Chương 399
Với năng lực tổ chức tài tình, Quân sớm vạch ra một danh sách chi tiết các công việc cần làm và bàn giao từng phần việc cụ thể cho Dimitry và Lily. Hai kẻ này đều đã lăn lộn nhiều năm trong sự bạc bẽo của thế giới ngầm, rất trải đời và khôn ngoan, làm việc đâu ra đấy.
Một thông báo được rừng Ánh Sáng đưa ra, nêu rõ bảy ngày nữa nữ thần Alice sẽ ban phước lành cho mọi tín đồ thành tâm, địa điểm là bìa rừng Ánh Sáng. Một nhóm tình nguyện viên có trách nhiệm hướng dẫn người dân xếp thành hai mươi hàng, lần lượt đến bái vọng trước nữ thần, bày tỏ mong ước của mình và nhận sự ban phước là một ấn ký lấp lánh hào quang. Người nhận ấn ký sẽ thần thanh khí sảng, sức khỏe dồi dào, bệnh tật tiêu tan. Bao phiền muộn đều được giải trừ triệt để.
Danh tiếng của Alice rất lớn. Quân biết điều đó. Ma Vương, Dimitry và Lily cũng đều hiểu rõ. Nhưng phải chứng kiến tận mắt mới nhận ra lòng sùng bái lớn đến mức nào.
Người dân nghe tin, từ khắp nơi ùn ùn kéo về, chỉ ba ngày đầu tiên đã lên đến mấy chục triệu người. Sức hút của Alice còn lớn hơn cả các ngôi sao điện ảnh hay âm nhạc hàng đầu cộng lại, trên đời này không ai sánh được. Alice ngồi trên đài cao, trên đài phủ khăn trắng bao phủ đến tận chân đế, để Ma Vương nấp bên trong tinh tế bắn ấn ký lên cổ tay người hành hương. Nhiều người lần đầu được tận mắt nhìn thấy Alice, khóc không thành tiếng. Có những người quỳ xuống bái lạy rồi mới lại gần, đến nơi lại quỳ lần nữa. Bầu không khí vừa xúc động vừa trật tự, không hề xảy ra tình trạng xô xát hay cãi cọ nào, suốt cả tháng trời đều diễn ra hết sức suôn sẻ.
Thông tin lan truyền khắp nơi, chẳng mấy chốc đã đến tai các quan chức cấp cao của Liên bang.
Madison là người đầu tiên nêu chuyện này ra trong cuộc họp thường kỳ của Thánh Đoàn. Cuộc họp có sự tham gia của Thánh Sứ Gabriel, Phó Thánh Sứ Micheal, hai Tổng lãnh thiên thần Mary và Madison.
- Thánh Sứ, anh biết chuyện gì chưa? Cô Alice của anh đang khiến cả Urusula điên đảo.
Gabriel nghiêm sắc mặt:
- Alice không phải là "của tôi". Hãy dùng từ cho đúng, Madison.
- Em nghĩ anh thích từ đó? Mặc lòng, bây giờ cô ta đang ban phước ở rừng Ánh Sáng thu hút mấy trăm triệu người đến tỏ lòng thành kính.
- Vậy thì có làm sao đâu?
- Không làm sao ư? Chuyện như thế đã đủ khiến người ta phải nhướng mắt lên tự hỏi cô nàng đang toan tính điều gì rồi, chưa kể đến việc những người tham dự còn được ban cho một cái ấn ký kỳ lạ rất giống với ấn ký mà Lucifer ban phát ở các nhà thờ trên sao Hỏa. Điều này chắc chắn không phải chuyện ngẫu nhiên mà có ẩn tình đáng sợ bên trong.
- Vậy cô đề xuất việc gì?
- Cần phải lập tức giải tán cuộc hành hương, tống giam Alice và bắt khai nhận âm mưu chống đối Liên bang của ả ta.
Gabriel tức giận quát:
- Alice có tội gì mà cô nghĩ đến việc hãm hại cô ấy? Thật điên khùng. Đừng nói nữa.
Madison cong môi lên:
- Đấy là anh bị tình đơn phương làm cho mờ mắt thôi chứ ai cũng nhìn ra vấn đề cả.
Gabriel nhìn sang Michael và Mary, hỏi:
- Ý kiến hai người như thế nào?
Michael dè dặt nói:
- Madison nói vậy không hoàn toàn vô lý. Chuyện này có nhiều điểm khả nghi. Đây chắc chắn có âm mưu gì đó. Cần phải phái người điều tra thật cẩn thận mới được.
Mary gật đầu đồng tình:
- Tôi biết tình cảm anh dành cho Alice, nhưng có những việc hệ trọng phải đặt lợi ích chung lên trước. Việc này không đơn giản. Alice không tự nhiên lại nghĩ ra chuyện ban phước lành, từ trước đến nay cô ấy đã làm điều gì tương tự như vậy đâu? Lại thêm ấn ký hào quang nữa. Đáng nghi lắm.
Gabriel suy nghĩ một lát rồi nói:
- Tôi bận bịu nhiều việc không tiện tới Urusula, nhờ Michael và Mary thay tôi đến đó điều tra ngọn ngành.
Michael biết rằng Gabriel không muốn gặp Alice, bèn nói:
- Vậy thì để chúng tôi đi.
Madison đứng phắt dậy:
- Còn em thì sao?
Gabriel xua tay:
- Tất cả đều đi hết thì lấy ai quản lý Thánh Đoàn? Cô ở lại đi Madison, đừng việc gì cũng đòi nhúng tay vào.
Madison tức lắm nhưng không dám cãi lại.
Hai ngày sau Michael và Mary xuất phát đến Urusula, đi hai phần ba chặng đường mới hay Madison đã trốn đi theo. Cô ta nấp bên trong con tàu, sau khi vượt qua Cổng Vũ Trụ thì thù lù hiện hình.
Michael giận dữ nói:
- Madison, cô là Tổng lãnh thiên thần, được giao nhiệm vụ phụ giúp Thánh Sứ cai quản Thánh Đoàn mà coi nhiệm vụ như trò chơi, tự ý bỏ vị trí để thực hiện mục đích riêng, như thế còn ra thể thống gì nữa?
Madison bĩu môi, đáp:
- Hãy chờ đến khi tôi thành công lật mặt Alice thì lúc đó cảm ơn tôi cũng chưa muộn.
- Chúng ta còn chưa biết chuyện gì đang diễn ra mà cô cứ nói như thể Alice phạm đại tội giết người không bằng.
- Tất nhiên là cô ta phạm đại tội. Cô ta làm cho vị tổng thống đáng kính của chúng ta thần kinh đảo điên, không phạm tội là gì?
Michael không làm gì được Madison, chỉ có thể nhẫn nhịn bỏ qua.
Chẳng mấy chốc con tàu chở họ đã tới Urusula. Họ lên một chiếc chuyên cơ đến thẳng rừng Ánh Sáng, dọc đường nhìn xuống bên dưới thấy dân chúng tụ tập đi thành các đoàn đông đặc, gần đến nơi thì được sắp xếp đứng thành năm hàng, mỗi hàng dài cả chục cây số, cứ thế tuần tự tiến lên.
Michael sợ hãi thốt lên:
- Sức hút của Alice thật kỳ diệu. Chỉ bằng một lời nói đơn giản đã có thể lay động cả một hành tinh.
Madison càng nhìn càng trở nên căm phẫn. Cô ta tự biết mình không sánh bằng Alice, nhưng khoảng cách giữa hai người quá lớn chẳng khác gì trời với đất, sự thật này giống như thuốc đắng không sao chấp nhận nổi.
Mary thở dài:
- Sao thượng đế quá đỗi ưu ái cho cô ấy. Chẳng những đẹp gấp vạn lần hơn chúng ta mà còn sở hữu quyền năng độc nhất vô nhị, là nữ thần được cả loài người tôn sùng. Gabriel yêu cô ấy cũng là điều đương nhiên thôi.
Trong lời nói ẩn chứa biết bao nỗi u hoài.
Madison nói gắt:
- Cần lập tức giải tán đám đông này đi mới được.
Michael kinh sợ:
- Cô điên rồi sao? Đám đông này mà nổi đóa thì Liên bang chưa chắc đã giữ nổi. Cần phải hành động thật cẩn trọng. Hãy trà trộn vào đám đông xem chuyện gì đang xảy ra. Nhớ rằng gặp việc gì cũng không được phản ứng lỗ mãng mà phải thông báo lại cho nhau biết để cùng tìm ra hướng giải quyết.
Ba người không ngờ rằng hành tung của họ đã bị bại lộ. Họ vừa đến nơi Ma Vương đã phát hiện ra ngay. Hắn là một trong các cao thủ bậc nhất, ba Kiếm Sĩ hạng trung kia sao có thể sánh bằng? Lúc ba người chia nhau trà trộn vào đám đông, cùng dòng người chậm rãi tiến lên, Ma Vương căn thời điểm chuẩn xác, lập tức ngừng lại không phát ấn nữa. Ba người đi qua rồi mới lại tiếp tục đóng ấn lên dòng người tiếp theo.
Một thông báo được rừng Ánh Sáng đưa ra, nêu rõ bảy ngày nữa nữ thần Alice sẽ ban phước lành cho mọi tín đồ thành tâm, địa điểm là bìa rừng Ánh Sáng. Một nhóm tình nguyện viên có trách nhiệm hướng dẫn người dân xếp thành hai mươi hàng, lần lượt đến bái vọng trước nữ thần, bày tỏ mong ước của mình và nhận sự ban phước là một ấn ký lấp lánh hào quang. Người nhận ấn ký sẽ thần thanh khí sảng, sức khỏe dồi dào, bệnh tật tiêu tan. Bao phiền muộn đều được giải trừ triệt để.
Danh tiếng của Alice rất lớn. Quân biết điều đó. Ma Vương, Dimitry và Lily cũng đều hiểu rõ. Nhưng phải chứng kiến tận mắt mới nhận ra lòng sùng bái lớn đến mức nào.
Người dân nghe tin, từ khắp nơi ùn ùn kéo về, chỉ ba ngày đầu tiên đã lên đến mấy chục triệu người. Sức hút của Alice còn lớn hơn cả các ngôi sao điện ảnh hay âm nhạc hàng đầu cộng lại, trên đời này không ai sánh được. Alice ngồi trên đài cao, trên đài phủ khăn trắng bao phủ đến tận chân đế, để Ma Vương nấp bên trong tinh tế bắn ấn ký lên cổ tay người hành hương. Nhiều người lần đầu được tận mắt nhìn thấy Alice, khóc không thành tiếng. Có những người quỳ xuống bái lạy rồi mới lại gần, đến nơi lại quỳ lần nữa. Bầu không khí vừa xúc động vừa trật tự, không hề xảy ra tình trạng xô xát hay cãi cọ nào, suốt cả tháng trời đều diễn ra hết sức suôn sẻ.
Thông tin lan truyền khắp nơi, chẳng mấy chốc đã đến tai các quan chức cấp cao của Liên bang.
Madison là người đầu tiên nêu chuyện này ra trong cuộc họp thường kỳ của Thánh Đoàn. Cuộc họp có sự tham gia của Thánh Sứ Gabriel, Phó Thánh Sứ Micheal, hai Tổng lãnh thiên thần Mary và Madison.
- Thánh Sứ, anh biết chuyện gì chưa? Cô Alice của anh đang khiến cả Urusula điên đảo.
Gabriel nghiêm sắc mặt:
- Alice không phải là "của tôi". Hãy dùng từ cho đúng, Madison.
- Em nghĩ anh thích từ đó? Mặc lòng, bây giờ cô ta đang ban phước ở rừng Ánh Sáng thu hút mấy trăm triệu người đến tỏ lòng thành kính.
- Vậy thì có làm sao đâu?
- Không làm sao ư? Chuyện như thế đã đủ khiến người ta phải nhướng mắt lên tự hỏi cô nàng đang toan tính điều gì rồi, chưa kể đến việc những người tham dự còn được ban cho một cái ấn ký kỳ lạ rất giống với ấn ký mà Lucifer ban phát ở các nhà thờ trên sao Hỏa. Điều này chắc chắn không phải chuyện ngẫu nhiên mà có ẩn tình đáng sợ bên trong.
- Vậy cô đề xuất việc gì?
- Cần phải lập tức giải tán cuộc hành hương, tống giam Alice và bắt khai nhận âm mưu chống đối Liên bang của ả ta.
Gabriel tức giận quát:
- Alice có tội gì mà cô nghĩ đến việc hãm hại cô ấy? Thật điên khùng. Đừng nói nữa.
Madison cong môi lên:
- Đấy là anh bị tình đơn phương làm cho mờ mắt thôi chứ ai cũng nhìn ra vấn đề cả.
Gabriel nhìn sang Michael và Mary, hỏi:
- Ý kiến hai người như thế nào?
Michael dè dặt nói:
- Madison nói vậy không hoàn toàn vô lý. Chuyện này có nhiều điểm khả nghi. Đây chắc chắn có âm mưu gì đó. Cần phải phái người điều tra thật cẩn thận mới được.
Mary gật đầu đồng tình:
- Tôi biết tình cảm anh dành cho Alice, nhưng có những việc hệ trọng phải đặt lợi ích chung lên trước. Việc này không đơn giản. Alice không tự nhiên lại nghĩ ra chuyện ban phước lành, từ trước đến nay cô ấy đã làm điều gì tương tự như vậy đâu? Lại thêm ấn ký hào quang nữa. Đáng nghi lắm.
Gabriel suy nghĩ một lát rồi nói:
- Tôi bận bịu nhiều việc không tiện tới Urusula, nhờ Michael và Mary thay tôi đến đó điều tra ngọn ngành.
Michael biết rằng Gabriel không muốn gặp Alice, bèn nói:
- Vậy thì để chúng tôi đi.
Madison đứng phắt dậy:
- Còn em thì sao?
Gabriel xua tay:
- Tất cả đều đi hết thì lấy ai quản lý Thánh Đoàn? Cô ở lại đi Madison, đừng việc gì cũng đòi nhúng tay vào.
Madison tức lắm nhưng không dám cãi lại.
Hai ngày sau Michael và Mary xuất phát đến Urusula, đi hai phần ba chặng đường mới hay Madison đã trốn đi theo. Cô ta nấp bên trong con tàu, sau khi vượt qua Cổng Vũ Trụ thì thù lù hiện hình.
Michael giận dữ nói:
- Madison, cô là Tổng lãnh thiên thần, được giao nhiệm vụ phụ giúp Thánh Sứ cai quản Thánh Đoàn mà coi nhiệm vụ như trò chơi, tự ý bỏ vị trí để thực hiện mục đích riêng, như thế còn ra thể thống gì nữa?
Madison bĩu môi, đáp:
- Hãy chờ đến khi tôi thành công lật mặt Alice thì lúc đó cảm ơn tôi cũng chưa muộn.
- Chúng ta còn chưa biết chuyện gì đang diễn ra mà cô cứ nói như thể Alice phạm đại tội giết người không bằng.
- Tất nhiên là cô ta phạm đại tội. Cô ta làm cho vị tổng thống đáng kính của chúng ta thần kinh đảo điên, không phạm tội là gì?
Michael không làm gì được Madison, chỉ có thể nhẫn nhịn bỏ qua.
Chẳng mấy chốc con tàu chở họ đã tới Urusula. Họ lên một chiếc chuyên cơ đến thẳng rừng Ánh Sáng, dọc đường nhìn xuống bên dưới thấy dân chúng tụ tập đi thành các đoàn đông đặc, gần đến nơi thì được sắp xếp đứng thành năm hàng, mỗi hàng dài cả chục cây số, cứ thế tuần tự tiến lên.
Michael sợ hãi thốt lên:
- Sức hút của Alice thật kỳ diệu. Chỉ bằng một lời nói đơn giản đã có thể lay động cả một hành tinh.
Madison càng nhìn càng trở nên căm phẫn. Cô ta tự biết mình không sánh bằng Alice, nhưng khoảng cách giữa hai người quá lớn chẳng khác gì trời với đất, sự thật này giống như thuốc đắng không sao chấp nhận nổi.
Mary thở dài:
- Sao thượng đế quá đỗi ưu ái cho cô ấy. Chẳng những đẹp gấp vạn lần hơn chúng ta mà còn sở hữu quyền năng độc nhất vô nhị, là nữ thần được cả loài người tôn sùng. Gabriel yêu cô ấy cũng là điều đương nhiên thôi.
Trong lời nói ẩn chứa biết bao nỗi u hoài.
Madison nói gắt:
- Cần lập tức giải tán đám đông này đi mới được.
Michael kinh sợ:
- Cô điên rồi sao? Đám đông này mà nổi đóa thì Liên bang chưa chắc đã giữ nổi. Cần phải hành động thật cẩn trọng. Hãy trà trộn vào đám đông xem chuyện gì đang xảy ra. Nhớ rằng gặp việc gì cũng không được phản ứng lỗ mãng mà phải thông báo lại cho nhau biết để cùng tìm ra hướng giải quyết.
Ba người không ngờ rằng hành tung của họ đã bị bại lộ. Họ vừa đến nơi Ma Vương đã phát hiện ra ngay. Hắn là một trong các cao thủ bậc nhất, ba Kiếm Sĩ hạng trung kia sao có thể sánh bằng? Lúc ba người chia nhau trà trộn vào đám đông, cùng dòng người chậm rãi tiến lên, Ma Vương căn thời điểm chuẩn xác, lập tức ngừng lại không phát ấn nữa. Ba người đi qua rồi mới lại tiếp tục đóng ấn lên dòng người tiếp theo.
