10337
274
Cả Tông Môn Toàn Chó Liếm, Chỉ Mình Sư Muội Chó Thật (Edit)
Tác giả: Chấp Thủ Yên Hỏa
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành
Người dịch: Mèo Ma Kết (Mai Do)
Thể loại: Tiên hiệp, Tu tiên, Ngôn Tình, Hài Hước
Giới thiệu tóm tắt:
Tác giả: Chấp Thủ Yên Hỏa
Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành
Người dịch: Mèo Ma Kết (Mai Do)
Thể loại: Tiên hiệp, Tu tiên, Ngôn Tình, Hài Hước
Giới thiệu tóm tắt:
Phượng Khê xuyên thành một nữ phụ pháo hôi trong một quyển tiểu thuyết tu tiên, còn xuyên đến ngay thời điểm đúng vào ngày giỗ của mình.
Vì để giữ mạng chó, nàng lập tức xách dép chạy xa khỏi nữ chính, cuốn gói bỏ trốn khỏi Hỗn Nguyên Tông, sang đầu quân cho Huyền Thiên Tông.
Nhưng mà cuộc sống éo le, năm vị sư huynh mới của nàng, theo như nguyên tác đều là chó liếm trung thành của nữ chính. Ai cũng hết lòng hết dạ, liếm mãi liếm hoài cho đến khi chết thảm.
Phượng Khê khẽ nhếch môi cười: "Chó liếm thì có là gì? Có chó được bằng ta không?"
Đại sư huynh trúng kịch độc, chỉ có máu nữ chính mới cứu được. Kể từ ngày ấy hắn luôn một lòng một dạ vì nàng ta, cuối cùng bị đá thẳng xuống Vạn Trượng Ma Uyên, tan xương nát thịt.
Phượng Khê tức tốc bưng tới một bồn "máu chó" : "Sư huynh uống cái này đi! Đảm bảo linh lực dồi dào, hiệu quả dài lâu, lại không cần rạch tay ai hết!"
Đại sư huynh đang chuẩn bị cắt ngón tay nữ chính: "..."
* * *
Nhị sư huynh mang huyết mạch hoàng gia Yểm tộc, nữ chính tình cờ cho hắn một viên đan dược kích hoạt huyết mạch, từ đó hắn thề sẽ trung thành tuyệt đối, đến khi bị đẩy ra làm kẻ chết thay vẫn chỉ mỉm cười cam chịu.
Phượng Khê lập tức lôi ra một Hiệp định hòa bình vạn năm Nhân - Yểm: "Nhị sư huynh, trời sinh huynh đã mang dòng máu hoàng tộc, cớ gì lại phải cúi đầu? Cứ đường đường chính chính mà tỏa sáng, ngàn vạn thiếu nữ ngoài kia vẫn còn đang đợi huynh đấy!"
Nữ chính ở bên cạnh, nhìn viên đan dược phải uống mỗi ba tháng một lần: "..."
* * *
Trong đời này, Phượng Khê luôn tâm niệm một triết lý duy nhất:
Nếu đã chó thì phải thật chó, hơn tất cả các thể loại chó..
Vậy thì mới có thể làm được.. Người - đứng - trên - ngàn - vạn - người!
Mục lục
Chương 1: Hôm nay là một ngày tốt lành
Chương 28: Nhất định là do Phượng Khê giở trò
Chương 29: Chẳng những không sao mà còn gây chuyện lớn
Chương 30: Ngươi qua đây
Chương 31: Nàng quả thật là một nhân tài
Chương 32: Không phải nhát gan, chỉ là làm theo tiếng lòng
Chương 33: Nàng chỉ biết xuống tay tàn nhẫn với người khác
Chương 34: Tiểu Cầu Cầu thân yêu
Chương 35: Huyền Thiên Tông giành vị trí đầu bảng
Chương 36: Mây trắng trên trời thật đẹp
Chương 37: Chỉ là trượt chân mà thôi
Chương 38: Phượng Khê viết văn
Chương 39: Quả nhiên là sư huynh muội tốt
Chương 40: Tay không bóp nát kiếm ảnh
Chương 41: Đột nhiên không muốn nói gì nữa
Chương 42: Một đám rùa nhỏ chạy loạn
Chương 43: Đồ nhi của ta có tướng cát tường
Chương 44: Ngươi còn thiếu đạo đức nữa
Chương 45: Chủ nhân của ta thiên tư tuyệt thế, thông tuệ phi phàm
Chương 46: Chỉ các ngươi cao quý thôi à?
Chương 47: Ta đã chuẩn bị cho ngươi chút đan dược
Chương 48: Quá kích thích
Chương 49: Ai mà biết nàng lấy cách xưng hô từ đâu ra
Chương 50: Nàng đúng là quá có đạo đức nghề nghiệp của gian tế rồi
Chương 51: Làm một vụ lớn
Chương 52: Ngàn vạn tinh tú chẳng bằng nửa phần ánh sáng của nó
Chương 53: Rốt cuộc ai mới là gian tế của ai?
Chương 54: Thẩm Chỉ Lan, tỷ muội tốt của ta
Chương 55: Cái người tên Phượng Khê này thật quá thất đức!
Chương 56: Nàng vốn không phải người
Chương 57: Danh tiếng của Phượng Khê vang vọng khắp Bắc Vực
Chương 58: Nhảy nhót loạn cào cào
Chương 59: Trí tuệ và nhan sắc song toàn
Chương 60: Cầu Cầu dũng cảm, không ngại khó khăn
Chương 61: Không có ta, trời cũng phải sập
Chương 62: Muôn vàn sủng ái chỉ dành riêng ngươi
Chương 63: Đúng vậy, ta chính là cố ý đấy
Chương 64: Đại sư huynh, uống máu của ta đi!
Chương 65: Đây mới gọi là khinh người quá đáng
Chương 66: Nó đi tìm mẹ đây
Chương 67: Con chim ngốc ở đâu ra thế này?
Chương 68: Phượng Khê, đồ nữ nhân bạc tình nhà ngươi
Chương 69: Tin Phượng Khê, được trường sinh
Chương 70: Cái nghiệt duyên này
Chương 71: Phượng Khê giả vờ áy náy đầy vẻ đạo đức giả
Chương 72: Chúng ta còn có một mẫu thân biết bay đấy
Chương 73: Bà ngoại ngươi đi rồi, sao không ra tiễn một đoạn?
Chương 74: Vẽ nhật nguyệt, vẽ sơn hà, vẽ nên càn khôn
Chương 75: Tiểu sư muội lên trời xuống đất, không gì không làm được
Chương 76: Còn chẳng bằng kẻ tiểu nhân thật sự như ta
Chương 77: Phượng Khê mau hiển linh
Chương 78: Ta khế ước với ngươi mà ngươi lại dám phản kháng à?
Chương 2: Đang ăn dưa thì đừng nhiều chuyện
Chương 3: Ngươi đang uy hiếp đệ tử thân truyền của ta
Chương 4: Đồ nhi, ngươi có phúc lắm đấy
Chương 5: Thần thú trấn phái bị chọc cho tức xỉu
Chương 6: Chúng ta nghèo, nhưng mà chúng ta kiêu hãnh
Chương 7: Môn phái nghèo nhất Bắc Vực
Chương 8: Thư tịch thượng cổ
Chương 9: Giọng nói xa lạ, ngữ khí cũng chẳng dễ nghe
Chương 10: Chơi kiểu này mà cũng được à?
Chương 11: Cút được xa bao nhiêu thì cút
Chương 12: Nắm tay nhau quay vòng vòng
Chương 13: Vạn Kiếm Bích
Chương 14: Nàng diễn đạt quá rồi!
Chương 15: Ta thật sự cảm ơn ngươi luôn
Chương 16: Tấm gương nhân tộc
Chương 17: Tiểu sư muội quả thật giỏi bịa chuyện
Chương 18: Đương nhiên là tha thứ cho muội rồi
Chương 19: So với nàng, chó cũng không thể chó bằng
Chương 20: Thời khắc oai phong sắp đến
Chương 21: Nha đầu Phượng Khê này thật không tồi
Chương 22: Toan Nghê kêu trời
Chương 23: Một đôi cỏ đầu tường
Chương 24: Ngây thơ tới mức trong suốt
Chương 25: Bí cảnh mở ra
Chương 26: Phượng Khê nói vậy mà lại là thật
Chương 27: Đóng cửa đánh chó
Chương 3: Ngươi đang uy hiếp đệ tử thân truyền của ta
Chương 4: Đồ nhi, ngươi có phúc lắm đấy
Chương 5: Thần thú trấn phái bị chọc cho tức xỉu
Chương 6: Chúng ta nghèo, nhưng mà chúng ta kiêu hãnh
Chương 7: Môn phái nghèo nhất Bắc Vực
Chương 8: Thư tịch thượng cổ
Chương 9: Giọng nói xa lạ, ngữ khí cũng chẳng dễ nghe
Chương 10: Chơi kiểu này mà cũng được à?
Chương 11: Cút được xa bao nhiêu thì cút
Chương 12: Nắm tay nhau quay vòng vòng
Chương 13: Vạn Kiếm Bích
Chương 14: Nàng diễn đạt quá rồi!
Chương 15: Ta thật sự cảm ơn ngươi luôn
Chương 16: Tấm gương nhân tộc
Chương 17: Tiểu sư muội quả thật giỏi bịa chuyện
Chương 18: Đương nhiên là tha thứ cho muội rồi
Chương 19: So với nàng, chó cũng không thể chó bằng
Chương 20: Thời khắc oai phong sắp đến
Chương 21: Nha đầu Phượng Khê này thật không tồi
Chương 22: Toan Nghê kêu trời
Chương 23: Một đôi cỏ đầu tường
Chương 24: Ngây thơ tới mức trong suốt
Chương 25: Bí cảnh mở ra
Chương 26: Phượng Khê nói vậy mà lại là thật
Chương 27: Đóng cửa đánh chó
Chương 28: Nhất định là do Phượng Khê giở trò
Chương 29: Chẳng những không sao mà còn gây chuyện lớn
Chương 30: Ngươi qua đây
Chương 31: Nàng quả thật là một nhân tài
Chương 32: Không phải nhát gan, chỉ là làm theo tiếng lòng
Chương 33: Nàng chỉ biết xuống tay tàn nhẫn với người khác
Chương 34: Tiểu Cầu Cầu thân yêu
Chương 35: Huyền Thiên Tông giành vị trí đầu bảng
Chương 36: Mây trắng trên trời thật đẹp
Chương 37: Chỉ là trượt chân mà thôi
Chương 38: Phượng Khê viết văn
Chương 39: Quả nhiên là sư huynh muội tốt
Chương 40: Tay không bóp nát kiếm ảnh
Chương 41: Đột nhiên không muốn nói gì nữa
Chương 42: Một đám rùa nhỏ chạy loạn
Chương 43: Đồ nhi của ta có tướng cát tường
Chương 44: Ngươi còn thiếu đạo đức nữa
Chương 45: Chủ nhân của ta thiên tư tuyệt thế, thông tuệ phi phàm
Chương 46: Chỉ các ngươi cao quý thôi à?
Chương 47: Ta đã chuẩn bị cho ngươi chút đan dược
Chương 48: Quá kích thích
Chương 49: Ai mà biết nàng lấy cách xưng hô từ đâu ra
Chương 50: Nàng đúng là quá có đạo đức nghề nghiệp của gian tế rồi
Chương 51: Làm một vụ lớn
Chương 52: Ngàn vạn tinh tú chẳng bằng nửa phần ánh sáng của nó
Chương 53: Rốt cuộc ai mới là gian tế của ai?
Chương 54: Thẩm Chỉ Lan, tỷ muội tốt của ta
Chương 55: Cái người tên Phượng Khê này thật quá thất đức!
Chương 56: Nàng vốn không phải người
Chương 57: Danh tiếng của Phượng Khê vang vọng khắp Bắc Vực
Chương 58: Nhảy nhót loạn cào cào
Chương 59: Trí tuệ và nhan sắc song toàn
Chương 60: Cầu Cầu dũng cảm, không ngại khó khăn
Chương 61: Không có ta, trời cũng phải sập
Chương 62: Muôn vàn sủng ái chỉ dành riêng ngươi
Chương 63: Đúng vậy, ta chính là cố ý đấy
Chương 64: Đại sư huynh, uống máu của ta đi!
Chương 65: Đây mới gọi là khinh người quá đáng
Chương 66: Nó đi tìm mẹ đây
Chương 67: Con chim ngốc ở đâu ra thế này?
Chương 68: Phượng Khê, đồ nữ nhân bạc tình nhà ngươi
Chương 69: Tin Phượng Khê, được trường sinh
Chương 70: Cái nghiệt duyên này
Chương 71: Phượng Khê giả vờ áy náy đầy vẻ đạo đức giả
Chương 72: Chúng ta còn có một mẫu thân biết bay đấy
Chương 73: Bà ngoại ngươi đi rồi, sao không ra tiễn một đoạn?
Chương 74: Vẽ nhật nguyệt, vẽ sơn hà, vẽ nên càn khôn
Chương 75: Tiểu sư muội lên trời xuống đất, không gì không làm được
Chương 76: Còn chẳng bằng kẻ tiểu nhân thật sự như ta
Chương 77: Phượng Khê mau hiển linh
Chương 78: Ta khế ước với ngươi mà ngươi lại dám phản kháng à?
* * *
Link Thảo luận - Góp ý: [Thảo luận - Góp ý] Các Tác Phẩm Của Mèo Ma Kết
Chỉnh sửa cuối:

