vàng vàng chạy đi rửa mặt, thậm chí không kịp trang điểm ăn sáng, liền trực tiếp chui vào xe bảo mẫu, thẳng tiến đến hiện trường chụp ảnh.

Đến trước trường quay, Từ Nghiên chỉ kịp thởi nhắc nhở: "Sênh Sênh, hôm nay chị sẽ chụp hình với Tống Từ."

"Ai?" Phó Âm Sênh thiếu chút nữa cho rằng mình nghe nhầm: "Tống Từ?"

"Đúng vậy." Từ Nghiên đưa cho cô một ly sữa, an ủi nói: "Sênh Sênh tỷ đừng sợ, ở đây có rất nhiều người, Tống tiểu thư sẽ không dám làm gì với chị đâu."

Lúc trước Từ Nghiên đã biết Tống Từ cùng Phó Âm Sênh hai người không hợp nhau, Tống Từ trong giới giải trí nổi danh bá đạo, hiện tại lại có kim chủ chống lưng, ở trong giới càng thêm kiêu ngạo.

Phó Âm Sênh chớp chớp hai mắt, rốt cuộc là ảo giác như thế nào, mới có thể làm cho trợ lý nhà mình cho rằng cô sợ Tống Từ.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 30-2

Editor: Vân Khinh

Làm sao mà ngay cả Phó Âm Sênh cũng bị cô ta mê hoặc rồi!

Trong lòng Tống Từ loạn hết lên, ăn cũng không ngon, vốn dĩ rất muốn ăn uống thoải mái, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt liếc mắt đưa tình của Phó Âm Sênh, liền nuốt không trôi.

Cuối cùng vẫn là nghiêng đầu đi, nữ nhân từ trước đến nay xinh đẹp thẳng thắn cũng chịu không nổi ánh mắt đó, khuôn mặt nháy mắt ửng đỏ lên: "Cái đó, cô trước tiên đừng nhìn tôi như vậy, tôi ăn không vô."

Phó Âm Sênh lập tức nghe lời thu hồi tầm mắt, thống khoái gật đầu: "Cô ăn cô ăn đi, tôi không nhìn cô nữa."

Tống Từ: Xong rồi xong rồi, Phó Âm Sênh đây là đối với cô rễ tình đâm sâu rồi đi.

Bằng không vì sao lại nghe lời như vậy.

Tống Từ nhịn trong chốc lát, vẫn là thủ hỏi cô: "Phó Âm Sênh, cô còn nhớ rõ, tôi đã có bạn trai."

"Nhớ rõ, không phải cô nói bạn trai của cô là kim chủ đó sao?" Phó Âm Sênh nghiêng đầu nhìn chăm chú vào cô ta, đôi mắt sáng ngời, ngay cả thân ảnh ngược của Tống Từ cũng hiện rõ, thời điểm Phó Âm Sênh nghiêm túc nhìn vào một người, liền cho người ta sinh ra cảm giác toàn tâm toàn ý.

Mà hiện tại, Tống Từ cũng có loại cảm giác này.

"Không phải kim chủ, là chân ái." Tống Từ chủ động nắm lấy tay Phó Âm Sênh: "Đêm nay bạn trai tôi có tổ chức một buổi tiệc, có rất nhiều thanh niên tài tuấn, tôi mang cô đi cùng, cô ngày thường rất ít tiếp xúc với con trai, cho nên không biết mình thích mẫu người như thế nào là chuyện bình thường."

Trong nội tâm Tống Từ bây giờ là: Cho dù cô không biết tính hướng của bản thân, nhưng cũng đừng bẻ cong tôi chứ!

Nhưng Tống Từ lại không dám nói trắng chuyện này ra, chỉ có thể tất tả giúp cô tìm bạn trai mà thôi.

Phó Âm Sênh suy tư trong chốc lát, cảm thấy rằng nên cột bản thân vào cùng một chỗ với Tống Từ, thì mới có thể lấy được tín nhiệm của cô ta, bằng không đột nhiên nhắc đến chuyện quá khứ với cô ta, Tống Từ nhất định sẽ nghi ngờ.

Cô ta hơi ngốc một chút, chứ không phải không có đầu óc.

Vì thế, đôi môi xinh đẹp của Phó Âm Sênh gợi lên một độ cung xinh đẹp, đôi mắt cong cong, nhìn cô ta: "Được đó, tôi cũng muốn biết bình thường cô thích chơi cái gì."

"Đúng rồi, lúc trước tôi ở Dư Thành, có mua cho cô một món quà nhỏ, cô ngàn vạn lần đừng ghét bỏ nha."

Tống Từ vẻ mặt chết lặng tiếp nhận lắc tay kim cương Phó Âm Sênh tặng, cô ta càng thêm xác định là Phó Âm Sênh có ý với mình.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem đoạn này
 
1,015 ❤︎ Bài viết: 318 Tìm chủ đề
Chương 31

Ed: Vân Khinh

Ô ô ô, tội cô đúng là đáng chết vạn lần.

Mục bá bá khó có được tới đón cô một lần, cô cư nhiên không ở, đúng là quá không cho Mục bá bá mặt mũi rồi.

Di động bên kia hồi lâu vẫn không có tiếng nói.

Chỉ có tiếng hít thở khe khẽ của nam nhân, đại biểu cho việc anh còn chưa tắt máy.

Sống lưng Phó Âm Sênh lạnh lẽo: Xong rồi xong rồi, khẳng định là bá bá tức giận rồi.

Hôm nay cô còn chưa kịp nói cảm ơn bá bá vì đã giúp mình, giờ đây lại còn chọc cho bá bá tức giận nữa.

"Thực xin lỗi.." Phó Âm Sênh vừa định muốn tiếp tục xin lỗi, hy vọng nhìn vào phân thượng cô rất thức thời, anh không cần so đo với cô.

Ai ngờ, ngữ điệu của Mục Hoài lại hết sức ôn nhu: "Không có việc gì, em đi chơi vui vẻ."

Bả vai mảnh khảnh của Phó Âm Sênh hơi hơi phát run.

Mục Hoài đây là bị cô chọc tới tức điên rồi.

"Hôm nay sẽ về nhà sớm chứ?" Tiếng nói trầm thấp của Mục Hoài tiếp tục vang lên.

Phó Âm Sênh đột nhiên chột dạ, môi đỏ hới mấp máy trong chốc lát, mới ngượng ngùng trả lời: "Có thể trễ một chút mới về được, em cùng Tống Từ hẹn nhau muốn đi Đế Đỉnh hội quán."

"Vậy khi nào kết thúc, anh đến đón em." Ngữ khí của Mục Hoài ngày càng nhu hòa, tiếng nói vốn dĩ khàn khàn từ tính, bởi vì do anh cố tình càng thêm ôn nhu.

Làm cho Phó Âm Sênh mạt danh có cảm giác sởn tóc gáy.

Nhấp nhấp cánh môi, ngón tay nắm chặt lấy góc váy, cơ hồ muốn xé rách nó đi, rõ ràng nghe ra trong giọng nói của Mục Hoài có sự nghuy hiểm cố tình cô lại không dám cự tuyệt.

Nếu lúc này mà cô từ chối Mục Hoài, cô vẫn là người sao.

Bản thân Mục Hoài muốn đến đón cô, chứ không phải muốn đến đánh cô.

Thật vất vả mới tắt điện thoại đi, Phó Âm Sênh xoa xoa thái dương không có chút mồ hôi nào: "Hô, làm mình sợ muốn chết."

Từ Nghiên bên cạnh rót cho cô một ly nước: "Sênh Sênh tỷ, cùng Mục tổng nói chuyện điện thoại, chị khẩn trương như vậy làm gì?"

Phải biết rằng, trước kia thời điểm Sênh Sênh tỷ nói chuyện với Mục tổng, hoàn toàn không có một chút khẩn trương.

Bất quá thoạt nhìn bây giờ, quan hệ của Sênh Sênh tỷ và Mục tổng tốt hơn rất nhiều.

"Sợ anh ta đánh chị." Phó Âm Sênh theo bản năng nói ra lời trong lòng.

Từ Nghiên bị lời nói của cô làm cho nghẹn lại: "..."

Nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đến vô hạn của Sênh Sênh tỷ bị khẩn trương đến nhăn nhúm, cô nhóc thành khẩn nói: "Chị có thể yên tâm, đối với gương mặt này của chị, Mục tổng cũng luyến tiếc chạm vào một chút."

"Anh ấy là kiểu người bộ dáng lớn lên giống thương hương tiếc ngọc lắm sao?" Phó Âm Sênh chỉ vào bức ảnh trên di động, một bên mặt của người đàn ông lạnh lùng đạm mạc, vừa nhìn vào thì biết rất khó để ở chung.

Từ Nghiên bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, trầm mặc trong chốc lát, sau đó vì Mục tổng mà nói một câu: "Mục tổng có thương hương tiếc ngọc hay không thì có quan hệ gì, anh ấy thích chị là đủ rồi."

Phó Âm Sênh nâng tay nhéo nhéo cằm, đột nhiên cảm thấy lời nói của Từ Nghiên rất có đạo lý.

Chỉ là, Mục Hoài là một nam nhân âm tình bất định, ai biết anh có thật tình hay không.

Trong xe không khí có chút ngột ngạt, Phó Âm Sênh nhấn mở cửa xe ra, cảm giác nghẹn khuất trong ngực được xua tan đi không ít.

Cô cúi đầu xuống, tất cả cảm xúc trong đáy mắt đều bị che đi.

Bảy giờ tối, hội quán Đế Đỉnh.

Mục Hoài tùy tay đưa chìa khóa xe cho người giữ cửa, tháo lỏng cúc áo ở cổ tay, bước nhanh vào trong hội quán.

Bên tai mang theo một cái tai nghe Bluetooth.

"Ôn Hành, tân hoan của cậu là nữ minh tinh Tống Từ?"

Ôn Hành tư thái thanh thản lười biếng mà dựa vào sô pha mềm mại, trên cánh tay, có một mỹ nữ đang dựa vào, người đó không ai khác chính là Tống Từ trong miệng Mục Hoài.

Ôn Hành nghe Mục Hoài nói, nhìn vào nữ nhân bên người cười cười, bưng theo một ly rượu đỏ đứng lên, đi đến khu dành cho người hút thuốc, cười nhẹ nói: "Như thế nào, cậu coi trọng?"

"Đóa hoa lạnh lùng, cũng muốn rơi vào phàm trần?"

"Nếm thử hương vị nữ nhân thế tục?"

Mục Hoài nghe hắn nói, thần sắc đạm mạc, không hề cảm xúc mở miệng: "Tôi không có hứng thú, là vợ tôi coi trọng."

"Cậu nói cái gì?" Ôn Hành cho rằng mình nghe nhầm, kinh ngạc vứt cho nữ nhân bên ngồi bên kia một cái mị nhãn, thuần thục đốt thuốc, không thể tin tưởng được mà hỏi.

"Xuống dưới đón tôi." Mục Hoài xác định Tống Từ là tân hoan của Ôn Hành, đương nhiên cũng các định được vợ của mình cũng đang ở chỗ này.

Lúc trước thời điểm Ôn Hành muốn tổ chức một bữa tiệc, nhưng anh không có hứng thú.

Hiện tại thì không giống.

"Cậu muốn đến đây." Ôn Hành lập tức bóp tắt điếu thuốc, nhanh chóng đi ra ngoài.

Tống Từ nhìn theo bóng Ôn Hành rời đi, đuổi theo tới cửa phòng bao: "Ông xã, anh muốn đi đâu vậy?"

Ôn Hành nghe xưng hô này của cô ta, giữa mày hơi nhăn lại một chút, lại không có sửa lại câu nói, nhìn cô ta ôn nhu cười: "Anh đi đón bạn một chút."

"Không phải em nói cũng có bạn ở đây sao, tới nói chuyện với cô ấy đi." Ôn Hành nhớ rõ Tống Từ có nói qua, hôm nay cô cũng có dẫn bạn đến đây, lớn lên rất xinh đẹp, cũng là người trong giới giải trí.

Ôn Hành biết, có thể để cho Tống Từ nói là một người phụ nữ xinh đẹp, vậy khẳng định là rất xinh đẹp, bồi đóa lạnh lùng nhà hắn chơi chơi cũng không tồi.

Nam nhân sao, sao có thể như Mục Hoài được, suốt ngày chỉ nhớ đến vợ.

Chỉ cần là hoa đẹp, không cần hoa thơm. (câu gốc: Gia hoa tái mĩ, cũng không có hoa dại hương. Không biết dịch kiểu gì, nên viết theo cách hiểu của mình vậy)

Nghĩ như vậy, Ôn Hành nắm cằm Tống Từ, môi mỏng ái muội hôn lên khóe môi cô một chút: "Đêm nay anh đến nhà em qua đêm."

Dỗ dành tiểu tình nhân xong, Ôn Hành liền bước nhanh đi ra ngoài.

Tống Từ nhìn theo thân ảnh đĩnh bạt của hắn rời đi, ánh mắt hơi tối lại.

"Tống Từ?"

Phó Âm Sênh nhìn vào phương hướng Ôn Hanh rời đi, tầm mắt có chút phức tạp nhìn Tống Từ, cô vốn tưởng rằng bạn trai kim chủ của Tống Từ đối với cô ta là tình yêu đích thực.

Nhưng.. cô vừa rồi lại thấy được một bên mặt của nam nhân.

Đó không phải là người bạn phong lưu của Mục Hoài sao.

Bạn trai kim chủ trong miệng Tống Từ, chính là Ôn Hành?

Nếu cô nhớ không nhầm, Ôn Hành là người đã có vợ rồi đi.

Phó Âm Sênh vốn dĩ không muốn quản chuyện của Tống Từ, nhưng, hiện tại cô muốn lấy lòng Tống Từ, vạn nhất Tống Từ không biết Ôn Hành có vợ..

Vậy cô chẳng phải là bỏ lỡ cơ hội thể hiện với Tống Từ rồi sao.

Hơn nữa, trải qua quá trình ở chung, cô cảm thấy Tống Từ cũng không phải là nữ nhân xấu xa, cô ta chỉ là người thích thực tế mà thôi.

Vừa rồi ánh mắt cô ấy nhìn vào Ôn Hành, là thích đi.

Phó Âm Sênh hít sâu một hơi, đôi mắt đen nhánh tràn ngập bối rối.

Phòng bao rất nhiều người, Tống Từ cũng không có quen ai, liền dẫn cô đến góc quầy bar ngồi xuống, kêu hai ly rượu.

Tống Từ một hơi cạn sạch một chén, đột nhiên cười khổ một tiếng: "Cô biết Ôn Hành sao?"

"Có biết." Phó Âm Sênh không nói dối, thành thật trả lời: "Bộ phim tôi đang đóng, hắn là nhà đầu tư."

Dừng một chút, Phó Âm Sênh vẫn là thử thăm dò nói một câu: "Tôi nhớ rõ, anh ta đã có vợ.."

Tống Từ nghe xong, cảm xúc vẫn ổn định, đôi môi đỏ thắm hé mở, cười to ra tiếng: "Chúng tôi chỉ theo nhu cầu mà thôi."

"Biểu tình này của cô là sao?"

Thời điểm cô ta cười, nhưng trong đáy mắt lại không có ý cười: "Anh ta cần thân thể của tôi, tôi cần tài nguyên của anh ta, có vợ hay không việc này có quan trọng không?"

"Tôi cũng chẳng muốn làm vợ anh ta."

Tống Từ tùy ý giơ chén rượu lên: "Tới bồi tôi uống một chén."

Tam quan của Phó Âm Sênh bị Tống Từ đánh cho rơi lả tả.

Tống Từ thấy cô ngốc lăng, bổ sung một câu: "Anh ta có nói qua, anh ta cùng vợ của anh ta đều là ai chơi theo ý người ấy, cho nên, cô ngàn vạn lần đừng nghi ngờ tôi là tiểu tam lén lút vụng trộm."

Nhìn cô ta che dấu vị chua chát nơi đáy mắt, Phó Âm Sênh vẫn không nói gì, chỉ cùng cô hét lên một ly.

Con lừa ngốc này vừa có chút đáng thương vừa có chút đáng giận.

Đã là tiểu tam, còn nghĩ rằng mình không phải.

Bất quá, càng đáng giận hơn là kẻ tra nam Ôn Hành kia!

Đã có vợ rồi, còn ở bên ngoài cấu kết làm bậy.

Than nhẹ một tiếng, bàn tay trắng mịn của Phó Âm Sênh bưng ly rượu lên, uống vào một ngụm.

Bỗng dưng nghe được thanh âm quen thuộc.

Tiếng nói dễ nghe của Ôn Hành từ bên ngoài truyền vào: "Hoài ca, tôi giới thiệu cho cậu một nữ minh tinh xinh đẹp, cậu nhất định phải thử xem."

Bởi vì ngồi trong góc, cho nên, thời điểm Ôn Hành mang thoe Mục Hoài đi vào, cũng không có để ý đến hai người các cô.

Đôi mắt xinh đẹp của Phó Âm Sênh hơi nheo lại, ánh sáng ngưng tụ lại một chỗ, cô rõ ràng nhìn thấy, thân hình thon dài của nam nhân đứng bên cạnh Ôn Hành, móng tay thiếu chút nữa đâm vào lòng bàn tay.

Cẩu nam nhân Mục Hoài này, cư nhiên đi theo Ôn Hành đến nơi này lêu lổng.

Mục Hoài không đế ý đến lời nói của Ôn Hành, anh từ trước đến nay không có để mấy lời nói ngu xuẩn của cậu ta vào lòng, chỉ là nhìn quanh bốn phía, vẫn không tìm được thân ảnh của lão bà nhà mình, hàng mày nhẹ nhàng nhăn lại, đôi môi khẽ mở, lạnh nhạt nói: "Nữ minh tinh kia đâu?"

"Hả, Hoài ca, cậu rốt cuộc nghĩ thông suốt rồi." Ôn Hành cho rằng Mục Hoài rốt cuộc nghĩ thông suốt, không mỗi ngày vây quanh vợ yêu không để người bạn là hắn đây vào mắt nữa, vội vàng kêu người tiếp đón an bài.

Mục Hoài hờ hững liếc hắn một cái: "Là cậu nên nghĩ thông suốt."

Ý cười trên mặt Ôn Hành cứng đờ.

Uống thêm vài ly nữa, Tống Từ lại thấy hai người Ôn Hành, trực tiếp đứng lên, liền chào hỏi hai người: "Ông xã, bọn em ở chỗ này."

Bới vì Phó Âm Sênh ngồi đưa lưng về phía bọn họ, cho nên Ôn Hành cũng không nhận ra cô, vì vậy không biết nữ minh tinh trong miệng Tống Từ là phu nhân của Mục Hoài.

Ánh mắt vừa nhìn thấy bóng lưng mảnh khảnh của Phó Âm Sênh, đôi mắt lập tức nhìn lại trên đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp.

Chân.. thật đẹp.

"Nhìn chỗ nào đó?" Tiếng nói nguy hiểm của Mục Hoài từ sau lưng truyền đến.

Ôn Hành kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Mục Hoài: "Hoài ca, còn chưa nhìn chính diện, cậu liền bảo vệ như vậy, xem một chút cũng không được?"

Mục Hoài lạnh lùng liếc hắn một cái, chậm rãi bước tới.

Ở dưới ánh mắt của Ôn Hành cùng Tống Từ, vươn tay ôm lấy cái eo nhỏ, đem cô từ trên ghế cao bế xuống, tiếng nói trầm thấp từ túnh, mang theo một chút không hài lòng: "Uống rượu."

"Uống một chút." Tửu lượng Phó Âm Sênh không cao, sau khi uống xong, lá gan liền lớn hơn, một phen bóp chặt eo Mục Hoài: "Thì ra anh đến đây để tìm nữ nhân."

"Không được nói linh tinh." Mục Hoài giơ tay véo khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô, ánh mắt hung ác dừng lại trên đôi đồng tử tràn ngập vẻ mê mang của cô.

Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt Mục Hoài, dần dần nhiễm một màu đen u tối, đôi tay nâng mặt cô lên, hơi hơi cúi người, đôi môi chạm vào khóe mắt của cô một cái hôn, tiếng nói mang theo vài phần khàn khàn: "Chúng ta về nhà."

"Em không muốn về nhà." Phó Âm Sênh ngửa đầu, đưa mắt nhìn sang Ôn Hành đứng bên cạnh đã kinh ngạc đến ngây người.

Môi đỏ khẽ mở, mồm miệng rõ ràng phun ra hai chữ: "Tra nam."

Ôn Hành: "..."

Sau khi nói xong, Phó Âm Sênh ôm chặt cánh tay ông xã nhà mình, nhìn vào anh nói: "Nam nhân của tôi mới không đi theo cái loại tra nam giống anh."

"Đúng không?"

Sau khi nói xong, Phó Âm Sênh còn ngửa đầu hỏi Mục Hoài.

Mục Hoài nhìn vào con mắt sáng ngời mang theo hơi nước của cô, rõ ràng đã mơ hồ đến không biết gì, còn kiên trì khinh bỉ Ôn Hành.

Đặc biệt là, câu nói ' Nam nhân của tôi' kia lấy lòng anh.

Vì thế, rất nghe lời, nhẹ gật đầu: "Đương nhiên."

Mục Hoài nói xong, liền ôm lấy vợ của mình đi ra ngoài.

Ôn Hành mắt thấy hai người rời khỏi đây, vội vàng đuổi theo: "Chị dâu, chị nghe tôi giải thích!"

"Hoài ca, chị dâu!"

Nhưng thật ra Tống Từ bên cạnh, say rượu đã tỉnh hơn phân nửa.

Phó Âm Sênh cùng Mục tổng?

Cô ta có biết Mục Hoài, thường xuyên nghe Ôn Hành nhắc đến.

Lại không nghĩ rằng, Phó Âm Sênh cùng Mục tổng cư nhiên là quan hệ này.

Mục tổng.. cũng đã có vợ rồi?

Không đúng, vừa rồi Ôn Hành xưng hô với Phó Âm Sênh là chị dâu, có thể để cho Ôn Hành gọi là chị dâu, không có khả năng là tình nhân, chẳng lẽ.. Phó Âm Sênh chính là vợ của Mục Hoài người đã cứu vớt cả hệ Ngân Hà?

Tống Từ bưng kín miệng, không thể tin tưởng dựa vào quầy bar, thiếu chút nữa ngồi không vững, té trên mặt đất.

Trời ạ, Phó Âm Sênh đã có chồng, cư nhiên còn mê luyến cô ta như vậy!

Tống Từ quả thật không tin vào mị lực của bản thân, cô ta cư nhiên còn có mị lực hơn cả Mục tổng.

Nuốt nuốt nước miếng, Tống Từ cũng đuổi theo Ôn Hành đi ra bên ngoài, cô muốn cho Mục Hoài biết để canh chừng vợ thật chặt nha, vạn nhất Phó Âm Sênh muốn làm cái gì với cô, cũng có người chế phục được Phó Âm Sênh.

Một màn vừa rồi, Tống Từ đều xem vào mắt, Mục tổng tuyệt đối có thể chế trụ được Phó Âm Sênh.

Cửa hội quán, đèn đuốc sáng trưng.

Thời điểm Mục Hoài nửa ôm Phó Âm Sênh đang chờ tài xế lại xe lại đây, rốt cuộc Ôn Hành cũng đuổi kịp đến.

Đối mặt với Phó Âm Sênh mà giải thích: "Chị dâu, tất cả là do tôi sai, trở về chị ngàn vạn lần đừng trách Hoài ca."

Hắn tuy rằng rất muốn Mục Hoài đi tới nhìn mấy nữ nhân khác, nhưng cũng không đại biểu cho việc hắn nguyện ý nhìn hai vợ chồng bọn họ bất hòa, hôn nhân của bản thân đã đủ bất hạnh, cũng không thể làm cho Hoài ca bất hạnh giống mình được.

Phó Âm Sênh uống ly rượu cocktail, tác dụng quả thật rất chậm, đặc biệt lúc bị gió thổi qua, tửu lượng lại càng đi lên: "Anh đúng là cái đồ tra nam, không nên nói chuyện với tôi."

"Chị dâu, tôi không phải tra nam." Ôn Hành lập tức vì mình mà biện giải: "Chúng tôi hai bên đều tự nguyện, tôi cũng không cưỡng ép cô ấy."

Bọn họ đều là người cần ta lấy, làm sao mà trở thành tra nam được.

"Dù sao anh cũng đã xuất quỹ, anh không sạch sẽ, anh chính là tra nam." Phó Âm Sênh nói chuyện có chút lộn xộn không rõ, cô ngay cả chính mình đang nói cái gì cũng không biết.

Nhưng ý của cô Mục Hoài lại hiểu rõ ràng.

Cô nói Ôn Hành là tra nam, không phải nhằm vào hắn và Tống Từ, mà là tra với Minh Yên.

Ôn Hành lại hiểu ý của Phó Âm Sênh trên mặt chữ, về tình về lý thì không sai: "Tôi rất sạch sẽ, tôi mỗi lần làm đều mang áo mưa, cũng sẽ không cho cô ấy."

Phó Âm Sênh: "..."

Ôn Hành thấy Phó Âm Sênh bị nói đến á khẩu không trả lời được, càng cảm thấy bản thân có lý, ý đồ phổ cập tri thức cho Phó Âm Sênh: "Chỉ cần mang bao, liền không xem như xuất quỹ, lại không có trực tiếp tiếp xúc đúng không?"

Phó Âm Sênh bị hắn nói sợ tới mức tỉnh rượu, đây là tam quan vỡ nát kiểu gì vậy trời?

Ed: Không biết về sau có ngược ông Ôn Hành này không, chứ tui là tui muốn ngược ổng lắm á.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back