Phương Mặc cúi đầu hôn lên môi hắn, im lặng nghiêng đầu nhìn bảo bối trong lòng mình, nhìn ngắm kỹ lưỡng mãi không chán.
Lục Cảnh Đường nhắm mắt đợi, ân? Sao không tiếp tục hôn, sờ a! Tiếp tục sờ a!
Thật lâu cũng không thấy Phương Mặc có động tác gì tiếp theo, hắn chậm rãi mở mắt, liền nhìn thấy Phương Mặc ngẩn người nhìn mình.
Ánh mắt Lục Cảnh Đường chuyển chuyển, thốt ra một câu:
- Dương Dương, có phải anh không được hay không?
Nói xong lại lập tức ý thức được liền che kín miệng mình, lắc lắc đầu. Không đúng, Dương Dương hẳn là được nha, dù sao lần trước bọn họ ở trong phòng tắm vẫn thật kích thích!
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Cảnh Đường vỗ vỗ lên mặt mình, nhất định là chính mình suy nghĩ nhiều!
Phương Mặc nghe nói bình tĩnh trở lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào hai mắt Lục Cảnh Đường. Trong mắt lóe ra ánh lửa rừng rực, cắn răng hỏi:
- Đường Đường, chẳng lẽ em đã quên rồi sao? Anh rất hiếu kỳ, câu nói không được này, em ở dưới tình huống nào bày tỏ được?
Lục Cảnh Đường thẹn thùng vùi đầu vào ngực hắn, ấp úng nói:
- Ngô, là vì thấy anh nửa ngày không nhúc nhích, thuận miệng nói ra mà thôi. Lời nói này không động đầu óc, anh không được xem là thực sự nha.
Phương Mặc trực tiếp giận thành cười, nâng cằm của hắn, hung hăng cắn môi hắn, thật lâu mới buông ra:
- Anh nhịn lâu như vậy, là bởi vì chúng ta mới khai giảng, sợ em làm sẽ không thoải mái. Hơn nữa mấy ngày nay thật nhiều sự tình, sao đến trong miệng em thì biến thành anh không được? Ân?
Lục Cảnh Đường vừa định mở miệng giải thích vài câu, môi của hắn liền bị Phương Mặc che kín. Áo ngủ hoạt hình khả ái bị ném qua một bên, kể cả quần lót cũng bị biến mất không thấy.
Hai người dây dưa cùng một chỗ, hình bóng cũng chiếu ngược lên vách tường quấn quýt lẫn nhau.
Đêm dài người tĩnh, thanh âm thút thít khe khẽ truyền ra, mang theo tiếng nức nở run rẩy:
- Ô.. Dương Dương.. Em, em nhầm.. Em không phải nói anh không được, ô ô.
Nhưng Phương Mặc không cho hắn cơ hội nói chuyện, cúi đầu cắn môi của hắn, dụ dỗ nói:
- Bảo bối nhi, vừa mới gọi anh cái gì, tiếp tục kêu một lần được không, ân?
Lục Cảnh Đường đỏ mặt làm nũng nói:
- Ngô, chồng, em nhầm.
Trong lòng Phương Mặc chấn động, đáy lòng vui sướng như sắp tràn ra ngoài, nhưng vẫn không bỏ qua người dưới thân thể mình.
Khóe mắt Lục Cảnh Đường chảy ra nước mắt, nhịn không được rầm rì nói:
- Dương Dương đại hỗn đản!
Phương Mặc cúi đầu ôn nhu liếm khóe mắt của hắn, cười bại hoại:
- Bảo bối nhi, có thích không? Hiện tại biết chồng em rốt cục được hay chưa phải không? Ân? Đường Đường nên hưởng thụ một chút cuộc sống về đêm của chúng ta đi.
Ô ô ô, quỷ keo kiệt này sao có thể nhớ thù như thế! Lục Cảnh Đường không muốn nghe hắn nói chuyện. Hai tay ôm cổ của hắn, đem đầu hắn kéo xuống, ngăn chặn môi của hắn.
Thấy Đường Đường chủ động, Phương Mặc thật vui vẻ.
Hình bóng chiếu trên tường dần dần hòa làm một..
Không bao lâu Lục Cảnh Đường lại bất mãn. Mở to mắt thút thít nói:
- Ngô, vẫn thích như lúc ban đầu..
Phương Mặc bật cười:
- Bảo bối nhi, đây là chính em nói, đừng một hồi vừa khóc vừa nói anh khi dễ em.
- Ô, nhầm nhầm..
- Ngô, không nên lanh mồm lanh miệng..
Đêm, còn thật dài.
Ngày hôm sau, Lục Cảnh Đường tỉnh lại, vừa động liền cảm thấy thân thể giống như bị xe đụng qua, dù là cánh tay cũng không nhấc lên nổi, cả người tê dại mỏi nhừ.
Nhất là ở địa phương kia, cảm giác trướng đau làm hắn nhớ tới chuyện đêm qua, đỏ mặt chui vào trong mền.
- Ngô, Phương Mặc chính là đại hỗn đản, vương bát đản..
Phương Mặc bưng cháo đi vào phòng, liền nghe trong mền vang ra tiếng mắng.
Hắn cười nhẹ một tiếng, buông bát đặt lên bàn, khom người nhấc mền, đem người ôm trong lòng, hôn hôn:
- Đường Đường tại sao mắng anh?
Lục Cảnh Đường thẹn thùng trừng mắt:
- Anh.. Anh không phải biết sao!
Phương Mặc hôn môi hắn, hỏi:
- Nhưng anh không phải nghe lời bảo bối nhi sao? Chẳng lẽ nghe lời bảo bối nhi mà cũng sai rồi?
Gò má Lục Cảnh Đường đỏ như quả táo, phát tán ra vẻ hồng nhuận dụ người. Hắn cố ý dùng đầu đụng vào cằm Phương Mặc, e thẹn nói:
- Không được nói tối hôm qua!
Phương Mặc cười thành tiếng:
- Nhưng tối hôm qua Đường Đường luôn luôn nói, kêu chồng còn cần a. Anh là bạn trai nên phải nghe lời, bảo bối nhi không thích sao?
Lục Cảnh Đường xấu hổ ngón chân đều bấu chặt cùng một chỗ, vươn tay bưng kín miệng Phương Mặc, trừng mắt nhìn hắn!
Người này làm sao vậy, sao còn dám đem lời đêm qua nhắc lại một lần! Mình không sĩ diện sao?
Phương Mặc hôn lên tay hắn, dỗ dành:
- Anh nhầm, không nói. Ăn chút đồ được không? Anh vừa nói với đại ca, tụi anh muộn vài ngày mới xuất phát.
Lục Cảnh Đường nghe lời này, nghiêng đầu hỏi:
- Xảy ra chuyện gì? Không phải nói hôm nay cần đi sao? Vì sao phải trễ vài ngày?
Phương Mặc ôn nhu nói:
- Nếu rời đi ngay lúc này, anh không phải thật sự biến thành hỗn đản. Đi trễ vài ngày cũng không sao, chờ thân thể em khỏe hơn một chút thì tụi anh mới đi.
Lục Cảnh Đường mấp máy miệng vùi đầu vào vai Phương Mặc. Cứ xem như hắn nhõng nhẽo đi, lúc này hắn thật muốn lưu Phương Mặc ở lại bên người. Cho dù không cần làm gì, không cần nói chuyện, chỉ bồi bên cạnh hắn đều được.
Phương Mặc ôm hắn đi vào phòng rửa mặt, sau đó dỗ hắn ăn chén cháo.
Hai người ngồi trong phòng khách xem điện ảnh.
Lục Cảnh Cường từ nhà đại ca đi qua, theo hai người cùng ngồi trên sô pha xem ti vi.
Kết quả lúc nói chuyện vô ý thấy được dấu răng trên cổ Phương Mặc, khóe mắt hắn co rút.
Kháo! Hắn lại nghiêng đầu nhìn lên cổ Đường Đường, hoàn toàn không có gì, đều sạch sẽ.
Lá gan của Đường Đường sao có thể lớn như vậy!
Nếu Lục Cảnh Đường biết tứ ca nghĩ mình như vậy, nhất định sẽ kéo áo lên cho hắn nhìn xem lồng ngực của mình, rốt cục tráng lệ bao nhiêu!
Lục Cảnh Đường cảm nhận được ánh mắt của tứ ca, nghiêng đầu hỏi:
- Tứ ca, sao anh cứ nhìn chằm chằm em như vậy?
- Không, không có gì.
Nói xong đổi đề tài:
- Tiểu Mặc, lần này em đi chuẩn bị bán cái gì?
Phương Mặc bưng ly nước đút cho Đường Đường, nói:
- Là ti vi, là loại ti vi màu.
Lục Cảnh Cường kích động vỗ sô pha:
- Lưu cho anh vài bộ đi! Anh xem có thể bán ở chỗ này hay không.
Phương Mặc nói:
- Em sẽ lưu, hiện tại cùng đại ca chạy phía nam, chỉ là muốn cho người khác biết chúng ta có con đường lấy được ti vi màu, sau này để dành bán chợ ở đây.