Bạn được Mèo A Mao Huỳnh Mai mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
12010 6
Quân Hôn Cũng Lãng Mạn

Tác giả: Trần Linh

Thể loại: Hiện đại ngôn tình

Số chương: 497

Dịch: Vô Song Vương Gia

54530007491_e9ba6a9afc_o.jpg


Văn án

Anh là người đàn ông bá đạo, điển trai, lạnh lùng. Cô là người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng. Trớ trêu thay, cô là giáo quan của anh, hơn anh sáu tuổi. Ngay lần đầu gặp mặt, anh đã xác định cô chính là người phụ nữ anh muốn cưới trong đời này.

Lần thứ nhất: Anh cưỡng chế bắt cóc cô khỏi lễ đường, và tuyên bố chú rể chỉ có thể là anh.

Lần thứ hai: Anh lại xuất hiện vào thời khắc quan trọng, phá hỏng đám cưới của cô, và thề thốt nhất định phải cưới cô làm vợ.

Lần thứ ba: Cuối cùng cũng đến lượt anh và cô kết hôn, nhưng cô lại trở thành cô dâu bỏ trốn. Đôi mắt băng giá sâu thẳm của anh nguy hiểm nheo lại: "Giáo quan Bạch, đời này, đời sau, đời sau nữa, cô chỉ có thể là người phụ nữ của tôi.."
 
Chỉnh sửa cuối:
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 1: Gặp lại ở trường quân đội

Bầu trời xanh trong vắt, mặt trời như quả cầu lửa treo lơ lửng trên cao. Mây trắng cũng bị thiêu đốt đến tan biến không còn dấu vết.

"Một hai ba bốn, một hai ba bốn, một hai ba bốn.."

Trên sân huấn luyện rộng lớn của trường quân sự, các học viên đang hăng say luyện tập, mồ hôi đầm đìa.

Bạch Chiêu Tuyết bước ra, ăn mặc đơn giản nhưng khí chất ngời ngời: Áo thun màu xanh quân đội, quần rằn ri rộng thùng thình và giày lính. Vừa xuất hiện, cô đã thu hút mọi ánh nhìn của các tân binh.

"Không đùa chứ? Giáo quan của tụi mình là.. con gái á?"

"Mà còn là một cô gái xinh thế này á?"

"Có nhầm không vậy trời? Nhìn chị ấy yếu đuối vậy mà dạy tụi mình hả?"

"Chắc là trong trường hết nam giảng viên rồi á?"

"Ha ha, liệu hồn đó, lát nữa mà bị phạt thì ráng chịu nha.."

Hơn ba chục học viên xì xào bàn tán, có mấy tên còn to gan huýt sáo trêu chọc.

"Đứng nghiêm! Nghỉ!"

Cô bước tới, dáng vẻ đầy uy nghi, khí chất chuẩn quân nhân.

Lũ học viên im bặt ngay lập tức, ánh mắt ngơ ngác nhìn cô không rời.

"Chào các bạn, tôi là giáo quan của các bạn – Bạch Chiêu Tuyết. Từ hôm nay, tôi sẽ phụ trách toàn bộ phần huấn luyện của lớp này. Có vấn đề gì, các bạn có thể tìm tôi bất cứ lúc nào."

Giọng cô vang lên trong trẻo, ngọt ngào nhưng không thiếu phần nghiêm nghị, khiến người nghe bất giác muốn nghe theo.

"Trời ơi, giáo quan Bạch Chiêu Tuyết đúng là đỉnh luôn!"

"Đúng là trắng thật.. trắng sáng cả khu huấn luyện luôn ấy!"

"Không những trắng mà còn siêu xinh nữa chứ!"

"Đúng là có phúc quá trời, vừa vô trường đã gặp ngay nữ thần rồi!"

"Ủa mà chị ấy có chồng chưa nhỉ?"

"Chắc chưa đâu ha?"

"Nếu có được một bạn gái vừa xinh vừa giỏi như chị ấy thì quá mơ luôn.."

"Thôi mơ đi ông, nghe đồn chị ấy có bạn trai rồi đó!"

"Thật hả?"

"Tất nhiên là thật rồi.."

"Im hết! Ai còn léng phéng nói chuyện nữa, tôi bắt quỳ lên xuống 100 cái!"

Một câu dứt khoát khiến cả sân im phăng phắc.

"Hôm nay bài đầu tiên là kiểm tra thể lực. Hy vọng mọi người dốc toàn sức, thể hiện cho thật tốt."

Cô khoanh tay đi một vòng quanh nhóm tân binh, giọng nói ngắn gọn nhưng đầy khí thế.

"Rõ, giáo quan Bạch! Chúng tôi nhất định không để chị thất vọng!"

Cả đội đồng thanh hét vang.

"Tốt! Rất tốt!"

Bạch Chiêu Tuyết khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đẹp mê hồn.

Cô chính là Bạch Chiêu Tuyết – giảng viên tại trường quân sự. Từng được học viên trêu là "đàn ông trong thân xác phụ nữ", "siêu nhân đội lốt người thường". Trong đời sống, cô luôn cực kỳ nghiêm khắc với bản thân, là hình mẫu chuẩn mực của một quân nhân. Cha cô – Bạch Nghiêm – cũng là một người lính. Có lẽ vì dòng máu ấy, cô trở thành một trong những giảng viên xuất sắc nhất trường.

"Đứng cho thẳng vào! Làm mạnh tay lên!"

"Tay duỗi thẳng ra, đừng lắc qua lắc lại như cá mắc cạn!"

"Hô khẩu hiệu to lên! Đừng có như chưa ăn sáng vậy!"

"Cười cái gì? Răng trắng lắm hả?"

"Nhanh lên, phía sau chạy theo kìa!"..

Trên sân tập, vị nữ giáo quan đầy khí thế đang nghiêm khắc chỉnh đốn một đám học viên nam.

Ba tiếng đồng hồ trôi qua, nhiều cậu mệt đến rã rời, có người nằm vật ra đất, thậm chí có hai tên suýt ngất xỉu. Ai nấy đều kêu trời than khổ.

"Kiểu huấn luyện gì đây trời.. đúng chuẩn 'hành xác' luôn!"

"Báo cáo giáo quan Bạch! Em.. em muốn uống nước ạ!"

Bất ngờ, một nam sinh cao to đẹp trai bước ra khỏi hàng, mạnh dạn đưa ra yêu cầu của mình.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 2: Trong lòng nảy sinh tình cảm thầm kín

"Em rất khát à?"

"Báo cáo giáo quan Bạch, em rất khát."

"Nếu không cho em uống nước, em sẽ khát chết sao?"

"Báo cáo giáo quan, không ạ."

"Được rồi, quay về đội, tiếp tục huấn luyện."

"Nhưng mà.. em vẫn khát lắm mà!"

Nam Cung Duẫn nhìn nữ giáo quan xinh đẹp trước mặt với vẻ thất bại, thật sự dở khóc dở cười. Vòng vo một hồi, hóa ra vẫn là không cho uống nước!

"Trường quân đội quái quỷ gì thế này, giáo quan thì quá lợi hại, huấn luyện thì quá khắc nghiệt, còn để cho người ta sống không chứ?"

Sinh ra trong gia đình có điều kiện vật chất đầy đủ, từ nhỏ Nam Cung Duẫn đã quen với cuộc sống "cơm bưng nước rót", nay đến quyền uống một ngụm nước cũng bị tước đoạt, sống như thế thì sống sao nổi?

Sớm biết vậy cậu đã không nên cãi lại cha. Chỉ vì bất đồng chút ý kiến mà cậu giận dỗi, kết quả bị ông ấy nhẫn tâm ném vào trường quân đội.

Nghe thì hay lắm, bảo là vì muốn tốt cho cậu, nói đưa đi để rèn luyện. Cậu thấy chẳng qua là muốn cậu chịu khổ cho biết mùi đời thì đúng hơn.

Nhưng mà, nói gì thì nói, giáo quan Bạch này thật sự khiến cậu phải nhìn bằng con mắt khác.

Cô cùng họ vào sân huấn luyện, từ đầu đến cuối cậu chưa từng thấy cô uống lấy một ngụm nước. Vậy mà mấy tiếng đồng hồ trôi qua, cô vẫn thần thái tươi tỉnh, khí lực dồi dào, giọng hô khẩu lệnh vẫn vang dội rõ ràng – khiến người ta không thể không bội phục. Một người phụ nữ như vậy thật sự hiếm gặp.

Cuộc sống trong trường quân đội thì đơn điệu và khô khan.

Mỗi ngày vừa thức dậy là rửa mặt, ăn sáng, lên lớp, huấn luyện thể lực, điểm danh, dọn dẹp nội vụ.

Ngày nào cũng mệt rã rời.

Tuy vậy, Nam Cung Duẫn và các học viên khác dần dần thích nghi với cuộc sống ở đây. Cậu cũng dần làm quen được vài chiến hữu thân thiết. Họ là Hồ Lai – người Hồ Nam, Giang Thư Hàng – người Sơn Đông, Tào Thiên Phàm – người Bắc Kinh, Trương Cát – người Giang Tây..

Một đám trai trẻ ngày ngày cùng nhau huấn luyện ngoài thao trường, cùng ăn cơm, cùng tắm, cùng ngủ, dần dần cũng nảy sinh tình cảm đồng đội sâu đậm. Những lúc rảnh rỗi thì tụ tập tán gẫu, ngày tháng trôi qua cũng không còn quá khó chịu nữa.

Tối hôm đó, bọn họ lại ngồi tán chuyện.

"Giáo quan Bạch, đẹp thật đấy! Sau này bạn gái tôi mà được như cô ấy, tôi mãn nguyện rồi." – Hồ Lai, người Hồ Nam, nói bằng chất giọng đặc sệt quê hương.

"Chuẩn luôn! Giáo quan Bạch dáng chuẩn ghê. Ai mà lấy được cô ấy, tối nào cũng được ôm ngủ chắc là sướng chết đi được." – Giang Thư Hàng, người Sơn Đông, hét lên bằng cái giọng khàn khàn.

"Đẹp thì đẹp thật, nhưng thể lực của cô ấy thì.. đàn ông nào chịu nổi? E là không ai trụ được đâu!" – Trương Cát, người Giang Tây, cười nham hiểm.

"Đủ rồi, đi ngủ!" – đột nhiên Nam Cung Duẫn quát lớn.

Cả ký túc xá lập tức im bặt.

Mọi người nhìn nhau đầy khó hiểu.

Bình thường thì giáo quan Bạch vốn là thần tượng của họ, trong trường cũng chỉ có vài nữ giáo quan, bàn tán một chút thì sao chứ?

"Này, cậu nổi điên cái gì vậy? Giáo quan Bạch đâu phải mẹ cậu, cũng không phải chị cậu, bọn tôi nói gì thì liên quan gì đến cậu?" – một học viên trong phòng lập tức phản ứng.

"Tôi nói im miệng là im miệng. Về sau không được bàn luận nữa."

Gương mặt điển trai của Nam Cung Duẫn trở nên âm trầm.

"Bày đặt làm bộ lạnh lùng cái gì? Tôi cứ nói đấy, làm gì được tôi? Giáo quan Bạch ngực to như vậy, chắc một tay không ôm hết. Da thì trắng như sữa, tôi chỉ muốn hôn một cái thôi cũng đủ rồi.."
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 3: Vì nàng mà đánh nhau

Tên nhóc kia đang trong trạng thái say mê, thao thao bất tuyệt miêu tả từng bộ phận trên cơ thể nữ giáo quan Bạch.

BỐP!

Bất ngờ, hắn ăn trọn một cú đấm như trời giáng, ngay sau đó còn bị đá bay đi. Nhìn lực đạo thì đủ biết người ra tay dốc bao nhiêu sức.

"Nam Cung Duẫn! Mày dám động thủ đánh tao? Đây là quân trường đấy!"

Tên bị đánh trợn mắt, gào lên với Nam Cung Duẫn, rồi lao tới quấn lấy hắn đánh nhau loạn xạ.

Chớp mắt, cả phòng ký túc xá như nổ tung. Có người can, có người bị thương, có kẻ cũng nhào vào hỗ trợ. Một trận hỗn chiến chính thức bùng nổ.

"DỪNG TAY! Mấy người đang làm gì đó?"

Tiếng còi huýt gấp vang lên, theo sau là chất giọng nữ rõ ràng, cương nghị. Căn phòng lập tức im bặt.

Tất cả học viên trong phòng đều trong bộ dạng thê thảm, đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch.

Người vừa bị đánh là con nhà giàu có thế lực trong quân đội. Vài hôm vào trường đã kết thân được với không ít học viên. Vừa nổ ra ẩu đả, mấy kẻ từng nhận được lợi lộc từ hắn liền nhào vô giúp. Phía Nam Cung Duẫn cũng chẳng vừa, đám chiến hữu thân thiết thấy hắn rơi vào thế yếu cũng ào vào "tham chiến". Thế là hai phe vốn dĩ định can ngăn lại biến thành đánh hội đồng.

"Chào giáo quan Bạch!"

Cả đám học viên thấy giáo quan đột ngột xuất hiện, sợ đến cứng người, vội vàng đứng nghiêm chỉnh chào.

"Các người đang làm gì đấy? Đánh hội đồng à? Đây là quân trường chứ không phải đồng cỏ chăn trâu!"

Cô nhíu đôi mày thanh tú, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám nam sinh trước mặt.

Ở quân trường mà dám công khai đánh nhau, họ có biết hậu quả nghiêm trọng đến thế nào không? Không khéo sẽ bị xử lý kỷ luật! May mà hôm nay cô rảnh rỗi ghé qua kiểm tra, nếu để viện trưởng bắt gặp thì còn gì để nói?

"Báo cáo giáo quan Bạch! Chúng tôi không đánh nhau, chúng tôi đang.. huấn luyện ngoài giờ!"

Đột nhiên, Nam Cung Duẫn "cạch" một tiếng, giơ tay chào tiêu chuẩn rồi lớn giọng trả lời.

"Huấn luyện ngoài giờ?"

Bạch Chiêu Tuyết nghi hoặc nhìn cậu ta.

"Vâng thưa giáo quan! Trong giờ học, cô luôn dạy chúng tôi phải giữ bình tĩnh mọi lúc, nghiêm khắc tuân thủ quân kỷ. Chúng tôi sao có thể cố ý phạm lỗi? Chúng tôi chỉ đang.. thực hành đấu tay đôi theo cách cô đã hướng dẫn.."

Tên mắt hí lúc nãy cũng vội vã gật đầu phụ họa.

"Thật không?"

Cô khoanh tay, bước tới trước mặt tên học viên mắt hí tên là Hồng Quân, ánh mắt sắc lạnh liếc qua hắn.

"Báo cáo giáo quan Bạch, họ nói hoàn toàn đúng sự thật!"

Chưa đợi Hồng Quân lên tiếng, đại hán Sơn Đông – Giang Thư Hàng – đã vội vã ồm ồm đáp lời.

Những học viên còn lại cũng răm rắp gật đầu hưởng ứng. Dù sao cũng chẳng ai muốn bị giáo quan xử phạt.

Giáo quan Bạch xinh đẹp thì đúng rồi, nhưng nếu cô ra tay phạt, bọn họ thà bị hiểu lầm còn hơn. Nếu cô biết họ đánh nhau chỉ vì.. bàn luận về cô, thì e rằng họ có trăm cái mạng cũng không đủ chết!

"Được thôi! Đã có sức thế này thì tập hợp ở sân huấn luyện ngay!"

Vừa ra lệnh, cả đám học viên đã mặt mày ỉu xìu, xếp hàng kéo nhau ra sân.

"Tôi rất vui vì các học viên của tôi chăm chỉ đến vậy, tranh thủ cả giờ nghỉ để rèn luyện thêm. Với tinh thần đó, tôi – giáo quan của các cậu – tất nhiên rất ủng hộ. Vậy thì bây giờ.. chạy quanh sân 20 vòng!"

"Cái gì cơ?"

Một đám nam sinh quay sang nhìn nhau, mặt mũi méo xệch, cười chẳng nổi.

"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Chạy! Nhanh lên!"

Tiếng còi huýt lại vang lên sắc lẹm. Cô khoanh tay, đứng quan sát đám tân binh lao vào cuộc chạy bộ đêm trong uể oải.

"Ha! Dám chơi trò chối tội với tôi à? Mấy đứa vẫn còn non lắm. Biết rõ là đánh nhau còn cố cãi cùn, tôi sẽ cho các cậu đánh đến.. ngất xỉu!"

Cô bật cười, khóe môi cong lên một nét cười tuyệt mỹ mà đầy.. hiểm họa.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 4: Huấn luyện trên sân tập

"Bây giờ chúng ta sẽ thực hiện bài tập gập bụng. Mọi người phối hợp cùng bạn bên cạnh nhé. Tôi sẽ làm mẫu cho các bạn xem."

Cô trong bộ đồ rằn ri huấn luyện, dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông vừa mạnh mẽ lại toát lên khí chất đặc biệt.

"Báo cáo cô giáo, Nam Cung Duẫn xin được cùng cô làm mẫu!"

"Được!"

Cô đồng ý dứt khoát.

Do thời tiết quá nóng nên lịch huấn luyện của trường quân đội được chuyển từ trưa sang buổi tối. Dĩ nhiên, buổi trưa họ vẫn phải tập từ một đến hai tiếng, nhưng vì lo học viên bị cảm nắng nên nhà trường đã điều chỉnh thời gian hợp lý hơn.

Cô nhanh chóng nằm xuống trước mặt anh, anh giữ chặt hai chân cô.

Lần đầu tiên được nhìn cô ở khoảng cách gần như vậy, tim anh đập thình thịch, cả người phấn khích đến run rẩy.

"Giữ chắc chân tôi, đừng có liếc ngang liếc dọc."

Cô ra lệnh ngắn gọn, kéo anh về thực tại.

"Rõ, thưa cô giáo Bạch!"

Cô thật sự rất đẹp.

Khuôn mặt mộc không trang điểm, trắng mịn không tì vết. Đôi mắt to sáng, lông mày thanh tú, con ngươi đen láy như biết nói. Hai má ửng hồng, cả người toát lên vẻ khỏe mạnh, trẻ trung tràn đầy sức sống.

Anh nhìn đến ngẩn ngơ.

"Bây giờ đến lượt cậu, mau làm đi!"

Cô bật dậy gọn gàng, quay người ra lệnh.

"Rõ!"

Anh nhanh chóng nằm xuống, lần này là cô giữ chân cho anh.

Tư thế hai người lúc này.. có hơi mờ ám?

Anh nở nụ cười quyến rũ với cô.

"Cười cái gì? Răng trắng lắm hả?"

Cô trừng mắt, đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn thẳng vào anh, giọng quát lớn.

Anh lập tức ngậm miệng. Cô đúng là dữ thật!

Một tiếng sau-

Ai nấy đều mệt đến mức nằm bẹp dưới đất, không đứng nổi nữa.

"Cô giáo Bạch, cô bao nhiêu tuổi vậy?"

Anh tranh thủ hỏi.

"Sao hỏi vậy?"

"Thấy lạ thôi. Cô nhìn còn rất trẻ mà đã làm huấn luyện viên, giỏi thật."

"Không cần nịnh tôi. Tôi 25 tuổi rồi, đâu còn trẻ trung gì."

Cô liếc anh một cái, rồi nhanh chóng đứng dậy.

"25 rồi sao? Nhìn không ra luôn, trông cứ như hai mươi vậy. Hơn mình sáu tuổi, cũng không sao cả. Tuổi tác không phải vấn đề."

"Cô giáo Bạch, cô có bạn trai chưa?"

Anh lại hỏi.

"Không được tò mò chuyện riêng của giáo viên, cậu biết đấy là vi phạm quân kỷ không?"

"Rõ!"

Nhìn cô hô "giải tán", nhìn dáng cô rời đi mạnh mẽ, đầy khí chất, khóe môi anh khẽ cong lên.

"Cô giáo Bạch, cô là của tôi!"
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 5: Tình Địch Xuất Hiện

Sáng sớm, mưa đã tạnh. Mái hiên vẫn nhỏ nước, trên lá cây còn đọng giọt mưa, lấp lánh long lanh.

"Một hai một, một hai ba bốn, một hai một, một hai ba bốn.."

Trên sân huấn luyện rộng lớn, các chiến sĩ đang miệt mài tập luyện.

"Các học viên, khi nghe khẩu lệnh 'đi đều', thân trên phải giữ thẳng. Chân trái bước lên phía trước 0.5 mét, tay phải đưa ra phía trước 0.5 mét, đặt giữa hàng khuy thứ ba và thứ tư trên đường trung tuyến thân trên. Tay trái đánh ra phía sau 0.5 mét, cũng theo đường trung tuyến. Lệnh động tác phân giải gồm: Một lệnh một động tác, một lệnh ba động tác.."

Bạch Chiêu Tuyết oai phong lẫm liệt đứng trước một nhóm lớn học viên trẻ tuổi, vừa giảng giải vừa làm mẫu.

Hôm nay họ học những động tác cơ bản nhất như đi đều 121, 1234, chạy bước nhỏ và đi nghiêm.

"Khi nghe khẩu lệnh 'chạy bước nhỏ', thân trên vẫn phải giữ thẳng. Chân trái bật lên phía trước, đồng thời tay phải co lại, nắm chặt thành quyền và đẩy ra trước, tạo góc 90 độ với thân trên. Tay trái cũng co lại, nắm thành quyền, đặt ngang hông. Hai chân thay phiên di chuyển. Khi nghe khẩu lệnh 'đứng lại', hai chân tiếp tục thay phiên bước thêm một lần, rồi khép hai chân lại, khoảng cách giữa hai chân bằng một nắm tay. Tay nắm quyền lần lượt đẩy ra trước một lần nữa, rồi thu về ngang hông, tạo thành tư thế đứng nghiêm chuẩn mực.."

Vừa nói, cô vừa làm mẫu theo từng động tác.

Các học viên dựng tai lắng nghe, mắt mở to chăm chú quan sát.

Cô giáo quan Bạch quả không phải hạng xoàng – không chỉ lý thuyết vững vàng mà động tác lại liền mạch, không chỉ chuẩn mực mà còn vô cùng đẹp mắt.

"Giáo quan Bạch thật là ngầu quá đi!"

Hồ Lai nhỏ giọng nói với Nam Cung Duẫn đứng cạnh.

"Ừ."

Cậu ta khẽ đáp lại.

Trời biết cậu ta thích nhất là ngắm cô khi huấn luyện người khác – cả người toát lên chính khí, oai phong không gì sánh bằng.

"Hồ Lai, Nam Cung Duẫn, hai người bước ra đây, lặp lại động tác tôi vừa làm mẫu cho mọi người xem."

Đột nhiên, Bạch Chiêu Tuyết gọi đích danh hai người họ.

Nam Cung Duẫn lập tức lườm thằng bạn vừa kéo mình xuống nước, mặt đầy bất đắc dĩ.

"Rõ, giáo quan Bạch!"

May mà tuy hai người có hơi tám chuyện riêng, nhưng cũng không đến nỗi chậm hiểu. Cả hai thực hiện động tác mẫu rất chuẩn, khiến Bạch Chiêu Tuyết khá hài lòng.

"Các học viên, bây giờ chúng ta học động tác đi nghiêm. Khi nghe khẩu lệnh 'đi nghiêm', thân trên vẫn giữ thẳng. Chân trái nâng lên cao 0.5 mét, mũi chân duỗi thẳng xuống. Tay phải co lại tạo góc 90 độ với thân trên, ngón cái chạm vào khớp thứ hai của ngón trỏ, các ngón còn lại khép chặt với ngón trỏ, tạo thành quyền rỗng. Tay đặt ngang hàng khuy thứ hai, thứ ba, cách thân 0.25 mét. Tay trái đánh thẳng ra sau, cố gắng áp sát đường trung tuyến thân trên. Hai chân thay phiên bước đều. Khi nghe khẩu lệnh 'đứng lại', lập tức giữ tư thế đứng nghiêm.."

"Báo cáo!"

Đúng lúc đó, một binh sĩ trẻ chạy nhanh đến, "bộp" một tiếng đứng nghiêm chào.

"Chuyện gì?"

Bạch Chiêu Tuyết hơi nhíu mày không vui. Cô không thích bị quấy rầy khi đang huấn luyện.

"Báo cáo giáo quan Bạch, có người tìm cô, ở bên kia!"

Người lính chỉ tay về phía không xa sân huấn luyện.

"Ôi trời, thật lãng mạn quá đi!"

"Có người theo đuổi giáo quan Bạch kìa!"

"Người đàn ông đó thật đẹp trai quá!"

"Nhìn kìa, còn lái BMW nữa.."

Ngay lập tức, ánh mắt mọi người đều bị hút về hướng đó. Khi nhìn thấy người đến, cả nhóm liền nhao nhao bàn tán, ồn ào như một tổ ong vỡ.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 6: Đồng ý hẹn hò

Đó là một người đàn ông cao gần 1m85, khuôn mặt anh tuấn, lông mày kiếm, đôi mắt sáng như sao, sống mũi cao, môi mỏng, vẻ ngoài tuấn mỹ không tì vết. Trên người anh là bộ vest trắng cao cấp, chất liệu tinh xảo. Khi nghe thấy tiếng kinh ngạc của các học viên, anh hơi nghiêng người lại, ánh mắt hướng về phía Bạch Chiêu Tuyết. Đôi đồng tử màu nâu sẫm của anh ánh lên sự trong trẻo, lúc này môi anh nở một nụ cười phóng khoáng, đôi mắt anh nhìn về phía đám đông, nhưng thực chất ánh nhìn chỉ đặt lên người Bạch Chiêu Tuyết.

"Tiểu Tuyết."

Anh cầm một bó hoa hồng đỏ rực rỡ trong một tay, tay kia vẫy vẫy gọi Bạch Chiêu Tuyết.

"Mọi người tại chỗ nghỉ ngơi! Tôi sẽ quay lại ngay."

Bạch Chiêu Tuyết nhanh gọn ra lệnh, sau đó xoay người đi về phía người đàn ông đẹp trai đó.

"Nhất Phi, sao anh lại đến tận trường quân đội?"

Cô đến trước mặt anh, có chút không hài lòng hỏi.

"Nếu không đến trường quân đội thì làm sao tìm được em? Em bận rộn như vậy mà."

Anh mỉm cười dịu dàng, thuận tay đưa bó hoa rực rỡ vào tay cô.

"Tối nay cùng đi ăn tối với anh nhé!"

Anh đưa ra lời mời hẹn hò.

"Em còn chưa tan ca mà."

Cô nhướng mày liếc nhìn anh.

"Không sao, còn nửa tiếng nữa là tan ca rồi mà. Anh sẽ đi đặt bàn trước, lát nữa quay lại đón em, được không?"

Anh vẫn mỉm cười ấm áp, không hề vội vã.

"Được."

Đối diện với người đàn ông dịu dàng như vậy, Bạch Chiêu Tuyết không còn cách nào từ chối nữa.

Nhìn bóng dáng anh lái xe rời đi, Bạch Chiêu Tuyết thở dài một hơi thật sâu.

Anh là một người đàn ông tốt, nhưng.. cô thật sự xứng với anh sao?

Trở lại thao trường huấn luyện.

"Đứng nghiêm! Nghỉ! Tập hợp! Giải tán!"

Sau một đợt huấn luyện đơn giản, cô hô lệnh giải tán học viên. Dù sao cũng là hẹn hò, cô cũng cần phải trang điểm một chút. Thực tế thì, cô cũng không còn trẻ nữa. 25 tuổi – cha mẹ cô đã sớm thúc giục chuyện lập gia đình, cô cũng nên cho anh – cũng là cho chính mình – một cơ hội. Chỉ cần nghĩ đến việc anh đối xử với cha mẹ cô còn tốt hơn cả cô, trong lòng cô đã thấy ấm áp.

Nửa tiếng sau, Bạch Chiêu Tuyết bước ra khỏi trường quân đội trong bộ trang phục đơn giản, thanh lịch.

Lúc này, Lương Nhất Phi đã đợi sẵn ở cổng trường.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 7: Giả truyền mệnh lệnh

"Tiểu Tuyết, em đến rồi à!"

Lương Nhất Phi mỉm cười nói, đồng thời vòng sang bên kia xe, lịch thiệp mở cửa ghế phụ, hơi cúi người, làm một động tác mời rất phong độ.

"Cảm ơn anh!"

Bạch Chiêu Tuyết bước tới trước cửa xe, vừa định nhấc chân lên thì bất ngờ có một bóng người lao tới như tên bắn.

"Đợi chút, đợi chút!"

Bạch Chiêu Tuyết và Lương Nhất Phi đồng thời dừng lại tại chỗ.

"Báo cáo, giáo quan Bạch! Giáo vụ trưởng gọi cô quay lại họp!"

Nam Cung Duẫn "soạt" một tiếng giơ tay chào theo đúng điều lệnh quân đội.

"Ồ!"

Bạch Chiêu Tuyết gật đầu, có chút khó xử liếc nhìn Lương Nhất Phi.

"Không sao đâu, nếu trong trường có việc thì em cứ về trước. Mình hẹn nhau dịp khác."

Lương Nhất Phi thấu hiểu mỉm cười.

"Vậy anh đi trước nhé."

"Ừ, tạm biệt!"

"Tạm biệt!"

Bạch Chiêu Tuyết quay người đi về phía quân trường, nhưng trong lòng lại cảm thấy kỳ quái! Vừa nãy lúc cô ra ngoài còn gặp cả giáo vụ trưởng, ông ấy có nói gì đến chuyện họp hành đâu? Sao vừa bước ra khỏi cổng lại đột ngột có mệnh lệnh gọi cô về họp?

"Giáo quan Bạch, tôi có chuyện muốn báo cáo!"

"Nói đi."

Bạch Chiêu Tuyết quay đầu nhìn người học viên vẫn luôn lặng lẽ đi theo sau mình. Cậu nhóc này tuy mới vào trường chưa lâu, nhưng biểu hiện lại khá tốt. Không chỉ tích cực phối hợp huấn luyện mà còn luôn là người đầu tiên hoàn thành các bài tập cô giao. Cậu ta đúng là một học trò xuất sắc của cô.

"Vừa rồi tôi nói dối, xin giáo quan xử phạt."

"Nói dối gì cơ?"

Nghe vậy, Bạch Chiêu Tuyết lập tức dừng bước, đôi mắt to xinh đẹp nhìn chằm chằm vào cậu.

"Không có mệnh lệnh của giáo vụ trưởng, cũng không có thông báo họp hành gì cả."

"Hả? Cậu vừa nói cái gì?"

Bạch Chiêu Tuyết suýt không tin nổi vào tai mình.

"Cậu dám lừa tôi? Cậu có biết mình phạm lỗi nghiêm trọng thế nào không?"

Cô thật sự bị cậu ta chọc tức đến dở khóc dở cười. Khó khăn lắm mới được ra ngoài hẹn hò một lần, vậy mà lại bị tên nhóc này phá hỏng.

"Nam Cung Duẫn biết lỗi. Tôi chỉ là lo giáo quan ra ngoài hẹn hò với đàn ông sẽ bị thiệt thòi thôi."

"Thiệt thòi? Cậu lo cho tôi?"

"Phụt!"

Bạch Chiêu Tuyết bật cười thành tiếng. Một nữ quân nhân như cô mà còn bị lo là sẽ bị thiệt thòi. Đúng là hết nói nổi!

"Nam Cung Duẫn!"

"Có mặt!"

"Tôi phạt cậu chạy mười vòng quanh sân huấn luyện! Sau này không được nói dối tôi nữa, nhớ chưa?"

"Rõ!"

Cậu quay người, đứng nghiêm chào cô một cái, rồi bắt đầu chạy về phía sân huấn luyện.

"Giáo quan Bạch, tôi sẽ cố gắng. Tôi sẽ trở nên xuất sắc như cô. Cô nhất định phải chờ tôi!"

Vừa chạy, Nam Cung Duẫn vừa âm thầm tự nhủ trong lòng.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 8: Đồng đội trêu chọc

Mặt trăng sáng như gương treo lơ lửng trên bầu trời, vầng sáng bạc dịu dàng trải dài khắp mặt đất.

Nam Cung Duẫn đang ngồi ngẩn người trước cửa ký túc xá.

"Duẫn, sao còn chưa ngủ thế?"

Hồ Lai đang định ra ngoài đi vệ sinh, vừa bước ra cửa thì bất ngờ phát hiện Nam Cung Duẫn đang ngồi thất thần ngay đó, liền ngạc nhiên hỏi.

"Không ngủ được, ra ngoài ngồi một lát."

"Không phải chứ? Ban ngày huấn luyện mệt như thế, tối mà còn không ngủ được à?"

"Cậu mau quay vào ngủ đi! Tớ ngồi một chút rồi vào ngay."

Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt đen sâu thẳm như vì sao lạnh trong đêm, tối như mực.

"Nhớ nhà rồi hả? Để tớ đi vệ sinh xong rồi quay lại ngồi với cậu nhé."

Hồ Lai nói xong thì quay người đi về hướng nhà vệ sinh. Nam Cung Duẫn khẽ cười khổ một tiếng.

"Nhóc con, có phải mới biết yêu rồi không?"

Bỗng nhiên, một cái vỗ mạnh vào vai khiến hắn giật bắn mình. Quay đầu lại thì thấy một gương mặt đầy ý cười.

"Thư Hàng?"

"Muộn thế còn không ngủ, ngồi đây nghĩ gì vậy?"

Giang Thư Hàng ngồi xuống bên cạnh hắn, nở một nụ cười thần bí.

"Trong phòng nóng quá, ra đây hít thở chút thôi."

Hắn trả lời qua loa.

"Ừ, không sao là được. Nhưng mà dạo này tớ thấy cậu có gì đó lạ lạ nha."

"Lạ chỗ nào?"

"Hehe, cậu không nhận ra à? Dạo này toàn thất thần, lúc huấn luyện thì ánh mắt cứ dính chặt vào người giáo quan Bạch, nhìn như muốn xuyên thấu luôn ấy. Nói thật đi, có phải cậu thích giáo quan xinh đẹp của chúng ta rồi không?"

Giang Thư Hàng nhìn chằm chằm vào gương mặt khôi ngô của Nam Cung Duẫn, dò hỏi với vẻ ranh mãnh.

"Nói bậy, gần đây nhà tớ có chuyện."

Hắn có vẻ không vui, lập tức phản bác. Tên Giang Thư Hàng này nổi tiếng thích trêu chọc người khác. Nhưng chẳng lẽ biểu hiện của hắn lộ liễu đến vậy sao? Nếu thật thế thì sau này phải cẩn thận hơn, nếu để người khác biết hắn có tình cảm với giáo quan Bạch thì e là không hay cho cả hai.

"Ồ, thì ra tớ đoán sai. Tớ còn tưởng cậu phải lòng giáo quan Bạch rồi cơ. Nhưng mà phải công nhận, giáo quan Bạch đúng là mẫu phụ nữ trong mộng của đám đàn ông chúng ta! Cực kỳ ngầu luôn! Nếu cô ấy mà thích tớ, tớ mơ cũng phải cười tỉnh."

Giang Thư Hàng nói với vẻ mặt say mê.

"Giáo quan Bạch mà để mắt tới cậu á?"

Nam Cung Duẫn trong lòng hơi ghen nên buông một câu đả kích.

"Thôi được rồi, vào ngủ thôi!"

Hai người một trước một sau bước vào trong ký túc xá.

"Ủa, người đâu rồi?"

Hồ Lai vừa đi vệ sinh xong quay lại trước cửa phòng thì chẳng thấy bóng dáng Nam Cung Duẫn đâu cả.

"Thằng nhóc này thật là, ban nãy còn tưởng nó nhớ nhà nên mình định ngồi lại an ủi một chút, ai ngờ nó chẳng cần đến mình nữa. Nhưng mà cũng tốt, xa nhà lâu rồi thì cũng nên quen dần, như mình đây, mấy bữa trước còn mơ thấy nhà mà khóc thút thít cơ đấy!"
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 9: Âm thầm bảo vệ

T rời đã sáng. Ánh sáng ban mai như suối trong lặng lẽ tràn qua ô cửa sổ nhỏ, rọi lên từng góc phòng. Trên cành cây ngoài kia, chim chóc ríu rít không ngớt.

Hôm nay đến lượt Hồ Lai trực nhật. Sau khi rửa mặt chải đầu xong, cậu chuẩn bị đến văn phòng giáo quan để làm công việc thường lệ, thì bất ngờ nghe tiếng ai đó gọi tên mình từ phía sau.

"Hồ Lai! Hồ Lai!.."

"Ơ, tôi ở đây!"

Hồ Lai vẫy tay về phía Nam Cung Duẫn. Tên này sáng sớm đã hấp tấp tìm mình là có chuyện gì? Cậu thầm thấy khó hiểu.

Đợi đến khi Nam Cung Duẫn bước lại gần, Hồ Lai mới phát hiện hôm nay gã ăn mặc rất bảnh bao – bộ quân phục ôm người thẳng thớm, mũ lưỡi trai rộng và dây lưng quân dụng được thắt ngay ngắn, trông cực kỳ oai phong.

"Này huynh đệ, tìm tôi có việc gì à?" – Hồ Lai đảo mắt đánh giá từ đầu đến chân, giọng nghi hoặc.

"Hôm nay cậu trực nhật à?"

Nam Cung Duẫn khẽ nhướng mày hỏi.

"Ừ, chẳng lẽ cậu định thay tôi trực?"

Hồ Lai nhìn nghiêng khuôn mặt anh tuấn của cậu ta, trong lòng có phần khó đoán nổi ý đồ.

"Nếu cậu cần, tôi sẵn sàng giúp."

"Thật à?"

"Đương nhiên."

"Ha ha, huynh đệ, cậu thật nghĩa khí!"

Hồ Lai cười tươi như hoa, lập tức đưa khăn lau và xô nước trong tay cho Nam Cung Duẫn, rồi xoay người hướng về nhà ăn. Sáng nay có món tiểu long bao mà cậu thích, đi trễ thì chẳng còn phần đâu!

Nam Cung Duẫn khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong nhẹ, tay cầm khăn lau, xách theo thùng nước, thong thả đi về phía văn phòng giáo quan.

7 giờ 30 sáng, Bạch Chiêu Tuyết như thường lệ bước vào văn phòng.

"Giáo quan Bạch, chào buổi sáng!"

Vừa tỉ mỉ lau chùi bàn làm việc của cô, cậu vừa bình thản chào hỏi.

Hôm nay cô trông còn đẹp hơn mọi khi. Bộ quân phục mặc trên người cô không chỉ vừa vặn mà còn làm tôn lên vóc dáng mạnh mẽ nhưng mềm mại. Eo cô rất thon, được dây lưng quân dụng ôm gọn, tựa như một vòng tay không đầy một gang.

"Chào buổi sáng! Sao hôm nay lại là cậu nữa?"

"À, mọi người đều bận cả, tôi thì rảnh hơn chút."

Nam Cung Duẫn mỉm cười nhạt, để lộ hàm răng trắng đều đặn như trong quảng cáo kem đánh răng.

"Cậu đúng là dễ sai bảo đấy."

Bạch Chiêu Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng, nhìn cậu kỹ hơn vài phần.

Sau khi dọn dẹp xong, cậu thu gom đồ đạc chuẩn bị rời đi.

"Nam Cung Duẫn!"

"Có mặt!"

"Đây là bánh bao mẹ tôi tự tay gói, cậu cầm lấy ăn đi."

Bạch Chiêu Tuyết chỉ tay về phía chiếc hộp cơm inox trên bàn, mỉm cười nói với cậu. Hôm nay tâm trạng cô khá tốt, nên đã lấy phần bánh bao này tặng cho học viên mà cô hài lòng nhất.

"Cảm ơn cô!"

Nam Cung Duẫn khẽ nhướng mày, nhận lấy.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 10 – Trả lại hộp cơm



Về đến ký túc xá, vừa mở hộp cơm, cầm đũa lên, cậu gắp một cái bánh bao rồi từ tốn thưởng thức.

"Vị của bánh này thật ngon, nhân thịt heo cải thảo, ăn y hệt như mẹ mình làm vậy."

Vừa ăn, cậu vừa lẩm bẩm một mình.

"Gì cơ? Mẹ cậu á?"

Hồ Lai từ ngoài bước vào, đúng lúc mơ hồ nghe thấy câu nói ấy.

"Cậu đang lảm nhảm gì thế, Nam Cung Duẫn? Không có việc gì trốn trong ký túc xá làm gì?"

Chưa nói dứt câu, mắt hắn đã nhanh như chớp phát hiện chiếc hộp cơm trên bàn.

"Uầy! Có bánh bao hả? Sáng nay tôi đâu thấy cái này. Nè, anh bạn, nói thật đi, trong quân trường cậu có người quen chăm sóc đúng không?"

Hồ Lai vừa nói vừa nhanh tay chộp lấy một cái bánh từ hộp, quăng luôn vào miệng, vừa nhai vừa chăm chú nhìn gương mặt nghiêng điển trai của Nam Cung Duẫn mà tra hỏi.

"Nè, sao cậu lại dùng tay không vậy?"

Nam Cung Duẫn cau mày trừng hắn một cái, đầy khó chịu.

"Thôi mà, nhỏ mọn thế! Ăn có mỗi cái bánh thôi mà? Có đồ ngon thì phải chia nhau chớ!"

Vừa nói xong, hắn ta liền giật lấy cả hộp cơm rồi nghiêng miệng đổ luôn vào. Dù bánh không nóng lắm, nhưng cũng đủ khiến hắn ba miếng hai miếng đã nuốt sạch. Nam Cung Duẫn nhìn cái bộ dạng bị nghẹn đến đỏ mặt tía tai của hắn, vừa tức vừa buồn cười.

"Nè, ăn từ từ thôi!"

"Nói đi nhóc, thật ra cái bánh này ai đưa cho cậu đấy?"

"Bánh này là của giáo quan Bạch cho."

"Ồ, thảo nào lúc nãy cậu nói giáo quan Bạch giống mẹ cậu.. Hóa ra cô ấy coi cậu là con trai hả?"

"Muốn chết à, cậu?"

Cậu quay người đấm cho Hồ Lai một phát, đau đến mức hắn la oai oái.

Cuộc sống trong quân trường, chính vì có những người bạn từ khắp nơi tụ họp mà trở nên đặc biệt sôi động và vui vẻ. Như Nam Cung Duẫn và Hồ Lai vậy, hai người vốn dĩ xa lạ, vì cùng một giấc mơ mà gặp nhau nơi đây. Lâu dần, họ trở nên thân thiết như anh em ruột thịt: Cùng ăn, cùng ngủ, cùng luyện tập, cùng đùa giỡn, cùng chia sẻ mọi ngọt bùi cay đắng trong cuộc sống.

Nửa tiếng sau, Nam Cung Duẫn lại đến phòng giáo quan.

"Giáo quan Bạch! Hộp cơm của cô đây ạ!"

"Được, cứ để đó đi."

Bạch Chiêu Tuyết đang viết kế hoạch huấn luyện, không ngẩng đầu lên mà ra lệnh. Đôi tay nhỏ khéo léo của cô không ngừng múa trên bàn phím. Nam Cung Duẫn nhìn dáng vẻ chuyên chú, nghiêm túc ấy của cô, cảm thấy thật ngầu. Chẳng lẽ yêu một người là thế này sao? Nhìn mãi cũng không thấy chán, cả ngày chỉ muốn gặp. Giờ đây, cậu chính là đang mang tâm trạng đó.

"Cậu còn việc gì à?"

Bận rộn nãy giờ, đột nhiên cảm thấy có người đứng trước mặt, cô hơi bất ngờ ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với một đôi mắt sâu thẳm tràn đầy tình cảm.

"Tôi đi đây!"

Cậu hơi ngượng, đưa tay khẽ nâng vành mũ lên.

"Ừ!"

Bạch Chiêu Tuyết thấy cậu nhẹ nhàng đặt hộp cơm lên góc bàn mình rồi quay người bước đi, trong lòng lại cảm thấy có gì đó là lạ. Rốt cuộc là lạ chỗ nào thì cô cũng chẳng nói rõ được. Chàng trai này.. sao cứ thấy khác hẳn những học viên khác nhỉ?
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 11 – Hồ Lai nói bừa



Buổi chiều tà, mặt trời thu lại những tia sáng chói mắt, trở thành một chiếc đĩa ánh vàng rực rỡ.

Nam Cung Duẫn và Hồ Lai đang ngồi trò chuyện trên sân huấn luyện.

Vừa rồi hai người họ chơi bóng một lúc, mồ hôi nhễ nhại, giờ thì ngồi xuống nghỉ ngơi.

Khoảng thời gian này trong ngày là lúc họ thấy vui vẻ nhất – sau một ngày huấn luyện vất vả, ăn tối xong là có thể tự do một chút.

"Hoàng hôn thật đẹp! Trước giờ sao tôi lại không để ý chứ?"

Hồ Lai ngửa mặt nhìn lên trời, cảm khái nói.

"Ừm."

Nam Cung Duẫn đồng cảm. Ánh sáng chiều tà phủ lên người cậu, khiến khuôn mặt nhìn nghiêng như được tạc nên một đường cong hoàn hảo.

"Này, nói thật đi, nhà cậu có phải rất khá giả không?"

Hồ Lai nghiêng đầu nhìn Nam Cung Duẫn, tò mò hỏi.

"Sao tự nhiên lại hỏi thế?"

Nam Cung Duẫn ho khẽ một tiếng, ánh mắt có phần sâu xa nhìn Hồ Lai.

"Không có gì, chỉ là tôi thấy quần áo thể thao của cậu toàn là hàng hiệu, nào là Nike, nào là Adidas, nên thấy hơi lạ."

"Đừng nhìn mỗi nhãn hiệu. Biết đâu đồ tôi mặc là hàng nhái thì sao?"

"Khà khà, cậu nói cũng đúng. Mai tôi cũng mua một bộ đồ nhái hiệu về mặc thử."

Hồ Lai cười hí hửng, cảm thấy ý tưởng của Nam Cung Duẫn quả là không tệ.

"Được, hôm nào tôi dẫn cậu đi mua."

"Nhớ đó, đừng nuốt lời nha!"

Hồ Lai vui vẻ nhảy cẫng lên. Trong mắt Nam Cung Duẫn, cậu ta đúng là một cây hài, có đồng đội như thế này thật sự rất vui vẻ và dễ chịu.

"Các cậu đang nói chuyện gì vậy?"

Đột nhiên, một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau.

Cả hai quay đầu lại thì thấy Bạch Chiêu Tuyết trong bộ quân phục rằn ri đang tiến lại. Cô vừa từ văn phòng đi ra, thấy hai học viên ngồi ở đây, nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm, cô quyết định đến trò chuyện một lát rồi mới về. Dạo này huấn luyện khá vất vả, cô cũng ít có thời gian giao lưu với các học viên. Là giáo quan của họ, quan tâm một chút là điều nên làm.

"Chào giáo quan Bạch!"

"Ừ, chào. Đang nói chuyện gì vậy?"

Bạch Chiêu Tuyết vừa hỏi vừa ngồi xuống cạnh Nam Cung Duẫn.

"Không nói gì cả!"

Lúc này, tim Nam Cung Duẫn đập thình thịch như nai chạy loạn. Hương thơm nhàn nhạt toát ra từ người Bạch Chiêu Tuyết khiến cậu ngây ngất cả lòng.

"Thấy tôi là căng thẳng vậy sao? Tôi trông có nghiêm khắc đến thế không?"

Bạch Chiêu Tuyết có chút nghi hoặc nhìn Nam Cung Duẫn. Tên nhóc này đâu có vẻ gì là sợ cô đâu? Lần trước còn dám bịa đặt mệnh lệnh nữa mà. Sao bây giờ vừa gặp cô mà trán đã lấm tấm mồ hôi thế kia?

"Giáo quan Bạch, đừng hiểu lầm, Nam Cung Duẫn cậu ta sợ cô là bởi vì cậu ta nói.. cô rất giống mẹ cậu ta."

"Cậu nói linh tinh gì vậy hả?"

Nam Cung Duẫn dựng đứng đôi lông mày kiếm, chỉ hận không thể một cước đá bay tên kia. Mình lúc nào nói giáo quan Bạch giống mẹ chứ? Đúng là ăn nói hàm hồ! Xong rồi, lần này chắc chắn giáo quan sẽ giận thật rồi..
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 12: Trò chuyện thân mật



"Nam Cung Duẫn, tôi thật sự trông giống mẹ cậu à?"

Cô nhìn nghiêng khuôn mặt của Nam Cung Duẫn, nghiêm túc hỏi.

"Không giống, sao cô lại giống mẹ tôi được chứ? Đừng nghe Hồ Lai nói bậy."

Lúc này Nam Cung Duẫn thực sự hận không thể xé toạc cái miệng của tên kia ra, suốt ngày toàn nói nhảm nhí.

"Ừm, cậu nói thế thì tôi thấy yên tâm hơn. Cùng lắm tôi giống chị cậu thôi, sao có thể giống mẹ cậu được? Tôi đâu có già đến thế?"

Vừa nói, cô vừa bật cười khúc khích.

Tiếng cười như chuông bạc của cô khiến lòng Nam Cung Duẫn mềm nhũn, ngọt ngào đến lạ. Trong buổi hoàng hôn tuyệt đẹp như vậy, được ngồi cùng người con gái mình yêu ngắm mặt trời lặn, quả thật là chuyện vô cùng lãng mạn. Chỉ tiếc bên cạnh lại có một tên phiền phức. Nam Cung Duẫn hận không thể để Hồ Lai biến đi ngay lập tức, nhưng rất rõ ràng tên này không hề biết điều. Hắn vẫn ngồi bên cạnh Nam Cung Duẫn, không ngừng tán dóc với giáo quan Bạch.

"Giáo quan Bạch, cô ở trường quân đội này bao lâu rồi?"

"Cũng mấy năm rồi. Tốt nghiệp xong là tôi làm việc luôn ở đây."

"Giáo quan Bạch, sao cô lại chọn làm giáo quan? Con gái thường không thích công việc vừa cực vừa mệt như vậy mà?"

"Tại vì bố tôi thích. Ông ấy cũng là quân nhân, nên hy vọng con gái mình cũng trở thành quân nhân."

"Giáo quan Bạch, cô thật giỏi, cái gì cũng biết, ở thao trường chẳng có mấy người đàn ông sánh được với cô."

Hồ Lai mặt mày xu nịnh, không tiếc lời nịnh nọt cô giáo quan. Trong mắt Nam Cung Duẫn thì cảnh này thật chướng tai gai mắt.

"Chỉ có cậu là miệng ngọt như vậy thôi, hì hì hì.."

Bạch Chiêu Tuyết nghe cấp dưới khen mà cười tít mắt, đôi mắt to xinh đẹp cũng nheo lại, cô ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên nhìn quả cầu đỏ rực trên trời, mặt đầy vẻ say mê. Lúc này cô giống như một cô gái ngây thơ, nở nụ cười rạng rỡ vô tư.

"Giáo quan Bạch, cô có bạn trai chưa?"

Nam Cung Duẫn từ nãy đến giờ im lặng, bỗng thốt ra một câu khiến Hồ Lai hoảng sợ dùng khuỷu tay huých hắn một cái. Thằng này không muốn sống nữa à? Dám hỏi thẳng chuyện riêng tư của giáo quan?

"Rất tò mò sao? Có phải cảm thấy tôi giống mẹ cậu, tuổi cũng lớn rồi, chắc là phải có bạn trai chứ gì?"

Ngoài dự đoán, Bạch Chiêu Tuyết không hề tức giận, cô quay đầu lại, cười tủm tỉm hỏi Nam Cung Duẫn.

"Không phải, cô trông vẫn rất trẻ mà!"

Nam Cung Duẫn nhíu mày, vội vàng giải thích.

"Giải thích chính là ngụy biện thôi. Hì hì, tôi biết tôi không còn trẻ nữa. Tôi cũng sẽ suy nghĩ về chuyện kết hôn, các cậu không cần phải lo cho tôi đâu."

Bạch Chiêu Tuyết mỉm cười, ngữ điệu nhẹ nhàng, hoàn toàn khác với dáng vẻ nghiêm khắc trên thao trường. Khi không ở thao trường, cô lại vô cùng hòa nhã.

"Thôi, tôi phải về rồi, hai cậu cứ tiếp tục trò chuyện. Có chuyện gì thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào."

Nói xong, cô nhanh chóng đứng dậy, vẫy tay chào hai người rồi quay người bước về phía cổng trường.

Nam Cung Duẫn nhìn theo bóng lưng cô, ngẩn ngơ.

"Này, đi thôi! Đứng ngây ra đó làm gì? Đi tắm cái đã."

Hồ Lai đẩy Nam Cung Duẫn một cái, hắn mới bừng tỉnh.

"Này, sao cậu lại nói giáo quan Bạch giống mẹ tôi hả?"

"Đùa thôi mà, làm gì căng thế? Hay là.. cô ấy thật sự giống mẹ cậu à?"

"Cút!"

Nam Cung Duẫn tức giận, vung nắm đấm đấm về phía hắn. Tên kia vừa né vừa cười hì hì chạy thẳng về ký túc xá.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 13: Chính Thức Hẹn Hò



Chiều tối, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời. Trên bãi biển, người qua lại tấp nập. Trong bầu không khí dễ chịu như vậy, Bạch Chiêu Tuyết và Lương Nhất Phi sóng bước trên cát mềm, khung cảnh lãng mạn đến tột cùng.

"Tiểu Tuyết, anh thật sự rất vui, cuối cùng em cũng đồng ý đi chơi với anh rồi. Đã bao lâu rồi chúng ta chưa cùng nhau ra ngoài thế này?"

Lương Nhất Phi nhìn người phụ nữ bên cạnh, trong lòng tràn ngập niềm hân hoan.

"Ừm, thật ra ra ngoài dạo một chút cũng khá hay."

Bạch Chiêu Tuyết vừa nghịch ngợm đá những hạt cát dưới chân, vừa lớn tiếng nói trong làn gió biển.

"Phải đó, giờ em mới nhận ra à? Em dành quá ít thời gian cho anh, mà cũng chẳng cho mình chút thời gian riêng tư nào. Em cứ mải mê với công việc, sau này đừng vất vả thế nữa. Lúc rảnh rỗi chúng ta ra ngoài đi dạo, hít thở không khí trong lành của thiên nhiên, em thấy được không?"

"Được chứ!"

Bạch Chiêu Tuyết vui vẻ đáp lời.

Anh nhìn cô tháo đôi dép, để đôi chân trắng nõn trần trụi dẫm lên cát, vừa nhảy nhót vừa bước đi, trong lòng cảm thấy hạnh phúc trào dâng.

"Ai da, đau quá!"

Đột nhiên, Bạch Chiêu Tuyết hét lên rồi ngồi thụp xuống.

"Sao thế, Tiểu Tuyết?"

Lương Nhất Phi vội vàng ngồi xổm xuống xem xét, vừa nhìn thấy liền giật mình - thì ra một mảnh nắp chai thủy tinh sắc nhọn đã đâm vào lòng bàn chân trắng trẻo của Bạch Chiêu Tuyết, trông có vẻ khá sâu, máu đã bắt đầu chảy ra.

"Ai mà xấu tính thế không biết, lại vứt cái nắp chai sắc như vậy dưới cát! Được rồi, Tiểu Tuyết, để anh cõng em đi bệnh viện băng bó."

Lương Nhất Phi vừa xót xa vừa tức giận - khó khăn lắm mới rủ được cô ra ngoài chơi, lại gặp phải chuyện thế này.

"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ, không cần đến bệnh viện đâu."

Bạch Chiêu Tuyết ngẩng khuôn mặt tinh xảo lên, kiên quyết nói.

"Bạch giáo quan, chẳng lẽ em muốn nghỉ dạy một thời gian, không huấn luyện học viên của mình nữa à? Nếu em định nghỉ thì chúng ta không cần đi viện cũng được, anh sẽ rất vui vì có thể ở bên em mỗi ngày."

"Vậy thì chúng ta đi viện thôi!"

Nghe Lương Nhất Phi nói vậy, Bạch Chiêu Tuyết lập tức lắc đầu. Cô không muốn xin nghỉ dài hạn chút nào - khóa huấn luyện tân sinh viên vừa mới vào guồng, nếu cô nghỉ ngơi bây giờ sẽ làm chậm chương trình giảng dạy. Nếu nhà trường đổi giáo quan mới cho đám học viên kia, cô lại không nỡ. Dù sao cũng chỉ là vết thương nhỏ, đi băng bó một chút là được rồi.

"Để anh cõng em!"

"Không cần đâu, em tự đi được mà."

"Tự đi thì biết đến bao giờ mới đến?"

Nói xong, Lương Nhất Phi ngồi xổm xuống trước mặt cô, ra hiệu bảo cô trèo lên lưng.

"Không cần thật mà!"

Cô vẫn kiên quyết từ chối. Bình thường cô rất mạnh mẽ, làm sao chỉ vì một vết thương nhỏ thế này lại dựa dẫm vào người khác được?

"Thôi được, vậy để anh đỡ em."

Lần này Bạch Chiêu Tuyết không từ chối nữa.

Một tiếng đồng hồ sau, họ trở về từ bệnh viện.

"Tiểu Tuyết, ngày mai em xin nghỉ một hôm đi? Vết thương tuy không sâu, nhưng bác sĩ nói cũng phải nghỉ ngơi hai ngày."

Lương Nhất Phi ân cần nói.

"Không cần đâu, chỉ là vết xước nhỏ, không sao cả!"

Bạch Chiêu Tuyết cà nhắc bước đi phía trước.

"Được rồi, nếu em nhất định muốn đi làm, thì mai anh sẽ lái xe đưa em đến trường, tối lại đến đón em về."

"Không cần đâu, em gọi xe là được."

"Tiểu Tuyết, em còn khách sáo với anh nữa à!"

Lương Nhất Phi vẫn kiên quyết, trong mắt ánh lên vẻ xót xa.

"Vậy thì.. được."

Cô khẽ nhíu đôi mày thanh tú, gật đầu đồng ý với anh.

Nghĩ lại, tất cả cũng do cái thằng nhóc tên Nam Cung Duẫn kia - ai bảo cậu ta vô duyên vô cớ nói cô giống mẹ cậu ta chứ? Khiến cô bực bội mãi không nguôi, phải dằn vặt tâm trạng hồi lâu mới quyết định chủ động hẹn gặp Lương Nhất Phi tối nay. Ai ngờ lại gặp phải chuyện này? Đúng là xui xẻo!
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 14: Hắn rất ghen

Sáng sớm mùa hè, ánh mặt trời mới lên chiếu rọi lên khuôn mặt, trên bãi cỏ bên đường, những giọt sương lấp lánh, làn gió nhẹ mát rượi lướt qua, thỉnh thoảng còn mang theo hương hoa nhè nhẹ – thật là một buổi sáng tuyệt đẹp!

Bạch Chiêu Tuyết ngồi ở ghế phụ, Lương Nhất Phi lái xe một cách vững vàng. Trong xe vang lên tiếng hát dịu dàng của thiên hậu Vương Phi, khiến không khí trở nên vô cùng ấm áp.

"Chiêu Tuyết, sau này anh có thể đưa đón em đi làm mỗi ngày được không?"

Lương Nhất Phi nghiêng đầu, nhìn người con gái nhỏ bên cạnh.

Cô mặc bộ quân phục chỉnh tề, toàn thân toát lên khí chất đặc biệt của một quân nhân, càng nhìn càng khiến người ta không thể rời mắt.

"Ừm, tùy tình hình thôi. Nếu em tan làm muộn thì không cần đâu, công việc của anh cũng rất mệt mà."

Bạch Chiêu Tuyết đáp một cách dịu dàng, khiến Lương Nhất Phi cảm thấy ấm lòng vô cùng.

"Chiêu Tuyết, ba mẹ anh rất mong chúng ta có thể sớm ở bên nhau. Anh thật sự rất vui vì họ thích anh như vậy."

Lương Nhất Phi vừa mỉm cười vừa nhìn sang Bạch Chiêu Tuyết. Phía trước là đèn đỏ, anh dừng xe lại, muốn nhân cơ hội hiếm hoi này để nói về chuyện giữa hai người.

"Ừm, ba mẹ em trước giờ vẫn rất quý anh mà."

"Thế còn em thì sao? Em có cảm giác gì với anh? Thích hay là yêu?"

Anh nhìn chăm chú vào gương mặt nghiêng xinh đẹp của cô, tiếp tục hỏi.

"Không biết nữa.."

Bạch Chiêu Tuyết dựa nghiêng vào ghế, một tay nhẹ nhàng chạm lên cửa kính xe, trả lời một cách thành thật.

"Chiêu Tuyết, em quá đơn thuần, đối với chuyện nam nữ cũng hiểu quá ít. Nhưng em yên tâm, anh sẽ khiến em hạnh phúc. Em cứ yên tâm trao bản thân cho anh, anh sẽ luôn đối xử tốt với em và cả ba mẹ em."

Lương Nhất Phi nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, chân thành bày tỏ tình cảm.

"À.. em đến nơi rồi!"

Cô vội rút tay về, từ trước đến nay chưa từng thân mật với đàn ông như vậy, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

"Chiêu Tuyết, chọn một thời gian đi, anh dẫn em về gặp ba mẹ anh nhé?"

"Gặp ba mẹ anh sao?"

"Sao thế? Sợ à? Người ta hay nói: Dâu xấu cũng phải gặp bố mẹ chồng mà!"

Lương Nhất Phi bật cười trêu chọc cô.

"Chuyện này.. để sau hãy tính được không?"

Cô khẽ nhíu mày, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Trong lúc nói chuyện, xe đã dừng trước cổng trường quân đội.

Vừa bước xuống xe, ánh mắt sắc bén của Bạch Chiêu Tuyết lập tức phát hiện học viên Nam Cung Duẫn đang đứng đi đi lại lại ở cổng trường.

"Nam Cung Duẫn, em đứng đây làm gì vậy?"

Bạch Chiêu Tuyết nghi ngờ hỏi.

"Không có gì.. Em chỉ đang đi dạo thôi.."

Ánh mắt cậu ta nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh Bạch Chiêu Tuyết, vẻ mặt thoáng chốc trở nên ảm đạm.
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 15: Yêu trong tim, khó nói thành lời



"Yêu trong tim, khó mở miệng."

Bây giờ Nam Cung Duẫn đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa câu nói này. Rõ ràng là rất thích một người, nhưng lại không dám nói ra. Rõ ràng rất để tâm đến cô, nhưng lại không thể thể hiện. Rõ ràng khi thấy người đàn ông khác đứng bên cạnh cô, lòng ghen tuông như muốn phát điên, nhưng bề ngoài vẫn phải giữ vẻ bình thản. Cậu cảm thấy trái tim mình đang bị đè nén đến mức khó chịu vô cùng.

"Nam Cung Duẫn, cậu sao vậy?"

Bạch Chiêu Tuyết bước vài bước với dáng đi có phần loạng choạng, rồi phát hiện cậu vẫn đứng ngẩn người trước cổng trường, không nhịn được gọi với lại. Dáng vẻ như mất hồn của cậu khiến cô thấy lo lắng. Lẽ nào nhà cậu có chuyện gì? Hay là cậu đang gặp phải chuyện khó nói muốn tâm sự với cô?

"À.. tôi không sao."

Nam Cung Duẫn như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lúc này mới nhận ra người đàn ông kia đã lái xe rời đi. Bạch Chiêu Tuyết đang đứng cạnh cổng trường đợi cậu.

"Chân cô sao thế?"

Cậu nhìn vẻ mặt nhịn đau của cô, không khỏi hỏi.

"À, bị thương nhẹ chút thôi."

Cô cau mày đáp. Ban đầu cứ tưởng không sao, ai ngờ hôm nay lại đau hơn hẳn.

"Để em đỡ cô!"

Giọng cậu dứt khoát, bước nhanh đến bên cô và tự nhiên đỡ lấy cánh tay cô.

"Không cần, không cần đâu.."

Cô lắc tay định rút ra, nhưng đã bị cậu giữ chặt không buông.

"Chân bị thương rồi mà còn cố đến trường làm gì?"

Cậu nhíu mày, thấy cô bước đi mà không dám dùng sức, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi xót xa.

"Không có gì nghiêm trọng đâu, cậu đừng làm quá."

Cô ngẩng đầu mỉm cười nhẹ với cậu.

"Phụ nữ đừng nên quá cố chấp."

"Cậu đang gián tiếp khen tôi đấy à?"

Cô lườm cậu một cái, nhưng trong lòng lại không khỏi thấy dễ chịu vì lời đó.

"Nam Cung Duẫn, cậu đang có tâm sự gì phải không? Trông u sầu thế kia."

"Không có gì đâu."

Cậu thật ra rất chu đáo, gần như đỡ lấy một nửa trọng lượng cơ thể cô, khiến cô chỉ cần nhấc chân là được.

"Cậu bị bệnh à?"

"Ừ."

"Ồ, vậy là bệnh gì? Đã đi khám chưa?"

Cô ngẩng đôi mắt trong veo nhìn cậu, giọng đầy quan tâm.

"Một loại bệnh rất lạ, uống thuốc hay tiêm đều không khỏi."

"Ghê vậy sao? Tôi nhớ lần trước cậu khám sức khỏe vẫn bình thường mà! Rốt cuộc là sao?"

Cô nghe cậu nói mà cảm thấy rối rắm.

"Là chỗ này bị bệnh."

Cậu đưa tay chỉ vào vị trí trái tim.

Trong lòng thì thầm: Tôi đâu có bệnh gì.. chỉ là tương tư thôi. Một loại bệnh mà chẳng thuốc nào trị được, chỉ có cô mới chữa được. Nhưng.. cô có sẵn lòng chữa cho tôi không, Bạch giáo quan?
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 16: Muốn cản trở



Suốt cả buổi huấn luyện, Nam Cung Duẫn đều lơ đễnh.

Anh nghĩ đến mức đầu sắp nổ tung, muốn yên tĩnh một lát nhưng dù thế nào cũng không thể bình tĩnh lại được. Trong lòng anh như có bảy tám chục cái ròng rọc đang quay. Lúc này anh cúi đầu, vẻ mặt như đang suy tư về tương lai và vận mệnh của toàn nhân loại.

"Nam Cung Duẫn, rốt cuộc cậu sao vậy? Cả ngày hôm nay cứ ủ rũ, rốt cuộc có chuyện gì, có thể nói cho tôi biết không?"

Bạch Chiêu Tuyết nhìn học viên này, từ sáng sớm anh ta đã không ổn rồi, cả ngày cứ như người mất hồn, cô thật sự muốn phát điên lên rồi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì lớn vậy? Anh ta lại có vẻ mặt như thế này, hỏi thì anh ta không nói, thật là sốt ruột chết đi được!

"Giáo quan Bạch, tối nay cô có thời gian không? Tôi muốn nói chuyện với cô."

Nam Cung Duẫn nín nhịn nửa ngày, cuối cùng cũng thốt ra được câu này.

"Tối nay? Tối nay tôi phải về nhà, hơn nữa chân tôi hình như cần phải băng bó lại. Bây giờ không thể nói với tôi sao?"

Bạch Chiêu Tuyết có chút nghi hoặc hỏi. Thực ra tối nay cô đã hẹn với Lương Nhất Phi rồi, tan làm anh ấy sẽ đến đón cô, họ đã thống nhất sẽ đi bệnh viện thay thuốc, băng bó lại vết thương, rồi anh ấy đưa cô đi ăn tối. Anh ấy cũng đã nói với bố mẹ Bạch rồi. Nhưng nhìn tình trạng của Nam Cung Duẫn bây giờ, cô lại có chút không yên tâm. Dù sao cô cũng là giáo quan của anh ta, vạn nhất anh ta có chuyện gì, cô cũng khó lòng trốn tránh trách nhiệm.

"Giáo quan Bạch, tối nay cô có hẹn phải không? Cô sợ tôi làm lỡ việc của cô."

Nam Cung Duẫn nhìn cô với ánh mắt phức tạp. Anh lúc này rất muốn nói với cô rằng anh thích cô, từ ngày đầu tiên vào trường quân sự gặp cô, nhưng anh biết anh không thể làm vậy. Bây giờ vẫn còn ở trường quân sự, tạm thời không nói đến quân quy quân kỷ của trường, cô ấy cũng chưa chắc đã chấp nhận anh. Người đàn ông đang theo đuổi cô ấy trông cũng rất có thực lực. Anh đột nhiên cảm thấy có chút không tự tin.

"Được thôi, tối nay tôi sẽ đợi cậu nói chuyện với tôi."

Bạch Chiêu Tuyết như đã hạ quyết tâm lớn, nhìn đôi mắt có chút sâu thẳm của anh mà mỉm cười.

"Giáo quan Bạch, cô yên tâm, tôi có thể giúp cô băng bó. Trước đây tôi đã học cách băng bó đơn giản rồi. Ông ngoại tôi làm việc trong bệnh viện, hồi nhỏ tôi không có việc gì làm thích đi theo ông ngoại, nên cũng học được rất nhiều kiến thức cấp cứu cơ bản."

Nam Cung Duẫn thấy cô đồng ý, tâm trạng lập tức tốt hơn rất nhiều. Dù sao đi nữa, anh vẫn có một vị trí nhất định trong lòng cô, chỉ cần cô không ở bên người đàn ông kia, anh vẫn còn cơ hội.

"Thật hay giả đấy? Cậu còn biết băng bó à?"

Bạch Chiêu Tuyết mỉm cười. Học viên này đúng là người có thực lực, không những thể hiện rất xuất sắc trên sân huấn luyện, mà các mặt khác cũng không tệ.

"Thật mà, nếu không tin lát nữa tôi sẽ đến đội y tế lấy một ít gạc và thuốc sát trùng về, tôi giúp cô xử lý, cô sẽ biết tôi có phải khoác lác không?"

Anh nhìn đôi mắt to đẹp của cô, tự tin nói.

"Không cần đâu! Cậu giúp tôi thay băng, làm sao tôi tiện chứ?"

Bạch Chiêu Tuyết suy nghĩ một chút, rồi vẫn lắc đầu từ chối. Dù anh ta chỉ là học viên của cô, cô cũng không muốn một người đàn ông xa lạ chạm vào chân mình. Dù sao cô vẫn là một cô gái rất bảo thủ. Trước khi kết hôn, cô không có ý định để bất kỳ người đàn ông xa lạ nào chạm vào cơ thể mình, ngay cả Lương Nhất Phi cũng chưa từng chạm vào cô.

"Nói vậy là giáo quan Bạch vẫn không tin trình độ của tôi sao?"

Nam Cung Duẫn có chút thất vọng rũ đầu xuống, nhìn trong lòng Bạch Chiêu Tuyết, cô rất không nỡ.

"Không phải, ý tốt của cậu tôi đã nhận rồi, chỉ là sao tôi có thể để cậu giúp tôi?"

"Tại sao không thể? Cô là giáo quan của tôi, tôi làm chút việc cho giáo quan, không được sao?"

Anh nghiêm túc nhìn vào mắt cô, nói từng chữ một.

"Ồ, được rồi, được rồi, thua cậu rồi. Để cậu giúp tôi thay băng cũng được rồi phải không?"

Bạch Chiêu Tuyết cuối cùng cũng gật đầu đồng ý. Tên cố chấp này, cô thật sự không biết làm sao với anh ta nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 17: Khoảnh khắc ấm áp

Trời đã gần về chiều, mặt trời chầm chậm lặn vào lớp mây mỏng, hóa thành một quả cầu đỏ rực rỡ nơi chân trời.

Bạch Chiêu Tuyết và Nam Cung Duẫn ngồi song song trên bậc thềm của sân huấn luyện.

"Cảm ơn cô vì đã ở lại vì tôi."

Thân hình cao lớn, vai rộng eo thon, đôi chân dài bắt chéo lười biếng mà đầy thỏa mãn. Giọng cậu trầm thấp, thoáng vẻ nhẹ nhàng.

"Không có gì. Cậu là học viên của tôi, quan tâm đến cậu là điều nên làm. Nào, nói đi, có chuyện gì khiến cậu suốt ngày hôm nay cứ thẫn thờ như thế? Cứ nói ra, tôi nghe."

Đôi môi nhỏ của cô khẽ mấp máy, gương mặt nhỏ nhắn trắng mịn như ngọc, tỏa ra một sự cuốn hút dịu dàng mà không cần lời.

"Đừng cho những người đàn ông khác thêm cơ hội nữa."

Đôi mắt sâu thẳm của cậu nhìn thẳng vào cô, hơi thở nóng rực phả nhẹ lên gò má, khiến tim cô khẽ run.

"Nam Cung Duẫn, cậu làm gì vậy hả?"

"Giúp cô gỡ cái lá mắc trên tóc thôi."

Nam Cung Duẫn khẽ cười, đưa chiếc lá trong tay đặt vào lòng bàn tay cô.

Mặt Bạch Chiêu Tuyết đỏ ửng lên trong tích tắc, cô đưa tay gỡ tóc mình vài cái rồi cười gượng gạo.

"Có chuyện gì thì mau nói đi."

"Không có gì đâu, chỉ là.. muốn nói chuyện với cô một chút."

"Gì cơ?"

Đôi mắt Bạch Chiêu Tuyết tròn xoe kinh ngạc, không tin nổi mà trừng mắt nhìn chàng trai đang cười như thể chẳng có chuyện gì.

"Cậu rảnh quá không có việc làm hay sao? Định trêu tôi đấy à?"

Đôi mắt đen láy của cô ánh lên vẻ nghiêm nghị, trong đó xen lẫn sự nghi hoặc.

"Không đâu, thật ra là.. tôi có một người bạn, cậu ấy thích một cô gái, rất để tâm đến cô ấy."

"Hả? Thế thì liên quan gì đến cậu?"

Bạch Chiêu Tuyết kinh ngạc, suýt nữa tức đến mức đấm cho cậu một cái. Gã này rõ ràng đang cố tình bày trò.

"Bạch giáo quan, đừng giận mà. Người bạn đó là bạn từ nhỏ của tôi."

Cậu chớp mắt một cái, tiếp tục bịa ra.

"Hừ, vậy thì có gì khó đâu? Nói ra là được chứ gì! Bảo cậu bạn đó đi tỏ tình với cô gái ấy đi. Cậu ở đây lo gì? Tự nhiên mà đau đầu!"

Đôi mắt cô thật khiến người khác không rời được. Khi trừng lên đầy giận dỗi, lại chẳng hiểu sao khiến lòng người mềm nhũn.

Nam Cung Duẫn lười biếng liếc cô một cái.

"Nhưng.. cô gái đó đã có bạn trai rồi."

"Vậy thì càng nên nói chứ! Nếu bạn cậu không nói, cô ấy làm sao mà biết được? Hơn nữa, ai mà biết cô ấy nghĩ gì? Biết đâu, cô ấy cũng đang thầm thích bạn cậu thì sao? Cậu thấy đúng không?"

Bạch Chiêu Tuyết vừa nói vừa chạm nhẹ lên má mình, nhiệt tình khuyên nhủ.

"Ừm, tôi hiểu rồi."

Ánh mắt Nam Cung Duẫn sáng trong, ánh lên một nụ cười nhẹ. Nhưng trong ánh cười ấy, cô lại như nhìn thấy một con báo săn đang chuẩn bị vồ mồi..
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 18: Giúp cô băng bó



Hai người trò chuyện một lúc, trời đã hoàn toàn tối đen.

"Giáo quan Bạch, để tôi giúp cô thay thuốc, chờ tôi một lát nhé."

Nam Cung Duẫn đưa Bạch Chiêu Tuyết về tới ký túc xá, sau đó quay người lại nói.

"Ừm, cũng được."

Sau một ngày bị dày vò, cô thực sự cảm thấy chân đau buốt. Mặc dù hôm nay vốn định không làm mẫu động tác huấn luyện, nhưng vì một vài học viên làm sai mãi, cô sốt ruột quá, đành cắn răng làm mẫu. Kết quả là giờ lại càng đau hơn.

"Đau lắm à?"

Cậu bước tới trước mặt cô, ánh mắt hai người lập tức giao nhau.

Trong tay cậu cầm một chiếc túi nhựa nhỏ, lấy ra thuốc sát trùng, băng gạc, kéo nhỏ, băng dính.. mọi thứ đầy đủ. Cậu quỳ một gối xuống đất, nửa ngồi trước mặt cô.

"Nào, đưa chân cho tôi."

Một tay cậu đưa ra, giọng dịu dàng như ra lệnh.

"À.. đợi chút!"

Bạch Chiêu Tuyết vừa nói vừa cầm một chiếc khăn bông trên mép giường, đưa cho cậu.

"Đưa tôi khăn làm gì vậy?"

Cậu hơi nghi hoặc hỏi.

"Lót lên chân cậu, kẻo bẩn quần."

"Không cần đâu, không sao."

Nam Cung Duẫn tiện tay ném chiếc khăn sang một bên, nhẹ nhàng nâng bàn chân bị thương của cô đặt lên đùi mình.

"Đừng sợ, không đau đâu, lát nữa là xong."

Cậu mỉm cười bình thản, như thể không hề nhận ra gương mặt cô ngày càng đỏ ửng lên.

Cậu cẩn thận dùng kéo cắt băng gạc cũ, phát hiện trên đó đã có nhiều vết máu – hóa ra vết thương lại rách ra rồi.

Nam Cung Duẫn nhanh chóng xử lý, thay thuốc, băng bó lại gọn gàng. Chẳng mấy chốc đã xong xuôi.

Thấy cô vẫn nhắm mắt không dám cử động, trong lòng cậu chợt dâng lên một ý nghĩ muốn đến gần cô hơn.

Không kịp suy nghĩ, cậu cúi người hôn nhẹ lên cổ chân trắng ngần của cô. Trên mu bàn chân bỗng cảm nhận được hơi nóng, cô lập tức mở choàng mắt.

"Nam Cung Duẫn, cậu đang làm gì vậy hả?"

Gương mặt cô đỏ bừng như ánh đào tháng tư, bừng lên rực rỡ.

"Có làm gì đâu, đang băng bó cho cô mà."

Người con trai trước mặt, ngũ quan sắc nét như tạc, đôi môi mỏng cong lên đầy ý cười, lại khiến cô có cảm giác nguy hiểm.

"Thôi được rồi, cảm ơn cậu!"

Bạch Chiêu Tuyết âm thầm hít một hơi sâu, cố nở nụ cười gượng gạo. Chẳng lẽ vừa rồi.. là mình tưởng tượng ra thôi sao?
 
154 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chương 19: Em họ đến rồi



Mấy ngày liền, Nam Cung Duẫn đều tận tình chăm sóc cho Bạch Chiêu Tuyết.

Sáng, trưa, tối đều mang cơm đến tận ký túc xá cho cô ăn; mỗi tối lại giúp cô thay thuốc. Vì bị thương nên Bạch Chiêu Tuyết cũng không về nhà nữa. Thứ nhất, cô sợ đi đi lại lại phiền phức; thứ hai, cô sợ bố mẹ lo lắng, bắt cô xin nghỉ, lúc đó cô cũng không biết phải làm sao; thứ ba, cô thấy hơi ngại đối mặt với Lương Nhất Phi - anh nói muốn dẫn cô về ra mắt bố mẹ, mà cô thì vẫn chưa chuẩn bị tinh thần. Đột ngột đến gặp phụ huynh, trong lòng cô vẫn có chút lo lắng. Thật ra, cô cũng hiểu rõ, hoàn cảnh gia đình của Lương Nhất Phi tốt hơn nhà cô rất nhiều. Dù cô chưa từng đến nhà anh, nhưng cô biết anh là con nhà giàu. Trong tiềm thức, cô vẫn có chút sợ bố mẹ anh sẽ phản đối mối quan hệ của họ.

"Giáo quan Bạch, có một cô gái đến tìm cô!"

Đột nhiên, một binh sĩ trực ban bước vào báo.

Hôm nay là cuối tuần, Bạch Chiêu Tuyết vẫn không về nhà. Cô muốn nhân cơ hội này nghỉ ngơi dưỡng thương cho tốt. Ở trong trường quân sự cũng khá ổn - vừa yên tĩnh vừa dễ chịu. Cô ở ký túc xá một mình, không bị ai làm phiền, có thể thoải mái đọc sách, nghe nhạc. Khoảng thời gian riêng tư này khiến cô cảm thấy vô cùng thư thái.

"Em họ? Ồ, mau dẫn nó vào đây."

Trong lòng Bạch Chiêu Tuyết chợt vui hẳn lên. Cô em họ này nhỏ hơn cô sáu tuổi, hiện đang học năm ba đại học.

"Chị ơi, em đến rồi đây!"

Chưa thấy người đã nghe tiếng, giọng nói trong trẻo vang lên trước, rồi từ từ hiện ra trước mặt cô.

"Con bé này, mau lại đây để chị nhìn xem nào, nhớ em muốn chết đi được."

"Em cũng nhớ chị lắm!"

Hoan Hoan tươi cười bước đến trước mặt Bạch Chiêu Tuyết. Cô bé này càng lớn càng xinh đẹp. Đôi mắt to long lanh, trong suốt như sao trời, vừa cười lên đã cong như trăng non, như thể linh khí cũng tràn ra ngoài.

"Con bé này, càng ngày càng đẹp ra rồi đấy!"

"Chị lại chọc em rồi! So với chị thì em còn kém xa lắm."

"Ha ha, không dễ gì mà em gái chị biết khiêm tốn rồi đấy nhé."

"Chị lại trêu em nữa rồi!"

Bỗng, Hoan Hoan tinh mắt nhìn thấy chân Bạch Chiêu Tuyết đang quấn băng gạc.

"Chị, chân chị sao vậy?"

"Không sao đâu, chỉ là bị xây xát một chút thôi, vài ngày là khỏi rồi."

Cô nói với vẻ không để tâm.

"Chị không đi bệnh viện khám à? Nhỡ để lại sẹo thì sau này mang dép sandal xấu lắm đó!"

Hoan Hoan lo lắng nhìn chân cô chằm chằm.

"Không nghiêm trọng thế đâu. Cũng chẳng để lại sẹo đâu, mà có để lại thì cũng không sao, ở dưới bàn chân ấy mà."

Bạch Chiêu Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng.

"Chị này, dì và dượng chắc chưa biết chuyện nhỉ?"

"Ừm, tuyệt đối đừng nói với họ nhé. Nếu mà họ biết, kiểu gì cũng làm to chuyện lên cho xem."

"Biết rồi mà~. À chị, chị có gặp ba em không?"

"Viện trưởng á? Chưa gặp. Hôm nay ông ấy không nghỉ à, chắc ở nhà chứ?"

"Đúng rồi, mà không thấy ở nhà. Mẹ bảo em đến đây tìm ông ấy."

"Ồ, thế ra không phải đến thăm chị mà là đi tìm ba cơ à?"

"Không phải, là đến thăm chị thật mà! Nhân tiện tìm ba thôi."

Hoan Hoan ngọt ngào khoác lấy cổ cô, hai chị em ríu rít trò chuyện, không khí thân mật và ấm áp vô cùng.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back