- Xu
- 10
35
1
Đêm ấy gió lạnh về
Tác giả: Nguyen Phon
Văn án
Một đêm mưa lạnh, cha mẹ Khải Minh chết trong chiếc xe bốc cháy, còn người duy nhất anh nhìn thấy trước khi mù vĩnh viễn lại là kẻ khoác áo mưa đỏ. Sáu năm sau, chàng thừa kế đầy thù hận gặp An Nhiên, cô gái nghèo dám đối đầu, rồi bất ngờ trở thành chìa khóa mở ra bí mật về dự án D-17, bệnh viện Vĩnh An và âm mưu đã chôn vùi cả gia đình anh. Nhưng càng tiến gần sự thật, họ càng nhận ra: Kẻ muốn Khải Minh chết vẫn luôn ở ngay bên cạnh.
Chương 1: Món quà cuối cùng
"Chị không định ký vào bản báo cáo này thật sao?"
Giọng bà Mai Ngọc vang lên giữa phòng khách nhà họ Lâm, gấp gáp đến mức gần như vỡ ra, khiến Khải Minh đang đứng ngoài hành lang cũng phải dừng bước, bàn tay còn cầm con dao nhỏ bằng nhựa dùng để cắt bánh sinh nhật bỗng siết chặt hơn.
"Chị sẽ không ký."
Bà Nguyễn Thanh Hạ trả lời chậm, nhưng từng lời đều rành rọt.
"D-17 đã gây ảo giác thị giác, rối loạn cảm nhận âm thanh, ký ức giả và những cơn đau thần kinh dữ dội sau khi ngừng thuốc. Báo cáo đang nằm trước mặt em ghi rõ từng trường hợp, vậy mà em vẫn muốn chị ký xác nhận thuốc đủ điều kiện chuyển sang giai đoạn tiếp theo hay sao?"
Bà Mai Ngọc bước tới, đặt hai tay lên mặt bàn, mắt nhìn thẳng chị gái. Bà vẫn mặc áo blouse của bệnh viện, tóc búi sau gáy, gương mặt vốn thanh tú giờ hằn rõ sự mệt mỏi của nhiều đêm không ngủ. Bệnh viện Vĩnh An đang ngập trong nợ, các ngân hàng đã gửi thông báo siết hạn mức tín dụng, tiền lương của hàng trăm nhân viên chỉ còn đủ duy trì thêm một tháng, còn Tập đoàn Sinh dược Trường Sinh lại chìa ra đúng lúc một khoản giải ngân hai mươi tỷ đồng cùng lời hứa bảo lãnh phần nợ còn lại.
"Chị cứ nói về phản ứng phụ, nhưng chị có nghĩ đến bệnh viện không? Hai mươi tỷ chỉ là khoản đầu tiên. Trường Sinh còn cam kết mở hạn mức mới, giữ lại toàn bộ nhân sự và tiếp tục đầu tư cho Vĩnh An. Nếu chị từ chối, bệnh viện có thể đóng cửa ngay trong quý này."
"Vậy nếu chị kí thì đổi lại là gì?"
Bà Thanh Hạ đẩy tập hồ sơ về phía em gái.
"Đổi lại là chúng ta sửa kết quả thử nghiệm, biến những người đã chịu đau đớn vì D-17 thành vài con số không đáng kể trong báo cáo hay sao."
"Không phải sửa."
Bà Mai Ngọc hạ giọng.
"Chúng ta chỉ điều chỉnh cách trình bày. Tác dụng phụ thì thuốc nào cũng có. Trường Sinh sẽ chịu trách nhiệm khi sản phẩm ra thị trường, Vĩnh An chỉ là đơn vị phối hợp thử nghiệm."
Đúng lúc này, điện thoại của bà Mai Ngọc rung liên tục trên mặt bàn. Trên màn hình hiện tên ông Vũ Minh Quân, chồng bà, đồng thời là Phó tổng giám đốc phụ trách đối ngoại của Trường Sinh. Bà nhìn cái tên ấy rồi úp màn hình xuống, nhưng bà Thanh Hạ đã kịp thấy.
"Là anh Quân bảo em tới thuyết phục chị đúng không?"
"Anh ấy chỉ nói nếu Vĩnh An bỏ dự án lúc này, ngân hàng sẽ thu hồi hạn mức ngay. Còn quyết định vẫn là của em."
"Ngọc, em cũng là bác sĩ mà."
Căn phòng im bặt. Khải Minh khi ấy mới mười ba tuổi, chưa hiểu hết những con số trong hồ sơ, càng không hiểu vì sao một khoản tiền có thể khiến mẹ cậu và dì, hai chị em từng thân thiết đến thế giờ nhìn nhau như người đứng ở hai bờ vực. Cậu chỉ nhận ra giọng mẹ mình buồn hơn mọi ngày, còn dì Mai Ngọc thì thở rất gấp, bàn tay đặt trên mặt bàn đã run lên.
"Thì chính vì em là bác sĩ nên em mới biết nếu Vĩnh An sụp đổ, bao nhiêu bệnh nhân sẽ mất nơi điều trị, bao nhiêu bác sĩ sẽ mất việc. Chị cứ nhắc đến lương tâm, nhưng lương tâm có trả được nợ ngân hàng không? Có trả được tiền lương cho nhân viên không? Có mua nổi thuốc cho bệnh nhân nghèo không?"
Bà Thanh Hạ nhìn em gái thật lâu. Bà không nổi giận, cũng không đập bàn, chỉ bình tĩnh khép tập hồ sơ lại rồi đặt tay lên bìa giấy màu xám.
"Bệnh viện có thể phá sản. Nhưng bác sĩ không được phép bán rẻ mạng người."
Bà Mai Ngọc quay mặt đi. Trong vài giây, bà không nói thêm được lời nào.
Bà Thanh Hạ bước ra khỏi phòng khách, vừa nhìn thấy con trai đứng bên ngoài, vẻ cứng rắn trên gương mặt lập tức dịu xuống. Bà khom người, lấy con dao cắt bánh khỏi tay cậu rồi mỉm cười, dù đôi mắt vẫn còn vương sự mệt mỏi.
"Minh, sao con chưa cắt bánh?"
"Con chờ mẹ."
"Cha con đâu?"
"Cha đang nghe điện thoại trong phòng làm việc. Mẹ với dì lại cãi nhau phải không?"
Bà Thanh Hạ đưa tay vuốt tóc con, không trả lời. Bà dắt cậu về phía bàn ăn, nơi chiếc bánh sinh nhật vẫn còn nguyên, mười ba ngọn nến nhỏ cháy nghiêng trong luồng gió từ cửa sổ lọt vào.
"Chuyện của người lớn đôi khi không có cách giải quyết dễ dàng. Con chỉ cần nhớ rằng có những việc mất tiền vẫn có thể làm lại, nhưng nếu vì tiền mà làm hại người khác thì cả đời cũng không sửa được."
Khải Minh nhìn mẹ, nửa hiểu nửa không, rồi chìa tay ra khi bà lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ màu xanh đậm.
"Mừng sinh nhật con."
Bên trong là một chiếc đồng hồ dây da, mặt tròn, viền bạc, giản dị hơn rất nhiều so với những món quà đắt tiền mà họ hàng đã gửi tới từ sáng. Khải Minh đeo ngay vào cổ tay, áp sát mặt đồng hồ dưới ánh đèn rồi cười rạng rỡ.
"Đẹp quá. Mẹ mua ở đâu vậy?"
"Mẹ đặt làm riêng."
"Trong này có gì đặc biệt sao mẹ?"
Bàn tay bà Thanh Hạ đang chỉnh dây đồng hồ cho con bỗng dừng lại. Bà nhìn con trai, môi khẽ động, dường như muốn nói một điều quan trọng nhưng rồi chỉ khép nắp hộp và đặt nó sang bên.
"Khi nào cần, con sẽ tự biết."
"Mẹ nói vậy càng làm con tò mò."
"Vậy thì giữ cho cẩn thận. Đừng tháo ra rồi vứt đâu đó như những món đồ chơi trước đây."
"Con hứa ạ."
Ông Lâm Gia Huy từ phòng làm việc đi ra đúng lúc điện thoại của vợ đổ chuông. Bà Thanh Hạ chỉ nghe vài câu, sắc mặt đã thay đổi. Bà cầm túi xách, quay sang chồng, giọng không giấu được sự căng thẳng.
"Phòng thí nghiệm số bảy có vấn đề. Người trực báo hệ thống lưu trữ dữ liệu bị can thiệp, em phải đến bệnh viện ngay."
"Để anh đưa em đi."
Khải Minh bước theo cha mẹ.
"Con muốn đi cùng."
"Mưa đang rất lớn, con ở nhà cắt bánh với dì Ngọc."
"Con không muốn ở lại. Con đi với mẹ rồi về ngay."
Bà Thanh Hạ định từ chối, nhưng ông Gia Huy đã lấy áo khoác cho con, bình thản nói.
"Cho con đi cùng. Xử lý xong chúng ta về cắt bánh, nếu muộn thì ngày mai cha tổ chức lại cho con."
Bà Mai Ngọc vẫn đứng trong phòng khách. Bà nhìn ba người bước ra cửa, gương mặt không còn vẻ gay gắt ban nãy, chỉ còn một sự bất an khó đoán.
"Chị Hạ."
Bà Thanh Hạ quay lại. Bà Mai Ngọc nhìn chị gái vài giây rồi cúi xuống, bàn tay nắm chặt áo.
"Muộn rồi.. Chị đừng đến phòng thí nghiệm.."
"Không sao đâu, có anh Huy đi cùng."
"Ý em không phải vậy."
Bà Mai Ngọc không nói tiếp. Ngoài sân, tiếng còi xe đã vang lên. Bà Thanh Hạ chỉ kịp gật đầu với em gái rồi đưa con ra ngoài.
