Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
84 0
55416930259_3810cd7d22_o.png


D

Ba ngày sau, An Nhiên theo địa chỉ mà trang tuyển dụng gửi tìm đến nhà họ Lâm. Cô đã đăng tìm việc và được nhận vào đây.

Biệt thự nhà họ Lâm nằm trên sườn đồi phía bắc Đông Cảng, rộng, lạnh lẽo và im ắng như một tòa nhà không có người sống. Khi An Nhiên bước vào phòng khách, Khải Minh đang ngồi trên ghế, một tay đặt trên đầu gậy, nét mặt bình thản đến khó đoán. Vừa nhìn thấy anh ta cô đã giật mình, định nhân lúc anh ta chưa phát hiện ra mình thì nhanh chân mà chuồn, nhưng vừa mới quay đầu còn chưa kịp bước thì hình ảnh Đông lại hiện lên trong đầu. Em cô đang cần có tiền để được vào viện điều trị, ba cô lại vừa bị tên khốn kia đuổi việc, đây là một cơ hội với cả gia đình cô, vì lương rất cao, nếu bỏ việc, cô sẽ không thể có tiền.

"Chào anh"

An Nhiên cất tiếng chào. Khải Minh nghe xong, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Trong đầu anh nghĩ: Là cô gái ở bệnh viện hôm trước. Nhưng anh lại không để lộ là mình đã nhận ra cô, anh muốn thử xem cô thật thà đến mức nào.

"Cô gặp tôi lần nào chưa?"

Câu hỏi vừa dứt, Khải Minh thầm nghĩ chắc An Nhiên không dám nhận

"Có. Gặp rồi. Ba hôm trước ở bệnh viện"

Khải Minh thoáng im lặng rồi anh hỏi thẳng

"Hôm đó cô còn nói tôi không có quyền với mạng sống người khác, hôm nay đã đến xin việc à."

"Tôi không đến để làm việc chứ không xin anh."

"Cô nghĩ mình sẽ làm trợ lý thật à?"

"Họ nói công việc của tôi là hỗ trợ sinh hoạt, đọc tài liệu và đi cùng anh khi cần."

"Ở đây, tên gọi không quan trọng. Tôi cần nước, cô phải mang. Tôi gọi, cô phải có mặt. Tôi yêu cầu im lặng, thì cô phải biết câm miệng. Nói đơn giản hơn.. Là cô đến làm.. Người hầu."

An Nhiên siết hai bàn tay. Cô muốn quay đi, muốn nói nghèo không đồng nghĩa với việc phải để người khác hạ nhục, nhưng hình ảnh cha quỳ giữa hành lang và sự hoảng loạn của Đông vẫn còn nguyên trước mắt.

"Không sao. Tôi làm gì cũng được. Miễn anh trả lương sòng phẳng. Anh sẽ thực hiện đúng hợp đồng chứ"

"Tôi thuê người hầu thì tất nhiên sẽ trả lương. Nhà tôi không thiếu tiền"

"Được. Nếu anh tự ý đuổi tôi, khoản hỗ trợ đã cam kết vẫn phải thanh toán đến hết tháng."

Khải Minh hơi nhướng mày. Hắn không ngờ cô còn đủ bình tĩnh đọc kỹ điều khoản.

"Cô đang mặc cả với tôi sao?"

"Tôi đang bảo vệ quyền lợi của mình. Anh có thể không tôn trọng tôi, nhưng hợp đồng phải rõ ràng."

Luật sư Bách đứng gần đó khẽ ho một tiếng, như cố giấu nụ cười.

Khải Minh gõ đầu ngón tay.

"Được. Thêm điều khoản ấy. Từ giờ cô gọi tôi là cậu chủ."

Cổ họng cô nghẹn lại, nhưng vẫn ngẩng đầu.

"Vâng, cậu chủ."

Những ngày đầu trong biệt thự khiến An Nhiên hiểu vì sao người làm thay đổi liên tục. Khải Minh ghi nhớ vị trí mọi đồ vật đến từng gang tay. Cốc nước phải đặt bên phải ghế, quai cốc xoay về phía hắn. Cửa phòng chỉ mở một nửa để hắn nhận biết luồng gió. Rèm không được kéo kín vì dù không nhìn thấy, hắn vẫn cảm nhận được ánh sáng thay đổi. Đồ ăn phải vừa đủ ấm, còn khi phần mềm đọc tài liệu hoạt động, không ai được gây tiếng động.

Ngày thứ hai, An Nhiên đặt cốc nước lệch khỏi vị trí thường lệ. Hắn lập tức nhắc:

"Cô đặt sai."

"Chỉ lệch vài phân, anh vẫn chạm được."

"Tôi không muốn phải dò tìm trong chính nhà mình."

"Được, tôi sẽ ghi nhớ."

"Lần thứ nhất."

An Nhiên quay lại.

"Anh vừa nói gì cơ?"

"Tôi đếm lỗi của cô. Sau ba lần, cô rời khỏi đây."

"Trong hợp đồng không có điều khoản ba lỗi."

"Vậy cô có thể thử xem tôi đuổi được cô hay không."

Ngày thứ ba, chiếc khăn trên tay vịn rơi xuống. An Nhiên cúi nhặt, vô tình đến gần khiến Khải Minh giật tay, đầu gậy va vào chân ghế.

"Cô làm gì thế hả?"

"Tôi nhặt khăn."

"Lần thứ hai."

"Anh đừng vô lý. Tôi không hề chạm vào anh."

"Tôi không thích người khác đến gần mà không báo trước."

"Anh có thể nói ngay từ đầu thay vì biến mọi việc thành lỗi của tôi."

Khải Minh quay mặt đi.

"Ở đây cô là người làm, không phải là chủ của tôi."

An Nhiên tức đến đỏ mặt, nhưng rồi nhìn đôi mắt không có tiêu điểm của hắn, cô chợt nhận ra phản ứng ban nãy không chỉ là khó chịu. Khải Minh đã sợ. Nỗi sợ ấy xuất hiện rất nhanh rồi bị giấu dưới lớp vỏ lạnh lùng, như một người luôn chuẩn bị chống trả kể cả khi người đến gần không có ý làm hại.

"Anh có thể yên tâm. Từ sau tôi sẽ báo trước mỗi khi cần lại gần."

Khải Minh khựng lại.

"Đừng thương hại tôi."

"Tôi chưa nói tôi thương hại anh."

"Nhịp thở của cô thay đổi."

"Anh nghe được cả chuyện đó sao?"

"Tôi nghe được nhiều hơn cô nghĩ."

"Vậy anh cũng nên nghe ra tôi đang cố làm, không phải tìm cách hại anh."

Khải Minh không trả lời, nhưng từ hôm ấy, hắn không nhắc lại lỗi thứ hai.

Buổi tối, An Nhiên thường đọc tài liệu cho hắn thay vì để phần mềm phát âm đều đều. Ban đầu cô chỉ đọc đúng chữ, không hỏi gì, nhưng một lần gặp báo cáo chi phí mua thiết bị cao bất thường, cô dừng lại.

"Số tiền ở mục này cao hơn báo giá thị trường gần gấp đôi."

"Cô biết giá thiết bị y tế à?"

"Tôi từng học điều dưỡng, cũng từng làm kho vật tư khi thực tập. Máy theo dõi này không thể có mức giá như vậy."

"Đọc tiếp."

"Anh không định kiểm tra sao?"

"Tôi sẽ kiểm tra. Cô đọc tiếp để tôi biết còn bao nhiêu mục tương tự."

Đêm đó, Khải Minh nghe hết bản báo cáo dài hơn một trăm trang. Sáng hôm sau, hai nhân viên phòng mua sắm bị đình chỉ vì nâng khống giá. An Nhiên không được cảm ơn, nhưng bữa trưa của Đông đã được chuyển sang chế độ dinh dưỡng tốt hơn theo chỉ định bác sĩ. Cô không biết đó là lệnh của ai.

Một tối thứ năm, Bà Mai Ngọc gọi An Nhiên đến phòng riêng trong khu nhà phía đông. Bà mặc váy màu kem, gương mặt dịu dàng, giọng nói nhỏ nhẹ.

"Cô là con gái anh Trần Hữu Lộc phải không?"

"Vâng."

"Tôi nghe chuyện cha cô mất việc và em trai cô cần phải nằm viện điều trị. Tình cảnh của gia đình cô khiến tôi rất áy náy."

"Quyết định đuổi việc là của Khải Minh, nhưng bà đang quản lý bệnh viện. Nếu bà thấy không đúng, bà có thể sửa."

Bà Mai Ngọc nhìn cô, nụ cười thoáng cứng lại rồi nhanh chóng trở về vẻ mềm mỏng.

"Tôi có thể cho cha cô quay lại làm việc. Tôi cũng có thể sắp xếp để em trai cô được ưu tiên trong danh sách điều trị chuyên sâu."

An Nhiên không vội mừng. Cô nhìn phong bì bà vừa đặt lên bàn, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.

"Đổi lại là gì?"

"Cô đi cùng Khải Minh cả ngày. Tôi chỉ muốn biết nó gặp ai, đọc tài liệu gì và có ý định làm gì trước sinh nhật. Cô báo lại cho tôi, không cần thêm bớt."

"Bà nói mình lo cho anh ấy, nhưng lại muốn tôi theo dõi anh ấy."

"Khải Minh không còn tin người thân. Nó đang bị một số người lợi dụng để gây sức ép lên bệnh viện. Tôi là dì ruột, tôi phải biết nó đang làm gì để bảo vệ nó."

"Vậy tại sao bà không hỏi thẳng?"

"Nếu nó chịu trả lời, tôi đã không cần nhờ cô."

Bà Mai Ngọc đẩy phong bì sang. An Nhiên ghét độ dày của nó, ghét cả việc chỉ cần nhận số tiền ấy, Đông có thể mua đủ thuốc trong nhiều tuần. Cô hiểu lời bà Mai Ngọc không hoàn toàn thật, nhưng người nghèo đôi khi không được đặt trước lựa chọn đúng và sai; họ bị dồn vào đường cùng vì phải lựa chọn giữa được và mất.

"Bà sẽ cho cha tôi trở lại làm việc chứ?"

"Ngày mai quyết định sẽ được ký."

"Còn lịch điều trị của Đông?"

"Tôi sẽ trực tiếp làm việc với khoa tâm thần."

An Nhiên cầm phong bì. Bàn tay cô nặng trĩu, như thể bên trong không phải tiền mà là phần lòng tự trọng vừa bị đem đặt lên bàn cân.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back