Chương 1-7: Trại huấn luyện
Vừa bước vào trại huấn luyện, cô đang nhìn quanh, vừa định làm quen môi trường thì bỗng dưng có người ôm lấy vai cô từ phía sau.
"Cậu không sao chứ, tớ còn định hôm nay tập luyện xong sẽ đến bệnh viện thăm cậu!"
Đây là một cô gái tóc ngắn ăn mặc theo phong cách trung tính, chắc chắn cô ấy là thực tập sinh Lý Ngộ đẹp trai nhất toàn năng nhất trong lời Bé Mập.
Ngũ quan thanh tú, đường nét lập thể, nụ cười trong sáng, thảo nào danh tiếng cao như vậy.
Cô không nén được cảm thán: Con gái mà đẹp trai thì đúng là không có chuyện của con trai nữa rồi.
Cô vừa định trả lời, một thực tập sinh có gương mặt đẹp sắc sảo đi về phía cô, giành nói trước.
Ngày Hè Cuồng Nhiệt còn chưa bắt đầu biểu diễn mà đã có người làm nóng người trước, không đúng, là làm ướt người.
Lời nói của cô ấy khơi lên chuỗi tiếng cười của những thực tập sinh khác, cô lại đang suy nghĩ xem người đến là ai. À, Bé Mập có nhắc đến.
"Tiêu Tiêu, đứng đầu phiếu bầu hiện tại, đảm nhận vũ đạo, nữ thần của những chàng trai ru rú trong nhà, chỉ là tính cách không tốt lắm. Là người mới, tính cách này vào giới giải trí sẽ chịu thiệt thòi, nên sửa đi!"
Cô đọc thuộc lòng một hơi thông tin mà Bé Mập đã kể với cô trên đường đi, còn vô thức đánh giá về người đi đến nữa, Bé Mập bên cạnh giật mình rụt đầu, những thực tập sinh khác cũng nhìn nhau.
Tiêu Tiêu không ngờ người thường ngày cứ vâng vâng dạ dạ như bạn lại trả đòn, sắc mặt thay đổi.
"Cô dựa vào cái gì mà boa tay múa chân với tôi? Bình thường thích ra vẻ đáng thương trước màn ảnh, thì ra lại kiêu ngạo như vậy, truyền ra ngoài sợ sẽ mất hết hình tượng nhỉ?"
Trước khí thế vênh váo của Tiêu Tiêu, cô không hề tỏ ra yếu đuối "Hình tượng là gì? Tôi chỉ biết nếu bị loại, tâm trạng mọi người sẽ sụp đổ thôi! Đến đây nào các chị em, tập luyện nào!"
Những thực tập sinh khác nghe thế nhao nhao hô tiếng 'cố lên' cổ vũ cho nhau, chẳng mấy chốc đã tản ra bắt đầu chuẩn bị.
Bấy giờ, một chị gái trông lớn hơn một chút mỉm cười đi đến chỗ cô, trong đầu cô xuất hiện thông tin mà Bé Mập từng nói: Cố Ý, đàn chị của Uyển Uyển, phó đạo diễn của Star Produce.
Hồi đầu chính là cô ấy cực lực đề cử Uyển Uyển tới tham gia cuộc thi, là người ngay thẳng, làm việc quả quyết, là người duy nhất mà Uyển Uyển có thể tin tưởng.
Nhưng trong Star Produce, Uyển Uyển cố ý giữ khoảng cách với cô ấy, không muốn cô ấy lo lắng cho mình về những chuyện ngoài công việc.
"Trạng thái điều chỉnh rất khá, cố lên!" Cô ấy vừa nói vừa vỗ nhẹ lên vai cô, cô rất có thiện cảm với đần chị giỏi giang này.
Bắt đầu tập dợt chung với nhau, bước nhảy của cô lúng túng vụng về, mọi người đều không thấy bất ngờ.
Nhưng cô đã hoàn toàn bỏ đi dáng vẻ sợ bóng sợ gió trước đây, dám nhìn thẳng vào ống kính khiến mọi người ngạc nhiên, cả đàn chị Cố Ý cũng thấy bất ngờ.
"Nói thế nào nhỉ, Uyển Uyển hình như có chút khác?" Cố Ý lẩm bẩm.
Chương 1-8: Bác sĩ siêu đẹp trai
Tiểu Ngọc tới tìm cô "Chị Uyển Uyển, nhân viên công tác nói bên ngoài có người tìm chị!"
Có một cô gái ghen tị nói "Không phải là huấn luyện theo hình thức phong bế sao? Vì sao có người sau khi rơi xuống nước lại được mang trợ lý vào, còn có thể tùy tiện nhận phỏng vấn?"
Cô gái đó là Hứa Vi, theo thông tin của Mập Mập, đảm nhận vị trí vocal trong thực tập sinh, xem ra cũng là người không dễ động chạm.
Cố Ý nói với cô "Đi đi, là bác sĩ Quan, may mà chị để lại danh thiếp cho anh ấy. Anh ấy nói hôm nay em còn chưa nghe dặn mà đã rời đi, nên rất lo lắng, sau ca phẫu thuật liền cố ý đến."
Hóa ra là anh ấy..
"Bác sĩ Quan là ai?" Hứa Vi thắc mắc hỏi.
"Nghe nói là một bác sĩ vô cũng đẹp trai." Tiêu Tiêu cố ý đáp lời lại cô nàng.
"Thảo nào, có ai đó đúng là giỏi trêu hoa ghẹo tuyệt!" Hứa Vi châm chọc.
Cô cười nhẹ, nói lại cô ta "Dù sao cũng đi gặp bác sĩ, cái tính xấu gặp ai cũng cắn như cô, cần mang chút thuốc về cho cô không?"
"Cô.." Hứa Vi tức đến nghiến răng.
Cô lười để ý đến họ, chỉ là trước mắt không biết gì về lai lịch của chàng bác sĩ này, e là sẽ lộ tẩy. Cô quyết định dẫn theo Bé Mập, không chừng còn có thể giúp cô che giấu.
"Mập Mập, em đi gặp bác sĩ Quan với chị nhé, chị sợ không nhớ lời dặn, còn mơ màng quá."
Bé Mập ngây thơ hí hửng đi theo, dẫn theo Bé Mập nghĩa là dẫn theo một show thực tế. Thấy bóng dáng của bác sĩ Quan từ xa, Bé Mập đã nhiệt tình mở màn "Bác sĩ Quan! Bệnh nhân của anh thật sự không nghe lời nhỉ, em cũng khuyên chị ấy kiểm tra xong hãy đi, lại còn làm phiền anh đi một chuyến."
Anh ấy cởi chiếc áo blouse bác sĩ màu trắng, chiếc áo dệt kim màu cà phê nhạt được sơ vin một cách lỏng lẻo trong chiếc quần jean, nhìn vừa thoải mái lại mạnh mẽ.
Nghe thấy tiếng quở trách của Bé Mập, tức thì lộ ra hàm răng trắng tinh và ánh mắt thâm thúy.
"Anh tìm em 8 năm, Uyển Uyển, anh sẽ không lại để em chạy mất." Quan Tồn chợt nói.
Tìm 8 năm rồi ư? Thông tin trong câu này lớn quá!
Cô không dám trả lời lung tung, nhưng có người đã giành đối phó với vấn đề này trước, dần Bé Mập này theo quá là đúng đắn!
"Thì ra hai người quen nhau, thật là có duyên!" Bé Mập hí hửng nở nụ cười thâm ý.
"Ah.. Đúng vậy, chúng tôi là hàng xóm, khi còn bé cùng nhau lớn lên, sau đó tôi đi du học, tháng trước mới về nước."
Thì ra là bạn chơi chung từ nhỏ, cô cũng không thể tiếp tục giả vờ không quen nữa, dù sao cũng phải trả lời một câu!
Cô giả vờ như đang trò chuyện "8 năm, thật lâu nhỉ."
"Em không hề thay đổi.. Lúc đưa đến bệnh viện, anh lập tức nhận ra em." Quan Tồn nói với cô bằng gương mặt dịu dàng.
"Vậy à, chuyện trước đây, em.. em gần như quên hết rồi." khi cô vừa dứt lời, đáy mắt Quan Tồn như thoáng qua chút buồn bã.
"Anh biết em không muốn nhớ lại.. Từ lúc nhà em rời khỏi Đế Bảo, mỗi lần được về nước, anh đều tìm kiếm tin tức của em, anh đi rất nhiều nơi, đáng tiếc cũng không có tung tích."
Đế Bảo? Sao lại trùng hợp như vậy! Đây là nơi ở của cô, Uyển Uyển mà clo nhập vào cũng sống ở đây sao?
Bé Mập cũng kinh ngạc "Đế Bảo không phải là khu nhà giàu nổi tiếng nhất sao? Từ Đế Bảo lưu lạc đến phòng trọ, Uyển Uyển, em chưa từng nghe chị nói đến!"
"Thì ra là tiểu thư gặp nạn!" Trong lúc bất chợt cô lỡ nói ra.
Không ngờ cô lại quên mất thân phận của mình, xem ngang như có điều suy ngẫm. Anh ấy nghe thế đầu tiên là sửng sốt, rồi lại cười khẽ. Gì? Cô tiếp lời không thích hợp, bị lộ rồi sao?
"Em có thể tự giễu, xem ra đã buông xuống. Việc làm ăn của chú gặp thất bại, chỉ sợ áp lực kinh tế của em rất lớn mới lựa chọn làm nghệ sĩ. Dù em chọn con đường nào, anh đều ủng hộ em." Ngữ điệu dịu dàng của anh ấy gần như mang một ma thuật đặc biệt nào đó, khiến khoảng khắc ấy bạn suýt đã tưởng mình chính là Uyển Uyển. Cẩn thận, không được
nhập vai quá.
Cô né tránh sang vấn đề khác "Đúng rồi, chẳng phải cần căn dặn gì à?"
"Thấy tình hình khá tốt thì anh yên tâm rồi, những vấn đề cần chú ý khác anh đã gửi qua Facebook cho em, nhớ kết bạn với anh nhé?" Quan Tồn trả lời.
Facebook?
Cô đang chần chừ, trợ lý Bé Mập luôn hành động bất kể có cần hay không bấy giờ lần nữa ra sân. Cô ấy cướp điện thoại của cô quét mã QR cái tít rồi vội mở máy ảnh lên.
"Hai người là bạn cũ nhiều năm chưa gặp, em giúp hai người chụp một tấm ảnh."
Thôi được, thật ra dẫn theo cô bé nhiều chuyện này là một lựa chọn sai lầm!
Cô vừa định xem thường, tay phải của Quan Tồn đã đặt hờ lên vai cô, cô bỗng chốc bị bao vây bởi mùi hương đặc biệt vừa thanh mát lại xen lẫn chút mùi cồn nhàn nhạt của anh ấy.
Rõ ràng là một khoảng cách lễ độ, nhưng dường như bạn còn nghe thấy tiếng tim đập của mình. Ừm, chắc chắn tim là của Uyển Uyển rồi, không chịu sự chi phối của cô.
Tách!
"Nhớ gửi ảnh cho anh! Tuy nhiên chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau."